truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Quán kem – Chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 4

Cuộn băng về những bàn thắng của Owen khiến Văn Châu thích mê tơi. Mê nhất vẫn là bàn thắng độc diễn của Owen vào lưới đội Argentina ở France 98. Nó xem đi xem lại đến bốn, năm lần. 

Văn Châu thích cuộn băng đến nỗi khi gặp lại Rái cá, bây giờ là Lam Trường, trên mạng, nó hỉ hửng khoe ngay: 

- Cuộn băng về những bàn thắng của Owen hay quá há? 

- Bạn đừng chọc quê tôi! 

- Chọc quê gì đâu! Tôi nói thật đó. Hai hôm nay tôi xem đi xem lại cả chục lần. 

- Thôi mà, đâu phải tôi thất hứa. Tại bữa đó bạn bỏ về sớm chứ bộ! 

Câu đối đáp đầu tiên, Văn Châu không để ý. Nhưng khi Lam Trường viết tới câu thứ hai thì Văn Châu bỗng ngớ người ra. Đang cao hứng, nó quên phắt mất hiện giờ nó đang là Se Sẻ. Nó quên phắt Se Sẻ chưa từng gặp Lam Trường, chưa từng cầm cuộn băng về những bàn thắng của Owen trong tay. Hú vía! Văn Châu áp tay lên ngực. May mà Lam Trường tưởng mình đang chọc quê nó! 

- Không phải tại tôi bỏ về sớm, mà tại bạn đến trễ! – Văn Châu lấp liếm bằng cách vờ trách cứ. 

- Hôm đó xe tôi bị hư. 

- Khó tin quá! 

- Bạn không tin thì tôi đành chịu. A, tôi có một người làm chứng. 

- Người làm chứng? Ai vậy? 

- Một người bạn mới quen. Người bạn này tên là Văn Châu. Anh ta bảo hôm chủ nhật vừa rồi, anh ta có trò chuyện với bạn ở trong quán kem. Anh ta còn bảo bạn rủ anh ta đi ăn hủ tiếu bò viên nhưng anh ta không đi. 

Văn Châu mỉm cười: 

- A, tôi nhớ rồi. Bộ bạn quen anh chàng này hả? 

- Trước đó thì không quen. 

- Anh ta có nói gì về tôi nữa không? 

- À, à, không! 

Văn Châu tinh quái: 

- Anh ta không mô tả hình dáng của tôi cho bạn biết à? 

- Không, không! Anh ta chẳng nói gì về chuyện đó cả! 

- Thế bạn không hỏi sao? 

- Ờ, không! Thoạt đầu tôi định hỏi nhưng rồi tôi thấy ngài ngại thế nào! 

Dốc tổ! Văn Châu cười thầm. Nhưng nó không chất vấn tiếp. Nó biết nếu nó cứ hỏi mãi về chuyện đó, rất có thể sẽ khiến Lam Trường nghi ngờ. 

- Thế chiều nay tôi có thể đến quán kem Không Có Gió để mượn cuộn băng về Owen không? – Văn Châu lại nghĩ ra cách chọc ghẹo mới. Khi gõ tay lên bàn phím, nó bật cười khi hình dung ra vẻ khó xử của đối phương. 

- Chiều nay thì không được. 

- Sao thế? Thật ra thì bạn không có cuộn băng đó phải không? 

- Không phải thế! Có thì vẫn có. Nhưng chủ nhật vừa rồi không gặp bạn, tôi đã cho anh chàng Văn Châu kia mượn rồi. 

Rồi như sợ Se Sẻ trách cứ mình, Lam Trường vội vã “thuyết minh” thêm: 

- Anh chàng Văn Châu này hay lắm. Anh ta cũng là một ủng hộ viên cuồng nhiệt của Liverpool, Arsenal và Real Madrid đấy! Y hệt bọn mình vậy! 

Nghe Lam Trường hăng hải quảng cáo về người bạn mới, Văn Châu tức cười quá xá: 

- Ồ, thật vậy sao? 

Sự ngạc nhiên thích thú của Văn Châu khiến Lam Trường mừng rơn: 

- Thì thật chứ sao! Chính vì thế tôi mới cho anh ta mượn cuộn băng kia! 

- Bây giờ thì tôi hiểu rồi. 

- Bạn không còn trách tôi nữa chứ? 

- Ờ, không trách nữa. 

Lần này ngần ngừ đến vài phút, Lam Trường mới mở miệng, à quên, mới viết tiếp: 

- Bạn Se Sẻ nè! 

- Gì thế? 

- Chủ nhật này tôi và Văn Châu sẽ lại gặp nhau ở quán kem Không Có Gió. 

- Ờ. 

- Anh ta đem trả tôi cuộn băng về Owen. 

- Ờ. 

- Bạn tới đó được không? 

- Tới quán kem bữa trước hở? 

- Ờ. 

- Để ngồi chờ dài cổ rồi ra về hở? 

- Sao bạn giận dai thế! Hôm trước tôi bị hư xe kia mà! 

- Thế chủ nhật này bạn lại hư xe nữa thì sao? 

- Nếu hư xe nữa tôi sẽ đi xích lô tới quán. 

- Chà, quyết tâm ghê nhỉ? 

- Tôi phải chuộc lại cái tội đến trễ bữa trước. Tôi phải đưa cuộn băng vidéo cho bạn. Tôi cũng muốn giới thiệu bạn với Văn Châu. 

-Tôi đã gặp anh ta rồi. Gặp trước bạn nữa cơ! 

- Nhưng lúc đó bạn chưa biết anh ta cũng thích bóng đá như tụi mình. 

- Tôi cũng không rõ chủ nhật này tôi có tới đó được không. 

- Bạn cố đi! 

- Ừ, tôi sẽ cố. Thôi, chào nhé! 

- Chào. Tôi và Văn Châu sẽ đợi bạn đấy! 

Tất nhiên đó chủ nhật đó Lam Trường và Văn Châu ngồi chở cả tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy Se Sẻ xuất hiện. 

Văn Châu nheo mắt nhìn Lam Trường: 

- Con nhỏ đó hứa cuội quá! 

- Không phải đâu! – Lam Trường bênh Se Sẻ – Se Sẻ bảo là nó sẽ cố nhưng nó không hứa chắc. Có thể là nó bận. 

Văn Châu chìa cuộn băng vidéo: 

- Thôi, mày cầm về đi! 

Lam Trường lắc đầu: 

- Mày giữ giùm tao đi! 

- Sao thế? – Văn Châu trố mắt – Mày cầm lấy để mai mốt đưa cho con nhỏ Se Sẻ chứ? 

Lam Trường nhăn nhó: 

- Nhưng hôm nay tao phải đi công chuyện, không thể cầm theo cuộn băng này được. 

loading...

- Lạ thật! – Văn Châu càng ngạc nhiên – Công chuyện gì mà ghê thế? 

Lam Trưởng mỉm cười: 

- Thật ra thì chả có gì ghê gớm đâu. Tao chỉ bận đi đá bóng thôi. Đi đá bóng mà cầm theo cuộn băng này, tụi bạn sẽ thó mất. 

Vừa nghe tới hai chữ đá bóng, Văn Châu đã nghe máu chảy rần rật trong người: 

- Mày đá bóng ở đâu thế? 

- Ở trước nhà thờ Ngã Sáu. 

- Tao biết chỗ đó. Chỗ đó có một bãi cỏ. 

- Ừ, chủ nhật nào tụi tao cũng ôm bóng ra đó chơi. 

Văn Châu tò mò: 

- Tụi tao là những ai? 

- Tao và bọn nhóc trong xóm. 

- Thế tụi mày đá với ai? 

Lam Trường nhún vai: 

- Đá với bất cứ ai muốn đá. Tụi tao đá độ. Cứ mỗi bàn thắng là hai chục ngàn. 

Lần đầu tiên Văn Châu nghe tới từ đá độ. Nó là chuyên gia lang thang ngoài bãi bóng, nhưng trước nay nó chỉ đá chơi cho vui, đá vì ham thích, cũng giống như bọn Tiểu Long, Quý ròm vậy. Cũng có lúc bọn nó cao hứng giao hẹn bên nào thua phải bao cả hai phe uống trà đá. Nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Nó chưa đá ăn tiền bao giờ. Nó không nghĩ chuyện đá bóng lại liên quan đến tiền bạc. 

- Như thế là đánh bạc! – Văn Châu nhìn Lam Trường, nheo mắt nói. 

Lam Trường tặc tặc lưỡi: 

- Tao cũng chả rõ như thế có phải là đánh bạc hay không. 

Văn Châu chép miệng: 

- Bộ mày thích đá bóng ăn tiền lắm hở? 

- Tao cũng chả thích! – Lam Trường nhún vai – Nhưng nói chung, tao cần tiền. 

Văn Châu không nén được tò mò: 

- Mày cần tiền làm gì? 

- Tao phải làm rất nhiều thứ. Nhà tao nghèo, tao không muốn ba mẹ tao phải lo lắng cho tao. 

- Nhà mày ở đâu? 

Đôi mắt Lam Trường trở nên xa xăm: 

- Nhà tao ở dưới quê. Ngoài tao ra ba mẹ tao còn phải nuôi ba đứa em tao nữa. Cực lắm. 

- Thế mày lên thành phố từ bao giờ? 

- Hơn một năm rồi. Tao ở với ông cậu! – Giọng Lam Trường chợt trầm xuống – Cậu tao nuôi tao ăn học. Còn tao thì có nhiệm vụ kèm cho thằng con của cậu tao. Thằng nhóc mãi chơi, học rất tệ, toàn xếp hạng bốn mươi, năm mươi trong lớp… 

Văn Châu lo lắng cho bạn: 

- Và mày phải kèm làm sao cho nó lên hạng nhất, hạng nhì? 

- Không! – Lam Trường mỉm cười – Nó được xếp hạng mười trở lên là cậu tao thoả mản rồi. 

Hoàn cảnh của người bạn mới khiến Văn Châu bất giác cảm thấy nao nao. Nó gật gù: 

- Tao hiểu rồi. Cậu mày chắc cũng chẳng dư dả fgì nên chắc ít khi cho mày tiền. 

- Ừ. Tao phải tự lo tiền mua tập vở, mia mốt phải mua sách tham khảo, tài liệu ôn thi nữa. Năm nay là năm cuối cấp nên tao lo lắm. 

Lam Trường làm Văn Châu ngạc nhiên quá đỗi. Hôm trước trò chuyện trên mạng, Lam Trường bảo năm nay nó lên lớp mười, còn vỗ ngực khoe khoang là học hơn Se Sẻ một lớp, sao bây giờ nó bảo là nó đang học năm cuối cấp. Chẳng lẽ năm nay Lam Trường học lớp mười hai? 

Văn Châu nhìn Lam Trường bằng ánh mắt ngỡ ngàng: 

- Nam nay mày lên lớp mười hai à? 

- Mười hai đâu mà mười hai! – Lam Trường cười hì hì – Hết hè này, tao mới lên lớp chín thôi. 

Thú nhận của Lam Trường khiến Văn Châu nhìn sửng đối phương, bụng không ngờ cái tay Lam Trường này lại “tổ sư nói dốc” như vậy. 

- Làm gì mày nhìn tao chăm chăm thế? Bộ mày không tin tao học lớp chín à? 

- Có gì đâu mà không tin! – Văn Châu cười méo xẹo – Tao chỉ ngạc nhiên là chưa nhập học mà mày đã lo kiếm tiền mua tài liệu ôn thi thôi! 

- À, hiện nay tao kiếm tiền là để thuê máy vi tính… 

- Thuê máy vi tính? – Văn Châu nhướn mắt – Là sao? 

Lam Trường khụt khịt mũi: 

- Năm ngoái tao thi rớt môn tin học. Điểm lý thuyết tao được 8, nhưng điểm thực hành tao chỉ có 4. Đây tuy là môn phụ nhưng nếu năm nay tao lại rớt nữa, đến lúc thi tốt ngiệp tao sẽ chẳng được cộng thêm điểm nào… 

- Tao hiểu rồi! – Văn Châu gật đầu, vẻ thông cảm – Chính vì vậy mà mày quyết tâm thuê máy để thực tập?

- Ừ! – Lam Trường chớp mắt – Tao cũng khoái vào máy để chơi games và tán gẫu nữa. Không hiểu sao tao rất mê môn tin học, nhưng tao lại không có máy như những đứa khác. Chui vào các quán cà phê vi tính thì không đủ tiền. Người ta nối trực tiếp vào internet, giá đắt lắm! Vào những chỗ này phải trả tối thiểu bốn trăm đồng một phút, thuê một tiếng đồng hồ mất đứt hai mươi bốn ngàn. 

Văn Châu chớp mắt: 

- Thế mày thuê máy ở đâu? 

- Nhà thằng bạn tao. Máy nó chỉ nối mạng trong nước nên giá cho thuê rất rẻ. Một tiếng đồng hồ chỉ có tám ngàn à. 

- Thì ra thế! 

Văn Châu gục gặc đầu. Bây giờ thì nó hiểu tại sao có những lần Lam Trường thoát ra khỏi mạng một cách đột ngột, những lúc đó chắc là tới giờ Lam Trường phải trả máy. Thư nó gởi hôm trước, Lam Trường không nhận được hẳn là do chủ máy hoặc khách thuê nào đó xoá nhầm. 

Lam Trường không hiểu ý nghĩa trong câu buột miệng của Văn Châu. Thấy Văn Châu gật đầu, nó gật đầu theo: 

- Thì vậy chứ sao. Nếu không cần tiền thuê máy, chiều nay tao đi chơi với mày, khỏi cần tới nhà thờ Ngã Sáu làm gì. 

Văn Châu nheo mắt: 

- Nhưng chắc gì chiều nay mày sẽ kiếm được tiền. Nhỡ tụi mày đá thua thì sao? 

- Tao cũng không biết nữa! – Lam Trường thở dài – Tụi tao đá có lúc thắng có lúc thua… 

- Lát nữa tao sẽ đi với mày! 

Lời tuyên bố bất ngờ của Văn Châu khiến Lam Trường ngẩn ra: 

- Mày nói thật đấy hở? 

- Nói thật. 

- Thế thì hay quá! – Lam Trường reo lên sung sướng – Có mày ngồi giữ đồ giùm, tao sẽ yên tâm trổ tài… 

- Tao tới đó không phải để giữ đồ cho tụi mày đâu! – Văn Châu mỉm cười cắy ngang – Tao sẽ vào đá phụ! 

- Cái gì? – Lam Trường tròn xoe mắt – Mày vào đá? 

- Đúng vậy! – Văn Châu thu nụ cười, mặt nó thoắt nghiêm nghị – Tao sẽ cho các đội bóng kia vào lưới lượm banh mệt nghỉ. Và mày tha hồ kiếm tiền thuê máy vi tính… 

Nghe cái giọng chắc ăn như bắt cua trong giỏ của người bạn mới, Lam Trường không khỏi cười thầm. 

Văn Châu phớt lờ ánh mắt ngờ vực của Lam Trường, thản nhiên tiếp: 

- Tụi mình đi đi! Tới đó rồi mày sẽ biết!

Nguồn: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?18445-Kinh-van-Hoa-Tap-30-Quan-kem#ixzz2OB5jztV5

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: