truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Thằng thỏ đế – Chương 09 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


Chương 9

Chuyện thằng Duy Dương một mình đánh ngã hai cao thủ, sau đó tranh tài ngang ngửa với “võ sư vô địch đại lực sĩ” Tiểu Long chẳng mấy chốc đã lan truyền ra khắp lớp.Hải quắn gặp đứa nào cũng bô bô:- Thằng Duy Dương là dân có “nghề” đó nghen mày!Quốc Ân trầm trồ bổ sung:- Ngay đến thằng Tiểu Long cũng không làm gì được nó!Thằng Tần nheo mắt:- Còn mày thì sao?Quốc Ân không hiểu:- Sao là sao?- Thằng Tiểu Long không hạ được nó nhưng mày thì thừa sức trị nó chứ?Quốc Ân rụt cổ:- Cỡ tao, nó chỉ tung một cước là bay tuốt tới tận mặt trăng.- Đó là trong trường hợp mày để thằng Duy Dương đá trúng kia! – Tần làm bộ gật gù – Nhưng nếu mày rủ nó chơi “oẳn tù tì” rồi tìm cách ăn gian để cưỡi lên lưng nó thì làm sao nó đá trúng mày được!Quốc Ân biết mình sập bẫy thì đã muộn. Nó thu nắm đấm, mặt đỏ rần tới tận mang tai:- Bộ mày muốn chơi nhau hở thằng ghẻ ngứa!Tần quẳng cặp lên bàn đánh rầm:- Tao hết ghẻ lâu rồi! – Nó hất hàm – nhưng nếu mày muốn chơi nhau thì tao sẵn sàng “lãnh giáo”. Tao không quen nhịn như thằng Duy Dương đâu!- Được lắm! – Quốc Ân xắn tay áo – Để tao xem xương cốt mày cứng cỡ nào!Nhưng Quốc Ân chưa kịp xem xương cốt thằng Tần thì lớp trưởng Xuyến Chi đã bước vào.Thấy hai ông mãnh đang thủ thế, mặt mày hầm hầm lăm le xông vào nhau, nó liền nghiêm mặt:- Này, bạn Quốc Ân hôm trước đánh nhau bị kêu lên văn phòng một lần rồi mà chưa tởn hả?- Hôm trước tôi có đánh nhau với thằng ghẻ ngứa này đâu! – Quốc Ân tỉnh bơ đáp – Hôm trước tôi đánh nhau với Quý ròm chứ bộ!Cái giọng bông phèng chả coi lớp trưởng ra cái củ cà rốt nào của Quốc Ân làm Xuyến Chi nhăn mặt:- Bạn ăn nói như vậy đấy hả!Nó chỉ tay dọa:- Hai bạn có thôi ngay đi không! Tôi méc thầy giám thị à!- Này, có gì thì “ngồi xuống uống miếng nước ăn miếng bánh” rồi từ từ …Một giọng nói thình lình cất lên từ ngoài cửa:- Không có “từ từ thương lượng” gì hết! – Quốc Ân gầm gừ cắt ngang, nó không cần liếc mắt vẫn biết thằng Tiểu Long vừa lên tiếng chứ không ai khác – Mày chạy ra ngoài mua nước và bánh đem vô đây mời tụi tao rồi hãy nói!Tuy nói cứng nhưng Quốc Ân vẫn thõng tay xuống. Cùng lúc đó tiếng trống vào học vang lên kết thúc luôn cuộc chiến chưa kịp bắt đầu giữa hai đứa.Thằng Duy Dương vào trễ, nghe nhỏ Quỳnh Như ngồi cạnh kể lại, bèn quay xuống nhìn Quốc Ân và Hải quắn, nhăn nhó:- Tụi mày đem chuyện đó đi nói tùm lum.Quốc Ân cười hề hề:- Tao quảng cáo cho mày mà!Hải quắn đế thêm:- Tụi tao phải nói chuyện đó ra, nếu không bạn bè cứ nghĩ xưa nay tụi tao chuyên bắt nạt mày. Võ nghệ của mày cao cường như thế, ai mà bắt nạt nổi mày kia chứ!Biết không thể nói lại hai đứa này, Duy Dương đành thở dài quay lên. Nhưng Quốc Ân vẫn không để cho Duy Dương được yên.Nó chồm tới khều vào lưng thằng này:- Lát nữa ra chơi, bọn mình chia phe vật nhau nhé!Mặc cho Quốc Ân rủ rê, Duy Dương làm thinh không đáp.Nó không đáp nhưng bụng nó lo lắm. Vì vậy, tiếng trống ra chơi vừa vang lên, nó vội vàng chạy lại nhập bọn với Tiểu Long và Quý ròm. Nó sợ ngồi lại, bọn “tứ quậy” sẽ không tha cho nó. Mà bây giờ thì nó không thể vin vào lý do gì để từ chối tham gia các trò chơi mạnh bạo của tụi thằng Quốc Ân. Dưới mắt mọi người, nó đã không còn là “thằng thỏ đế” nữa.Duy Dương không ngờ Tiểu Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh cũng đang chờ đợi nó.Nó vừa chạy lại, Quý ròm đã hỏi ngay:- Duy Dương này, tao hỏi mày một câu nhé!- Câu gì?Quý ròm vòng vo:- Mày chơi với bạn bè, có bao giờ mày nói dối không?Duy Dương chột dạ:- Sao mày lại hỏi như vậy?- Thì mày cứ trả lời đi đã!Duy Dương chớp mắt:- Không! Tao không thích nói dối.Quý ròm láu lỉnh:- Vậy mày nói cho tụi tao biết đi, cô Minh là gì của gia đình mày?Duy Dương gãi đầu:- Chẳng là gì cả. Tao đã nói rồi, cô chỉ là hàng xóm thôi.- Chỉ là hàng xóm sao ngày nào cũng hứng nước giùm cho nhà mày?- Ừ.- Ừ là sao?Duy Dương mấp máy môi:- Chẳng là sao cả.Cái lối đối đáp ấm ớ của Duy Dương làm Quý ròm tức anh ách. Môi nó bĩu ra:- Mày đừng tưởng mày không nói thì tụi tao bó tay đâu nhé.Rồi trước vẻ mặt ngẩn ngơ của thằng này, Quý ròm hầm hầm bỏ đi sau khi buông thõng một câu:- Mày đợi đấy!Quý ròm không dọa suông. Tối hôm đó, nó cùng Tiểu Long và nhỏ Hạnh lần đến chỗ chung cư thằng Duy Dương ở.Ba đứa kéo vào một quán cóc ở tầng trệt, vừa uống nước vừa bàn mưu tính kế. Đang lúc tính mãi chưa nảy ra được mẹo nào, may làm sao tụi nó tình cờ phát hiện người đàn ông đang ngồi nhậu lai rai ở bàn kế bên là bác tổ trưởng tổ dân phố.Đấy là một con người xuề xòa, cởi mở. Khi nghe bọn Quý ròm xưng là bạn của Duy Dương đến học chung, bác liền nhanh nhẩu tự giới thiệu và vồn vã bắt chuyện với bọn trẻ.Bọn Quý ròm mừng như bắt được vàng, lân la bỏi hết chuyện này đến chuyện khác và chẳng mấy chốc, những nghi vấn trong lòng tụi nó nhanh chóng sáng tỏ.Theo lời bác tổ trưởng thì ba thằng Duy Dương là người tốt bụng, hay giúp đỡ người khác. Nhưng ông cũng nổi tiếng là người sợ chết, sợ đến mức kì quái. Sau lưng ông, mọi người vẫn thường kháo nhau về cái tật này của ông để làm trò cười.Đi xe, ông không bao giờ dám chạy nhanh, chỉ vì sợ xe gãy phuộc hay gãy sườn thình lình. Ông không dám đi dưới các tán cây to, sợ cành cây rớt trúng đầu. Ông cũng khôngbao giờ đi gần các khu nhà đang xây, sợ gạch đá rơi vỡ sọ. Đang đi ngoài đường, hễ nghe thấy tiếng còi xe tít đằng xa, ông đã cuống cuồng nép sát vào lề đường khiến những người xung quanh cười nôn ruột. Đặc biệt, nhác thấy các loại xe be chở gỗ, hay các loại xe chở container cồng kềnh là ông lật đật tránh thật xa.Bất chấp sự cười cợt của mọi người, ông vẫn thản nhiên. Khi cần đáp trả mọi chế nhạo, ông thanh minh ngắn gọn: “Thà chậm một giây hơn gây tai nạn!” hoặc “An toàn là bạn, tai nạn là thù!”.Những câu khẩu hiệu về an toàn giao thông dán nhan nhản ngoài phố từ lâu đã là những câu đầu môi của ông và ông thốt ra những lời vàng ngọc đó với cái vẻ mới kính cẩn làm sao.Đó là lúc ở ngoài phố.Còn ở nhà, ông không bao giờ đứng tì người vào của sổ hay các lan can. Biết đâu tường bị mục, lan can bị gỉ, tựa vào nhỡ nó nứt ra khiến mình té lộn đầu xuống đất thì coi như tiêu đời. Ông nghĩ vậy và không bao giờ đến gần những chỗ “nguy hiểm” đó.Thậm chí, buổi tối trước khi đi ngủ, ông luôn đóng chặt các cửa sổ. Thoạt đầu vợ con ông đều phản đối kịch liệt. Tất cả các căn hộ chung cư đều mở cửa sổ vào ban đêm để đón những cơn gió hiếm hoi. Chỉ có ông là ngược đời.Mãi đến khi ông ấp úng giải thích, mọi người mới hay đó là cách đề phòng bất trắc của ông. Thì ra ông sợ mình mắc chứng mộng du. Ông nghe nói những người mộng du thường lẻn ra khỏi nhà lúc nửa đêm, sau đó đi lang thang trên mái nhà, trên các máng xối và nhảy từ cành cây này qua cành cây khác. Nghe vậy, ông hãi quá. Nhà ông ở lầu ba, nếu ông mắc chứng bệnh kỳ quái này, nửa đêm nhắm mắt nhắm mũi leo ra bên ngoài cửa sổ chắc ông nát thây.Nhưng dù đã đóng chặt cửa nẻo rồi, ông vẫn chưa an tâm. Khi đi ngủ, ông cố tránh thật xa chiếc quạt đang quay vù vù trên đầu. Ngay cả khi chiếc quạt trần không quay, ông cũng không dám nằm ngay bên dưới nó. Ông sợ chiếc quạt thình lình sút ra khỏi móc và rơi trúng đầu. Ừ, biết đâu đấy! Ở đời chẳng có điều rủi ro nào là không thể xảy ra! Ông tự nhủ và nằm khép nép sát tường, hơi nóng nực một chút nhưng an toàn …Nghe bác tổ trưởng dân phố kể về ba thằng Duy Dương, Tiểu Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh thấy buồn cười quá sức, phải cố lắm tụi nó mới giữ được vẻ mặt nghiêm trang. Quả thật, tụi nó chưa từng thấy ai sợ chết một cách kì lạ như thế. Đó là một nỗi sợ hãi không bình thường. Nó giống như sự ám ảnh.- Tại sao ba bạn Duy Dương lại sợ chết đến thế hở bác?Bác tổ trưởng e hèm:- Thực ra chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó các cháu à. Đầu đuôi là như thế này …Tiết lộ của bác tổ trưởng khiến Tiểu Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh dần dần vỡ lẽ.Thì ra dòng họ nhà thằng Duy Dương hầu như chẳng có ai sống qua được ngưỡng tuổi bốn mươi ba, không hiểu tại sao. Năm bốn mươi mốt tuổi, bác nó chết trong một tai nạn giao thông. Năm bốn mươi hai tuổi, ông nội nó mất sau một cơn sốt rét ác tính. Ông cố nó qua đời đúng vào năm bốn mươi ba tuổi vì bệnh thương hàn. Các đời trước nữa hình như cũng vậy.Điều đó cắt nghĩa tại sao khi bắt đầu bước vào tuổi bốn mươi thì ba thằng Duy Dương lại sinh ra lo lắng và lúc nào, đi đâu, làm gì cũng nơm nớp.Tiểu Long gục gặc đầu:- Thì ra là vậy.Quý ròm buông một tiếng thở dài cảm khái:- Nếu là tao, chắc tao còn run hơn cả ba thằng Duy Dương nữa.Rồi nó thở dài:- Ôi, thấy cái chết lù lù lăn tới trước mặt mình từng ngày một như một chiếc xe hủ lô, ai mà không sợ.Nhỏ Hạnh chợt nhớ một điều quan trọng:- Thế ba bạn Duy Dương đã qua khỏi cái ngưỡng tuổi bốn mươi ba kia chưa hở bác?- Qua rồi! – bác tổ trưởng gật đầu – Năm nay ông ấy bốn mươi lăm. Chỉ tiếc là …Đang nói, bác chợt ngừng lại, trong một thoáng đôi mắt bác dường như đang mờ đi.Quý ròm hắng giọng:- Bác định nói đến …Cũng như bác tổ trưởng, nói đến đây tự nhiên Quý ròm bỗng ngập ngừng. Nó đang nghĩ đến thương tật của ba thằng Duy Dương. Ông không thể đi lại bình thường mà phải ngồi trên xe lăn. Một con người lúc nào cũng đề phòng mọi tai họa không ngờ cuối cùng vẫn không tránh khỏi rủi ro. Thật trớ trêu! Chắc đấy là hậu quả của một trận ẩu đả với ai đó, Quý ròm thầm nghĩ, nếu không tại sao ông lại bắt thằng Duy Dương phải nhịn nhục trước những trò hiếp đáp và khiêu khích của bạn bè. Trừ những trường hợp bất đắc dĩ, ông cấm nó không được đánh nhau, không được chơi những trò mạnh bạo. Ông sợ nó u đầu mẻ trán. Ông sợ nó què chân gãy tay. Ông không muốn nó lâm vào tình trạng như ông hiện nay đó thôi.Bác tổ trưởng nhìn bọn trẻ, giọng bâng khuâng:- Chắc các cháu muốn biết tại sao ông ấy ra nông nỗi này phải không?Quý ròm láu táu:- Bác ấy đánh nhau với ai hở bác?- Không phải đâu! – bác tổ trưởng lắc đầu – Một người sợ sệt mọi thứ như thế không bao giờ lại đi đánh nhau để mang thương tật.Trước những cặp mắt tò mò của bọn Quý ròm, bác thở dài nói tiếp:- Chính cô Minh ở căn hộ đối diện đã khiến ông ấy bị như vậy.Ba cái miệng lập tức há hốc. Trước khi đi dò hỏi, bọn Quý ròm cũng phỏng đoán giữa cô Minh và gia đình Duy Dương hẳn có mối liên quan nào đó nhưng không đứa nào nghĩ cô Minh chính là người gây ra tai họa cho ba thằng Duy Dương.- Cô Minh trước đây là người chanh chua, đanh đá nổi tiếng ở chung cư này. Không hài lòng người nào, cô mắng té tát vào mặt. Mỗi khi đi hứng nước, hễ thấy cô đang ngồi dưới vòi nước, không ai dám lại gần. Hễ ai dại dột léng phéng xách thau, xô bước lại, thế nào cũng gặp lôi thôi. Ngay cả chồng cô, lúc bực mình, cô cũng chửi rủa sa sả, chẳng kiêng nể chút xíu nào. Thậm chí ngay cả chú công an khu vực cũng rất ngại giáp mặt cô. Mỗi khi có chuyện phải giải quyết liên quan đến cô, mặt mày chú mới khổ sở làm sao. Nói chung, nhắc đến cô, ai cũng kiềng mặt. Những người hiền lành, tử tế như ông ấy càng không muốn dây vào cô. Thế mà rốt cuộc, đúng là trời xui đất khiến …Theo lời bác tổ trưởng thì hôm ấy cô Minh giận chồng. Không biết giận chuyện gì nhưng chắc là giận ghê lắm. Cho nên sau một trận cãi vã tóe lửa và đuổi ông chồng ra khỏi nhà, cô vẫn chưa nguôi tức, bèn leo qua cửa sổ, ngồi thu lu bên tấm đan bên ngoài.Tấm đan ở tuốt lầu ba, như một mảnh khăn bé tẹo, chìa ra lơ lửng giữa trời, xưa nay chẳng ai liều mạng leo ra đó. Thế mà bây giờ cô Minh đang ngồi bó gối trên đó, trơ trọi, trống trải, chênh vênh, có thể ngã bổ xuống đất bất cứ lúc nào. Cô ngồi im lìm như một hòn đá, mặt lạnh như tiền, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng trời xa.Cái tin cô Minh giận chồng ra ngồi trên tấm đan và sắp sửa nhảy lầu tự tử chẳng mấy chốc lan ra khắp chung cư.Người lớn con nít lập tức xúm đen xúm đỏ dưới sân, nghển cổ dòm lên, miệng la như bộng. Từ các cửa sổ các căn hộ đối diện, vô số đầu cổ ngỏng ra, kẻ tò mò quan sát, kẻ lo lắng khuyên can.Anh chồng bị vợ đuổi đang buồn tình nốc rượu tì tì ở quán nhậu dưới tầng trệt, nghe tin liền hộc tốc lao trở lên nhà, vắt người ra cửa sổ, vừa rối rít xin lỗi, vừa méo xệch miệng năn nỉ vợ hãy hồi tâm chuyển ý mà leo trở vào bên trong cho.Thực ra cô Minh chỉ giận chồng mà hù dọa cho bõ tức thế thôi. Chứ cô đâu có định gieo mình xuống đất. Bây giờ thấy hàng xóm náo loạn, thấy anh chồng đáng ghét mặt cắt không còn hột máu đang năn nỉ muốn gãy lưỡi, cô đã thỏa mãn lắm rồi.Sự phẫn nộ nguôi ngoai, tâm trí cô dần trở lại bình thường. Cô lồm cồm đứng lên và cố vươn tay về phía cánh tay anh chồng đang chìa ra.Khổ nỗi, lúc đang giận tối tăm mặt mũi cô thấy mọi chuyện dễ dàng bao nhiêu, thì bây giờ khi đã bình tĩnh cô lại thấy khó khăn bấy nhiêu. Khi nãy cô ngồi trên tấm đan bé xíu dưới chân với cảm giác vững vàng như ngồi trên đất bằng, bây giờ cô bỗng thấy nó chông chênh quá đỗi.Cô nhìn xuống bên dưới, rùng mình thấy mặt đất xa vời vợi. Cô thấy đám đông đang chen chúc và không ngừng la hét kia sao mà nhỏ li ti, hệt như một đàn kiến đang ngọ nguậy.Chồng cô và bây giờ bên cạnh anh ta thêm ba bốn người hàng xóm nữa đang cố chìa tay về phía cô nhưng cô không làm sao nắm lấy được. Một nỗi sợ hãi xâm chiếm lấy cô khiến cô nghe lạnh từng đầu ngón tay ngón chân, lạnh đến từng chân tóc. Cô lại không ngăn được mình đưa mắt nhìn xuống khoảng trống mênh mông dưới kia và lần này một cơn chóng mặt bất thần ập đến, bao phủ toàn bộ con người cô khiến cô lảo đảo và thét lên một tiếng khủng khiếp, người ngã ra khỏi tấm đan …Hòa với tiếng thét của cô Minh là hàng trăm tiếng hét kinh hoàng khác của những người chứng kiến cái cảnh cô rơi vùn vụt xuống bên dưới như một tảng đá.Đúng lúc đó thì ba thằng Duy Dương đi phố về. Ông vào đến khoảnh sân xi măng của chung cư đúng vào lúc cô Minh đang rơi xuống.Người sợ chết nhất chung cư thình lình chứng kiến một cái chết sắp xảy ra trước mắt mình.Thế là không suy nghĩ, cũng không có thời gian để suy nghĩ, ông vội vã lao đúng vào tầm rơi của cô Minh, tóm lấy người cô.Tất nhiên ông hiểu đó là một hành động liều lĩnh, thậm chí dại dột nữa. Chụp một người rơi từ trên cao với vận tốc chóng mặt như thế không khác nào chụp lấy một viên đạn đại bác. Hành động đó chưa chắc đã cứu được nạn nhân nhưng tính mạng mình chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm khôn lường. Nhưng ông không thể không lao ra, không thể không đón lấy bóng người đang rơi xuống kia …- Thế sau đó thì sao hở bác? – Thấy bác tổ trưởng ngừng ngang, Tiểu Long nóng ruột hỏi, mặc dù nó cũng đoán ra được phần nào kết cục.- Cuối cùng thì ông ấy cũng đã cứu sống được cô Minh! – Bác tổ trưởng thở dài – Cô bị trầy xước nhiều chỗ, chân bị gãy nhưng sau một thời gian bó bột đã đi lại bình thường.Riêng ông ấy thì xui hơn nhiều. Khi rơi xuống, hai đầu gối của cô Minh đâm ngay vào vùng bụng ông ấy, làm nứt xương chậu, may mà chưa đến nỗi gây tử vong …Câu chuyện của ba thằng Duy Dương khiến Tiểu Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh ngẩn ngơ. Thế ra ba thằng Duy Dương vì cứu người nên mới ra nông nỗi ấy. Ông là chúa sợ chết, ra đường ông dám đi nhanh, về nhà ông không dám nằm dưới cánh quạt, thế mà trước cơn nguy khốn của người khác, ông lại chẳng màng gì đến tính mạng mình.Ông như vậy, hèn gì thằng Duy Dương giống ông quá đỗi. Hôm trước bị đánh bầm mặt chỉ vì giúp cho cô bé bị xe đụng, vậy mà nó không hề oán thán một câu.Câu chuyện về ba thằng Duy Dương thật cảm động nhưng cũng thật buồn. Chỉ có câu kết là vui. Bác tổ trưởng mắt long lanh:- Kể từ ngày đó, tính tình cô Minh hoàn toàn đổi khác. Bây giờ thật khó tìm thấy ai tử tế, hiền lành và nhã nhặn hơn cô …

loading...

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: