truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhà A Nhà B, Chương 13-14 

Đăng ngày 15/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Mục Tư Viễn không quay đầu lại nói: "Lần sau đừng nhảm nhí như vậy, buôn dưa trong giờ làm sẽ bị trừ tiền thưởng
loading...

ngôn tình trung quốc | Nhà A Nhà B, Chương 13-14 – WAP truyện online hay

Nhà A nhà B

Tác giả: Hàm Hàm

Chương 13

Dịch: Losedow

Mục Tư Viễn vội vã đi vào văn phòng, Ngải Lâm vội theo vào hỏi, “Hơn 12 giờ rồi, ăn cơm chưa? Tôi cho rằng trưa nay mấy người cũng không về nên không gọi cơm cho anh”.

“Hội nghị có sắp xếp, Tôi muốn nghỉ trưa một chút, ngại tốn thời gian quá”, Mục Tư Viễn đặt túi xuống đi ra ngoài, “Xuống tầng 6 ăn một chút là được, cô ăn chưa?”

“Chưa, buổi sáng bận đến mức nước cũng không uống được một ngụm, cả đống người đến tìm anh. Còn cô Hoàng tiểu thư ở đài truyền hình kia thì gọi điện thoại nửa tiếng hỏi hàng trăm câu hỏi lớn nhỏ về anh, là bạn gái mới của anh à?”

Mục Tư Viễn không quay đầu lại nói: “Lần sau đừng nhảm nhí như vậy, buôn dưa trong giờ làm sẽ bị trừ tiền thưởng”.

Ngải Lâm vui vẻ cười, “Đây không phải tôi sợ đắc tội phu nhân chủ tịch tương lai sao, đến nay anh vẫn chưa nói gì, ai biết cô nào phải cô nào không chứ. Hơn nữa hai ngày trước vị người đẹp giám đốc ngân hàng xây dựng kia đến, anh còn không phải trò chuyện với người ta hồi lâu sao? Chẳng lẽ cô nàng đó mới là chính chủ?”

Mục Tư Viễn dùng một loại ánh mắt “mặc kệ ngươi” liếc cô một cái rồi sải bước vào thang máy.

“Lần trước bị kẹt trong thang máy với Mạch Tiểu Hân chính là cái thang máy này à?” Ngải Lâm hỏi giống như vô tình, “Anh dặn tôi mua chiếc xe đạp điện đó là để tặng cô ấy đúng không?”

“Làm sao?” Mục Tư Viễn hỏi với sắc mặt lạnh lùng, “Không phải bảo cô đưa cho thằng Năm sao?”

“Tôi vẫn không hiểu vì sao anh lại đưa xe đạp điện kiểu nữ đến cho công tử của ông vua xe hơi, cho dù là để làm phần thưởng rút thăm mừng khai trương cũng không cần anh bỏ tiền chứ. Thì ra là chính mình xấu hổ không dám trực tiếp tặng quà cho gái. Mục Tư Viễn ơi Mục Tư Viễn, mang tiếng đường đường một tổng giám đốc công ty vừa lên sàn, bây giờ tán gái với thân phận như anh làm sao có thể tặng xe đạp điện được, kiểu gì cũng phải tặng cái xe hơi chứ!” Ngải Lâm lắc đầu nói, “Anh đúng là quá bủn xỉn!”

“Không phải như cô nghĩ”. Mục Tư Viễn nhìn cô thư ký hoàn toàn không coi mình ra gì này, bất đắc dĩ nói, “Hôm đó tôi bị Tử Hãn chơi một vố, suýt nữa uống hết một chai xì dầu to, là Mạch tiểu thư giải vây cho tôi, phải chấp nhận hôm sau đến làm thuê cho quán mới được. Cô nói tôi có cần cảm ơn người ta hay không, chỉ là sợ cô ấy không chịu nhận nên mới nhờ thằng Ngũ tặng cho cô ấy với danh nghĩa phần thưởng”.

“Chơi anh một vố? Chuyện gì mà lại bắt anh uống xì dầu?”

Mục Tư Viễn tóm tắt qua những gì xảy ra hôm đó, Ngải Lâm cau mày nói: “Tử Hãn quá đáng quá, Tử Tình có biết hay không?”

“Có thể không biết. Tôi thấy vẻ mặt cô ấy cũng kinh ngạc. Tử Tình sẽ không làm những chuyện không đúng mực như vậy”.

Trong nhà ăn còn lại rất ít người, hai người gọi đồ ăn rồi tìm một vị trí ngồi xuống. Ngải Lâm nói: “Thảo nào hôm đó Tiểu Hân nói chai xì dầu đó thật sự quá đáng giá, khi đó tôi nghe mà không hiểu gì”.

Mục Tư Viễn ngẩn người hỏi: “Tại sao cô ấy lại biết?”

“Ba người chúng tôi ngồi ăn cơm trưa cùng nhau, Hà Đông nói có một lần cô ấy đi xe của Mạch Tiểu Hân quệt phải BMW của Tử Hãn, còn để số điện thoại của Tiểu Hân lại lừa gạt Tử Hãn, vì vậy Tử Hãn lại chú ý tới Tiểu Hân”. Len lén quan sát sắc mặt Mục Tư Viễn, thấy anh không hề phản ứng, Ngải Lâm không khỏi có chút thất vọng, “Tôi nói phụ nữ vẫn nên đi loại xe nhỏ một chút sẽ an toàn hơn, bây giờ trên thị trường có một loại xe đạp điện dùng pin lithium, không nặng hơn bao nhiêu so với xe đạp thông thường, tôi vừa mua giúp người ta một chiếc”. Ngải Lâm lại len lén liếc Mục Tư Viễn, Mục Tư Viễn hơi nhíu mày, Ngải Lâm tiếp tục nói, “Hà Đông nói Tiểu Hân vừa trúng một giải thưởng ở quán cà phê của cậu Năm, chính là một chiếc xe đạp điện màu đỏ hiệu Lệ Nhân dùng pin lithium, tôi liền biết là chuyện gì rồi. Tư Viễn, anh đúng là suy tính cặn kẽ”.

Mục Tư Viễn trợn mắt nhìn cô không khách sáo, “Đáng tiếc gặp cô nên khéo quá hóa vụng”. Mạch Tiểu Hân đã nói như vậy nhất định là đã đoán được chiếc xe đó là anh tặng. Nhớ tới nụ cười châm chọc rõ ràng của cô trong tiệc rượu lần trước, hắn nhìn thức ăn trước mặt dần dần mất hết hứng thú.

“Làm sao lại khéo quá hóa vụng? Anh chỉ muốn cô ấy nhận xe, bây giờ cô ấy nhận rồi, anh còn có cái gì không hài lòng?” Ngải Lâm không phục nói.

Mục Tư Viễn không nói được gì, đúng vậy, anh muốn cô nhận quà, cô nhận rồi, anh còn không hài lòng cái gì?

“Làm sao rồi? Không hợp khẩu vị?” Ngải Lâm vừa gắp một miếng trứng tráng vừa nói, “Bây giờ cũng gần hết khách rồi, tôi kêu đầu bếp làm cho anh món khác”.

“Được rồi, cứ ăn tiếp đi. Dù sao tôi cũng không ăn được nhiều”.

“Anh ăn uống như vậy thì sẽ thành vật hi sinh của dầu dùng rồi đấy!” Ngải Lâm cảm thán nói, “Tôi đọc báo thấy nói trên toàn quốc có 20% dầu ăn là dầu bẩn đã dùng rồi, anh nghĩ xem, ở nhà thì người ta sẽ không dùng, vậy đương nhiên là chỉ dùng tại quán ăn. Một ngày ba bữa anh đều ăn bên ngoài, vậy thì sẽ ăn vào bao nhiêu là dầu bẩn! Cho nên càng ăn càng chán, thân thể càng kém. Tư Viễn, mau tìm một cô vợ đi, biết lạnh biết nóng, còn có thể nấu cơm cho anh ăn, vừa ngon lại vừa vệ sinh, tốt hơn giờ bao nhiêu!”

Mục Tư Viễn nghe thấy mấy chữ dầu bẩn càng buồn nôn không ăn nổi, đặt đũa xuống lườm cô nói: “Vợ như kiểu cô ấy hả? Nhà cô trước kia không phải đều do đại sư huynh nấu cơm sao? Trừ ăn ra cô còn biết làm gì nữa?”

Ngải Lâm không làm gì được trừng mắt nhìn người đàn ông này. Mục Tư Viễn ít hơn cô nửa tuổi, trong mắt cô bất quá chính là một thằng em trai, một em bé không ai chăm sóc khiến cô không nhịn được lải nhải tận tình khuyên bảo. “Anh ấy về thì đương nhiên tôi sẽ chăm sóc thỏa đáng, đến lúc đó cho anh nhìn mà chết vì thèm”. Ngải Lâm còn nghĩ khuyên nhủ Mục Tư Viễn tử tế, vừa nhìn sang bên cạnh thấy Hà Đông và Mạch Tiểu Hân mỗi người mang một cái cặp lồng cười nói đi tới liền liếc Mục Tư Viễn, vẫy tay nói: “Hà Đông, Tiểu Hân, lại đây ngồi”.

Mạch Tiểu Hân thấy Mục Tư Viễn đang ngồi đối diện cô ta liền chần chừ một chút, nhưng Hà Đông đã lên tiếng nhận lời đi tới đành phải đi theo. Kỳ thực trong lòng cô không hề muốn gặp Mục Tư Viễn, hôm đó lúc vàm không công cho quán cà phê xong định đi về thì Năm len lén gọi cô vào đưa cho cô một tờ hóa đơn nhận xe đạp điện đã thanh toán, chỉ nói là phần thưởng rút thăm cho khách hàng mừng khai trương quán, để lại riêng một chiếc cho cô để cảm ơn cô đã giúp đỡ. Đương nhiên cô không chịu nhận, từ chối hồi lâu, Năm sốt ruột quá nói, em gái Tiểu Hân, em làm như vậy anh rất khó giải thích với người ta. Thoáng cái cô sẽ hiểu ra chiếc xe này là có người nhờ Năm đưa cho mình. Hôm đó Mã Tô gọi bạn bè đến giúp cô hoàn thành doanh số, gọi có mấy món đã đạt hơn ba triệu rồi, vốn có thể về sớm nhưng Lục Tử Tình cũng dẫn mấy bạn gái đến, mấy đại tiểu thư này nửa đùa nửa thật sai khiến cô một phen, sau đó Lục Tử Hãn không nhìn được nữa kéo cô và mấy người Hà Đông Mã Tô rời đi. Hóa đơn là Năm tránh mặt mọi người đưa cho cô nên chắc chắn không phải của Lục Tử Hãn, càng không phải của Mã Tô, cô âm thầm đoán được là ai nhưng vẫn không thể khẳng định. Hôm đó nghe Ngải Lâm lỡ miệng nói như vậy, quả nhiên là Mục Tư Viễn. Lần đầu tiên là phần thưởng mười triệu, lần thứ hai là chiếc xe đạp điện mười ba triệu, cô nghĩ một cách trào phúng, nếu như may mắn giúp thêm được vị tổng giám đốc Mục này mấy lần nữa thì còn kiếm được nhiều tiền hơn mình đi làm thêm! Cô nghĩ có nên trả xe lại hay không, nhưng nghĩ tiếp, bên người vị tổng giám đốc này có lẽ cũng không có ai đi xe đạp điện, kể cả là bạn gái thì cũng chắc chắn sẽ đi xe hơi, làm vậy ngược lại khiến người ta không dễ xử trí. Anh ta đã muốn sòng phẳng như vậy thì cũng tốt, vụ nào ra vụ đó, chính mình vốn cũng không muốn trèo cao quan hệ hay xin xỏ anh ta cái gì, có điều trong lòng vẫn rất không đồng tình với cách làm kiểu thương nhân loại này.

“Món gì mà thơm thế?” Ngải Lâm hít hít nhìn cặp lồng cơm trong tay hai người, “Mua ở đâu?”

“Cơm cà ri Mạch Mạch làm”. Hà Đông ngồi xuống, mở nắp, thấy Mạch Tiểu Hân xoay người đi lấy thìa liền nói nhỏ, “Hai hôm nay em giúp cô ấy mấy việc nhỏ, đây là cô ấy làm để trả ơn em”.

Vừa thấy là cơm cà ri thịt gà ớt xanh, thêm một lớp pho mát, mùi thơm nức mũi, Ngải Lâm không khỏi nuốt nước miếng hỏi: “Việc gì?”

“Tránh thủ trưởng em thôi!” Hà Đông cười nói, thấy Mạch Tiểu Hân trở về vội chuyển chủ đề, “Cơm này ăn ngon lắm, vừa rồi bọn em cho vào lò vi sóng một chút mà có đến mấy người kêu lên không chịu được vì thơm quá!”

loading...

“Nói liên thiên!” Mạch Tiểu Hân cười nói, “Chị Ngải Lâm, chị muốn thử chút không, lặp lồng cơm này to quá, bọn em cũng không ăn hết được. Em cho pho mát vào nên Đông Đông sợ béo không dám ăn nhiều”.

Ngải Lâm vui mừng khôn xiết, mấy ngày nay cô đã trở nên khá thân thiết với hai cô bé này, tình tình cô lại tùy tiện, cha mẹ trong nhà đều rất bận, chuyện ăn uống không hề để ý lắm cho nên cô thích nhất là tới nhà người khác ăn cơm. Nghe Mạch Tiểu Hân khách sáo như vậy liền vội nói, “Chị còn tưởng hai đứa bọn em đang vỗ béo chứ, cái cặp lồng to thật!” Vừa nói vừa cầm lấy cặp lồng trong tay Mạch Tiểu Hân, “Chị thấy hai đứa em ăn một suất là đủ rồi!”

Mạch Tiểu Hân và Hà Đông đưa mắt nhìn nhau, bà chị cả này đúng là quá không khách sáo! Đặc biệt là Hà Đông thì méo hết cả miệng, khó khăn lắm mới ép Mạch Tiểu Hân xuống bếp làm một hồi, vậy mà còn không được ăn no.

“Tư Viễn, thơm không?” Ngải Lâm nhanh chóng lấy hai cái bát đến, xúc vào bát đưa đến trước mặt Mục Tư Viễn, ngẩng đầu nói với Mạch Tiểu Hân, “Vừa mới chê cơm ở đây không ngon xong. Tiểu Hân, em đúng là quý nhân của bọn chị!”

Mục Tư Viễn đang âm thầm cười Ngải Lâm coi lời đãi bôi của người ta là mời thật tình, cướp miếng ăn trong miệng người khác, thoáng cái chính mình đã thành đồng mưu rồi. Tuy anh muốn bình tĩnh tự nhiên nhưng cũng không nhịn được hơi đỏ mặt, khó xử nhìn bát cơm đó. Ăn cũng không phải, không ăn cũng không phải.

Ngải Lâm nhịn cười trong lòng, trên mặt vẫn tỏ vẻ rất vô tội nhìn ba người, “Ăn đi, vừa nóng vừa ngon, sợ nhiều quá thì chia cho chị chút nữa, chị chỉ sợ không tăng cân được”.

“Không nhiều”, Hà Đông vội nói, trong lòng kêu chị cả đúng là tàn nhẫn quá, vừa gặp mặt đã cướp mất một nửa, suất cơm hai người giờ chia làm bốn phần, cường đạo cũng chỉ đến mức nhạn bay qua rút vài cái lông, bà chị đây là mẹ cường đạo rồi, nháy mắt đã cướp nguyên nửa con chim nhạn! Lại ai oán nhìn Mạch Tiểu Hân một cái.

Mạch Tiểu Hân tỉnh táo lại từ chấn động vì hành vi đánh thổ hào chia ruộng đất kiểu lục lâm hảo hán của Ngải Lâm, đứng dậy lại đi lấy hai cái thìa đưa một cái cho Mục Tư Viễn nói, “Ngửi thì thơm nhưng kỳ thực ăn cũng bình thường, tổng giám đốc Mục cũng nếm thử đi!” Cô đã nhìn ra vẻ không tự nhiên của Mục Tư Viễn, vốn anh và các cô làm gì đã đến mức bát cơm sẻ nửa thế này, liền vừa chia một nửa cơm trong suất của Hà Đông sang bát mình trong ánh mắt cực kì không muốn của cô bạn vừa nhẹ giọng nói, “Cơm là nấu bằng nồi cơm điện, cho ít nước hơn bình thường bởi vì trong thức ăn trộn cùng sẽ có một ít nước, sợ để lâu lại nát thành cháo. Sau khi xào thức ăn xong cứ trộn một lớp cơm rồi lại một lớp thức ăn là OK. Lẽ ra lúc rang thịt gà nên cho chút sữa nhưng sáng nay trong tủ lạnh hết sữa rồi nên em mới cho mấy miếng pho mát vào, bỏ vào lò vi sóng quay cho tan ra, dường như hiệu quả cũng không tồi”.

Trong lòng Mục Tư Viễn biết Mạch Tiểu Hân cố ý nói dài dòng như vậy là để làm cho mình bớt khó xử, đúng là một cô bé vừa thông minh hào phóng vừa hiểu ý người khác. Đã vậy thì mình cũng phải có qua có lại, liền xúc một thìa cho vào miệng. Quả nhiên ớt xanh đắng ngọt, thịt gà mềm trơn, pho mát thơm nức, trộn lẫn với những hạt cơm rất dẻo nấu bằng gạo đông bắc, cộng thêm vị cà ri hơi cay cay kích thích vị giác phản ứng mãnh liệt. Anh gật đầu nói với Mạch Tiểu Hân: “Kỹ thuật của Mạch tiểu thư rất tốt”.

“Chưa nói là kỹ thuật gì được”, Mạch Tiểu Hân khiêm tốn nói, “Cảm thấy ngon là bởi vì vừa hâm nóng, mùa đông ăn đồ nóng dạ dày sẽ cảm thấy dễ chịu”.

“Tiểu Hân thường xuyên tự nấu cơm à?” Ngải Lâm hỏi, “Nghe Hà Đông nói em nấu rất ngon!”

“Khi còn bé bố mẹ em quá bận, ngày nào cũng dây dưa với đám học sinh sinh viên rất muộn cho nên em phải nấu cơm, bố em còn thường mời sinh viên đến nhà ăn cơm”. Mạch Tiểu Hân cười chỉ Hà Đông, “Tuy nói trình độ chẳng ra gì nhưng vẫn đủ để bắt nạt cô bé ngốc nghếch này!”

“Mỗi ngày tớ đều phải hỏi trợ lý Lục buổi trưa có xuống tấng 6 ăn cơm hay không, dễ dàng lắm à? Mọi người đều cho rằng tớ háo sắc, cứ quấn lấy anh ta suốt ngày. Đại tiểu thư, tớ sặp bị bạn làm hại đến thân bại danh liệt rồi!” Hà Đông không nhịn được bực tức.

Mạch Tiểu Hân đỏ mặt nói: “Được rồi được rồi, làm gì đến mức như thế!”

Ngải Lâm liếc Tư Viễn tháy anh vẫn chăm chú ăn cơm không ngẩng đầu lên liền nhỏ giọng nói: “Cố một thời gian là được mà, trợ lý Lục tính tình cũng trẻ con lắm”.

Vẻ mặt Hà Đông đau khổ nói: “Còn phải cố bao lâu nữa? Không được, Mạch Mạch, bạn phải tiếp tục hối lộ tớ, nếu không tớ bãi công mặc kệ”.

“Tốt tốt, tớ sẽ xoay vòng cà ri thịt bò cà ri thịt gà cà ri thịt lợn cà ri thịt thỏ”, Mạch Tiểu Hân cười nói, “Làm cho bạn sau này vừa nghe thấy hai chữ cà ri là thấy buồn nôn rồi”.

Ngải Lâm nhìn Mục Tư Viễn với vẻ cười trên nỗi đau của người khác, nói: “Chị còn chưa thấy ai không thích ăn cà ri cả!”

Mục Tư Viễn nghe vậy sặc một tiếng, không muốn thấy vẻ đắc ý của Ngải Lâm đành phải buồn bực ăn tiếp không trả lời. Cơm nước xong chuẩn bị tạm biệt Mục Tư Viễn nói: “Cảm ơn thức ăn của Mạch tiểu thư, lần sau có cơ hội sẽ mời mấy vị đi ăn”.

“Tổng giám đốc Mục khách sáo quá, kỳ thực em mới phải cảm ơn”, Mạch Tiểu Hân khẽ cười xoay người vào thang máy nhà A. Mọi người đều không nói ra như vậy là tốt nhất, nếu không cô cũng sẽ xấu hổ không dám đi chiếc xe đạp hiệu Lệ Nhân đó nữa.

 

Chương 14

Dịch: Losedow

Trong trí nhớ của Ngải Lâm, từ sau khi Vi Giai Hinh bỏ đi Mục Tư Viễn không còn hao tổn tâm tư với phụ nữ nữa, kể cả Lục Tử Tình.

4 năm học cùng, bởi vì là bạn cùng phòng nên Ngải Lâm cũng hiểu Lục Tử Tình hơn người ngoài khá nhiều, biết cô gái này gia cảnh giàu có nhưng lại học tập chăm chỉ hiếm có và cũng rất nhiệt tình với các công việc của lớp. Hai người cùng nhau làm công tác đoàn, không ít lần hoạt động thiếu kinh phí cô ta đều đến công ty của bố cô ta xin tài trợ, chân thành hào phóng, cũng không bao giờ khiến người khác có cảm giác mình là kẻ ăn trên ngồi trước ra tay bố thí, có thể nói Lục Tử Tình đã lật đổ cái nhìn của Ngải Lâm đối với đám con cái nhà giàu.

Lục Tử Tình thích bắt Mục Tư Viễn giúp đỡ tổ chức hoạt động, còn Mục Tư Viễn có bận đến mấy cũng sẽ ngoan ngoãn nghe cô. Bởi vì hai người tận lực che giấu chuyện hai nhà giao hảo nên chẳng bao lâu trong lớp đã đồn thổi tin tức Mục Tư Viễn đang theo đuổi Lục Tử Tình, lúc Ngải Lâm trêu chọc cô cô sẽ đỏ mặt phủ nhận nhưng mắt lại rất sáng, rất đẹp, như một cô bé đang yêu, Ngải Lâm liền kết luận rằng cô đang bịa đặt.

Nhưng sự thật nhanh chóng chứng minh rằng phán đoán của cô là sai lầm, Mục Tư Viễn yêu Vi Giai Hinh học khoa ngoại ngữ, một cô bé gia cảnh bần hàn nhưng ngoại hình cực kì thanh tú. Trên sân trường hay trong phòng tự học thư viện cô và Thiệu Chí Vĩ thường xuyên gặp đôi trai tài gái sắc này, vì quan hệ giữa Mục Tư Viễn với Thiệu Chí Vĩ nên Ngải Lâm cũng rất thân với Mục Tư Viễn. Dạo đó cô rất ấm ức cho Lục Tử Tình, cảm thấy trừ ngoại hình điềm đạm đáng yêu hơn ra thì không còn mặt nào có thể so với Lục Tử Tình. Cô là một người thẳng tính, cố nhịn vài ngày đã không nhịn được nên liền đi hỏi thẳng Mục Tư Viễn, Mục Tư Viễn cười to như nghe thấy chuyện buồn cười nhất trên đời này, “Không phải tất cả bạn bè thanh mai trúc mã đều phải như cô với Thiệu Chí Vĩ”. Thế nên Ngải Lâm mới biết thì ra hai người bọn họ đã biết nhau từ nhỏ. Cô hậm hực kể chuyện bị Mục Tư Viễn cười nhạo với Lục Tử Tình, Lục Tử Tình không nói lời nào mà chỉ cười mơ hồ.

Một tháng sau Ngải Lâm đột nhiên phát hiện Lục Tử Tình cũng có bạn trai, là một nghiên cứu sinh học trường gần đó, ngoại hình mặc dù không đẹp trai như Mục Tư Viễn nhưng cũng thuộc loại mi thanh mục tú. Nhưng quan hệ của hai người hình như lại không nồng cháy lắm, trong rất nhiều trường hợp nên đi cùng người yêu thì Ngải Lâm lại thấy Lục Tử Tình đi cùng với hai cô bé khác cùng phòng ngủ với họ. Ngải Lâm cảm thấy rất khó hiểu, có một lần không nhịn được hỏi cô ta vì sao, nhớ là Lục Tử Tình thản nhiên nói: “Ngày ngày cùng nhau sẽ nhanh chán”. Vì thế Ngải Lâm còn tự kiểm điểm sâu sắc, cô và Thiệu Chí Vĩ thanh mai trúc mã, lại ngày ngày không nhịn được phải dính lấy anh, nghĩ vậy cô chạy đi chất vấn Thiệu Chí Vĩ xem có phải mình làm anh rất chán ngán hay không. Thiệu Chí Vĩ hôn nhẹ lên má cô rồi mắng cô là đồ ngốc.

Chuyện Mục Tư Viễn cần mang Vi Giai Hinh ra nước ngoài học cũng là Ngải Lâm nghe nói từ Thiệu Chí Vĩ sau đó nói với Lục Tử Tình. Ngải Lâm vừa hâm mộ vừa cảm khái nói với Lục Tử Tình, ngoại hình xinh đẹp đúng là vốn liếng của phụ nữ, như nhìn Vi Giai Hinh, còn chưa gả vào nhà người ta đã nhận được một khoản lãi lớn như vậy rồi, xuất ngoại du học được bao toàn bộ chi phí, ngay cả đi làm thêm kiếm tiền cũng không cần, nhà họ Mục đúng là yêu quý chiều chuộng cô ta. Nhớ khi đó sắc mặt Lục Tử Tình trắng bệch, cả buổi tối không nói một câu. Khi đó Ngải Lâm mới vỡ lẽ thì ra Lục Tử Tình vẫn yêu Mục Tư Viễn.

Sau khi tốt nghiệp Ngải Lâm vào làm việc tại công ty của một sinh viên cũ của bố cô, đương nhiên sư huynh vẫn rất chăm sóc cô, công việc cũng rất hài lòng, vẫn duy trì liên lạc mỗi tháng một lần qua điện thoại với Lục Tử Tình. Có một ngày Lục Tử Tình đột nhiên hẹn cô đi uống trà, nói với cô gia đình Mục Tư Viễn đã xảy ra chuyện. Bố anh ta nhiều lần đến Macao đánh bạc mất hết toàn bộ gia nghiệp rồi nhảy từ tầng 35 xuống. Mục Tư Viễn bị buộc phải bỏ dở việc học hành về nước, bây giờ phải đến công ty Viễn Dương của bố cô làm tổng giám đốc, hi vọng Ngải Lâm đến làm trợ lí cho anh ta, danh nghĩa là thư ký tổng giám đốc nhưng kì thực hưởng thụ đãi ngộ của giám đốc bộ phận. Ngải Lâm hỏi, Vi Giai Hinh đâu? Đi rồi. Lục Tử Tình trả lời với sắc mặt lạnh lùng, nhưng Ngải Lâm lại nghe ra sự vui mừng trong đó. Ngải Lâm yêu cầu Lục Tử Tình cho mình thời gian hai ngày để suy nghĩ, vừa ra khỏi quán trà Ngải Lâm đã lập tức gọi điện thoại cho Thiệu Chí Vĩ. Cô kêu lên trong điện thoại, tìm được Tư Viễn rồi, trong nhà anh ấy xảy ra chuyện, em phải đi giúp anh ấy. Đã hơn một năm cô và Thiệu Chí Vĩ không liên lạc được với Mục Tư Viễn, giờ được biết trong nhà anh xảy ra chuyện lớn như vậy, tự nhiên không thể không quan tâm đến anh, đừng nói là làm thư ký, kể cả là làm hầu gái cũng phải làm.

Lúc gặp lại Mục Tư Viễn Ngải Lâm cảm thấy anh đã thay đổi rất nhiều, không phải bề ngoài, anh vẫn tuấn lãng như trước, thậm chí phong thái còn tốt hơn, nhưng là nội tâm, cô cảm thấy tựa như anh là một em bé vừa mới từ một trận động đất thoát ra, luôn luôn duy trì một loại trạng thái căng thẳng, không dám thả lỏng một giây một phút nào. Anh không ngừng làm việc, một lần lâu nhất là ba ngày ba đêm không ngủ để nghiên cứu chuẩn bị đàm phán với một công ty lớn phía bắc nhưng thần thái vẫn sáng láng như cũ. Anh như một con sói bị truy đuổi, thợ săn đã bỏ cuộc từ lâu rồi nhưng nó vẫn chạy theo quán tính như một thói quen, hình như chỉ có chạy mới có thể làm cho nó yên tâm. Ngải Lâm thương Mục Tư Viễn như vậy, cô muốn làm cho anh thả lỏng, sống thoải mái tùy tiện như trước, nhưng không thể. Anh như một sợi dây đàn lúc nào cũng căng, trừ ăn ngủ cũng chỉ có làm việc, lúc không có việc gì anh lại theo dõi thị trường chứng khoán, buôn nhà đất, mua bán qua tay, tóm lại là không ngừng kiếm tiền. “Ngải Lâm, nếu như bố tôi biết bây giờ tôi có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, đánh bạc thua mấy trăm tỷ cũng chẳng là gì thì nhất định sẽ không nghĩ đến chuyện nhảy lầu nữa”. Có một lần uống say Mục Tư Viễn nói với cô như vậy, “Tiền chính là tính mạng, tiền chính là tình yêu“. Ngải Lâm biết, bây giờ anh kiếm tiền không phải vì cần tiền mà là bởi vì loại hành vi này có thể cho anh cảm giác an toàn, anh không dừng lại được. Có lẽ, cô nghĩ, tình yêu của Lục Tử Tình có thể cứu vớt anh ta, hãy để cho tình yêu của cô ấy cứu vớt anh ta đi.

Nhưng hiển nhiên Mục Tư Viễn không muốn tiếp nhận Lục Tử Tình, sự tiếp xúc giữa bọn họ đương nhiên nhiều hơn trong trường học nhiều, một thời gian mới đầu Lục Tử Tình đảm nhiệm cấp phó cho Mục Tư Viễn, thỉnh thoảng hết giờ làm cô lại tìm cách kéo anh về nhà ăn cơm, mua quần áo cho anh, cùng anh đi công tác nhưng Mục Tư Viễn luôn lấy các loại lý do để từ chối, từ chối không nổi thì đành chấp nhận, nụ cười mơ hồ trên mặt, dáng vẻ tỏ ra rất ngoan ngoãn. Ngải Lâm cảm thấy bọn họ còn xa hơn trước kia. Công việc của Mục Tư Viễn dần dần vào guồng, anh vốn là người thông minh, trong nước học quản trị kinh doanh, ra nước ngoài học tài chính, cộng thêm trong nhà mình vốn đã có công ty nên cũng đã mưa dầm thấm đất từ lâu rồi, trong tay anh Viễn Dương bắt đầu phát triển mạnh, thỉnh thoảng các cô gái ngượng mộ anh lại tìm tới cửa, anh luôn mềm mỏng mỉm cười với họ, rồi dặn cô gửi tặng những món quà thích hợp cho họ vào các dịp lễ. Ngải Lâm biết anh chưa bao giờ động lòng, hình như tất cả tình yêu của anh đã giao trọn cho Vi Giai Hinh. Nhưng tất cả cũng điều này vẫn làm cho Lục Tử Tình khó chịu, cuối cùng bỏ sang Anh du học. Ngải Lâm nghĩ, như vậy cũng tốt, Tử Tình rốt cục cũng có ngày nghĩ thoáng ra được, cô tiếc nuối cho Mục Tư Viễn nhưng cũng vui vẻ cho Lục Tử Tình.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: