truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kinh tế

Nếu Tôi Biết Được Khi Còn 20 – Chương 05-01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 5 – Bí quyết thành công của thung lũng silicon

Tôi yêu cầu các sinh viên của mình viết một bản lý lịch thất bại,
có nghĩa là soạn thảo một bản lý lịch tóm tắt tất cả những sai lầm lớn nhất của
mình – về cá nhân, trong công việc, và trong học tập. Sinh viên phải mô tả bài
kinh nghiệm mình đã rút ra được từ mỗi thất bại. Hãy tưởng tượng bài tập này đã
tạo ra những cái nhìn kinh ngạc thế nào cho các sinh viên đã quá quen với việc
chỉ phô bày những thành công của mình. Tuy nhiên, sau khi hoàn thành bản lý
lịch thất bại, các sinh viên đều nhận ra rằng việc quan sát kinh nghiệm dưới
lăng kính của thất bại buộc họ phải chấp nhận và học cách giải quyết những sai
lầm mắc phải trên suốt con đường của mình. Và sự thật là qua nhiều năm tháng,
nhiều cựu sinh viên của tôi vẫn tiếp tục cập nhất bản lý lịch thất bại đó, song
song với bản lý lịch truyền thống về những thành công họ đạt được.

Tôi đã mượn bài tập này của Liz Kisenwether ở Đại học Penn State.
Khi mới nghe về ý tưởng này lần đầu tiên tôi đã thấy nó thật tuyệt vời. Nó là
một cách nhanh chóng để chứng tỏ rằng thất bại là một phần quan trọng trong quá
trình học hỏi của chúng ta, đặc biệt khi bạn đang muốn nâng cao năng lực của
mình, lúc làm việc gì đó lần đầu tiên, hay làm những việc có tính mạo hiểm.
Chúng ta thuê những người có kinh nghiệm không chỉ vì những thành công họ đạt
được mà cả những thất bại họ đã trải qua. Thất bại trao cho bạn những cơ hội
học hỏi và làm gia tăng cơ may bạn không mắc phải sai lầm như thế lần nữa. Thất
bại cũng là dấu hiệu cho thấy bạn đã bắt đầu những thử thách để mở rộng các kỹ
năng của mình. Trên thực tế, rất nhiều người thành công cho rằng nếu bạn không
nếm trải thất bại một lúc nào đó thì bạn đã chưa đủ liều mình xông vào những
việc khó khăn. Nhờ sự động viên của một học trò cũ, tôi quyết định đưa vào đây
bản lý lịch thất bại tóm tắt của mình, kể ra vài trong số những sai lầm lớn
nhất của tôi. Tôi ước gì mình đã cập nhật bản lý lịch này trong suốt ba mươi
năm qua. Sẽ thật thú vị khi quay đầu nhìn lại và học hỏi từ tất cả những sai
lầm tôi đã cố tình đưa ra khỏi trí nhớ của mình.

TINA L. SEELIG

Những thất bại nghề nghiệp

Không chú tâm: Ngay thời gian đầu đi làm tôi ngây thơ nghĩ rằng
mình đã nắm rất rõ về cách hoạt động của các tổ chức. Tôi đã đưa ra những nhận
định không đúng về văn hoá tập thể. Tôi ước gì mình đã dành nhiều thời gian để
tập trung vào công việc hơn là đưa ra những giả định cá nhân.

Từ bỏ quá sớm: Trong hoạt động kinh doanh của mình có khi tôi đã
gặp phải đường cùng. Vấn đề trở nên cực kỳ khó khăn cả về mặt kỹ thuật lẫn tổ
chức, và tôi phải bỏ ra rất nhiều công sức để có thể tìm ra cách đạt tới một
giải pháp ổn thoả. Tôi ước lúc đó mình đủ tự tin để hoàn toàn chú tâm vào việc
tìm ra một giải pháp cho vấn đề.

Những thất bại trong học tập

Không cố gắng hết sức: Trong hai năm đầu ở đại học tôi đã không
tập trung toàn bộ nỗ lực của mình vào tất cả các môn học. Tôi đã bỏ lỡ mất cơ
hội để thu được tối đa giá trị từ các lớp học, một cơ hội mà tôi không thể lấy
lại được.

Quản lý mối quan hệ: Tôi có một mối quan hệ khá khó khăn với người
hướng dẫn đề tài Tiến sĩ của mình. Tôi muốn dành thật nhiều thời gian để dạy
học trong khi bà ấy cho rằng tôi nên dành phần lớn thời gian của mình trong
phòng thí nghiệm. Giá mà lúc đó tôi có thể tìm ra cách sắp xếp tốt hơn để đạt
được những mục tiêu chung của cả hai.

Những thất bại cá nhân

Tránh các xung đột: Tôi có một người bạn trai ở đại học, và khi
đến thời điểm sắp tốt nghiệp chúng tôi đều cảm thấy căng thẳng trong việc định
hướng cho tương lai. Thay vì giải quyết trực tiếp các vấn đề, tôi trở nên cáu
gắt với mối quan hệ này. Tôi ước gì mình đã có thể chia sẻ thật lòng với anh ấy
về những gì đang diễn ra lúc đó.

Không lắng nghe bản thân: Chú tôi qua đời ở NewYork, còn tôi thì
sống ở California nên vài người khuyên tôi đừng đi đến lễ tang. Mãi cho đến bây
giờ tôi vẫn luôn hối tiếc về điều này. Tôi học được rằng có những thứ bạn không
thể làm lại được, và trong những tình huống như thế tôi nên làm những gì tôi
thấy đúng, không nhất thiết phải là những gì người khác muốn tôi làm.

*

* *

Trên thế giới này, tinh thần mạo hiểm và những phản ứng với thất
bại thể hiện mỗi nơi mỗi khác. Trong một số nền văn hóa sự trở ngại sau khi gặp
thất bại là rất lớn đến mức làm cho người ta trở nên dị ứng với bất cứ kiểu mạo
hiểm nào. Những nền văn hóa này gắn liền mọi loại thất bại với sự hổ thẹn. Do
đó, từ khi còn nhỏ người ta đã được dạy nên đi theo con đường đã được định sẵn
và có cơ may thành công nhất định, thay vì làm thử bất cứ gì có nguy cơ dẫn đến
thất vọng. Ở một vài nơi, như Thái Lan, những người gặp phải thất bại liên tục
thậm chí có thể chọn đổi một cái tên mới để bắt đầu lại cả cuộc đời mình. Thực
tế cho thấy trong Thế vận hội năm 2008, một vận động viên cử tạ Thái Lan cho
rằng cô chiến thắng là nhờ đã đổi tên trước kỳ thi đấu.

[22]

Global Entrepreneurship Monitor (GE M)

 

, tổ chức xuất bản báo cáo thường niên chi tiết

về hoạt động khởi nghiệp trên toàn thế giới, xem xét sự khác biệt
của các nền văn hóa qua lăng kính của việc chấp nhận rủi o và sự an ủi đối với
thất bại. GEM đã tìm ra rằng có những tác nhân quan trọng đóng góp vào tiểu sử
rủi ro của một xã hội. Ví dụ, ở một vài quốc gia, như Thụy Điển chẳng hạn, luật
phá sản được đặt ra để bảo đảm rằng một khi công ty của bạn không còn hoạt động
được nữa thì bạn không bao giờ có thể thoát khỏi nợ nần. Điều này dễ làm nhụt
chí những người cố gắng khởi nghiệp và thành lập một công ty, vì họ hiểu rằng
thất bại sẽ kéo theo những hậu quả khó lường và lâu dài cho bản thân và gia
đình mình. Ở các quốc gia khác, văn hóa có tính không khoan dung như vậy. Một
khi bạn thất bại, bạn bè, hàng xóm và đồng nghiệp của bạn

sẽ luôn luôn xem bạn là một kẻ thất bại. Một vấn đề được đưa ra
gần đây của tờ Wall Street

Journal mô tả những thủ thuật làm bẽ mặt người khác đang được
những người đòi nợ ở một

[23]

số quốc gia sử dụng, trong đó có Tây Ban Nha.

 

Những ngày đi dòi nợ bằng cách xuất hiện

ở nhà riêng của người ta trong các trang phục kỳ dị, nhằm mục đích
thu hút sự chú ý của hàng xóm và làm xấu hổ những người mắc nợ. Vì vậy, làm sao
những người trong các cộng đồng đó dám mạo hiểm và làm ăn khi họ luôn canh cánh
trong lòng nỗi lo bị thất bại và bị chế nhạo?

Điều đó hoàn toàn trái ngược với Thung lũng Silicon. Ở đây thất
bại được chấp nhận là một

[24]

phần tự nhiên của quá trình đổi mới và phát triển. Steven
Jurvetson,

 

một đối tác ở công ty

đầu tư mạo hiểm Draper Fisher Jurvetson, mô tả thất bại là bí
quyết thành công của Thung lũng Silicon. C Òn Randy Komisar của K P C B nhấn
mạnh rằng khả năng nhìn nhận thất bại như mộ tài sản là dấu hiệu của một môi
trường kinh doanh. Randy cũng nói rằng khi ông thấy những người không bao giờ
gặp thất bại nào cả thì ông thường tự hỏi không biết thực sự họ đã học

được gì từ các trải nghiệm của mình.

Ở mức độ căn bản nhất định thì toàn bộ việc học hỏi của chúng ta
đều đến từ thất bại. Hãy nghĩ đến một đứa trẻ đang tập đi. Nó bắt đầu bò trước,
rồi ngã nhiều lần trước khi thuần thục kỹ năng đi mà những người lớn chúng ta
xem là bình thường. Khi đứa trẻ lớn lên, mỗi kỳ công mới, từ bắt bóng cho đến
làm toán đại số, đều được học một cách tương tự bằng việc luyện tập cho đến khi
thành công. Chúng ta không mong đợi đứa trẻ làm mọi thứ hoàn thiện trong lần
đầu tiên, vì thế chúng ta cũng không nên trông chờ người lớn có thể hoàn thành
mỹ mãn các công việc phức tạp ngay lần đầu.

loading...

Tôi đã đi đến chỗ tin tưởng rằng cách học có hiệu quả nhất là từ
sự trải nghiệm cả thất bại lẫn thành công. Bạn gần như không thể học được điều
gì nếu bạn không tự làm nó, bằng những thực nghiệm dần dần, và bằng việc đứng
dậy được sau những thất bại không thể tránh khỏi. Bạn không thể học đá bóng nếu
chỉ đọc sách về luật chơi bóng, bạn không thể học chơi đàn dương cầm chỉ bằng
cách học nhạc lý, và bạn cũng không thể nấu ăn được khi chỉ đọc sách hướng dẫn
nấu ăn. Tôi vẫn nhớ trong thời gian mình còn là nghiên cứu sinh ngành khoa học
thần kinh, tôi đã đăng ký các lớp “học” về các nguyên lý của sinh lý học thần
kinh. Mặc dù tôi có thể đậu trong bài thi viết của môn này, nhưng tôi chỉ hoàn
toàn hiểu các khái niệm khi tôi vào phòng thí nghiệm, giải phẫu các dây thần
kinh dưới kính hiển vi, dùng các điện cực xiên qua chúng, và tự tay điều khiển
máy đo sóng. Cũng giống như thế, bạn có thể đọc bao nhiêu sách cũng được về vai
trò lãnh đạo, nhưng nếu bạn không thực sự trải nghiệm những thử thách mà một
người lãnh đạo thực sự phải đối mặt thì bạn sẽ chẳng bao giờ sẵn sàng cho vai
trò đó.

Các sinh viên được trao cho cơ hội này qua Chương trình Màyield
Fellows mà tôi cùng dẫn

[25]

dắt với Tom Byers, một giáo sư về Khoa học quản lý và Kỹ thuật ở
đại học Stanford.

 

Sau khi

được học về việc khởi nghiệp kinh doanh qua các trường hợp điển
hình (chiếm một phần tư thời lượng khóa học), mười hai sinh viên của khó học
chín tháng này trải qua một mùa hè làm việc trong các công ty mới thành lập. Họ
đảm nhận các vai trò quan trọng ở một công ty và được các lãnh đạo cấp cao
trong công ty cố vấn sát sao. Họ trực tiếp trải nghiệm việc nhận diện và tiếp
cận các rủi ro nóng bỏng mà mỗi công ty phải đối mặt, những căng thẳng trong
việc đưa ra quyết định khi không có đủ thông tin, và thách thức của vai trò
lãnh đạo trong một môi trường thay đổi không ngừng. Sau trải nghiệm từ một mùa
hè làm việc cật lực, các sinh viên quay về lớp và có mười tuần được phỏng vấn
về những gì đã diễn ra ở từng công ty một. Mỗi sinh viên dẫn đầu một lớp về một
vấn đề quan trọng xuất hiện trong suốt kỳ thực tập của họ.

Các sinh viên trong Chương trình Mayfield Fellows đã có những hiểu
biết sâu sắc về việc điều khiển một công việc kinh doanh với tốc độ cao trong
một môi trường năng động là như thế nào. Họ thấy các công ty này đấu tranh với
nhiều vấn đề như hết tiền, cơ cấu lại sau một sự thay đổi trong nhóm lãnh đạo
cấp cao, thách thức của việc có được các trang thiết bị mới nhất để làm việc,
và nhiệm vụ khó khăn khi phải cạnh tranh với những người khổng lồ trong ngành.
Cuối mùa hè, các sinh viên nhận ra rằng chỉ vài trong số những công ty họ đã
làm việc sẽ tiếp tục làm ăn trong một hay hai năm nữa. Bất chấp các nỗ lực của
những người lãnh đạo tài năng, nhiều công ty trong số đó sẽ thất bại.

Toàn bộ ngành cho vay vốn kinh doanh mạo hiểm về căn bản là đầu tư
vào các thất bại, bởi vì số đông các công ty được vay vốn cuối cùng đều phá
sản. Các ngành khác cũng có tỉ lệ thành công tương tự, trong đó có ngành công
nghiệp đồ chơi, điện ảnh, và ngành xuất bản. Chúng ta hãy xem qua các số liệu
về ngành xuất bản sách. Theo Nielsen Bookscan, trong số khoảng 1,2 triệu đầu
sách khác nhau được xuất bản thì chỉ có 25.000 (hay 2 phần trăm) trong số

chúng bán được 5.000 quyển; và trung bình một đấu sách ở Hoa Kỳ
bán được ít hơn 500

quyển. Tuy nhiên, gần như không thể đoán được quyển nào sẽ nằm
trong danh mục siêu bán chạy. Vì vậy, các nhà xuất bản vẫn tiếp tục cho in rất
nhiều sách khác nhau và hy vọng rằng mỗi quyển có thể là thành công, dù họ có
biết rằng chỉ một phần rất nhỏ sẽ có trong danh mục sách bán chạy nhất. Các nhà
xuất bản, các công ty sản xuất đồ chơi, các hãng phim và những nhà cho vay vốn
kinh doanh mạo hiểm đều hiểu rằng con đường đến thành công sẽ chứa nhiều thất
bại.

Mir Imran, một doanh nhân thành đạt, đã thành lập hàng tá công ty,
rất nhiều trong số chúng

[26]

ra đời song song với nhau.

 

Tỉ lệ thành công của ông rất dáng được ghi nhận nếu xét thực tế

rằng trong hầu hết các môi trường, đa số duy nhất mới thành lập
đều thất bại. Khi được hỏi về tỷ lệ thành công của ông, Mir thừa nhận rằng chìa
khó là loại bỏ nhiều dự án ngay từ lúc đầu. Ông kiên quyết loại trừ các dự án
có khả năng thành công thấp và tập trung toàn bộ công sức vào những dự án có
khả năng đi đến thành công cao. Trước khi lập ra một doanh nghiệp mới, ông làm
việc với tính kỷ luật nghiêm ngặt và đầu tư phân tích sâu sắc trong giai đoạn
đầu để tăng cơ hội cho việc kinh doanh phát triển mạnh về lâu dài.

.

Mặc dù từ bỏ một dự án luôn là điều khó khăn, nó vẫn dễ dàng hơn
nhiều trong giai đoạn đầu của doanh nghiệp, trước khi thời gian cam kết việc
năng lượng tập trung vào dự án trở nên quá lớn. Đ Iều này xảy ra ở tất cả các
khía cạnh trong cuộc sống của chúng ta, kể cả trong công việc, đầu tư cổ phiếu
và bất kỳ loại quan hệ xã hội nào. Leonardo da Vinci đã từng nói: “Từ bỏ ngay
lúc đầu sẽ dễ dàng hơn so với để đến cuối.” Bob Sutton, một chuyên gia về hành
vi tổ chức, mô tả “Những quy tắc Da Vinci” rất chi tiết trong cuốn sách của
ông, The No Asshole Rule. Ông nói về việc từ bỏ những công việc bạn thấy không
phù hợp ngay khi bạn khám phá ra rằng mình không thể trụ lại mãi với công việc
đó được[27] Ở đây ông tổng kết lại quan điểm

này một cách sâu sắc hơn.

Mặc dù đa số mọi người đều biết rằng các chi phí đã tiêu tốn không
nên được xét đến khi ra quyết định, họ chứng “đầu tư quá nhiều nên không thể từ
bỏ” vẫn có tác động lớn đến hành vi con người. Chúng ta biện minh cho tất cả
thời gian, công sức, sự chịu đựng, và việc chúng ta cống hiến một cái gì đó năm
này qua năm khác bằng cách nói với chính mình và những người khác rằng: phải có
gì đáng giá và quan trọng về nó, nếu không chúng ta sẽ chẳng bao giờ đắm chìm
phần lớn cuộc sống của chúng ta vào đó.

Từ bỏ thực sự là quyền cá nhân của chúng ta. Đó là một lời nhắc
nhở rằng bạn là người kiểm soát tình hình và có thể ra đi bất cứ khi nào bạn
muốn. Bạn không cần phải là người canh gác nhà tù của riêng mình, và nhốt mình
ở một nơi không đem lại hiệu quả gì cho bản thân. Nhưng điều đó không có nghĩa
từ bỏ là dễ dàng. Tôi đã từ bỏ những công việc không phù hợp với mình và bỏ đi
những dự án thất bại, mà trường hợp nào cũng cực kỳ khó khăn. Chúng ta được dạy
rằng từ bỏ là một dấu hiệu của sự yếu kém, mặc dù trong nhiều tình huống nó
thực ra là điều ngược lại. Đôi khi từ bỏ là lựa chọn dũng cảm nhất, bởi vì nó
đòi hỏi bạn phải công khai đối mặt với chính mình. Tin vui ở đây là việc từ bỏ
cho phép bạn khởi động lại từ đầu. Và nếu bạn dành thời gian để đánh giá những
gì đã xảy ra, từ bỏ có thể là một kinh nghiệm học hỏi vô giá.

Khi Randy Komisar rời bỏ vị trí phó chủ tịch ở Claris, một công ty
phần mềm máy tính tách ra khỏi người khổng lồ Apple, ông cảm thấy mình đã thất
bại. Randy là người có một tầm nhìn rõ ràng về những gì ông muốn đạt được, nên
ông đã rời Claris khi nhận ra rằng ông sẽ không bao

giờ đạt được mục tiêu của mình. “Thất bại” của Randy rất công
khai, vì vậy nó làm ông day dứt

rất nhiều. Tuy nhiên, trong một thời gian ngắn Randy nhận ra rằng
việc từ bỏ công việc đó đã trao cho ông một cơ hội để đánh giá lại niềm đam mê
của mình và xác định làm thế nào để ông có thể sử dụng các kỹ năng của mình một
cách tốt nhất. Chẳng hạn, ông đã nhận ra một điều rõ ràng rằng một trong những
lý do mà ông không hài lòng ở Claris là ông không cảm thấy hứng thú với các sản
phẩm cũng như những gì mình đang làm. Ông yêu thích việc suy nghĩ về bức tranh
lớn của công ty và hoạch định viễn cảnh của nó, nhưng ông hầu như chẳng có chút
hứng thú nào với những công việc điều hành cụ thể từ ngày này sang ngày khác.

Khi Randy được yêu cầu làm C E O cho một công ty mới, ông lại đề
nghị rằng ông muốnlàm việc với C E O để hình thành hướng đi cho công ty. Bằng
cách đó ông tạo nên một vai trò mới cho mình – Virtual C E O (giám đốc điều
hành ảo) – và vì thế ông có thể tham gia vào hàng chục công ty cùng một lúc.
Ông làm việc như một huấn luyện viên, thăm dò ý kiến của hội đồng quản trị, và
là cố vấn cho các C E O, nhưng ông không phải đảm nhận những trách nhiệm quản
lý hàng ngày. Điều này phù hợp với ông và các công ty. Randy nói: “Thất bại cho
phép tôi tìm kiếm những cơ hội xung quanh phù hợp hơn với niềm đam mê của
mình.” Đây là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng việc học được khi nào nên từ bỏ là
rất quan trọng. Bạn cần phải biết khi nào nên ngừng đầu tư vào một ý tưởng
không thể thành công và khi nào nên chuyển sang làm một điều gì đó mới.

Trên thực tế, có nhiều cách để biến thất bại thành thành công. Một
câu chuyện đáng nhớ về chuyển biến một thất vọng lớn thành một chiến thắng đáng
nhớ được rút ra từ Cuộc thi Sáng tạo. Ở đây các sinh viên đã phải tạo ra giá
trị từ các vòng cao su trong vòng năm ngày. Một nhóm đã quyết định tạo ra một
“Cây điều ước.” Họ đã lập một cây ở trung tâm của khuôn viên trường đại học,
đối diện các nhà sách của trường, và dùng các sợi dây bọc thân cây đó lại. Sau
đó, họ sử dụng các vòng cao su để đính kèm thông điệp vào các sợi dây. Ý tưởng
của họ là bất cứ ai đi ngang qua cũng có thể gửi những ước muốn của mình lên
cây. Nhóm thực hiện quảng cáo cho dự án này rất rộng rãi bằng việc sử dụng các
trang mạng trực tuyến, các danh sách e- mail, và họ cũng đứng trước cây mời
những người qua lại gửi các ước muốn của mình. Nhưng thật không may cho họ, mọi
người chẳng mảy may quan tâm.

Trong nỗ lực đẩy mạnh dự án, cả nhóm bắt đầu gửi các ước muốn của
mình lên cây. Cách này cũng chỉ có ảnh hưởng rất nhỏ. Sau đó, họ đẩy mạnh hơn
nữa việc quảng bá dự án và tích cực hơn nữa trong việc mời những người qua lại
đóng góp. Và một lần nữa, cách này cũng có hiệu quả rất ít. Nhưng sự thất vọng
của các sinh viên này càng não nề bởi thực tế rằng chỉ cách đó không quá 15 mét
một dự án tương tự đang nhận được rất nhiều sự chú ý. Một nhóm khác đã tạo ra
một mạng dây khổng lồ các vòng cao su lớn, và họ mời các sinh viên treo lên đó
các bí mật của mình. Mạng vòng cao su tràn ngập hàng trăm giấy màu rực rỡ, mỗi
tờ có một bí mật khác nhau. Chúng đu đưa trong gió nhẹ, tương phản hoàn toàn
với Cây điều ước hầu như không có gì ở gần đó.

Nhóm thực hiện Cây điều ước đã quyết định không tiếp tục nữa và
rút kinh nghiệm từ thất bại này. Tuy nhiên, họ không dừng lại ở đó. Họ rút ra
tất cả các bài học có thể từ kinh nghiệm này bằng cách làm một đoạn phim bình
luận dài ba phút ghi lại thất bại. Nhóm thực hiện đã mô tả tất cả các nỗ lực
của họ để làm cho Cây điều ước thành công và so sánh thất bại của mình với sự
thành công của Mạng bí mật. Họ đã ăn mừng rất công khai và chia sẻ những gì đã
học được về “tính thu hút” (“stickiness”) của các điều ước so với các bí mật.
(Các câu chuyện, sản phẩm, và các trang web có “tính thu hút” khi chúng giữ
được sự quan tâm của bạn). Họ cũng làm rõ rằng đây chỉ là một bước trên con
đường của họ với rất nhiều ý tưởng sau đó, và sau đó,

và sau đó nữa.

Vì ngay cả những ý tưởng tuyệt vời nhất cũng đòi hỏi phải đầu tư
rất nhiều công sức để đạt được thành quả, rất khó để chúng ta biết khi nào nên
tiếp tục giải quyết một vấn đề và hy vọng có được một thành tựu đột phá, và khi
nào nên từ bỏ. Tất cả chúng ta đều ngưỡng mộ lòng kiên trì, nhưng khi nào nó
trở thành ngốc nghếch, với việc tiếp tục một ý tưởng sẽ chẳng bao giờ nở hoa
kết trái? Gil Penchina, C E O của Wikia, diễn tả tình thế tiến thoái lưỡng nan
này rất thuyết phục: “Nếu bạn đổ xăng lên một khúc gỗ, tất cả những gì bạn có
là một khúc gỗ ướt. Nhưng nếu

[28]

bạn đổ xăng vào một ngọn lửa nhỏ, bạn sẽ tạo ra một đám cháy dữ
dội.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: