truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trần Thế – Chương 16 

Đăng ngày 13/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Lạc Trần đã là người của anh rồi, anh không thể đối xử với chị ấy tốt một chút sao
loading...

ngôn tình trung quốc | Trần Thế – Chương 16 – WAP truyện online hay

Chương
16: Chỉ cần em, không cần tình yêu.

Tình
cảm của Lạc Trần dành cho Lâm Tự, cả nhà họ Lâm chỉ có hai người là Lâm Đoan Tử
và Utah biết rõ. Mỗi tuần họ phải về chỗ ông nội Lâm Chiêu để dùng cơm một lần,
Lâm Tự dù có bận đến mấy, nhưng chỉ cần đang ở trong nước thì nhất định sẽ về
tham dự. Bởi thế, trong một khoảng thời gian, việc về khu biệt thự ăn cơm luôn
là việc quan trọng nhất của Lạc Trần, vì có lúc chỉ khi về đấy cô mới gặp được
Lâm Tự. Lâm Đoan Tử là người từng trải, sự thay đổi giữa đôi vợ chồng trẻ đương
nhiên không giấu được bà. Utah lại rất tinh ý, hơn nữa từ sau khi anh ta vào
công ty làm việc, Lâm Tự dù không có việc gì cũng không về nhà, thường xuyên
kéo anh ta ra ngoài tập thể thao.

Lâm
Đoan Tử theo dõi thần sắc tươi trẻ tràn đầy sức xuân và ánh mắt sáng ngời xuất
phát từ đôi mắt điềm tĩnh của Lạc Trần dần trở nên ảm đạm, cảm thấy xót xa. B�
muốn khuyên nhủ an ủi Lạc Trần, nhưng Lạc Trần vẫn luôn giữ khoảng cách với tất
cả mọi người, khiến bà cảm thấy khó mở lời. Người duy nhất mà Lạc Trần vui vẻ
muốn tiếp xúc lại đẩy cô ra xa, sự tổn thương đó e là sẽ tồn tại trong một thời
gian khá dài.

Utah
cũng thấy không thuận mắt, cậu không chỉ một lần nhìn thấy đôi mắt ngấn nước của
Lạc Trần. Lúc Lâm Tự lại đến rủ đi chơi, cậu liền nói: “Anh, em cảm thấy anh
làm thế có chút không thoả đáng”.

Lâm
Tự cũng không nói gì, chỉ nhìn cậu.

“Lạc Trần đã là người của anh rồi, anh không thể đối xử với chị ấy tốt một chút sao?
Dù sao cũng đếu là sống, hà tất phải để chị ấy khóc lóc sụt sùi như thế? Cho chị
ấy chút ngọt ngào, như thế cả hai đều sẽ vui vẻ.”

“Cậu
cho rằng cô ấy chỉ cần một chút ngọt ngào là xong sao?”

Theo
những gì mà Lâm tự hiểu về Lạc Trần, cô hoàn toàn không để ý tới những giá trị
vật chất, thứ có quý đến đâu cũng chẳng khiến cô động lòng, vậy tình cảm chính
là thứ đáng quý nhất đối với cô rồi. Bởi thế, nếu Lạc Trần đã dành tình cảm cho
ai thì cũng sẽ yêu cầu người kia toàn tâm toàn ý đáp lại, cô ấy nhất định phải
nắm giữ được toàn bộ những gì thuộc về người đó. Chưa nói tới việc cuộc hôn
nhân này sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc, cho dù là không kết thúc đi nữa, anh
cũng chẳng thể trở thành người khiến Lạc Trần hài lòng. So với việc cho cô ấy
chút ngọt ngào, để cô ấy cứ mãi tìm kiếm mong chờ nó một cách vô vọng, thì th�
rằng từ chối rõ ràng ngay từ đầu vẫn hơn. Đối với vết thương lớn, người ta sẽ
thận trọng chú ý để không động đến nó, còn những vết thương nhỏ, nhanh liền da
lại dễ dàng bị người ta coi nhẹ, bị cào rách hết lần này đến lần khác, sự giày
vò đó càng khiến người ta đau đớn hơn.

Lúc
đầu, không phải Lâm Tự không nghĩ đến việc Lạc Trần sẽ yêu mình, cô là một tờ
giấy trắng, còn anh lại đầy kinh nghiệm. Cô ấy luôn cô đơn một mình, đột nhiên
có một chỗ dựa, mà chỗ dựa này lại có kinh nghiệm sống phong phú hơn cô nhiều.
Sống chung, cùng nhau chia sẻ sự thân mật vui vẻ về thể xác, tất cả đều là những
thứ Lạc Trần chưa từng được trải nghiệm, làm sao có thể không khiến cô ấy mê muội
được? Thậm chí Lâm Tự còn nghĩ Lạc Trần đã phải rung động từ lâu rồi mới đúng,
họ sống cùng nhau phải tới nửa năm sau Lạc Trần mới có cảm giác, điều này nằm
ngoài dự đoán của Lâm Tự.

Suốt
một năm nay, Lạc Trần bị đả kích liên tục đã dần quay trở lại hiện trạng ban đầu.
Lâm Tự cũng không dễ chịu chút nào, vốn những đêm nóng bỏng như thế mà có thêm
gia vị tình yêu nữa thì sẽ tuyệt vời không còn gì để nói. Đặc biệt nhất là người
con gái trầm tính như thế, ở trên giường lại chịu dùng cơ thể mình để làm anh
vui, sau khi nhận được sự cổ vũ của anh, dần dần cởi mở bản thân, để mặc anh
chi phối. Khoái cảm của quyền lực ấy đôi lúc còn vượt qua khoái cảm khi lên đỉnh.

Nhưng
từ khi Lạc Trần cảm thấy thất vọng rồi dần dần chuyển sang tuyệt vọng, Lâm Tự cảm
thấy khi ở trên giường, cô đã khoá chặt cánh cửa tâm hồn mình. Cô vẫn phối hợp
như thế, cũng vẫn đạt được cao trào dưới sự tác động của anh, nhưng sự rùng
mình khi đó hoàn toàn khác với cao trào xuất phát từ trái tim lúc trước của cô.


thế Lâm Tự cũng dần cảm thấy mất hứng. Một hôm, Lâm Tự phát hiện ra những lúc gần
gũi Lạc Trần anh đều nhớ đến trạng thái ngày trước của cô: hơi thở lúc nhanh
lúc chậm, đôi khi gấp gáp của Lạc Trần; hơi thở nhẹ hắt ra khi anh tiến vào
trong cô; những lúc Lạc Trần mân mê nghịch bàn tay anh; Lạc Trần chủ động ở
trên người anh mà vận động, bộ dạng phóng đãng xen lẫn ngại ngùng. Lâm Tự cảm
thấy thật vô lý, rõ ràng cùng một người, nhưng sao anh không thể đạt được sự
thoả mãn giống nhau. Lạc Trần thu lại tình yêu của mình, đồng thời cũng thu lại
sự hấp dẫn của cô, đấy là việc khiến Lâm Tự tương đối phiền lòng.

Lại
một lần nữa Lâm Tự vào trận qua loa cho xong chuyện khiến Lạc Trần không khỏi
thấy lạ.

“Anh
sao vậy?”

Lần
này khác với mọi lần Lâm Tự không vội vội vàng vàng tắm rửa rồi rời đi. Anh nằm
thẳng người bên cạnh Lạc Trần, nhưng cũng không trả lời câu hỏi của cô.

Không
nói thì thôi, Lạc Trần nhún vai chẳng quan tâm, với tay lấy chiếc áo ngủ bị Lâm
Tự ném trên gối, định đi tắm rồi ngủ một giấc. Gần đây Lâm Tự rất khác thường,
lần nào cũng tỏ ra rất bức bách, kích động nhưng sau khi kết thúc lại tỏ ra
không vui, thậm chí có chút mệt mỏi chán nản, cứ như trước đó là bị ai nhập vào
chứ không phải bản thân anh vậy.

“Em
không thoả mãn được anh, anh đành phải đi tìm người khác.” Lâm Tự thật ra cũng
không biết nên làm thế nào để nói rõ chuyện này, anh biết bản thân mình như thế
là đang ép buộc cô, bởi vì anh không cần tình yêu của Lạc Trần, nhưng lại cần
cô có tình yêu.

Lạc
Trần đang xỏ chân vào dép, nghe thấy câu nói đó bỗng cảm giác máu trong người
mình đông cứng lại, nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Cô đã hạ mình đến
thế, đã cố gắng lờ đi cảm xúc của bản thân để phối hợp với anh rồi, thế mà anh
lại nói cô không thoả mãn được anh. Anh đã chán cô rồi sao? Hay là vì không cần
trái tim này nên cũng không cần cả con người cô?

Nước
mắt của Lạc Trần cứ thế tuôn ra, ngay cả lúc thất vọng nhất cô cũng chưa bao giờ
rơi nước mắt vì anh. Cô luôn cho rằng cho dù Lâm Tự không yêu cô thì ít ra cô
có thể ở bên anh, có thể nhìn thấy anh, cảm nhận được anh, thậm chí ở một mức độ
nào đó cũng xem như có được anh. Anh không cho cô tình yêu, vậy thì cô không cần
yêu nữa, chỉ giao tiếp với anh theo cách anh muốn, như thế cũng chẳng có vấn đề
gì cả. Bởi vì tận sâu nơi trái tim Lạc Trần vẫn còn ảo tưởng, đó là hoàn thành
được giấc mơ tình yêu của chính mình.

Nhưng
bây giờ Lâm Tự nói anh ấy cảm thấy không thoả mãn! Lâm Tự đang nghiền nát tia
hy vọng mỏng manh cuối cùng của Lạc Trần. Cho dù cô nhượng bộ hết lần này tới lần
khác, cho dù đã trốn vào một góc khuất, bản thân nghĩ như thế là đã đủ an toàn,
hoàn toàn không cản trở anh, thì anh vẫn cho rằng cô thật vướng mắt hay sao?
Tình yêu trong mắt một người đang yêu là hy vọng, ngọt ngào, nhưng trong mắt của
một người không yêu lại là phiền phức, ràng buộc. Lạc Trần để mặc cho nước mắt
rơi nhưng không phát ra âm thanh nào, từ từ đi vào nhà tắm. Dù sao thì Lâm Tự
nghĩ gì, làm gì cũng có bao giờ để ý đến cảm nhận của người khác đâu, cô không
cần phải trả lời anh. Trước kia trái tim lạnh giá, giờ Lạc Trần cảm thấy trái
tim cô lại trở nên cứng rắn, không cứng rắn sao có thể bảo vệ chính mình? Không
cứng rắn làm sao có thể chịu được sự đả kích bất ngờ hết lần này đến lần khác
như thế?

Khi
cô ra đi, Lâm Tự đã không còn ở trong phòng nữa. Lạc Trần lao tới, giật ga trải
giường, dùng sức xé rách, trong đầu cô chất đầy ham muốn được đập phá, cô muốn
đập nát căn phòng lưu giữ quá nhiều dấu tích của anh này, cô muốn tiêu huỷ những
ký ức ngọt ngào trước kia và khao khát phá vỡ suy nghĩ cố chấp trong lòng mình,
cô muốn trở lại là cô của trước kia – không yêu, không hận.

Chuyện
đó cứ thế qua đi, Lâm Tự không đi tìm bất kỳ người nào để giải phóng ham muốn
như anh đã nói. Anh biết, chỉ có người con gái sống cùng anh dưới một mái nh�
kia mới có thể thoả mãn được được anh, mà điều kiện tiên quyết lại chính là thứ
tình cảm anh không chịu cho đi. Vì thế tình trạng hiện nay là do một tay anh
gây ra, cũng chỉ có anh mới có thể hoá giải được.

loading...

Song
Lạc Trần lại tỏ vẻ không quan tâm, thậm chí cô còn nghĩ đương nhiên là anh đã
có người khác rồi, chỉ có điều cô không nói ra mà thôi. Dường như bắt đầu từ buổi
tối ngày hôm ấy, Lạc Trần cảm giác mình thật sự đã được giải thoát. Giờ cô chỉ
nghĩ làm thế nào để lấy lại được tự do của mình. Bởi vì đã được biết mùi vị của
tình yêu, Lạc Trần cho rằng dù sau này mình có yêu ai khác hay không thì cuộc
hôn nhân này cũng chẳng có ý nghĩa gì với cô nữa cả.

Đối
với Lạc Trần mà nói, lợi ích bất ngờ trong cuộc hôn nhân này là cô có thêm rất
nhiều người thân. Sau khi tiếp xúc với người nhà họ Lâm lâu ngày cô nhận thấy,
thực ra họ đều là những người tốt. Ngay cả ông nội Lâm Chiêu cũng chưa bao giờ
làm khó cô, ông còn đối xử rất tốt với Lạc Sa, một già một trẻ thường xuyên chụm
đầu vào đánh cờ với nhau.

Hai
năm gần đây Lạc Sa tiến bộ rất nhanh. Bác Vương hằng tuần đều đưa cậu đi học về,
thầy giáo là một giáo sư của trường đại học C mà đích thân ông nội Lâm Chiêu đứng
ra mời, nghe nói là học trò cuối cùng của vị danh hoạ nào đó, rất có trình độ.
Ban đầu thầy giáo vì nể mặt Lâm Chiêu, miễn cưỡng tiếp nhận Lạc Sa, dù sao thì
trước đó Lạc Sa cũng chỉ là nghiệp dư. Cũng may Lạc Sa thật sự có tài, dưới sự
chỉ bảo nghiêm khắc của thầy giáo đã tiến bộ rất nhanh. Chỉ trong một năm, cậu
đã trở thành cậu học trò cưng của giáo sư.

Từ
Man Chi chủ yếu ở văn phòng bên Mỹ. Nghỉ hè, bà mời Lạc Sa sang chơi, bác Vương
cũng cùng đi với cậu. Lúc đó, Lạc Trần đang trong giai đoạn yêu đương đau khổ
tuyệt vọng, không có tâm trạng mà chăm lo cho Lạc Sa nên cũng đành để cậu đi.
Trước khi đi, Lạc Sa kéo tay Lạc Trần nói: “Chị, chị cùng đi với em đi, sao chị
lúc nào cũng không vui thế?”.

Lạc
Trần nhìn bộ dạng ngập ngừng như còn muốn nói điều gì đó nhưng lại không dám của
em trai, đột nhiên nhận ra đã rất lâu rồi cô không trò chuyện với cậu, đa phần
thời gian ở bên cậu, cô đều ngẩn ngẩn ngơ ngơ. “Lạc Sa, bao giờ em quay về thì
mọi thứ sẽ ổn cả thôi, em cứ chơi cho vui vẻ.” Lạc Trần hứa với Lạc Sa, thực ra
cũng là muốn tự cho mình một thời hạn

Lạc
Sa từ Mỹ trở về, cậu phát hiện ra đúng là Lạc Trần có thay đổi, không phải trở
nên vui vẻ hoạt bát, dù sao bản tính của cô cũng không như thế, mà là càng lặng
lẽ hơn, dường như đã nhìn thấu mọi chuyện trên đời, coi mọi thứ như mây bay gió
thoảng.

Lạc
Sa cảm thấy chị gái mình như đang cuộn người lại, tự giấu mình vào chỗ mà chỉnh
chị ấy cũng không thể với tới được. Thỉnh thoảng Lạc Sa về phác thảo hình ảnh của
Lạc Trần, cậu cảm thấy mình không nắm bắt được nét đặc sắc của chị. Sau này, thầy
giáo vô tình nhìn thấy bản vẽ đó của cậu, đã nói với Lạc Sa rằng “Thần thái v�
tâm trạng của con người là thứ khó nắm bắt nhất, người mẫu em chọn xem ra rất
khó vẽ đấy, em có vẻ đã cảm nhận được chút gì đó, nhưng không thể dùng bút để lột
tả được, tiếp tục cố gắng luyện tập nữa đi”.

Từ
đó về sau, Lạc Sa thường xuyên quan sát sự thay đổi tâm trạng của Lạc Trần, nắm
được điều gì cậu lập tức cầm bút lên, chỉ tính riêng số tranh phác thảo mà cậu
vẽ Lạc Trần cũng gần một trăm bức. Thầy giáo tỏ ra vô cùng kinh ngạc trước sự
tiến bộ thần tốc của cậu. Không lâu sau, ông chủ động xin rút vì cho rằng Lạc
Sa phù hợp học vẽ tranh sơn dầu hơn, hội hoạ truyền thống chú trọng tới việc chấm
phá, nếu Lạc Sa tiếp tục theo học ông cũng chỉ lãng phí thời gian của cậu m�
thôi. Sau đó, Lâm Chiêu lại đích thân mời một hoạ sĩ nổi tiếng về mảng tranh
sơn dầu trong nước tới để phụ đạo riêng cho Lạc Sa. Lạc Trần không hiểu về hội
hoạ nhưng cô có thể nhìn thấy Lạc Sa càng vẽ càng đẹp. Vì vậy, mỗi lần Lạc Sa
yêu cầu cô làm mẫu, cô đều cố gắng phối hợp ngồi im không dám cử động, việc này
đối với cô mà nói không còn gì có thể dễ dàng hơn.

Lạc
Sa cũng thường xuyên lợi dụng những cơ hội thế này để đưa Lạc Trần ra ngoại
thành, tận hưởng ánh mặt trời, giúp cô giải toả tâm trạng.

Quan
hệ của Lạc Trần và Lâm Tự vẫn không ổn định bởi cả hai người đều cố gắng khống
chế quan hệ của họ trong một phạm vi nhất định, không xa cách quá, cũng không
thân mật quá, một bên lạnh nhạt thì bên kia phải nhiệt tình nóng bỏng hơn một
chút, cả hai đều phải điều chỉnh cảm xúc của mình. Trong thâm tâm, Lạc Trần coi
Lâm Tự cũng giống như khăn mặt hay bàn chải đánh răng. Những thứ đó là của
mình, không dùng chung với người khác, nhưng cũng chỉ lúc nào cần mới dùng,
bình thường sẽ không nghĩ tới, nếu dùng cũ rồi cũng có thể bỏ đi thay mới. Cho
dù dưới con mắt của người khác thì quan hệ giữa hai người đang ở thời kỳ ổn định,
nhưng đấy là sự yên tĩnh trước cơn bão hay là sự bình ổn lâu dài thì chỉ có hai
người họ mới biết.

Những
lúc rỗi rãi Lạc Trần bắt đầu nghĩ đến việc kiếm tiền, cô cho rằng chỉ có nhanh
chóng trả tiền lại cho Lâm Tự thì cô mới có được sự tự do thật sự. Những lúc được
nghỉ, cô còn phải dành thời gian để đi về với Lạc Sa, vì vậy hầu như không mấy
khi gặp Lâm Tự. Hằng ngày Lạc Trần đều ăn cơm ở chỗ Lạc Sa rồi mới về nhà.
Phương thức giao tiếp của cô và Lâm Tự là ghi giấy nhắn hoặc dùng điện thoại, cả
hai đều không muốn chủ động mở lời trong những lúc nhạy cảm thế này.

“Đi
công tác, ba ngày.” Đấy là tờ giấy nhắn mà buổi sáng Lâm Tự dán ở tủ lạnh, lúc
đó Lạc Trần đã đi học rồi.

Lâm
Tự thỉnh thoảng cũng sẽ gửi tin nhắn cho Lạc Trần. Thực ra anh thích gọi điện
thoại hơn, nhắn tin quá phiền phức, hơn nữa chỉ vài chữ ngắn ngủi cũng không thể
nói hết được mọi chuyện, gửi đi gửi lại cũng mất thời gian. Nhưng Vương Dịch
Thu nói với anh rằng con gái rất thích nhận được tin nhắn, vì dùng tin nhắn có
thể thổ lộ những điều bình thường không dám nói, khiến người nhận cảm thấy ngọt
ngào. Cô thường xuyên ép Lâm Tự gửi tin nhắn cho Lạc Trần. Thỉnh thoảng trên đường
đi, thật sự quá nhàn rỗi anh cũng sẽ gửi tin nhắn cho cô, dù sao thì trong giờ
học Lạc Trần cũng không tiện nghe điện thoại.

“Đang
làm gì?”

“Đi
học.”

“?”

“E1.”

[1]
E: viết tắt của English, môn tiếng Anh.

Mặc
dù nội dung của những tin nhắn ấy cũng chẳng có gì đặc biệt nhưng Lâm Tự phát
hiện, nếu nhận được tin nhắn trả lời của Lạc Trần, anh sẽ cảm thấy rất vui vẻ,
rất muốn gặp cô, rất muốn hôn cô, rất muốn được ôm cô thật chặt. Anh biết mình
không nên có loại tâm trạng này, ít nhất là trong lúc đang làm việc thì không
nên nghĩ đến những chuyện không liên quan, nghĩ đến một người con gái lại càng
không được. Anh cảm thấy bị phụ nữ dắt mũi chẳng phải là việc gì hay ho.

Thành
tích mấy năm gần đây của Lâm Tự mọi người đều thấy rõ. Nếu trước kia, khi anh mới
tiếp nhận Hoa Lâm, đa số cổ đông đều giữ thái độ thờ ơ, đứng ngoài quan sát,
thì bây giờ bọn họ lại hết sức ủng hộ vị Chủ tịch Hội đồng quản trị trẻ tuổi
này.

Với
những chính sách rất quyết đoán mang tính dẫn đầu xu hướng của anh, chưa đến ba
năm, Hoa Lâm đã thành công bước vào thị trường sản phẩm công nghệ cao, sản xuất
phần cứng máy tính cao cấp, đưa tập đoàn Hoa Lâm từ một tập đoàn trọng tâm là đầu
tư tài chính trở thành một tập đoàn công nghiệp loại hình mới với ngành nghề chủ
đạo là công nghệ kỹ thuật. Lâm tự còn dự định đưa cổ phiếu của công ty lên sàn chứng
khoán Mỹ trong vòng hai năm, tập trung nguồn lực để đưa Hoa Lâm trở thành công
ty lớn mang tính quốc tế. Lâm Chiêu sớm đã tuyên bố lui về vị trí cố vấn, rảnh
rỗi hẹn mấy ông bạn già đến biệt thự câu cá, cuộc sống rất an nhàn thoải mái.

Lâm
Tự cũng dùng cách riêng của mình để quan tâm đến Lạc Trần và Lạc Sa. Thành tích
học tập hằng năm của hai chị em đều được chuyển đến tận tay Lâm Tự. Lạc Trần
không thích khoe khoang, Lâm Tự cũng cố gắng hết sức để bảo vệ cô, bảo đảm cô
không bị người khác chú ý hay làm phiền. Có nam sinh thích cô, chuyện đấy anh
cũng biết nhưng anh không lo lắng. Anh tin rằng Lạc Trần sẽ coi bạn học của cô
và Lạc Sa giống nhau. Sau khi Lạc Sa chuyên tâm vào học vẽ tranh sơn dầu, Lâm Tự
đã từng giới thiệu các tác phẩm của cậu đi tham dự cuộc thi hội hoạ toàn quốc,
đồng thời cũng đạt được thứ hạng khá cao, việc này coi như đã dọn đường để Lạc
Sa sau này có thể chính thức hoạt động trong lĩnh vực hội hoạ. Lâm Tự chỉ ngầm
giúp đỡ hai chị em khi họ gặp khó khăn, không để họ cảm thấy có gánh nặng hay
không thoải mái, cũng sẽ không để họ hiểu lầm ý mình.

Đương
nhiên, Lâm Tự vẫn tự thuyết phục bản thân rằng, anh đang dùng cách của mình để
quan tâm tới những người cần quan tâm, hoàn toàn không phải là đang hao tâm tổn
sức để chiều chuộng, lấy lòng ai.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: