truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi và bạn trai kinh tế – Chương 4.1 

Đăng ngày 20/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Anh nghĩ người có thể gửi tin nhắn này chắc chắn là không lớn tuổi lắm. Không nên gọi là đàn ông, có lẽ gọi là chàng trai sẽ hợp hơn. Đàn ông có dễ dàng bày tỏ tình cảm của mình như vậy không? Sự việc đã đến mức này thì kết thúc rồi. Dù có ăn năn hối lỗi thế nào cũng chẳng ích gì. Hơn nữa, nếu phải kể hết nỗi khổ của mình cho cả thế giới nay nghe thì thà im lặng còn hơn.
loading...

đọc truyện | Tôi và bạn trai kinh tế – Chương 4.1 – WAP truyện online hay nhất

Chương 4: Thà im lặng
còn hơn

Anh nghĩ người có thể
gửi tin nhắn này chắc chắn là không lớn tuổi lắm. Không nên gọi là đàn ông, có
lẽ gọi là chàng trai sẽ hợp hơn. Đàn ông có dễ dàng bày tỏ tình cảm của mình
như vậy không? Sự việc đã đến mức này thì kết thúc rồi. Dù có ăn năn hối lỗi
thế nào cũng chẳng ích gì. Hơn nữa, nếu phải kể hết nỗi khổ của mình cho cả thế
giới nay nghe thì thà im lặng còn hơn.

Đến cuối tuần, Tiểu Quân
đang định thu dọn đồ đạc về thì Chí Hào gọi điện đến.

Điện thoại di động của cô
để chế độ rung. Nhìn thấy số điện thoại, cô cầm chiếc điện thoại rất lâu m�
cũng không ấn ngắt. Cô nhìn dãy số đó như thể nhìn xuyên qua màn hình.

Hôm đó, sau khi rời khỏi
căn hộ chung cư của anh, cô quyết tâm không liên lạc. Tất cả quá rõ ràng. Thời
gian mấy năm nay của cô đã chẳng còn gì. Còn có thể thế nào chứ? Người bạn trai
mà bạn yêu suốt ba năm qua không muốn lấy bạn. Chẳng lẽ lại đi khóc lóc, treo
cổ tự tử sao? Con người cũng phải có thể diện của mình. Cô không làm được.

Mọi người đều trưởng
thành cả rồi. Tất cả chỉ là do bản thân lựa chọn. Việc bị lừa giống như giẫm
phải vũng bùn bẩn, cái gì nhịn được thì cố nhẫn nhịn, cái gì không nhịn được
thì cũng cố mà im lặng. Càng ít người biết càng tốt. Tốt nhất là đến cả bản
thân cũng coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Việc gì phải tỏ ra buồn khổ sầu
não trước người ta. Việc đó chỉ làm cho người khác cười nhạo mình cả đời m�
thôi.

Điện thoại di động trong
tay cô vẫn không ngừng rung. Cuối cùng cũng ngắt. Bỗng nhiên, nó lại rung lên
báo có tin nhắn. Vẫn là Chí Hào. Chỉ một câu thôi.

- Tiểu Quân, anh muốn
gặp em.

Cô nhắm mắt lại, cầm
túi, xoay người bước ra ngoài. Vừa bước ra tiền sảnh thì có tiếng gọi. Lâm Đạt
đang nghe điện thoại gọi cô:

- Tiểu Quân, bảo vệ dưới
lầu gọi điện tìm cô. Có người đang đợi cô ở dưới lầu. Anh ấy bảo cô mau xuống
vì xe không thể đỗ ở đó lâu được.

Tiểu Quân sững sờ. Lâm
Đạt đã gác máy. Cô ấy nhìn cô có vẻ khó hiểu nhưng mọi người ra ngoài làm việc
cũng nhiều, điều khó hiểu trong mắt cô cũng chỉ là thoáng qua.

Tiểu Quân không để ý m�
cô cũng chẳng còn thời gian mà để ý. Nghe Lâm Đạt nói xong, cô bàng hoàng, tâm
trạng rối bời.

Có người đợi cô dưới
lầu. Ai đợi cô vậy nhỉ? Ngoài Chí Hào ra thì làm gì có ai đợi cô chứ?

Ba năm yêu nhau, Chí Hào
chưa bao giờ quang minh chính đại đỗ xe dưới sảnh công ty cô, càng không bao
giờ nhờ bảo vệ gọi điện đến quầy lễ tân như vậy. Cô còn vì chuyện này mà oán
hận, chỉ có điều là không nói ra thôi.

Tuy cô không thích đàn
ông đến đón người con gái của mình mà lần nào cũng phải khua chiêng gõ trống
nhưng ít nhất cũng đừng để cô cảm thấy quan hệ giữa hai người mãi mãi không có
ai hết. Không ngờ đến ngày hôm nay, khi họ đã bước đến giai đoạn chia tay thì
Chí Hào thay đổi tính cách, lại chủ động như vậy. Cô chưa kịp suy nghĩ thì điện
thoại di động trong tay cô lại bắt đầu rung. Vẫn là Chí Hào. Cô hít một hơi
thật sâu rồi nghe máy.

Trước khi nói, Chí Hào
thở phào một tiếng như trút được gánh nặng. Anh nói:

- Tiểu Quân, cuối cùng
em cũng nghe điện thoại.

Đã mấy tuần rồi cô không
nghe thấy giọng anh, tim đập loạn nhịp, nói không nên lời, chỉ cầm điện thoại
im lặng.

Không thể trách cô ngại
ngùng được. Bố mẹ Tiểu Quân đều là công nhân viên chức, từ nhỏ bà ngoại đã nuôi
cô khôn lớn. Tuy bà ngoại sinh ra không gặp thời, nhưng rốt cuộc cũng là con
nhà gia giáo. Vì vậy, bà dạy cô rất nghiêm. Từ quy tắc nhỏ trở thành thói quen,
cô chịu ấm ức cũng không dám phản kháng, chửi mắng hay vặn hỏi tới cùng mà chỉ
biết khóc. Cách thể hiện nỗi tức giận chỉ có im lặng và lạnh lùng mà thôi. Cũng
vì vậy mà cô chưa từng được người khác tôn trọng.

Không nghe thấy Tiểu
Quân trả lời, Chí Hào chậm rãi nói những lời thật dịu dàng:

- Bây giờ anh đang ở
công ty em đợi em. Em có thể xuống được không?

Giọng anh rất nhẹ, ẩn
chứa trong đó một chút cầu xin, Tiểu Quân lại là mẫu người dễ mủi lòng. Nghe
xong, cô cảm thấy có nơi nào đó trong lồng ngực mình sụp xuống, một khoảng
trống khó chịu. Cô không kìm nén được thở dài.

Khi nghe điện thoại, cô
vẫn không hề dừng bước. Công ty ở trên tầng cũng không cao lắm. Cô cũng không
muốn mọi người trong thang máy nhìn thấy cô nói chuyện với anh nên cuối cùng,
cô đã đi cầu thang bộ cho yên tĩnh. Cô xúc động muốn mở miệng nói, muốn hỏi anh
còn gì để nói nữa và cũng muốn nói cách nghĩ của cô sẽ không thay đổi. Nếu tất
cả vẫn quay về điểm ban đầu thì phiền anh hãy quên đi.

Những lời đó đã ở sẵn
trong miệng nhưng cuối cùng, cô chẳng nói gì. Gặp nhau rồi nói. Cuối cùng, cô
tự nhủ với bản thân như vậy. Tình cảm ba năm, cô không phải thần thánh mà chỉ
là một người bình thường, không thể rũ sạch được, quay đi cũng phải nhẹ nhàng,
chia tay cũng phải rõ ràng.

Thời tiết khá nóng nực!
Không khí trong tòa nhà mát lạnh nhưng ở cầu thang bộ thì nhiệt độ cao hơn. Sau
khi gập điện thoại, tự nhiên chân cô bước nhanh hơn. Cuối cùng cũng xuống tầng
trệt. Cửa ngách khá chặt nên cô phải cố sức mới đẩy được. Không khí mát lạnh ở
đại sảnh phả vào. Đúng vào lúc tan ca, bước chân của mọi người trước mắt đều
vội vàng. Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cổng, có rất nhiều xe xếp hàng ngay
ngắn. Ánh nắng vẫn gay gắt, màu vàng phản chiếu khắp nơi nơi, trước mắt cô chỉ
cảm thấy thật mơ hồ.

Rất nhiều người ở cửa ra
vào, ai cũng vội vàng. Khi sắp bước ra cửa lớn, Tiểu Quân suýt nữa đâm phải một
người. Dừng lại để xin lỗi, cô ngẩng đầu lên thì bỗng thấy bàng hoàng, cô biết
người đàn ông trước mặt. Đó là Khởi Trung.

Hôm nay, Khởi Trung ăn
mặc rất giản dị: áo sơ mi sẫm màu và quần bò, cầm một chiếc cặp, chân đi giày
thể thao rất trẻ trung. Thấy cô ăn mặc như vậy, anh cũng bàng hoàng. Phòng Kế
hoạch không yêu cầu nghiêm khắc đối với chuyện ăn mặc của nhân viên. Khi đi
làm, Tiểu Quân thường mặc khá thoải mái, chiếc áo váy màu trắng có đeo dây thắt
lưng. Chiếc váy rộng bị gió thổi qua càng tôn thêm vẻ lúng liếng đáng yêu của
cô. Dáng vẻ đó khác hoàn toàn với cách ăn mặc lấp lánh ánh vàng lần trước.

Sau một giây thẫn thờ,
anh lại cười với cô để lộ hàm răng trắng ngần, một nụ cười thật rạng rỡ. Anh
gọi tên cô:

- Tiểu Quân!

Cô đáp một tiếng m�
không hiểu tại sao anh lại xuất hiên ở đây, cũng không biết nên nói hay là đi
tiếp. Anh nhìn nét mặt cô, lông mày hơi rung rung, chỉ giải thích đơn giản:

- Tôi đến đón cô. Tối
nay, mọi người cùng đi hát. Vừa rồi điện thoại của cô bận. Thái Quân và Mỹ Mỹ
không nói gì với cô sao?

Đi hát ư? Suýt nữa thì
cô quên mất. Tiểu Quân chau mày:

- Mỹ Mỹ không nói là anh
đến đón tôi. Anh đến từ lúc nào thế?

Anh hơi ngại ngùng nhưng
vẫn trả lời cô:

- Tôi vừa đến. Hôm nay
đông người, tôi lái xe đưa mọi người cùng đến. Họ đều đã đi trước rồi. Tôi nghĩ
công ty cô cũng không xa, lúc này bắt xe không tiện lắm nên tôi đến đón cô. –
Nói xong, anh chỉ ra ngoài. Chiếc xe Excelle đỗ ngay ngắn ngoài cửa lớn, chiếm
tới nửa con đường nhỏ làm cho chiếc xe phía sau phải chậm lại, có vẻ tắc nghẽn.

Tiểu Quân cũng cảm thấy
tắc nghẽn. Vừa rồi tâm trạng hơi phức tạp đó còn làm trái tim cô đập rộn ràng
thì bây giờ đã biến thành đá cứng, từng hòn đá sắc nhọn đâm vào tim khiến cô
không thể nào thở được. Nhìn ra xe của anh, cô chỉ cảm thấy mình thật buồn
cười.

- Đây là xe của anh à?

Anh gật đầu rồi lại lắc
đầu:

- Xe của công ty đấy.
Tôi vẫn chưa mua xe.

Nếu công ty không phát
xe thì anh cũng không định mua. Nơi ở của anh rất gần công ty. Trước đây anh
đều đi tàu điện ngầm đi làm. Đi làm thêm còn có thể báo phí đi lại. Anh sống có
một mình, ngày nghỉ rất ít khi ra ngoài nên cũng không cảm thấy cần thiết phải
mua xe. Ở Thượng Hải, ai lái xe cũng phải chuẩn bị chỗ đỗ xe ngoài trời hay l�
những chỗ cố định không được di chuyển. Hôm nay, nếu không phải là mọi người
cùng đi thì anh thà ngồi tàu điện ngầm còn hơn.

Cô nghe xong cũng không
có phản ứng gì. Hít một hơi thật sâu, cô lại nói:

- Vừa rồi, anh gọi điện
cho tôi ở quầy lễ tân đúng không?

Cửa ra vào quá đông
người, anh dẫn cô ra ngoài và giải thích:

- Không phải tôi. L�
nhân viên bảo vệ vừa nãy đấy. Tôi nói là đến đón cô thì anh ta liền đi gọi
điện.

Người anh nói chính là anh
Vương bảo vệ. Lúc đó, anh ta đang đứng hướng dẫn xe đi theo tuần tự, bên cạnh
là cậu Trương bảo vệ đứng ở cửa lớn.

- Này, sao anh lại đỗ
chiếc xe đó ở cửa. Tắc đường bây giờ.

- Anh ta đến đón Tiểu
Quân, cậu biết không? Tiểu Quân ở tầng năm ấy.

- Người chuyên đến sớm
về muộn ấy hả? Biết rồi, xinh đẹp nhưng không ai theo đuổi.

- Ở đây không phải có
người theo đuổi sao?

- Ôi giời! Lái chiếc xe
Excelle thì ăn nhằm gì chứ? Những cô gái xinh đẹp như vậy bình thường đâu có để
ý đến Excelle. Toàn là Mercedes Benz hay BMW thôi.

- Cậu đừng coi thường
người ta. Đi xe Excelle cũng theo đuổi được cô gái xinh đẹp nhất ở đây rồi. Vậy
mới giỏi chứ. –Người bảo vệ cười khì khì nhìn Khởi Trung từ xa với ánh mắt hàm
ý: Người anh em, là đàn ông thì hãy cố lên.

Tiểu Quân đâu có biết
anh bảo vệ đó nghĩ gì. Cô vốn không ngờ người đợi cô ở cửa là Khởi Trung. Tiểu
Quân nhất thời bối rối, lòng cô lại thấy khó xử, đứng bên xe anh mà nghĩ mãi
không ra bèn nói lời xin lỗi:

loading...

- Tôi xin lỗi. Bỗng
nhiên tôi có chút việc cần phải làm. Hay anh đi trước đi. Lát nữa tôi sẽ gọi
điện cho Mỹ Mỹ. – Nói xong, cô xoay người bước đi.

- Tiểu Quân!

Khởi Trung đứng phía sau
gọi tên cô. Tiểu Quân dừng bước quay đầu lại nhìn anh.

- Cô vội lắm ư? Cô định
đi đâu? Tôi đưa cô đi nhé. – Dưới ánh mắt trời, anh nhìn cô thật lòng hỏi.

Cô vội vàng lắc đầu:

- Không cần đâu. Ở ngay
đây thôi.

Anh suy nghĩ một chút
rồi lại nói:

- Tôi đợi cô rồi chúng
ta cùng đi nhé.

Không biết tại sao anh
lại kiên trì như vậy, Tiểu Quân nhất thời bối rối không biết trả lời thế nào,
cô quay đầu nhìn về hướng khác.

Khởi Trung cũng nhìn
theo hướng cô nhìn. Nơi đó, những chiếc xe đi qua đi lại, anh cũng không biết
cô nhìn gì nữa.

Bên tai anh nghe tiếng
Tiểu Quân rất nhẹ nhàng. Cô chỉ nói:

- Cũng được. Vậy anh đợi
tôi một lát.

Chí Hào không hề nhìn
thấy cảnh xảy ra ở cửa.

Anh dừng xe bên ngõ hẻm
như mọi lần. Trước đây, chỉ một lát sau là Tiểu Quân sẽ xuất hiện bên xe anh.
Nhưng lần này, anh đã đợi trong xe rất lâu.

Thời gian của anh rất
quý giá! Rất ít khi anh phải đợi lâu như vậy, đặc biệt là đợi một người con
gái. Trong lòng cảm thấy khó chịu, bỗng nhiên anh muốn xuống xe lên lầu tìm cô.
Anh lại muốn gọi điện cho cô lần nữa nhưng cuối cùng cũng kìm nén được. Đêm hôm
đó, Tiểu Quân giận dữ bỏ đi, anh không hề đuổi theo. Thực tế là tâm trạng của
anh hôm đó cực kì tồi tệ! Rốt cuộc Tiểu Quân muốn gì chứ? Anh biết nhưng anh
càng biết bản thân mình không thể cho cô ấy được.

Cho thế nào đây? Vì kết
hôn với cô mà gây căng thẳng với gia đình ư? Bỏ hôn ước với Văn Tâm, phá hủy
những hợp đồng hợp tác giữa nhà anh và nhà Văn Tâm ư?

Chắc chắn là cuộc hôn
nhân chỉ có tiền mà không có tình yêu sẽ không hoàn hảo nhưng cuộc hôn nhân chỉ
tình yêu mà không có tiền thì hoàn hảo sao được? Thật nực cười!

Tuy anh không phải là kẻ
chỉ biết tiêu tiền của gia đình nhưng sự nghiệp của anh là sự nghiệp của gia
tộc. không có cây đại thụ này phía sau thì anh có thể làm được gì chứ?

Kinh doanh công nghiệp
hay giải trí đều cần kiếm ra tiền. Anh chưa từng đi làm kiểu chín giờ sáng đến
năm giờ chiều mới về. Anh vốn không thể tưởng tượng được cuộc sống đó. Chẳng
trách mà Tiểu Quân lại muốn anh giống như cô, hằng ngày sáng sớm đến công ty
cùng những nhân viên bình thường bận rộn để kiếm những đồng lương ít ỏi, tối
đến mệt mỏi kiệt sức trở về căn hộ chung cư chật hẹp như chiếc lồng chim, xem
ti vi trong thời gian còn lại ư?

Cuộc sống đó, anh chỉ
cần tưởng tượng cũng cảm thấy lạnh toát mồ hôi hột rồi. Hơn nữa, nếu thật sự có
ngày đó thì liệu Tiểu Quân còn yêu anh nữa không?

Phụ nữ luôn miệng nói l�
tình yêu nhưng thứ họ yêu là gì nhỉ? Là núi tiền của anh ư? Là chiếc ô tô
sang trọng ư? Hay là cùng anh hưởng cuộc sống giàu sang? Không có những thứ đó,
anh còn là người đàn ông trong lòng cô không?

Hoặc là Tiểu Quân khác
những người khác. Cô thật sự cho rằng hai người cùng ăn một bát mì rẻ tiền m�
tình yêu thì mới là người phụ nữ hạnh phúc. Hai năm nay, cô hoàn toàn thờ ơ
với những món quà xa xỉ mà anh tặng. Nếu không phải là anh nhắc thì rất ít khi
cô dùng đến chúng. Anh đã vô số lần bảo cô thôi việc nhưng cô không nghe mà lại
còn làm việc càng ngày càng chăm chỉ hơn. Cô cố chấp chỉ có một chuyện. Đó l�
kết hôn. Cô sợ anh nghi ngờ nên đã chủ động đề nghị anh chứng minh tài sản. Cô
không cần một đồng nào của nhà anh cả.

Nhưng bất luận cô làm
thế nào thì kết cục vẫn vậy. Gia đình anh là những người kinh doanh. Cái gì
cũng đều có thể tính ra giá trị được. Hôn ước giữa anh và Văn Tâm không những
không làm thất thoát tài sản ra ngoài mà còn làm cho thực lực gia đình tăng lên
gấp bội. Mối làm ăn tốt như vậy thì ai bỏ được chứ?

Đi một vòng rồi lại quay
về đường cụt, Chí Hào đau đầu. Anh đã làm hết sức có thể, chỉ cần cô muốn thỏa
hiệp, anh có thể làm vừa lòng cô mọi thứ. Cô còn muốn thế nào nữa chứ? Nếu đổi
là một người phụ nữ khác, anh tin rằng phản ứng của họ sẽ là ngây ngất, vui
mừng đón nhận. Duy chỉ có Tiểu Quân, cô vẫn giận như vậy.

Mấy ngày nay, Tiểu Quân
từ chối liên lạc với anh. Anh cũng biết đây là lúc cô tức giận nhất. Ban đầu,
anh muốn cô có vài ngày để suy nghĩ lại, hy vọng sau khi bình tĩnh lại thì có
thể hiểu rõ hiện thực. Thật không ngờ, lần này cô lại giận lâu như vậy. Mấy
tuần liền bặt vô âm tín. Những cuộc điện thoại và tin nhắn của anh đều như đá
ném xuống biển, chẳng có tăm hơi gì. Cuối cùng, anh không đợi được nữa nên đành
phải trực tiếp đến tìm cô.

Cửa xe có tiếng gõ nhẹ.
Chí Hào quay đầu lại thì nhìn thấy Tiểu Quân. Đây là nơi họ thường xuyên gặp
nhau, con ngõ nhỏ rất hẹp, bình thường ít người qua lại, hai bên đường là bóng
cây rậm rạp, giữa tháng Tư mà tưởng như trời đã tối. Ở đây vẫn có ánh mặt trời
hoàng hôn màu cam đỏ. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lốm đốm lên người, lên mặt
cô lấp lánh.

Lúc trước định nói gì,
anh hầu như quên sạch. Anh đẩy cửa xe, nắm lấy tay cô, kéo vào xe.

Tiểu Quân đang định nói,
không kịp đề phòng, đã bị anh kéo vào xe. Vóc dáng cô nhỏ bé nhưng không quá
gầy, nắm vào cổ tay cô như nắm vào chiếc kẹo bông vậy, mềm mại, rất dễ chịu!
Chí Hào bỗng phát hiện ra mình nhớ cảm giác này biết mấy. Không kìm nén được,
anh lại nắm chặt hơn.

Cô đang định nói thì bị
anh chặn lại, nhẹ nhàng nói. Tay anh nắm chặt tay cô, cảm giác da thịt tiếp xúc
làm cho tâm trạng anh khá lên rất nhiều. Lúc này, anh chỉ nhìn cô cười:

- Em sao thế?

Cô cũng nhìn anh. Ánh
sáng phản chiếu ở khoảng cách gần. Anh cảm thấy trước mắt mình mờ đi, không
nhìn rõ ánh mắt của cô, cũng không cảm thấy gì.

Trời nóng! Tiểu Quân
buộc tóc lại để lộ cái cổ trắng ngần. Vì bị anh kéo vào nên áo cô cũng có chút
xộc xệch, cổ áo sơ mi phía bên anh gấp ngược lên, cái nốt ruồi đen ở sâu trong
cổ lúc ẩn lúc hiện.

Không khí trong xe đủ
mát nhưng anh bỗng cảm thấy nóng. Không kìm được, anh cúi đầu hôn lên cổ cô.
Tiểu Quân co rúm người lại. Đương nhiên, cô đã quá quen với những động chạm của
anh nhưng cô bây giờ giống như một con nhím cuộn tròn người giương lông cứng,
rụt cổ, lạnh lùng nói:

- Anh đừng như vậy. Tôi
có chuyện muốn nói.

- Em muốn nói gì? – Anh
ngẩng đầu lên cười hỏi lại cô. – Về nhà rồi nói được không?

Bên cạnh có người đi
qua, cô giằng tay anh ra tỏ thái độ nghiêm túc. Bị cô làm cho giật mình, anh từ
từ ngồi ngay ngắn lại. Trước mắt là khuôn mặt của người đàn ông quen thuộc, một
người giàu có, Chí Hào trẻ trung tuấn tú, lịch lãm sang trọng, nhìn gần càng
hài lòng hơn nhưng lần này cô nhất quyết từ chối. Trước mắt cô toàn là hình ảnh
của chiếc xe đỗ ở ngoài cửa chính lúc nãy – chiếc xe đã khiến cô thất vọng.

Anh nhìn cô rất lâu rồi
thở dài:

- Tiểu Quân, sao em vẫn
không hiểu nhỉ?

Tiểu Quân hít một hơi
thật sâu. Cô cảm thấy nỗi đau khổ của hai năm qua đúng là nực cười, những chú
hề từ bốn phương tám hướng nhào tới.

Nghĩ mà đau lòng, hai
người qua lại lâu như vậy, cô cũng không phải là người thứ ba nhưng muốn một
kết quả thì cuối cùng sự thực đã chứng minh, tất cả đều là do cô mơ tưởng hảo
huyền, cô luôn sống trong sự hoang tưởng của bản thân, không thực tế chút nào.

Cô thì đáng là gì chứ?
Gia đình bình thường, công việc bình thường, một người kém cỏi, chẳng hề có gì,
đã vậy lại còn nâng cao bản thân, bị như vậy là đáng đời.

- Bỏ đi. Là tôi đã sai.
Chúng ta chia tay nhau nhé. – Không muốn nghĩ ngợi nữa, Tiểu Quân thở dài một
tiếng.

Anh bàng hoàng, nắm lấy
cổ tay cô, thật không ngờ Tiểu Quân còn nhanh hơn anh. Cô rụt tay lại đẩy cửa
bước xuống xe.

Tiểu Quân ư? Cô ấy nói
gì? Chia tay ư? Cả đời này, anh chưa từng nghe đến hai từ đó. Anh nghi ngờ mình
nghe nhầm.

Cô quay đầu lại nhìn
anh, lạnh lùng nói:

- Xin lỗi. Tôi có hẹn.
Tối nay, tôi còn có việc. Anh đi trước đi. – Anh mất cảnh giác, không kịp phản
ứng gì, giương mắt nhìn cô bỏ đi. Vài giây sau, anh mới xuống xe thì đã thấy cô
đi về hướng tòa nhà rồi.

- Tiểu Quân! – Anh gọi
cô.

Cô hạ quyết tâm, bước
những bước dài hơn, coi như không nghe thấy gì.

Lòng rối bời. Thật không
ngờ lần này cô lại cứng đầu như vậy. Vì câu cuối cùng của cô mà lông mày anh
dựng ngược lên. Anh bước nhanh vài bước giữ cô lại, giọng điệu nặng nề:

- Tiểu Quân! Em hẹn ai?

Cô không trả lời m�
giằng tay anh ra rồi lại đi tiếp:

- Tiểu Quân! – Anh vừa
gọi vừa thở hổn hển.

Cô đã bước đến trước tòa
nhà. Giờ tan ca, cửa ra vào rất đông người, ai cũng vội vã, xe cũng vậy, chiếc
nọ nối tiếp chiếc kia ra khỏi con đường. Duy chỉ có chiếc Excelle vẫn đỗ ở
ngoài cùng. Anh chàng mặc quần bò không hề ngồi ở trong xe mà đứng một mình ở
bên ngoài.

Chí Hào vốn không hề để
ý đến người và xe như vậy nhưng Tiểu Quân vẫn cứ bước về phía người đó. Cuối
cùng, cô dừng lại, quay đầu nói với anh.

- Anh đừng hỏi nữa. Tôi
hẹn anh ấy.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: