truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Mùa thu màu hạt dẻ – Chương 20 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Thấy Nhật Phượng ngồi thừ người ra bên mâm cơm, bà Nga lo lắng:

loading...

- Sao vậy con?
Cô uể oải trả lời mẹ:
- Con nhức đầu quá mẹ à.
- Chắc trúng mưa rồi, hôm qua đi làm về người ướt như chuột lột, bảo sao không nhức đầu…
Nhật Trung sốt sắng:
- Ăn phở nghe. Anh đi mua cho.
Phượng chợt bắt gặp cái nhìn của Nhật Linh, cô lắc đầu:
- Em không muốn ăn.
Ông Phong buông đũa:
- Bà liệu coi con gái của bà đấy.
Câu nói của ông Phong làm bà Nga nhíu mày:
- Ông kỳ thật, nó chỉ là con gái tôi thôi sao?
- Bao giờ con hư cũng vì mẹ. Con Thu hồi đó cũng như vậy, động tới nó là bà bênh chằm chằm, đến hồi bỏ ăn biếng ngủ thì muộn rồi.
Nhật Linh đứng dậy, cô ném cái nhìn hằn học về phía Phượng rồi bước lên nhà trên. Những lời nói và ánh mắt của mọi người làm Phượng lùa vội chén cơm. Nhật Trung buột miệng:
- Ăn không nổi thì thôi. Làm gì mà khổ vậy?
Thấy ông Phong đã đi vào phòng khách ngồi trước tivi, Trung nháy mắt nói nhỏ:
- Đúng là “trăm dâu đổ đầu tằm”, với ba bà Linh lúc nào cũng số một La Mã. Còn em thì “tội lỗi đầy người”… Buồn cười thật chuyện bà Linh mày mà ba…
Bà Nga gạt:
- Mày lại lách chách cái gì vậy Trung, ba mày mà biết chuyện con Linh thì ổng lên cơn cao huyết áp ngay. Mày muốn như thế lắm sao?
- Con đâu bất nhơn bất hiếu dữ vậy. Có điều thấy mặt bà Linh căng căng ra vẻ ta đây, con ghét quá. Bà ấy cho việc bậy bạ của bả là tai nạn, còn với người khác là sự sa đọa, vô đạo đức hay sao ấy.
- Thôi mà anh Trung.
- Thôi thì thôi.
Nhật Trung đáp lại lời Phượng rồi cũng đứng dậy.
Phụ mẹ dọn dẹp chén bát xong Nhật Phượng lại chui vào xó giường của mình. Môi cô khô rát, đầu nhức như búa, cô biết mình bị sốt, nhưng lúc nãy không dám nói ra. Đôi mắt thân quen của chị Linh từ bao giờ đã trở thành đôi mắt lãnh đạm, ghẻ lạnh và buồn nhìn Phượng chầm chọc, khó chịu. Đúng y như lời Trung nói, kẻ nào nói bằng mồm ít khi nói bằng mắt nhiều.
Lúc nãy đôi mắt Nhật Linh đã nói rằng cô giả vờ làm nũng, trong nhà này không ai được quyền làm nũng vì bệnh kể từ sau khi Linh bị bệnh một trận kinh hồn đó.
Ôm gối vào lòng, Phượng thở dài. Hôm qua cô đã dầm mưa vì lì vì bướng. Lẽ ra Phượng không nên ngu ngốc hành xác mình như thế, nhưng vừa tấp chiếc xe vào mái hiên ngoài phố cô đã thấy Thiên, thế là bất chấp mưa như roi quất xuống đường, mưa đến tối tăm mặt mày, cô gò lưng đạp trở ra.
Thiên cũng phóng xe theo, lầm lì kè một bên xe Phượng không một lời nào. Rốt cuộc cả hai đều ướt mèm. Suốt tháng nay, hầu như ngày nào anh cũng đón cô ở giờ tan sở, anh chỉ nhìn thôi mà không nói, rồi cứ thế Thiên kè kè chạy theo cô tận đầu ngõ mới bỏ về.
Phượng bực bội vô cùng. Cô nói với Trung:
- Anh nói với ông Thiên dẹp ba cái trò “Ngày xưa Hoàng Thị Ngọ…” xa lắc, lạc hậu ấy giùm em. Em đâu có thiếu nợ đâu mà hôm nào đi làm về ổng cũng kè kè xe kế bên hết vậy.
Nhật Trung cười hì hì:
- Chuyện của em, sao lại bảo anh? Dễ thôi có khó gì đâu. Hai người biết nhau quá rồi, cứ hất mặt vào hắn nói thẳng nói thật: “Này! Đừng theo tôi nữa tim tôi lỡ dại trao cho kẻ khác rồi”. Không lẽ hắn lì tới mức tỉnh bơ theo hoài sao?
- Lỡ ảnh nói: “Nghe mà ham, tôi theo cô hồi nào đâu” thì có nước độn thổ?
- Biết thế là tốt. Mà Phượng nè! Em hành Thiên còn hơn bà Thu hành ông An ngày xưa nữa. Coi chừng lãnh quả báo đó.
Nhật Phượng nhăn mặt. Tại sao anh Trung lại so sánh mình với chị Thu kìa? Mình có bao giờ thả mồi bắt bóng như chị ấy đâu? Còn Thiên nữa, tự dưng cứ kè kè mỗi ngày như áp tải người ta. Thật dễ ghét! Hôm qua trông cô chắc thảm hại lắm, vì liếc sơ qua phía Thiên kế bên, cô thấy anh cũng chẳng phong độ gì với gương mặt xanh xám vì lạnh, vì mưa
Cuối cùng chịu không thấu, Phượng đành chịu để Thiên cầm tay mình kéo chạy cho mau. Bây giờ cô mà bệnh thì anh ta sẽ tha hồ cười.
Gượng ngồi dậy, Phượng lầm bầm:
- Mình không thể bệnh được, chị Linh sẽ chì chiết mình bằng đôi mắt sắc lạnh như dao ấy cho xem. Chị ấy sẽ nghĩ mình bệnh vì nhớ Nhã. Mà mình lại không muốn nhớ tới cái tên đó.
Nhưng vừa ngồi dậy cô đã thấy đầu cô hoa lên. Nhật Phượng thầm than khổ. Cô bệnh thật rồi chớ không nhức đầu sơ sơ như bình thường đâu.
Không được bệnh. Không được bệnh. Phượng tới tủ thuốc tìm mấy viên thuốc nhức đầu, cô vừa uống vừa lẩm bẩm… răn đe cơn bệnh. Nằm vật ra giường, Phượng đắp mền và biết lạnh. Cái lạnh từ xương lạnh ra làm cô phát run
Một tí nữa đó mồ hôi sẽ đổ ngay, Phượng nhắm mắt lại, đầu óc cô quay cuồng, cô cố dỗ mình ngủ nhưng gương mặt Thiên, rồi Nhã cứ lăn lộn xoay tròn theo vòng xoáy cố dìm cô xuống tận đáy cõi mơ hồ nào sâu hun hút.
Thiên kiên nhẫn ngồi bưng ly sữa cho Phượng uống từng ngụm nhỏ. Nãy giờ cô nhăn nhó, lắc đầu, nũng nịu, nhõng nhẽo, rồi cười cũng cũng phải uống và uống sắp hết ly sữa ca cao nóng hổi.
Đặt cái ly xuống bàn nhỏ kế bên giường, Thiên cười hài lòng:
- Vậy phải ngoan không. Công anh ngồi như đá ngây ngô nghe ba giảng hết mấy giờ liền về cách thức học làm người, mới được vào đây thăm em, anh nhìn em bệnh mà không chăm sóc được thì khổ tâm lắm.
- Anh cực nhọc vì em để làm gì?
Thiên tinh quái nhìn Phượng:
- Em hỏi như vậy vì mong muốn được nghe anh trả lời phải không? Vậy anh thành thật trả lời em nghen… bé… Anh làm vậy vì yêu…
Biết mình rơi vào bẫy do chính mình giăng ra, Nhật Phượng quýnh lên:
- Không! Không! Em không nghe đâu.
- Tại sao vậy? Tại em đã biết câu trả lời của anh rồi phải không?
Nhật Phượng làm thinh, cô bồi hồi nhìn vào đôi mắt của Thiên chớ không né tránh như trước đây. Từ mắt anh, Phượng nhận ra một tình cảm chân thành, trìu mến. Đôi mắt anh không đa tình với chút gì cháy bỏng tham lam cuồng nhiệt như đôi mắt Nhã, nhưng chính sự dịu dàng trong cái nhìn của Thiên mà Phượng chợt nhận ra, từ lâu lắm rồi Thiên luôn là chỗ dựa của cô chớ không phải Nhã. Thiên luôn luôn có mặt lúc cô buồn, lúc cô giận. Những lúc cô không cần, Thiên vẫn là nguồn vui khi cô hóm hỉnh nghĩ rằng “Ta có một cây si cổ thụ…” Bây giờ anh đã khôn khéo gợi ý câu trả lời đó! Phượng bối rối. Cô biết mình không thể nào nói yêu Thiên, dầu với cô lúc này Nhã là cái bóng thật mờ và thật xa.
Không ngang ngạnh và thẳng thừng như những lần trước, giọng Nhật Phượng bỗng dưng như hơi xót xa:
- Anh thừa biết em chỉ xem anh như người bạn lớn tuổi hơn mình mà thôi.
- Thì có bao giờ anh đòi hỏi nhiều hơn vậy đâu. Nào! Uống thuốc nghe cô bé. Cảm cúm để kéo dài không tốt chút nào hết.
Nhật Phượng hiền lành nhìn Thiên. Anh xòe lòng bàn tay ra cho cô nhón từng viên thuốc vào miệng, rồi đợi cô uống từng ngụm nước nhỏ thật khó khăn khổ sở. Cứ mỗi lần uống một viên, Phượng lại nhăn mặt, cô chờ được ánh mắt động viên khích lệ của Thiên mới uống tiếp.
Cô phụng phịu nhìn viên cuối cùng:
- Thuốc của anh mua đắng hơn thuốc của chị Uyên mua. Em uống hết nổi rồi.
Thiên vỗ về:
- Ráng một chút. Phải chi anh uống thuốc mà Phượng hết bệnh, anh uống ngay.
Nói dứt lời Thiên cầm viên thuốc nhỏ xíu bỏ vào miệng Phượng, tay anh chạm nhẹ vào cánh môi mềm mại của cô.
Thiên chớp mắt. Anh xúc động:
- Cám ơn em.
Phượng ngạc nhiên:
- Cho em uống thuốc. Rồi lại cám ơn em sao kỳ vậy?
Thiên tủm tỉm. Anh hơi chồm người về phía Phượng nói nhỏ:
- Anh cám ơn đã… hôn tay anh.
Bậm môi lại Nhật Phượng nóng mặt, cô cằn nhằn cho đỡ mắc cỡ:
- Anh lúc nào cũng đùa, cũng chọc người ta được hết. Biết vậy người ta chẳng thèm uống thuốc.
- Tại anh nghiêm túc chẳng ai chịu nghe, người ta thích anh đùa hơn.
Nghiêng nghiêng đầu Thiên hỏi:
- Bây giờ Phượng thích anh nói thật hay nói đùa.
Phượng tránh né:
- Anh kể chuyện đời nghe là hay nhất.
Mỉm cười Thiên gật gù:
- Được rồi. Anh sẽ kể về những gì anh biết về một người. Tin mới nhất đó nghe! Có điều anh kể không hay như các chị Thủy Tiên chuyên môn dụ con nít qua điện thoại. Em đừng chê nghe. Nhất là chuyện anh kể nhân vật là một gã đàn ông lãng tử…
Bỗng dưng Nhật Phượng xua tay. Cô ngắt lời Thiên:
- Em không muốn nghe về Nhã đâu.
- Sao Phượng nghĩ anh sẽ nói về Nhã?
Thấy Phượng làm thinh vò cái chéo khăn, anh trầm giọng:
- Lẽ nào đi khơi lại nỗi buồn cho em khổ. Anh không dại dột nữa đâu. Nhưng Phượng đã nhắc đến tên Nhã, anh cũng nói luôn. Từ khi ở Việt Nam trở qua Canada, Nhã không còn làm ăn quan hệ với anh hai của anh nữa. Cảnh sát ở đó điều tra việc cơ sở sản xuất ngọc trai của Nhã bị cháy. Họ nghi Nhã mướn người đốt cơ sở sản xuất của mình để được nhận tiền bảo hiểm. Nghe đâu số tiền ấy khá nhiều, vì vậy nên lúc này Nhã cũng lo viết thư cho Ánh Tiên. Cô ta cứ tới nhà anh hỏi thư mãi rồi tỏ vẻ giận dỗi khi không có thơ, hình như Ánh Tiên nghĩ anh giấu thơ hay sao ấy.
Nhật Phượng ngập ngừng:
- Tại sao Nhã phải đốt cơ sở của mình?
- Đó chỉ là nghi vấn của cảnh sát, nhưng anh tin chắc chín mươi phần trăm Nhã chủ mưu, vì anh ta cần tiền, mà cái cơ sở ấy không đẻ ra tiền được nữa. Nghèo quá, Nhã mới về Việt Nam tìm việc ấy chớ.
- Việt kiều mà nghèo à?
Thiên bật cười trước thắc mắc ngây ngô đầy ngờ vực của Phượng. Anh so sánh một cách mai mỉa:
- Với vài chục ngàn đô la, sống ở Mỹ cũng là nghèo, nhưng ở Việt Nam là triệu phú. Nhã đúng là triệu phú ở Việt Nam. Một triệu phú thích chơi trò biến lặn trong trường tình cũng như trường đời.
Nhật Phượng năn nỉ:
- Anh Thiên, anh hãy nói rõ về con người của Nhã cho em nghe đi.
- Ủa! Mới không muốn nghe về Nhã tức thời đó mà… sao em thay đổi ý định nhanh thế?
- Tại lúc nãy em tưởng anh bày đặt để chọc em…
- Tội Phượng quá! Anh nghỉ bán vịt từ lâu rồi mà.
Nghe Thiên nhắc lại chuyện bán… vịt, Phượng cười. Bỗng nhiên cô thấy anh thân thiết với mình hơn, với Nhã cô chẳng có phút giây nào thật lòng như vậy hết. Cô thẳng thắng hỏi:
- Nhã thật sự là người thế nào hả anh Thiên?
- Em yêu mà không biết gì về Nhã thật sao?
Nhật Phượng chua xót gật đầu:
- Em chỉ biết Nhã qua lời anh ấy nói. Mà em với ảnh ít có dịp gặp nhau, nên rốt cuộc em biết về ảnh thật mơ hồ. Bây giờ nghĩ lại, em đúng là mơ hồ.
Thiên trầm ngâm rất lâu. Anh suy nghĩ mãi mới khó khăn mở lời:
- Khi gặp lại Nhã sau gần mười năm xa nhau, anh đã nhận ra sự thay đổi ở hắn. Nhã giấu mình rất kỹ, ở hắn lúc nào cũng có lớp vỏ bọc kín mít. Thoạt đầu anh không quan tâm đến cách sống của Nhã, anh với hắn vừa là người bạn cũ, vừa là người khách trọ, mà mẹ anh chưa bao giờ hỏi tiền thuê nhà lẫn tiền cơm nước.
Nhìn Nhật Phượng một cái Thiên nói:
- Nhã quen rất nhiều phụ nữ. Anh biết, nhưng không để ý tò mò làm gì. Mãi đến khi gặp em và hiểu rằng em yêu Nhã. Anh ta quan hệ xem chừng như bừa bãi, nhưng bây giờ nghiệm lại anh mới thấy thật ra Nhã quan hệ với bất cứ phụ nữ nào cũng có mục đích vụ lợi hết, chớ không hề bừa bãi.
Nhật Phượng hoang mang:
- Nhã lợi dụng gì cơ chứ?
Nhún vai Thiên bảo:
- Ví dụ Nhã quen với con gái một ông làm ở sở nhà đất vì anh ta muốn nhờ vả việc mua bán đất đai, Nhã hứa hẹn với Ánh Tiên vì trước đây ba cô là người tiêu thụ mạnh những món nữ trang có ngọc trai anh ta đem lậu từ Canada về.
Thiên ngần ngừ nói tiếp:
- Với Nhật Uyên, anh ta kiếm chác qua việc mua bán đổi đô la lậu.
Nhật Phượng đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, cô hỏi nhỏ:
- Còn với chị Linh?
- Với Nhật Linh thì phức tạp hơn nhiều. Anh tìm hiểu không sao hết được về Nhã nhưng biết Nhật Linh chỉ là chiếc cầu nối để hắn có dịp làm quen với một số người có chức vụ trong tổng công ty của chị. Nhã làm ăn với những người này mà.
Nhật Phượng bậm môi:
- Còn với em?
- Có thể Nhã yêu em thật
Phượng cười nhạt:
- Anh lại đùa độc ác. Nói vậy không sợ em buồn sao. Nhã yêu em mà lại đi… đi như thế với chị Linh à?
Thiên xa xôi:
- Tim đàn ông giống như cái túi rỗng hắn ta sẽ nhồi nhét tất cả những gì hắn với được trong tầm tay rồi sau đó hắn mới lựa ra món ưng ý nhất. Anh nghĩ Nhã đã chọn em, nên không viết thơ cho Ánh Tiên và cũng chẳng hề liên hệ để biết chị Linh ra sao?
- Anh ấy cũng có viết thơ cho em đâu. Nhưng anh Thiên ạ, với em Nhã đã chết rồi. Anh đừng bao giờ nhắc tới ảnh nữa.
- Xin lỗi. Nãy giờ anh đã làm em buồn. Em đang bệnh nữa chứ.
Phượng ngượng ngạo:
- Em hư quá. Năn nỉ anh nói về Nhã, rồi lại đi trách ngược anh. Sao em chán thân mình đến thế!
Thiên trêu:
- Này, đừng làm gà cú rũ chớ gà xước. Em phải cười mới mau hết bệnh.
Đưa tay chỉ những gói thuốc nhỏ để trong bao ni-long, Thiên căn dặn:
- Ngày mai anh không đến nữa, em cứ uống theo những gói nhỏ anh đã chia sẵn.
***
Nhật Linh hất hàm:
- Suốt cả tuần lễ giả vờ bệnh. Em đã õng ẹo với Thiên để moi tin tức gì của Nhã hả Phượng?
Nhật Phượng trố mắt nhìn, cô không ngờ Linh hỏi một câu chướng đến thế. Thấy Phượng bặm môi muốn khóc, Nhật Trung chen vào:
- Chị muốn biết về Nhã thì hỏi em nè, con Phượng không biết đâu. Nó cần gì ở lão ta mà cần phải õng õng, ẹo ẹo như chị nói chứ.
- Chị không hỏi tới em. Đừng chen vào. Coi chừng đó Nhật Trung.
Nhật Trung bĩu môi:
- Xin lỗi chị nhé. Chị không còn đủ tư cách để hăm he em út nữa đâu.
- Thằng láo mày dám hỗn à!
- Em không dám hỗn nhưng cũng không thích bị bắt nạt. Chị muốn biết về Nhã chứ gì. Nghe đây: Lão ta không sạt nghiệp như chị tưởng đâu, trái lại Nhã đang lo thủ tục để lãnh một món tiền bảo hiểm khá lớn. Cho chị tiếc rẻ việc mình đã vội vàng trút bỏ cái của nợ anh ta để lại nhé. Nếu nó còn, chị có điều kiện trói chân Nhã rồi. Uổng thật!
Mặt Nhật Linh lạnh tanh, nhưng qua đôi mắt hơi nheo lại, Phượng biết cô đang rất nóng giận. Chẳng thèm nói với Trung, Linh quay sang Phượng cười nhạt:
- Ra thế, hèn chi con ranh này cứ lượn lờ với Thiên như bình phong để chờ Nhã trở lại cưới nó, rước nó đi.
Nhật Phượng chưa kịp thanh minh thì Linh đã phán tiếp:
- Nhưng có lẽ Thiên đã nhận ra điều này rồi, nên độ này anh chàng đâu thèm ghé nữa. Chắc Thiên biết công nó lo lắng chăm sóc cho con Phượng chẳng khác gì công xúc tép nuôi cò. Em tài thật đó Phượng, nhìn gương mặt ngây thơ trong sáng của em, có ai ngờ em thủ đoạn, quỷ quái vụ lợi và ham tài đến thế. Ba mẹ mà biết em quan hệ với Thiên để nhằm mục đích lấy được Nhã làm chồng thì hay ho thật.
Nhật Phượng bịt tai lại, cô nén tức bước ra ngoài sân. Hoàng hôn nhuộm màu tím cả khoảng trời chiều. Phượng nghĩ tới Thiên và nhớ lại những lời móc nghéo của chị Linh mà khổ sở. Nửa tháng nay Thiên không hề ghé thăm cô, Phượng đã biết nhớ, biết trông, không chừng cô biết… yêu anh cũng nên. Nhưng vì tự ái, Nhật Phượng không hé môi hỏi Trung về Thiên. Cô bấm bụng nghĩ rằng anh ta rất bận, rất bận… Mỗi chiều hết giờ làm việc, Phượng nhìn quanh quẩn rồi lủi thủi đạp xe về. Tối đến cô ngóng tiếng Dream quen thuộc, nhưng tất cả chỉ là ngóng trông. Tự nhiên Phượng lại có cảm giác mình lại rơi vào nỗi khắc khoải đợi mong y như khoảng thời gian cô từng ngậm ngùi chờ Nhã. Có phải tình yêu đó không?
Chắc không đâu! Làm sao người ta có thể yêu nhanh đến thế cho được? Chẳng qua Nhật Phượng đang cô đơn và khổ sở vì bà chị của mình quá vậy thôi. Cô đang cần một điểm tựa, một người hiểu cô, hết sức chiều chuộng và yêu cô, để cô làm nũng làm nịu, để cô thấy mình không bị bỏ rơi vậy thôi!
Ở Thiên có mỗi cái cô cần. Phượng cảm thấy thanh thản được chừng một tuần từ khi Thiên tới chăm sóc cô, Phượng mới vừa quen những cái anh đem đến cho cô thì Thiên lại không tới thăm cô nữa. Phượng hụt hẫng trống vắng và rơi vào sự cô đơn hơn mọi nỗi cô đơn đã từng gặp. Phượng ngậm bồ hòn với nỗi niềm riêng tư, mà chẳng dám thố lộ với ai vì sợ quê. Hồi đó, trông mong Nhã, cô còn hỏi Thiên, chả lẽ bây giờ mong Thiên Phượng lại đi hỏi Trung khi cô luôn chối bai bải rằng cô ghét hắn ta nhất trên đời…
- Em nghĩ gì khi nghe bà Linh mắng mỏ?
Nhật Trung phì phà điếu thuốc chờ nghe Phượng trả lời, nhưng cô im lặng. Phượng thở dài.
- Đúng là chị Linh không để em yên. Mà em thì không thể đốp chát lại với chỉ như chị Uyên được. Em chỉ có thể yên thân khi rời khỏi nhà này. Em chán quá anh Trung à.
- Bà Linh đáng sợ thật! Thiên cũng kiêng mặt bà ta.
- Thế hổm rày anh có gặp Thiên không?
- Có. Uống cà phê với đánh bida hoài chớ gì. Hầu như cách một ngày là bọn anh gặp nhau. Thiên không tới nhà mình một phần không thích đôi mắt lạnh lùng soi mói của chị Linh, một phần vì ngại ba, mà cũng có thể…
Phượng nhíu mày:
- Có thể gì sao anh không nói hết?
Nhún vai một cái Nhật Trung nói lấp lửng:
- Có thể anh ta không ghé đây nữa vì anh ta sắp cưới vợ đó. Em đã đánh mất hạnh phúc của mình thật sự rồi ngốc ạ.
Nhật Phượng sững sờ, nhưng cố trấn tĩnh lại ngay:
- Em chưa khi nào cần tới Thiên nên nghĩ cho cùng em chẳng đánh mất gì cả.
Rồi không nén được lòng mình, Phượng hỏi:
- Anh ta cưới ai vậy?
- Bác sĩ Tường Vân.
- Thiên đâu có yêu bà bác sĩ quá độ ấy.
Nhật Trung nhếch môi:
- Nhưng bà ta yêu Thiên, hắn sẽ hạnh phúc với người hết lòng yêu mình.
- Em không tin. Làm sao Thiên có thể sống với bác sĩ ấy được?
- Chuyện đó là chuyện của người ta, em bận tâm làm gì?
Nhật Phượng gượng cười. Cô nắm đôi bàn tay mình lại, rồi xòe ra nhìn những đường chỉ vòng vo trong đó. Trung vứt điếu thuốc xuống cỏ.
- Vào nhà đi, ngồi ngoài sương mẹ lại la cho bây giờ.
- Anh đi đâu vậy?
- Đi ra quán cà phê, Thiên chờ anh ở đó. Có nhắn gì không?
- Ơ… không. Sao anh hỏi lãng nhách vậy?
Nhật Trung cười cười:
- Tại mặt em trông lạ quá. Cứ y như người mất của.
- Em chưa bao giờ có của hết anh Trung à.
- Vậy chắc anh nhìn lầm. Ra đóng cổng cho anh đi…
Nhật Phượng ngồi xuống chiếc xích đu, đầu óc trống không, còn trái tim thì nặng nề nhói buốt. Cô đâu hề yêu Thiên, sao cô buồn đến thế này khi nghe tin anh lấy vợ. Thế là cô mất người bạn thân, người anh tốt, người hiểu cô nhiều nhất. Có lẽ Thiên sẽ khổ khi phải sống với người phụ nữ có nhiều nét đỏng đảnh, đồng bóng đó. Nhưng tại sao anh phải làm thế. Nghĩ tới lúc Thiên sẽ lo lắng chăm sóc cho Tường Vân như từng lo cho mình, Nhật Phượng chịu không nổi. Cô ích kỷ thật đấy! Nhưng là đàn bà mà, cô đâu thể nào rộng lượng nhìn người từng yêu mình âu yếm kẻ khác. Khẽ rùng mình vì sương lạnh, Phượng vòng tay ôm lấy hai vai. Lên lầu lúc này sẽ gặp chị Linh, cô không muốn. Ngồi đây rồi lại bệnh nữa, vì cái gốc cảm cúm của cô nào đã hết đâu. Phượng bật khóc:
- Ôi Thiên! Giá mà anh nghiêm túc đặt vấn đề hỏi cưới, chắc em sẽ bằng lòng để thoát khỏi đôi mắt của chị Linh, và cho chị hiểu rằng em không bao giờ trông chờ Nhã…
- Sao lại ngồi ngoài đây vậy Phượng?
Ngẩng vội đầu lên, cô tròn đôi mắt ướt nhìn Thiên. Anh hốt hoảng:
- Em khóc hả? Có chuyện gì?
Nhật Phượng lắc đầu. Sao cô buồn đến mức không thể nào ngưng nước mắt. Lâu lắm cô mới thôi thổn thức và nói bằng giọng giận lẫy:
- Anh còn ghé đây làm chi nữa, không khéo vợ sắp cưới của anh ghen lồng lộn lên đó.
- Vợ nào?
- Anh còn giả vờ ngơ ngác nữa hả? Em không cần anh ghé thăm đâu. Đi về đi…
Phượng đứng dậy bước vô nhà, Thiên kéo cả thân hình cô lại bằng vòng ôm cứng ngắc. Cố vùng ra khỏi tay Thiên, Phượng vừa đáp:
- Anh Trung mới nói với em tức thời…
- À… vì vậy mà em khóc, phải không? Em khóc vì anh phải không?
Nhật Phượng bướng bỉnh:
- Không bao giờ em khóc vì anh, em khóc tội nghiệp chị Tường Vân thì có…
Siết chặt Phượng hơn nữa, Thiên thì thầm:
- Không nói thật, anh không buông ra đâu. Tại sao em khóc?
- Em tội nghiệp bác sĩ Tường Vân lấy nhầm anh, người chả hề yêu chị ấy.
Kề sát mặt mình vào mặt Phượng, Thiên lắc đầu:
- Em khóc vì nghĩ rằng đã mất anh, người em không hề yêu nhưng lại rất yêu em. Có đúng không Phượng? Em khóc vì nghĩ rằng em lại bị bỏ rơi chứ gì.
Nhật Phượng bậm môi không trả lời. Thiên vỗ về:
- Nghe anh nói thật lòng mình nè Phượng. Anh rất yêu em và quý em. Biết rằng em đã yêu người khác và đau khổ vì hắn ta rất nhiều, nhưng anh vẫn không thôi yêu em. Anh nghĩ anh sẽ mang hạnh phúc đến cho em nếu em bằng lòng làm vợ anh.
Để mặc Thiên ôm mình, Nhật Phượng nghĩ gần rồi nghĩ xa. Có lẽ anh Trung nói đúng, nếu mất Thiên cô đã mất hạnh phúc lớn của đời mình. Trên đời này có biết bao nhiêu cuộc hôn nhân không tình yêu nhưng họ vẫn sống đầm ấm bên nhau đến đầu bạc răng long. Rồi cũng không ít người yêu nhau đến mức có thể chết nếu xa nhau nhưng khi đã là vợ chồng lại ngậm ngùi chia tay. Nếu phải duyên nhau thì thôi, đành liều nhắm mắt đưa chân. Dầu sao đi nữa, gia đình cô cũng nghĩ cô và Thiên yêu nhau mà.
- Trả lời anh đi Phượng.
- Em sợ…
- Em sợ gì?
- Em sợ em không đem lại hạnh phúc cho anh vì bóng dáng Nhã sao vẫn còn lẩn khuất trong em dù em không muốn nghĩ, muốn nhớ tới anh ấy nữa. Em sợ…
- Anh yêu em. Em đừng sợ, anh nghĩ với tình yêu của anh em sẽ quên hết để chỉ biết yêu mình anh thôi. Tin anh đi cô bé.
Nhật Phượng bối rối:
- Nhưng mà anh đã nghĩ kỹ chưa? Em lo sẽ làm khổ anh, em lo…
- Có yêu anh không mà lo nhiều thế?
Vừa mỉm cười Thiên vừa nâng gương mặt dễ thương của Phượng lên, cô biết anh sắp hôn mình. Sự khao khát được vỗ về âu yếm bỗng bừng lên trong cô, Phượng run rẩy xô Thiên ra, giọng bướng bỉnh:
- Em không yêu anh, không đời nào thèm yêu anh hết!
Thiên lì mặt:
- Nhưng em chịu làm vợ anh chứ?
- Em… ơ…
Phượng không nói tiếp được nữa vì môi Thiên đã khóa miệng cô lại dịu dàng say đắm. Phượng để mặc anh hôn mình cho thỏa vì cô biết anh yêu cô thật lòng.
- Nói yêu anh đi em!
Cựa mình trong vòng tay ấm áp của Thiên, Nhật Phượng phụng phịu:
- Em không yêu anh.
- Nhưng chịu làm vợ anh.
Nghe Thiên nhắc lại câu nói đó một lần nữa, Nhật Phượng nhắm mắt làm thinh. Cô biết mình không thể nào dùng dằng lấp lửng khi anh đã đặt thẳng vấn đề như thế. Phượng nói nhỏ:
- Chuyện đó hoàn toàn do ba quyết định.
- Anh tin ba hiểu lòng anh, anh tin ba sẽ đồng ý. Anh tin em sẽ là vợ anh. Vì sao anh tin em biết không?
Vì anh yêu em…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: