truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Thế giới truyện

Tặng không cái mền 37 độ – Chương 07 

Đăng ngày 21/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Nhân bước tới quầy đứng cạnh Lan cười khì với bà chị chủ quán đang tức giận phừng phừng la mắng nhân viên. Không hiểu tại sao khi thấy cô bé phục vụ bị chị Khánh chửi bới ì xèo anh không đành lòng lờ đi. Bà chị chắc đang giận chồng chuyện gì nên tới quán làm ầm lên để xả giận.
loading...

đọc truyện | Tặng không cái mền 37 độ – Chương 07 – WAP truyện online hay nhất

Nhân
bước tới quầy đứng cạnh Lan cười khì với bà chị chủ quán đang tức giận phừng
phừng la mắng nhân viên. Không hiểu tại sao khi thấy cô bé phục vụ bị chị Khánh
chửi bới ì xèo anh không đành lòng lờ đi. Bà chị chắc đang giận chồng chuyện gì
nên tới quán làm ầm lên để xả giận.

Khánh
bực bội kể lể:

-
Nó bị khách nắm tay liền phùng mang trợn�
mắt như muốn đuổi khách của chị ai mà hông tức. Rồi người ta kêu đổi đồ
uống thì mình cứ bưng vào đi đứng xớ rớ ở đó làm chi cho họ khó chịu. Bực mình
quá đi mất.

Quay
sang nhìn cô bé nhân viên đang thút thít khóc, Nhân thấy thương thương. Khi
khóc cô bé cũng dễ thương quá. [Em Bôn đẹp trai, mê gái dữ dzậy!]. Nhìn vào đôi
mắt đẹp sũng nước, anh thấy mình như sắp bị chết chìm trong đó. Má hồng, môi
hồng, cái mũi hơn chun lại của cô khiến anh thấy tim đập hơi nhanh. Cô bé thu
thu một tay trong lòng, nói với Khánh bằng giọng ấm ức:

-
Em nhận thấy mình không thể tiếp tục làm việc ở đây. Vậy nên, em xin nghỉ từ
bữa nay.

-
Được thôi. – Khánh nhún vai. – Tháng này làm nhiu ngày tính tiền bấy nhiêu.

-
Gì nữa vậy trời?

Một
cô gái đi tới quầy nhìn Lan rồi hỏi Khánh:

-
Mày lại cho nhân viên nghỉ việc nữa hả? Đây có phải cô bé bữa tao tuyển hông?
Trời ơi, mày bán buôn kiểu gì mà tháng nào cũng đuổi một loạt nhân viên vậy.

-
Tự tụi nó nghỉ chớ tao có đuổi đâu. – Khánh nói rồi quay sang hỏi Lan. – Tháng
này làm được ba ngày phải hông?

Lan
gật đầu. Sau khi nhận tiền lương Khánh đưa, cô cầm tiền quay người đi tới phòng
thay đồ nghe Khánh hỏi Nhân:

-
Ê, sao bữa nay đi cà phê có một mình vậy? Mấy thằng kia đâu?

- Dạ, tụi nó đi
chơi với người yêu. Còn mình em là thành viên hội FA đâu có ai để rủ đi cà phê.

***

Thắng
chở Lan đi ngang qua con đường Phạm Ngọc Thạch ngập lá me bay. Cô ôm anh cười
khúc khích, mọi buồn phiền chợt tan biến theo gió. Chiếc xe bon bon trên đường
phố rồi rẽ sang những con đường nhiều cây. Những tàng cây lao xao trong gió mỗi
khi chiếc xe máy chở hai đứa chạy vụt qua.

Thấy
người ta bán bắp nướng, Thắng thắng kít xe lại rồi anh và cô hỉ hả lên vỉa hè
mua hai cái bắp nóng hổi. Khói từ lò nướng bay bảng lảng như sương mù ở phố
núi. Lan gặm hàng bắp rồi bật cười thích thú:

-
AAA! Em nhớ màn sương dày đặc ở đường làng. Sương che khuất rặng tre, bãi mía,
bờ sông. Nhìn qua Ngục Kon Tum, chỉ thấy một màu trắng xóa, cây cối nhà cửa đều
biến đi đâu hết.

-
Cũng sắp hết tháng mười rồi ha. – Thắng nói. – Anh cũng nhớ những ngày rét ở
quê anh. Sáng dậy run lập cập đụng vào nước tê cóng cả tay, đi học mặc áo ấm
dày đạp xe băng qua màn sương mù mịt không thấy đường đi.

-
Em cũng vậy nè. Đạp xe đi học hai bên sương xuống trắng xóa không thấy mía đâu
hết, còn phía trước mặt sương cũng phủ dày đặc luôn. Nhớ quá anh ha.

Thắng
ôm Lan cười híp mắt:

-
Em nè, chắc anh về Gia Lai thực tập.


quay mặt qua:

-
Ủa, Sài Gòn cũng có nhiều ngân hàng sao anh không thực tập ở đây.

-
Ba anh nói sẽ xin việc cho anh ở Gia Lai nên phải về quê thực tập.


chợt thấy buồn:

-
Vậy mà em cứ tưởng anh sẽ ở lại thành phố.

Thắng
cười:

-
Khi nào công việc ổn định, anh sẽ dắt em về giới thiệu với ba mẹ anh.

Lan
ôm Thắng cười rinh rích, thấy ấm lòng và hạnh phúc vô cùng. Cô sẽ cố gắng ôn
thi vào đại học để xứng đáng với anh. Lại nhủ thầm lời dạy của Bác: “Không có
việc gì khó. Chỉ sợ lòng không bền”. Ba Lan sắp về thăm nhà cho nên sẽ nhờ ba
đóng sách vào thùng gửi vào Sài Gòn cho cô. Nhiều tháng không đụng đến sách vở,
không biết kiến thức còn đọng lại gì trong đầu không nhưng cô sẽ cố gắng hết
sức để lấy lại những gì đã mất. Học cho mình cũng là để cánh cửa vào đời rộng
mở hơn và cuộc sống sau này sẽ trở nên tốt đẹp hơn bây giờ.

***

Mùa
đông về trong cái se lạnh của buổi sớm, trêu chọc những đám mây ngái ngủ, vui
đùa với những chiếc lá bàng già và len lỏi qua khe cửa vào tận trong phòng đánh
thức Lan dậy. Cô tung chăn dậy sớm đi mua gói xôi ăn cấp tốc rồi tới quán c�
phê của chị Hạnh lui hui pha cà phê cho khách. Công việc nhẹ nhàng, đơn giản,
lương ít nhưng vui. Lan thích ngồi nghe các chú và các anh bàn chuyện bóng đá
hào hứng, ngắm con hẻm chật chội nhưng đậm đà tình hàng xóm láng giềng và cười
vui với mấy đứa con nít mặc đồng phục đeo ba lô nắm tay mẹ lịch xịch đến
trường.

Thắng
ra khỏi nhà bước lại kéo ghế ngồi cạnh Lan, kêu chị Hạnh làm cho anh ly cà phê.

-
Tối qua em ngủ ngon không?

Lan
gật đầu, cười tít mắt:

-
Rất ngon. Còn anh thì sao?

-
Cũng như em. Ha ha. – Rồi Thắng thấp giọng hỏi. – Bé nhớ bữa nay là ngày gì
không?

Lan
chun mũi:

-
Khỏi cần nhắc.


rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc hộp nhỏ được gói bằng giấy hồng, cười
hì:

-
Tặng anh nè.

Thắng
mở nắp hộp nhìn chiếc USB màu trắng dễ thương cười híp mắt. Lan thì thầm:

-
Hãy dùng nó để làm luận văn tốt nghiệp nha.

-
Dĩ nhiên rồi. Cám ơn em.

Lan
nhìn người yêu cười tươi hết cỡ. Thấy anh thích món quà của mình, cô rất vui.
Nghĩ đến việc anh sẽ dùng chiếc USB này khi đi thực tập, cô thấy sung sướng.
Bởi vì mỗi lần anh nhìn thấy nó sẽ luôn nhớ đến cô.

 

***

Kết
thúc bữa tiệc sinh nhật với bia và nhiều đồ ăn ngon cùng những người bạn thân
thiết, Thắng chở Lan dạo phố Sài Gòn. Mới hơn 8 giờ đêm. Vẫn còn quá sớm để về
nhà. Hay nói đúng hơn là anh cố tình giải tán sớm bữa tiệc để có những phút
giây riêng tư bên cô. Lan uống hai ly bia, chỉ hai ly thôi vậy mà đầu óc váng
vất như say. Cô vòng tay ôm Thắng, nằm dựa đầu lên lưng anh để anh chở lòng
vòng qua nhiều ngả đường tấp nập.

Rồi
Thắng bất ngờ dừng xe trước một nhà nghỉ trong con hẻm vắng vẻ. [Chết rồi Bôn
ơi, chị không gánh được đâu Bôn… Thằng này “cáo” quá]. Lan hốt hoảng:

-
Anh. Sao anh lại dừng xe ở đây?


lúng túng, ngượng ngập xen lẫn sợ hãi. Cô biết thừa nơi này là đâu. Nếu bước
chân vào đó sẽ có chuyện gì xảy ra. Cô chưa muốn và chưa sẵn sàng để có thể
dâng hiến cho anh tất cả. Lý trí mách bảo cô phải sáng suốt.

Thắng
xuống xe, dựng chân chống xe mà Lan vẫn chưa chịu xuống. Ánh mắt cô nhìn anh
bối rối. Nhưng anh đã bỏ qua và nắm tay cô dắt vào trong. Cô muốn rụt tay lại
nhưng không được, run giọng nói:

-
Anh, mình về đi anh…

-
Đừng sợ em… Ở đây hai đứa mình mới có thể thoải mái nói chuyện.

Nói
chuyện gì ở đây được? Ngồi ở quán cà phê cũng có thể nói chuyện mà. Chuyện gì
sẽ xảy ra ở đây bất kỳ đứa con gái nào cũng biết. Cô uống hai cốc bia dù có hơi
say một chút nhưng không có nghĩa là đầu óc cô mụ mị đi và để anh dắt vào trong
đó.


nói to:

-
Anh, em không muốn vào đó. Anh chở em về đi.

Thắng
quay lại nheo mắt nhìn Lan:

-
Sao em lại nổi nóng với anh? Bữa nay là sinh nhật anh, anh muốn ở bên em một
đêm không được sao?

-
Anh… anh muốn qua đêm ở đây?

-
Ừ.

Lan
liên tục lắc đầu:

-
Không, em không muốn. Em muốn về nhà trọ.

Thắng
buông mạnh tay Lan ra:

-
Em bị sao vậy? Hai đứa mình ngủ ở đây một đêm có chết không. Anh và em yêu
nhau, chuyện đó sớm muộn gì cũng xảy ra.

-
Em chưa thực sự sẵn sàng để làm chuyện đó… Anh-chở-em-về-đi.

***

Trên
căn gác tối, Lan ngồi dựa tường ôm gối nghĩ về trận cãi cọ tối nay giữa cô v�
Thắng. Tại sao anh lại làm như vậy? Anh yêu cô nhưng tại sao lại không hiểu cô.
Cô chưa sẵn sàng để làm chuyện đó, đáng lẽ anh phải tôn trọng quyết định của cô
nhưng đằng này anh hết nài nỉ chuyển sang tức giận, trên đường chở cô về không
nói với cô một lời. Anh đang là sinh viên năm cuối, còn cô chỉ mới mười tám
tuổi ngây ngô có biết gì đâu. Anh muốn cô chứng minh tình yêu của cô dành cho
anh cũng không có gì quá đáng. Nhưng tại sao cứ phải qua đêm với nhau mới được?

Nhét
earphones vào tai, Lan bật bài hát Khúc Thụy Du, thơ của tác giả Du Tử Lê, nhạc
sĩ Anh Bằng phổ nhạc.

“Hãy nói về cuộc đời khi tôi không còn nữa,
sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới ngoài trống vắng mà thôi. Thụy ơi v�
tình ơi…”

Lan
rất thích nghe bài hát này, giai điệu êm ái mượt mà thấm vào trong lòng. Lời
bài hát khiến tâm trạng cô thấy khá hơn.

Đừng bao giờ em hỏi, vì sao ta yêu nhau, vì
sao môi anh nóng, vì sao tay anh lạnh,vì sao thân anh run, vì sao chân không
vững, vì sao và vì sao…?

Khẽ
thở dài, Lan nằm xuống giường cố ru mình vào trong giấc ngủ.

***

Cả
ngày Lan không nhận được cuộc gọi hay tin nhắn nào của Thắng dù đã gửi hàng
chục tin nhắn cho anh. Buổi sáng khi cô qua hỏi chú Kiệt thì chú nói anh đến
trường từ rất sớm. Sau khi nghỉ việc ở quán cà phê trên đường Pasteur, Lan muốn
nghỉ ngơi mấy ngày đi chơi với Thắng sau đó mới đi tìm việc làm. Không ngờ tối
qua cả hai lại cãi nhau một trận. Ngồi quán cà phê vỉa hè bên này đường, thỉnh
thoảng Lan lại nhìn qua nhà chú Kiệt chờ Thắng về.

Tối
nay quán tấp nập khách, toàn đám thanh niên con trai. Sau một hồi lúi húi pha
cà phê cho khách, Lan ngồi xuống ghế nhựa nghe đủ chuyện trên đời. Từ bóng đá,
quần vợt cho đến chuyện ở đất nước bí ẩn nhất thế giới – Triều Tiên rồi báo
mạng mấy ngày nay rùm beng chuyện căn biệt thự của một đại gia giàu có ở Sài
Gòn bị đạo chích viếng thăm hay cô ca sĩ Linh Vy nào đó bị phóng viên chụp được
ảnh say rượu ở quán bar… Rút điện thoại ra, Lan soạn tin nhắn gửi cho Thắng.

“Chừng
nào anh về? Anh vẫn còn giận em hả?”

Một
anh con trai phóng vù tới trên chiếc SH rồi dựng chân chống xe ngồi xuống ghế
nhựa. Anh chàng quay qua hỏi Hạnh:

-
Chị, bà xã em tới chưa?

Hạnh
lắc đầu:

-
Chưa thấy.

Gửi
tin nhắn đi rồi tận mấy phút sau vẫn không thấy Thắng trả lời, Lan thở hắt ra.
Anh giận cô thật rồi. Chỉ vì cô không chịu “cho” anh. Có nhất thiết phải vội
vàng làm chuyện đó khi cả hai chưa thực sự trưởng thành không? Tại sao không
thể để dành cho đêm tân hôn. Cô biết quan niệm của mình xưa rồi nhưng “làm thân
con gái phải biết giữ mình”, cô muốn trao cái quý nhất của mình cho người cô sẽ
lấy làm chồng. Điều đó có gì không đúng nào. Anh nổi nóng, quát tháo với cô
rằng như vậy có nghĩa là cô không yêu anh thật lòng. Thật lòng hay không phải
cảm nhận bằng trái tim chứ sao lại ở chuyện “cho” hay không “cho”. Yêu không
chỉ là cảm thông, chia ngọt sẻ bùi mà còn phải tôn trọng, gìn giữ cho nhau.

loading...

Ngẩng
đầu lên thấy anh chàng đi SH vẫn ngồi một mình, Lan uống ngụm cà phê rồi bật
màn hình điện thoại. Không có tin nhắn nào được gửi tới.

Nhạc
chuông điện thoại của anh SH chợt réo inh ỏi.

“Wow fantastic baby. Woo~ I wanna dance,
dance, dance, dance, dance…”

-
Alo, bà xã hả?… Sao để anh chờ lâu lắc vậy? Gì? Mẹ em không cho đi hả? -
Giọng anh chàng SH chợt buồn thiu. – Ừ, vậy ở nhà học bài đi.

Anh
SH chọt chọt màn hình rồi áp lên tai:

-
Tới hẻm uống cà phê mày. Ừ…

Nghe
tiếng thắng xe, Lan ngẩng đầu lên nhìn thấy Thắng về vội chạy ngay tới. Nhìn
thấy cô, Thắng không nói gì đẩy cổng định dắt xe máy vào thì cô đứng chắn trước
đầu xe.

-
Anh hơi mệt. – Thắng nói với Lan. – Bữa nay học cả ngày tối lên thư viện học
bài giờ anh chỉ muốn ngủ.

-
Anh vẫn còn giận em chuyện tối qua hả?

-
Kh…không. – Giọng Thắng đứt quãng. – Anh mệt. Để hồi nào hai đứa mình nói
chuyện tiếp nha.


bên quán cà phê, anh chàng đi SH nheo mắt nhìn Thắng rồi nghĩ trong đầu: “Thằng
nhóc đó học ngành Tài chính – Ngân hàng nay cặp cô này mai cặp cô kia, thay
người yêu như thay áo nổi tiếng từ hồi anh còn học trong trường. Ngay cả cô bé
bán cà phê nó cũng không tha… ”

Bất
ngờ vai bị đập mạnh một cái, anh ngẩng đầu lên thấy thằng bạn thân liền cười
tươi rói:

-
Mày đi cân đẩu vân hay sao mà tới lẹ dữ mày?

Nhân
ngồi xuống ghế nhựa cạnh Tú dựa lưng vào tường, cười phì rồi trả lời:

-
Tao có việc gần đây nên tiện đường ghé vào luôn. Rồi anh nói to với chị chủ
quán. – Chị, cho em ly cà phê.

Lúc
Nhân quay sang định hỏi thằng bạn anh có phải nó bị “bà xã” cho leo cây không
thì thấy Lan đi tới quán. Cô ngồi xuống ghế nhựa, nét mặt buồn bã. Sau đó, anh
nghe chị chủ quán hỏi cô:

-
Hai đứa cãi nhau hả?


gật rồi lại lắc đầu, mặt vẫn buồn, không nói gì cả. Nhân thầm đoán, có lẽ cô
cãi nhau với người yêu. Tú quay mặt sang thấy Nhân nhìn Lan chăm chú như bị cô
thôi miên:

-
Ê. – Tú gọi Nhân.

Nhân
giật mình:

-
Gì mày?

-
Con nhỏ đẹp đẹp đó có bồ rồi.

-
Mày thấy thằng bồ bé đó rồi hả?


chỉ tay về phía căn nhà Thắng thuê trọ:

-
Nhà thằng bồ nó đó.

Rồi
Tú hạ thấp giọng xuống làm ra vẻ bí mật:

-
Thằng đó thay bồ như thay áo. Cặp tùm lum em trong có cả đứa con gái mà tao
thích.

-
Hèn gì nghe giọng mày vẫn còn cay cú… Chắc tức lắm hả?

-
Tức. Đập cho nó một trận khi nó đá nàng để cặp với con khác nhưng vẫn tức. Nàng
khóc như mưa rào, cứa cổ tay tự tử may mà gia đình cứu được.

-
Mày kể tao nghe rồi. Mối tình đầu của mày. Cô nàng tên Trang, bây giờ là chủ
tiệm bánh kem phải không?


gục gặc đầu, nhìn Lan đang ngồi buồn thấp giọng:

-
Tội nghiệp con nhỏ kia. Chắc nó không biết. Trước sau gì cũng bị đá… M. thằng
đểu…

***

Thấy
hơi đau đầu nên Lan xin chị Hạnh về nhà bà Mười khi chị còn chưa dọn quán. Cô
leo lên căn gác tắm rửa rồi ôm gối nằm dài trên chiếu trúc. Lúc nãy, thái độ
của Thắng với cô khác quá. Lạnh nhạt thờ ơ khiến cô thấy hụt hẫng vô cùng. Anh
không hề nở một nụ cười nào với cô, lại còn gạt tay cô ra khỏi đầu xe. Anh cứ
như một người nào đó không phải Thắng mà cô biết. Đâu rồi những hành động ôm ấp
dịu dàng, những cái nắm tay thật chặt cùng những lời yêu thương cháy bỏng và cả
những nụ hôn đắm say ngọt lịm. Hai đứa luôn hôn nhau trước khi tạm biệt nhau ai
về nhà nấy cơ mà. Tại sao thái độ của anh đột ngột quay ngoắt 180 độ trở nên
lạnh lẽo và xa cách đến vậy.

Mở
cửa bước ra ban công đứng hóng gió vì Lan thấy sao trong phòng ngột ngạt quá.
Cô nhìn xuống khoảng sân tối thui bên dưới cõi lòng man mác buồn. Thời gian
nặng nề trôi đi. Cô ngồi bệt xuống nền gạch bông ôm gối thẫn thờ, cứ thế lặng
yên nghĩ về Thắng. Con gái thường nhạy cảm hay nói đúng hơn là đa sầu đa cảm
nhất là với những cô nàng thích nghe nhạc buồn như Lan. Cô cảm thấy bất an, bồn
chồn và cả khó chịu. Anh chưa bao giờ tỏ thái độ lạnh lẽo như vậy với cô. Những
khi mệt, anh vẫn cười, vẫn ôm cô, vẫn gửi những tin nhắn yêu thương cơ mà. Còn
ngày hôm nay và cả tối nay, dù cho chỉ là một tin nhắn ngắn ngủi anh cũng không
gửi cho cô.

Lan
vẫn nắm chặt điện thoại trong tay mong chờ một tin nhắn chúc ngủ ngon từ anh.
Chờ mãi, chờ tới tận nửa đêm vẫn không thấy, cô bật điện thoại soạn tin nhắn:
“Chúc anh ngủ ngon!” rồi bấm nút gửi. Lại chờ. Chờ bằng cách nhìn những con số
nhích dần lên nhưng điện thoại vẫn im lìm như buổi đêm vắng lặng. Bầu trời lặng
câm. Gió lặng câm. Và cô cũng lặng câm, ngồi gặm nhấm nỗi cô đơn đang vây kín
trái tim mình.

***

Con
đường yên bình khuất mình dưới hàng cây cổ thụ. Mỗi khi có cơn gió thổi qua
tàng cây, những chiếc lá già cỗi úa vàng nhẹ nhàng đáp xuống mặt đường hay đậu
hờ trên vai chị lao công miệt mài quét đường. Quán cà phê Fiction ba tầng nằm
ngay đầu một con hẻm sâu hun hút chỉ chạy lọt một chiếc xe máy. Tường sơn màu
xanh lá cây, nội thất bên trong được thiết kế khá ấn tượng. Tất cả các tầng đều
có giá sách gắn âm vào tường không nhét kín tiểu thuyết mà để xen kẽ bởi bình
hoa, gấu bông, hộp đựng bút, sổ tay hoặc treo khung ảnh các tác giả của những
cuốn tiểu thuyết được xếp trên kệ. Tầng trệt kê những bộ sofa rộng rãi êm ái
kèm những chiếc gối dễ thương rất thích hợp để khách ngả lưng đọc tiểu thuyết.
Khách muốn ngồi nệm thì lên tầng một, còn nếu muốn hóng gió hít khí trời hay
thả mình vào trong khoảng không của thiên nhiên thì lên tầng trên cùng có bức
tường bám đầy rong rêu kê những chiếc lu gác lên trên cái gáo dừa bên cạnh cây
chuối non, cây tre cây trúc tạo cảm hứng thi vi của miền quê. Ban công trổ ra
bám đầy dây leo bìm bịp, hoa ti gôn, hoa giấy và rất nhiều những chậu cây cảnh
xếp dưới chân các bộ bàn ghế khiến nơi này trở thành nơi hò hẹn thú vị của các
cặp tình nhân.

Chủ
quán tên Thùy, là một cô gái cao gầy, tóc nhuộm nâu uốn sóng. Nghe Lan nói có
kinh nghiệm pha cà phê nên chị nhận vào ngay và xếp cô vào vị trí quầy pha chế.
Giờ làm việc bắt đầu từ 4 giờ và kết thúc vào 9 giờ đêm. Quán có ba nhân viên
nam, hai nhân viên nữ trong đó có hai người làm cố định ca 1 tới 4 giờ thì
nghỉ. Ban đầu Thùy hỏi Lan muốn làm ca nào cũng được nhưng cô đã xin được làm
ca 2 vì buổi sáng cô còn phải phụ chị Hạnh bán cà phê vỉa hè.

Khách
của quán hầu hết đều là học sinh, sinh viên. Thỉnh thoảng quán cũng xuất hiện
những chị gái mặc đồng phục công sở vào quán buôn chuyện sau giờ làm việc.
Nhưng khách đến quán đều thích đọc tiểu thuyết hơn là ngồi tán gẫu. Họ thường
vừa uống cà phê vừa chăm chú đọc sách, đôi khi gọi thêm bánh mỳ và ngồi hàng
giờ liền. Bởi thế nên quán chỉ mở nhạc không lời để tránh làm mất hứng đọc sách
của các độc giả.

Đứng
trong quầy, Lan rút điện thoại ra coi giờ và cũng là để xem thử có tin nhắn nào
của Thắng không. Nhưng thật đáng tiếc, màn hình trống trơn, chỉ có tấm hình nền
hai đứa dựa đầu vào nhau cười tít mắt.

-
Hù!


ai đó đập mạnh lên vai khiến Lan giật bắn. Cô ngẩng đầu lên thấy hai cô bạn
nhìn mình cười toe toét. Na cười hì:

-
Chỗ này được nè. Tui tới đây mấy lần rồi.

Vy
chen vào:

-
Đứng pha cà phê sướng nha. Khỏi chạy mỏi chân như quán cũ. Cái bà chủ quán dữ
dằn đó để mình bả bán cho bả hết cái thói thích quát nạt người khác.

Lan
mỉm cười. Cô không thấy buồn nữa. Nghĩ lại đúng là mình cư xử hơi quá với khách
của quán. Dù sao cũng là khách quen mà trừng mắt lên với người ta đúng là muốn
đuổi khách thật. Bị chủ quán chửi cũng đáng chẳng thể trách được chị ấy.

-
Hai bà uống gì?

-
Tui uống Mocha. – Na nói.

-
Cho tui ca cao nóng. – Vy cười tít mắt.

Na
chỉ bàn sát giá sách:

-
Tụi tui ngồi ở kia chờ bà. Chừng nào bà hết giờ làm, ba đứa tụi mình đi ăn món
Nhật nha. Tui cũng muốn giới thiệu hai bà với anh Bôn đẹp trai của tui luôn.

Vy
cười hi hi:

-
Giới thiệu với Lan chớ tui gặp rồi mà. Công nhận anh bà đẹp trai thiệt. Nhưng
mà vẫn thua anh Bin của tui.

-
Biết rồi khoe hoài. – Na cười phì.

***

Quán
Shuichi Akai mới khai trương ngày 10.10 nằm trong con hẻm nhỏ yên tĩnh được đặt
theo tên một nhân vật trong bộ truyện tranh nổi tiếng Thám tử lừng danh Conan.
Quán nhỏ, độc tông màu gỗ, kê những bộ bàn ghế bằng gỗ đơn giản. Thực đơn của
quán khá phong phú bao gồm shusi, lẩu sukiyaki, bánh xèo okonomiyaki… và độc
đáo nhất là món bánh nhân bạch tuộc takoyaki. Anh chủ quán kiêm luôn đầu bếp
cùng với một cậu nhân viên phục vụ thay phiên nhau chạy bàn. Lan nghe Vy nói Na
kết đứ đừ anh chàng chủ quán có má lúm đồng tiền dễ thương này.

Ba
đứa gọi bánh takoyaki phủ lên trên khô cá bào và nước sốt, bánh xèo Nhật Bản v�
nồi lẩu. Món bánh xèo có thành phần đa dạng ngoài rau, tôm, thịt giống bánh xèo
Việt Nam
còn có bạch tuộc, mực, rong biển, cá, bắp cải… Các món ăn đều được dọn ra m�
vẫn chưa thấy anh Bôn đẹp trai của Na tới nên cả ba quyết định “xử” trước.

Đang
ăn thì điện thoại Na phát nhạc inh ỏi, cô cầm lên nghe:

-
Alo. Anh không tới được hả?… Dạ… Ô key. Em biết rồi.

Tắt
điện thoại, Na để bên cạnh rồi cười nói với hai cô bạn:

-
Anh tui bận chút chuyện không tới được rồi. Thôi mình ăn tiếp đi mấy bà. Đồ ăn
ở đây ngon tuyệt vời phải hông?

Vy
nháy mắt:

-
Chàng bà thích nấu thì món nào bà chẳng khen ngon.

Lan
nhoẻn cười, nhai miếng bánh xèo rồi rút điện thoại ra. Màn hình trống trơn.
Nhét điện thoại trở lại túi quần, cô uống ngụm trà sữa ngồi đờ đẫn chẳng buồn
nhấc đũa. Hai cô bạn vẫn chọc nhau cười sặc sụa nhưng Lan không cười nổi. Rốt
cục Thắng đang đâu và làm gì? Tại sao anh không trả lời tin nhắn của cô.

***

Sau
khi ăn một bụng no nê ở Shuichi Akai, Lan đạp xe về nhà. Phố xá đèn đường bật
sáng trưng, ô tô xe máy vụt qua Lan. Cô chậm rãi đạp qua con đường nhiều cây
tách đôi công viên Tao Đàn rồi đạp thêm một quãng xa qua mấy ngã rẽ tấp nập nữa
mới quẹo tay lái vào trong con hẻm nhà bà Mười. Về tới  nhà đúng lúc chị Hạnh đang dọn quá, Lan dựng
chân chống xe rồi chạy lại phụ chị dọn dẹp.

Lúc
cô đang xếp ghế thành chồng thì có một chiếc Vespa LX dựng trước nhà chú Kiệt.
Lan nhìn qua ngỡ ngàng khi thấy Thắng xuống xe chuyền tay lái cho một cô gái ăn
mặt sành điệu. Và sau đó, họ hôn nhau trước mặt cô và chị Hạnh. Chị bất ngờ
không kém Lan, còn cô thì thấy xây xẩm mặt mày. Thắng hôn cô gái đó xong quay
sang nhìn Lan nhưng anh đã lờ đi.

-
Em về nghen. Mai gặp lại.

-
Ok.

-
Chúc anh ngủ ngon.

Sau
khi tạm biệt cô gái, Thắng quay người đi vào cổng. Lan băng qua đường giữ cánh
tay anh lại run giọng hỏi:

- Anh… cô gái đó là ai?

Rồi cô buột miệng chất vấn anh:

-
Anh… bắt cá hai tay?

Thắng
lạnh nhạt gạt cánh tay Lan xuống.

-
Tôi và cô chia tay đi. Chán yêu rồi.

Lan
nói khi nước mắt đã chảy dài, cổ nghẹn đắng:

-
Anh nói cái gì?

Do alobooks không cho đăng hết nên chương truyện bị mất một khúc. Đọc tiếp ở đây:

http://bo8x.wordpress.com/2013/06/15/tang-khong-cai-men-37-do-chuong-7/

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: