truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Người Tình Bá Đạo _ Chương 15 – 16 – 17 

Đăng ngày 11/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Lập tức xuống xe, ngồi lên hàng trên. Đem ánh mắt khinh thường nhìn ra phía ngoài.
loading...

ngôn tình trung quốc | Người Tình Bá Đạo – WAP truyện online hay

Chương 15: Xúc phạm

Dịch: nana

Tại sao lại phải đi đến Duy Đô? Tại sao
hắn lại một mực kéo tôi đi? Tôi căn bản không nghĩ sẽ gặp lại Hạ Mộc Lạo
thêm một lần nào nữa, chỉ cần nhìn thấy hắn tôi đều cảm thấy rất sợ
hãi.

“ Không đi có được không? Tôi bây giờ muốn tới bệnh viện.”  yếu ớt hỏi một câu.

“ Muộn như thế này bệnh viện sẽ không
cho cô vào thăm bệnh nhân đâu, cô đi nhất định sẽ không gặp được mẹ .”
Nói xong, hắn dậm mạnh chân phanh lại.

Tôi khó hiểu nhìn hắn, lúc trước bảo hắn dừng xe hắn không dừng, bây giờ cầu xin hắn đừng dừng xe hắn lại  dừng.

Hắn nhìn tôi liếc mắt một cái, thản nhiên nói :” Ra phía trước ngồi đi.”

Tôi giả vờ như không nghe thấy, ngồi yên không nhúc nhích.

Hạ Mộc Lạo quay đầu lại, không kiêng nể
gì lướt nhìn tôi từ đầu tới chân, cuối cùng lắc đầu:” Yên tâm đi, đối
với dáng người này của cô tôi một chút cũng không có hứng thú, sẽ không
ăn cô đâu.”

Nhất thời chán nản, tại sao trên đời này
lại có loại người như vậy chứ, dáng người của tôi thế nào thì liên quan
gì đến anh? Anh đối với dáng người này của tôi không có hứng thú, tôi
đối với dáng người của anh còn không có hứng thú hơn, anh chẳng phải l�
một siêu cấp soái ca, trong nhà thừa tiền đó sao? Thế nhưng làm sao lại
có thể là một người đàn ông mồm miệng ác độc như vậy được a~.

Lập tức xuống xe, ngồi lên hàng trên. Đem ánh mắt khinh thường nhìn ra phía ngoài.

Hạ Mộc Lạo, nếu không thể động vào anh được, thế thì từ nay về sau cứ mỗi lần nhìn thấy anh tôi cứ tránh đi là được rồi.

Tới quán bar Duy Đô, tôi rầu rĩ đi theo phía sau Hạ Mộc Lạo, hắn đi rất nhanh, cũng không thèm quay đầu lại xem tôi như thế nào.

Không, tôi phải thừa dịp lúc hắn không để ý trốn đi mới được.

Lặng lẽ xoay người, mới đi được hai
bước, chợt nghe thấy thanh âm của tên ác ma kia, “ Tô Thiển Thiển, quay
về đây, nhanh nhanh đuổi kịp tôi.”

Quay đầu lại nhìn hắn, hắn không có quay đầu lại, chỉ đứng ở phía bên kia chờ tôi.

Bất đắc dĩ, bước nhanh tiến đến, không ngờ hắn đột nhiên nắm lấy tay tôi.

Tay hắn băng khốc, lạnh lẽo, làm cho tôi cảm thấy rất khó chịu, không khỏi muốn trốn khỏi tầm kiểm soát của hắn.

Tôi thử dãy dụa, nhưng cũng phí công, tay hắn như cái kìm sắt kẹp chặt vào cổ tay tôi.

Chỉ là, hắn dựa vào cái gì mà đối với
tôi như vậy, hắn không có chi tiền nuôi dưỡng tôi, tôi cùng hắn đến đây
đã là tốt lắm, dựa vào cái gì mà ngay cả đường đi lối về của tôi, quyền
tự do của tôi hắn cũng dám khống chế.

“ Hạ Mộc Lạo, anh rốt cuộc muốn cái gì? Tôi cũng đã tới rồi, anh buông tay ra được không?

Bước chân Hạ Mộc Lạo dừng lại, bình tĩnh
nhìn tôi, không khí càng lúc càng ngột ngạt, áp lực mỗi lúc một dâng
cao, hắn đột nhiên nhích lại gần, hơi thở ấm áp của hắn phả trên khuôn
mặt tôi, không quay mặt tránh đi, giận dữ nói, “ Hạ Mộc Lạo, tránh xa
tôi ra một chút, có được không a?”

Hắn đột nhiên cầm lấy gáy tôi, làm tôi không thể động đậy, lại càng không thể nói hắn tránh ra.

Hắn cúi xuống bên tai tôi thấp giọng
nói: “ Nhớ kĩ, cô chỉ là tình nhân của Hoa Thần, có cho không tôi cũng
chẳng thèm, nếu cô cho rằng có thể dùng cách phản kháng để câu dẫn tôi,
hoặc là cho rằng tôi coi trọng cô, thế thì cô sai rồi, Hạ Mộc Lạo tôi
đây muốn có loại phụ nữ nào lại không được? Lại có thể để ý cái loại như
cô à?

Nghe lời hắn nói xong, cả người tôi cứng đờ, cho dù tay hắn đã buông gáy tôi ra, nhưng người vẫn như cũ không chút động đậy.

Hắn khinh miệt nhìn tôi liếc mắt một cái, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, buông tay tôi ra, xoay người rời đi.

Khi hắn bất ngờ buông tay tôi ra, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng mất mát, đồng thời cũng rất khó chịu.

Đúng vây, tôi chỉ là nhân tình của Hoa
Thần, nhưng anh có cần phải nói ra những lời gây tổn thương như thế
không? Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ câu dẫn anh, cũng không tự mình đa tình
nghĩ đến anh thích tôi. Anh muốn loại phụ nữ nào cũng có, nhưng đối với
anh, Tô Thiển Thiển tôi cũng khinh thường, cũng tuyệt đối sẽ không bao
giờ yêu thương nhớ nhung gì anh.

Có tiền là có thể xúc phạm người khác
như vậy sao? Tôi lại không thích tiêu tiền của anh, cũng không cần anh
bảo dưỡng, anh lấy tư cách gì mà xúc phạm tôi?

Tình nhân thì làm sao? Bán mình để đổi
lấy tiền thì làm sao? Chúng ta chỉ làm theo nhu cầu của chính mình m�
thôi, mỗi người một hoàn cảnh, Hạ Mộc Lạo, anh dựa vào cái gì mà lăng
nhục tôi?

Nước mắt tràn khỏi bờ mi, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ, giật giật thân mình cứng ngắc, xoay người rời đi.

 

Chương 16: Không thể động vào hắn

Dịch : nana

Tuy rằng đã hơn chín giờ tối, nhưng trên
đường vẫn rất đông người qua lại, tất cả cửa hàng trên con đường này
hầu hết đều là quán ăn đêm, ồn ào nhốn nháo.

Tôi đi tới đi lui đụng phải người trước
người sau, nhưng đặc biệt là một chút cũng không cảm thấy đau, trong đầu
tất cả đều là những lời Hạ Mộc Lạo vừa nói.

“ A “.

Bị một người khác chạm mạnh, tôi lảo đảo ngã xuống dưới đất.

Giương mắt nhìn lên, một cô gái trẻ tinh thần phấn chấn, hướng tôi vươn tay ra.” Thật xin lỗi đụng phải cô.”

Cầm lấy tay cô gái, tay cô rất ấm, còn tay tôi thực lạnh.

Đứng dậy, cô giúp tôi phủi bụi trên người đi.

“ Cô không sao chứ?” Đáy mắt cô gái trong suốt, làm cho tôi thực hâm mộ không thôi, vừa nhìn đã thấy cô được chăm sóc rất tốt.

“ Tôi không sao, cám ơn cô.”

Tôi nhìn kĩ một chút, bên tai trái cô
đeo một hàng hoa tai, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, có tổng cộng bảy cái,
nhưng bên phải cái gì cũng không có đeo.

“ Sắc mặt cô tái quá, hay là hai chúng ta cùng đi bệnh viện xem thế nào.”

Ánh mắt của cô gái thực chân thành tha
thiết, lời của cô làm tôi kinh ngạc không thôi, xã hội hiện tại này làm
sao có thể có được một cô gái tốt như vậy? Phải biết rằng có không ít
tài xế sau khi đâm chết người vội vã bỏ chạy, đơn giản chỉ là không muốn
bồi thường, cô đụng phải làm tôi ngã xuống đất, tôi căn bản là không bị
thương, cô cư nhiên  chủ động đưa ra đề nghị đi bệnh viện.

Đặt bàn tay cô xuống, cười nói:” Tôi không sao, không cần phiền phức như vậy.”

Cô gái lấy một chiếc khăn tay từ trong
túi xách đưa cho tôi, “ Lau hết nước mắt trên mặt đi, bằng không tôi sẽ
cảm thấy rất có lỗi a.”

Cầm lấy khăn tay, cảm kích nhìn gương mặt cô gái.

“ Thiển Thiển.”

Quay đầu nhìn lại, xe của Già Minh đang đỗ ở đường cái bên cạnh, cửa kính xe mở ra, Già Minh xuất hiện trước mặt tôi.

Khẽ mỉm cười với cô gái kia, “ Tôi đi trước, cám ơn cô.”

Mới đi được vài bước đã bị cô gái kia túm chặt,” Tôi là Thẩm Diệc Hiên, sinh viên năm hai trường đại học Thánh Hoa.”

Thẩm Diệc Hiên, một cái tên nghe thật êm tai. Thánh Hoa, giấc mộng đại học của tôi.

“ Em là Tô Thiển Thiển, học sinh cấp 3.”

loading...

Thẩm Diệc Hiên hướng Già Minh hếch cằm hỏi tôi: “ Cậu ta là bạn trai của em à?”

Lắc đầu phủ nhận.

Cô vươn tay ra, “ Đưa di động của em đây.”

Tuy là khó hiểu, nhưng tôi vẫn đưa di động đang cầm trên tay cho Thẩm Diệc Hiên. Cô rất nhanh bấm một dãy số, rồi nhấn nút gọi.

“ Đây là số của chị, có rảnh tìm em
chơi. Nếu anh chàng dễ nhìn kia không phải bạn trai em, thì chị có thể
dễ dàng theo đuổi rồi.”

Hé miệng cười khẽ, hướng cô khoát tay,” Chúc chị sớm theo đuổi được hắn, em đi trước.”

Trên xe, tôi cố nặn ra vẻ tươi cười hỏi Già Minh,:” Già Minh, làm sao anh nhận ra tôi? Tôi đưa lưng về phía đường cơ mà.”

Hắn chuyên tâm vui vẻ, không trả lời câu hỏi của tôi.

Lúc xe chạy đến biệt thự hắn mới mở
miệng, tôi vốn tưởng rằng hắn sẽ không trả lời, nhưng hắn nói:” Là Hạ
tiên sinh bảo, anh ta nói cô một mình đi theo hướng này, kêu tôi đưa cô
trở về.”

Trong lòng chấn động, Hạ Mộc Lạo, anh
rốt cuộc là có ý gì? Người khiến tôi bị tổn thương là anh, sau khi tàn
nhẫn với tôi như thế lại bảo người tới đón tôi, anh rốt cuộc là ai? Tim
anh được làm bằng cái gì? Đâm người khác một dao, lại cho thầy thuốc
đến, anh cho là làm như vậy sẽ có người cảm kích anh có đúng không?

Người muốn đưa tôi đến Duy Đô là anh,
chính anh đã mang tôi đi rồi cho một cú đánh thật đau, về sau chúng ta
đừng gặp nhau nữa, tôi thực sự rất sợ anh, thật sự không dám tiếp cận
anh.

Tôi thu nụ cười của mình lại, “ A, hóa
ra là hắn ta bảo anh tìm tôi, nhưng tôi sẽ không cảm ơn hắn đâu, hiện
tại tâm tình tôi không được tốt, tất cả đều do hắn ban tặng, hắn cũng
thật nhân từ  a.”

“ Thiển Thiển, cô đã gặp ông chủ, bây
giờ hối hận cũng không còn kịp nữa rồi. Nhưng Hạ Mộc Lạo là người dù thế
nào cũng không thể động đến, về sau tốt nhất là tránh xa hắn ra một
chút đi, tôi không muốn nhìn thấy cô bị thương.”

Hối Hận? Tôi không hối hận, Hoa Thần cho
tôi tiền, tôi làm công cụ phát dục của anh ta mỗi khi cần, đây chẳng
qua chỉ là một cuộc giao dịch thôi, có cái gì mà phải hối hận? Mà hối
hận thì có ích gì? Cho dù hối hận cũng không có đường lui, cho dù có bị
thương, bị đau cũng phải cắn chặt răng nhịn xuống.

“ Già Minh, cám ơn anh. Tôi không hối hận, Hoa Thần có thể đáp ứng tất cả yêu cầu về mặt tài chính cho tôi, không phải sao?

“ Ừ, có việc gì cần giúp đỡ cứ đến tìm tôi.”

“ Được, tôi sẽ không khách khí.”

 

Chương 17: Nỗi đau trong lòng

Dịch: nana

Sau khi xuống xe, đi được vài bước, tôi
lại bất giác nhớ đến Thẩm Diệc Hiên, nhân lúc Già Minh còn chưa rời đi,
tôi vội quay trở lại, “ Già Minh, anh đã có bạn gái chưa?”

Hắn cười đáp:” Bạn gái thì chưa có, nhưng quan hệ thân mật thì cũng có vài người.”

“ Oh, tôi biết rồi, bye bye.” Phất tay tạm biệt, tôi bước nhanh đi vào biệt thự.

Nhắm mắt lại, ngồi ngâm mình trong bồn tắm lớn, nhớ lại những lời Hạ Mộc Lạo nói trước kia.

Nếu mẹ và Tử Kiềm biết chuyện, liệu bọn họ có nói ra những lời độc ác cay nghiệt  như Hạ Mộc Lạo hay không?

Hạ Mộc Lạo chỉ thuận miệng phun ra vài
câu đã khiến tôi cảm thấy thực tổn thương, nếu những lời này là từ người
mẹ yêu quý nhất của tôi nói ra, tôi liệu có nên quỳ xuống cầu xin b�
tha thứ? Nhưng mà tôi lại không thể tìm thấy bất cứ lí do nào có thể
khiến bà tha thứ cho tôi, biết rõ rằng giấy không thể gói được lửa, lại
vẫn cố tìm cách giấu diếm, giấu được ngày nào hay ngày ấy, chờ lúc tất
cả mọi chuyện đều bị phơi bày ra ánh sáng, tôi sẽ lặng lẽ rời đi, tự đi
tìm cho chính mình một không gian riêng, năm năm sau tôi đã 23 tuổi,
cũng là lúc nên dựa vào chính mình.

Nếu chuyện này không bị ai phát hiện,
thì sau khi hợp đồng chấm dứt, tôi với Hoa Thần cũng chỉ là hai người xa
lạ, chúng tôi lúc đó tuyệt đối sẽ không vì tiền bạc mà kết giao lần
nữa, cũng không có quyền can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau.

Nằm ở trên giường, lấy điện thoại di
động ra, tìm số của Thẩm Diệc Hiên trong danh bạ, do dự hồi lâu, cuối
cùng cũng nhấn nút gọi.

Sau khi nhấc điện thoại, cô cực kì hưng phấn,” Tô Thiển Thiển có phải không?”

Nghe được giọng nói vui vẻ của cô, tôi không biết nên nói cái gì mới được, thản nhiên đáp lại,” Vâng, là em.”

Cô ở bên kia khẽ cười ra tiếng,” Về sau
chị sẽ gọi em là Thiển Thiển nha, xưng cả họ tên nghe rất xa lạ, em cũng
gọi chị là Hiên nhi đi, bạn bè chị ai cũng gọi chị như vậy.”

“ Được, Hiên nhi! Chúng ta đây, có thể
xem như bạn bè được không?” Cô nói bạn  của cô đều gọi cô như vậy, cô
bắt tôi cũng phải gọi cô như thế, vậy chúng tôi đã trở thành bạn rồi có
đúng hay không?

“ Chúng ta đương nhiên là bạn rồi, sắc mặt em đã đỡ hơn nhiều chưa?”

Trong lòng thực cảm động, cô vẫn còn nhớ
sắc mặt tôi tái nhợt, tại sao tới bây giờ tôi mới nhận ra rằng có nhiều
bạn thật tốt, nhiều năm như vậy tôi cũng chỉ có hai người bạn là Tử
Kiềm và Nhiễm Nhiễm, hiện tại thì tốt rồi, tôi lại có thêm một người bạn
nữa.

“ Ừm, em đỡ nhiều rồi, cảm ơn chị vẫn còn nhớ.”

“ Ha ha, chúng ta là bạn mà, em đừng ngại, em bây giờ vẫn đang là học sinh cấp 3, mau thi vào đại học đi.”

“ Em muốn thi đỗ vào Thánh Hoa.”

“ Tốt tốt, chị ở Thánh Hoa chờ em. Thiển Thiển,  vì lời hứa giữa hai chúng ta, em nhất định phải thi đỗ vào Thánh Hoa đó nha.”

“ Được, em nhất định sẽ cố gắng, vì lời hứa của chúng ta mà phấn đấu.”

“ Ừm, chị chờ em.”

“ Hiên nhi, chị thực sự thích cái tên dễ nhìn hôm nay có đúng không?”

“ Thế nào rồi? Hắn đã có bạn gái chưa?”

“ Em đã hỏi riêng hắn ta rồi, bạn gái thì chưa có nhưng quan hệ thì cũng có vài người.”

“ Không có bạn gái, thật tốt quá, vậy là chị có cơ hội rồi a.”

“ Chỉ là hắn đã có quan hệ thân mật với
người khác, hơn nữa không phải chỉ với một người, chị tin là có thể nắm
giữ được trái tim của hắn sao?”

“ Thân mật thì sợ cái gì, sau khi kết
hôn vẫn có thể có người tình nữa kia mà, trước khi kết hôn cũng khó
tránh khỏi có quan hệ thân mật với vài người, huống chi bộ dáng hắn cũng
không tồi a.”

Nhân tình, từ này như một mũi gai đâm
sâu vào tim tôi, nghe xong những lời cô nói, tôi không khỏi buồn bã, “
Hiên nhi, nếu về sau chị kết hôn, chồng chị lại ở bên ngoài bao dưỡng
nhân tình, chị sẽ làm thế nào?”

Cô trầm mặc một lúc lâu,” Ừm, vấn đề này
phải xem tình huống đã, nếu chị thật lòng yêu hắn, hắn lại yêu cô nhân
tình kia, chị sẽ lựa chọn li hôn. Nhưng nếu cô nhân tình kia chỉ ở bên
cạnh hắn vì tiền, vậy chị sẽ đi tìm cô ta, chị nhất định sẽ không bao
giờ để mất chồng mình vào tay một người phụ nữ hám tiền, chị có thể thua
tình cảm nhưng chị sẽ không bao giờ thua tiền đâu.”

Có thể thua tình cảm, nhưng sẽ không
thua tiền? Câu nói này quả thực không tồi, tiền có thể chỉ là giả, nhưng
tình cảm lại không giống như tiền, nói cần là cần, nói không cần l�
không cần.

Quan hệ giữa tôi và Hoa Thần chỉ dựa trên tiền bạc, vì thế tôi không thể yêu anh ta được, tuyệt đối không thể.

“ Hiên nhi, hắn là quản lý của quán bar
Duy Đô, bây giờ em sẽ gửi cho chị số điện thoại của hắn, hai người chúng
ta cùng nhau phấn đấu, em vì thi đỗ vào được Thánh Hoa mà phấn đấu, chị
cũng phải vì anh chàng đẹp trai đó mà cố gắng nha.”

“ Được.”

“ Vậy em cúp máy đây, ngày mai còn phải đi học nữa.”

“ Chị đợi tin tốt của em, em cũng phải chờ tin tốt của chị nha.”

“ Vâng, bye bye.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: