truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiên Đường – Chương 38 (update ngoại truyện) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 38: Tạm thời xa cách (1)

 

Gần đây Grand Capital có sự thay đổi trong đội hình nhân viên, đồng thời chuẩn bị tuyển dụng một lớp nhân viên mới, nguyên nhân vì Trần Mặc Đông chuẩn bị mở thêm chi nhánh tại thành phố Z. Ngành du lịch của thành phố Z rất phát triển, những trụ sở như Grand Capital không ít, nhưng thành phố Z đang khai phá một địa điểm du lịch mới, rất gần với Grand Capital 2, do đó đây được coi là cơ hội thương mại tuyệt vời.

Ba ngày sau khi biết sự việc này, Lộ Nghiên đã nộp đơn cho Chương Trung Văn. Vốn dĩ mỗi bộ phần đều phải có người thuyên chuyển, mà Lộ Nghiên vừa từ bỏ chức vụ trợ lý, tuy kinh nghiệm còn ít, nhưng công việc đã vào guồng, dù chuyển sang bên kia cũng tốt hơn những nhân viên mới rất nhiều.

Lộ Nghiên biết người quyết định chuyện này vẫn là Trần Mặc Đông. Cô chưa từng có ý định giấu anh vì giấu cũng không nổi. Tuy vấn đề trong mối quan hệ của hai người không hoàn toàn rõ ràng, nhưng trải qua mấy chuyện trước đó, mọi người đều có thể đoán ra. Một thời gian trước, tin đồn giữa Trần Mặc Đông và Lưu Uyên Thư rất nhiều, Lộ Nghiên ở trong nhà vệ sinh cũng nghe thấy. Mỗi khi nghe thấy đề tài này, Lộ Nghiên sẽ nhét tai nghe để nghe nhạc, người khác nói gì cô cũng không muốn nghe. Tuy nhiên, có một lần thật sự khiến cô có chút xấu hổ. 

Lộ Nghiên vẫn phản ứng với mọi chuyện như ngày thường, khi cảm thấy bên ngoài yên ắng mới đi ra, không ngờ lúc rửa tay có một cô gái xuất hiện. Nhìn thấy Lộ Nghiên, cô gái bỗng mất tự nhiên. Vẻ mặt cô gái viết rõ hai chữ “thông cảm”. Có thể đoán ra cô ấy cũng đã nghe thấy những lời nói vừa nãy, nhưng đáng tiếc Lộ Nghiên lại không nghe thấy. Cuối cùng Lộ Nghiên thản nhiên bước ra ngoài, còn cô gái kia lại sượng mặt đứng yên tại chỗ.

Khi nhìn thấy lá đơn của Lộ Nghiên, Chương Trung Văn chỉ nói sẽ làm theo qui trình từng bước quyết định, Lộ Nghiên gật đầu.

Hai ngày sau, Lộ Nghiên nhận được điện thoại của Tiêu Mông gọi cô đến phòng làm việc của Trần Mặc Đông.

Lộ Nghiên đứng trước mặt Trần Mặc Đông. Anh đang cúi đầu nhìn tờ đơn của Lộ Nghiên, hai hàng lông mày nhíu chặt, ngón tay gõ nhịp trên bàn. Đó thường là cách biểu hiện tâm trạng bất đồng của anh.

“Em muốn đi thành phố Z? Nói lý do xem nào.”

“Ngành du lịch của thành phố Z rất phát triển, đó là điều kiện rất tốt cho phát triển thương mại. Với một người như em, em cảm thấy môi trường mới sẽ có cơ hội thăng chức hơn. Mà phong cảnh ở đó cũng rất đẹp, không khí dễ chịu, em rất muốn được đến đó làm việc và sinh sống.”

“Đúng là nhiều lý do.”

“Đó là những gì em nghĩ thật lòng.”

“Vậy em đã từng xem xét đến suy nghĩ của người trong gia đình chưa?”

“Bố mẹ vẫn luôn ủng hộ em, tự em có thể làm chủ.”

“Lộ Nghiên, giỏi lắm.”

“Đúng, em vẫn luôn giỏi mà. Nếu không có việc gì khác, em đi làm việc đây.”

Lộ Nghiên ra khỏi phòng làm việc của Trần Mặc Đông. Đến phòng trà, cô nhìn thấy một cốc nước lạnh, ngửa cổ uống hết, lúc này cô mới cảm thấy thoải mái. Cô nhớ tới lời bác sĩ khuyên cô nên kiêng những đồ lạnh. Có điều lúc này cô cảm thấy mọi thứ đã quá muộn.

Lộ Nghiên vẫn chưa hiểu rõ suy nghĩ của Trần Mặc Đông nên cô chưa định nói với bố mẹ chuyện này. Một hôm, Lộ Nghiên ăn tối ở nhà mẹ đẻ, Nguyễn Minh Ngữ nhắc đến Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên chỉ nói anh rất bận, vẫn đang tăng ca làm việc, nhưng Lộ Nghiên biết Trần Mặc Đông đang ở nhà, trên điện thoại vẫn còn mấy cuộc gọi lỡ từ máy cố định nhà cô. Sau khi xóa lịch sử gọi đi, cô lại tiếp tục ngồi nói chuyện với mẹ.

Không biết từ khi nào, Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông lại có những việc trái ngược nhau như vậy. Trước kia Trần Mặc Đông thường phải đi tiếp khách rất muộn, về tới nhà Lộ Nghiên đã ngủ. Sau chuyện sau rượu lần trước, thời gian Trần Mặc Đông về nhà muộn rất ít, nhưng đa số thời gian anh lại ở trong phòng làm việc riêng.

 

Trần Mặc Đông ngồi trên sô pha hút thuốc, TV đang chiếu một vở kịch cường điệu nào đó, rõ ràng Trần Mặc Đông không hề xem, khói thuốc ít nhưng lại có rất nhiều mẩu thuốc lá.

Lộ Nghiên về đến nhà bèn mở cửa sổ, sau đó cầm quần áo vào nhà tắm. Mãi đến lúc thấy choáng váng đầu, cô mới bước ra. Trong thời gian ấy, Trần Mặc Đông đã tắm ở phòng bên, đang nằm trên giường. Lộ Nghiên tắt đèn bên đầu giường, nằm xuống ngủ.

Trong lúc mơ màng, Lộ Nghiên cảm thấy hơi ấm bên cạnh. Cô giả vờ ngủ nhưng không trốn được Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông vẫn luôn là một người có dục vọng khống chế, đối với những thứ anh muốn, nhất định chúng phải nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Lộ Nghiên rớt nước mắt, khi cơn đau giảm bớt, cô hung hăng cắn vai trái Trần Mặc Đông cho đến khi cảm thấy trong miệng có vị mặn tanh. Trần Mặc Đông gầm gừ một tiếng, rồi cũng ngừng động tác. Hai người vẫn luôn so đọ nhau như vậy.

Lộ Nghiên cảm thấy cả người nhức nhối, nước mắt rơi không ngừng, mắt cô nhắm chặt nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo. Sau đó, cô mở mắt, đợi đến khi ngoài cửa sổ chuyển dần từ bóng đen sang sáng dần, lúc này cô mới mơ màng thiếp đi, dường như có người lau nước mắt cho cô, thì thầm bên tai cô: “Xin lỗi”, cuối cùng cô chìm vào giấc ngủ.

Mấy ngày sau, Lộ Nghiên nhận được lệnh của bộ phận nhân sự điều cô tháng sau tới thành phố Z. Thời gian còn lại chưa đến một tuần nên Lộ Nghiên xin nghỉ phép.

Lộ Nghiên về nhà mẹ đẻ ở mấy ngày. Về việc thuyên chuyển công tác, Lộ Nghiên chỉ giải thích là mình chuyển đi một thời gian ngắn, nhưng bố mẹ cô vẫn cảm thấy như vậy sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của cô và Trần Mặc Đông. Lộ Nghiên đã khuyên nhủ bố mẹ cô mấy lần nhưng không được, cuối cùng cũng đành mặc sự lo lắng của hai người.

Trước lúc đi, cô tới nhà bố mẹ chồng giải thích sự tình. Dường như Trần Mặc Đông đã nói qua với Tôn Uyển Bình nên bà không nói nhiều, chỉ tỏ vẻ có chút không vui. Lộ Nghiên biết mình không đúng nhưng cô không thể giải thích nổi. Lộ Nghiên biết bà vẫn hi vọng cô có thể sinh một đứa con, nhưng bụng của cô lại không nghe lời. Cô may mắn vì có thể gặp được một người mẹ chồng như vậy, chưa hề tức giận với cô, lúc nào cũng hiền lành nhã nhặn, coi cô như con gái. Dù bà luôn hi vọng có thể được ôm cháu nội, nhưng rất ít khi ra mặt đốc thúc cô, thỉnh thoảng bà mới ngầm ám chỉ đôi ba câu, chẳng hạn như: “Đàn ông có con cái thì mới ổn định tâm lý…”. Lộ Nghiên thừa nhận đạo lý này cô hiểu, nhưng mọi chuyện lại không phải do cô quyết định được.

Sau hơn hai tháng chữa trị, sức khỏe của Trần Chí Bang cũng phục hồi hơn nhiều, mỗi ngày ông đều chống gậy đi dạo ở bãi cỏ trước nhà khoảng ba mươi phút. Thỉnh thoảng Lộ Nghiên thấy Tôn Uyển Bình đi dạo, nói chuyện cùng ông.

“Bố, con phải tới thành phố Z làm việc một thời gian, con sẽ thường xuyên gọi điện về cho bố.” Lộ Nghiên chầm chậm bước bên cạnh Trần Chí Bang vì ông không thích người khác đỡ hay dìu ông. Đúng là một ông già đáng yêu.

“Đi đi, xong việc thì mau về nhé.” Phát âm của Trần Chí Bang vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng mọi người đều có thể hiểu.

 

Vừa đúng thứ sáu, Trần Mặc Đông không ở nhà. Sau khi dọn dẹp qua loa, Lộ Nghiên tiếp tục làm một con thỏ vải để tặng quà cho Hàn Lạc Ảnh – con gái Trần Nhiễm Mộng. Cô gái nhỏ này hoàn toàn thừa hưởng tính cách nghịch ngợm gây sự của Trần Nhiễm Mộng, nhưng cô bé lại rất thích dính lấy người khác, đặc biệt là Trần Mặc Đông. Mỗi lần cô bé trèo lên người Trần Mặc Đông, không ai có thể dứt được cô bé ra. Trần Mặc Đông cũng để mặc cô bé, dù tay cô bé dính đầy nước bọt đưa tới môi Trần Mặc Đông nhưng anh cũng không né tránh.

Con thỏ nhỏ mới chỉ có một mắt vì khi Lộ Nghiên khâu mắt, hạt châu dùng làm mắt rơi trên mặt đất, cuối cùng rơi vào khe giữa hai sô pha, cô phải tốn bao nhiêu sức mới di chuyển được sô pha, nhưng không ngờ lại có điều “ngạc nhiên” chờ đợi cô.

Một bức ảnh hiện ra, người trên bức ảnh trẻ hơn nhiều so với bây giờ, phía sau bức ảnh ghi lại thời gian là năm năm trước.

Chín người con trai con gái đứng ở một góc phố phồn hoa với nụ cười tươi rói. Trần Mặc Đông đứng ở hàng đầu ngoài cùng bên trái, bên phải là Lưu Uyên Thư, mười ngón tay đan vào nhau. Nhưng đáng chú ý nhất là bụng Lưu Uyên Thư hơi nhô lên, vẻ ngọt ngào của hai người thật khiến người khác ghen tị. Hàng đầu còn có một đôi nam nữ khác, người con gái nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay của người con trai, mà người con trai này lại là người Lộ Nghiên rất quen thuộc, người con gái bên cạnh dường như trẻ hơn họ mấy tuổi, đẹp vô cùng, như một ngọn lửa bất phàm giữa nhân gian. Đứng ở hàng sau là ba nam, hai nữ, trong đó có Lỗ Mạn và Cố Dịch Hiên. Có điều ngày ấy, Cố Dịch Hiên đã có bạn gái nhưng không phải là Lỗ Mạn. Cố Dịch Hiên và Lỗ Mạn chia nhau đứng ở hai đầu. Trên bức ảnh, nụ cười của Lỗ Mạn có chút cứng nhắc, đó không phải là biểu hiện mà Lộ Nghiên biết về Lỗ Mạn.

Lộ Nghiên biết Lỗ Mạn đã từng đi du học Mỹ hai năm. Mọi chuyện dường như cũng không quá khó đoán. Có lẽ vì thế nên lúc trước Lỗ Mạn đã bảo cô rời xa Trần Mặc Đông, và có lẽ Lỗ Mạn cũng biết chuyện hai người không mang thai chính là vấn đề ở Lộ Nghiên. Thì ra cảm giác là một kẻ ngốc nghếch rất khó chịu. Lộ Nghiên không biết vì sao bức ảnh lại rơi ở đây. Cô không có tâm tư suy nghĩ về những vấn đề này, cô bước vào phòng làm việc riêng của Trần Mặc Đông, đặt bức ảnh ở giữa bàn làm việc.

Lúc Lộ Nghiên đến nhà Lỗ Mạn, hai vợ chồng Lỗ Mạn đang chuẩn bị ăn cơm nên Lộ Nghiên ăn chực một bữa. Trên bàn ăn, hai vợ chồng vẫn tranh cãi không ngừng, nhưng Cố Dịch Hiên không ngừng gắp thức ăn cho Lỗ Mạn. Tất cả những thứ Cố Dịch Hiên gắp đều là những đồ Lỗ Mạn thích ăn. Thấy tình cảnh như vậy, tất cả những lời định nói trước đó, Lộ Nghiên cũng không mở miệng hỏi nữa.

Lúc Lộ Nghiên đi, Lỗ Mạn rời khỏi Cố Dịch Hiên.

“Có gì muốn nói với chị không?”

“Lúc đầu có, nhưng hiện giờ không cần nữa.” Lộ Nghiên cúi đầu, muốn che giấu đôi mắt đỏ của mình.

Hai người tạm biệt, Lộ Nghiên chầm chậm bước đi, loáng thoáng nghe thấy một giọng nói: “Chuyện qua rồi đừng nghĩ nữa.” Giọng nói rất nhỏ, Lộ Nghiên không rõ đó là lời Lỗ Mạn nói hay do chính cô tự nói với mình.

Sau đó Lộ Nghiên về nhà mẹ đẻ. Cô nghĩ khi Trần Mặc Đông nhìn thấy bức ảnh đó, có thể anh cần thời gian hồi tưởng nên mình cần biết thức thời, để cho anh chút không gian riêng.

Nằm trong căn phòng nhỏ dùng chung với Lộ Hi trước đây, cô bỗng có cảm giác thời gian như đã trôi qua rất nhanh. Khi còn nhỏ, hai người cùng ở chung căn phòng này, mỗi người một giường. Lớn lên một chút, phòng làm việc của bố Lộ được sửa thành phòng riêng cho Lộ Nghiên. Bây giờ cô đã đi lấy chồng, các phòng lại được sắp xếp như cũ.

Lộ Nghiên thức trắng đến gần sáng. Chiếc gối dưới má ẩm ướt khiến người ta có cảm giác khó chịu. Lộ Nghiên ngồi dậy lau nước mắt, nhìn chiếc đồng hồ đã chỉ năm giờ, cô mặc quần áo, để lại cho mẹ lời nhắn, rồi khẽ khàng mở cửa ra ngoài.

Xe của Trần Mặc Đông đỗ dưới nhà nhưng không thấy người đâu, Lộ Nghiên đoán anh đang ngủ trong xe. Cô đi về con đường phía nam, bắt một chiếc taxi. Suốt mười tiếng tiếp theo, cô giam mình trong rạp chiếu phim tối như mực, xem hết bộ phim này đến bộ phim khác, chính mình cũng không biết đã xem hết bao nhiêu bộ phim, mãi đến gần bốn giờ chiều cô mới rời khỏi rạp chiếu phim.

Về nhà, Lộ Nghiên không ngờ lại nhìn thấy Trần Mặc Đông, cô vẫn cư xử như trước: bước vào nhà, thay quần áo, nấu cơm, chỉ là thời gian làm mọi chuyện sớm hơn ngày thường một tiếng đồng hồ.

Bữa cơm gồm có thịt băm xào đậu, thịt rang tiêu, canh chua cay và cơm. Tay nghề của Lộ Nghiên không giỏi, tuy sau khi kết hôn cô có đi học nấu ăn một thời gian, nhưng cuối cùng chỉ có thể làm mấy món thế này. Bữa cơm rất yên lặng, nhưng quả thực bình thường hai người ăn cơm cũng đều như vậy.

Sau khi ăn xong, hai người cùng ngồi sô pha xem TV. Gần chín giờ, Lộ Nghiên đứng dậy đi ngủ, mơ hồ cảm thấy hình như mình đã quên gì đó, bỗng dưng cô nhớ ra mình đã quên uống thuốc.

“Những thuốc trung y này chữa gì vậy?” Lộ Nghiên bước vào bếp, nhìn thấy Trần Mặc Đông đang nhấc một túi thuốc từ nước nóng ra, đưa cho Lộ Nghiên.

“Chỉ là một loại thuốc bổ dưỡng bình thường thôi.”

“Bác sĩ nói thế nào?” Lộ Nghiên hiểu Trần Mặc Đông đang ám chỉ chuyện không mang thai. Mọi chuyện của cô chưa hề có một việc nào giấu được anh.

“Không nói gì cả. Uống xong thang thuốc này, em không uống nữa, đắng lắm.”

Trần Mặc Đông tới gần Lộ Nghiên, Lộ Nghiên bỗng quay người, bỏ lại câu “Thuận theo tự nhiên” cho Trần Mặc Đông, rồi đi về phòng ngủ.

Ngày hôm sau, lúc đi làm, Lộ Nghiên nghe thông báo về cơ hội làm việc tại thành phố Z, trong lòng cảm thấy rất hỗn độn. Trần Mặc Đông không hề có bất cứ giải thích nào về chuyện bức ảnh, Lộ Nghiên cũng không nói gì, tựa như mọi chuyện đều rất yên bình.

Cuối cùng Lộ Nghiên cũng làm xong con thỏ nhỏ, toàn thân màu trắng, hai mắt đỏ chót và hai tai hồng phấn, nhìn vô cùng đáng yêu. Lộ Nghiên nhét nó vào một chiếc hộp nhỏ, thắt nơ bướm để chiếc hộp ra dáng quà tặng. Lộ Nghiên quyết định sau khi quay về đây, rỗi rãi sẽ làm một con cho mình, hoặc coi như một món quà gặp mặt với người bạn nhỏ nhà Lỗ Mạn.

Chiều tối trước ngày xuất phát đi thành phố Z, Lộ Nghiên về nhà kiểm tra lại mọi thứ. Lúc cô bước ra từ phòng làm việc của Trần Mặc Đông lại đụng phải chính anh đang định đi vào, Lộ Nghiên quá chuyên tâm nên không để ý thấy Trần Mặc Đông đã về đến nhà.

Lộ Nghiên chỉ giải thích là vào tưới nước cho cây hoa, tuy nhiên trên tay cô lại không hề có bất kì dụng cụ tưới nước nào. Trần Mặc Đông không hỏi nhiều, sau khi cất đống tài liệu cũng quay người ra phòng khách xem TV.

Lộ Nghiên vào phòng ngủ thu dọn quần áo cần thiết. Quần áo của cô không nhiều, bình thường đi làm đều mặc đồng phục, mà rất nhiều quần áo của cô vẫn ở nhà mẹ đẻ. Tuy nhìn không nhiều, nhưng xếp lại vẫn chật kín một va li.

“Em mang cả những bộ không phù hợp với thời tiết mùa này sao? Có phải chuẩn bị ở đó lâu dài không?” Lộ Nghiên quay đầu nhìn nơi phát ra giọng nói ấy, không biết Trần Mặc Đông đã đứng trước cửa phòng ngủ từ khi nào.

“Đây gọi là chuẩn bị cẩn thận đấy.”

Sau khi thu dọn xong, Lộ Nghiên đổi tấm ga trải giường của ba căn phòng lại như cũ. Sau khi đổi xong, cả căn phòng dường như cũng u ám đi một chút, nhưng lại rất hợp với phong cách trang trí của ngôi nhà. Cô dỡ những vật dụng thủ công ở trong phòng khách mình từng làm trước đây xuống. Mọi thứ quay trở lại diện mạo trước đây, vừa mắt hơn nhiều. Thậm chí chiếc gối đệm trên sô pha, Lộ Nghiên không mang được theo, nên cô xếp chúng vào căn phòng mình từng ngủ trước đây.

Lúc ngắm lại toàn bộ mọi thứ, Lộ Nghiên mới phát hiện căn nhà đã rộng ra rất nhiều. Trần Mặc Đông lúc nãy ở phòng sách, vừa mới bước ra, thấy sự việc như vậy, anh nhìn  thẳng vào Lộ Nghiên.

“Em làm cái gì thế này?” Giọng nói của Trần Mặc Đông mang theo sự tức giận. Lộ Nghiên chưa từng thấy anh tức giận như vậy. Thỉnh thoảng có chuyện không vui, anh chỉ lặng lẽ không nói gì. Lộ Nghiên đoán lúc này anh đang ở vùng ranh giới tức giận. Lúc bước đến gần, Lộ Nghiên ngửi thấy mùi thuốc lá rất nặng, cô bất giác lùi một bước.

“Đúng là như thế này hợp với căn nhà hơn.” Lộ Nghiên quan sát lại căn nhà mà mình đã ở hơn một năm qua.

“Nhìn vẻ mặt của em đi. Em thực sự không thích căn nhà này đến vậy sao?”

“Ừm. Rất lâu trước đây em đã bắt đầu không thích.” Lúc Lộ Nghiên thành thật trả lời cũng chính là lúc cô cảm thấy mọi việc đã được đẩy lên đến cực điểm.

“Sao, không định trở lại nữa?” Giọng nói của Trần Mặc Đông quay trở lại âm điệu bình thường.

“Em nghĩ anh sẽ rất vui vẻ, em chấp nhận lời xin lỗi của anh đêm trước.” Cơn đau đêm đó tuy khiến Lộ Nghiên cảm nhận được rõ sự mệt mỏi kiệt sức, nhưng ngày hôm sau khi tỉnh lại, nghĩ tới lời xin lỗi của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên không khỏi cười buồn. Câu nói “Xin lỗi” ấy rốt cuộc là vì chuyện đêm đó, hay vì cuộc hôn nhân của hai người? Mà tâm tư Lộ Nghiên lại nghiêng về vế sau hơn. Tuy hai người chưa hề nói rõ ràng, nhưng dường như Lộ Nghiên không thể tìm nổi lý do để bác bỏ suy nghĩ của chính mình.

Lộ Nghiên không hiểu phản ứng của Trần Mặc Đông lúc này, dường như anh đang rất kinh ngạc, ẩn nhẫn, và nhiều nhất chính là giận dữ.

“Anh tiễn em.”

“Không cần, em bắt xe.”

Trần Mặc Đông cầm chìa khóa xe và hành lý của Lộ Nghiên bước ra ngoài, Lộ Nghiên đành đi theo.

Trên xe, Trần Mặc Đông chỉ đơn giản hỏi Lộ Nghiên về tình hình của bố mẹ vợ và thời gian ở thành phố Z, Lộ Nghiên lần lượt trả lời từng câu hỏi của anh. Vốn dĩ lộ trình không xa, nhưng giờ tan tầm tắc đường, nên Lộ Nghiên cảm thấy bức bối, bèn mở cửa xe, cánh tay tì lên khung cửa xe, nhìn dòng xe chậm rãi phía trước.

Mấy lần Trần Mặc Đông bảo cô bỏ tay xuống, nhưng Lộ Nghiên chỉ nói tốc độ xe chậm, sẽ không nguy hiểm. Cuối cùng, Trần Mặc Đông thẳng thắn kéo người Lộ Nghiên lại, đóng cửa xe.

“Sao anh lại học cách không tôn trọng suy nghĩ của người khác như vậy?”

“Anh thấy việc mình làm là đúng mà.”

“Tự phụ.”

“Nếu anh không tôn trọng em, em cảm thấy ngày mai mình còn có thể rời khỏi Bắc Kinh sao?”

“Đúng vậy. Cảm ơn đại ơn đại đức của anh. Nếu cần em sẽ dùng hành động thực tế để đền đáp anh.”

Cả người Lộ Nghiên nhào về phía trước vì xe của Trần Mặc Đông đột ngột đâm vào đuôi xe phía trước.

“Lộ Nghiên, em cảm thấy có ý nghĩa sao? Anh phát hiện khả năng phân tán tư tưởng của em đúng là không ở mức bình thường.” Trần Mặc Đông ra vẻ như không có chuyện gì, nhìn sang phía Lộ Nghiên, giọng điệu châm chọc nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc đến đáng sợ.

Sau đó mọi chuyện được giải quyết như thế nào, Lộ Nghiên cũng không biết, vì khi hai bên đương sự và cảnh sát giao thông nói chuyện, cô vẫn ngồi trong xe, thậm chí cả chuyện mình đã về tới nhà cũng không biết.

Vốn dĩ cô định khi tạm biệt sẽ nói với Trần Mặc Đông rằng: Nếu anh đề nghị ly hôn, cô sẽ đồng ý. Nhưng cuối cùng cô vẫn không nói ra.

Ngày hôm sau, Lộ Hi tiễn Lộ Nghiên lên máy bay. Lộ Nghiên nói Trần Mặc Đông bận nên không có thời gian, bố mẹ cô không phải không hoài nghi nhưng cũng không truy hỏi. Hôm qua, khi Lộ Nghiên nói Lộ Hi sẽ đi tiễn cô, Trần Mặc Đông cũng không hề nói anh có đến tiễn cô không. Sắp đến giờ đăng ký làm thủ tục, Lộ Nghiên chào tạm biệt Lộ Hi.

“Lộ Nghiên, em vẫn cho rằng trên đời này không ai có thể làm tổn thương chị!”

“Phải, em đã biết rồi sao? Đừng cả ngày huênh hoang như một ông cụ non nữa. Chăm sóc bố mẹ cho tốt nhé.”

Lúc Lộ Nghiên quay người, Lộ Hi vẫn đứng im. Lộ Nghiên vẫy tay mỉm cười với cậu, sau đó quay người bước đi.

 

NGOẠI TRUYỆN:

Ngoại truyện 5: Chuyện của cô gái ấy (phần 1)

 

Chẳng hiểu sao đọc đến chương 38 này, rất muốn lôi đoạn ngoại truyện này vào đây để mọi người đọc, thêm hiểu hoàn cảnh của Lộ Nghiên.

Coi như thay đổi không khí tí đi :D

 

Nguyễn Minh Ngữ là một người bình thường như bao nhiêu người khác, cuộc đời không có quá nhiều sóng gió: thuở nhỏ, Nguyễn Minh Ngữ được bố mẹ yêu chiều, gia đình hạnh phúc, cuộc sống no đủ; khi trưởng thành, có chí cầu tiến, thi vào trường sư phạm nổi tiếng; sau khi tốt nghiệp dễ dàng trở thành nhà giáo nhân dân của một trường trung học; năm 24 tuổi, thông qua giới thiệu của người nhà, bà làm quen với Lộ Quốc Văn, một năm sau, hai người kết hôn.

Lộ Quốc Văn hơn Nguyễn Minh Ngữ ba tuổi, là trợ lý giảng viên đại học, tính cách khá ôn hòa. Sau khi kết hôn, hai người chuyển tới căn hộ do bố mẹ Lộ Quốc Văn mua cho. Kết hôn rồi, Lộ Quốc Văn càng chăm sóc cho Nguyễn Minh Ngữ hơn, hai người tôn trọng nhau, chưa hề cãi nhau lấy một lần. Hai người cùng bàn bạc chưa vội có con, dù sao công việc của họ cũng mới thăng tiến chưa lâu.

Sự nghiệp của hai người từng bước thăng tiến và ổn định khi Nguyễn Minh Ngữ đã hai mươi tám tuổi. Vào thời điểm đó, chuyện hai vợ chồng cưới nhau lâu mà chưa định có con là chuyện vô cùng mới mẻ, vì thế bố mẹ hai bên gia đình càng thêm gấp gáp. Hai người cũng cảm thấy lúc này nên sinh một đứa con mới trọn vẹn hạnh phúc, vì thế chuẩn bị chào đón đứa trẻ ra đời. 

Nhưng trời không hay chiều lòng người. Lộ Quốc Văn an ủi Nguyễn Minh Ngữ, mà chính Nguyễn Minh Ngữ cũng cảm thấy rất nôn nóng, lớn tuổi mới sinh đẻ là chuyện tổn hại cho cả người lớn lẫn đứa trẻ. Vì thế sau khi được sự đồng ý của cả nhà, họ quyết định nhận nuôi một đứa trẻ, muốn nuôi nó lớn lên như chính con đẻ của mình. Năm đó Nguyễn Minh Ngữ đã ba mươi hai tuổi.

Đi thăm mấy trại trẻ mồ côi, cuối cùng tại một trại trẻ gần ngoại thành, Nguyễn Minh Ngữ nhìn thấy một bé gái. Đứa bé rất xinh đẹp, đôi mắt to mà sáng. Lúc Nguyễn Minh Ngữ bước đến gần, cô bé nhìn bà không chớp mắt. Sau đó, Nguyễn Minh Ngữ gặp thêm vài đứa trẻ, nhưng cuối cùng bà vẫn mang cô bé đó đi. Đứa bé rất nhỏ, chỉ hơn một tháng tuổi. Sau đó, Lộ Quốc Văn đặt tên cho đứa trẻ là Lộ Nghiên, hi vọng nó sau này sẽ trở thành một cô gái khỏe mạnh, xinh đẹp.

Nguyễn Minh Ngữ đưa đứa trẻ về nhà chồng, nhưng một tháng sau, bà phát hiện cơ thể mình khác thường, cuối cùng nhận được tin mình đã mang thai hai tháng. Lúc nghe tin, bà không biết nên vui hay buồn. Khi bà nói sự tình với chồng, Lộ Quốc Văn quyết định giữ lại cả hai đứa trẻ, ông nói chúng đều là những bảo bối của ông. Dưới sự chăm sóc của nhà chồng, bảy tháng sau, Nguyễn Minh Ngữ đã sinh một bé trai, đặt tên là Lộ Hi. Hai đứa trẻ chỉ hơn nhau chín tháng tuổi. Lộ Quốc Văn ngắm nhìn hai đứa trẻ, bao nhiêu niềm vui của người làm bậc cha mẹ bộc lộ rõ trên mặt, ông chỉ vào hai đứa trẻ, nói: “Con là chị, con là em. Chúng ta thật sự là người một nhà rồi.”

Để sau này khi Lộ Nghiên trưởng thành không biết mình không phải là con của họ, Lộ Quốc Văn và Nguyễn Minh Ngữ đã làm giấy khai sinh cho Lộ Nghiên sớm hơn một năm. Từ đó, hai bạn nhỏ trở thành hai chị em, hơn kém nhau hai tuổi.

Họ bắt đầu một gia đình bốn người với cuộc sống hạnh phúc. Nhưng cùng với sự lớn lên của Lộ Hi và Lộ Nghiên, thái độ thù địch của họ cũng gia tăng, thậm chí Nguyễn Minh Ngữ không dám để hai người ngủ chung, mà cảm giác thù địch này cũng không giảm đi theo thời gian. Khi Lộ Hi ba tuổi, cậu bé được gửi sang nhà bà nội, sống cùng bà nội; khi lên sáu tuổi, bắt đầu học lớp một, cậu bé mới về nhà. Lúc ấy, Lộ Nghiên đã “tám tuổi”, bố mẹ để cho cô học thẳng lên lớp ba. Nguyễn Minh Ngữ lo lắng tuổi thực tế của Lộ Nghiên còn nhỏ, nếu để cô đi học sớm sẽ bị những bạn khác ức hiếp, hơn nữa nhìn Lộ Nghiên rất mềm yếu, vì thế khi cô mới “sáu tuổi”, Nguyễn Minh Ngữ đã bắt đầu dạy cho Lộ Nghiên những kiến thức ở trường. Lộ Nghiên rất thông minh, chỉ cần học là biết. Đến năm cô “tám tuổi”, bà mới yên tâm để cô bé đi học cùng một trường với Lộ Hi, nhưng lại để cô học luôn lớp ba.

Tranh chấp của hai bạn nhỏ diễn ra không ngừng. Những điều này, Nguyễn Minh Ngữ và Lộ Quốc Văn đều có thể nhìn ra, nhưng họ không ra tay ngăn cấm. Dường như hai bạn nhỏ bắt nạt và trả miếng nhau không biết mệt. Hai vợ chồng họ thấy hai đứa trẻ vẫn biết chừng mực nên cũng không nói nhiều. Lộ Quốc Văn nói: mối quan hệ giữa bé trai và bé gái có cách giải quyết riêng của chúng, người lớn can thiệp vào chỉ làm biến đổi mối quan hệ ấy thôi.

Nguyễn Minh Ngữ cho rằng gia đình mình sẽ vẫn tiếp tục cuộc sống vui vẻ như vậy, nhưng không ngờ trước khi thi đại học, Lộ Hi lại biết chuyện của Lộ Nghiên.

“Lộ Nghiên đúng là do bố mẹ nhận nuôi sao?” Lộ Hi bán tín bán nghi.

Nguyễn Minh Ngữ và Lộ Quốc Văn đành kể hết mọi chuyện cho Lộ Hi.

“Lộ Hi, bố nói với con, nếu con đem chuyện này nói với Lộ Nghiên, chúng ta coi như không có đứa con như con.”

Nguyễn Minh Ngữ chưa từng thấy Lộ Quốc Văn nghiêm túc như vậy, ông đã thực sự đã coi Lộ Nghiên là con gái ruột của mình.

Kỳ nghỉ hè đại học, Lộ Nghiên về nhà, nhận được quà của Lộ Hi khiến cô ngạc nhiên vô cùng, cứ quấn quít Nguyễn Minh Ngữ hỏi xem có phải Lộ Hi bị kích động gì không. Khi đó Nguyễn Minh Ngữ đã hiểu Lộ Hi cũng đã sớm coi Lộ Nghiên là người thân, có điều cậu vẫn từ chối gọi cô là “chị”. Còn trong lòng Nguyễn Minh Ngữ, Lộ Nghiên thực sự chính là con của bà, là đứa trẻ do bà sinh ra.

Sự xuất hiện của Trần Mặc Đông khiến cả nhà rất kinh ngạc, nhưng cảm giác nhiều nhất vẫn là lo lắng. Hai gia đình họ khác nhau, con người Trần Mặc Đông cũng không đơn giản. Có thể Lộ Nghiên không để ý hoàn cảnh gia đình, chỉ nghĩ đến chuyện tình cảm, nhưng là bậc bề trên trong nhà, họ không thể không lo lắng cho cô.

loading...

Sau hôm Trần Mặc Đông đến nhà chào hỏi, Nguyễn Minh Ngữ đích thân đến nơi làm việc để gặp anh.

“Mặc Đông, bác muốn nói rõ với cháu một chuyện.”

“Bác nói đi ạ.”

“Bác không vòng vèo nữa, nói thẳng luôn. Nghiên Nghiên không phải là con gái ruột của chúng ta. Mẹ đẻ của Nghiên Nghiên chỉ là một người bình thường, còn bố đẻ của nó… không nhắc đến cũng được, hai người họ đã chết trong một tai nạn giao thông. Sau đó Nghiên Nghiên được đưa đến trại trẻ mồ côi, rồi chúng ta đem nó về nuôi. Khi đó, nó mới hơn một tháng tuổi. Chúng ta đều coi nó như con đẻ, vì thế nó cũng chưa từng nghi ngờ, điều nó biết chính là: nó là con gái của chúng ta.”

“Bác biết gia đình nhà cháu coi trọng chuyện môn đăng hộ đối, để ý bối cảnh xuất thân. Vốn dĩ bác không muốn nói chuyện này ra, nhưng bác lo lắng sau này, ngày nào đó xảy ra chuyện, nếu gia đình cháu biết chuyện sẽ cảm thấy Nghiên Nghiên của chúng ta không xứng với cháu, bác sợ Lộ Nghiên sẽ bị đả kích mạnh. Mặc Đông, bác biết bác như vậy là quá nhạy cảm, nhưng bác là mẹ của Nghiên Nghiên, bác nhất định phải nghĩ hộ nó tất cả những chuyện có thể làm nó tổn thương, tránh để nó xảy ra.”

Trần Mặc Đông từ đầu đến cuối vẫn chăm chú lắng nghe, vẻ mặt không hề ngạc nhiên, anh chỉ lặng lẽ đưa cốc trà nóng cho Nguyễn Minh Ngữ.

“Bác gái, bác yên tâm, Lộ Nghiên vẫn luôn là con gái ruột của bác, và cũng sẽ là vợ cúa Trần Mặc Đông cháu.”

Nghe thấy vậy, Nguyễn Minh Ngữ yên tâm, bà biết bà không hề nhìn nhầm đứa con rể Trần Mặc Đông này.

Ngoại truyện 6 – Ngoại truyện về Trần Mặc Đông

 

Hồi học tiểu học, Trần Mặc Đông thường cùng đám bạn trong đại viện chơi trò “võ nghệ phi thường”, “trèo lên đỉnh cao”, không có trò nào mà cả đám chưa từng chơi. Bức tường của sân đại viện không thấp, nên có một thời gian, việc trèo lên bức tường đó đã trở thành một cách thể hiện sự dũng cảm của đám trẻ.

Bạn nhỏ Trần Mặc Đông, Cố Dịch Hiên, Lỗ Mạn và Lưu Uyên Thư ở chung trong khu đại viện lâu nhất vì mấy nhà họ ở gần nhau, mấy đứa trẻ lại bằng tuổi. Bình thường họ đều tập hợp nhau trước, sau đó cùng nhau đi tìm “tổ chức”.

“Lỗ Mạn, cậu đừng đi theo bọn mình nữa, cậu nhảy không cao, chạy không nhanh, lại không can đảm. Cậu học Lưu Uyên Thư đi. Cậu vừa mới nghe thấy trò chơi khó đã chạy về nhà, cậu mau đuổi kịp cô ấy, còn không thì về nhà đi.” Bạn nhỏ Mặc Đông ghét nhất đứa con ghẻ này.

“Trần Mặc Đông, ai đi theo cậu, mình theo Cố Dịch Hiên đấy chứ.”

“Cậu ta không thèm để ý cậu đâu, mình rảnh rỗi mới suy nghĩ cho cậu thôi.”

“Cậu đừng nói bậy, cậu mà nói bậy nữa thì mình sẽ nói với chú Trần, để chú ấy dạy dỗ cậu như lần trước.”

“Cậu mà nói thì mình sẽ dạy dỗ cậu trước.”

Sau trận cãi nhau, Trần Mặc Đông bỏ lại Lỗ Mạn và đám con trai, trèo vút lên bờ tường cao. Lỗ Mạn cúi đầu đứng dưới tường.

Bạn nhỏ Trần Mặc Đông trèo lên bức tường cao mà không hề có cảm giác sợ hãi. Những cậu bé khác thường ngồi trên tường thăng bằng, nhưng cậu lại đứng lên, nhìn quanh bốn phía.

Bạn nhỏ Tiểu Trần nhìn sang bên cạnh đại viện, thấy một cô bé đang chơi dưới đất, cầm một cái xẻng bé xúc đất vào một chiếc thùng nhỏ, đến lúc đầy lại đổ ra. Cậu bé nghĩ trò này thật ấu trĩ. 

Tối hôm đó, bạn nhỏ Tiểu Trần phải nhận sự phê bình nghiêm khắc từ bố mẹ, bị phạt cấm đoán hai tiếng đồng hồ. Tiểu Trần ghét nhất phải ở trong phòng tối đen mà không được làm gì, vì thế trước khi bước vào nhà đã lấy điện thoại của bố, gọi cho mẹ cầu cứu, nửa tiếng sau quả nhiên đã được thả ra thành công. Có điều bố Trần rất tức giận, đổi hình phạt thành viết một nghìn chữ, Tiểu Trần hối hận vô cùng. Khi đó, cậu mới học lớp sáu, phải viết một nghìn chữ khó như đi lên trời.

Tuy sự dạy dỗ lần này rất thê thảm, nhưng nó không thể thay đổi bạn nhỏ Tiểu Trần. Sau đó, cậu vẫn trèo lên tường rất nhiều lần, mỗi lần đều nhìn thấy cô bé bên cạnh đại viện. Về sau, Tiểu Trần cũng có chút bội phục cô bé, vì lần nào cô bé cũng đều chơi một mình, đồ chơi rất đơn giản, ví dụ như một túi cát, mấy cục gỗ. Có một lần, Tiểu Trần ngồi trên tường, thấy cô bé cầm một chiếc nút chai ngồi chơi cả buổi chiều.

Lúc cô bé ngẩng đầu lên, Tiểu Trần thấy một đôi mắt rất to, khuôn mặt phúng phính, có cảm giác rất muốn véo đôi má ấy.

Sau khi lên trung học, bạn nhỏ Tiểu Trần bỗng trở nên đam mê môn bóng rổ, vì thế chuyện trèo tường cũng coi như không vô ích.

Tiểu Trần thi đỗ trường trung học trọng điểm, vì thế cậu rất vui vẻ. Trường học gần nhà, sau khi học xong có thể nhanh chóng chạy về đánh bóng rổ cùng anh em trong đại viện.

“Anh, có người bắt nạt em, anh có để ý không?”

“Không.”

“Em nói cho bố biết là anh không quan tâm em.”

“Vậy mau đi nói đi.”

“Anh, nếu anh không để ý, vậy em sẽ nói chuyện anh thích chị Lỗ Mạn với chị ấy.”

“Em xem trộm đồ của anh?”

“Đúng vậy, em còn thấy anh để ảnh chị Lỗ Mạn trong sách cơ.”

“Em muốn bị đánh à?”

“A… Mẹ ơi, anh đánh con.”

Tiểu Trần bị mẹ giáo huấn một trận. Mấy ngày sau đó, bạn nhỏ Trần Nhiễm Mộng lại ép buộc Tiểu Trần, khiến cậu cuối cùng cũng phải gật đầu đồng ý.

Tiểu Trần đứng đợi ở con đường giữa hai viện, hai bên là tường xám cũ, có những tán cây dương cao lớn. Vừa vào mùa hạ, không khí ở đây rất mát mẻ.

Cậu thấy một cô bé tết tóc hai bím đi về hướng cậu, càng đến gần cậu càng kinh ngạc. Cô bé có đôi mắt to, đôi má phúng phính, lúc khóe miệng khẽ cong hiện lên đôi má lúm, hoàn toàn giống với miêu tả ác ma của Trần Nhiễm Mộng. Có điều anh nhìn cô bé lại có một cảm giác rất quen thuộc.

“Em, sau này không được phép bắt nạt Trần Nhiễm Mộng nữa, biết không?”

“Em không hề bắt nạt bạn ấy.”

Bạn nhỏ Tiểu Trần rất kinh ngạc, ánh mắt của cô bé này chất chứa sự gan dạ.

Cô gái nhỏ nhân lúc Tiểu Trần thất thần bèn đá chân cậu một cái, tuy Tiểu Trần đau nhưng không đến mức không nhúc nhích được, để một cô gái thấp hơn mình một cái đầu bắt nạt đúng là mất mặt.

Một tay bạn nhỏ Tiểu Trần tóm lấy cô bé, tay kia giơ lên định tát cô một cái, nhưng vừa nhìn thấy đôi mắt sợ hãi của cô bé, tâm tình cậu đột nhiên vui vẻ, ký ức bỗng ùa về, nhớ tới dáng vẻ của cô gái nhỏ trước đây, nhất là đôi mắt.

Không nỡ đánh, nhưng cậu không thể dễ dàng bỏ qua cho cô. Vì thế cậu bèn nhéo má cô, đến khi đôi mắt của cô bé đẫm lệ. Sau khi buông tay cậu mới phát hiện mình dùng lực hơi mạnh, khuôn mặt trắng nõn còn hằn dấu tay.

Bạn nhỏ Tiểu Trần đang định xin lỗi thì cô gái nhỏ kia lại lần nữa tấn công, cô bé hung hăng cắn bả vai cậu. Tiểu Trần quyết định nhẫn nhịu, nhưng trước lúc rời đi, cậu còn bị cô bé mắng một câu: “Đồ xấu xa.”

Tiểu Trần vốn cho rằng cô bé sẽ khóc lóc chạy về nhà, nhưng điều cậu nhìn thấy lại là cảnh cô bé chầm chậm đi về phía  trước, rồi ngồi xổm trước một nơi gần giống như một chuống chó. Sau đó, một chú chó con nhô đầu ra, cô bé đút từng miếng bánh qui cho chú chó nhỏ.

Đợi sau khi cô bé đi, bạn nhỏ Tiểu Trần cũng bước đến bên cạnh con chó nhỏ, muốn đi đùa nghịch với con chó nhưng không ngờ cậu lại bị con chó nhỏ cắn đầu ngón tay. Vì thế bạn nhỏ Tiểu Trần vốn không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ kim tiêm lần này phải trải qua đợt thử thách gay gắt vì mẹ Trần đã dẫn bạn nhỏ đến bệnh viện tiêm phòng.

Ngày hôm sau, trong lòng bạn nhỏ Tiểu Trần cảm thấy khó chịu, càng nghĩ càng thấy mình không đúng, vì thế sau khi tan học đã cầm hộp jăm-bông để dụ dỗ chú chó nhỏ đến một góc, đợi cô bé xuất hiện. Đúng như Tiểu Trần dự liệu, mấy phút sau, cô bé xuất hiện.

“Đông Đông, Đông Đông, em ở đâu? Chị mang bánh qui cho em này.” Cô bé vừa tìm  vừa gọi tên. Bạn nhỏ Tiểu Trần nghe thấy tên gọi, bỗng cảm thấy không thoải mái, cậu quyết định giữ con chó nhỏ này làm của riêng. Cuối cùng, Tiểu Trần nhìn cô bé nhòe nhoẹt lau nước mắt, trước khi rời đi còn để lại toàn bộ bánh qui trước cửa chuồng chó.

Về đến nhà, Trần Mặc Đông nhờ bác gái trong nhà tắm rửa cho chú chó, sau đó tiêm phòng, chú chó thành công trong việc an cư tại nhà họ Trần.

“Trần Nhiễm Mộng, cô bé bắt nạt em tên là gì?”

“Lộ Nghiên.”

Bạn nhỏ Tiểu Trần thầm suy nghĩ, quyết định gọi tên chú chó nhỏ này là Nghiên Nghiên. Bạn nhỏ không biết chú chó là đực hay cái, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy không sao cả, vẫn quyết định đặt tên Nghiên Nghiên. (Chữ “Nghiên” trong tên của Lộ Nghiên có nghĩa là xinh đẹp ^^)

“Anh, nó vẫn bắt nạt em.”

“Chắc chắn là em bắt nạt người ta trước, người ta mới bắt nạt lại em.”

“Anh trai đểu, anh trai thối, anh không bênh em, anh lại nói hộ nó, em đi kể cho chị Lỗ Mạn.”

“Đi đi, đi đi. Dù sao chị ấy cũng không thích anh.”

….

Dưới mọi cách cản trở của mẹ, Trần Mặc Đông không được đi học đại học ngoài tỉnh. Cuối cùng anh lựa chọn ở ký túc.

“Mặc Đông, cậu chọn môn học của thày Lộ rồi sao?”

“Thày Lộ nào cơ?”

“Chính là người rất nghiêm khắc, vừa vào lớp đã điểm danh, bất chợt gọi sinh viên trả lời ấy. Qua được môn của thày ấy quả thực không dễ.”

“Mình chỉ chọn môn học mình thích thôi, không nghĩ đến chuyện khác.”

Khi ấy, Trần Mặc Đông đã giả vờ nói như vậy.

Trên đường từ canteen tới thư viện, Trần Mặc Đông nhìn thấy một nữ sinh đang chơi nhảy ô giữa đường, anh không kìm nén được mà ngắm nhìn. Sao trong trường đại học lại có thứ ngây thơ dễ thương như vậy xuất hiện? Lúc này anh mới phát hiện cô bé đó vẫn mang dáng vẻ của học sinh trung học.

Lúc cô bé nhảy, mái tóc ngắn bay lên. Bất ngờ cô bé ngẩng đầu, anh liếc nhìn dung mạo, đôi mắt ấy khiến người ta có cảm giác rất quen thuộc. Tuy nhiên, Trần Mặc Đông không nghĩ nhiều, anh đi thẳng đến thư viện.

Sau đó một thời gian dài, vào một giờ cố định mỗi tuần, anh đều nhìn thấy cô bé đó xuất hiện, đôi khi là ngồi bên đường đùa nghịch với chính bàn tay của mình, đôi khi lại chơi nhảy dây.

Mỗi ngày, vào giờ đó, Trần Mặc Đông đều đi đến thư viện, lộ trình chưa hề thay đổi.

“Xin lỗi, em không cố ý.”

Lúc Trần Mặc Đông qua đường, Lộ Nghiên đang nhảy dây đụng phải anh, cô ngã lên người Trần Mặc Đông.

“Em không nên nhảy ở đây. Đây là đường đi, thường có xe đạp chạy qua, em đang cản trở giao thông đấy.”

“Sao có thể. Em đứng ở bên đường mà, đâu cản trở ai ạ.”

“Nếu không cản trở, thì sao lại đụng phải anh?”

“Đúng là nhỏ mọn. Em xin lỗi rồi mà.”

“Anh chấp nhận lời xin lỗi của em, nhưng anh cũng đề nghị bạn nhỏ nên đi chỗ khác chơi.”

“Anh nói ai là bạn nhỏ?”

“Lẽ nào em là bạn lớn?”

Trần Mặc Đông nhìn cô bé cong môi lại, hai lúm đồng tiền hiện ra. Thì ra, đây chính là cô bé đó, thịt hai bên má sao lại nhiều như vậy, thật là muốn véo một cái.

Tối hôm đó, Trần Mặc Đông nhận được lời tỏ tình của Lưu Uyên Thư. Sau khi do dự, Trần Mặc Đông vẫn đồng ý, tìm một cô gái không quen biết làm bạn gái vẫn không bằng tìm một người quen.

Ngày hôm sau, Trần Mặc Đông định đi xe đạp đến hiệu sách, nhưng vừa mới đi một đoạn thì phát hiện lốp xe bị thủng, trong đầu cậu đột nhiên xuất hiện khuôn mặt cô bé kia, anh lắc đầu, cuối cùng đành bắt xe đi mua sách.

Từ thời đại học đến lúc trở về sau thời gian du học, tình cảm của Trần Mặc Đông và Lưu Uyên Thư đã tan hợp nhiều lần. Trong mắt Trần Mặc Đông, Lưu Uyên Thư chính là người bạn ưu tú nhất, nhưng nếu là người yêu, anh lại có cảm giác không thoải mái khó nói ra được. Nhưng trải qua những thăng trầm của thời gian, tình cảm kéo dài mấy năm, dường như Trần Mặc Đông cũng không nghĩ đến những chuyện khác nữa.

“Trần Mặc Đông, sao anh luôn xa cách với em như vậy? Lần này em sẽ không thay đổi nữa, chúng ta chia tay.”

“Lần này em chắc chắn chứ?”

Trả lời Trần Mặc Đông là một cái gối bay tới.

Một tháng sau, Lưu Uyên Thư lại xuất hiện trước mặt Trần Mặc Đông.

“Em mang thai rồi, phải làm sao đây?”

“Sau khi về nước, chúng ta sẽ kết hôn.”

“Được.”

Hai người ở nước ngoài đã trải qua rất nhiều thời gian hạnh phúc, bao gồm cả giai đoạn trước khi Lưu Uyên Thư mang thai. Sau này, bụng của Lưu Uyên Thư càng lúc càng rõ, trong lòng cô cũng rất sợ hãi, vì thế hai người bèn về nước. Dù sao có bố mẹ bên cạnh, cô cũng yên tâm hơn một chút. Sau khi về nước không lâu, một tai nạn giao thông đã lấy đứa bé đi mất, hơn nữa đứa bé sắp ra đời cũng chỉ vì hai người cãi nhau trên ô tô mà ra đi.

Trần Mặc Đông phần lớn vì trách nhiệm mà vẫn ở cạnh Lưu Uyên Thư. Kìm nén lâu ngày, cuối cùng Lưu Uyên Thư cũng khóc to một trận.

“Trần Mặc Đông, từ lâu anh đã không yêu em nữa. Có lẽ ngay từ khi bắt đầu, anh đã không yêu em. Anh và em ở cạnh nhau chỉ vì thói quen mà thôi.”

“Đừng suy nghĩ lung tung nữa, phải giữ gìn sức khỏe cẩn thận.”

Hai người trải qua một thời gian bình lặng, cuối cùng Lưu Uyên Thư vẫn khăng khăng rời đi, Trần Mặc Đông cũng trở nên chán nản vì đứa con và chuyện với Lưu Uyên Thư. Vì thế sau này, anh đem tất cả tinh thần vào làm việc.

 

Công việc ở thành phố S kéo dài thời gian rất lâu, trong thời gian này anh quen được rất nhiều bạn bè, sau giờ làm việc đều tiệc tùng.

Tuy Trần Mặc Đông ở giữa không gian náo nhiệt, nhưng vẫn luôn lặng lẽ chìm trong suy tư của riêng mình. Cửa căn phòng bị đẩy ra, một bóng hình gầy nhỏ chầm chậm bước vào, cả căn phòng bỗng yên lặng, mọi người đều ngừng mọi động tác của mình, chỉ còn làn khói thuốc lá quẩn quanh trong không gian. Sau đó người phục vụ vội vàng theo sau bước vào, liên tục giải thích: “Cô gái này nói muốn tìm anh Thẩm…”

Cô gái chầm chậm bước về phía Thẩm Nham, sau đó lặng lẽ đứng trước mặt anh. Thẩm Nham đứng dậy, cô gái gợi cảm bên cạnh cũng đứng dậy theo anh, cánh tay vẫn vòng qua tay Thẩm Nham. Cô gái đứng lặng một hồi, rồi ánh mắt dừng ở chỗ hai cánh tay đang quấn lấy nhau, sau đó cô đưa tay kéo tay Thẩm Nham ra khỏi tay cô gái kia, Thẩm Nham không phản kháng. Từ đầu đến cuối, hai người không hề nói gì, cô gái tiếp rượu khiêu gợi dường như cũng cảm thấy đối phương giống như một đứa trẻ, chán ghét nói: “Nha đầu thối, làm gì đấy?” Cô ta vừa nói vừa giơ tay về phía cô gái, định đẩy cô gái ra, nhưng Thẩm Nham đã nhanh hơn cô ta một bước, kéo cô gái về phía mình, cô ta không ngờ Thẩm Nham lại bảo vệ nha đầu thối đó, cô ta hừ một tiếng, rồi ngồi phịch xuống ghế.

“Đây không phải là nơi em nên tới, mau về đi!” Thẩm Nham mang vẻ mặt lãnh đạm nói.

“Thật sự muốn chia tay sao?” Giọng cô gái hơi run rẩy.

“Đúng.”

Cô gái nhìn Thẩm Nham, sau đó gạt tay Thẩm Nham ra, từng bước đi về phía cửa. Lúc cô gái đi đến cửa, Trần Mặc Đông nhìn rõ trên mặt cô gái đầy nước mắt, nhưng cô cúi đầu bước đi. Sau đó, cả căn phòng lại quay trở về những hoạt động trước đó, nhưng bầu không khí không thể sôi động như cũ.

Sau đó, khi ra khỏi câu lạc bộ, Trần Mặc Đông lại lần nữa gặp cô gái kia. Cô gái ngồi xổm cách cửa câu lạc bộ không xa lắm, một tay cầm chiếc túi vải xinh xắn, tay kia vẽ vời gì đó trên đất. Cô gái rất gầy, vì thế khi ngồi xuống bỗng biến thành một hình bóng rất nhỏ. Dường như cô cảm nhận được ánh mắt của họ nên ngẩng đầu, sau đó cô cũng chầm chậm tiến tới trước mặt Thẩm Nham như vừa nãy. Cô gái mặc quần jeans bạc màu, trên người là chiếc áo T-shirt màu trắng, mái tóc bay trong gió.

“Những thứ đồ này đều trả lại anh, anh đừng nói là không cần. Tuy đàn ông các anh cảm thấy nhận lại những thứ đồ này rất mất mặt, nhưng em không dùng đến chúng. Cái này em giữ lại, dù sao nó cũng chẳng có giá trị gì.” Khóe miệng cô gái khẽ cong lên, cô vừa chỉ chiếc dây chuyền trên cổ, vừa giơ cao chiếc túi trong tay, đưa đến trước mặt Thẩm Nham, nhưng Thẩm Nham lại không hề có bất cứ phản ứng nào.

Cô thấy Thẩm Nham không phản ứng lại, cũng không miễn cưỡng nữa, hạ cánh tay đang giơ cao xuống: “Nếu anh không lấy lại, vậy em sẽ bỏ chúng đi.” Cô dừng một chút: “Thẩm Nham, em biết chúng ta chia tay vì muốn tốt cho em, nhưng em không cần. Nếu anh đã quyết định như vậy, có nghĩa anh sẽ không có cơ hội đổi ý nữa.” Giọng cô gái khẽ run rẩy: “Thực ra uất ức hay không do em nói là được rồi, anh nói em uất ức, nói em khổ cực, nhưng em lại không hề thấy vậy. Anh quá coi thường em, em biết chuyện này mới một tháng, nhưng em cũng đã chịu đựng một năm rồi. Một năm đã trôi qua như vậy, anh nói xem, em còn sợ nhiều hơn một năm nữa sao? Em đi đây, chúng ta hãy chúc phúc nhau!” Cô gái bình tĩnh nói hết, sau đó đi qua người Thẩm Nham, bước về phía trước.

Tại một nhà hàng Tứ Xuyên nồi tiếng, Trần Mặc Đông đã mấy lần gặp Thẩm Nham và cô gái này. Mỗi lần Thẩm Nham thấy đoàn người họ, đều chủ động ra chào hỏi, cũng không để họ có cơ hội tiếp cận trước. Anh không quen Thẩm Nham, cậu ta chỉ là bạn của một người bạn, nói chuyện cũng chỉ giới hạn trong vài câu chào hỏi. Lúc Thẩm Nham đến chào hỏi, Trần Mặc Đông nhìn cô gái kia, lúc nào cô ấy cũng mặc áo T-shirt trắng, hoặc là đang ăn đồ, hoặc là đang nghịch điện thoại, cũng không thèm nhìn sang bên này.

Vừa rồi dưới ánh đèn, Trần Mặc Đông đã chắc chắn cô gái ấy chính là cô bé trong ký ức, đôi mắt vẫn rất to, chỉ là đám thịt trên mặt không còn phúng phính như trước nữa.

 

Trần Mặc Đông là người theo chủ nghĩa duy vật đơn thuần, nhưng lần này anh không thể không cảm thấy ông trời đang trêu chọc mình. Con chó nhỏ anh nuôi mấy năm trước bị chết, khi ấy trong lòng anh rất thương nhớ và đau buồn, trong lúc anh rơi vào tình thế bệnh tật nguy kịch, chính cô gái này đã dành cho anh sự ấm áp. Anh tin cô gái này so với trước kia lại càng đáng yêu và khiến người khác yêu thương hơn.

 

Sau khi ở cạnh nhau, Trần Mặc Đông mới phát hiện cô hoàn toàn không có ấn tượng gì về anh. Có lẽ vì nhìn cô lớn lên từ nhỏ nên Trần Mặc Đông thích so sánh cô như một đứa trẻ, nếu chuyện xảy ra không quá đáng, anh sẽ dùng phương pháp mặc kệ, vì thế có một số sự việc anh áp dụng cách xử lý là không giải thích, giống như người lớn không giải thích với trẻ con.

Sự chiều chuộng, yêu thương của anh dành cho cô là tình yêu nam nữ, nhưng cũng giống như sự chiều chuộng trẻ nhỏ, đôi khi chính anh cũng bị lẫn lộn cảm xúc. Nhưng tóm lại, anh yêu cô.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: