truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện người lớn

Truyện chàng Lý Tòng 

Đăng ngày 16/12/2013 by admin

Xem toàn tập:
Tiếng nói cười xôn xao đưa bà Phí Đời Nhân về thực tại. Mọi người bà con, khách khứa đã đến, chật cả phòng khách và giờ đằng trai đến rước dâu đã gần kề
loading...

Truyện chàng Lý Tòng – WAP đọc truyện online hay nhất Việt Nam

Hai bà còn đưa lên cao con trai con gái của mình, ca ngợi công danh sự nghiệp của chúng lỗi lạc trên đời chẳng ai sánh bằng. Các ông, các bà trong chén bạc, kẻ khen, người chê, người nịnh bợ đều có cả. Kẻ khen, khen hùa hùa ra mặt cùng với kẻ nịnh một bầy. Còn kẻ chê cũng lắm nhưng lời chê bai không ai nói thẳng, nói ngay mà xầm xì sau lưng hai bà ấy. Ngay cả những người thẳng thắn cũng chỉ thốt lên những lời mĩa mai là, giọng nhà giàu có gang có thép hoặc con nhà giàu, quyền thế mạnh thì cho là chúng khôn ngoan, thông minh. Con nhà nghèo, dân đen làm việc sai quấy thì liệt vào hạng dốt nát, đần độn. Sự đời là thế, nênhai bà có tiền, có của, có danh phận tha hồ tô son, điểm phấn,vẽ rồng, vẽ phụng, con trai, con gái của mình.

Nguyên nhân từ hai cửa miệng của hai mụ đàn bà mà cả cái tỉnh nhỏ nầy chú ý ngày đám cưới của chú rễ Đái văn Tán sánh duyên cùng cô dâu Phí thị Tích Trữ. Tên tuổi nhiều khi ngẫm suy lẩm cẩm cũng là định cho từng người. Và có khi vừa sinh ra, trời đất bóp miệng bóp hầu trong vô hình bắt buộc cha mẹ phải sắm cho cái tên đó. Cho nên trong lúc, trà dư tửu hậu, nhàn cư vi bất thiện, hai cái tên Văn Tán và Tích Trữ được dân trong tỉnh đem ra giãi trí xuyên tạc đến tận tối đen mực xạ về chữ nghĩa.

Không biết sự thật hay hài hước. Có người nói rằng, lúc cao hứng trong sòng bài điều binh khiển tướng bốn mầu, bà Văn Cổng nói bằng giọng cười khích khích, lòi hàm răng thưa cắn lấy cặp môi đỏ chót *** gà đẻ mấy lứa :
- “Thằng con trai nhà bà, Văn Tán, kỷ niệm công danh sự nghiệp của bố nó. Kể từ ngày đẻ nó ra, sự nghiệp công danh của ông nhà tôi vút lên cao như diều gặp gió lộng. Hơn mấy chục năm truởc ông nhà tôi danh tước chỉ hạng quèn trong xã hội. Thế mà khi Văn Tán ra khỏi háng tôi thì ông nhà tôi vận may đổ dồn như gió vào nhà trống mà trời xui đất khiến tôi đã đóng cửa then gài từ lâu nên những vận hên ấy không đường thoát, đành tụ lại ở trong nhà tôi hết thảy.”….

Bà tiếp tục nói huyên thiên:
- “Chồng tôi có máu tuân hành cấp trên như thiên lôi. Ông ngọt mía lùi với những thượng cấp đó miễn sao họ ban cho ông quyền lợi. Chỉ có điều trái cẳng ngổng là khi chưa đẻ Văn Tán thì ông nịnh nọt đằng trời, cấp trên cũng đếch thèm nghe ông. Trái lại cho đến khi cái thằng tốt tánh tốt mã, Văn Tán, nói một cách trắng trợn, đích thực mà thô tục là khi nó chui lổ *** tôi ra ngoài thì ông nhà tôi tốt số đáo để. Lý do ấy hai vợ chồng tôi bàn tính với nhau cho nó cái tên thời danh là Văn Tán. Vừa đánh dấu kỷ niệm vàng son vừa đánh dấu thời gian chối bỏ cảnh túng thiếu dạt trôi lục bình. Lai lịch thằng con trai của ông bà Tỉnh trưởng có thế mà cả hai vợ chồng liệt kê vào tử vi định mệnh đẩu số, mệnh vào cung thân.

Bà thương Hào có đứa con gái, trông cũng mát đáo để, nhưng bà mạ kền, đánh bóng, Tây Thi gái nước Việt cũng ngã nón chạỵ rông. Ăn phải bả mía hay đạp cứt gà lẫn nhau, bà thương Hào, luận về cái tên con gái đi vào hệ thống khoa học thực dụng có thua gì con trai bà Tỉnh trưởng mà có phần trội hơn vì gắn liền đời sống xã hội nhân quần.

Cái tên Tích Trữ đượm mầu sắc kinh tế tài chánh vì gia đình bà truyền thống con buôn mấy đời gia bảo. Cô con gái của bà được ngậm thai vào thời gian kinh tế đang thịnh vượng mà bất thần khủng hoảng.

Hàng hóa ngoài mọi cửa hàng, chợ búa, biến thành gạo châu, củi quế. Vợ chồng bà vô tình trúng mùa gian thương. Nguyên do, khi biết bà mang bầu việc mua bán có phần chậm chạp. Với lối buôn bán một chín nhì bù của con buôn dư chút tiền của là hàng hóa rẻ thì mua chất vào kho, đợi lúc hàng hút, mua một bán năm, bán mười thì tung ra lấy lãi.

Nhìn được thời cơ để tích trữ, chó ngáp phải gió thì phất cờ làm giàu nhấp nháy con mắt. Ông bà ngáp, trúng được gió trở thành tiếng gọi vinh danh của dân chúng tỉnh lỵ là thương hào từ đó Và đó là thời móc cho ông bà, đúng chín tháng mười ngày bà sinh hạ một tiểu thư được đặt tên là Tích Trủ để ghi lại một giai đoạn lịch sử gia đình cá thể mà ông bà vô cùng tự hào.

Kể từ đó gia đình bà phất cờ tiến lên để được liệt kê vào danh sách những người giàu có máu mặt ở trong cái tỉnh lỵ cỏn con nầy. Và cũng kể từ dạo ấy bất luận ở đâu, bất luận đậu chén canh bạc tứ sắc, có dịp gặp tầng số là bà mang tên đứa con gái ra nói chuyện tính toán đầu cơ tích Trữ, tài ba lỗi lạc.

Cùng một luận điệu đồng bệnh, hai bà thông gia nầy ăn khớp như lược với tóc, cào cuốc với đồng ruộng. Người ta thì thầm ở quán đình, mọi nẽo đường thành là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, kết tình thông gia với nhau là hết say.

Văn Tán và Tích Trữ là đôi uyên ương được hai bà mẹ ca ngợi với thiên hạ nhưng dân tình chẳng ai lạ lùng hai cô cậu về mục tình ái lăng nhăng truởc khi có cái đám cưới linh đình nầy diễn ra.

Văn Tán ngoài hai mươi tuổi, học hành lơ tơ mơ, đang làm lính kiểng trong dinh Tỉnh trủởng. Nói một cách rõ ràng đứng đắn là làm lính cho cha để khỏi ra tiền tuyến đối diện với kẻ thù. Cũng có lý do cho sự tránh né đó là ông bà Tỉnh trưởng chỉ có duy nhất đứa con là Văn Tán mà thôi.

Đứa con trai duy nhất trong gia đình có luật lệ khỏi đi lính. Nhưng ông Tỉnh Truởng ra vẻ anh hùng trong thiên hạ là bất luận trai thời chiến phải lên đường nhập ngũ tòng quân, làm tròn bổn phận, bất luận con ông cháu cha. Và ông đã thực hiện cụ thể trong gia đình để làm gương cho mọi tầng lớp dân chúng mà dân chúng kề sát bên ông là ở cái tỉnh lỵ nhỏ xíu nầy. Nhưng việc ông cho thằng con trai nhập ngũ rồi về làm việc phất phơ dưới trướng ông làm lắm người cười vải đái.

Văn Tán có máu con sen,nghĩa là thích *** con sen trong nhà hơn là kiếm gái bên ngoài. Một anh lính bên trong tiết lộ, bà Tỉnh Trưởng rầu thằng con trai lắm. Có một vụ Văn Tán *** con sen, bị nó la hoảng, nếu bà không nhanh trí dàn xếp thì cái tòa Tỉnh trưởng thối hoắc và chức vụ của ông Đái Văn Cổng có thể bay theo ngọn gió lèo.

Câu chuyện Văn Tán *** con sen là một thiên tình sử ở trong cái tỉnh nhỏ nầy. Dân chúng bàn tán một dạo đến nổi ông Tỉnh phải ra thông cáo chạy tội bằng cách đổ tội cho quân thù tuyên truyền với mưu toan tấn công tỉnh lỵ. Dân ngu khu đen, ngắn cổ thấp giọng nghe vậy són đái trong quần nên đồng thanh nhất tn kết hợp với tòa tỉnh bảo vệ quê nhà… Nhờ thế tỉnh êm ru, bà re.

Chính quyền trung ương khen đáo khen để ông Tỉnh được gắn huy chương lia chia trong mọi chiến dịch được đề ra. Vì thế, ông Tỉnh vững như ghế đóng cọc cái chức Tỉnh trủởng. Về sau khi biết truyện hậu cung trong dinh thì dân chúng mĩa mai, cái ghế Tỉnh Truởng muôn năm cho Đái Văn Cổng.

Về những đời tư nổi tiếng của con gái bà thương hào không toàn thể bàng dân biết nhưng một số khá đông rất tường tận. Và khi cô ta sắp sửa về làm dâu ông bà Tỉnh truởng Đái văn Cổng thì tiếng xầm xì về cô mới khởi sự. Vì người ta ngạc nhiên khi Văn Tán đi cưới Tích Trữ về là ru vợ và Tích Trữ lấy chồng là Văn Tán.

Tích Trữ đã ngoài hai mươi tuổi. Cô ta biết ăn chơi từ thuở mười bảy. Nàng có những bốn chị em và là tnlởng nữ của ông bà Thương Hào, cô thay đổi nhân tình như thay quần lót. Cuối cùng nàng dừng lại ở Văn Tán nhưng người ta không nghĩ ra được lý lẽ khi Văn Tán cùng Tích Trữ dừng bước giang hồ ở khúc đường mà cả hai đang nổi tiếng về mọi thứ ăn chơi trong cái tỉnh nầy. Một số người tự vổ ngực biết truyện dưới gầm giường của kẻ khác thì bảo rằng : Văn Tán và Tích Trữ dừng bước giang hồ vì chúng đã gặp nhau ở cái đích lý tưởng đạt được.

Sự mù mờ về cái đích ấy ai cũng muốn tìm hiểu. Đó là truyện đôi lứa: Truyện ***. Truyện *** lạ lùng mà ai cũng muốn nghe dù trên đời này chẳng ai muốn nói ra mà ai cũng đều *** cả.

Truyện *** của Văn Tán do những người tay trong kể lại dài thườn thượt như pho truyện chưởng của tác giả nổi tiếng Kim Dung. Họ truyền khẩu ra ngoài, lắm người thêm gia vị, thêm mỡ, hành, tiêu muối…mà giọng nói có duyên thì lắm người theo dõi nhất là những tay dâm hoặc những tay liệt dương nghe được với lòng ham muốn chống được bệnh liệt ***.

Bây giờ đám cưới của Văn Tán và Tích Trữ đã chính thức diễn ra thì người ta không còn kể chuyện úp mở với nhau. Người ta bảo đám cưới của hai tay *** nổi tiếng. Từ đây con sen của ông bà Đái văn Cổng không còn lo sợ Văn Tán kéo vào nhà kho, *** hằng giờ khi ông bà Văn Cổng bận công việc hay đi công tác. Còn ông bà thương Hào cũng không còn sợ cô con gái Tích Trữ đang đêm đưa trai về nhà *** mà nàng rên sướng đến độ ở phòng bên, ông bà phải thức giấc. Cũng giống như cái độ ông bà còn nghèo khó cơ hàn, cư ngụ bên đường rầy xe lửa, đêm trở về sáng đã *** nhau kịch liệt vì chuyến tầu sáng hú còi vào tỉnh, và rồi có nàng ngày nay.

Những nhân tình, nhân ngãi của Tích Trữ ở trong tỉnh cũng có, ở các tỉnh cũng có. Cứ mỗi lần ông Phí đời Nhân di chuyển cư ngụ ở các địa phương là nhân tình lại nẩy sinh ở Tích Trữ. Đành rằng con gái đang ở độ mơn mởn, cặp vú nẩy nỡ, lông *** dồn dập mọc lên, mu *** tray gò thì nứng ***, mồng đóc nhô ra giữa hai mép *** thì liên miên nứng làm sao tránh khỏi. Gặp đứa biết kềm hảm không nói làm gì, còn gặp đứa chịu không nổi thì đưa *** cho trai *** đâu phải hiếm hoi trên đời.

loading...

Tích Trữ mình dây, nẩy nỡ đẩy đà. Nàng biết làm đỏm, biết liếc mắt đưa tình sớm sũa thì đòi được *** là chuyện thường tình đối với nàng vì không ai giải quyết được cái nhựa sống vượt bực sung mãn của cơ thể nàng. Bà thương hào rất tinh mắt về cô con gái nhưng bà cũng nghĩ lại bản thân mình khi còn ở tuổi của con gái bà cũng *** như giặc cho đến khi gặp ông thương gia mới yên bề khăn gói. Suy bụng ta ra bụng con gái, bà an ũi, truyện ni rồi có đó. Bà cũng như thế mà bây giờ có thua ai đâu, ngược lại còn được thiên hạ kính nễ về sự quí phái, giàu sang kém chi bọn quí tộc, khoa bảng.

Ông thương hào Phí Đời Nhân là một người rất tin tưởng về số mạng. Khi ai luận về cái tên mang vào thân là định mệnh của từng người thì ông khó bề tránh được tiếng thở dài. Ông không hề than thở về đứa con gái lớn nhất trong gia đình mặc dầu ông biết được nhiều chuyện cề đửa con kỳ cục. Bà thương hào lắm lần đề cập đến tư cách của Tích trủ thì ông gạt ra ngoài tai, không buồn nghe, viện cớ, rồi nó cũng phải có chồng như cuộc đời của bà. Thế là bà thương hào nguẩy *** bỏ đi. Hoặc những khi ông thèm *** bà thương Hào mà vợ cứ bèo nheo thì ông làm mặt nóng tánh để có dịp đè bà ấy ra mà bú *** nhưng không ***., làm bà vợ uất lên muốn khóc thành tiếng.

Có những đêm khuya thanh vắng, hai vợ chồng Phí Đời Nhân mất ngủ, chuyện trò trăm chuyện rồi cũng chán. Ông lộ bộ mặt chán nản, thất vọng khi bà mò ***,thèm ***. Ông phải xoay qua nói chuyện định mệnh về cái tên ông đang mang để vợ thông cảm, trung thành với ông, đừng nổi chứng, nứng ***, mang nó đi *** bậy thì đời ông thêm tăm tối. Vì thế, mỗi lần vợ ông theo những chiếu bạc tứ sắc là ông lo sốt vó. Ông tâm sự với vợ cái tên của ông hiện ra không sai tí nào.

Ông sống của con người phí đời được diễn nghĩa từ ba chũ Phí Đời Nhân. Vợ ông ban đầu không hiểu bảo rằng đời ông có chi là phí. Bây giờ có tiền, có của. Cuộc sống thanh thản, ung dung, còn thua ai nữa.Và còn nỡ mặt, nỡ mày sắp làm thông gia với ông Tỉnh trưởng quyền uy một cõi thì đòi hỏi điều gì nữa, trời cho lộc có hạn chứ đâu có phải ăn luôn gan trời thì quá quắt tìm đâu ra.

Ông Phí Đời Nhân chữa lời vợ mà nói rằng:
- Bà nghĩ chẳng sai ở chổ nào ráo. Nhưng bà là vợ, chuyện trên giường, trên nệm, bà cho tôi nói thô tục cho thoãi cái dâm, thì với tuổi tác của tôi và bà mà mất *** thì đau thận quá. Bấy lâu nay tôi thèm ***, chỉ có bú. Bà thì thèm *** tôi biết. Tôi bú ***, bà cũng sướng. Bú ngày này qua ngày nọ, qua tháng kia, bà có nứng, có thích nhưng vắng *** vào *** cũng gây phiền cho bà không nhỏ. Còn tôi,ban đầu cứ nghĩ đơn giản, *** xuội đứng dậy không được không phải vì tôi mà vì bệnh gì đó. Hy vọng bú *** bà là phương pháp chữa trị cho *** nứng cứng trở lại ngày xa xưa. Không dè ngày lại trôi như dòng nước dưới cầu, tôi cứ bú *** mà chẳng *** cái nào thì đúng với cái tên Phí Đời Nhân cha mẹ sắm sanh cho tôi khi cất tiếng oa oa chào đời. Cho nên tôi nói,bà để bụng, chuyện con Tích Trữ, bà thường than phiền này nọ…riêng tôi, tôi mừng, mừng bây giờ nhưng mai hậu thì chẳng biết ra sao. Vì nó mà liệt *** như tôi liệt *** thì cái hạnh phúc của nó đổ xuống cầu xí chẳng có ma nào muốn đem đi đổ mà để đó tạo những câu chuyện đàm tiếu cho vui như Tết thì bỏ mẹ cả tôi lẫn bà. Lúc đó thông gia cũng đều là cứt lỏng cả.
Ông chép miệng nói tiếp:
- Cái bệnh liệt dương của tôi nghe nói cũng nằm trong họ bệnh di truyền làm tôi đâm lo cho mấy đứa con gái.

Bà thương hào nghe chồng nói cũng thương và lời của chồng thực tình mà tực, gợi tí nứng *** trong bà. Bà thực sự muốn hẩy *** ra cho chồng mà an ũi:
- Mình *** không được thì bú ***, em cũng thích lắm chứ !. Mình bú đây nè, em không đòi *** mình phải ***.

Nhưng bà thương hào đã không thực hiện bằng hành động mà bà tự biện minh với ý định làm cho chồng yên tâm.
Bà thương hào nói:
- Ông đi nhiều bác sĩ mà chẳng khỏi. Âu là số mệnh như ông đã thông hiểu thì chẳng lấy làm khổ tâm, hưởng quá đời người rồi, đâu phải ngắn ngũi gì nữa mà tru với tréo cho mòn mõi sức khỏe, diệt dục cũng tốt, cứ giữ mồm miệng, răng cỏ để bú ***. Bú *** là một cách ***, ai phủ nhận thì đó là ké cù lần nhất trên dương thế.

Bà thương hào thấy ông chồng chịu nghe lý luận bình dân học vụ dân gian của mình bèn bồi thuốc súng:
- Cuộc đời ô trọc, nhiều lúc ông đem chuyện khoa học ra giãi nghĩa, không biết ông có nghĩ ra không vì cái lối khoa học của ông là khoa học huyền bí nếu không muốn la trời lên, toàn của khoa học huyền bí, ma quái tác động cây đa, cây vú sữa khi chúng mình còn ở trong làng trong xóm có thầy mu rùa,thầy nước lạnh chữa bệnh ma ám. Tôi nói về khoa học cho ông nghe thông lổ tai đây nè ?. Ông có *** mà coi như không còn *** nữa. Có ai mà biết điều đó, ngoại tnl tui. Cái sự trời không cho ông tiếp tục *** không ăn nhập đến sự lo âu quá đáng về chuyện liệt âm, liệt ***. Đám con gái của chúng mình có liệt âm, liệt ***, nếu di truyền là ở tử tui mà ra. Bây giờ, hiện tại, tui như thế này thì đám con đâu có sao. Khoa học chẳng thèm cụ thể thực dụng, chứng minh cho phí thời giờ các ông bà bác học lẫn các nhà nghiên cứu *** với đéo Việc đã rành rành cứ chối cãi, hóa ra thuộc tầng lớp ngu dốt mà lại đại ngoan cố…bệnh quá chịu sao thấu…

Vì cái đám cưới được tổ chức linh đình, nó trở thành đề tài giãi lao cho toàn thể dân chúng trong tỉnh. Có chổ xì xào về ông bà tỉnh trưởng, chẳng kém chuyện dưới gầm giừòng của vợ chồng ông bà thương hào. Người ta đợi xem nlớc dâu mà chưa đến giờ nên sa vào quán xá, đấu vỏ mồm để giết thời gian đi qua. Trăm chuyện ào ào tuôn ra cửa khẩu của khách ăn,khách uống. Họ không quen biết nhau, người này biết câu chuyện này, người kia biết câu chuyện khác, kể cho nhau nghe rồi tự nhiên quen biết với nhau như ngàn kiếp trước đã gặp nhau rồi. Tựu trung những câu chuyện đàm tiếu đều lấy cái đích tòa Tỉnh trưởng mà hiện nay nhân vật chính là ông bà Đái văn Cổng, còn chú rễ đang ở vào thời kỳ thứ yếu. Tất nhiên xuất xứ của ông Đái văn Cổng thuộc hạng bát nháo, thời thế tạo ra nhân vật chứ không phải nhân vật tạo ra thời thế.

Đái văn Cổng được mô tả là người đàn ông say sưa với chức phận. Bản tính như thế nên làm việc hăng say. Ông đi tuần thám tỉnh nhà bất cứ lúc nào, kể cả ngày nghỉ và lễ lạc. Nhưng ông siêng năng quá trớn, quá tay, làm cho thuộc hạ và cả dân chúng ban đầu thán phục rồi tự dưng người ta tìm hiểu.

Hóa ra, đêm khuya hay đứng bóng giữa ngày, ông một mình một xe, thĩnh thoảng có tài xế đi theo, ông xuất dinh để viếng một núi vợ lẻ. Một mình ông mà những một núi vợ lẻ thì tô bồi vẽ cảnh quá đáng khi chợt nghe vào tai lần đầu. Quả thật điều đó chẳng phải phóng đại. Những tay trong tòa tỉnh tiết lộ rất dè dặt mà vẫn bắn tin vung vít ra ngoài bàng dân thiên hạ một cách ngon lành.

Cái tỉnh nhỏ nầy xa mặt trời trung ương. Mấy tay có máu mặt trong chính quyền ít ai lưu ý đến tỉnh lỵ vửa bé vừa khỉ ho cò gáy này nên không tranh giành. Nhưng đối với Đái văn Cổng, ông Tỉnh nào cũng là ông Tnh. Đồng thời, Đái văn Cổng từng biết cái tỉnh nầy, bên ngoài trông nghèo rớt mồng tơi là phận bạc của dân chúng nhưng bên trong nghiên cưú mà khai thác thì tiền rùng bạc biển thu vào một mối mà chẳng ai thấy rõ chân tướng của người được hốt. Cho nên kể từ lúc nhậm chức cho đến nay, cả hai ông bà trở nên đẩy đà từ tiền của đến vóc dáng.

Nhưng có tay trong tiết lộ rằng ông Đái văn Cổng là người sung sức vượt bực. Ai cũng đàm tiếu về con *** ngoại hạng của ông. Khi ông mặc quần xà lỏn là *** của ông cả một đùm, một khối. Chính bà Văn Cổng một đôi khi nóng giận lỡ lời, mắng ông là thằng *** dài chỉ có đĩ mới chịu thấu ông ta. Lý do tiết lộ vô thưởng vô phạt của bà Cổng làm cho tên tài xế và viên bồi phòng để ý.

Cả hai người ăn, người ở và thân cận nay xác nhận, *** ông Cổng to thật mà họ dùng đến giọng nói là *** ông ấy không bình thường. Họ không tiết lộ những canh *** giữa ông Cổng với bà Cổng. Dường như kể từ ngày về nhậm chức, bà Cổng say mê bài tứ sắc hơn là việc *** đéo mà eó thể bà ta *** với ai chứ không hề *** với ông Cổng. Đó là điều lạ nhất. Người ta bảo, bà Cổng sợ *** chồng. Bà chịu đựng nhiều phen mới có bầu để đẻ Văn Tán. Từ đó bà cấp tiền cho ông Cổng đi ra ngoài *** ĩ.

Ngày nay có chức phận, đi *** đ khó khăn nên ông ta lập phòng nhì, phòng ba… để thuận tiện sự đòi hỏi dục tính của ông. Kết luận về bà Cổng, bà lạnh cảm, liệt âm liệt ***,vì mặc cảm *** của ông Cổng quá kích thước về chiều ngang lẫn chiều dài.

Lắm người không ưa cái phách lối của bà Cổng thì mắng lên rằng, con đàn bà này chỉ biết tiền lượm vào cho đầy túi tham để cờ bạc mà không chọn lấy cái phúc có được thằng chồng có *** cán búa, dài thượt con lươn. Nói đi rồi cũng có người bào chữa cho bà Cổng là *** bà không được to để cân xứng với *** chồng.

Bàn đi bàn lại lung tung nhưng người ta vẫn bảo, có chồng *** bự, bao giờ cũng *** sướng và sương ***. Nếu có ai cãi hoặc bán tính bán nghi về việc nói khoác con *** to của ông Đái văn Cổng thì câu trả lời dù mù mờ nhưng có phần đảo lộn nghi hoặc là *** ông Tỉnh đái văng cổng như cái tên của ông, đó sao ! ?…thì to bự, sức mạnh là đúng rồi!

Từ cái đám cưới to nhất tỉnh từ xưa cho đến nay, Văn Tán và Tích Trủ đến chuyện bí tỉ của hai cặp thông gia được bàn tán, vén màn bí mật của những tay sừng sỏ về nghiên cứu gầm giường thiên hạ. Nên người ta biết được rằng, hai đôi thông gia, Đái văn Cổng – Phí Đời Nhân có đời sống phòng the trái ngược nhau. Vợ của Đái văn Cổng liệt âm liệt ***. Chồng của bà Phí đời Nhân liệt dương liệt ***.

Trong căn nhà nhỏ. Vách tường rêu phong. Mái ngói bạc mầu. Truởc mặt nhà sân nhỏ. Sau nhà mãnh vườn khá rộng nhưng không được săn sóc nên cỏ cây vươn mọc chẳng còn thứ tự. Lý Tòng,thanh niên đang độ trai tráng đang ngồi buồn thiu dưới mái hiên nhà không buồn nhìn khung trời hôm nay xanh biếc không một áng mây vớ vẫn lang thang bay.

Ngày này là một ngày ảm đạm nhất trong đời Lý Tòng. Người yêu của chàng lên xe hoa về nhà chồng. Những ngày tháng tuyệt đẹp với Tích Trủ không còn nữa. Lý Tòng là con nhà nghèo, khó bề kết duyên với con thương hào Phí đời Nhân. Chàng ta có cái mả bề ngoài cao ráo nên lọt mắt Tích Trữ. Và tình yêu nẩy nở kể từ đó.

Cho đến khi một chiều mưa đổ lớn chặn lối đường về thì chàng *** được nàng. Lý Tòng *** hay đến nổi Tích Trủ yêu chàng vì *** mà chẳng đề cập đến tình yêu. Vì nàng biết, tình yêu này sẽ không bao giờ có đoạn kết. Tích Trữ có tiếng yêu cuồng sống vội, lấy hưởng thụ làm đầu. Nàng quen biết với Lý Tòng rất tình cờ trong một buổi đi xem sở thú với bạn bè. Nàng kháo với bạn bè khi trông thấy Lý Tòng ở chuồng khỉ.

Tích Trữ vốn là cô gái táo bạo. Nàng nhìn Lý Tòng dưới mắt để nghĩ thầm chàng nầy đẹp trai, thân hình cao ráo. Nàng chú ý nhất là sóng mũi của chàng cao mà đầu và vê mũi nhô bự. Nàng có đọc cuốn sách mỏng dính về tướng mạo đàn ông, người nào có cái mũi dạng như thế là có *** bự và *** tốt lẫn tốt ***.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8

Xem cả bộ:

Các chương khác:
  • Truyện chàng Lý Tòng


xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: