truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi và bạn trai kinh tế – Chương 2.2 

Đăng ngày 20/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Hai người cùng bước ra khỏi quán trà. Tiểu Quân dừng bước trước quán trà, mở miệng từ chối. - Anh Trần, anh không cần đưa tôi về đâu. Nhà tôi ở cách đây không xa. Tôi tự bắt xe về là được rồi.
loading...

đọc truyện | Tôi và bạn trai kinh tế – Chương 2.2 – WAP truyện online hay nhất

Hai người cùng bước ra
khỏi quán trà. Tiểu Quân dừng bước trước quán trà, mở miệng từ chối.

- Anh Trần, anh không
cần đưa tôi về đâu. Nhà tôi ở cách đây không xa. Tôi tự bắt xe về là được rồi.

- Cứ để tôi đưa cô về. –
Anh đáp một câu ngắn gọn, không nhìn cô mà giơ tay ra vẫy xe.

Giọng điệu này có vẻ l�
cử chỉ bình thường của anh. Tiểu Quân thở không ra hơi, buồn chán cả buổi
chiều, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ. Cô mệt mỏi, mở miệng:

- Anh không cần khách
sáo như vậy. Tôi biết anh ra đây là để họ được bên nhau một mình. Tôi cũng vậy.
Dù sao anh cũng chẳng có hứng thú gì với tôi, việc gì anh phải giả bộ như vậy.
Đưa đi đưa về thì có ý nghĩa gì chứ?

Anh nghe xong quay đầu
nhìn cô. Tiểu Quân nhỏ bé xinh xắn, cô đứng bên anh trông càng nhỏ bé hơn. Khi
nói chuyện, đầu cô hơi nghiêng nghiêng, trên người thoang thoảng hương nước hoa
khiến anh nhớ tới hương vị của kẹo mơ.

Một cô gái người đầy đồ
xa xỉ trông giống như kẻ giả tạo đeo kín tiền trên người giờ lại còn lên giọng
nói về lòng trung thực. Nhưng nhìn kỹ cũng rất đáng yêu.

Thật quá xa so với anh!
Tuy thu nhập của anh cũng khá nhưng khi vừa nghe cô nhắc đến con số thật đã
khiến anh lạnh cả người. Nếu anh thật sự có người bạn gái như vậy thì một ngày
không biết sẽ phải lạnh người đến bao nhiêu lần. Chắc mùa hè cũng không cần
dùng đến tủ lạnh đâu.

Cũng không thể trách
Khởi Trung có tâm trạng không tốt được. Thực ra, ngày nghỉ của anh vốn là một
ngày để nghỉ ngơi.

Anh là kỹ sư thiết kế
phần mềm, lại là người quản lý dự án. Gần đây có một dự án khá căng thẳng. Hôm
qua, anh còn phải làm thêm giờ đến tận khuya để bàn phương án. Khi ra khỏi công
ty, anh muốn đưa Thái Quân về. Anh rất quan tâm đến người khác nhưng cậu ta nói
không cần, cậu ta bắt xe về là được rồi.

Công ty vốn có chung cư
cho công nhân viên chức ở khu công nghệ cao nhưng mấy năm trước, Khởi Trung đã
mua một căn hộ chung cư ở phố Kim Kiều. Hồi đó giá khá rẻ. Thái Quân cũng mua
nhà nhưng cậu ta đi tàu điện ngầm. Bình thường đi tàu điện ngầm rất tiện nhưng
mỗi lần làm thêm thì cậu ta lại phải đau đầu vì chuyện đi xe về.

Trương Giang khá xa nên
bắt xe rất khó khăn. Cuối cùng, anh vẫn đưa Thái Quân đến nơi náo nhiệt một
chút để gọi xe cho tiện.

Cũng đã muộn, lúc chào
tạm biệt anh, Thái Quân nhìn đồng hồ báo giá thu phí giới nghiêm ban đêm thở
dài rồi dùng giọng Hà Bắc nói một câu:

- Trưởng nhóm, nếu công
ty không trả tiền thì chắc tôi không về được mất.

Thực ra Thái Quân không
phải là người Hà Bắc. Những thanh niên tri thức Thượng Hải đều lớn lên ở H�
Bắc. Trước đây có tiền thì tiêu xài phóng khoáng hơn một chút. Sau khi mua nh�
trả góp thì cái gì có thể tiết kiệm được đều cố gắng tiết kiệm. Nghe Thái Quân
nói một câu nửa đùa nửa thật, Khởi Trung mệt đến mức chân tay rã rời không cười
nổi nữa. Anh là người quản lý dự án, có quan hệ rất tốt với mọi người. Khi quay
lại xe, anh nói:

- Được rồi. Nếu công ty
không trả thì tôi sẽ trả.

Trước khi taxi lăn bánh,
Thái Quân còn thò đầu qua cửa sổ nói:

- Anh đừng quên chuyện
ngày mai nhé. Tôi sẽ đến nhà đợi anh.

Anh đã quên thật. Khởi
Trung vừa định nói thì chiếc taxi đã đi rồi, chỉ còn vọng lại tiếng nói của
Thái Quân trong màn đêm tĩnh lặng.

Anh thật sự không muốn
tham gia chuyện Thái Quân nói.

Bữa ăn bốn người là hoạt
động kết bạn trên mạng. Khi hai bên chưa quen nhau thì sẽ không thể nói được gì
nhiều. Nếu chỉ nói mấy câu trò chuyện vớ vẩn trên mạng thì có ổn không?

Không ngờ Thái Quân nói
được là làm được. Sáng sớm hôm sau, cậu ta đến gõ cửa. Cậu ta mặc một chiếc áo
sơ mi mới và có vẻ rất mong chờ buổi gặp mặt này, Khởi Trung kinh ngạc không
kìm được liền nói:

- Đây có phải là kỹ sư
Thái không nhỉ?

Thái Quân lo lắng:

- Trưởng nhóm, anh không
muốn tìm bạn gái nhưng tôi muốn. Không phải tôi đã nói rõ rồi sao. Anh bỏ tôi ở
đó. Anh chẳng có nghĩa khí gì cả.

Năm nay, Thái Quân hai
mươi tám tuổi. Bố mẹ cậu đã phát đi thông điệp cuối cùng, nếu không thể tìm
được bạn gái ở Thượng Hải thì sẽ phải về quê lấy vợ. Tiếc là tính tình cậu lành
như bụt, mới nói chuyện với con gái chưa được đến ba câu thì đã toát mồ hôi hột
rồi. Sở thích lớn nhất của cậu là lên mạng đánh quái thú tranh bá, một cao thủ
hô mưa gọi gió. Tiếc là điều này trong cuộc sống hiện thực lại chẳng có ý nghĩa
gì thế nên đến tận bây giờ, cậu vẫn phải trở về căn hộ chung cư độc thân đó với
gian bếp lạnh mà tranh bá với quái thú. Sau đó thì đúng là hết cách rồi. Cậu
quyết định lên mạng, khó khắn lắm mới quen được một người nói chuyện hợp nên
tất nhiên là rất coi trọng.

Khởi Trung độc thân.
Những chàng trai ở khu công nghệ cao Trương Giang rất khó tìm bạn gái. Ở Thượng
Hải có một danh từ đặc biệt là “Những chàng trai Trương Giang” để chỉ nhóm
người bọn họ. Đã có khoảng thời gian, họ trở thành chủ đề thảo luận của các tờ
báo và tạp chí. Nói tóm lại, ai trong số họ cũng ăn nói vụng về.

- Trưởng nhóm, anh không
lo lắng sao? – Khi Thái Quân kéo anh ra khỏi cửa liền hỏi. Vừa hỏi xong thì anh
cũng tự mình trả lời luôn. – Bỏ đi. Tay nghề của anh giỏi, anh lại đẹp trai nên
chẳng vấn đề gì đâu.

Tay nghề và hình dáng
thì có liên quan gì đến nhau chứ? Khởi Trung không nhịn được cười. Anh nghĩ
Thái Quân không dễ gì có được cơ hội này, hơn nữa đây cũng không phải là việc
lên núi đao xuống biển lửa nên đành đi vậy.

Anh chỉ là một người bạn
đi cùng thôi. Thái Quân và Mỹ Mỹ nói chuyện với nhau rất vui vẻ nên đương nhiên
anh cùng thấy vui rồi. Ở chỗ họ ít nữ nhiều nam, nếu có cô gái nào thì cũng sớm
có người đưa đón. Công việc bận rộn lại thường xuyên phải làm thêm, suốt ngày
đối diện với màn hình vi tính thì lấy đâu ra cơ hội kết bạn với nữ giới chứ?

Tất nhiên họ cũng có ưu
điểm chứ: công việc ổn định, thu nhập khá, đối xử với nữ giới rất thật lòng,
mục đích kết bạn của họ là để kết hôn nhưng con gái bây giờ không để tâm đến
chuyện đó mà lại lôi tấm lòng chân thành của họ ra làm trò cười.

Như Tiểu Lý – một chàng
trai Hà Nam khác trong nhóm, một năm trước có người giới thiệu cho cậu một cô
gái cũng là người Hà Nam, làm ở bộ phận bảo trì của công ty phần mềm. Có thể
coi là một cô gái Trương Giang. Cậu ta thấy hai người là đồng hương, điều kiện
cũng tương đương. Lần đầu gặp mặt, cậu vui mừng khôn xiết. Sau khi đi ăn xong,
trên đường về, bỗng nhiên cậu kéo tay cô gái đó thành khẩn hỏi:

- Khi nào chúng ta sẽ
kết hôn?

Điều này khiến cho cô
gái đó sợ quá bỏ chạy. Khi về, cô ấy còn nói với người giới thiệu là đã gặp một
kẻ lưu manh.

Cứ nhắc đến chuyện này
là cậu lại thấy ấm ức. Cô ấy nói ai là lưu manh chứ? Lưu manh mà lại vội vàng
muốn lấy cô ấy ư? Sau khi nghe xong, mọi người đều phá lên cười. Nghĩ lại, tuy
họ đều là những chàng trai trưởng thành nhưng cũng không phải là không cảm thấy
cô đơn.

Nghĩ đến đây, Khởi Trung
không kìm được lòng mà thở dài một tiếng. Vừa hay, có một chiếc xe taxi đỗ vào
lề đường. Tiểu Quân đang bực mình, cô kéo cửa bước lên xe, chẳng thèm chào tạm
biệt anh lấy một tiếng.

Người lái xe vừa quay
đầu định hỏi cô muốn đi đâu thì không ngờ cửa bên kia lại mở ra, xe như lún
xuống, lại có một người đàn ông bước lên. Người lái xe hết sức ngạc nhiên còn
Tiểu Quân thì trợn tròn mắt nhìn anh, nhìn thì cũng chẳng ích gì. Người ngồi
bên cạnh có thể là ai chứ? Đó chính là Khởi Trung.

Chiếc xe taxi dừng lại
trước cột đèn đỏ. Ở ngã tư, mọi người đi lại khá nhộn nhịp. Bên kia đường, có
một ngôi chùa mạ vàng khói hương nghi ngút. Vậy mà bên cạnh lại là một trung
tâm mua sắm cao cấp cực kỳ sang trọng. Hương sắc cổ xưa hòa trộn với dáng vẻ
hiện đại giống như bông sen vàng lớn tôn thêm cho cô gái GUCCI môi đỏ, đeo kính
đen. Thật là một sự so sánh kì diệu!

Trong xe, Tiểu Quân v�
Khởi Trung cũng vậy. Một cô gái mặc toàn hàng hiệu và một chàng trai ăn mặc
giản dị, dù nhìn thế nào cũng không thể nghĩ là một đôi.

Người lái xe hết sức tò
mò, lén nhìn qua gương chiếu hậu. Tiểu Quân chẳng buồn nói nhiều. Nói xong địa
chỉ, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.

Khi lên xe, anh vốn chưa
nghĩ ra là mình định nói gì với cô. Người ta không cần anh tiễn, coi thường anh
như vậy thì anh nên bỏ đi mới đúng nhưng chỉ trong một giây, anh đã tự động
ngồi lên xe. Khi Tiểu Quân trợn tròn mắt nhìn anh thì xe đã lăn bánh rồi. Anh
là dân IT, đối diện với máy tính nhiều hơn với con người. Bình thường, khi anh
nói chuyện với Thái Quân và đồng nghiệp thì không có vấn đề gì nhưng bây giờ,
khi ngồi cạnh Tiểu Quân, bị đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào mình thì tự
nhiên lại không thể thốt nên lời.

Thế nên Tiểu Quân đành
phải mở miệng nói trước:

- Anh đưa tôi về thật
sao?

Anh gật đầu.

Cô suy nghĩ một lát rồi
cũng nói thêm hai chữ:

- Cám ơn.

Anh nghe xong mỉm cười,
lông mày cũng giãn ra. Mí mắt của Tiểu Quân giật giật, cô cảm thấy thật đáng
tiếc. Hóa ra một chàng trai IT cũng không đến nỗi giống con ếch xanh đâu nhỉ?
Ít nhất thì người trước mắt này cũng không phải. Hóa ra anh cũng có nụ cười
đáng yêu đấy chứ? Vậy mà mấy câu nói hiếm hoi của anh đã phá hỏng cả một tương
lai đầy hứa hẹn.

Nghĩ đến đây, cô cũng
cười. Không khí trong xe đã dễ chịu hơn nhiều. Cô lại nói với anh thêm vài câu
nữa. Nhà Tiểu Quân cách nhà hàng Diên An không xa nên loáng một cái đã đến nơi.
Cô lại cảm ơn anh sau khi đẩy cửa xuống xe, anh nhìn cô há miệng như muốn nói
gì đó.

loading...

Không biết anh muốn nói
gì nên cô đứng lại đợi, nhìn anh với ánh mắt tò mò. Ngôi nhà cô ở xây theo kiến
trúc nhà cổ, một bên có con hẻm sâu. Cô đứng như vậy, sau lưng là bức tường bao
màu kem làm tôn lên ngôi nhà màu đỏ có nền tường màu xám phía sau. Đúng là một
bức tranh tuyệt đẹp! Cũng đã muộn rồi. Đèn đường rọi ánh sáng trắng lên trán v�
chiếc túi xách lớn màu vàng lấp lánh sau lưng cô. Anh vốn định nói mấy câu
nhưng nghĩ đi nghĩ lại chỉ nói:

- Chúc cô ngủ ngon! Cô
đi cẩn thận nhé.

Cứ tưởng anh muốn nói gì
cơ. Tiểu Quân cười, trong lòng nghĩ anh chàng này thật chu đáo, với câu nói đó
mà cũng phải xuống xe nói.

Chiếc taxi vẫn đợi,
người lái xe thò đầu ra hỏi:

- Anh ơi, anh có đi nữa
không?

Tiểu Quân vẫy tay chào
tạm biệt Khởi Trung:

- Cám ơn anh. Anh cũng
về sớm nhé. Tạm biệt.

Anh gật đầu, rồi cúi
xuống mở cửa xe. Đầu bên kia bỗng có một chiếc xe đi tới. Tiểu Quân đứng yên
tại chỗ nhìn chiếc xe đó qua vai Khởi Trung, ánh mắt sáng lên.

Một chiếc BMW màu trắng
tuyết, người ngồi trên xe chính là Chí Hào.

Hôm nay, Chí Hào vừa mới
đến Thượng Hải đã vội vàng đến đây ngay. Nghĩ đến câu nói gay gắt của cô trong
điện thoại mấy hôm trước mà trên đường đi, đầu anh căng như dây đàn.

Yêu cầu của Tiểu Quân
với anh là kết quả.

Kết quả ư? Anh hiểu kết
quả của cô chính là kết hôn.

Nhưng kết hôn là chuyện
đơn giản như vậy sao? Hai năm nay, anh vì chuyện kéo dài việc hoãn cưới mà mệt
mỏi kiệt sức. Gia đình anh lại có một hợp đồng đầu tư lớn thực hiện ở Thái Lan.
Đối tác chính là bố của Văn Tâm. Trước khi về, hai gia đình còn ăn cơm cùng
nhau một bữa. Ở bàn ăn, bố Văn Tâm nửa đùa nửa thật hỏi, hay là thực hiện dự án
này cùng với việc kết hôn luôn, dù có bận đến mấy cũng không thể quên chuyện
hôn nhân đại sự cả đời được, đúng không?

Bố anh gật đầu tán
thành. Lúc đó, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía anh, may mà có Văn Tâm
ra mặt giải vây, cô ấy nói mình vẫn chưa muốn rời xa bố mẹ. Bố cô ấy muốn đẩy
cô ấy đi lấy chồng chẳng lẽ là vì thấy phiền với cô con gái rồi sao? Văn Tâm l�
cô con gái duy nhất của gia đình họ. Từ nhỏ, bố mẹ đã vô cùng yêu thương cô.
Thấy con gái nói vậy là họ lập tức mềm lòng và cũng không truy hỏi Chí Hào nữa
nên anh mới có thể thoát khỏi cửa này.

Trước khi về nước, anh
và Văn Tâm có nói chuyện với nhau một lần. Hai năm nay, Văn Tâm và anh gặp nhau
chưa tới vài tuần nhưng hai người nói chuyện với nhau rất hợp. Hoàn cảnh lại
khá giống nhau, từ nhỏ đều lớn lên ở Mỹ, tác phong phóng khoáng, nói năng thẳng
thắn. Khi nói về chuyện yêu đương, Văn Tâm còn cười anh, cô ấy nói trong hai
năm vừa rồi, cô ấy đã đổi biết bao nhiêu bạn trai vậy mà anh vẫn chung tình,
nói đi nói lại vẫn là Tiểu Quân.

Trong lòng anh hiểu rõ
mình không phải là người chung tình. Trước khi quen biết Tiểu Quân, anh cũng đã
từng qua lại với nhiều cô bạn gái, mẫu người nào cũng có. Duy chỉ đối với Tiểu
Quân, hai năm nay, anh không hề cảm thấy chán ngán. Đây cũng có thể coi là sự
khác biệt.

Có thể nói là anh đã yêu
cô rồi. Chỉ là hai năm nay, anh nói đi nói lại vẫn là Tiểu Quân và bây giờ đã
trở thành nỗi phiền não lớn nhất của anh.

Hôm đó, trong điện thoại
cô đã nói chắc như đinh đóng cột rằng cô không muốn tiếp tục đợi nữa, cô muốn
có một kết quả.

Lúc đó, nghe xong mà anh
thấy bàng hoàng. Tính cách của Tiểu Quân cực kỳ đáng yêu, vô cùng nhẹ nhàng,
không bao giờ làm ầm ĩ vô lý mà phải mất một thời gian rất dài mới có thể chấp
nhận một con người rồi sau đó hết lòng hết dạ bao dung, nếu không thì mối quan
hệ của hai người đã không thể kéo dài đến tận ngày hôm nay.

Thật không ngờ, cô đã
nói ra câu đó. Anh vốn cho rằng con người cô vẫn là một cô gái truyền thống
không bao giờ chủ động như vậy. Xem ra anh vẫn chưa hiểu rõ về con người cô.

Anh biết trả lời thế nào
đây? Nói rằng anh yêu em, anh có thể cho em tất cả mọi thứ em muốn trừ hôn nhân
sao?

Anh biết nếu mình nói
như vậy thì anh sẽ không bao giờ được gặp lại cô nữa. Năm đó, anh đã thấy Tiểu
Quân đoạn tuyệt quan hệ một lần. Lần này, e là khó tránh nổi. Nếu đã như vậy
thì chỉ có thể tiếp tục xoa dịu cho đến khi cô hiểu được và chấp nhận thôi.

Anh đã từng có rất nhiều
bạn gái. Anh hiểu rõ một khi một người phụ nữ bị kích động thì dù cho trong
điện thoại có nói gì cũng chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, không thể nào cứu vãn
được tình hình. Hơn nữa, tại sao Tiểu Quân lại cãi nhau với anh? Cô yêu anh.
Nếu cô không yêu anh thì cô đã có thể bỏ anh bất cứ lúc nào trong hai năm qua
chứ việc gì phải để phí tuổi trẻ của mình đến tận hôm nay? Chỉ cần cô yêu anh
thì tất cả đều có thể giải quyết được. Một người phụ nữ có thể nhẫn nhịn mọi
thứ vì người đàn ông mình yêu. Thứ họ thực sự cần không phải là lời giải thích
mà là cái ôm thật chặt và cả nụ hôn thật lâu. Như vậy là đủ rồi.

Anh nghĩ như vậy và cũng
làm như vậy. Thế nên, hai năm qua anh đều không liên lạc gì với cô, chỉ là sớm
về Thượng Hải và trực tiếp tìm đến cô. Có điều anh không ngờ là khi xe còn chưa
kịp dừng lại thì anh đã nhìn thấy cảnh cô đang chào tạm biệt một người đàn ông xa
lạ khác.

Khi Tiểu Quân bước đến
trước xe Chí Hào thì nét mặt của cô đã bình thường trở lại.

Trước đây, mỗi lần nhìn
thấy anh là cô lại xúc động như vậy. Nó như một phản xạ vô điều kiện mà cô
không thể nào khống chế được.

Hai năm nay, đừng nói l�
gặp Chí Hào, chỉ cần nhìn thấy số điện thoại của anh hiện trên màn hình di động
là trái tim cô đã đập rộn ràng rồi.

Chỉ có lần này, nỗi xúc
động của cô không đơn giản là niềm vui. Mấy hôm nay tâm trạng của cô giống như
ngồi trên chảo lửa vậy. Tối hôm đó, nhất thời cô giận dữ nên mới nói ra câu đó.
Thực ra, vừa nói xong thì cô đã thấy hối hận.

Câu nói đó của cô giống
như là ép cưới vậy.

Hai người thương nhau,
yêu nhau rồi kết hôn. Đó là chuyện hoàn toàn bình thường như nước chảy chỗ
trũng. Cho dù nói đến kết quả cũng nên là chuyện của người con trai.

Một người con trai cầu
hôn bạn chứng tỏ anh ấy yêu và tôn trọng bạn. Còn cô thì sao? Người đàn ông của
cô vẫn không nói. Vì tức giận nhất thời mà cô đã nói ra câu ép cưới đó. Cũng vì
vậy mà hai ngày nay, chỉ cần nghĩ lại lúc đó là cô cảm thấy đau nhói trong tim.

Thế là hết rồi. Điều
khiến trái tim cô càng đau đớn hơn còn ở sau đó. Chí Hào đã không trả lời. Điều
này khiến cô cảm thấy bất ngờ hơn bất kỳ câu trả lời nào. Nó như một con dao
đâm vào trái tim cô.

Nghĩ đến đây là Tiểu
Quân lại thấy oán hận. Cô chỉ muốn quay đầu bỏ đi. Nhưng khi thấy anh bỗng
nhiên xuất hiện thì trái tim cô lại có những kỳ vọng ở nơi đó. Dáng vẻ phong
trần của anh bước tới, anh sẽ nói với cô điều gì đây? Lại mang đến nỗi thất
vọng ư? Cô không đoán nổi mà cũng không dám đoán nữa.

Hai cảm giác mâu thuẫn
đó cứ đan xen vào nhau. Cuối cùng, cô bước đến trước xe anh nhưng không hề mở
cửa mà chỉ đứng bên ngoài lặng lẽ nhìn.

Không ngờ, cửa xe vừa mở
ra, Chí Hào đã nhảy xuống, nắm lấy vai cô mà hỏi:

- Tiểu Quân, người đàn
ông đó là ai?

- Á? – Tiểu Quân dù có
đoán thế nào cũng không thể đoán ra câu đầu tiên anh nói lại là như vậy. Nhất
thời không biết trả lời như nào nên cô chỉ có thể phát ra âm tiết đó.

Lúc này, Khởi Trung ngồi
trên taxi và chiếc xe đã lăn bánh. Người lái xe hỏi anh đi đâu, anh ngoái đầu
lại nhìn nơi chia tay với Tiểu Quân, chỉ là một con hẻm nhỏ. Trong nháy mắt
quay lại, anh đã không còn thấy gì nữa.

Anh cảm thấy rất lạ!
Bỗng nhiên nhớ lại hồi mới lên cấp hai, anh đã thích cô giáo dạy Toán mới
chuyển đến và miệt mài học tập đến nỗi quyển sách của anh nhàu nát. Cuối cùng,
cô ấy cũng chú ý đến anh. Cô ấy bước tới khen ngợi nhưng anh bỗng cảm thấy
ngượng ngùng rồi quay đầu bỏ chạy.

Sau này nghĩ đến, anh
luôn cảm thấy buồn cười. Con trai ở tuổi đó đều như vậy. Anh sợ làm cô giáo trẻ
vừa tốt nghiệp đại học bị sốc mà cho rằng học sinh không quý mình, rất lâu sau
anh vẫn không bình thường trở lại được.

Nhưng khi anh tự hỏi
mình, rốt cuộc anh có thích cô giáo đó không? Câu trả lời hình như là không.
Chỉ là con đường ham thích học toán mà thôi. Vinh dự cuối cùng là anh đã đỗ vào
trường cấp ba tốt nhất trong tỉnh. Ngày nhà trường dán giấy thông báo, anh lại
thấy ngại ngùng, không dám bước vào cổng trường.

Thế nên những cảm xúc
thật sự chỉ có cách giải thích kỳ lạ. Dù là thích cô giáo thời niên thiếu hay
dỡ bỏ việc trở thành tiêu điểm cực đoan thì cuối cùng anh vẫn có cơ hội gặp
Tiểu Quân lần đầu tiên. Rõ ràng biết là cô ấy không hợp với mình nhưng anh vẫn
có phản ứng kỳ lạ là muốn nói với cô ấy thêm vài câu nữa.

Người lái xe vẫn đợi câu
trả lời của anh. Thấy dáng vẻ thất thần của anh, người lái xe hỏi:

- Bạn gái anh à?

Anh sực tỉnh cười lắc
đầu:

- Không đâu. Chỉ là bạn
mới quen thôi ạ. Bác tài, cho tôi xuống cổng số hai của ga tàu điện ngầm gần
đây nhất là được rồi.

Người lái xe gật đầu,
nói tiếp:

- Không phải cũng tốt.
Một cô gái xinh đẹp như vậy chắc chắn là sẽ rất khó chiều. Trông anh cũng chẳng
phải là người ăn chơi gì. Chọn bạn gái cũng cần phải chú ý. Đừng chỉ chú ý đến
vẻ đẹp bên ngoài mà con người cô ấy mới là quan trọng nhất, chứ đẹp cũng không
ăn được đâu.

Người lái xe dài dòng
bàn luận, Khởi Trung không biết nói gì cho phải nên đành mỉm cười qua gương
chiếu hậu.

Chiếc taxi vẫn tiếp tục
đi. Người lái xe già đã quá thuộc đường đi. Ông lái xe đâm qua những con phố
dọc ngang yên tĩnh. Buổi tối tháng Tư chẳng có xe cộ gì cả, người đi bộ cũng
rất ít. Hai bên đường rợp kín bóng cây ngô đồng. Ánh đèn đường xuyên qua những
kẽ lá dày chiếu xuống mặt đất, tạo thành nhưng chấm sáng lốm đốm. Anh sống ở
phố Đông đã lâu và rất ít khi có cơ hội đến đây. Không hiểu sao tự nhiên, anh
bị phong cảnh ở đây lôi cuốn đến vậy. Tiếc là sau mười mấy giây ngắn ngủi,
chiếc taxi đã đi ra con đường lớn, quay đầu lại nhìn cảnh vật vừa qua mà giống
như một giấc mơ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: