truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Thằng thỏ đế – Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


Chương 7

Tiểu Long vừa chạy ay lại chỗ đánh nhau vừa hét vang bằng một giọng cố làm ra vẻ nghèn nghẹt:

- Không được đánh bạn tao!

Tiếng hét của Tiểu Long khiến Duy Dương giật thót. Không nhận ra giọng thằng mập, nó co tay thủ thế, mắt lom lom quan sát nhân vật mới đến.

- Tao đâu có muốn đánh nhau. Đây chỉ là …

Duy Dương nhỏ nhẹ phân trần, rõ là mó muốn giảng hòa.

Nhưng Tiểu Long vẫn không nói không rằng. Nó cố giữ bộ tịch lầm lì, đầu cúi gằm.

Tiểu Long sở dĩ làm thinh chính vì sợ Duy Dương nhận ra giọng nói của nó. Nhưng Duy Dương không biết điều đó. Thấy đối thủ mũ nón sùm sụp, lại không thèm ừ hử, điệu bộ sẵn sàng gây gấn thì bất giác đâm lo. Nó liếc quanh, bụng hơi hoảng khi thấy Bò Lục đã đứng dậy, đang cùng Văn Châu vây chặt lấy nó.

Duy Dương gãi đầu:

- Tụi mày …

Tiểu Long không muốn đối đáp, sợ lộ tẩy. Vì vậy Duy Dương mới nói hai tiếng, nó đã vội vàng đá vào chân đối phương.
Duy Dương nhảy tránh và vung tay đánh trả.

Lần này mới trao đổi vài chiêu, Duy Dương đã biết ngay mình gặp phải đại kình địch.

Khác với Bò Lục và Văn Châu, Tiểu Long công thủ vững vàng, kín kẽ. Đã vậy, những cú ra đòn của nó bao giờ cũng mạnh kinh hồn.

Quý ròm liếc nhỏ Hạnh cười hì hì:

- Đụng phải “võ sư vô địch đại lực sĩ”. Thằng Duy Dương coi bộ són ra quần rồi!

Nhỏ Hạnh chớp mắt:

- Không hẳn đâu! Tại một chọi ba, Duy Dương bị phân tâm đó thôi!

Quý ròm bất mãn:

- Bộ Hạnh cũng cho rằng Tiểu Long không địch lại Duy Dương hả?

- Hạnh không nói thế! – Nhỏ Hạnh tặc lưỡi, và nó bỗng kêu lên – Quý nhìn kìa, Duy Dương có vẻ núng thế rồi!

Quả nhiên đánh nhau một hồi không hạ được địch thủ, Duy Dương bắt đầu hoang mang, nhất là nó không biết hai đứa đứng lăm le bên ngoài là Văn Châu và Bò Lục sẽ nhảy vào lúc nào. Nếu cả ba cùng ra tay, nó sẽ bị nát xương là cái chắc. Duy Dương biết thế nên mắt cứ dáo dác.

Trong khi Duy Dương phân vân không biết nên tiếp tục kéo dài cuộc chiến hay bỏ chạy quách thì từ đằng xa bốn bóng người thình lình phi lại.

Chưa tới nơi, cả mấy cái miệng cùng thét vang:

- Không được ỷ đông hiếp yếu!

- Không được đụng vào bạn tao!

- Ba đánh một mà không biết mắc cỡ hả?

Quý ròm trố mắt kêu khẽ:

- Trời đất! Tụi tứ quậy!

Nhỏ Hạnh lo lắng:

- Nguy rồi, mình xông ra đi Quý?

Nhưng tụi thằng Quốc Ân chân tay nhanh như máy. Tiếng thét vừa dứt, tụi nó đã phóng tới nơi và lập tức đâm bổ vào Tiểu Long, Văn Châu và Bò Lục, đấm đá túi bụi.

Cuộc song đấu giữa Duy Dương và Tiểu Long trong nháy mắt đã biến thành cuộc hỗn chiến.

Tiểu Long vừa đánh vừa lùi:

- Ê … ê …

Tiểu Long ấp úng định phân trần, đang lúc bối rối nó quên phắt chỉ cần bỏ mũ ra là xong.

- Không “ê a” gì cả! thằng bạn tao trói gà không chặt mà tụi mày nỡ xúm vào bắt nạt hả? – Hải quắn gầm gừ, tay tung đòn tới tấp khiến Tiểu Long không làm sao hé môi được.

Bên cạnh Văn Châu và Bò Lục cũng đang đánh đỡ trối chết trước sự tấn công dồn dập của thằng Lâm, Quới Lương và Quốc Ân. Khổ nỗi, bọn Tiểu Long đánh nhau chỉ là đánh vờ còn tụi “tứ quậy” lại mím răng mím lợi ra nhưng đòn chí tử nên chẳng mấy chốc Tiểu Long, Văn Châu và Bò Lục lâm vào cảnh lúng túng.

Ba đứa Tùng, Nghị, Đạt nãy giờ vẫn đứng tít đằng xa hào hứng xem “màn kịch” do các ông anh bà chị bày ra, nay bỗng thấy nguyên một đám lạ hoắc xông vào hành hung “phe mình”, tụi nó liền nóng ruột ba chân bốn cẳng xông tới trợ lực.

Biết không thể lấy trứng chọi đá, chạy gần đến nơi, ba thằng oắt cúi xuống nhặt mỗi đứa hai ba hòn đá to tướng, cầm lăm lăm trên tay. Rõ ràng bọn nhóc định … lấy đá chọi đá.

Nhỏ Hạnh nhác thấy, vùng băng ra khỏi chỗ nấp, la lớn:

- Ê, mấy em không được làm càn à nghe!

Quý ròm vọt ra theo:

- Lâm ơi, Quới Lương ơi, đừng đánh nữa!

Sự xuất hiện bất ngờ của Quý ròm và nhỏ Hạnh khiến tụi “tứ quậy” ngẩn tò te.

Hải quắn dừng tay, ngạc nhiên hỏi:

- Nảy giờ tụi mày ở đâu vậy?

loading...

Quý ròm chỉ tay về phía gốc cây, cười hì hì:

- Tụi tao nấp đằng kia.

Quới Lương nhún vai:

- Mày và Hạnh làm gì mà lén lén lút lút theo dõi tụi tao vậy? Tiểu Long đâu?

Quý ròm chỉ tay vào Tiểu Long:

- Nó kia kìa!

Hải quắn nhìn sững đối thủ của mình:

- Đừng xạo mày! Thằng này sao là Tiểu Long được?

Nhỏ Hạnh mỉm cười:

- Bỏ nón ra đi Long!

Tiểu Long nhấc nón ra khỏi đầu, toét miệng cười:

- Thằng này sao không là Tiểu Long được?

Thằng Lâm sửng sốt nhìn quanh:

- Trời, tụi mày đang chơi trò gì vậy hả? Sao tự nhiên lại rủ người tới vây thằng Duy Dương?

Duy Dương lúc này mặt mày nom khó coi không thể tả. Nghe thẳng Lâm nhắc đến mình, nó bối rối ngước nhìn tụi “tứ quậy”, giọng thiểu não:

- Tụi mày đừng trách oan Tiểu Long! Thực ra nó chỉ muốn thử xem tao … tao …

Thấy Duy Dương cứ “tao, tao” hoài, thằng Lâm sốt ruột:

- Làm gì mày ấp a ấp úng hoài thế?

Quốc Ân gật gù:

- Nó muốn thử xem xương mày giòn cỡ nào chứ gì?

Nhỏ Hạnh mỉm cười:

- Duy Dương không dễ bắt nạt như các bạn tưởng đâu!

Quý ròm nhếch môi đế thêm:

- Một mình nó thừa sức hạ gục cả bốn đứa tụi mày đấy!

Quốc Ân nháy mắt trêu:

- Ý mày muốn nói trình độ võ nghệ của nó ngang ngửa với mày chứ gì?

- Tao không đùa đâu!- Quý ròm sầm mặt, nó chỉ tay qua Tiểu Long – Nếu không, thằng Tiểu Long chẳng nhào ra thử sức với nó làm gì!

Vẻ nghiêm trang của Quý ròm khiến tụi “tứ quậy” bán tín bán nghi. Đứa nào đứa nấy dòm lom lom vào mặt Tiểu Long:

- Thằng ròm nói có đúng không hở mày?

Tiểu Long không đáp mà đưa mắt nhìn Duy Dương.

Duy Dương đang bẽn lẽn miết tay vào cặp sách, thấy mọi người dồn mắt vào mình, mặt nó đỏ tới mang tai.

Nó quay mặt đi chỗ khác, và nói bằng giọng của người biết lỗi:

- Thật ra tao cũng biết chút ít …

Quý ròm bĩu môi “xì” một tiếng:

- Hôm trước chỉ với một tay, mày đã hạ một thằng nhãi to gấp đôi tao, hôm nay mày lần lượt đánh lui hai đứa bạn cao thủ của tao là Bò Lục và Văn Châu trong nháy mắt, lại cầm cự ngang ngửa với “song phi cước” Tiểu Long mà dám bảo là chút ít hả?

Nghe Quý ròm thao thao liệt kê thành tích của Duy Dương, tụi “tứ quậy” như không tin vào tai mình.

Quới Lương và Hải quắn há hốc miệng không nói được tiếng nào.

Còn Quốc Ân thì ngượng ngập đưa tay gãi đầu, trong óc đang hiên ra cảnh nó bắt nạt Duy Dương trước đây.

Chỉ có thằng Lâm là cáu sườn. Nó nheo mắt nhìn Duy Dương, gục gặc đầu:

- Thì ra mày là “chân nhân bất lộ tướng”! Tụi tao bị mày qua mắt …

- Không phải đâu! – Duy Dương nhăn nhó – Thật ra tao đâu có định giấu. Chỉ tại ba tao dặn như thế …

Lâm nhíu mày:

- Ba mày dặn sao?

Duy Dương nói, khi nhắc lại những lời giáo huấn của ba nó, mặt nó đột nhiên lộ vẻ trang nghiêm:

- Ba tao dặn học võ là để cứu người chứ không phải để hại người! Nếu không thật cần thiết thì đừng bao giờ giở võ ra!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: