truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện người lớn

Người đàn ông từ kiếp trước 

Đăng ngày 09/3/2014 by admin

Xem toàn tập:
Trái tim nàng đau, lồng ngực nàng đau, thân thể nàng đau đớn và trỗng rỗng như bên trong là một cái hố thật rộng
loading...

Người đàn ông từ kiếp trước – WAP đọc truyện online hay nhất Việt Nam

Những tia nắng ngọt ngào như mật ong dưới lên từng cánh hoa, từng ngọn cỏ của khu vườn nhỏ yên tĩnh nơi góc phố. Một ngọn gió cuối mùa xuân mang theo vị thanh sạch cùng vài cánh hoa trắng muốt, nhẹ nhàng rơi xuống mái tóc xoăn dài xoã bung trên lớp đệm ngà của ghế nằm nơi mái hiên nhà. Bàn tay với những ngón thuôn dài chai sần nhưng sạch sẽ nhẹ nhàng nâng một lọn đưa lên, hương cỏ tranh tươi mát cùng hơi ẩm từ những sợi tóc mới gội thoát ra vương vấn khiến người ta lưu luyến không nỡ buông.

Làn mi dài trên gò má ửng hồng vì phơi nắng khẽ lay động, dập dờn như cánh *** rồi nhẹ mở ra. Mơ màng nhìn khuôn mặt gần kề một chút rồi đôi cánh hồng mềm mại he hé mở, khoé miệng cong lên một nụ cười dịu dàng ngọt như mặt trời trên cao kia.

****

Nàng có chút ngỡ ngàng nhìn bóng dáng cao lớn quen thuộc trước mắt mình, nghiêng nghiêng đầu dò hỏi. Trước mắt có chút mờ mịt, theo thói quen quờ tay sang mặt bàn gỗ bên cạnh để tìm kính nhưng cổ tay lại bị đè lại một chút. Chỉ thấy người ấy cười nhẹ, khẽ lắc đầu rồi nhanh chóng thu tay lại đan vào nhau đặt trước gối như cũ.

Kéo chiếc chăn mỏng vẫn đắp hờ hững nơi vòng eo ra, nàng đưa chân xuống xỏ vào đôi giầy da mềm để gọn gàng dưới chân ghế. Vuốt lại cho chiếc chân váy chữ A dài qua gối được may thủ công một cách khéo léo thẳng lại, bước qua khung cửa gỗ sơn trắng của hiên nhà vào phòng bếp. Vươn tay nhấc ấm nước bị bỏ quên đang sôi réo lên xuống, lấy chiếc bao tay rồi mở lò lôi mẻ bánh vừa chín tới ra, xoay người kiễng chân mở kệ gỗ ra tìm kiếm. Phía sau lưng bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm phả lại, sau đó cánh tay với cổ tay áo được cài khuy bạc chỉnh tề vươn ra cầm lấy hộp trà trong góc đặt vào tay nàng. Khẽ quay lại nhìn lên người đứng phía sau mình một chút rồi lại tiếp tục mở một chiếc kệ khác lấy ra hai chiếc tách sứ, mở hộp lấy lá trà. Khi nắp hộp được mở ra, nàng nhẹ khép làn mi cảm nhận hương trà thanh tao nhẹ nhàng trộn lẫn mùi thơm ngọt của bánh nướng quẩn quanh thân mình cũng như cả căn bếp rồi mới lấy một lượng vừa đủ để vào trong tách.

Lá trà mầu đen lẫn những cánh hoa tím và xanh violet ngấm bọt nước nở rộ toả ra hương thơm pha trộn giữa hương hoa cùng quả mọng, nước chuyển dần từ mầu nắng vàng sang mật ong nhàn nhạt. Nàng không bỏ thêm đường, sữa hay mật bởi nàng yêu sự tinh tế trong vị của loại trà này và…. anh cũng vậy.

Đặt tách trà xuống mặt bàn ăn có lót chiếc khăn thêu xinh xắn, nàng kéo ghế ngồi xuống đối diện. Bàn tay nhỏ bé với những chiếc móng được cắt tỉa gọn gàng ôm lấy chiếc tách, cảm nhận hơi nóng toả ra chờ đợi….đợi cho đến khi trà chỉ còn âm ấm. Trong căn bếp nhỏ xinh gọn gàng chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cùng tiếng bước chân đi lại trên lầu hai vọng xuống, cả hai yên lặng tận hưởng buổi chiều cuối thu. Rèm cửa mầu ngà trong suốt khẽ lay động, không khí lành lạnh lùa vào khiến nàng buông chiếc tách ra đứng dậy kéo cửa sổ kính nẹp gỗ lại. Cửa kính ố vàng khiến ánh sáng chiếu vào phảng phất u buồn, tựa người vào bàn bếp nàng có chút cảm thấy chuếnh choáng ngắm nhìn người đàn ông đang thoải mái duỗi người trên chiếc ghế gỗ, đắm mình trong sắc mầu đậm đặc của nắng. Bờ vai rộng vững vàng dù toàn thân thả lỏng nhưng vẫn có vẻ căng thẳng, cổ áo sơmi trắng hơi mở lộ ra làn da mầu lúa mạch khoẻ mạnh cùng lớp băng vải. Ghile tối mầu bên ngoài ôm sát với những đai da phía dưới, quần vải cứng xanh đen bên trong giầy ống da kiểu nhà binh. Từ người đàn ông này luôn toát ra một loại khí tức nghiêm cẩn cũng như cứng rắn uy nghiêm làm người ta tự giác không dám tiến đến gần, chỉ có điều nàng không phải người khác ấy.

Nàng nhẹ bước đến bên cạnh, bàn tay lưỡng lự nắm chặt lấy đường ly bên hông chiếc váy. Nửa muốn chạm vào người đàn ông này nửa không bởi…..nàng sợ, sợ rằng đây chỉ là một giấc mộng và khi vươn tay ra thì anh sẽ tan biến vào hư không như mọi lần. Cố gắng ổn định lại nhịp tim đang tăng dần của mình lại, ngón tay run run đưa lên….nắm lại rồi duỗi ra.

Khẽ khàng….

loading...

Anh ngước lên nhìn người con gái nhỏ nhắn rụt rè đứng bên mình , đôi môi sắc nét khẽ nhếch lên một chút. Anh luôn đợi nàng tiến về phía mình nhưng….vì một lý do nào đấy nàng lại chỉ đứng từ xa nhìn anh. Cũng không biết phải làm sao nên anh đành thuận theo, giữ khoảng cách và cư sử đúng mực. Nhưng hôm nay khi vừa mở cửa bước vào nhà, sự tĩnh mịch kỳ lạ làm trái tim anh tưởng như lạc mất một nhịp. Trên bàn hoa vẫn còn vương bọt nước, chiếc áo đang khâu dở rơi dưới chân ghế tựa, giỏ táo mới hái sau vườn còn chưa khô nhựa. Trong lò bánh đã bắt đầu toả hương, trên bếp ấm nước thì sôi réo. Tràn ngập khắp nơi đều là hơi thở của nàng nhưng….không có tiếng lẩm nhẩm nho nhỏ những giai điệu đáng yêu, không thấy thân hình nhỏ xinh đi qua đi lại từ phòng khách vào phòng bếp…..không thấy nụ cười tựa ánh nắng rọi vào lòng anh. Túi tài liệu trong tay rơi xuống đất cũng không để ý, quăng bừa áo khoác lên ghế xô pha anh bước nhanh lên những bậc thang bằng gỗ đôi mắt mong chờ thấy nàng trong phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng đọc sách nhưng chỉ thấy mọi vật được bàn tay nàng chạm vào, sắp xếp….

Không chút để ý đến vai trái như thiêu như đốt, lần đầu tiên cảm nhận được sự sợ hãi len lỏi trong từng tế bào, trong từng mạch máu của mình. Anh cố gắng hít vào một hơi, không khí như hơi độc tàn phá buồng phổi và lồng ngực khi những hình ảnh đáng sợ hiện lên. Lắc đầu để những hình ảnh khủng khiếp nơi khói lửa biến mất,tự trấn an mình, lấy lại sự bình tĩnh sắt đá vốn có. Mùi hương cỏ và nắng từ sân sau thoảng qua khiến anh khựng lại, bước nhanh xuống lầu tiến về phía cánh cửa từ bếp dẫn ra hàng hiên nơi sân sau.

Anh bỗng cảm thấy mọi sự hi sinh, mọi đau đớn cũng như trách nhiệm và cố gắng của mình suốt thời gian qua hoàn toàn là xứng đáng khi nhìn người con gái nhỏ nhắn ghé người trên chiếc ghế thiêm thiếp ngủ nơi hàng hiên. Máu tóc bồng bềnh nâu nhạt gần sang mầu mật ong vẫn còn hơi ẩm tản ra trên ghế, ánh nắng bao bọc khiến nàng như toả ra vầng hào quang bình yên dìu dịu. Dường như chỉ cần nàng ở đâu, nơi ấy sẽ có sự an lành. Khi đôi mắt nâu trong suốt như khe suối mông lung mở ra, anh có chút hạnh phúc ngây thơ vì thấy bóng dáng mình bên trong đó. Cả thế giới của anh lúc này là căn bếp nhỏ với hương trà thanh tao, hương bánh ngọt ngào, sắc nắng vàng và người con gái này. Đây chính là lý do anh sống và chiến đấu, là điều anh muốn bảo vệ.

Và rồi….

Nàng đã quyết định tiến đến gần, dù khuôn mặt vẫn tĩnh lặng như trời thu nhưng những ngón tay lại lưỡng lự. Chỉ là một sự đụng chạm nhỏ nơi đầu vai nhưng cũng khiến nàng run rảy, ngón tay mới vừa chạm được vào lớp vải áo thì….

Cộp cộp…..cộp cộp cộp.

-…..thiếu uý……thời gian không kịp…..

Tiếng gõ cửa cùng tiếng gọi bị nghẹn lại nơi cửa trước khiến nàng cứng người, nhanh chóng thu tay lại nắm lấy váy nhìn thân hình cao lớn đang ngồi trước mắt mình thoáng căng thẳng rồi mày lại nhíu chặt, trở lại với dáng vẻ nghiêm cẩn vốn có. Nàng nhìn theo những bước chân sải dài trên sàn nhà bằng gỗ đã mòn bóng do năm tháng, thoáng lưỡng lự song cũng đi ra phía ngoài phòng khách có lỗi kiến trúc cổ. Âm thanh ồn trầm trầm từ ngoài phố vọng vào, những khung ảnh viền gỗ đen trắng, tường vôi đôi chỗ đã tróc ra, rèm cửa mầu ngà buông rủ và…..anh đứng nơi chân cầu thang nhìn nàng nhẹ nhàng cầm chiếc áo măngto, dày nặng của mình lên chờ đợi. Khoé mắt liếc xuống vai trái, mầu đỏ tiêm diễm như đoá hồng nhung nở rộ trên nền áo trắng. Buông một hơi thở dài, anh hơi khom người luồn tay vào chiếc áo dài qua đầu gối mình nhưng trong tay nàng lại dài gần như chạm đất.

Nàng vô cùng cẩn thận, cố gắng để không chạm vào vết thương của anh. Đôi mắt trong suốt ngước lên nhìn quai hàm cứng rắn khẽ nghiến một chút rồi lại thả lỏng như thường khi kéo tay áo bên trái lên, nếu như không phải nhìn thấy một phần băng vải do khuy áo nơi cổ để mở, nếu không nhìn thấy máu thấm qua vải áo nàng làm sao biết được anh bị thương. Máu vẫn tươi như vậy, vết thương thậm trí chưa khép miệng nhưng anh vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Từ khi nào anh đã quen với việc da thịt bị cắt xé đến như vậy? Từ khi nào anh trở nên chai lỳ đến như vậy….nghiến chặt răng. Nàng coi như không có chuyện gì chỉnh lại cổ áo, ngón tay khẽ lướt qua quân hàm rồi nhanh chóng cài từng chiếc khuy đồng vào nẹp áo cứng nhắc. Chỉnh lại vạt, bàn tay đặt hờ nơi trái tim anh cảm nhận từng nhịp đập vững vàng khoẻ mạnh. Đây là tất cả những gì nàng khát khao và hi vọng, đây là điều nàng mong mỏi hơn tất thảy trên đời…..chỉ cần trái tim anh luôn đập.

Trang: 1 2

Xem cả bộ:

Các chương khác:
  • Người đàn ông từ kiếp trước


xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: