truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Tướng quân – Chương 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 1

Quý ròm nện lọ mực xuống mặt bàn đánh chát một tiếng, dõng dạc hỏi: 

- Người quỳ dưới công đường kia là ai? 

Nhỏ Xuyến Chi lí nhí: 

- Bẩm Bao đại nhân, thảo dân là Trương thị, người huyện Hóc Môn ạ! 

Quý ròm trầm giọng: 

- Ngươi có oan ức gì? 

- Bẩm Bao đại nhân, người hàng xóm xấu bụng của tiểu nữ… 

Nhỏ Xuyến Chi mới nói nửa chừng, Quý ròm đã nghiêm mặt cắt ngang: 

- Người hàng xóm của ngươi xấu bụng hay tốt bụng, Bản phủ sẽ phán xét! Ở chốn công đường, ngươi không được tùy tiện nói xấu kẻ khác! 

Nhỏ Xuyến Chi cúi đầu: 

- Bẩm Bao đại nhân, tiểu nữ biết tội rồi ạ! 

Quý ròm hất đầu: 

- Ngươi nói tiếp đi! 

- Bẩm Bao đại nhân, người hàng xóm của tiểu nữ là Trần Bội Linh, thừa lúc tiểu nữ ngủ say đã lẻn vào nhà lấy trộm đồ đạc. Tiểu nữ choàng tỉnh, hô hoán và nắm được tay y thị, bị y thị xô ngã gây nên thương tích trầm trọng ạ! 

- Ngươi bị thương tích gì? 

- Dạ, bị trầy ngón tay út ạ! 

Quý ròm lại đập lọ mực xuống bàn: 

- Hoang đường! Trầy vi tróc vảy có chút xíu mà ngươi dám bảo là trầm trọng! Chẳng lẽ ngươi không coi vương pháp ra gì ư? 

Nhỏ Xuyến Chi liếm môi: 

- Dạ thưa, tại Bao đại nhân không biết đó thôi! Tuy trầy da có chút xíu nhưng nếu không khéo giữ gìn để vi trùng tê-ta-nốt ăn vô lục phủ ngũ tạng, chết như chơi đấy ạ! 

Thấy “Trương thị” giở y học thường thức, “Bao đại nhân” bối rối ngồi thừ ra một lúc rồi khẽ đưa mắt sang bên cạnh: 

- Công Tôn tiên sinh! 

Nhỏ Hạnh chúm chím: 

- Dạ, có học trò! 

- Ngươi có nghe nói đến loại vi trùng tê-ta-nốt này bao giờ chưa? 

- Dạ, có ạ! – Nhỏ Hạnh lễ phép cúi đầu – Học trò nghe đồn trong giang hồ có một loại vi trùng như thế! Nó còn độc hại hơn cả “mật Khổng Tước” hay “Thất đoạn tiêu hồn tán” nữa đấy ạ! 

Quý ròm lo lắng hạ giọng: 

- Lần sau nhớ lưu tâm đến loại vi trùng này đấy nhé! E rằng bọn hắc đạo sẽ dùng nó gây hại cho bá tánh đó! 

- Dạ, học trò nhớ rồi ạ! – Nhỏ Hạnh ngoan ngoãn đáp, phải cố lắm nó mới khỏi phì cười. 

Quý ròm quay về phía “người kêu oan”: 

- Trương thị! 

- Có thảo dân! 

- Ngươi bảo Trần Bội Linh lẻn vào nhà ngươi lấy trộm đồ, thế y thị đã lấy đi những gì vậy? 

Nhỏ Xuyến Chi chớp mắt: 

- Bẩm Bao đại nhân, Trần Bội Linh đã lấy trộm của tiểu nữ một… chùm dây thun ạ! 

- To gan! – Quý ròm trừng mắt, lần thứ ba nó đập đánh chát lọ mực xuống mặt bàn – Ngươi dám đùa với bản phủ hả? Cái chùm dây thun giẻ rách kia… 

Quý ròm chưa nói xong, nhỏ Xuyến Chi đã chồm dậy cuống quít ngắt lời: 

- Bẩm Bao đại nhân… bẩm Bao đại nhân… 

- Quỳ xuống! – Quý ròm hét như sấm – Ngươi định làm náo loạn công đường hả? 

- Dạ, thảo dân không dám ạ! – Nhỏ Xuyến Chi méo xệch miệng – Thảo dân chỉ xin Bao đại nhân nhẹ tay cho! Đại nhân mà đập thêm một cái nữa, ngày mai thảo dân sẽ không còn lọ mực đâu mà đem đi học ạ! 

Vẻ mặt hớt hơ hớt hải của “Trương thị” khiến những ai có mặt ở “công đường” đều ôm bụng cười bò. “Công Tôn tiên sinh” nghiêm trang, đạo mạo là thế mà cũng không khỏi che miệng cười rúc rích. 

Chỉ riêng “Bao đại nhân” không cười. Ngài nghệt mặt ra một lúc rồi hắng giọng: 

- Triển hộ vệ! 

- Dạ, có thuộc hạ! – Tiểu Long bước tới một bước, ứng tiếng thưa. 

Quý ròm vung tay: 

- Ngươi đem cái lọ mực chết tiệt này trả cho Trương thị, rồi kiếm cho ta một cái gì đó để ta… gõ! 

“Ngự miêu” Tiểu Long phát huy sự khù khờ: 

- Bẩm đại nhân, cái gì là cái gì ạ? 

- Bất cứ cái gì! – Sự lẩm cẩm của Tiểu Long làm Quý ròm nóng gáy – Miễn gõ đánh “chát” là được! 

Thấy “Bao đại nhân” miệng mũi xịt khói, Tiểu Long không dám thắc mắc thêm một tiếng nào, lật đật quay mình đi xuống dưới. Lui cui giữa các dãy bàn một hồi, nó bước lên trịnh trọng đặt xuống trước mặt Quý ròm… một chiếc giày. 

- Hỗn xược! – Quý ròm gầm gừ – Sao ngươi có thể đưa cho bản phủ cái vật thối tha này được? 

Tiểu Long bối rối đưa tay quẹt mũi: 

- Dạ bẩm, vật này không thối tha đâu ạ! Đôi giày này Hải đại phu mới mua hôm qua và mới mang sáng nay đấy! 

“Bao đại nhân” liếc xuống chỗ Hải quắn một cái rồi quay lại ngần ngừ nhìn chiếc giày: 

- Ngươi không nói dối bản phủ đấy chứ? 

- Bẩm, thuộc hạ không dám ạ! 

Quý ròm sờ tay lên chiếc giày: 

- Nhưng chiếc giày này gõ có kêu to không đấy? 

- Dạ, to lắm ạ! – Tiểu Long nhanh nhẩu quảng cáo – Đế giày bằng nhựa cứng, lại có đinh nữa! 

- Thôi được! Để ta gõ thử xem! 

Nói xong, Quý ròm cầm chiếc giày nện xuống mặt bàn đánh “ầm” một tiếng, bụi bay mù mịt. Hai “thầy trò” vội vã ngả người ra sau và quýnh quíu đưa tay bịt mũi. Quân sư “Công Tôn Sách” đứng cách đó mấy bước cũng hấp tấp quay mặt đi chỗ khác. 

Mặt Quý ròm lập tức sa sầm: 

- Bụi bay mù trời như thế mà ngươi dám kêu là giày mới hả? 

Tiểu Long mặt mày xanh lè xanh lét. Mãi một lúc nó mới ấp úng đáp: 

- Bẩm đại nhân, giày mới thật mà! Chỉ có bụi là… cũ thôi! 

Cái lối đối đáp ấm ớ của “Triển Chiêu” lại khiến cả “công đường” cười nghiêng cười ngửa. 

Tràng cười làm “Bao đại nhân” tím mặt. Ngài quắc mắt nhìn người thuộc hạ, miệng hét vang: 

- Còn không đi làm phận sự đi! Ngươi định đứng đó làm trò cười đến bao lâu nữa! 

Tiểu Long gãi tai: 

- Bẩm, phận sự gì ạ? 

Quý ròm đưa hai tay lên trời: 

- Triển hộ vệ ơi là Triển hộ vệ! Ngươi theo bản phủ bao nhiêu năm sao vẫn còn ngờ nghệch quá thế! 

loading...

Rồi thấy sau khi mình than trời thống thiết, “Triển Chiêu” mặt mày vẫn tiếp tục láo ngáo, Quý ròm đành… bứt râu, nói rõ: 

- Ngươi lập tức đi bắt Trần Bội Linh về quy án cho ta! 

Tới đây, Tiểu Long mới nhớ ra. Nó buột miệng “à” một tiếng rồi quay mình phi thân lên… ghế, phóng đi. 

Lát sau, bị can Bội Linh được giải tới. 

Quý ròm đập chiếc giày: 

- Nước có quốc pháp, nhà có gia quy! Tên thảo dân lỗ mãng kia, đến trước công đường sao ngươi không quỳ xuống mà còn đứng trơ mắt ếch ra đó nhìn xương sườn của bản phủ? 

Nhỏ Bội Linh chớp mắt: 

- Bẩm Thanh Thiên đại lão gia, hôm qua thảo dân chơi cầu lông bị té trặc đầu gối nên không quỳ được ạ! 

- Thôi được, cho ngươi đứng trả lời! – Quý ròm gật gù – Bây giờ nghe bản phủ hỏi đây! Trương thị ở huyện Hóc Môn tố cáo ngươi lẻn vào nhà đánh cắp một chùm dây thun, chuyện đó có không? 

Nhỏ Bội Linh lí nhí: 

- Dạ, có ạ! 

- Trương thị cũng tố cáo ngươi xô thị ngã té gây thương tích trầm trọng, chuyện đó có không? 

- Dạ, cũng có luôn ạ! 

- Hảo! 

Thấy “Trần thị” miệng mồm nhanh nhẩu, Quý ròm khoái chí gục gặc đầu. Nhưng đang lúc ưỡn ngực định hùng hồn luận tội, mặt mày Quý ròm đột nhiên nhăn nhó và nó bất thần phán một câu trớt quớt khiến cả công đường sững sờ: 

- Nhận tội thành khẩn như thế là tốt lắm! Hảo, hảo! Thôi, bãi đường! 

Mệnh lệnh kỳ quặc của “Bao đại nhân” đến quân sư “Công Tôn Sách” cũng phải há hốc miệng: 

- Bẩm đại nhân… 

- Khỏi bẩm! – Quý ròm vừa khoát tay vừa tót ra khỏi ghế – Bản phủ chỉ bãi đường tạm thời thôi! Năm phút sau, bản phủ sẽ thăng đường xử tiếp! 

“Công Tôn Sách” vẫn tròn mắt: 

- Nhưng đại nhân… đi đâu thế? 

Mặt Quý ròm nhăn như bị: 

- Ta thực hiện nhiệm vụ bí mật Hoàng thượng giao, ngươi không được phép tò mò! 

Vù một cái, Quý ròm đã phóng ra khỏi cửa lớp, co giò chạy thẳng. Thằng Lâm đứng ngoài cửa dòm theo một hồi rồi quay vào, hí hửng reo: 

- A, tao biết rồi! Bao đại nhân đi… vệ sinh! 

Thông báo của thằng Lâm khiến cả lớp cười lăn bò càng. Hải quắn vừa đập bàn “thùng thùng” vừa bô bô: 

- Bao đại nhân cũng là con người, cũng có máu có thịt và có… “nước chảy về đông”, từ nãy đến giờ muốn giữ trong người mà “mãi sao ta không giữ được”! 

Lớp trưởng Xuyến Chi đỏ mặt quay lại: 

- Đủ rồi nghe bạn Hải! Không có nói bậy à! 

Quý ròm không biết bạn bè đang giễu cợt mình. Một lát, nó quay vào với dáng điệu đường bệ và oai vệ ra lệnh: 

- Thăng đường! 

Quới Lương vọt miệng: 

- Bẩm Thanh Thiên đại lão gia, ngài đã làm xong công việc Hoàng thượng giao chưa ạ? 

- Xong rồi! – Không biết thằng Quới Lương tinh quái đang giăng bẫy, Quý ròm trịnh trọng gật gù – Bản phủ chỉ làm nhoáng một cái là xong! 

- Nhưng sau khi làm xong, ngài có nhớ dội nước không ạ? 

Câu hỏi của Quới Lương khiến “Bao đại nhân” chết đứng như bị “bọn hắc đạo” bất thần điểm huyệt. Còn “công đường” thì như muốn nổ tung. Quý ròm vừa thẹn vừa giận nhưng rốt cuộc không nhịn được, nó đành phải phì cười. 

Có đến mười phút, “công đường” mới thôi náo loạn. Chờ cho trật tự vãn hồi đâu đó, Quý ròm mới đập bàn “xử” tiếp: 

- Trần Bội Linh! 

- Dạ, có tiểu nữ! 

- Như vậy là ngươi đã nhận mọi tội lỗi rồi phải không? 

- Dạ. 

Quý ròm nghiêm mặt: 

- Vậy thì ngươi nghe bản phủ luận tội đây! Ngươi manh tâm đánh cắp đồ đạc của hàng xóm là bất nghĩa, đánh cắp xong còn hành hung người là bất nhân, vào công đường giả bộ trặc chân không chịu quỳ là bất… bất… 

Thấy “Bao đại nhân” cà lăm lâu lắc, “Công Tôn Sách” khẽ nhắc: 

- Bất lịch sự! 

- À, phải rồi! – Quý ròm mừng rơn – Vào công đường không chịu quỳ là bất lịch sự. Một người vừa bất nghĩa vừa bất nhân vừa… bất lịch sự thì phép nước đạo trời không thể dung thứ. Bản phủ phạt ngươi tội… cạo đầu, ngươi có phục không? 

Nhỏ Bội Linh đứng thẳng người lên, giọng thách thức: 

- Tiểu nữ phục nhưng e có người không phục ạ! 

Quý ròm đập chiếc giày đánh “bốp”, mắt long lên: 

- Hỗn xược! Xưa nay bản phủ “thiết án như sơn”, làm gì có ai dám không phục? 

Đúng vào lúc “Bao đại nhân” đang hùng hùng hổ hổ, “Công Tôn Sách” giật mình nhớ tới một việc, liền bước lại kề tai nói nhỏ: 

- Đại nhân nên cân nhắc cẩn thận! Học trò nhớ ra rồi, Trần Bội Linh hình như là cháu họ của Bàng Thái sư đấy! 

Nghe nhắc đến Bàng Thái sư, “Bao đại nhân” càng điên tiết: 

- Bàng Thái sư thì Bàng Thái sư chứ! Nếu ông ta phạm tội, ta cũng… cạo trọc lóc cái đầu của ông ta nữa là! 

Ngay lúc đó, có tiếng hô vọng lên từ dưới lớp, nghe rõ là giọng thằng Quốc Ân: 

- Bàng Thái sư tới… ới… i… 

“Bao đại nhân” lật đật đứng lên khỏi ghế, quay người ra cửa, vòng tay cúi đầu: 

- Bao Chửng tham kiến Thái sư! 

Bàng Thái sư quả là uy nghiêm khiếp người. Từ khi Thái sư bước vào, “công đường phủ Khai Phong” cứ im phăng phắc. 

Nhưng cái sự yên lặng quá đáng này lại khiến Quý ròm lấy làm lạ. Theo kịch bản, khi thủ vai Bàng Thái sư, thằng Lâm phải vênh vênh váo váo, đi đứng khệnh khạng để chọc cười. Đây có phải là phủ Khai Phong thật và thằng Lâm có phải là Bàng Thái sư thật đâu, sao thiên hạ im thít thế kia? 

Quý ròm tự hỏi và từ từ ngẩng đầu lên. Nó không ngọ nguậy còn khá, vừa ngẩng đầu lên, “Bao đại nhân” giật bắn người như chạm phải lửa. 

Người mà khi nãy nó vừa cúi đầu “tham kiến” và bây giờ đang đứng im lặng trước mặt nó và nhìn nó bằng ánh mắt sửng sốt kia so ra còn đáng sợ hơn cả Bàng Thái sư. Đó chính là cô Trinh chủ nhiệm lớp. 

Nhỏ Xuyến Chi bảo sáng nay cô Trinh đi họp trên phòng giáo dục đến mười giờ mới về, sao cô về sớm vậy kìa? Quý ròm ngạc nhiên nhủ bụng và đưa đôi mắt lo lắng nhìn cô giáo, nó rụt rè thưa: 

- Chào cô ạ! 

- Bây giờ thì chào cô chứ không “tham kiến Thái sư” nữa à? 

Cô Trinh nghiêm trang hỏi. 

Mặt Quý ròm đỏ ửng: 

- Thưa cô, em không dám ám chỉ cô là… Bàng Thái sư đâu ạ! Đó chỉ là sự tình cờ thôi! 

Rồi sợ cô Trinh không tin, Quý ròm vội vã nói thêm: 

- Tới đoạn này, đáng lẽ bạn Lâm đóng vai Bàng Thái sư phải bước vô, không hiểu sao bạn ấy chạy đâu mất và… 

- Tao còn ở đây chứ chạy đi đâu! – Tiếng thằng Lâm từ ngoài cửa oang oang vọng vào – Tao đang định bước vô thì cô giáo xuống tới, tao đành phải nhường đường cho cô chứ biết làm sao!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: