truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Trần Thế – Chương 13 Part 1 

Đăng ngày 12/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Khách mời ngoài họ hàng thân thích của gia đình họ Lâm ra, còn có các trưởng bối của gia tộc Lâm Thị đều tập hợp đầy đủ
loading...

ngôn tình trung quốc | Trần Thế – Chương 13 Part 1 – WAP truyện online hay

Chương 13: Ai cũng có thứ mình muốn

Lâm
Tự yêu cầu làm mọi thứ đơn giản, nhưng cũng chỉ có thể giảm bớt được trình tự của
nghi lễ, những bước chính vẫn không lược bớt được.

Khách mời ngoài họ hàng thân thích của gia đình họ Lâm ra, còn có các trưởng bối của
gia tộc Lâm Thị đều tập hợp đầy đủ.

Lâm
Tự là người chèo chống con thuyền nhà họ Lâm trong tương lai, ngoài địa vị của
anh trong họ tộc, chỉ tính riêng những lợi nhuận mà anh mang lại cũng không ai
có thể xem thường được rồi. Vì vậy, hôn lễ của anh là việc đại sự quan trọng số
một của gia tộc, những người nhận được thiếp mời dù đang ở đâu cũng đều nhanh
chóng trở về.

Không
mời nhiều người ngoài, vừa là tác phong khiêm nhường từ trước tới nay của Lâm
Thị, vừa là vì ý muốn của Lâm Tự. Anh cho rằng anh lấy ai là việc riêng của
anh, không cần phải quá phô trương, cũng không muốn gây chú ý đến mức người người
đều biết. Nhưng cho dù là thế, vẫn có vài nhà báo đánh hơi thấy mà đến, lảng vảng
bên ngoài nhà thờ tổ.

Ông
Lâm Chiêu đứng ra phía trước, tuyên bố với tất cả quan khách: “Lâm Tự hôm nay
thành gia, mục tiêu tiếp theo là chuyên tâm vào lập nghiệp. Tôi sẽ trợ giúp cháu
xử lý các vấn đề của Hoa Lâm, một năm sau Lâm Tự sẽ chính thức lên nắm quyền điều
hành Hoa Lâm. Tại đây, tôi cũng hy vọng các vị sẽ dốc hết sức mình hỗ trợ cháu,
đỡ cháu lên ngựa, giúp đỡ cháu trên chặng đường dài trước mắt”.

Lâm
Tự có đầu óc kinh doanh hơn cha mình, nhưng còn trẻ thế mà đã vượt lên cha nắm
quyền thì quả thật khiến nhiều người bất ngờ. Dù sao thì cha của Lâm Tự – Lâm
Chí Đông cũng chỉ vừa mới năm mươi tuổi. Bởi thế, ông Lâm Chiêu vừa mới nói
xong bên dưới liền vang lên những tiếng xì xầm to nhỏ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về
phía người ngồi bên cạnh Từ Man Chi – Lâm Chí Đông.

Đây
là lần đầu tiên Lạc Trần gặp Lâm Chí Đông, cảm giác mà ông mang lại cho cô hoàn
toàn khác với Lâm Chiêu và Lâm Tự. Nói một cách chính xác thì, ba người họ rất
giống nhau, nhưng kiểu giống ấy phải quan sát thật kỹ mới nhận ra. Nụ cười của
Lâm Chí Đông cho người ta cảm giác ông đang cười thật sự chứ không như Lâm Tự,
cười đấy nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng xa cách. Còn nữa, nụ cười của Lâm Chí Đông
có phần sầu muộn, hơi ngập ngừng.

Những
lời ông Lâm Chiêu nói khiến không khí lễ cưới có phần thay đổi, sự chú ý của mọi
người bây giờ hoàn toàn tập trung vào vấn đề quyền lực trong tương lai, không
quan tâm nhiều đến cô dâu nữa. Lâm Tự mới là nhân vật chính của ngày hôm nay,
còn Lăng Lạc Trần chỉ là người may mắn được chọn, mặc dù cũng xinh đẹp lỗng lẫy
hơn người, nhưng cuối cùng thì vẫn chỉ là một nhân vật phụ mà thôi, không thể
làm lu mờ ánh hào quang của Lâm Tự.

Dưới
sự dẫn dăt của chủ hôn, Lạc Trần và Lâm Tự lần lượt hành lễ với ông nội Lâm
Chiêu, Lâm Chí Đông và Từ Man Chi rồi quay ra cúi người cảm ơn quan khách. Sau
khi năm người bọn họ chụp chung một kiểu ảnh thì phần nghi lễ cũng xem như kết
thúc.

Lâm
Chiêu đại diện cho các bậc tiền bối trong dòng họ nói đôi lời răn dạy với Lạc
Trần, chủ yếu là yêu cầu cô phải luôn tỏ ra tôn trọng và khiêm tốn, lo liệu việc
nhà chu đáo, hiếu thuận với người lớn, yêu thương con cái. Đối với Lạc Trần, những
việc này chẳng liên quan gì đến cuộc sống của cô nên cô cũng chỉ nghe tai nọ ra
tai kia mà thôi.

Sau
đó ông Lâm Chiêu tuyên bố khai tiệc. Nghi thức mặc dù theo truyền thống, nhưng
tiệc lại tổ chức theo kiểu phương Tây, nhờ thế họ không cần phải đi đến từng
bàn một để mời rượu.

Phòng
tiệc bố trí đồ ăn tự chọn, Lạc Trần nhìn thấy Lạc Sa ở đó, cậu đang cầm đĩa ăn
rất hăng say. Nhìn mọi người ăn uống, Lạc Trần cảm thấy dạ dày mình lại bắt đầu
đau.

Đưa
Lạc Trần đi giới thiệu với mọi người là việc của Từ Man Chi. Bà vừa đi tơi, Lâm
Tự liền giao Lạc Trần cho bà, đến chào hỏi các bậc trưởng lão rồi ra hàn huyên
với mấy người bạn.

Lạc
Trần lập tức bị vây lấy. Từ Man Chi dẫn cô đi giới thiệu với từng người một.
Nhiều họ hàng thân thích như thế, nhưng Từ Man Chi không hề nhầm lẫn tên tuổi
và vai vế. Lúc đầu, Lạc Trần còn cố gắng ghi nhớ, muốn phân biệt rõ ràng ai l�
sai. Sau đố, vì quá nhiều người, hơn nữa ngoại hình cũng tương tự nhau, nhìn một
lần thật sự là không cách nào phân biệt được, Lạc Trần đành chỉ nhớ tên thôi.

Đột
nhiên có một giọng nói vang lên ngay bên tai cô, “Cô cứ cười một chút, không cần
phải ghi nhớ, chẳng biết có cơ hội gặp lại không mà!”. Lạc Trần nghiêng đầu
nhìn, là Utah.

“Mợ,
cháu đưa chị dâu đi ăn chút gì nhé!”. Utah nói rồi kéo Lạc Trần đi.

“Tôi
là Utah, cũng gặp nhau vài lần rồi, giờ chính thức làm quen. Không ngờ cô lại
thật sự trở thành chị dâu của tôi, chị dâu là trưởng bối rồi, sau này mong chị
quan tâm!”. Anh ta miệng nói liên hồi mà chân vẫn không ngừng bước.

Utah
rất láu cá, anh ta biết trước đây mình và Lạc Trần gặp nhau trong hoàn cảnh
không mấy vui vẻ, nhưng thêm một người bạn còn hơn thêm một kẻ thù, thêm một
trưởng bối nữa thương yêu chả phải tốt hơn sao, vì thế anh ta không hề ngần ngại
tỏ ý quan tâm, chăm sóc, có ý muốn lôi kéo cô về phía mình.


nơi đến là quầy bày đồ ăn nên Lạc Trần đương nhiên cực kì phối hợp. Nhưng còn
chưa kịp tới nơi thì Lạc Trần đã bị một đám con gái vậy lại, mồm năm miệng mười
tíu tít hỏi cô những câu hỏi đại loại như cô bao nhiêu tuổi, làm sao quen được
Lâm Tự, khi hai người ở bên nhau Lâm Tự có lãng mạn không, cầu hôn thế nào…

Mặc
dù cơ mặt đã cứng ngắc, Lạc Trần vẫn rất có trách nhiệm khoác lên vẻ mặt tươi
cười, có điều cô vẫn không biết phải trả lời những câu hỏi đó thế nào. Cũng may
Utah đứng bên cạnh lớn tiếng kêu: “Đi đi, đi đi, nghe ngóng thăm dò gì chứ, muốn
biết thì đi mà hỏi Lâm Tự ấy”.

Mấy
cô gái ồn ào đó nhanh chóng tản ra. Từ việc này Lạc Trần mới biết uy lực của
Lâm Tự rất lớn. Lúc đi, bọ họ đều cảm thấy không cam tâm, lấy tay đánh lên người
Utah.

Utah
cũng không giận, một tay bảo vệ Lạc Trần, tay còn lại đưa ra đỡ đạn, phát ra những
tiếng “Ai da, ai da” không ngớt.

Lạc
Trần nhìn anh ta, thấy người này rất kỳ lạ, trước kia anh ta chẳng phải luôn gọi
cô là nhóc con hay sao, giờ lại nhiệt tình giúp cô giải vây thế? Tất nhiên, bất
kể anh ta đang tính toán gì, chỉ cần để cô được ăn thì Lạc Trần đã thấy biết ơn
lắm rồi.

Nửa
kéo nửa đẩy, cuối cùng thì Utah cũng đưa được Lạc Trần tới được chỗ để đồ ăn.
Utah cười hì hì xòe tay ra với cô: “Thế nào, cứu chị thoát khỏi cảnh nước sôi lửa
bỏng, không cần nghĩ cách báo đáp tôi, sau này cứ giảm giá là được”.

Lạc
Trần bị anh ta làm cho á khẩu, cười nói: “Anh tên là Utah phải không, tôi thấy
gọi anh là Do Thái[1] thì đúng hơn”.

[1]
Utah có phát âm tiếng Trung là yóu tā, giống với phát âm từ Do Thái là yóu tài.
Do Thái ở đây ý chỉ những người giỏi làm ăn, có đầu óc kinh doanh, tính toán tốt.

“Sao
chị lại biết biệt hiệu của tôi, đến cái đó mà anh tôi cũng kể với chị cơ à?”

loading...

Cũng
không thèm nghe xem Lạc Trần nói gì, anh ta lập tức chạy đi tìm Lâm Tự để hỏi tại
sao lại tiết lộ bí mật đời tư của mình.

Lạc
Trần quá vui mừng nên cũng chẳng gọi anh ta lại. Lúc này, mọi người ăn uống
cũng tương đối rồi, đang lao xao nói chuyện. Lạc Sa không biết đã chạy đi đằng
nào, cậu vẫn còn là một đứa trẻ, đến đâu cũng rất dễ dàng thích ứng.

Lạc
Trần tận dụng thời gian đi tìm đồ ăn, cầm theo một chiếc đĩa và gắp đầy những
thứ dễ ăn, kéo một chiếc ghế ra, ngồi bên cạnh quầy, bắt đầu ăn. Cuối cùng thì
cũng có thứ để nhét vào bụng, Lạc Trần thầm thở phào. Hương vị cũng rất thơm
ngon, mặc dù cô không biết là mình đang ăn gì.

Đang
ăn, Lạc Trần thấy có người kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. “Không phiền nếu ta ngồi
ăn cùng chứ?” Là cha của Lâm Tự.

Lạc
Trần đặt thức ăn đang cầm trên tay xuống đĩa, định đứng dậy để hành lễ, dù sao
họ cũng chưa từng gặp mặt chính thức.

Lâm
Chí Đông đặt tay lên vai, ấn cô ngồi xuống, cười nói: “Cùng ăn đi”.

Lạc
Trần gật đầu, hai người không nói gì thêm nữa, chỉ tập trung vào ăn.

Lạc
Trần ăn hết thức ăn trong đĩa của mình, Lâm Chí Đông lấy thêm cho cô vài miếng
hoa quả và một cốc nước ép trái cây. Lạc Trần đột nhiên nghĩ ra điểm khác biệt
nhất giữa cha Lâm Tự với Lâm Tự và ông nội anh: Lâm Chí Đông rất phong độ, lịch
lãm, khiến người tiếp xúc cảm thấy dễ chịu. Mặc dù trông ông hơi u buồn nhưng vẻ
sầu não đó hoàn toàn không ảnh hưởng tới phong thái của ông, ngược lại càng thu
hút người khác muốn tìm hiểu câu chuyện ẩn sau đó là gì.

“Lạc
Trần, rất vui vì con đã đến nhà chúng ta. Lâm Tự là một đứa trẻ rất mạnh mẽ, hy
vọng con có thể thay chúng ta chăm sóc, để ý tới nó nhiều hơn, để nó có thể nhận
ra rằng sống chậm cũng có thể hạnh phúc”. Nói xong, ông còn nhìn Lạc Trần chớp
chớp mắt.

Lạc
Trần cảm thấy người như Lâm Chí Đông rất dễ gây thiện cảm cho người đối diện,
cô bất giác gật đầu, sau đó mới như bừng tỉnh nhận ra việc mình đang làm, vội
nói: “Anh ấy không nói ra, cũng không chịu nghe người khác khuyên, con chưa chắc
đã làm được gì đâu”.

“Không
sao. Ở bên cạnh nó cũng đã là một sự an ủi rồi”.

Lạc
Trần như hiểu như không gật đầu, cha của Lâm Tự dường như có rất nhiều điều còn
cất giấu trong tim.

Một
đêm như thế sẽ có rất nhiều trẻ con, đứa nào đứa nấy trang điểm ăn mặc lộng lẫy
như hoàng tử, công chúa nhỏ. Trước khi hai vợ chồng Lạc Trần xuống nhà, Lạc Sa
đã được đưa đi giới thiệu với mọi người rồi. Bọn trẻ con tỏ ra rất tò mò với
Lăng Lạc Sa, nhanh chóng quên mất việc phải giữ dáng vẻ lịch lãm hay phong cách
thục nữ gì đấy, lập tức tụ tập lại với nhau thành một nhóm.

Lạc
Trần ngồi một bên quan sát cảnh đám trẻ con chạy nhảy đùa nghịch, cười nói tíu
tít không ngớt. Khó khăn lắm cô mới tìm thấy Lạc Sa, sau đó kéo cậu ra một bên,
dùng khăn ăn lau khô mồ hôi đang đầm đìa của cậu.

Lạc
Sa nhìn thấy chị cũng rất vui mừng, nói: “Chị, hôm nay chị thật xinh đẹp”, nghĩ
thế nào, lại nói: “Chị, chị lấy anh Lâm phải không? Vừa rồi em có nhìn thấy anh
ấy, hình như hơi già”.

“Trẻ
con đừng nói linh tinh. Buổi tối chị phải ở lại đây, em biết rồi chứ?”

“Biết
ạ. Trong phòng có máy tính, chị không phải lo em ở một mình buồn đâu’.

Lạc
Trần bất giác nhíu mày. Những tin tức nói về việc học sinh chìm đắm vào các trò
chơi trực tuyến cô đã đọc không ít, vì thế trong vấn đề này Lạc Trần rất khắt
khe với Lạc Sa. Cô hy vụng trước khi Lạc Sa có khả năng tự chủ sẽ không tiếp
xúc nhiều với những thứ này. Có điều, gia đình họ Lâm vì muốn thể hiện lòng
hoan nghênh cậu, đã chuẩn bị cho cậu tất cả những gì đang thịnh hành nhất trong
giới trẻ. Xem ra, cô vẫn cần phải trao đổi với Từ Man Chi một lần nữa về vấn đề
của Lạc Sa. Cho dù Lạc Sa không được bà nhận nuôi, nhưng có phải là Từ Man Chi
cảm thấy bà mới thật sự là người chịu trách nhiệm về mọi thứ liên quan đến Lạc
Sa, bao gồm cả cuộc sống, học hành, nên hoàn toàn xem nhẹ suy nghĩ của người
làm chị như Lạc Trần không?

Mặc
dù Lạc Sa ngoan ngoãn đứng im nhưng đầu lại không ngừng ngóng sang bên cạnh. Lạc
Trần quay đầu sang nhìn, một đám trẻ con tầm tuổi Lạc Sa đã vây quanh cô từ lúc
nào. Thấy Lạc Trần nhìn mình, bọn chúng mồm năm miệng mười nhao nhao tự giới
thiệu. Có đứa thì gọi cô là cô dâu, đứa thì gọi cô là mợ nhỏ, còn có đứa gọi cô
là chị, là dì, thật đúng là loạn không thể loạn hơn. Có một vài đứa bạo dạn còn
bước đến gần sờ vào bộ đồ cưới cô đang mặc, tất cả đều cảm thấy cô dâu thật
xinh đẹp.

Lạc
Sa thấy các bạn ùn ùn kéo tới vây lấy Lạc Trần, liền tình nguyện đứng ra giải
vây cho chị, lớn tiếng nói: “Cô dâu thì có gì mà xem, chỉ có bọn con gái mới
thích thôi, chúng ta ra kia chơi đi”. Nghe cậu nói thế, đám con trai liền chạy
theo cậu, đám con gái chạy đuổi theo đám con trai, cuối cùng Lạc Trần cũng được
yên tĩnh một lát.

Lạc
Trần nhìn đám người đang cười cười nói nói hết sức vui vẻ ở đằng xa kia, thầm
nghĩ không biết bữa tiệc này đến lúc nào mới kết thúc, liệu mình rời khỏi đây
có bị coi là bất lịch sự không nhỉ? Nghĩ thì nghĩ thế nhưng cô đã đứng dậy, đi
về phía cầu thang.

Lạc
Trần biết, phòng đọc sách của ông nội ở tầng hai, còn phòng trang điểm và phòng
sinh hoạt chung mà cô đã từng vào đều ở tầng ba, chắc là phòng ngủ của ông nội
cũng ở tầng hai, mình không nên mạo phạm đến nữa. Vì vậy, Lạc Trần đi thẳng lên
tầng ba, muốn tìm căn phòng mà Từ Man Chi nói đã bố trí riêng cho cô và Lâm Tự
hoặc tìm phòng Lạc Sa để nghỉ ngơi một chút.

Đối
diện với cầu thang là một quầy bar nhỏ, dưới quầy rượu đặt một chiếc ghế sofa
và một bàn trà hình bán nguyệt để mọi người có thể nghỉ ngơi, tự phục vụ. Bên
trái bên phải bố trí tất cả là bốn phòng, Lạc Trần đi về hướng ngược lại với
phòng sinh hoạt chung, cô hé một cánh cửa, bên trong chỉ có ánh đèn tường sáng
trưng. Lạc Trần mỉm cười, đây chẳng phải là căn phòng theo kiểu thư viện đặc
trưng của Lâm Tự sao? Cô đang định quay ra thì đột nhiên nghe thấy có tiếng người.

“Anh,
xem ra anh đối xử với chị dâu rất tốt đấy nhỉ”. Là Utah.

Lạc
Trần không định nghe câu trả lời của Lâm Tự, cô cảm thấy nghe lén là rất bất lịch
sự, định rời đi. Đúng lúc đó, giọng điệu đều đều vô cảm của Lâm Tự truyền tới,
Lạc Trần đoán họ đang nói chuyện ở ngoài ban công.

“Gì
mà tốt với không tốt, ai cũng có thứ mình muốn, nước sông không phạm nước giếng”.

Lạc
Trần nhẹ nhàng lùi ra, khép cửa lại. Câu trả lời của Lâm Tự hoàn toàn nằm trong
dự đoán của cô.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: