truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi và bạn trai kinh tế – Chương 5.3 

Đăng ngày 21/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Tiểu Quân chưa bao giờ ngờ rằng khi thấy Khởi Trung xuất hiện mà cô lại vui mừng như vậy. Anh vẫn ăn mặc rất giản dị. Tuy Trường Giang là nơi khá xa nhưng môi trường ở đây rất tốt. Mùa hè tràn ngập cây xanh và hoa tươi. Bên ngoài các nhà hàng đều có hành lang
loading...

đọc truyện | Tôi và bạn trai kinh tế – Chương 5.3 – WAP truyện online hay nhất

Tiểu Quân chưa bao giờ
ngờ rằng khi thấy Khởi Trung xuất hiện mà cô lại vui mừng như vậy. Anh vẫn ăn
mặc rất giản dị. Tuy Trường Giang là nơi khá xa nhưng môi trường ở đây rất tốt.
Mùa hè tràn ngập cây xanh và hoa tươi. Bên ngoài các nhà hàng đều có hành lang
dài liền nhau. Anh đi dọc các hành lang bước đến rồi đẩy cửa rồi nhìn cô, gật
đầu chào qua cánh cửa kính. Anh bước tới gọi tên cô rồi giơ tay đón lấy chiếc
máy tính và ngồi xuống.

Cô đáp lại một tiếng rồi
buông tay ra khỏi chiếc máy tính. Hai người vai kề vai, cô lại ngửi thấy mùi
hương quen thuộc đó. Đó không phải là nước hoa mà là mùi thơm của quần áo được
giặt sạch và phơi nắng. Hồi nhỏ, cô thích nhất là mùi hương này. Cô rất thích
chui vào trong chiếc ga giường phơi dưới nắng và hít thật sâu. Mỗi lần bà ngoại
và hàng xóm nhìn thấy cô như vậy đều cười, nói:

- Tiểu Quân lại ngửi
nắng kìa!

Thật kỳ lạ! Cô làm việc
ở công ty triển lãm, những người đàn ông bên cạnh cũng không phải là không chú
ý đến hình thức, có vài người thậm chí còn có chút quá ưa sạch sẽ nhưng không
ai giống anh, quần áo gì mà đều có mùi hương như vậy chứ?

Khi Khởi Trung khởi động
máy tính, anh liếc nhìn cô một cái. Thấy bộ dạng bối rối của cô, anh đương
nhiên không biết một phần nguyên nhân của sự bối rối đó là do anh mà chỉ thấy
đôi lông mày thanh tú của cô nhíu lại. Anh bỗng rất muốn vuốt tóc cô, may m�
kìm nén được nên chỉ mỉm cười an ủi cô. Sau đó, anh vừa nhập lệnh máy tính vừa
giải thích một cách rất chuyên nghiệp mà cũng không sợ cô không hiểu.

- Cô lo mất dữ liệu
trong ổ cứng ư? Nếu là lỗi hệ thống thì dữ liệu trong ổ cứng không sao, còn nếu
vấn đề nằm ở ổ cứng thì phần lớn dữ liệu cũng có thể sao ra ngoài bằng một phần
mềm chuyên môn. Cô đừng lo.

Thực ra cô không còn lo
lắng như ngồi trên đống lửa nữa từ khi anh đón chiếc máy tính. Cô cũng không
biết tại sao mình lại thế?

Bên tai cô lại nghe thấy
tiếng anh:

- Một lát nữa là ổn. Cô
ăn chút gì trước đi đã. Món sườn ở đây cũng được đấy. – Nói xong cũng không đợi
cô từ chối, anh giơ tay gọi nhân viên phục vụ.

Món sườn rất thơm! Thịt
bò, thịt dê, thịt lợn đặt trên đĩa sắt xèo xèo trông thật là thích mắt! Ban đầu
còn hơi lo lắng nhìn màn hình máy tính nhưng trong nhà ăn yên tĩnh, mùi hương
trên người anh rất quen thuộc, lại còn dáng vẻ tự tin bên máy tính của anh nữa,
những thứ này đều đem đến cho cô ảo giác. Ảo giác là tất cả phiền não của cô
đều chuyển sang anh và mọi chuyện đều được giải quyết một cách êm đẹp.

Tiểu Quân không nhầm,
bàn tay của Khởi Trung thật kỳ diệu. Hơn một tiếng sau, quả nhiên máy tính đã
chạy tốt. Tiểu Quân nhìn thấy logo quen thuộc của Microsoft mà thấy vô cùng vui
mừng. Anh nói lỗi ở virus và hệ thống nhưng hôm nay quá gấp nên anh mới chỉ
giúp cô xử lý virus thôi. Lần sau, nếu có thời gian, anh sẽ giúp cô cài lại máy
tính. Như vậy sẽ yên tâm hơn nhiều.

Khi anh nói câu này thì
nhà hàng đã chật kín người. Có vài người còn nhận ra Khởi Trung, nhìn thấy anh ngồi
bên Tiểu Quân thì đều vẫy tay chào và cười tủm tỉm. Mọi người nhìn Tiểu Quân
khiến cô cảm thấy ngại ngùng, lại vội đến công ty Khởi Hoa nên cô nhanh chóng
cất máy tính và chào tạm biệt anh. Trước khi đi cô còn vô cùng cảm kích giải
thích.

- Chiều nay tôi phải đến
một công ty vì có một buổi hẹn rất quan trọng. Hôm nay, thật sự rất cảm ơn anh.
Tôi mời anh đi ăn cơm tối. Anh ăn gì thì cứ chọn nhé. – Nói xong, cô còn cảm
thấy chưa đủ thành ý nên bổ sung thêm. – Nếu anh không chọn thì để tôi tự chọn
nhé.

Nghe xong, anh cười nói
đồng ý. Đương nhiên là đồng ý rồi. Anh còn đưa cô ra bến tàu điện ngầm. Tiểu
Quân bước đến bến tàu rồi còn ngoái đầu lại nhìn anh. Người đứng ở bến Trường
Giang không đông lắm. Anh vẫn chưa đi ngay mà cứ đứng ngoài cổng nhìn theo cô. Khoảng
cách khá xa nên cô không nhìn rõ nét mặt của anh nhưng có người nhẫn nại tiễn
cô như vậy khiến cô cảm thấy thật ấm áp.

Cảm giác này khiến cho
tâm trạng của Tiểu Quân trên đường đến công ty Khởi Hoa thật tuyệt vời! Cô ôm
máy tính mà nghĩ rằng hôm nay, mình thật may mắn! Máy tính bị trục trặc như vậy
mà vẫn có thể cứu vãn được. May mà có Khởi Trung.

Nhưng khi bước vào công
ty Khởi Hoa thì tâm trạng vui vẻ của cô liền tan thành mây khói.

Vừa nhìn thấy cô, cô thư
ký nhỏ nhẹ nói:

- Tiểu Quân! Cô Ngô vừa
đến, tôi đã báo cô muốn gặp cô ấy. Cô ấy nói chỉ dành cho cô mười lăm phút
thôi.

Mười lăm phút…

Tiểu Quân nhìn lên trời
rồi cắn răng nói:

- Được.

Thư ký nói cô Ngô đang
đợi ở phòng họp nhỏ. Tiểu Quân một mình đẩy cửa bước vào. Khi bước vào, cô vẫn
chưa mở miệng thì đã lộ ánh mắt hoài nghi, sợ rằng mình vào nhầm phòng. Cô chỉ
muốn quay đầu lại nhìn biển phòng.

Nhưng người phụ nữ ngồi
trong phòng họp đã hỏi cô trước:

- Cô là cô Hà ư? Mời cô
vào.

Tiểu Quân vẫn có chút do
dự. Cô khách sáo đáp lại câu hỏi của cô ta:

- Vâng. Tôi là Tiểu
Quân. Cô là cô Ngô ạ?

Người phụ nữ đó gật đầu
đứng lên giơ tay nói:

- Tôi là Ngô Tuệ. Chào
cô!

Đây là cô Ngô ư? Tiểu
Quân mỉm cười, trong lòng cảm thấy giật mình.

Qua lời miêu tả của mọi
người về cô Ngô trước đây, cô thật sự rất ấn tượng về người này. Trước khi bước
vào cửa, cô luôn nghĩ rằng mình sẽ gặp một người phụ nữ trung niên có khuôn mặt
nghiêm khắc mặc bộ đồ đen, đeo kính gọng to, đầu tóc gọn gàng. Tóm lại là cô
tưởng tượng người đó giống như một người phụ nữ mạnh mẽ trong phim Hồng Kông
hay Đài Loan. Thật không ngờ, cô Ngô ngồi đợi cô trong phòng họp nhiều lắm cũng
chỉ hơn ba mươi tuổi. Ngô Tuệ mặc bộ đồ đen nhưng là chiếc áo cao cổ không tay
và chỉ đeo một sợi dây chuyền bạch kim nhỏ. Viên kim cương ở mặt dây chuyền
sáng óng ánh dưới ánh đèn làm cho khuôn mặt cô ta cũng như sáng lên. Cực kỳ
lịch sự, cô ta chủ động đứng lên bắt tay một nhân viên phòng Kế hoạch bình
thường như cô. Điều đó hoàn toàn khác xa với những gì cô tưởng tượng.

Tuy hình tượng cô Ngô khác
xa với những gì Tiểu Quân tưởng tượng trước đây nhưng sự thực đã chứng minh con
mắt của mọi người vẫn rất chuẩn. Vài phút sau đó, Tiểu Quân nhanh chóng hiểu rõ
tại sao mọi người lại gọi cô Ngô là Diệt Tuyệt Sư Thái.

Trông Ngô Tuệ rất tao
nhã lịch sự nhưng mỗi câu nói ra đều không hề có chút tình cảm nào. Sau khi cô
ngồi xuống thì Ngô Tuệ bắt đầu đi thẳng vào vấn đề. Với giọng nói vô cùng hoa
mỹ, cô ta chỉ ra những điểm chưa được của công ty Tiểu Quân, còn nói cho cô
biết bản kế hoạch trước đây và cô chuyên viên làm bản kế hoạch đó vẫn chưa
chuyên nghiệp. Ngô Tuệ cho rằng một công ty như thế này không đáng cho công ty
cô ta hợp tác và cô ta cũng đã cùng những thành viên khác trong công ty Khởi
Hoa thống nhất sẽ tìm đối tác làm ăn trong nước.

Tiểu Quân nghe mà vô
cùng lo lắng. Mấy lần cô định mở miệng nói nhưng giọng nói sang sảng đó vẫn cứ
không ngừng. Tuy mỗi câu không dài nhưng vô cùng lưu loát khiến cô không thể
nào chen vào ngắt lời được. Cuối cùng, đợi cô ta dừng lại, Tiểu Quân mới nắm
lấy cơ hội này giải thích liền một mạch.

- Cô Ngô, đúng là công
việc trước đây của chúng tôi có vài chỗ phải cải tiến nhưng hiện nay chuyên
viên đó đã từ chức và tôi thay cô ấy tiếp quản dự án này. Tôi đã làm lại một
bản kế hoạch hoàn toàn mới. Xin mời cô xem qua một chút rồi hãy đưa ra quyết
định cuối cùng. Cô xem trước một chút đi ạ.

- Tôi thấy điều này l�
không cần thiết. Tôi sắp có một buổi họp quan trọng ngay bây giờ. – Ngô Tuệ từ
chối rồi nhìn đồng hồ.

Đương nhiên Tiểu Quân
coi như không nhìn thấy hành động đó mà nhanh chóng rút từ trong túi xách ra
những tài liệu đã chuẩn bị trước bày ra trước mặt cô ta, chiếc máy tính cũng
được mở ra trước mặt. Tiểu Quân đứng bên bàn vừa di chuột vừa trình bày. Cô Ngô
vốn đã định đứng lên bỏ đi lại dừng bước.

Không khí trong phòng
họp lạnh băng, Ngô Tuệ cũng không nói gì, chỉ có tiếng của Tiểu Quân vẫn tiếp
tục vang lên. Vài phút sau, Ngô Tuệ mới có phản ứng. Cô ta đến bên cô, Tiểu
Quân đoán là chắc chắn cô ta sẽ bảo cô đừng nói nữa. Trong lòng cô không kìm
được thở dài một tiếng. Không ngờ cô Ngô lại ngồi xuống bên cô nhìn cô nói:

- Tiếp tục đi. Sao cô
không nói nữa?

Sau vài giây bàng hoàng,
Tiểu Quân lại tiếp tục. Cuối cùng, sau khi trình bày xong bản kế hoạch của mình,
cô ngồi đợi phản ứng của cô ta. Cô Ngô cũng nhìn cô với vẻ thăm dò cao độ khiến
cho Tiểu Quân hoàn toàn không thể đoán ra cô ta muốn nói điều gì.

Khoảng một phút sau, Ngô
Tuệ mới mở miệng, vẫn là cái giọng sang sảng đó:

- Cô cứ để bản kế hoạch
này lại đây. Chúng tôi sẽ thảo luận một chút và mai tôi sẽ trả lời cô.

Tiểu Quân gật đầu. Khi
cô ra về, Ngô Tuệ còn bắt tay cô một lần nữa, nhìn cô và nói:

- Cô Hà, rất vui được
quen biết cô.

Sau khi Tiểu Quân bước
ra ngoài cô mới phát hiện ra người mình ướt đẫm mồ hôi, lưng áo dính cả vào da.
Có những người thật là mạnh mẽ! Nghĩ lại cái cách Ngô Tuệ nói chuyện mà cô lại
thở phào nhẹ nhõm.

Tối nay, đương nhiên
Tiểu Quân đi ăn cùng Khởi Trung. Cô vốn định quay lại phố Đông nhưng trong điện
thoại anh nói rằng để anh đến và bảo cô cứ đợi ở công ty.

Khi Tiểu Quân gác điện
thoại thì đúng lúc Khâu Tĩnh đi qua, nghe được loáng thoáng vài từ, cô ta nhấn
giọng hỏi:

- Ai thế? Đàn ông à? Bạn
trai ư?

Tiểu Quân lắc đầu cười:

- Đàn ông, là bạn nhưng
không phải là bạn trai.

Khâu Tĩnh nghe xong m�
thất vọng:

loading...

- Tớ chưa từng thấy cậu
như thế này bao giờ. Yêu đương thì không lo, suốt ngày cứ vùi đầu vào công việc
làm gì chứ?

- Để kiếm tiền. – Tiểu
Quân gõ gõ vào màn hình máy tính.

Khâu Tĩnh nghe xong khịt
mũi, dùng hai ngón tay véo má cô nói:

- Cô bỏ mỏ vàng không
đào lại chạy đi đào mỏ than. Cậu có biết điều kiện như vậy thì nên kiếm một ông
chồng giàu có cho khỏi lãng phí tài nguyên.

Trong nháy mắt, Tiểu
Quân mơ hồ cảm giác như cô nhìn thấy mẹ mình, như mình bó buộc trong cái ngõ nhỏ
đó. Cô chẳng buồn trả lời mà chỉ “hì hì” hai tiếng.

Đã hết giờ nhưng Tiểu
Quân vẫn ngồi bên bàn tiếp tục làm việc. Từ phố Đông sang phố Tây khá xa nên cô
nghĩ Khởi Trung cũng không thể đến sớm được nên lại tiếp tục vùi đầu vào công
việc.

Thật không ngờ, phòng
làm việc vẫn còn người mà Khởi Trung đã gọi điện đến. Cô thấy kỳ lạ nghĩ anh
chàng này bay tới đây chắc nên vội vàng thu dọn đồ dùng xuống lầu. Vừa xuống
tới nơi, cô đã nhìn thấy anh đứng ở cổng. Nhân viên bảo vệ đã nhận ra và đang
nói chuyện với anh. Thấy cô đi xuống, anh bảo vệ vỗ vai anh cười và bỏ đi.

- Hai người nói chuyện
gì vậy? – Tiểu Quân lấy làm lạ!

- Không có gì. Lần trước
quen nhau nên hỏi han vài câu thôi. – Thực ra anh bảo vệ đó vừa vỗ vai khích lệ
anh nhưng những điều này không thể nói với Tiểu Quân được.

- Anh đến đây bằng gì
thế? – Cô cũng không hề tò mò về những gì anh và bảo vệ nói chuyện với nhau.
Tiểu Quân hỏi.

- Tôi đi tàu điện ngầm.
À, chúng ta đi ăn ở đâu đây? Chúng ta gọi xe nhé.

Tiểu Quân nghe xong
cười:

- Vậy cũng hay. Chúng ta
cùng đi tàu điện ngầm nhé. Lúc này xe cộ trên đường đi như rùa bò ấy.

- Chúng ta ăn gì đây? –
Hai người sánh vai nhau đi băng qua đường. Anh đi bên ngoài. Tâm trạng của Tiểu
Quân khá tốt, cô cười hì hì trả lời anh:

- Ăn đồ ăn thật ngon.
Hôm nay, anh không lái xe là có lộc ăn uống đấy. Ở đó không có chỗ đỗ xe nên đi
xe rất phiền phức.

Đường khá rộng, mới đi
được một nửa thì đèn đã bắt đầu nhấp nháy. Có xe chạy tới, anh giơ tay nắm chặt
cổ tay cô mà kéo rồi lại buông ra.

Xuống bến tàu điện ngầm phải
đi cầu thang bộ. Khi bước xuống, Tiểu Quân bỗng bật cười nói:

- Anh có biết bí quyết
xuống cầu thang là gì không?

- Là gì cơ? – Đông
người, anh đi bên cô mỉm cười hỏi.

Cô bám tay vào thanh vịn
nghiêng đầu nhìn anh nói:

- Thế này này. Giống như
con gián men theo mép cầu thang là an toàn nhất.

Anh cười lớn, cô cũng
cười. Cười xong, cô còn bổ sung thêm:

- Đây không phải là sáng
kiến của tôi mà là của chồng chị họ tôi. Năm ngoái, chị họ tôi có bầu. Anh rể
rất lo cho chị ấy, dặn chị ấy mỗi lần đi tàu điện ngầm thì đều phải rủ tôi đi
cùng.

Thực ra cô rất ngưỡng mộ
chị họ mình vì khi nói chuyện, khuôn mặt của chị ấy thật đáng yêu nên ai cũng
quý. Người nói không cảm thấy nhưng người khác nghe lại thấy rất ghen tị.

Giờ cao điểm vừa qua
nhưng tàu điện ngầm vẫn khá đông. Có rất nhiều người xuống tàu ở bến tiếp theo.
Phía trước đã có chỗ trống cho họ ngồi. Nhưng loáng một cái, Khởi Trung lại
đứng lên. Khi Tiểu Quân ngồi xuống, cô có tin nhắn điện thoại, vừa đọc xong thì
cô phát hiện ra người ngồi bên cạnh mình đã là người khác. Đó là một cụ già tóc
bạc. Khi ngồi xuống, cụ già vẫn còn nắm tay Khởi Trung nói hai tiếng cảm ơn.

Chắc anh không ngờ cụ
già lại nhiệt tình như vậy nên không tiện rút tay ra mà cúi đầu nhìn vào mắt
Tiểu Quân, trên khuôn mặt lộ vẻ ngại ngần khiến cô không nhịn được cười phải
nhìn đi chỗ khác.

Nơi đến ở gần bến tàu
điện ngầm nên không phải đi bộ xa. Đường quốc lộ xe cộ nhộn nhịp, ngoặt vào con
phố nhỏ cũng huyên náo không kém. Hàng quán chen chúc hai bên đường hẹp, cái gì
cũng có. Cửa hàng bày kín các loại đồ ăn khác nhau. Những tấm biển chào mời:
điểm tâm Thượng Hải, thịt nướng Hồng Kông, đồ ăn vặt Đài Loan… Còn có cả những
dãy bàn ghế kê sát mép bên ngoài. Đêm mùa hè, mùi vị của đồ ăn bay đi rất xa.

Khởi Trung không hề lạ
lẫm gì với những hàng quán này. Ở phố Đông cũng có nhưng đây là khu phía Tây,
kiến trúc và vị trí khác hẳn, phải đi vào ngõ mới có nơi thế này. Đúng là anh
không thể ngờ tới. Tiểu Quân rất vui. Cô kéo anh đi thẳng vào phía trong, lại
còn giục:

- Nhanh lên. Ở phía trong
cơ. Đến muộn là không có chỗ ngồi đâu.

Cô nói rất đúng. Địa
điểm là một quán cháo thịt hầm Triều Châu. Trong quán khá hẹp, chỉ có thể kê
được bốn năm chiếc bàn. Chiếc bàn nào cũng chật kín người, ai ai cũng mải mê ăn
cháo chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Rõ ràng Tiểu Quân l�
khách thường xuyên ở nơi này. Cô quen đường quen lối dẫn Khởi Trung đi thẳng
lên lầu. Chiếc cầu thang gỗ theo kiến trúc cổ vừa cao vừa hẹp, thi thoảng lại
có phục vụ bê bát cháo nóng hổi đi lên đi xuống. Tiểu Quân né người nhường
đường suýt nữa thì trượt từ trên cầu thang xuống. May mà có người đã nắm chặt
lấy tay cô. Vừa ngẩng đầu lên thì cô nhìn thấy người đó chính là Khởi Trung,
anh đang lo lắng nhìn.

Cô ngại ngần:

- Cầu thang ở đây khó đi
lắm. Khi tôi ngoái đầu lại đúng là suýt nữa đã bị ngã. Anh đi giỏi thật đấy!

Anh thấy cô không sao
thì nét mặt đã hết lo lắng, cười nói:

- Ai bảo đi cầu thang
phải giống như con gián đi men theo mép cầu thang?

Bị anh mang chính câu
nói của mình ra cười nhạo mình, Tiểu Quân thè lưỡi ra trêu lại

Trên gác chỉ còn một bàn
hai chỗ ngồi, lại nằm ở ban công cách gian phòng bên trong một bức tường. Khi
ngồi xuống, trên đỉnh đầu là chiếc mái nghiêng nghiêng, người hơi cao một chút
sẽ không ngồi được.

Nhưng khi những món cô
gọi được bê lên thì không khí nơi đó khác hẳn. Cháo hải sản, rất thơm ngon. Khi
khuấy thì ánh kim loại của chiếc thìa sáng lên. Mai cua màu đỏ tươi, thịt trắng
như tuyết, gạch vàng rộm, đưa một thìa vào miệng thì vị ngọt tan vào đầu lưỡi.

- Có ngon không? – Tiểu
Quân đắc ý. – Tôi và bố mẹ tôi rất hay đến đây. Có lúc chúng tôi còn mua về nh�
làm đồ ăn khuya.

Anh cười:

- Thích thế nhỉ?

Món ăn trước mặt, sau đó
hai người không nói nhiều nữa, cùng thưởng thức bát cháo thơm ngon trong tiệm
cháo thịt hầm Triều Châu. Trên bàn còn bày một khay tre đựng trà. Tiểu Quân ăn
được một nửa thì thì ngẩng đầu lên uống trà. Khởi Trung đang ăn. Trước mặt cô
chỉ nhìn thấy sau làn hơi cháo nghi ngút là cái trán rộng lấm tấm mồ hôi.

Vừa nhìn, Tiểu Quân bỗng
như người mất hồn. Đây là quán ăn mà cô thích nhất. Bao năm nay, cô vẫn thích
món cháo thịt hầm ở nơi này. Ngày trước, cô cũng muốn rủ Chí Hào đến đây nhưng
anh lái xe đến đầu ngõ nhỏ thì chau mày nói nơi này không vệ sinh, ăn cháo thịt
hầm ở đó không được, trong thành phố cũng có tiệm cháo thịt hầm Triều Châu sạch
sẽ hơn nhiều.

Cứ như vậy, trong suốt
ba năm đi lại, Chí Hào chưa bao giờ biết cô thích ăn nhất là món gì. Chưa bao
giờ biết.

- Tiểu Quân? – Đối diện
có tiếng gọi khiến Tiểu Quân giật mình, cô nhìn lên phía trước vẫn là Khởi
Trung.

Cô sực tỉnh, thoát khỏi tất
cả những gì vừa nghĩ đến trong chớp nhoáng. Sau đó rất thản nhiên, cô cầm đũa
chỉ vào chiếc đĩa nhỏ trên bàn hỏi:

- Anh có ăn rau thơm
không? Cho một chút vào sẽ ngon hơn đấy.

Ăn xong, Tiểu Quân giơ
tay gọi thanh toán. Thật không ngờ, người phục vụ nói anh này đã thanh toán
rồi. Cô tròn mắt nhìn Khởi Trung:

- Không phải đã thống
nhất là tôi mời rồi sao?

Anh cười nói:

- Cô nợ nhé.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: