truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện »

Ôm tim anh bỏ chạy – Chương 9 Thất tình 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sáng Chủ
Nhật đẹp trời. Nắng lách qua khe cửa hắt một luồng sáng trong suốt lấp lánh vào
tận giường của Bảo. Cô nheo mắt choàng tỉnh rồi nhảy xuống giường. Sắp trễ giờ
lễ ở nhà thờ và cô còn có một cuộc hẹn với Hải Anh. Cô chủ động hẹn anh đi uống
cà phê bệt, anh đồng ý ngay. Vậy mà cô cứ nghĩ rằng anh sẽ đề nghị đến một quán
cà phê nào đó như Gõ Cóc Cóc chẳng hạn. Anh nói rất thích không gian Sài Gòn
thu nhỏ ở Gõ Cóc Cóc còn gì. Tim Bảo đập rộn rã. Đây là cuộc hẹn chính thức của
hai người độc thân trong đó có một người yêu thầm người kia.

Bảo mặc áo
sơ mi trắng rộng thùng thình, quần caki đen, đội mũ rộng vành, tóc bồng bềnh
mềm mại. Vì là ngày Chủ Nhật nên khá vất vả Bảo mới chen lên được xe buýt. Cô
ngồi ghế gần cửa sổ, và dĩ nhiên cô phải chạy tới thật nhanh mới giành được.
Chợt nhận ra có một chị mang bầu đang phải đứng, Bảo vội đứng dậy nhường ghế
cho chị, nhận lại được nụ cười trìu mến trên môi chị ấy.

Xe buýt
dừng ở trạm gần nhà thờ Đức Bà, Bảo xuống xe đi nhanh tới nhà thờ để kịp tham
dự thánh lễ. Tan lễ, cô chạy tới công viên dáo dác tìm Hải Anh. Ánh nắng chói
chang rọi qua kẽ lá chiếu xuống vành mũ. Bảo ngơ ngác đứng giữa công viên đông
nghịt. Đột ngột có một ly cà phê chìa ra trước mặt, Bảo quay sang nhìn thấy Hải
Anh liền cười tít mắt:

- Em tưởng
anh về rồi.

- Anh đi
lễ ca trước em, qua đây ngồi chờ nãy giờ nè.

- Hì, em
dậy muộn. – Bảo thành thật. – Xin lỗi anh nghen.

Công viên
toàn người trẻ, ngồi nói chuyện cười đùa. Hải Anh và Bảo ngồi bệt trên cỏ, dưới
những tàng cây xanh ngắt. Bảo cười sung sướng với vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
Nếu đã không còn rào cản gì nữa thì cô có quyền theo đuổi anh. Mỗi lần gặp anh,
tim cô cứ đập loạn cả lên. Cô không còn trẻ con với những cảm xúc chưa kịp gọi
tên nữa. Sau nhiều năm, những cảm xúc ấy lại được đánh thức và cô biết đó là
tình yêu.

Ngẩng đầu
ngắm nhà thờ Đức Bà, Bảo cười vu vơ:

- Sài Gòn
đẹp quá!

- Ừ! – Hải
Anh nhìn Bảo cười.

Cô quay
sang hỏi:

- Anh nè,
hồi học cấp ba, anh có nhớ một con nhỏ tóc màu hạt dẻ uốn xù lên hay bị thầy
Tuấn bắt lên văn phòng ngồi uống nước trà không?

Hải Anh
lắc đầu:

- Lâu quá
rồi nên anh cũng không nhớ nữa. Mà đó là em hả?

Bảo cười hì hì:

- Dạ. Em thấy anh ngồi với bí thư các lớp, trao đổi sôi nổi về hoạt động Đoàn.
Bên này, mấy thằng bạn và em ngồi im như thóc nghe thầy phổ biến nội quy rồi
sau đó cặm cụi viết bảng kiểm điểm. Đứa nào cũng ngán ngẩm.

- Sao mấy đứa không lo học hành mà chỉ lo quậy phá cúp học?

Bảo khẽ thở dài:

- Hầu hết mấy đứa tụi em đều có ba mẹ bỏ nhau còn không thì mải lo làm ăn
kiếm tiền không quan tâm tới tụi em. Có mấy đứa nghiện game nặng, rủ theo cả
đám ham vui. Lên lớp mười một có cô giáo chủ nhiệm tâm lý, tụi em nể cô nên
cũng chăm chỉ hơn một chút.

Rồi cô cười toe hỏi Hải Anh:

- Anh biết ước mơ của em hồi đó là gì không?

- Trở thành nhà văn nổi tiếng hả? – Hải Anh nở nụ cười.

- Không phải. – Bảo nhoẻn cười. – Em muốn trở thành một cô giáo. Nhưng cuối
cùng lại chẳng thực hiện được. Em thi rớt Đại học Sư Phạm, má bắt em học Cao
đẳng Kế toán để dễ xin việc.

- Vậy hả?

- Em còn ước có một cái máy ảnh để chụp hình anh… – Bảo thầm thì.

- Chụp hình anh? – Hải Anh ngạc nhiên.

- Vì em… thích anh.

Hai má Bảo nóng ran sau câu nói đó. Cô không dám nhìn Hải Anh mà ngó lơ
sang chỗ có một thằng nhóc đang ôm đàn guitar, hát nghêu ngao.

- Sài Gòn giấu em kỹ quá. Để đến
khi anh tìm ra. Em yêu người ta mất rồi. Anh khẽ cười nụ cười vu vơ. Giấu che
đi nỗi buồn vô cớ…

Bảo nhịp chân theo giai điệu rồi hát bè cho thằng nhóc. Nhóc ta nhìn cô
cười. Âm nhạc cất lên khi ngôn ngữ đã bó tay. Thực sự Bảo đang rất xấu hổ, và
cô chỉ có thể hát để giấu đi vẻ thẹn thùng hiện rõ trên mặt mình. Đôi khi những
lời yêu vẫn rất khó nói ra thành lời. Có những người vì không dám nói ra tình
cảm chất chứa trong lòng đã để tuột mất cơ hội có được một nửa của mình. Bảo
không muốn cứ mãi là người chậm chân, chỉ biết đứng nhìn anh thuộc về người
khác. Anh không chỉ là người yêu lý tưởng mà còn là thần tượng của cô. Những
ngày mưa trút xuống thành phố, Bảo khao khát có một bàn tay ấm áp nắm lấy tay
mình. Từ khi gặp lại Hải Anh, cô muốn người đó là anh. Khi thấy bên cạnh anh có
một cô gái xinh đẹp, cô che giấu nỗi buồn bằng nụ cười bình thản, tự an ủi bản
thân rằng: “Sài Gòn giấu anh kỹ quá, để đến khi em tìm ra, anh yêu người ta mất
rồi!”. Và lòng cô vẫn luôn nhói đau.

Thằng nhóc lại dạo đàn, hát ca khúc Sài
Gòn cafe sữa đá
. Bảo quay sang nhìn Hải Anh cười ngượng nghịu. Anh nở nụ
cười tỏa nắng, tóc anh óng ánh dưới ánh nắng. Bảo chờ đợi một câu trả lời.
Nhưng Hải Anh lại nói:

- Thằng Đại rất thích em.

Bảo cười vu vơ:

- Em biết. Đại từng là bạn trai của em. Và giờ Đại muốn hai đứa quay lại
với nhau. Nhưng em chỉ coi Đại là bạn thôi.

Hải Anh im lặng nhìn cô.

- Em thích anh từ hồi em học lớp mười nhưng bởi vì anh đã có bạn gái nên em
tự động rút lui. Gặp lại anh thì đã mấy năm sau rồi, trái tim em lại một lần
nữa rung động trước anh. Thấy bên cạnh anh có một cô gái rất xinh đẹp và quyến
rũ, em nghĩ có lẽ mình không có cơ hội nên tự nhủ phải giấu kín tình cảm của
mình.

Cô nheo mắt cười rồi nói tiếp:

- Nghe anh nói đã chia tay bạn gái, anh không biết em vui sướng như thế nào
đâu. Em biết như vậy có hơi ích kỷ nhưng vì thích anh nên em muốn “nối sợ dây
dài” và nói cho anh biết tình cảm của mình.

Bảo uống cà phê nhìn Hải Anh bằng ánh mắt sáng lấp lánh. Anh cười nói với
cô:

- Rất cảm ơn tình cảm của em. Nhưng anh chỉ coi em là bạn gái của em trai
anh.

***

Mặc dù đã chuẩn bị trước tinh thần nếu có bị từ chối thì sẽ buồn ít thôi,
vậy mà Bảo vẫn thấy đau nhói ngay tim. Hải Anh đề nghị để anh chở cô về nhưng
cô lắc đầu rồi bỏ chạy, nước mắt trào ra nóng hổi hai bên má. Đây là lần đầu
tiên Bảo dũng cảm tỏ tình với một người con trai và cũng là lần đầu tiên bị
người ta từ chối tình cảm. Rốt cục cô vẫn nghèo rớt tình yêu. Chỉ trong vòng
chưa đầy ba ngày mà Bảo bị tới hai cú sốc. Cuốn tiểu thuyết thứ ba không được
xuất bản. Người mà cô yêu nói với cô: “Anh chỉ coi em là bạn gái của em trai
anh”. Cô có cảm giác như mình bị lạc vào hoang đảo. Tâm trạng của cô lúc này
thật giống như trong ca dao: “Chiều nay có kẻ thất tình. Tựa mái mái đổ, tựa
đình đình xiêu”.

Trời nắng đẹp nhưng Bảo chỉ nhìn thấy trước mắt một màu xám xịt và âm u. Cô
đi lang thang trên đường phố, nước mắt vẫn rơi mặc cho những người hiếu kỳ nhìn
vào mình. Các cô bạn của cô có thể dễ dàng tìm được một người đàn ông sinh ra
để dành cho mình nhưng sao đường tình duyên của cô lại trắc trở như vậy.

Đường phố xe cộ qua lại tấp nập, tiếng còi xe chát chúa vang lên bên tai
nhưng dường như không mấy tác động đến tâm trạng của Bảo. Cô đi vào trong hẻm.
Con hẻm này không rộng bằng hẻm nhà cô, nắng không rọi tới, mát rượi. Cô đi
ngang qua những ngôi nhà san sát nhau, nghe giai điệu một ca khúc Hàn Quốc phát
ra từ ban công. Cô bước tiếp thấy có bà mẹ đứng giũ quần áo trẻ em phành phạch
ngay góc sân nhỏ hẹp, đứa con đang tập đi lững chững mang đôi giày kêu chít
chít ôm chân mẹ. Rồi Bảo thấy những gia đình có ba mẹ cùng con cái, hoặc là họ
quây quần trước nhà coi ti vi, hoặc là đang dọn cơm, hay người ba cõng con trên
vai còn người mẹ cầm chén cơm đi theo cười khúc khích. Những gia đình hạnh
phúc, ấm êm. Những ngôi nhà đầy ắp tình yêu thương.

Chui vào hẻm để cảm nhận hơi thở cuộc sống thật gần gũi, một nhịp sống rất
đời thường. Khói bụi, tiếng ồn, những vồn vã tấp nập đều được bỏ lại đằng sau.

Sau một hồi đi bộ lòng vòng, nước mắt Bảo đã khô rát trên má, chân mỏi nhừ.
Cô ra khỏi hẻm đi xe ôm về nhà, kết thúc một buổi sáng nhiều cảm xúc.

Lúc chiếc xe ôm thả Bảo trước quán nhậu, cô thấy bà Sáu bán tạp hóa ngoài
đầu hẻm ngồi buôn chuyện với cô hàng xóm sát nhà cô. Mấy bà cô nhiều chuyện hay
bàn tán nhà này có đứa con gái bỏ nhà đi theo trai, nhà kia có thằng con trai
dại gái… chuyện gì các bà các cô cũng có thể buôn được. Bảo trả tiền xe ôm, gật
đầu chào bà Sáu và cô Châu rồi lẳng lặng đi vào nhà nhưng khi nghe loáng thoáng
người bà Sáu đang nói tới, cô liền đứng sững lại.

- Con nhỏ Hải Phượng bị hai thằng du côn đi Exciter đạp xe ngã cái rầm, tui
thấy chạy ra quớ làng xóm thì nghe một thằng nói to, mày mà còn giựt chồng
người khác thì coi chừng cái mặt mày không còn lành lặn đâu. Tui nghe mà hết
hồn. Con nhỏ ngoan ngoãn là vậy mà đi giựt chồng người ta hồi nào trời.

- Nó đi sớm về khuya ai mà biết.

- Chớ cái thằng đi xe Wave hay chở nó về là thằng nào?

- Chắc nó bỏ rồi. Mấy bữa nay đâu thấy thằng đó tới chở nữa đâu.

Bảo chạy tới hỏi ngay:

- Bà Sáu, chị Phượng giờ ở đâu vậy bà Sáu?

- Nó được người ta đưa vô bệnh viện rồi con. Nó bị chảy máu đầu.

Bảo hốt hoảng rút điện thoại gọi ngay cho Huy:

- Anh Huy, anh đang ở đâu vậy? Chị Phượng bị đánh ghen gần nhà… Trời ơi,
anh không biết hả?

Cúp máy ngay sau đó, Bảo chạy vào nhà lấy xe máy phóng tới bệnh viện.
Chuyện này là sao chứ? Làm gì có chuyện Hải Phượng giựt chồng người khác.

***

Vào bệnh viện, Bảo hỏi tùm lum cuối cùng cũng tìm thấy phòng của Hải
Phượng. Thấy Bảo, Phượng òa khóc nức nở. Đầu Phượng quấn một vòng băng trắng
toát, tay cũng được băng bó lại. Cô nắm chặt tay Bảo, nghẹn ngào:

- Chị… sợ quá… Bảo ơi… Chị… sợ…quá…

Mấy phút sau, Huy đẩy cửa lao vào. Phượng gào lên:

- Anh cút ra khỏi đây ngay cho tôi. Đi đi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh
nữa. Anh đi đi.

Rồi cô nằm vật xuống giường, quay lưng lại, cả người run rẩy.

- Phượng…

Sau khi sững người trước thái độ của bạn gái, Huy lao tới ôm cô mặc cho Hải
Phượng giằng co dữ dội.

- Phượng,
em hãy nghe anh nói. Bình tĩnh lại, nghe anh nói.

Hải Phượng
vung tay tát Huy một cái thật mạnh rồi gào lên:

- Đồ khốn.
Anh là đồ khốn. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa. Anh đi đi.

Các y tá
chạy tới nhắc nhở phòng 101 không được làm ồn. Bảo vội đẩy Huy ra khỏi phòng:

- Anh Huy,
anh ra ngoài đi. Mà thôi, anh về đi. Chị Phượng không muốn nhìn thấy mặt anh
nữa thì anh về đi. Em năn nỉ anh đó.

- Ừ, được
rồi. – Huy nhìn Hải Phượng bằng ánh mắt đau khổ. – Anh sẽ chờ ở ngoài. Em chăm
sóc cổ nghen.

Bảo đóng
cửa rồi bước tới giường. Phượng nằm quay lưng lại khóc rấm rứt. Bảo không dám
hỏi đã có chuyện gì xảy ra nhưng cô lờ mờ đoán ra người tuyên bố Hải Phượng
giựt chồng mình chỉ có thể là cô gái tên Quỳnh, người được gọi là vợ sắp cưới
của Huy. Phụ nữ một khi đã lên cơn ghen thì không biết họ sẽ làm tới những
chuyện gì. Huy đã để chuyện này xảy ra nên người đáng trách nhất vẫn là anh.
Làm đàn ông mà không bảo vệ được người con gái mình yêu nhất thì thật đáng xấu
hổ. Người đáng trách tiếp theo là Bảo. Cô đã giấu giếm mọi chuyện.

- Chị, em
xin lỗi. – Bảo nói nhỏ. –  Em biết hết
tất cả mọi chuyện nhưng giấu không nói cho chị biết. Em cứ nghĩ anh Huy sẽ nói
với chị.

- Đồ xấu
xa… – Phượng gằn giọng.

- Chị…

- Anh ta là đồ xấu xa. Giờ chị muốn ở một mình. Em đi về luôn đi.

Bảo khẽ thở dài. Tại sao cô lại tự chui đầu vào chuyện này cơ chứ. Nếu cô
kể hết mọi chuyện cho Hải Phượng biết thì sự việc đâu đã đến nước này.

- Em xin lỗi. – Bảo cố vớt vát.

- Chị đã nói em đi về đi mà. – Giọng Hải Phượng gay gắt.

Lúc Bảo đẩy cửa bước ra ngoài, Huy chạy ngay tới hỏi:

- Hải Phượng
sao rồi em?

loading...

- Chỉ nói
muốn ở một mình. – Bảo buồn bã nói.

Huy và Bảo
ngồi trên băng ghế ngoài hành lang nhìn các y bác sĩ đi qua đi lại. Anh vò đầu
mấy cái nói với Bảo:

- Sáng nay
Phượng tới biệt thự của anh tát anh hai cái rồi bỏ về. Không ngờ sau đó lại xảy
ra chuyện này. Hình như Quỳnh đã đến gặp cổ và nói gì đó. Anh bức bối quá không
nghĩ được gì nữa.

- Cô vợ
chưa cưới của anh ghê ghớm quá. – Bảo nhăn mặt. – Thuê cả xã hội đen tới dằn
mặt chị Phượng.

- Anh vừa
gọi cho nó, nó nói làm vậy vì yêu anh, rằng Hải Phượng chỉ yêu tài sản của nhà
anh chớ cổ không yêu anh. Con khùng!

- Chuyện
này anh tự giải quyết đi. Em không chắc chị Phượng có tha thứ cho anh hay không
nhưng anh hãy bảo đảm rằng không ai dám đụng tới chỉ lần thứ hai.

- Ừ, anh
biết rồi.

Bảo đứng dậy
tìm chìa khóa và thẻ giữ xe:

- Giờ em
phải về nhà ăn cơm, có gì chiều em ghé qua. Anh gọi cơm cho chị Phượng nghen.

- Anh nói
người trong nhà hàng mang tới rồi.

- Giờ chỉ
đang bị kích động nên tốt nhất anh đừng vào trong, nhờ y tá mang vào giùm nghen.
Em về đây.

- Ừ!

Bảo chào
Huy rồi bước trên hành lang dài của bệnh viện. Trong cuộc sống chuyện gì cũng
có thể xảy ra. Con người ta phải dũng cảm đối mặt với mọi chuyện kể cả trong
tình huống xấu nhất. Cô không việc gì phải đau khổ vật vã chỉ vì bị từ chối
tình cảm. Thất tình là chuyện bình thường như con đường mình đi hằng ngày, có
phải chuyện gì ghê ghớm khủng khiếp lắm đâu. Bây giờ chuyện của Hải Phượng mới
đáng để lưu tâm. Chắc Phượng đau khổ lắm. Huy lừa dối cô nhiều chuyện như vậy
cơ mà. Nếu là Bảo, cô cũng khó có thể tha thứ cho anh.

***

Về đến
nhà, Bảo đi thẳng xuống nhà bếp lục cơm nguội. Má Bảo đang làm lòng heo. Bảo
múc cơm đầy nhóc ra tô, chẳng buồn hâm lại vì quá đói.

- Con
Phượng sao rồi con? – Má Bảo hỏi.

- Chị Phượng
bị thương nhẹ ở đầu, tay chân chỉ bị trầy xước sơ sơ thôi má. -Bảo trả lời.

- Tội
nghiệp con nhỏ. Đúng là mấy thằng ác ôn… Mà thằng Huy có vợ rồi hả con?

- Vợ chưa
cưới thôi, ba mẹ anh Huy bắt ảnh cưới chớ ảnh cũng có muốn đâu.

- Ờ. – Má
Bảo ngừng tay ngẩng đầu lên.- Ủa, sao không hâm cơm canh lại rồi ăn con?

- Dạ, vầy
được rồi má.

Bảo múc
thịt kho vào tô cơm, múc thêm chén canh rồi bưng lên gác đặt trên bàn. Cô mở
toang hai cánh cửa sổ và cửa chính cho căn gác đỡ ngột ngạt. Điện thoại chợt
phát nhạc inh ỏi. Nhìn dãy số lạ lẫm, Bảo đoán là số điện thoại bên Mỹ.

- Alo.

- Là tôi
nè. – Giọng Đại trong điện thoại.

- Ừ, giờ
này bên đó là hơn nửa đêm. Sao ông không đi ngủ đi?

- Nhớ bà
quá tôi không ngủ được. Bà đang làm gì vậy?

Bảo bước
tới bàn ngồi xuống ghế xoay:

- Tôi ăn
cơm.

- Vậy hả?

Chợt nghĩ
đến Hải Anh, Bảo không biết có nên nói cho Đại biết chuyện cô bị anh từ chối
tình cảm không. Dù gì Đại cũng là thằng bạn thân nhất của cô. Nhưng Đại lại
thích cô. Nói với Đại cô thích anh của Đại có nên không?

- Sao bà
không nói gì nữa? Tôi gọi điện chỉ để nghe giọng bà đó.

- Tôi đang
nhai cơm. – Bảo xúc muỗng cơm và miếng thịt kho đút vào miệng nhau ngấu nghiến.

- Ừ, vậy
bà ăn cơm đi. Lúc khác tôi gọi lại.

- Ừ!

Bảo ăn hết
tô cơm, húp hết chén canh rồi bật máy tính mở thư mục Tiểu thuyết. Mở file word cuốn tiểu thuyết thứ ba, cô ngồi rê chuột
chép miệng tiếc rẻ. Gần 500 trang word lận. Tiếc thiệt đó. Mất bao nhiêu là
thời gian và công sức của mình. Đành cất tạm vào trong thư mục Của để dành mới tạo.

***

Chủ Nhật
hàng tuần, Hải Anh thường hay lái xe đến nhà nội ăn tối. Ở đó anh sẽ gặp các
anh chị em khác trong đại gia đình. Thu Minh và Minh Anh là hai người con của chú
Hai đang điều hành một công ty bất động sản và hệ thống siêu thị M&A bận
rộn như vậy nhưng hầu như tuần nào cũng đến chỉ trừ những khi đi công tác hoặc
bận rộn công việc đột xuất. Huy là con trai chú Tư, một thằng được nuông chiều
từ nhỏ, dù có ham chơi đến mấy nhưng Chủ Nhật nào cũng tới nhà nội ăn cơm. Anh
còn hai đứa em họ nữa, bé Châu em gái Huy đang du học ở Mỹ và Anh Vũ con cô Út là
thành viên nhóm nhạc rock S.4. Bà nội anh thường đích thân vào bếp nấu cho mấy
đứa cháu, bắt ăn hết không được bỏ đồ ăn làm mấy chị em ăn no căng cả bụng.

Bên ngoài
căn biệt thự đỗ hai chiếc ô tô một trắng một đen của Thu Minh và Minh Anh. Hải
Anh dựng xe máy đi nhanh vào trong nhà. Mọi người đã dọn sẵn bàn ăn đang ngồi
trên ghế nệm cười nói vui vẻ. Hải Anh chào bà nội và anh chị họ rồi ngồi xuống
ghế nệm.

- Ủa,
thằng Huy đâu con? – Nội hỏi anh – Nó không đi với con hả?

- Dạ, nó
bận không tới được nội.

- Vậy vô
ăn cơm thôi mấy đứa.

Bà nội
ngồi xuống bàn sau đó ba chị em Hải Anh mới lục tục kéo ghế ngồi vào bàn. Bàn ăn
bày biện nhiều đồ ăn ngon làm cả ba ai cũng háo hức.

- Mấy đứa
tụi con ăn nhiều vô nghen. Đứa nào cũng làm việc vất vả, không chịu ăn uống
điều độ. Nội nói là đừng có ham công tiếc việc tới độ không quan tâm tới sức
khỏe của bản thân mà tụi bay cứ bỏ ngoài tai. Tụi bay đừng cho rằng mình còn
trẻ, sức khỏe tràn trề mà làm việc như điên chỉ làm cơ thể nhanh bị lão hóa.
Chừng về già muốn níu kéo sức khỏe cũng đã muộn.

Ba chị em
đồng thanh trả lời:

- Dạ, thưa
nội.

- Nè, Minh.
- Nội nhìn đứa cháu gái.

- Dạ? -
Thu Minh ngẩng đầu lên.

- Con hơn
ba chục tuổi đầu rồi đó. Đừng cho là bà già này nói nhiều, con không còn trẻ
nữa đâu, lo mà kiếm chồng đi.

- Dạ. -
Minh cười híp mắt – Nhưng mà nội ơi, phụ nữ thành đạt khó lấy chồng lắm phải
không nội?

- Tại con
kén chọn quá chớ sao mà khó? Hạ tiêu chuẩn xuống đi. Ai đời cứ đòi tìm cho được
người thông minh, giỏi giang hơn mình.

- Hì, con là vậy đó nội.

Bà nội quay sang nhìn Minh Anh đang cắm cúi gắp đồ ăn:

- Sao từ khi chia tay với con bé Lan, nội không thấy con nhắc gì tới chuyện
quen bạn gái?

- Dạ, con bận lắm nội không có thời gian đi hẹn hò.

- Nội nói con bao nhiêu lần rồi, đừng có làm việc như điên nữa, thỉnh
thoảng nên đi du lịch cho thoải mái rồi tìm bạn gái luôn đi.

- Dạ.

Hải Anh gắp đùi gà cho vào chén nội, cười khì khì:

- Con mời nội.

Nội nói với anh:

- Còn con nữa, ăn nhiều vô. Mới bệnh có mấy ngày mà nhìn ốm nhôm ốm nhách.

- Trời! Con bảy chục kí mà ốm nội.

- Ăn nhiều vô. – Nội bật cười.

Nội anh luôn vậy, quan tâm tới từng đứa cháu. Những gì nội anh nói nhiều
khi thuộc luôn nhưng mấy chị em đều muốn nghe nội nói chuyện. Từ nhỏ ông bà nội
đã dạy mấy đứa cháu hiểu thế nào là nhân, lễ, nghĩa, trí, tín. Những lời ông bà
dạy dỗ mấy chị em đều khắc sâu vào đầu để sau này sẽ dạy lại cho con cháu.

Ăn tối xong, Hải Anh xin phép nội về rồi lấy xe lái thẳng tới quán bar HP.
Huy gọi anh ra đó làm vài ly. Vào trong quán bar, Hải Anh thấy Huy đang ngồi
nốc cả chai rượu.

Đập mạnh lên vai thằng em họ, Hải Anh cười hỏi:

- Có chuyện gì mà hẹn anh ra đây? Em dâu sao rồi?

Huy buồn rầu nói:

- Cổ không nhìn mặt em, còn mẹ của cổ thì mắng chửi em xối xả. Em không muốn chia tay cổ như thế này.

- Thôi
quên đi. Mẹ em không đồng ý cho em yêu cổ đâu.

Hải Anh
muốn lấy chai rượu trong tay Huy nhưng Huy giằng ra.

- Sao em
có thể quên được? Anh nói đi, làm sao em có thể quên cổ được?

- Sao ngay
từ đầu không nói cho cổ biết tất cả rồi từ từ tìm cách thuyết phục chú thím. Để
sự việc tới nước này rồi giờ ngồi hối hận.

- Nếu cổ
biết thì cổ sẽ không hẹn hò với em nữa. – Huy lại nốc rượu.

- Thôi
đừng uống nữa.

- Anh mặc
kệ em đi.

***

Hơn một
giờ sáng, Hải Anh mới lôi được Huy say khướt ra khỏi quán bar, bắt taxi chở về
biệt thự. Hai giờ sáng, anh về đến căn hộ, mệt mỏi cởi bớt mấy nút áo rồi nằm
vật ra giường.

Cái thằng…
Uống cho cố vào rồi than nhức đầu.

Rút điện
thoại ra coi giờ, Hải Anh nhìn thấy tin nhắn thoại của “Vịt bông” gửi cho anh
lúc một giờ hơn.

“Anh! Là
em nè. Không ngủ được nên em muốn gọi cho anh nhưng lại sợ làm phiền anh. Chúng
ta vẫn là bạn hen. Hồi sáng, em đã rất buồn. Em đi bộ một quãng dài để suy nghĩ
và hiểu ra rằng, trái tim cũng giống như máy cát sét, chỉ có thể bắt được sóng
cùng tần số mới kết nối được với trái tim khác. Em muốn đính chính với anh một
điều, em không phải bạn gái của Đại. Anh ngủ ngon nhé!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: