truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kinh tế

Nếu Tôi Biết Được Khi Còn 20 – Chương 03-01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 3 – BIKINI HAY là CHẾT

Nhà tâm lý học nổi tiếng B.F.Skinner đã từng viết rằng tất cả các
hành vi của con người đều có thể được xem là thích nghi với cá nhân mình, hay
hệ gien, hoặc với toàn xã hội nói chung[13] Tuy nhiên, ba lực lượng này thường
bất đồng với nhau và gây nên căng thẳng cho con người.Các quy tắc do xã hội đặt
ra tồn tại rất nhiều trong cuộc sống chúng ta, gồm có các điều luật của chính
phủ, các cộng đồng tôn giáo, các chủ lao động, trường học, hàng xóm và gia đình
chúng ta. Bởi vì những nhóm xã hội này dệt ra những luật lệ rõ ràng quanh chúng
ta, nên ta thường cảm thấy mình ở trong những tình huống được thôi thúc phải
phá vỡ chúng để thỏa mãn nhu cầu cá nhân của mình hoặc những nhu cầu của đồng
loại chúng ta. Các quy tắc và chuẩn mực xã hội được tạo ra với ý muốn làm cho
thế giới xung quanh ta có tổ chức hơn và dễ dự đoán hơn, và ngăn ngừa chúng ta
làm hại nhau.

Nhưng khi nào một quy tắc thật sự chỉ là một gợi ý? Và khi nào thì
các gợi ý lại biến thành các quy tắc? Hằng ngày người ta ra hiệu để chỉ cho
chúng ta biết phải làm gì, các hướng dẫn bằng văn bản chỉ dẫn chúng ta cách cư
xử, và các chỉ dẫn xã hội thúc đẩy chúng ta hành động trong các giới hạn cụ
thể. Thực ra, chúng ta cũng tự đặt ra rất nhiều các quy tắc cho chính mình,
phần lớn là do được người khác khuyến khích. Các quy tắc này trở nên gắn liền
với bản thể của chúng ta trong suốt con đường đời của mình. Chúng ta vẽ nên các
đường tưởng tượng xung quanh những gì chúng ta nghĩ mình có thể làm – các đường
ranh giới đó thường giới hạn chúng ta nhiều hơn là những quy tắc chung xã hội
đặt lên chúng ta. Chúng ta định nghĩa bản thân bằng nghề nghiệp, thu nhập, nơi
chúng ta sống, xe chúng ta lái, học vấn, và thậm chí bằng cả lá số tử vi của
mình. Mỗi định nghĩa này khóa chúng ta lại trong các giả định cụ thể chúng ta
là ai và chúng ta có thể làm gì. Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói nổi tiếng
trong bộ phim My Dinner with Andre (Bữa ăn tối với Andre), nói rằng người New
York “đóng vai trò của cả người canh giữ và tù nhân nên họ không còn có… khả
năng ra khỏi nhà giam họ tạo ra, hay thậm chí xem nó là một nhà giam.” Chúng ta
luôn luôn tạo ra các nhà tù cho chính mình với các luật lệ mỗi chúng ta đặt ra
cho mình, khóa mình vào các vai trò cụ thể và ra khỏi con đường vô tận của
những điều khả thi. Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn thách thức những giả định cơ bản?
Những kết quả (tốt và xấu) của việc thoát ra khỏi con đường đã được định sẵn là
gì? Điều gì sẽ xảy ra với những người phá vỡ quy luật?

Larry Page, người đồng sáng lập ra Google, đã có một bài diễn
thuyết trong đó ông khuyến khích các khán giả thoát ra khỏi những nguyên tắc
chỉ đạo được thiết lập sẵn bằng cách biết xem nhẹ một cách hợp lý những điều
được cho là không thể[14] Nghĩa là hãy suy nghĩ càng lớn càng tốt. Ông lưu ý
rằng thường thì thực hiện những mục tiêu lớn còn dễ dàng hơn là những mục tiêu
nhỏ. Những mục tiêu càng nhỏ thì cần những phương pháp càng cụ thể để đạt được.
Còn với những mục tiêu lớn, thường sẽ có nhiều nguồn tài nguyên hơn cho bạn và
có nhiều cách hơn để đạt được chúng. Đây là một khám phá thú vị. Hãy tưởng
tượng bạn đang cố gắng đi từ San Francisco đến Kabul. Có rất nhiều con đường
khác nhau để đi, nên bạn có thể trao cho mình thời gian và nguồn lực để đến đó,
và bạn sẽ linh động được nếu mọi việc không diễn ra như dự tính. Nhưng nếu mục
tiêu của bạn là đi qua thành phố, thì con đường khá rõ và bạn mong đợi nó sẽ là
một chuyến đi nhanh. Nếu đường bị tăc vì lý do nào đó, bạn sẽ bị mắc kẹt và cảm
thấy bực mình. Một trong những lý do làm cho Google thành công đến như vậy là nhờ
sự sẵn lòng dùng một con đường linh hoạt để giải quyết các vấn đề khó khăn.

Linda Rottenberg là một ví dụ xuất sắc về một người không xem bất
cứ vấn đề gì là quá lớn để giải quyết và sẵn sàng bứt phá khỏi mong đợi của
người khác để đến những nơi mình muốn đến. Cô tin nếu những người khác nghĩ
rằng ý tưởng của bạn thật điên rồ, thì chắc chắn bạn đang đi trên một con đường
đúng. Mười một năm trước Linda sáng lập một tổ chức đặc biệt có [15] tên là
Endeavor . Mục tiêu của họ là thúc đẩy việc lập nghiệp ở các nước đang phát
triển. Có vận hành tổ chức Endeavor ngay sau khi tốt nghiệp từ trường Luật của
đại học Yale, trong khi tay mình dường như không có gì hơn là một niềm đam mê
kích thích sự phát triển kinh tế ở vùng khó khăn. Chẳng gì khiến Linda dừng bước
trên con đường đạt được những mục tiêu đề ra, trong đó có cả việc lẽo đẽo theo
chân những nhà lãnh đạo kinh tế có tầm ảnh hưởng lớn mà sự giúp đỡ của họ rất
cần thiết cho cô.

Endeavor bắt đầu nỗ lực của mình ở Mỹ Latin và từ đó mở rộng sang
các khu vực khác trên thế giới, trong đó có Thổ Nhĩ Kỳ và Nam Phi. Endeavor
thực hiện một tiến trình tỉ mỉ để nhận diện những người có tiềm năng lớn để lập
nghiệp, sau đó chọn lựa những người có ý tưởng xuất sắc và lòng nhiệt huyết để
thực hiện kế hoạch của họ và trao cho họ những nguồn tài nguyên cần thiết để
thành công. Tổ chức này không trao tiền cho những người lập nghiệp, mà giới
thiệu họ tới những người trong cùng lĩnh vực để được hướng dẫn. Họ cũng được
trang bị các chương trình giáo dục lớn, và có cơ hội gặp những doanh nghiệp
khác trong vùng, những người cũng đã lèo lái trên con đường quanh co của mình
trước đây. Khi đã thành công, họ trở thành những tấm gương sáng, tạo ra nghề
nghiệp cho người dân ở các cộng đồng địa phương, và thậm chí trao lại cho
Endeavor những thế hệ doanh nhân tương lai hữu ích.

Một ví dụ tạo nên nhiều cảm hứng là của một doanh nhân Endeavor ở
Brazil, Leila Velez. Leila sống trong khu ổ chuột trên những ngọn đồi nhìn ra
Rio de Janeiro, thường được biết đến với tên gọi favelas. Kế sinh nhai của cô
là nguồn thu thập chỉ vừa đủ sống từ việc đi lau nhà cho người khác. Tuy nhiên
cô ấy có một ý tưởng rằng có rất nhiều phụ nữ ở Brazil thật sự muốn có tóc mềm
và ít quăn hơn. Cùng với chị dâu Heloisa Assis, Leila đã phát minh ra một sản
phẩm có thể biến tóc xoăn thành tóc gợn sóng. Sản phẩm này đã phải trải qua
nhiều năm trời thử nghiệm va gặp phải nhiều thất bại to lớn trong suốt quá
trình đó. Nhưng khi đã tìm ra được giải pháp, Leila mở một tiệm uốn tóc ở Rio.
Việc kinh doanh của cô phát đạt và Leila có một giấc mơ tạo lập một franchise.
Endeavor đã đến và giúp cô thực hiện được ước mơ của mình. Doanh nghiệp ngày có
tên là Beleza Natural hiện nay đã tạo công ăn việc làm cho một ngàn người và có
doanh thu mỗi năm lên đến hàng triệu.

Đây chỉ là một trong hàm trăm câu chuyện thành công từ Endeavor.
Tôi đã tham dự hội thảo một năm hai lần của tổ chức Endeavor hai năm trước và
thực sự choán ngợp trước không khí tràn đầy nhiệt huyết trong khán phòng. Mỗi
doanh nhân đều mang ơn Endeavor đã cung cấp cho họ những công cụ cần thiết để
lập nghiệp cũng như nguồn cảm hứng để thành công. Điều này sẽ không bao giờ xảy
ra nếu Linda đã nghe lời những người nói với cô ấy rằng các ý tưởng của cô là
điên rồ.

*

* *

Một trong những trở ngại lớn nhất của việc thực hiện “những điều
bất khả thi” là nhiều người khác thường nói với bạn ngay rằng những việc đó
không thể đạt được. Người ta có thể cho rằng rất khó để tiến đến thực hiện một
vấn đề lớn. Nhưng một khi bạn đã quyết định làm điều đó, việc bứt phá khỏi
những cách tiếp cận vấn đề truyền thống để giải quyết nó cũng khó không kém.
Đây là một ví dụ khác cho thấy sự hữu ích của việc phá vỡ một số quy tắc. Bài
tập tiếp theo buộc mọi người làm điều này theo một cách rất đáng ngạc nhiên.
Đầu tiên hãy nêu ra một vấn đề liên quan đến một nhóm cụ thể nào đó. Ví dụ, nếu
đó là nhóm gồm các nhà quản trị trong ngành kinh doanh dịch vụ tiện ích thì chủ
đề có thể là phương thức làm cho các công ty tiết kiệm năng lượng. Nếu đó là
nhóm về sân khấu thì vấn đề có thể là làm sao để thu hút được lượng khán giả
nhiều hơn. Còn nếu với nhóm sinh viên kinh doanh thì thử thách có thể là việc
tìm ra một ý tưởng kinh doanh mới và độc đáo. Bây giờ hãy chia từng nhóm ra
thành các đội nhỏ và yêu cầu mỗi đội tìm ra ý tưởng hay nhất và ý tưởng dở nhất
để giải quyết vấn đề đã được đặt ra [16]. “Ý tưởng hay nhất là những gì mỗi đội
nghĩ sẽ giải quyết được vấn đề một cách xuất sắc.

Còn ý tưởng dở nhất sẽ là ý tưởng không hiệu quả, không có lợi
nhuận, họ viết từng ý tưởng lên một mảnh giấy riêng, một mảnh đặt tên HAY NHẤT
và một mảnh sẽ có tên DỞ NHẤT. Khi cho làm bài tập này, tôi yêu cầu những người
tham gia cũng chuyển cho tôi, và tôi xé vụn các ý tưởng HAY NHẤT. Sau quãng
thời gian tập trung hết mình để tạo ra những ý tưởng tuyệt vời đó, họ cảm thấy
vừa ngạc nhiên vừa phật ý với hành động của tôi.

Sau đó tôi bắt đầu phân phát lại các ý tưởng DỞ NHẤT. Giờ thì mỗi
đội cầm trong tay một ý tưởng mà một đội khác nghĩ rằng rất tệ. Họ được yêu cầu
phải chuyển ý tưởng dở này một ý tưởng kiệt xuất. Họ xem ý tưởng tồi tệ được
chuyển qua cho mình và nhanh chóng nhận ra nó thật sự chẳng tệ chút nào. Thực
ra họ lại thường nghĩ rằng chúng rất tuyệt. Cứ sau vài giây là có ai đó lại
nói: “Ê, ý tưởng này khá đấy!”

Khi bài tập này được thực hiện ở một công ty dịch vụ tiện ích, một
trong những “ý tưởng dở nhất” để tiết kiệm năng lượng là đưa cho mỗi nhân viên
một chỉ tiêu về lượng năng lượng họ có thể sử dụng được cho phép. Họ đã nghĩ
rằng ý tưởng này khá là ngốc nghếch. Tuy nhiên, đội nhận được ý tưởng này lại
biến nó trở thành một ý tưởng đáng được quan tâm, trong đó các nhân viên được
trao cho một chỉ tiêu về mức năng lượng mình được phép sử dụng. Nếu họ sử dụng
ít hơn thì sẽ lấy lại được tiền, còn nếu sử dụng vượt mức thì bị phạt thêm
tiền. Hơn thế nữa, họ còn có thể bán tín dụng năng lượng cho các đồng nghiệp
của mình, tạo cho họ sự khích lệ còn lớn hơn nữa để tiết kiệm điện.

Tôi cũng tiến hành bài tập này với các nhân viên phụ trách thực
hiện các sự kiện nghệ thuật ở trường Stanford. Với nhiệm vụ thu hút được càng
nhiều khán giả càng tốt, một trong các đội này đã nghĩ ra ý tưởng “tồi tệ” là
thực hiện một cuộc thi tài năng của các nhân viên. Điều này có vẻ hoàn toàn
trái ngược với những gì họ đang làm hiện tại – mang đến đây các tài năng hàng
đầu từ khắp nơi trên thế giới. Đội kế tiếp đã đảo ngược hoàn toàn ý tưởng này.
Họ nhìn nhận nó một cách sâu sắc hơn và đưa ra một cuộc gây quỹ lớn, nơi mà các
Khoa và nhân viên trong toàn trường sẽ trình diễn các tài năng đa dạng của
mình. Điều này rất có khả năng sẽ thu hút rất nhiều người đến dù họ thường
không tham dự các sự kiện nghệ thuật biểu diễn, đồng thời giúp xây dựng nhận
thức về các chương trình khác của họ.

Khi thử thách là tìm ra ý tưởng kinh doanh tồi tệ nhất thì các đề
xuất là vô hạn. Một nhóm đề xuất bán các bộ áo tắm hai mảnh (bikini) ở Nam Cực,
một nhóm khác gợi ý mở một gian hàng bán sushi gián, còn một nhóm nữa thì đưa
ra ý xây dựng một viện bảo tàng về đột quị. Trong mỗi trường hợp trên, các ý
tưởng dở này được chuyển thành những ý kiến khá thú vị đáng để suy nghĩ. Chẳng
hạn, nhóm phải thực hiện ý tưởng bán bikini ở Nam Cực tạo ra câu khẩu hiệu
“Bikini hay là chết”. Ý tưởng của họ là mang những người muốn có thân hình cân
đối lên một chuyến hành trình đến Nam Cực. Đến cuối chặng hành trình, họ phải
mặc vào vừa vặn các bộ bikini của mình. Còn nhóm bị buộc phải bán sushi gián
thì nghĩ ra là một nhà hàng tên là La Cucaracha bán mọi loại sushi lạ lùng sử
dụng những nguyên liệu không truyền thống nhưng giàu dưỡng chất và hướng đến
các khách hàng mạo hiểm. Và nhóm được giao thử thách mở một viện bảo tàng đột
quỵ đã sử dụng ý tưởng này là khởi điểm để xây dựng một viện bảo tàng cống hiến
toàn bộ cho sức khỏe và y tế phòng ngừa. Tất cả các nhóm đều nghĩ ra những tên
gọi, khẩu hiệu, và phim quảng cáo hấp dẫn cho các ý tưởng kinh doanh này.

Bài tập này là một cách tuyệt vời để mở rộngt ầm nhìn của bạn về
giải pháp cho các vấn đề. Nó chứng minh rằng hầu hết các ý tưởng, dù thoạt nghe
có vẻ ngớ ngẩn hay ngốc nghếch thế nào đi chăng nữa, ít nhất vẫn mang trong
mình một hạt giống tiềm năng. Nó cũng cho thấy quan niệm về việc đánh giá ý
tưởng hay hay dở không hoàn toàn chắc chắc, và chứng tỏ rằng với một khung nhận
thức đúng đắn bạn có thể tìm được thứ có giá trị từ hầu hết các vấn đề hay tình
huống. Chẳng hạn, ngay cả khi bạn không thực hiện chuyến thám hiểm Nam Cực có
tên “Bikini hay là chết”, đây vẫn là điểm khởi đầu cho các ý tưởng có thể thực
tế hơn.

*

* *

John Stiggelbout, môṭ ngườ i baṇ cũ củ a tôi, đã là m cho
moị ngườ i nghı ̃hoà n toà n khá c về môṭ ý tưở ng hay khi anh nôp̣
hồ sơ xin hoc̣ sau đaị hoc̣ . Anh đã là m điề u mà bấ t kỳ ngườ i bıǹ
h thườ ng nà o cuñ g cho rằ ng đó là môṭ ý tưở ng tồ i tê.̣ Nhưng
cuố i cù ng nó laị trở nên môṭ thứ giơi cả m hứ ng. Anh quyế t điṇ h
ở phú t chó t rằ ng anh muố n và o hoc̣ trườ ng kinh doanh. Vı̀ đã trễ
haṇ , anh choṇ môṭ cá ch đôc̣ đá o là m cho hồ sơ xin nhâp̣ hoc̣ củ a
mıǹ h nổ i bâṭ so vớ i cá c đơn khá c.

Thay vı̀ khoe ra nhữ ng thà nh tıć h ấ n tượng củ a mıǹ h,
anh thêm và o hồ sơ xin nhâp̣ hoc̣ thông thườ ng củ a mıǹ h môṭ lá thư
viế t bở i môṭ cựu giá o sư tự xưng là baṇ thân nhấ t và là baṇ tù
củ a John. Lá thư nà y mô tả John ở nhữ ng khıá caṇ h kỳ lạ nhấ t
mà bấ t kỳ hôị đồ ng xem xé t nhâp̣ hoc̣ nà o từ ng biế t, trong đó
có khả năng mở môṭ lọ đựng thực phẩ m bằ ng tiế ng ợ củ a mıǹ h.
Thay vı̀ loaị John ra khỏ i cuôc̣ lựa choṇ , văn phò ng xé t nhâp̣ hoc̣
cực kỳ tò mò muố n găp̣ John nên họ mờ i John và o trườ ng. John cuñ
g rấ t tố t buṇ g tım̀ laị lá thư nà y cho chú ng ta đoc̣ .

Tôi găp̣ John Stiggelbout khi cù ng đi trên xe buý t Greyhound.
Chắ c hẳ n lú c đó câụ ấ y đã keọ , xung quanh toà n là cá c mẩ u
thuố c lá , và cầ m môṭ chai MD 20/20 rôñ g. Tôi là baṇ thân nhấ t củ
a câụ ấ y. Và sau khi bi ̣bắ t trong khi cướ p cử a hà ng 7/11 thı̀ chú
ng tôi trở thà nh baṇ tù .

Sau môṭ bữa ăn thiṇ h soaṇ ở Salvation Army, chú ng tôi từ
ng đế n môṭ buổ i lễ Phú c âm nơi cả hai đã cố gắ ng cua cù ng môṭ
cô gá i. (Câụ ấ y rấ t khá trong viêc̣ chấ p nhâṇ thấ t baị và bi
̣chế nhaọ ; rõ rà ng đây là môṭ ngườ i từ ng trả i.)

Câụ ta có cá c phẩ m chấ t ấ n tượng mà bấ t kỳ chương
trıǹ h Junior Achievement Company hay môṭ hiêụ giăṭ gia đıǹ h cũng có
thể sử duṇ g tố t. Câụ ấ y che hà m răng mà u và ng củ a mıǹ h khi
ngá p, mở cử a sổ khi nhổ nướ c boṭ . Câụ ta có thể huý t sá o to
bằ ng cá ch sử duṇ g cá c ngó n tay, và có thể là m bể môṭ lọ thủ
y tinh đựng thực phẩ m bằ ng tiế ng ợ củ a mıǹ h. Câụ ta chı̉ tắ m
có môṭ lầ n môĩ thá ng và lú c nà o sử duṇ g được xà phò ng thı̀
câụ ta đề u sử duṇ g.

Câụ ta cầ n môṭ nơi ở để không phả i ngủ trong nhà vệ
sinh ở traṃ xe buý t. Câụ ta cầ n tım̀ môṭ viêc̣ là m ở môṭ công ty
lớ n nơi họ sẽ không sa thả i câụ ngay ngà y đầ u tiên đi là m vı̀ thó
i quen nghiêṇ rượu và sự ham hố cá c giố ng chim la.̣

Bấ t cứ ai có lò ng ham hố cá c giố ng chim lạ đề u vừ a
nguyên tắ c vừ a đôc̣ lâp̣ khỏ i suy nghı.̃ Thâṭ ra câụ ấ y quá đôc̣
lâp̣ khỏ i suy nghı ̃đế n mứ c chẳ ng có suy nghı ̃gı.̀ Anh chà ng nà y
sẽ là m bấ t cứ thứ gı̀ để được nhâụ , thâṃ chı́ đi là m viêc̣ .

Giờ thı̀ Stiggs đã ra khỏ i tù , nên tôi chắ c rằ ng sı̃
quan tha tù cho câụ ấ y cũng chẳ ng nề hà gı̀ nế u trườ ng đaị hoc̣
có thể trông chừ ng câụ môṭ chú t. Câụ ấ y là thủ lıñ h xuấ t sắ c
củ a băng mô tô Hells Angels (Cá c thiên thầ n điạ nguc̣ ), và tấ t cả
những chà ng trai tôi quen biế t đề u nghı ̃rằ ng câụ ấ y sẽ là điạ
nguc̣ củ a giớ i nhân viên văn phò ng.

loading...

Trong tấ t cả những kẻ tôi từ ng thấ y nằ m bấ t tın̉ h
trên sà n xe buý t, đây là anh chà ng tố t nhấ t.

Ấ n tượng chung củ a tôi về anh chà ng nà y là câụ ta chẳ
ng tố t bằ ng những gı̀ tôi đã nó i.

Hãy thả tôi ra khỏ i tù để tôi có thể đế n Chicago thay
cho câụ ấ y.

Buford T. Morton, Inmate #335342

Walla Walla Federal PenitentiaryWalla Walla, Washington

Khi John đế n phỏ ng vấ n, moị ngườ i trong văn phò ng đề u
lẻ n ra khỏ i phò ng mıǹ h để được

xem là ngườ i đã nôp̣ môṭ cá i hồ sơ xin hoc̣ điên điên. Anh
ấ y rấ t lic̣ h sự và điề m đaṃ

cuôc̣ phỏ ng vấ n, và đã được nhâṇ và o hoc̣ .

 

trong suố t

Quan niêṃ

 

không có ý tưở ng nà o là dở là môṭ dấ u hiêụ tố t cho
viêc̣ đôṇ g não suy nghı.̃

Trong quá trình động não, việc nói rõ quan niệm này là rất quan
trọng. Bạn cần phải thoát ra khỏi suy nghĩ thông thường rằng các ý tưởng có
tính khả thi mới là có giá trị. Khi khuyến khích mọi

người có những ý tưởng lạ kỳ, bạn phổ biến khuynh hướng chuẩn bị
kỹ các ý tưởng của mình trước khi chia sẻ chúng. Đôi khi các ý tưởng có vẻ điên
rồ nhất và dường như không có tính khả thi mới được đưa ra rốt cuộc lại trở nên
thú vị nhất. Ban đầu chúng có thể không thực hiện được, nhưng với sự chỉnh sửa
đoi chút chúng có thể trở thành những giải pháp tuyệt hảo có tính khả thi trên
thực tế.

Cần phải có nhiều kỹ năng và sự rèn luyện để quá trình động não
trở nên có hiệu quả. Quan trọng nhất là phải đặt ra những nguyên tắc nền tảng
ngay từ đầu và luôn củng cố chúng. Tom Kelly, tổng giám đốc hãng thiết kế ID E
O và là anh của David Kelly, đã viết cuốn sáchThe Art of Innovation (Tạm dịch:
Nghệ thuật sáng tạo) trong đó có mô tả các nguyên tắc động não ở công ty mình.
Một trong những nguyên tắc quan trọng nhất là phát triển và mở rộng trên cơ sở
những ý tưởng của người khác. Với cách tiếp cận này, ở cuối một buổi động não
có hiệu quả, sẽ có rất nhiều người cảm thấy họ đã tạo ra hoặc đóng góp cho
những ý tưởng hay nhất tổng hợp được từ buổi làm việc. Và bởi vì tất cả mọi
người đều có cơ hội tham gia và chứng kiến sự hình thành và phát triển của các
ý tưởng, họ sẽ dễ dàng cùng thống nhất ủng hộ cho các ý tưởng khi tiến đến quá
trình thực hiện.

Nếu bạn đã từng tham gia vào các buổi họp động não, chắc hẳn bạn
cũng biết không phải lúc nào chúng cũng diễn ra như vậy. Thật khó để tránh khỏi
khuynh hướng tự nhiên của mỗi người muốn nắm giữ riêng cho mình quyền sở hữu
của các ý tưởng mình đưa ra,và cũng rất khó để kêu gọi những người tham gia
phát triển ý trên cơ sở những đề xuất của người khác. Tác giả của cuốn Improv
Wisdom (Tạm dịch: Cải thiện trí khôn), Patricia Ryan Madson, đã tạo ra một bài
tập khởi động tuyệt vời mang đến cho cuộc sống hai quan điểm này: không có ý
tưởng nào là dở và hãy xây dựng từ ý tưởng của những người khác. Bạn hãy chia một
nhóm thành các cặp đôi. Mội người cố gắng lập kế hoạch cho một bữa tiệc và đề
xuất với người kia. Người kia không đồng tình với bất kỳ ý tưởng nào và phải
nói ra một lý do tại sao ý tưởng đó sẽ không thực hiện được. Ví dụ, người đầu
tiên có thể nói: “Chúng ta hãy lập kế hoạch cho một bữa tiệc vào tối thứ Bảy
nhé.” Và người thứ hai sẽ nói: “Không được đâu, tôi phải gội đầu rồi.” Cuộc trò
chuyện cứ tiếp diễn như thế trong vòng vài phút, đến lúc người thứ nhất càng
ngày càng bực mình thì cô ấy hay anh ấy sẽ cố gắng nghĩ ra bất cứ ý tưởng nào
có thể làm người thứ

hai đồng ý. Sau đó đến lượt người thứ hai đổi vai và trở thành
người lập kế hoạch cho buổi

tiệc. Người thứ nhất bây giờ phải chấp thuận mọi ý kiến và phải
xây dựng dựa vào các ý tưởng đó. Ví dụ: “Chúng ta hãy lập kế hoạch cho một bữa
tiệc vào tối thứ Bảy nhé.” Câu trả lời có thể là: “Ừ, tôi sẽ mang bánh đến
nhé.” Cuộc trò chuyện tiếp diễn và các ý tưởng có thể đi xa hơn. Chẳng hạn buổi
tiệc có khả năng sẽ diễn ra dưới nước hoặc trên một hành tinh khác, và có thể
gồm nhiều loại món ăn và các thú tiêu khiển lạ lùng. Nguồn sinh lực trong phòng
tăng lên, bầu không khí tràn đầy nhiệt huyết, và một số lượng khổng lồ các ý
tưởng được tạo ra.

Đây là nguồn sinh lực nên hiện diện trong suốt một buổi động não
có hiệu quả. Đương nhiên là ở một thời điểm nào đó bạn cần phải quyết định được
cái gì là khả thi, nhưng điều đó không nên xảy ra trong giai đoạn “hình thành ý
tưởng”. Động não là bứt phá khỏi những cách tiếp cận thông thường trong việc
giải quyết một vấn đề. Bạn nên tự do lật ngược các ý tưởng, đưa chúng từ trong
ra ngoài, và hành động bừa bãi khác thường. Ở giai đoạn cuối của buổi động não
bạn sẽ thấy ngạc nhiên bởi hàng loạt các ý tưởng được hình thành. Và trong hầu
hết các trường hợp, ít nhất một vài trong số chúng sẽ là hạt giống cho những cơ
hội to lớn đang chín muồi cho những khám phá xa hơn.

Một điều rất quan trọng cần ghi nhớ là sự hình thành ý tưởng bao
gồm sự khám phá bối cảnh của các khả năng. Chẳng tốn kém chút nào khi tạo ra
những ý tưởng lạ lùng, và không cần phải bó buộc mình vào bất cứ ý tưởng nào
trong số chúng. Mục tiêu là nhằm phá vỡ các luật lệ bằng cách hình dung ra một
thế giới nơi các quy luật của tự nhiên rất khác và những giới hạn đều bị triệt
tiêu. Khi hoàn tất giai đoạn này thì đã đến lúc chuyển sang giai đoạn “khai
thác”. Ở đây bạn sẽ lựa chọn một số ý tưởng để khám phá sâu hơn. Đến lúc đó bạn
có thể nhìn nhận các ý tưởng dưới ánh mắt phê bình, đánh giá.

*

* *

Sự phá vỡ quy luật có thể xảy ra ở khắp các phòng ban của mỗi tổ
chức và trong mọi tiến trình. Một ví dụ điển hình là Cooliris, một công ty còn
non trẻ đã sáng lập một trình duyệt Web kiểu mới. Về cơ bản, Cooliris biến các
trang web phẳng truyền thống chúng ta thấy trên mạng thành một bức tường bac
hiều, làm cho việc lướt web nhanh chóng và dễ sử dụng hơn. Các hình ảnh hiện ra
ngay trước mắt bạn, làm bạn cảm thấy như thể mình đang lướt qua một phòng
tranh.

Hai sinh viên trường Stanford, Josh Schwazapel và Austin
Shoemaker, đã cùng sáng lập Cooliris với Souyanja Bhumkar, một doanh nhân dày
dạn kinh nghiệm của mình, được một quỹ nhỏ để bắt đầu việc kinh doanh của mình,
nhưng họ đã gặp nhiều khó khăn khi tuyển mộ nhân sự cho công ty. Đó là một vấn
đề lớn. Họ biết rằng sẽ khó có thể đạt được các mục tiêu to lớn trong phát
triển sản phẩm của mình nếu không tìm được hàng chục nhân tài cho công ty. Vậy
nên họ phải làm được điều đó bằng một cách khác.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: