truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Thái hậu 15 tuổi- Chương 25 

Đăng ngày 22/9/2013 by admin

Xem toàn tập:
Thái…. Thái hậu, nô tài biết sai, nô tài biết sai rồi”. Minh Ân bị nàng trách mắng một trận, biết đã trúng kế, lập tức sắc mặt trắng bệch, trong lòng không ngừng kêu khổ
loading...

Thái hậu 15 tuổi- Chương 25 – WAP đọc truyện online hay nhất Việt Nam

“Bá phụ, mẫu phi thông tuệ hơn người, thậm chí phụ hoàng cũng từng khen ngợi. Thế nhưng, dù người ở trong hậu cung gần hai mươi năm, lại thua một cung nữ mới mười bốn tuổi của thái hậu, vốn không hề có thân phận, gia cảnh gì! Người mà ngay cả mẫu phi cũng đấu không lại, có thể thấy được mưu mô thâm hiểm đến mức nào. Trong chốn thâm cung này, có nhiều việc điệt nhi không thể nhúng tay vào, sao có thể bảo vệ các muội ấy chứ?”.

Viên Tiệp trầm ngâm hồi lâu.

Sau cùng, cân nhắc xong, hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Phượng Dật, cất tiếng giống như ra lệnh:” Bất kể thế nào, trong những…bức họa này, người cũng phải chọn mấy người vào cung!”.

“Bá phụ…”. Phượng Dật bối rối.

“Hoàng thượng!”. Vẻ mặt Viên Tiệp nghiêm nghị, dùng khí thế “vì nghĩa diệt thân” thốt lên:” Hy sinh vài người biểu muội của người thì có là gì? Hiện nay việc cần thiết nhất chúng ta phải làm là tuyệt đối không thể để cho người nhà Nam Cung tiếp tục coi trời bằng vung! Tiểu hoàng tử dứt khoát không thể sinh ra từ bụng của nữ tử Nam Cung gia được!”

Phượng Dật khẽ nở một nụ cười khinh miệt. Nói qua nói lại, muốn bảo vệ giang sơn Phượng Tường ư? Thật ra là muốn bản thân giành được nhiều lợi ích mà thôi.

” Được rồi, điệt nhi nghe theo ý người”. Hắn thỏa hiệp,” Nhưng mà có thể … vào cung hay không là do thái hậu quyết định”

“Chỉ cần người kiên trì chỉ muốn nạp bọn họ làm phi, yêu nữ kia có thể làm khó dễ sao?”. Thấy Phượng Dật nghe lời, Viên Tiệp khôi phục lại tự tin, hài lòng nói.

Phượng Dật thở dài. Hắn rất muốn biết tự tin của người này là từ đâu có.

Viên Tiệp thấy vậy lại cho rằng Phượng Dật lo lắng cho tiền đồ của mình, liền tiến lại gần, vỗ vỗ vai hắn, động viên:” Dật nhi hãy yên tâm, bá phụ làm vậy cũng vì người, vì xã tắc trăm năm gây dựng của Phượng Tường vương triều ta. Đợi người cùng biểu muội sinh hạ long tử, chúng ta sẽ đoạt lại quyền lực trong tay yêu nữ kia, không cần phải lo lắng như thế”.

Vì tốt cho ta ư? Đừng tưởng rằng hắn không biết, dã tâm của người này cũng ngang ngửa với đám người nhà Nam Cung kia! Chẳng qua hắn không muốn vạch trần mà thôi.

” Điệt nhi đã biết”. Phượng Dật chắp tay, uể oải nói. Người như thế, nói nữa cũng chỉ mệt mỏi thêm.

” Người biết rõ là tốt rồi, nhớ kỹ làm theo lời bá phụ”. Viên Tiệp căn dặn lần nữa, sau đó mới lưu luyến rời đi.

” Bá phụ xin bảo trọng”. Phượng Dật ân cần nói.

Đợi khi người kia đã đi xa, vẻ nhã nhặn, ôn hòa trên khuôn mặt tuấn tú bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một nụ cười lạnh lùng, trong đôi mắt cũng chứa đầy vẻ mỉa mai.

Tiểu Thạch tử tiến lại gần, chỉ vào những bức họa hỏi:” Hoàng thượng, những.. bức họa này…”

” Tùy ngươi xử lý! Chỉ cần đừng để chúng xuất hiện trước mắt trẫm nữa là được”. Phượng Dật phất tay, nói dứt khoát.

” Dạ”. Tiểu Thạch tử ôm những bức họa lui ra.

Minh Ân lại tiến lên nói:” Hoàng thượng, từ lúc lâm triều đến bây giờ, người còn chưa ăn gì, bây giờ truyền lệnh được chưa ạ?”

Dùng cơm ư? Phượng Dật sờ sờ cái bụng không có cảm giác,” Thôi, trẫm không đói”.

“Hoàng thượng, long thể là quan trọng, ít nhiều cũng nên ăn một chút gì!”. Minh Ân kiên trì nói.

” Cũng được, vậy hãy đem bánh hoa mai đến đây”. Phượng Dật không chút nghĩ ngợi liền nói.

” Vâng”. Minh Ân lui ra.

Trong nháy mắt, Phượng Dật bị ý muốn của bản thân làm cho khiếp sợ.

Bánh hoa mai…ư?

Hắn lấy ngón trỏ vuốt ve đôi môi, nhớ lại cảm giác ngọt ngào, mềm mại lúc đó.

loading...

Còn có, cái lưỡi nhỏ nhắn linh hoạt!

Mỹ nữ oanh tạc.

Gió nhẹ hiu hiu lùa qua cành trúc khiến những chiếc lá lắc lư, phát ra âm thanh xào xạt, mang đến cảm giác thật khoan khoái, trong lành của tiết trời cuối xuân.

Sột soạt—— sột soạt——–

Tiếng bước chân uyển chuyển giẫm lên lá rơi khẽ vang vọng bên trong khu rừng. Chợt có tiếng cô nương nói thì thầm: ” Thái hậu, chúng ta trốn khỏi yến tiệc như thế, không tốt lắm đâu”. Thu Dung đi theo sau chủ tử của mình trong rừng trúc, vội rảo bước tiến lên, e dè nói, mắt còn không quên thận trọng nhìn xung quanh.

“Có gì không tốt chứ?”. Xuân Yến vô cùng ung dung, bước chân không chút do dự.

“Bây giờ không đi, phải đợi tới khi nào? Ngươi thật muốn ai gia ngồi đánh giá từng màn biểu diễn của những tiểu thư đó hay sao? Nói thật cho ngươi biết, cầm kỳ thư họa thi từ ca phú, thái hậu của ngươi nghe mười lọt qua tai hết chín ! Cuộc đời ai gia ghét nhất là những thứ khóc gió than mưa, xuân buồn thu sầu này.

Ở đó chịu đựng một nén nhang đã là cực hạn rồi. Hiện giờ, ai gia đã bị những âm thanh rên rỉ buồn thảm kia làm cho đầu choáng váng, chỉ muốn tìm nơi yên tĩnh ngủ một giấc. Dù sao nhân vật trung tâm cũng không phải là ai gia, ta chẳng muốn ở nơi náo nhiệt đó chút nào, chỉ cần chờ lúc kết thúc Bách Hoa yến, lại xuất hiện chủ trì đại cuộc, nói vài câu kết thúc là được rồi”.

“Nhưng chỉ để lại Lục Ngọc và Tiểu Hỉ tử ở nơi đó chống đỡ, nếu như bị người khác phát hiện thì phải làm sao đây?”. Thu Dung vẫn không yên lòng, lo lắng hỏi.

” Phát hiện thì thôi, có ai dám làm gì ai gia nào?”. Xuân Yến vẫn bình chân như vại,” Đừng quên, ở trong hoàng cung này, ta là nữ nhân cao nhất!”. Nam nhân chân chính chỉ có mình Phượng Dật cũng bị nàng giẫm dưới chân rồi.

“Nhưng mà…”. Thu Dung còn muốn nói điều gì, bỗng nghe phía trước vọng lại tiếng bước chân gấp gáp, còn có một người hoảng sợ nói nhỏ:” Chết rồi, thái hậu, chạy mau!”.

Xuân Yến phản ứng nhanh, vừa nghe cũng biết có chuyện kỳ quặc, vội hô lớn:”Các ngươi đứng lại cho ta!”.

Sau đó nàng đẩy Thu Dung về phía trước, ra lệnh:” Thu Dung, nhanh đi túm bọn họ!”.

Hai người nô tài – việc chưa làm được mà đã thất bại nhanh chóng bị bắt lại, quỳ trên mặt đất, rụt người vào nhau.

Xuân Yến chậm rãi tiến lại, nghiêm nghị hỏi:” Nói, chủ tử của các ngươi là ai? Các ngươi ở trong rừng trúc làm gì? Tại sao thấy ai gia liền chạy trốn?”.

Hai người chụm lại một chỗ, chỉ lắc đầu, giơ lên hai cái ót, không chịu ngẩng đầu trả lời.

Xuân Yến nổi giận,” Rốt cục các ngươi có nói hay không?”

“Thái hậu”. Thu Dung đi tới, kéo ống tay áo của nàng, khẽ nói,” Bọn họ là tiểu thái giám Minh Ân bên cạnh hoàng thượng và người hầu tên Lý Tiến của Lý công tử”.

“Minh Ân? Lý Tiến ư ?”. Xuân Yến nhíu mày, đá văng hòn đá nhỏ cạnh chân, lạnh lùng bảo,” Ngẩng đầu lên cho ai gia xem”.

Hai người bị chỉ đích danh tự biết trốn không thoát, ngẩng đầu lên mà nơm nớp lo sợ, miệng run rẩy không thể khép lại được, mấp máy nói ra mấy tiếng không rõ ràng:” Nô tài..tham…tham kiến thái ….thái hậu…”

” Minh Ân “. Xuân Yến nhìn người trong y phục thái giám nhất phẩm ở bên trái, hờ hững nói:”Ngươi là một trong những thái giám thân cận bên cạnh hoàng thượng, nếu như không có việc gì quan trọng, sẽ không rời khỏi hắn nửa bước”.

” Vâng…vâng”. Minh Ân dập đầu, không ngừng run rẩy.

” Lý Tiến”. Xuân Yến lại nhìn người mặc y phục người hầu phía tay phải, ” Chủ tử của ngươi là bạn thân duy nhất của hoàng thượng. Ai gia nhớ kỹ, hôm nay Lý công tử vào cung chỉ mang theo một mình ngươi “.

” Bẩm thái hậu…đúng vậy”. Lý Tiến run lẩy bẩy liên tục giống như lá trúc lay động trong gió.

“Rất tốt”. Xuân Yến cười cười, nhẹ giọng,” Nếu như hai nô tài đã ở đây, vậy thì chủ nhân của các ngươi ? Bọn họ ở đâu?”

“Hoàng thượng ở…ở…đúng rồi, ở Ngự Hoa Viên!”. Minh Ân trầm ngâm suy nghĩ, đột nhiên trong mắt sáng lên, sau cùng đưa ra quyết định,” Lý công tử và hoàng thượng ở cùng một chỗ”.

Trang: 1 2

Xem cả bộ:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: