truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Thằng thỏ đế – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6

Quý ròm nhìn nhỏ Hạnh:

- Vậy là sao hở Hạnh?

Nhỏ Hạnh thở dài:

- Hạnh cũng chẳng biết!

Tiểu Long tặc lưỡi:

- Đúng là không thể hiểu nổi!

Quý ròm bứt tai:

- Thằng này quả là bí hiểm! Lúc nào cũng ra vẻ ta đây là người yếu ớt, không dám động tay động chân, nào ngờ nó là một “cao thủ võ lâm”!

- Ừ, lạ ghê! – Tiểu Long chép miệng – Lại còn vờ sợ sệt đưa lưng cho tụi thằng Quốc Ân cưỡi nữa chứ!

Quý ròm ấm ức:

- Khiến mấy hôm nay tụi mình phải tò tò đi theo bảo vệ cho nó, tức ơi là tức!

Quý ròm đấm hai tay vào nhau:

- Ngày mai tao phải hỏi thẳng nó mới được!

Nói là làm, sáng hôm sau Duy Dương vừa lò dò tới cổng, Quý ròm đã chạy lại, miệng toét đến tận mang tai:

- A, chào hiệp sĩ bịt mặt!

Duy Dương ngơ ngác:

- Mày nói gì vậy?

- Thôi đi, mày đừng có làm bộ! – Quý ròm phát lên vai Duy Dương – hôm qua tụi tao nhìn thấy hết rồi.

Duy Dương vẫn giương mắt nai:

- Tụi mày nhìn thấy gì cơ?

- Nhìn thấy mày trổ tài đánh nhau chứ nhìn thấy gì! – Quý ròm nheo mắt nhìn bạn.

Rồi nó cười mát:

- Xin lỗi mày nhé! Tụi tao đúng là có mắt như mù.

Duy Dương chùi tay vào nẹp quần:

- Tao vẫn chẳng hiểu mày nói gì.

- Mày giỏi vờ vịt thật đấy! – Quý ròm nhếch mép, rồi nó huỵch toẹt – Chả phải trưa hôm qua mày đụng độ với thằng nhãi ở chỗ ngã tư sao?

- Chắc mày nhầm ai với tao rồi! – Duy Dương lắc đầu – Mày cũng biết là tao không bao giờ chơi trò đánh nhau mà!

Rồi không để Quý ròm kịp căn vặn thêm, Duy Dương lật đật quay mình đi thẳng.

Quý ròm nghệt mặt nhìn theo, tức tối rít qua kẽ răng:

- Thằng thỏ đế!

Chợt nhận ra cái biệt danh này không còn hợp với Duy Dương nữa, nó nuốt nước bọt:

- À, không phải thằng thỏ đế! Mà là thằng … thằng …

- Mày làm gì mà “thằng, thằng” hoài vậy?

Tiểu Long đến sau lưng Quý ròm, ngạc nhiên hỏi.

Quý ròm quay sang bạn, vò đầu:

- Tao không biết bây giờ phải gọi Duy Dương là thằng gì.

- Thằng gì không quan trọng! – Tiểu Long mỉm cười – quan trọng là khi nãy nó giải thích thế nào về chuyện hôm qua.

- Nó chả giải thích gì cả!

- Là sao?

Quý ròm nhăn nhó:

- Nó bảo hôm qua tụi mình đã nhìn nhầm. Nó bảo không phải nó.

Tiểu Long thu nụ cười:

- Nó không chịu nhận ư?

- Không! Nó bảo xưa nay nó không thích đánh nhau.

Tiểu Long gãi gáy:

- Lạ thật! Sao nó lại nói như thế nhỉ?

Quý ròm chợt hừ mũi:

- Tao có cách rồi.

- Cách gì?

Quý ròm kề tai Tiểu Long thì thào. Nghe tới đâu mắt Tiểu Long sáng rỡ đến đó:

- Kế hoạch của mày hay lắm!

Quý ròm đắc chí:

- Chắc chắn lần này thằng Duy Dương sẽ hết đường chối!

Tiểu Long bỗng phân vân:

- Liệu Hạnh có để tụi thằng Tùng tham gia vào kế hoạch này không?

- Mày yên tâm. Tao nghĩ Hạnh sẽ không phản đối đâu.

Duy Dương không biết bọn Quý ròm đang âm mưu “lật tẩy” mình. Khoảng ba ngày sau, cũng trên đường đi học về, nó lại nhìn thấy một đám bốn năm đứa đang rượt nhau lòng vòng quanh bồn hoa kế ngã tư hôm nọ.

Đằng trước là ba thằng nhóc khoảng mười, mười một tuổi đang ôm cặp chạy cuống cuồng, đứa nào đứa nấy nước mắt nước mũi sì sụt. Đuổi sát phía sau là hai thằng nhãi to con, mặt mày trông có vẻ dữ tợn, nhất là thằng mặt rỗ lúc này sắp tóm được một trong các ông nhóc đang chạy bán sống bán chết trước mặt kia.

- Này, tụi mày sao lại bắt nạt trẻ con thế hả?

Duy Dương hắng giọng, vừa kêu nó vừa rảo bước tiến lại. Dĩ nhiên có tài thánh Duy Dương mới biết hai thằng nhãi to con kia là Bò Lục và Văn Châu, còn ba nạn nhân oắt tì nọ chính là thằng Tùng em nhỏ Hạnh và Nghị, Đạt bạn nó.

loading...

Thấy có người can thiệp, tụi thằng Tùng vờ mừng rỡ:

- Anh ơi, anh cứu tụi em với!

- Bọn này bắt tụi em nộp tiền mới cho đi!

Duy Dương nhìn bọn nhóc:

- Tụi em đừng lo!

Bò Lục từ từ tiến lại:

- Nhưng chính mày lo đi là vừa!

Văn Châu cũng hất hàm:

- Ai cho mày chõ mũi vào chuyện làm ăn của bọn tao hả?

Duy Dương biết đấy là bọn trấn lột, nói lý lẽ cũng bằng thừa. Nó bước lui một bước, đưa mắt thăm dò đối thủ và cúi người đặt cặp xuống bãi cỏ.

Nấp sau gốc cây, Quý ròm khoái trá:

- Lần này Duy Dương biết gặp phải cao thủ rồi. Hà hà, bữa nay sẽ có một màn “long tranh hổ đấu”.

Bọn thằng Tùng lúc này đã chạy tuốt ra xa đứng xem nhưng Duy Dương dường như chưa an tâm. Nó hướng về phía bọn nhóc, kêu lớn:

- Các em về nhà đi! Chuyện ở đây …

Duy Dương không có dịp nói hết câu. Cú đấm của Bò Lục đã cắt ngang lời nó.

Duy Dương tạt ngang né đòn, miệng rối rít:

- Này, này, có gì thì …

Lần thứ hai, Bò Lục chặn họng Duy Dương bằng một cú đá cực mạnh nhằm ngay ống quyển khiến Duy Dương phải co giò nhảy tránh.

Quý ròm quay sang Tiểu Long, cười hì hì:

- Không lẽ nó định nói câu “có gì thì ngồi xuống uống miếng nước ăn miếng bánh …” giống như của mày?

Tiểu Long phớt lờ câu chòng ghẹo của Quý ròm. Nó chỉ tay ra phía trước:

- Xem kìa!

Quý ròm ngoảnh phắt lại. Và miệng nó lập tức há hốc. Nó phải đưa tay dụi mắt hai ba cái để thật sự tin rằng cái đứa đang ngồi phệt dưới đất kia là thằng Bò Lục.

Quý ròm không tin vào mắt mình cũng phải. Bò Lục võ nghệ đâu phải hạng xoàng, thế mà hai bên giao đấu chưa tới năm phút, Bò Lục đã bò ra đất rồi. Thậm chí Quý ròm chỉ quay đi một cái đã không kịp nhìn thấy Duy Dương ra đòn như thế nào.

- Khá lắm! Để tao xem tài nghệ mày cỡ nào!

Văn Châu cười khảy, vừa nói nó vừa khuỳnh tay khệnh khạng tiến lại chỗ Duy Dương đứng.

Quý ròm liếc Tiểu Long:

- Cặp này ngang tài ngang sức đây!

- Không đâu! – Tiểu Long khẽ so vai – Tao e Văn Châu không phải là đối thủ của Duy Dương!

Nhận xét của Tiểu Long khiến Quý ròm thè lưỡi:

- Mày nói thật đấy hở?

- Thật.

- Thế mày thì sao? – Quý ròm không nén được tò mò – Mày có địch nổi thằng Duy Dương không?

- Tao cũng không biết! – Tiểu Long khụt khịt mũi – Võ nghệ của thằng này phức tạp lắm. Nó không thuộc hẳn một môn phái nào.

Quý ròm không hỏi nữa. Nó cắm mắt vào “đấu trường” hồi hộp theo dõi, trong thâm tâm vẫn không tin Duy Dương có thể hạ được Văn Châu.

Đối với nó, Văn Châu là cao thủ hạng nhất. Dạo truy tìm bí mật của “đảng Chim Ưng”, nó đã từng chứng kiến Văn Châu chỉ bằng một cái vung tay đã quật Bò Lục và Bò Trổng nằm thẳng cẳng dưới đất. Chính nó cũng đã có lần nếm mùi đau khổ bởi Văn Châu dạo hai bên chưa quen biết nhau. Tóm lại, nó chưa từng thấy Văn Châu chịu thua ai, kể cả “song phi cước” Tiểu Long. Vậy mà bây giờ thằng mập dám bảo Văn Châu không phải là đối thủ của “thằng thỏ đế” Duy Dương, thật khó tin quá xá.

Quý ròm quyết không tin. Nhưng đằng kia, vẻ như Văn Châu quyết làm cho nó tin.

Văn Châu là cao thủ judo, nếu không tóm được đối phương thì chẳng thể ra đòn được. Khổ nỗi, thằng Duy Dương chỉ cần liếc mắt đã biết ngay đối thủ trước mặt thuộc võ phái nào, vì vậy nó thủ kín như bưng khiến Văn Châu chờn vờn cả buổi vẫn không sao “nhập nội” được.

Hai bên cứ giữ miếng như vậy một lúc lâu.

Nhỏ Hạnh sốt ruột đẩy gọng kính trên sống mũi:

- Văn Châu và Duy Dương còn gườm nhau đến bao lâu nữa hở Long?

- Tối đa là ba phút nữa! – Tiểu Long đáp bằng giọng chắc như dao chém đá.

Quý ròm bĩu môi:ì

- Xạo đi mày! Làm sao mày biết rõ thế?

Tiểu Long không thèm cãi nhau với thằng ròm. Nó buông gọn lỏn:

- Để rồi xem!

Tiểu Long vừa nói dứt câu, Văn Châu đã lừa thế nắm được cườm tay trái của Duy Dương. Nhưng nó mới vừa hít hơi vào, chưa kịp vận sức, Duy Dương đã tung một cú đá trúng ngay cánh tay nó.

Bất ngờ bị trúng đòn, Văn Châu lập tức buông tay lùi lại. Nhưng chân của Duy Dương vừa chạm đích đã nhanh nhẹn bay vòng trở lại, không cần lấy đà đã tung tiếp một cú đá xoay bằng cạnh bàn chân vào thẳng người đối thủ.

Quý ròm bật kêu khẽ:

- Liên hoàn cước! Thằng này đá giống hệt mày Tiểu Long ơi!

- Đây là liên hoàn cước của võ phái Tây Sơn, không phải của Taekwondo! – Tiểu Long liếm môi đáp – Nó đá chỉ hơi giống tao thôi.

Đằng trước mặt, Văn Châu lãnh trọn cú đá vào vai, loạng choạng suýt ngã.

Tiểu Long hít vào một hơi:

- Tao phải vào trận thôi!

Quý ròm hào hứng:

- Ừ, mày nhanh chân lên kẻo thằng Duy Dương chuồn mất!

Rồi nó sực nhớ:

- Mày bỏ áo ra ngoài quần đi! Tháo cả phù hiệu xuống!

Nhỏ Hạnh cẩn thận hơn:

- Long lộn trái chiếc nón lại rồi kéo sụp xuống thêm chút nữa mới hòng che mắt Duy Dương được.

Quý ròm và nhỏ Hạnh căn dặn tới đâu Tiểu Long răm rắp làm theo tới đó. Nó lôi vạt áo ra khỏi quần, tháo phù hiệu nhét vào túi, lộn trái chiếc nón kéo sụp xuống nửa mặt rồi hăm hở vọt ra khỏi chỗ nấp.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: