truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Thế giới truyện

Nhật Ký Mang Thai Khi 17 – Chương 4 

Đăng ngày 21/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Màu đen. Có lông. Hôi rình. Cắn đau. Tinh ranh. Phá phách. Đó là con chuột. Và điều cực kỳ kinh khủng ở đây: cái con vật rùng rợn ấy đang ở ngay trong cặp tôi. Đánh chết thằng nào bố láo dám chơi xỏ lá tôi như vậy! Cũng may tôi chưa kịp ôm cặp lên là đã cảm giác hình như có thứ gì ngọ ngoạy ở trỏng. Mau chóng đưa mắt nhìn vô thì ông bà ông vãi ơi, nguyên con chuột
loading...

Ngày 23 tháng 01. Hữu thù bất báo phi quân tử.

đọc truyện | Nhật Ký Mang Thai Khi 17 – Chương 4 – WAP truyện online 

 

Màu đen. Có lông. Hôi rình. Cắn đau. Tinh ranh.
Phá phách. Đó là con chuột. Và điều cực kỳ kinh khủng ở đây: cái con vật rùng
rợn ấy đang ở ngay trong cặp tôi. Đánh chết thằng nào bố láo dám chơi xỏ lá tôi
như vậy! Cũng may tôi chưa kịp ôm cặp lên là đã cảm giác hình như có thứ gì ngọ
ngoạy ở trỏng. Mau chóng đưa mắt nhìn vô thì ông bà ông vãi ơi, nguyên con chuột
nhắt đen xì nằm chình ình giữa mấy cuốn tập.

 

Hành động đầu tiên của tôi là… Ném cặp đi. Nhảy lên băng ghế. Hét lớn.

 

Tôi không nghĩ là những kẻ sợ chết khiếp con vật
này còn có thể có những hành động khác khi thấy nó “tương thân tương ái” ngay
trong đồ vật mình ôm ấp mỗi ngày.

 

Ố la la! Chưa dừng ở đó, đúng lúc trời cao “thương
tình” hay sao mà cho kẻ-bẻ-trộm-cành-mai hôm trước đột ngột xuất hiện và hiển
nhiên, cậu ta đã mở to mắt nhìn tôi trong bộ dạng: đu cả tứ chi trên thành ghế
đá và ngồi chết dí đấy như bị dán keo ngay mông. Tôi đoán khi ấy hẳn mình chả
khác nào một con khỉ. Ngay cả ánh mắt ngơ ngác của Chan Chan cũng hằn rõ điều
này. Vậy thì, tôi biết giấu cái bản mặt này
đi đâu đây???

 

“Đằng ấy bị vọp bẻ hay sao mà nhảy như cóc thế?” –
Chan Chan đi lại gần hỏi.

 

Dù hơi quê nhưng tôi không còn cách nào khác đành
trả lời thành thật về sự việc:

 

“Có con chuột trong cặp. Tớ sợ chuột.”

 

Nghe xong, Chan Chan đảo mắt một hồi rồi đi lại
chỗ chiếc cặp bị chính chủ nhân của nó ném đi không thương tiếc, chậm rãi cúi
xuống cầm lên xem. Tôi thấy cậu ta từ từ thò tay vào rồi rất nhanh sau đó lôi
ra con chuột nhắt. Chan Chan quẳng nó đi thật xa vào lùm cây. Còn tôi thở phào
nhẹ nhõm hệt như cái lần mẹ tưởng thằng Vinh biến mái tóc giả thành đồ giẻ lau
nhà trong khi thủ phạm thật sự mới chính là tôi.

 

“Nè, cặp của đằng ấy.” – Chan Chan trao vật về chủ
– “Đằng ấy dữ thế mà lại sợ chuột.”

 

Nhảy phốc xuống đất, tôi vừa đưa tay đón lấy cặp
từ Chan Chan vừa thút thít đáp khẽ:

 

“Tớ từng bị chuột cắn nên rất sợ. Ừm… cám ơn cậu
nhiều.”

 

“Không có gì. Cơ mà trông đằng ấy dzậy mới dễ
thương. Hiền hiền sợ con này con kia í.”

 

Tôi liền đưa mắt nhìn Chan Chan và thấy tên đáng
ghét ấy mỉm cười, hai lúm đồng tiền sâu hoắm trông duyên cực. Phải thừa nhận,
nhà nào có phúc mới sinh ra thằng cu này! Nghĩ bản thân cũng nên đền đáp người
ta nên tôi đánh bạo đề nghị:

 

“Nếu cậu không bận thì tớ mời đi ăn chè. Xem như
là để cám ơn.”

 

“Được. Đằng ấy đã mời thì đằng này không từ chối.”
– Chan Chan cười nhe răng.

 

… Thế là sau đó, Chan Chan chở tôi trên chiếc xe
đạp martin màu xám đến chỗ quán chè mà tôi ăn quen. Cậu ta có vẻ rất thích, còn
thích ăn chè hay thích… tôi thì chả rõ (^O^)

 

“Cậu muốn ăn chè gì?” – Tôi hỏi thân thiện khi cả
hai vừa ngồi vô bàn.

 

“Gì cũng được. Đằng ấy cứ chọn.”

 

Tôi gật đầu cầm tờ thực đơn lên xem xong gọi một
lèo mười món: chè đậu xanh, chè thái, sâm bổ lượng, gỏi khô bò, bánh flan,
cotail, bánh bò, súp cua, bánh tráng, đĩa trái cây.

 

“Đằng ấy gọi chi dữ vậy?” – Chan Chan nuốt nước
bọt nhìn mặt bàn đầy ắp thức ăn.

 

loading...

“Đừng lo, chỗ này rẻ lắm tớ ăn hoài. Nhiêu đây hơn
50 à. Tớ vừa có tiền tháng nên bao cậu ăn chơi. Với lại, tớ cũng đang đói.”

 

“Nhưng như vậy thì đằng này ngại lắm.”

 

“Ngại ngùng gì. Khi nãy cậu giúp tớ nên giờ tớ cám
ơn. Nào ăn đi!”

 

Dù hơi lưỡng lự nhưng sau đó Chan Chan cũng bắt
đầu cầm muỗng múc chè lên. Tôi cũng thế. Hai chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện
khá vui vẻ. Không ngờ tên Chan Chan háu ăn gớm, ban đầu còn e dè ấy vậy càng về
sau càng ăn hăng say đến nỗi tôi có cảm giác cậu
ta bị bỏ đói mấy tuần liền.

 

Chỉ hơn một tiếng sau là hai chúng tôi chén sạch
bách chỗ khổng lồ này. Nếu mà bụng còn chứa được nữa là tôi đã kêu thêm chầu
mới.

 

“Cậu ăn ngon chứ?” – Tôi hỏi khi trông Chan Chan
vỗ vỗ bụng.

 

“Ngọn tuyệt! Chỗ này vừa rẻ vừa ngon, mốt đằng này dẫn bạn bè đến đây ăn.”

 

“Ừ, ý hay đó.” – Tôi gật đầu xong tự dưng thấy mắc
tiểu – “Tớ đi vệ sinh một lát. Cậu ngồi chờ rồi lát chúng ta cùng về.”

 

Thấy Chan Chan gật gật liên tục, tôi liền mau
chóng đứng dậy rời bàn đi về phía phòng vệ sinh và… nở nụ cười cực kỳ ranh
ma!

 

Tất nhiên Chan Chan đã ngồi chờ tôi trong tâm
trạng vô cùng vui vẻ và thoả mãn vì được ăn no. Dẫu không có mặt ở đó nhưng tôi
vẫn hình dung rõ dáng vẻ thích thú của cậu ta.

 

Năm phút. Mười phút. Hai mươi phút. Và hơn ba mươi
phút sau. Tôi vẫn không trở lại.

 

Chan Chan bắt đầu sốt ruột đồng thời đưa mắt về
phía phòng vệ sinh cửa đóng im lìm. Đúng lúc bà chủ quán chè đi lại rồi đưa một
tờ giấy cho cậu ta, bảo rõ ràng:

 

“Cháu ăn xong thì thanh toán tiền cho dì. Đây l�
hoá đơn của mười món.”

 

“Dạ, dì chờ chút xíu. Bạn cháu đi vệ sinh sắp ra,
bạn ấy nói bao chầu này.”

 

“Cô bé ngồi cùng cháu hả? Nó đi rồi. Ban nãy, nó
từ cửa sau phòng vệ sinh bước ra ngoài và nói với dì có chuyện gấp nên về trước.
Còn tiền thanh toán thì cháu trả.”

 

“Dạ?!” – Chan Chan kinh ngạc – “Dì nói… Min Min
về rồi ư???”

 

Đối diện người phụ nữ trung niên mập ú gật đầu.
Còn Chan Chan, cậu ta há hốc mắt mở to trân trối và cả người gần như bại liệt
trên ghế ngồi.

 

“Giờ cô bé đó về rồi thì cháu trả tiền đi. Tổng cộng
là 200 chẵn.”

 

“Cái gì???” – Chan Chan dựng người thẳng dậy, cầm
lấy tờ thanh toán và nhìn như muốn dính chặt con ngươi vào đó. Lát sau, cậu ta
gào lên – “MIN MIN!!!”

 

Tôi – đứng phía bên kia đường nhìn qua quán chè –
bụm miệng cười khúc khích. Kỳ này thì trả sạt túi em trai nhé. Tưởng chị
quên vụ cây
mai hả cưng? Còn khuya! Hữu thù bất báo phi quân tử. Có thù mà không báo thì… chị đây làm con mày! Ban nãy khi Chan Chan giúp tôi
lấy con chuột kinh tởm kia ra thì đúng lúc ý nghĩa trả đũa chợt nhiên xuất hiện
mau chóng. Tôi giả vờ mời Chan Chan đi ăn chè và cậu ta “dính bẫy” thật! Ai biểu cái tội háu ăn làm chi! Thú thật tuy sợ chuột
nhưng tôi lại cũng là một “con tí” tinh ranh vì tôi sinh 96, tức năm con chuột
mà. 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: