truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi và bạn trai kinh tế – Chương 6.2 

Đăng ngày 21/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Gió tháng Năm thổi nhè nhẹ qua cửa sổ xe. Ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy một góc trời. Cô chưa ra khỏi Thượng Hải thì đã ngủ thiếp đi. Ký ức cuối cùng trước khi nhắm mắt lại l� một bầu trời tờ mờ sáng, khi tỉnh dậy đã thấy một bầu trời xanh. Một cảm giác
loading...

đọc truyện | Tôi và bạn trai kinh tế – Chương 6.2 – WAP truyện online hay nhất

Gió tháng Năm thổi nhè
nhẹ qua cửa sổ xe. Ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy một góc trời. Cô chưa ra
khỏi Thượng Hải thì đã ngủ thiếp đi. Ký ức cuối cùng trước khi nhắm mắt lại l�
một bầu trời tờ mờ sáng, khi tỉnh dậy đã thấy một bầu trời xanh. Một cảm giác
mới mẻ, bên ngoài cửa xe là màu xanh thăm thẳm, những khe nước suối. Lúc đi qua
một hồ nước lớn, Mỹ Mỹ thốt lên ngạc nhiên:

- Thái Quân, anh nhìn
Thái Hồ kìa.

Tiểu Quân chưa bao giờ
thấy Thái Hồ, cô lập tức nhổm người nhìn ra ngoài. Giọng Khởi Trung vang lên
bên vô lăng hơi buồn cười. Anh chỉ nói một câu:

- Vẫn chưa đến, Thái Hồ
mà nhỏ như vậy sao?

Thái Hồ mà nhỏ như thế
sao…

Cuối cùng Thái Hồ thật
sự cũng xuất hiện trước mặt Tiểu Quân. Lúc này, cô mới hiểu ý câu nói của Khởi
Trung.

Con đường dần dần rộng
ra. Chiếc cầu Thái Hồ trắng như tuyết trải dài ra trước mắt. Trên cầu không có
nhiều xe ô tô. Hai bên thành cầu là khói sóng trắng xóa. Nếu so với những thác
nước trước đây cô đã từng được thấy thì quả đúng là ánh trăng so với ánh nến,
khác nhau một trời một vực.

Chiếc cầu lớn chưa phải
là tất cả, giữa hồ còn có một đảo nhỏ. Trên đảo có một ngôi nhà màu trắng xám.
Kính cửa xe được kéo xuống hết, bên tai là tiếng gió thổi phần phật, những chú
cò trắng giật mình bay vút lên, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Ngôi nhà đó nằm một
mình giữa ngút ngàn màu xanh xung quanh. Cánh cửa sổ vẫn chưa đóng hẳn nên có
thể nhìn thấy tấm rèm cửa màu trắng đang bị gió thổi tung lên. Cũng không biết
ai sống trong căn nhà đó nữa?

Xe đi rồi mà Tiểu Quân
vẫn nhìn về phía ngôi nhà đó. Thái Quân đang nói chuyện với Khởi Trung. Họ vừa
nhắc đến cây cầu này thì Khởi Trung nói, hồi anh còn nhỏ, họ phải đi phà để ra
khỏi Tây Sơn. Nếu lúc đó có cây cầu này thì tốt biết mấy. Vài năm trước, cầu
mới được xây nên việc đi lại thuận tiện hơn nhiều. Tiểu Quân không kìm nổi trí
tò mò hỏi:

- Vậy còn hòn đảo thì
sao? Khi xây cầu, họ làm luôn cả hòn đảo đó sao?

Anh quay đầu lại nhìn
cô. Cô đang tì vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài. Khi nói chuyện với anh, đầu cô hơi
nghiêng về một bên. Gió thổi mạnh làm những lọn tóc xõa ra trước mặt. Cô giơ
tay vén lại tóc nhưng không được nên đành phải dùng cả hai tay để túm lại. Anh
liếc nhìn, khi nói, trong mắt anh bỗng lấp lánh nụ cười, anh nhẫn nại giải
thích:

- Không đâu. Hòn đảo đó
vốn có từ trước. Hồi nhỏ, tôi cũng đã lên đấy. Lúc đó không có ngôi nhà kia.
Sau này, họ mới xây ngôi nhà đó.

- Thế ai sống ở đó vậy?
– Tiểu Quân tò mò. Mỹ Mỹ cũng góp vui:

- Phải đấy. Chắc chắn l�
một người cực kỳ giàu có. Thật tuyệt vời!

Thái Quân không hài
lòng:

- Thế thì có gì ghê gớm
chứ? Nhà của mẹ anh ở quê lớn như vậy mà mới chỉ xây hết có hơn một trăm nghìn
tệ. Hơn nữa, em chưa gặp người ta, sao em biết là người ta tuyệt vời chứ?

- Em nói ngôi biệt thự
của người ta tuyệt vời! Ở giữa Thái Hồ có một hòn đảo nhỏ mà trên hòn đảo lại
chỉ có mỗi căn nhà đó. Ở nhà anh những thứ khác không nhiều chỉ nhiều mỗi đất.
Xây một ngôi nhà ăn nhằm gì? Cho dù có xây cả một nông trại cũng chẳng có gì
đáng kể. – Khi nói, Mỹ Mỹ cười khì khì, dùng tay đẩy vai bạn trai về phía
trước. Thái Quân cười thành tiếng và cũng đáp lại một câu:

- Phải. Vậy có xây một
chuồng heo ở đây chắc cũng hơn một căn hộ hai phòng ở Thượng Hải nhỉ?

- Đừng đoán nữa. Đó l�
phòng thu phí của thị trấn đấy. Chủ tịch thị trấn đã xây dựng nó theo kiến trúc
nước ngoài. Được đấy chứ? Khả năng bắt chước của người Tây Sơn thế nào? – Khởi
Trung đưa ra câu trả lời cuối cùng trong sự hồi hộp chờ đợi của mọi người. Khi
nói, mắt anh nhìn về phía trước nhưng nhìn kỹ vẫn phát hiện ra nụ cười trên
khuôn mặt ấy.

Câu trả lời nằm ngoài dự
đoán của tất cả mọi người. Lúc đó trong đầu Tiểu Quân ngập tràn ảo ảnh, giống
như quả bong bóng cực lớn bay trên đầu hồi nhỏ mà tay cô chưa kịp chạm vào thì
đã nổ tung. Sau khi giật mình là một tràng cười nắc nẻ.

Mỹ Mỹ cũng cười vỗ vào
thành ghế phía trước:

- Trạm thu phí giống như
một ngôi nhà cổ! Đúng là quá giống sơn trại. Sơn trại kinh điển.

Xe đã đi qua chiếc cầu
lớn. Vào giây cuối cùng khi xe rẽ ngoặt, Tiểu Quân ngoái đầu lại nhìn ngôi nh�
giữa hồ một lần nữa. Tất cả những cảm xúc trước đây đều hóa thành một nụ cười,
mở mãi trên miệng mà không tắt.

Khởi Trung lái xe qua
thị trấn, vào đường núi, lên dốc, cuối cùng dừng lại bên một ngôi nhà màu xám.
Khi xuống xe, anh giới thiệu với mọi người:

loading...

- Đây là nhà của ông b�
nội tôi. Ông bà tôi đã mất nên giờ chỉ có một mình tôi sống ở đây thôi. Mọi
người vào đi.

Quả đúng là căn nhà cổ.
Cánh cửa gỗ khép hờ. Cửa xe vẫn chưa đóng lại thì có đứa trẻ chạy đến, nhìn
thấy Khởi Trung, nó hét lên rồi nhào đến gọi thân mật:

- Ông trẻ về rồi. Chúng
cháu đợi ông trẻ lâu lắm rồi.

Đó là cậu bé đầu trọc,
phơi nắng nhiều đến mức da đen bóng, đôi mắt sáng cười híp cả lại. Cậu bé chạy
nhanh đến mức Tiểu Quân chưa kịp nhìn rõ thì cậu bé đã chạy đến bên Khởi Trung
rồi.

Từ sau cánh cửa lại có
người bước ra. Đó là một đôi vợ chồng khoảng hơn bốn mươi tuổi. Tất cả đều có
khuôn mặt chất phác. Họ vui mừng gọi Khởi Trung:

- Chú! Chú về rồi ạ. Chú
đi đường vất vả quá! Mọi người vào ăn cơm đi. Cơm canh xong hết cả rồi ạ.

Khởi Trung bế đứa trẻ,
miệng đáp lại đôi vợ chồng kia nên nhất thời không có thời gian giới thiệu với
họ. Khi đặt đứa trẻ xuống, anh mới ngoái đầu về phía ba người đang trợn tròn
mắt, há hốc mồm vì ngạc nhiên kia. Đặc biệt là Tiểu Quân, cô nhìn chằm chằm vào
anh. Anh cười hỏi:

- Sao vậy? Đây là cháu
trai và cháu dâu của tôi. – Rồi anh vỗ vỗ vào cậu bé đang gây sự chú ý của tất
cả mọi người nói. – Tiểu Cương, cháu gọi tôi bằng ông trẻ. Nó còn có một cô chị
gái sắp hai mươi tuổi rồi. Cô bé đang đi học ở Tô Châu.

Thật là khoa trương quá!
Tiểu Quân không ngờ anh chàng Khởi Trung trông không hơn cô là mấy tuổi này lại
có cả cháu gọi mình bằng ông trẻ. Đó chắc hẳn phải là một gia đình rất lớn. Hơn
nữa, Khởi Trung và đứa trẻ là người một nhà vô cùng tự nhiên nên đã thuyết phục
được tất cả mọi người.

Khi bước vào cửa, chú
chó sủa lên mấy tiếng. Bị chủ mắng cho một trận nó mới ư ử dừng lại. Ngôi nh�
rất lớn, được quét dọn cực kỳ sạch sẽ. Dưới giàn nho xanh còn có một cái giếng,
dưới cửa sổ là đống củi được xếp ngay ngắn gọn gàng.

Bữa trưa đều là các món
ăn dân dã: gà vịt tự nuôi, rau xanh tự trồng, cá bắt ở hồ, còn có cả thịt ướp
khô tự làm. Món thịt ướp khô thơm ngon, canh gà nổi lớp mỡ vàng, cá tươi hấp
khiến cho mọi người ăn mà chỉ muốn nuốt cả lưỡi của mình. Đến cả một người luôn
miệng kêu phải giảm béo như Mỹ Mỹ cũng ăn liền hai bát. Hai chú chó dưới chân
bàn cứ chạy đi chạy lại: một chú màu vàng, một chú màu đen, đôi mắt hau háu. Mỗi
lần xin được đồ ăn là chộp lấy chén ngon lành. Tiểu Quân bị chúng làm cho mềm
lòng. Cô chỉ muốn gắp thức ăn cho chúng nhưng bị Khởi Trung ngăn lại:

- Đừng cho chúng ăn nữa.
Chúng chỉ ăn xương thôi. Cũng đừng quá thân thiết với chúng. Mẹ của chúng đang
nhìn đấy.

Tiểu Quân ngoái đầu lại
thì quả nhiên chú chó đen to đùng khiến cô sợ run cầm cập lúc bước vào đang
đứng ngoài cửa nhìn. Cô vừa ú ớ thì mọi người đều cười phá lên.

Sau khi ăn cơm xong,
cháu dâu Khởi Trung pha trà mang lên. Chè do nhà tự sao khi pha có mùi thơm dịu
nhẹ được rót vào những chiếc cốc thủy tinh. Trên thành cốc có in hai chữ
“Thượng Hải” màu đỏ. Đây là thứ mà hồi nhỏ Tiểu Quân và Mỹ Mỹ rất quen thuộc.
Bao nhiêu năm không thấy, giờ trông thấy nó mà cảm giác thật thân thiết.

Sau khi bước vào căn
phòng đã được chuẩn bị sẵn cho mình, Tiểu Quân nghĩ mình sắp yêu nơi này mất
rồi. Trần nhà rất cao, ga giường còn mới. Trên ga có hình rồng phượng truyền
thống. Hồi nhỏ, cô cũng đã từng ngủ trên chiếc ga như thế này. Không biết trong
gối có nhét thứ gì nữa. Khi ngủ nó cứ phát ra tiếng sọat soạt, lại có cả mùi
thơm nữa. Khi nằm xuống, cử tưởng chỉ nghĩ đến những ký ức hồi nhỏ nhưng thật
không ngờ, cô đã ngủ thiếp đi, ngủ rất say và không có giấc mơ nào cả.

Cô ngủ đến tận lúc mặt
trời chếch về hướng tây. Không biết bao lâu rồi, cô không có được giấc ngủ trưa
ngon như vậy. Khi xuống nhà, cô cảm thấy rất thoải mái. Căn nhà yên tĩnh! Cháu
dâu của Khởi Trung đang bận rộn với việc bếp núc. Cô ấy ngoái đầu lại nhìn cô,
không nói gì mà chỉ mỉm cười đôn hậu. Cô muốn bước lại giúp nhưng cô ấy lại bảo
cô đi ra, vô cùng khách sáo.

Cô bị đẩy ra khỏi bếp,
quay người lại thì thấy Khởi Trung và Tiểu Cương đang ngồi trên chiếc ghế mây
chơi cờ. Hai người chơi rất say sưa. Tiểu Cương sắp thua. Lo lắng kêu ca liên
tục. Cô bước tới xem mà không nhịn được phì cười. Cô nhấc quân Đại đội trưởng
của Tiểu Cương ăn quân Trung đội trưởng đang phòng thủ ngoài vòng vây của Khởi
Trung rồi ngồi xuống nói với cậu bé:

- Để xem anh có cứu được
nước này không. Không cứu được, chúng ta sẽ tiếp tục ăn sạch quân của anh nhé.

Mắt Tiểu Cương sáng lên.
Khởi Trung cười đau khổ:

- Được rồi. Cháu có cứu
viện. Ông chịu thua.

Tiểu Cương nhảy lên reo
hò:

- Chị giỏi thật đấy! Em
chưa bao giờ thắng ông trẻ cả. Chị vừa mới đến là em thắng rồi.

Hả? Lần này đến lượt
Tiểu Quân cười. Anh ta là ông trẻ còn cô là chị. Vai vế là ai với ai đây? Nhưng
Tiểu Cương quá vui mừng nên đã kéo cô chạy ra ngoài và nói:

- Chị ơi, em đi hái mơ
tươi cho chị ăn nhé. Đi thôi. Chúng ta đi thôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: