truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 62: Ngoại truyện 1-Mong chờ hạnh phúc 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chẳng phải một bài thơ nổi
tiếng[1] đã viết, khoảng cách xa nhất trên thế giới này chính là tôi ở ngay
trước mặt em, nhưng em không biết tôi yêu em.

[1] Bài thơ Khoảng cách xa nhất
thế giới của Tago.

Đến thành phố A tham dự hội chợ
nhà ở theo lời mời của tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm, sự thay đổi của thành
phố này khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, nơi đây
hoàn toàn không còn là những ngôi nhà gạch đỏ kiểu cũ, hoặc dạng nhà hộp xanh
xanh, xám xám. Thành phố như rừng trúc sau mưa, những tòa nhà cao tầng hiện đại
như nấm mùa xuân, sau một đêm bật đất mọc lên tua tủa.

Ví dụ như tòa nhà trung tâm hội
chợ. Nhìn bên ngoài giống hình một con tằm, những kết cấu thép rộng hình vòm,
mái trong suốt, phòng đa năng trong suốt rộng thênh thang. Tôi đi vào trong.
Thấy khách chen nhau đến xem nhà, đối với người kinh doanh bất động sản, nhìn
cảnh tượng đó lòng đương nhiên khấp khởi. Bởi thị trường là mạng sống!

Ở thành phố này, bất động sản
đang trong thời kì đầu, phát triển rất nhanh, giới khai thác hoan hỉ, khu nào
cũng chật khách đến xem, đến nghe tư vấn và kí hợp đồng mua nhà. Tôi nhìn thấy
ở phòng lớn đang có diễn đàn, liền đi vào, muốn nghe quan điểm của các chuyên
gia, học giả và các doanh nghiệp trong giới.

Trong phòng, ngoài những người
đang phát biểu, chỉ có mấy phóng viên qua lại, tôi ngồi phía trên, vừa may nghe
được đoạn đối thoại rất thú vị của đám phóng viên trẻ.

Giọng em rất to, tràn đầy nhiệt
huyết của một người trẻ tuổi mới bước vào xã hội. Tôi nghĩ vậy, bởi vì tôi cảm
thấy mình đã già, mười tám tuổi vừa học vừa làm, theo bố kinh doanh, lăn lộn
trong xã hội mười bảy năm, tôi cảm giác mình có những trải nghiệm gấp đôi cánh
trẻ bây giờ. Có lúc tôi nghĩ, hình như mình đã không còn có những xúc động mạnh
nữa. Phát triển sự nghiệp, đối với tôi chỉ là cảm giác làm được hay không làm
được. Giống gì nhỉ? Giống như làm toán hồi mới đi học, mỗi công trình là một
bài toán cần áp dụng các công thức để giải, làm xong một công trình coi như
giải xong một bài toán, lúc đó chỉ cảm thấy một chút hãnh diện nho nhỏ.

Có lẽ, tôi bây giờ không phải là
giải toán, mà là ra đề. Tập đoàn Phương Bắc ra đời, hầu hết công việc đều cần
đến tôi, nhưng đến giai đoạn này, tôi đảm nhiệm vai trò của người ra đề, còn
vận dụng công thức để tính toán ra kết quả, đã có người khác làm.

Tôi bất giác nhìn em đầy ngưỡng
mộ. Hồi bằng tuổi em, khí phách ngang tàng và nhiệt huyết của tôi tắt lụi bởi
người bố nghiêm khắc.

Tôi chỉ thích làm quân tướng,
không muốn làm quân xe trên bàn cờ, mấy năm sau tôi trưởng thành, dần trở nên
điềm tĩnh, biết kiềm chế.

Em xuất hiện trong tầm mắt tôi
như vậy. Có người nhận xét mắt tôi có thể phát điện, đàn ông tuổi ba lăm có sức
hấp dẫn nhất, tinh lực dồi dào, từng trải, hiểu phụ nữ. Bất luận sự hiểu đó là
đau khổ hay hạnh phúc, theo cách nhìn của tôi, em là người đẹp hiếm có.

Người đẹp, tôi gặp quá nhiều, ví
dụ vợ cũ của tôi, vốn là người mẫu, khi cô ấy khiêu vũ, đàn ông nào cũng mê,
nhưng dù nhảy đẹp bao nhiêu, nhìn nhiều cũng thấy bình thường, lâu dần khi cô
ấy khiêu vũ tôi cũng chỉ yên lặng thưởng thức. Huống hồ đi làm về, đâu phải chỉ
có xem cô ấy khiêu vũ.

Tôi đột nhiên hiểu ra, vẻ đẹp của
vợ cơ hồ chỉ để thưởng thức, cô ấy đi lại trong nhà thỉnh thoảng lại khiến tôi
có cảm giác đây không phải là ngôi nhà, mà là sàn diễn hình chữ T.

Sau khi cưới, cô ấy không làm
người mẫu nữa, chỉ được thể hiện thân hình tuyệt mĩ lúc ở nhà hoặc đi phố với
bạn. Câu cửa miệng của cô ấy là: Ai nói phụ nữ thì phải nấu ăn, trông con? Tại
sao không thể thuê giúp việc?

Tôi nghĩ rất lâu, nói với cô ấy:
Nếu vợ không biết nấu ăn, không trông con, anh chỉ cần thuê giúp việc, vì sao
phải kết hôn?

Vậy là từ sự ngông cuồng si mê
người đẹp của thời trai trẻ, trở về nhận thức của người đàn ông trung niên đối
với gia đình, tôi cho cô ấy đủ tiền có thể thuê giúp việc nấu ăn, trông con,
dứt khoát ly hôn.

Tôi thích phụ nữ đẹp. Dung mạo
đẹp, dáng người đẹp như vợ cũ của tôi là một kiểu. Dung mạo không đến nỗi xấu
không thể chấp nhận, nhưng tâm hồn đẹp cũng là một kiểu. Cô phóng viên này,
dung mạo xinh đẹp, có ý thức công dân cũng là một kiểu.

Lặng lẽ nghe xong, lát sau em đi,
ấn tượng để lại cho tôi lúc đó là, khi tranh luận, mắt em giống như ánh đèn có
thể điều chỉnh được, từ từ sáng lên, cuối cùng lóng lánh như pha lê.

Tôi đến gặp một người quen trong
giới kinh doanh bất động sản vừa được em phỏng vấn, hỏi dò về em. Vị này lắc
đầu, nói: Hình như phóng viên báo mạng thời sự thành phố A, miệng lưỡi sắc như
dao.

Tôi cười, ra khỏi phòng.

Tôi nghĩ, có lẽ mình quá nhàn
rỗi, những môn thể thao mang tính chinh phục như chơi golf, câu cá đều rất
tĩnh, thiên về nội tâm chơi mãi cũng muốn thay đổi.

Sau khi trở về, tôi lên diễn đàn
trên mạng, chờ một tuần. Khi thấy họ nói về vấn đề bất động sản bỗng hưng phấn,
đọc liền hết bài viết tiêu đề Gian thương đâu có chê tiền.

… Nếu giới đầu tư không quá hám
lời, giá nhà đất liệu có tăng? Không, giá nhà đất liệu có tăng vù vù như vậy?
Thiết nghĩ không ai trong số họ nhìn thấy tiền mà không muốn kiếm. Nhưng, họ
tham lam, lừa gạt, dối trá… bằng cách đó họ kiếm được những đồng tiền không
xứng đáng…

Tôi cười ha hả, một mình khoái
trá ngồi trước vi tính, trước mặt vụt hiện một hình bóng đáng yêu, dứ dứ nắm
đấm, chỉ muốn lôi giới kinh doanh bất động sản lên đoạn đầu đài hoặc giá treo
cổ. Thế hệ 8X, không những có trí tuệ, còn đầy nhiệt huyết đam mê. Thế giới sẽ
thay đổi dưới tay họ.

Cảm thấy hứng thú, tôi nghĩ ra
một cái nick lên diễn đàn đấu với em. Suốt một tháng, bài viết này trở thành
vấn đề nóng nhất diễn đàn, tôi và em tranh luận rất thẳng thắn, tôi không tin
mình không địch nổi cô bé “miệng lưỡi sắc như dao” kia.

Nếu tôi là con mèo già, thì em là
con chuột nhỏ tôi nuôi, là con chuột không biết, cũng chưa từng nhìn thấy mèo.

Tôi dần dà phát hiện, em rất có
chủ kiến, lại am hiểu triết học! Vợ cũ của tôi từng nói ráo hoảnh: Tần Huyên,
em thấy anh khi túi đã đầy tiền, liền đóng vai phong lưu, gia đình anh nông dân
chính gốc, chuyên thầu khoán, vừa phất mấy năm, bây giờ cũng lên được tập đoàn
mới đi học thần, học đạo để đánh bóng bản thân.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn cô ta, giở
sách đọc tiếp. Lúc đó tôi biết, tại sao chủ nghĩa duy tâm vẫn còn đất sống, đầu
chỉ nghĩ tới câu: Tôi tư duy tức là tôi tồn tại[2]. Tôi coi như cô ta không tồn
tại.

[2] Câu nói nổi tiếng của triết
gia người Pháp René Descartes (1596-1650).

Cuối cùng một hôm, không thể hàng
ngày chờ đợi hồi âm trên diễn đàn, liền đề nghị em dùng QQ nói chuyện, em đồng
ý. Tôi có MSN, nhưng tôi muốn dùng riêng một QQ, trong đó chỉ có một người bạn
là em. Tôi lấy cái tên có hàm ý đặc biệt: Cỏ Mùa Xuân, từ đó em gọi tôi là Cỏ
Xuân, tên mạng của em là Linh Lạc Vi Trần, nghĩa là bụi bay, tôi gọi em là Trần
Trần.

Trong thời gian hơn hai năm, em
dần dần đi vào lòng tôi. Em coi tôi là một người ảo không bao giờ gặp mặt để
dốc bầu tâm sự, A Dương, bố mẹ, công việc, bạn bè, em đều nói hết với tôi. Tôi
lặng lẽ trở thành cái hố nhỏ, trong phim Năm tháng như hoa Lương Triều Vỹ dùng
tay đào một cái hố nói vào đó những bí mật của mình.

Trần Trần làm tôi đau lòng. Tính
cách kiên cường, nhưng bị kẹt giữa tình thân và tình yêu, đến nỗi một thời gian
dài, tôi cảm giác em bị kẹt giữa băng và lửa.

Theo tôi nghĩ, em và A Dương
không thể có kết quả, mấu chốt của vấn đề liên quan đến quan niệm dòng dõi của
người Trung Quốc. Cá nhân tôi cho rằng, vấn đề này có lý, đối với người bình
thường, hoặc với người không coi trọng quan điểm đó, điều này có vẻ không công
bằng, chỉ người trong cuộc mới có thể hiểu khoảng cách khó nói đó.

Lấy ví dụ đơn giản, bố mẹ Trần
Trần là giáo sư đại học, sẽ tuyệt đối không suốt ngày phàn nàn chuyện chợ búa
giá cả, bố mẹ Tiêu Dương thì ngược lại. Hai gia đình ngồi với nhau, biết nói
chuyện gì? Không có tiếng nói chung, bố mẹ Trần Trần chỉ cần hơi khách sáo,
kiệm lời một chút là bố mẹ Tiêu Dương đã thấy chạnh lòng, họ cho là vợ chồng ông
giáo sư kiêu ngạo, kì thực họ chỉ không quen giao tiếp theo cách của bố mẹ Tiêu
Dương.

Đàn ông không chịu nổi khi thấy
bố mẹ bị lép vế, bị coi thường, dù đó chỉ là cảm giác.

Thực ra ở tuổi này, qua trải
nghiệm nhất định, tôi thấy chuyện đó rất dễ hiểu. Nhưng Trần Trần không hiểu,
dường như từ xa tôi cũng cảm thấy nét mặt cau có của em.

Tôi kể cho em nghe câu chuyện:
Một con hổ già đeo cái chuông trên cổ, làm thế nào tháo chuông mà không làm hổ
giật mình?

Trần Trần rất thông minh, lập tức
trả lời: Tháo chuông cần gì để ý người đeo chuông!

Sau đó em trầm ngâm, đáp án rất
rõ ràng, tất cả đều nằm trong tay mình, tự mình quyết mọi chuyện. Nhưng quả
thật người trong cuộc thiếu tỉnh táo, bố mẹ em dứt khoát phản đối Tiêu Dương.
Mẹ em còn tuyên bố thẳng, ai cũng được, trừ Tiêu Dương.

Tôi rất muốn hỏi đùa em, tôi thì
sao, có được không?

Nhưng lại nghĩ, tốt nhất nên kiềm
chế, để em tự giải quyết.

Em rời xa Tiêu Dương, chưa kịp
cho tôi thời gian đã lựa chọn ngay một mặt trời[3] khác, một kiến trúc sư trẻ
đẹp trai có tài. Tôi nghĩ mình quá sơ xuất, sao có thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời
như vậy?

[3] Dương nghĩa là mặt trời.

Thấy em quyết định kết hôn, tôi
vô cùng hẫng hụt. Tôi đã qua cái tuổi dễ xúc động, để có thể chạy đến thành phố
B tìm em, giành lấy em.

Có lẽ, mạng là một kiểu giao tiếp
ảo, Trần Trần mới bộc bạch hết tâm tư với một người lạ như vậy. Tôi ngồi trước
màn hình vi tính cười đau khổ, thực ra điều tôi e ngại chính là, em tin tưởng
và quen thuộc Cỏ Mùa Xuân trên mạng, nhưng hoàn toàn xa lạ với Tần Huyên ngoài
đời.

Sau khi kết hôn, thời gian lên
mạng của em rõ ràng nhiều hơn, vậy là tôi đoán ra tình hình hôn nhân của em,
đồng thời tôi cũng cảm thấy mâu thuẫn. Tôi mong hôn nhân của Trần Trần tan vỡ,
để tôi có cơ hội, nhưng lại mong em hạnh phúc, muốn nhìn thấy đôi mắt lóng lánh
như pha lê của em.

Phó tổng giám đốc tập đoàn Gia
Lâm đến gặp tôi đề nghị hợp tác khai thác du lịch thị trấn cổ, tôi vừa mừng vừa
xúc động, đây chính là cơ hội gặp Trần Trần, đắn đo một hồi, cuối cùng tôi đồng
ý đến khảo sát thị trấn cổ, cũng là để gặp em. Tôi biết Trần Trần là phóng viên
chuyên viết mảng bất động sản, nhất định em sẽ đến.

Hai năm chat qua mạng, hai năm
không gặp, liệu em có còn như ngày trước? Tôi hơi bất an. Trần Trần đã đi vào
lòng tôi qua những con chữ.

Khi em tìm phó tổng giám đốc Gia
Lâm nhờ giới thiệu, lòng vui như mở cờ, đang lo không biết làm thế nào tiếp
cận, thì Trần Trần tự tìm đến.

Em thay đổi rất nhiều, lần trước
chỉ gặp chớp nhoáng trên diễn đàn, lúc đó Trần Trần vẫn là cô gái sôi nổi đầy
nhiệt huyết. Bây giờ đã có phần chững chạc, em đang dần dần chín chắn.

A Dương, bố mẹ, chồng và cuộc
sống hiện thực mang đến cho em một vẻ u uẩn như thấm vào da thịt. Lần này tôi
nhìn rất kĩ, Trần Trần trang điểm nhẹ, mái tóc uốn, lượn sóng xinh đẹp và quyến
rũ. Đôi mắt sáng thông minh, tôi mỉm cười, nhưng thầm thở dài.

Trần Trần muốn một cuộc phỏng vấn
độc quyền với tôi, tôi vờ từ chối, em vẫn không nản, mắt nhìn tôi, lộ vẻ bướng
bỉnh trẻ con, khi làm việc em như con báo, khi chat với tôi, em như con dê nhỏ
lạc đường, nếu yêu tôi, liệu em có dịu dàng như với Tiêu Dương? Tôi rất muốn
biết, cũng khao khát có em.

Có thể ngồi riêng với Trần Trần,
tôi cần gì bài phỏng vấn độc quyền đó, vội vàng gật đầu, lòng thầm nói, em có
thể độc quyền cả con người tôi, huống hồ một bài phỏng vấn.

Tôi tranh thủ thời gian gặp Trần
Trần, nhìn em chuẩn bị băng ghi âm, sổ ghi chép, hơi hếch chiếc cằm thon nhỏ,
mỉm cười hỏi tôi: “Giám đốc Tần, có thể bắt đầu được chưa?”

Tôi quá xúc động, muốn nói với
em, Cỏ Mùa Xuân là tôi, tôi là Cỏ Mùa Xuân.

“Giám đốc Tần?” Em nhắc lại, hơi
cao giọng.

Tôi cười cười, bê cốc trà lên
uống, thong thả nói: “Được, cô muốn tìm hiểu gì?” Ý của tôi là, em có thể nói
dông dài được, chẳng hạn có thể hỏi về cuộc sống riêng tư của tôi.

Em cúi đầu, khẽ cười, viết gì vào
cuốn sổ, rồi ngẩng lên nói, “Tôi muốn biết, tập đoàn Phương Bắc ở ngoại tỉnh
khá xa, chuyên khai thác bất động sản, tại sao lần này quyết định hợp tác với
Gia Lâm khai thác thị trấn cổ?”

Tôi rất muốn trả lời, phần lớn là
vì em. Tôi đã đọc bài viết của em về thị trấn cổ trên mạng, biết nguyện vọng
của em muốn bảo tồn thị trấn cổ, rất muốn ủng hộ em. Đương nhiên, quan trọng
hơn là qua tìm hiểu nghiên cứu, biết giá trị của thị trấn cổ đó. Tôi cũng muốn
nói với em, không có bài viết của em, chưa chắc tôi đồng ý hợp tác đầu tư lần
này.

Bởi với số vốn tương tự, tôi sẽ
lựa chọn đầu tư vào lĩnh vực khác có thể kiếm tiền nhanh hơn. Thị trấn cổ có
giá trị nhưng thời gian thu hồi vốn sẽ khá lâu.

Tôi trả lời một cách bài bản,
cuối cùng không kìm được, thêm một câu: “Những người kinh doanh bất động sản
cũng có thể bảo vệ di sản văn hóa quốc gia, không chỉ vì lợi nhuận.”

Tôi thấy mắt em chợt sáng, chưa
kịp bộc lộ nỗi vui mừng ngạc nhiên, đã trở lại bình thường. Trong suốt quá
trình phỏng vấn, em vẫn giữ nụ cười trên môi, tôi cũng vậy. Bỗng nhiên lại nhớ
những lời bộc bạch của em, nhiều nỗi niềm như vậy, chắc em rất đau khổ.

Chẳng phải một bài thơ nổi tiếng
đã viết, khoảng cách xa nhất trên thế giới này chính là tôi ở ngay trước mặt
em, nhưng em không biết tôi yêu em.

Tôi dường như không nén được xúc
động, liên tục đưa chén trà lên miệng, nhấm nháp, cố giữ vẻ mặt bình thường.
Cho dù Trần Trần không hạnh phúc, nhưng vẫn là người đã có gia đình, tôi chỉ có
thể là Cỏ Mùa Xuân trên mạng.

loading...

Ý nghĩ đó làm tôi bình tĩnh, giữ
thái độ lịch thiệp khách sáo có phần xa cách, đối với Trần Trần điều đó là bình
thường, em đương nhiên không biết những ý nghĩ xô dạt trong đầu tôi.

Bài phỏng vấn đã xong, tôi vẫn
không để lộ mình, ra về ngay hôm đó, tôi đành bằng lòng với kết quả đó.

Tôi không muốn làm tổn thương
Trần Trần, lại trở về tiếp tục làm cái hố nhỏ của em.

Đọc bài viết em gửi qua mạng, tôi
cố tìm trong đó đánh giá của em đối với tôi, nhưng chỉ là những nhận xét bề
ngoài, như dịu dàng, khả năng quan sát thị trường nhanh, nhạy bén, nhưng tôi
cũng rất vui. Điều đó chứng tỏ em có thiện cảm với Tần Huyên, cho dù thiện cảm
đó là do tôi giúp em thực hiện bài phỏng vấn, tôi cũng thấy hài lòng. Đọc mấy
lần bài viết đó, ánh mắt long lanh cái nhìn chăm chú của em luôn hiện trong tâm
trí tôi.

Một cô gái đáng yêu và nghiêm túc
mới là người đẹp thực sự. Dường như tôi chỉ lặng lẽ đứng ngoài thế giới của em,
nhưng biết rõ cuộc sống, tâm tư của em.

Chắc chắn em là người phụ nữ
thích hợp nhất với tôi. Có tiếng nói chung, cùng sở thích, quan trọng nhất là
tôi muốn chăm sóc nâng niu em. Một người đàn ông phải rất yêu một người phụ nữ,
mới thực lòng muốn chăm sóc nâng niu cô ấy. Nhưng để được một người đàn ông
yêu, không phải dễ.

Một năm sau, Trần Trần quyết định
ly hôn. Em nhắn cho tôi. Tôi bội phần cảm tạ mạng Internet không xảy ra sự cố,
để mẩu tin đó đến được với tôi.

Rõ ràng em rất thoải mái, tôi
cũng thế. Tôi nhất quyết không để mất cơ hội, nhất quyết cướp được người, rồi
tính sau. Vậy là có chuyến du lịch đảo Saipan.

Trần Trần ngạc nhiên đến độ suýt
ngã trên bãi cát. Tôi bật cười, quay đi. Mấy ngày sau đó tôi thu hoạch lớn, một
khi đã như bóng với hình, tôi không muốn em cảm thấy xa lạ.

Tôi biết, không dễ khiến Trần
Trần chấp nhận Cỏ Mùa Xuân là Tần Huyên, nhưng để em chấp nhận Tần Huyên là bạn
thì không khó. Để Trần Trần yêu tôi, hình như mới khó.

Một mối tình sâu nặng, một cuộc
hôn nhân thất bại, cho dù em tỏ ra thoải mái, nhưng lòng đã như con ốc sên thu
mình trong vỏ.

Núi không biết đi, thì người phải
trèo qua. Câu danh ngôn cổ khích lệ tôi. Tôi đến thành phố của em, lí do đơn
giản, vì chuyện kinh doanh. Tôi nghĩ có lẽ mình chưa đủ lãng mạn, gặp mấy lần,
Trần Trần vẫn tiếp tôi như một người bạn, nhưng tôi không nản.

Tôi đã qua cái tuổi kiên trì theo
đuổi phụ nữ. Thầm nghĩ, Trần Trần đã ở trong tim tôi, tôi nói với em: “Trần
Trần, ở thành phố này em có quá nhiều hồi ức. Dạo trước có lần em nói, em muốn
đến một nơi mới mẻ để bắt đầu cuộc sống mới, có muốn đến tỉnh S? Tôi có thể
giúp em?”

Mắt em lóe sáng, nhưng tôi thất
vọng, em vẫn tế nhị từ chối. Tôi không biết, em không tin tôi, hay chưa dứt bỏ
được mọi thứ ở thành phố này.

Nếu ở tuổi đôi mươi, tôi có đủ
kiên nhẫn chờ đợi. Vài ngày tôi lại bay đến thành phố của em, đi càng nhiều,
lòng càng rối, quả thực tôi rất sợ Trần Trần từ chối. Lần nào đến cũng có lý do
hợp lí, nhưng cũng chỉ là mời em ăn bữa cơm, biến chuyện trò trên mạng thành
đối thoại trực tiếp mà thôi. Tôi cũng cảm thấy hình như em bắt đầu mong ngóng
tôi, cũng cảm thấy em đang phân vân.

Tuệ An, bạn em sinh con, đúng lúc
tôi cũng ở thành phố A, tôi còn chưa mở miệng, Trần Trần đã mời, “Có muốn đi
thăm không, một bé con mới chào đời.”

Trời ơi! Tôi sướng phát điên, đây
là lần đầu tiên Trần Trần để tôi xuất hiện trước mặt bạn bè em, có nghĩa là gì?
Tôi vui như mình có con, vội vàng đi mua quà.

“Cỏ Xuân, có phải nếu anh có con,
anh sẽ khuân hết đồ chơi ở đây về nhà?” Em bụm miệng cười trêu tôi.

Tôi ngoẹo đầu, nhíu mày nghĩ, rồi
trả lời: “Nếu em sinh con, nhất định tôi sẽ khuân hết đồ chơi ở đây!”

Trần Trần quay người ngắm nghía
thế giới đồ chơi huy hoàng trước mắt, thở dài nói: “Vậy trước tiên anh có thể
cho tôi vay tiền, để tôi mở một cửa hiệu bán đồ chơi? Tôi nhất định nhanh chóng
trả nợ anh! Hàng không lo ế ẩm!”

Tôi ngẩn ra rồi cười vang, Trần
Trần cũng cười, bước đến chọn đồ chơi, còn trách tôi: “Bé mới sinh sao đã chơi
được ô tô điều khiển từ xa, mua thứ gì sặc sỡ, có nhạc hay…”

Lòng tôi lay động, tôi rất thích
thấy em như vậy, rất giống người mẹ.

Sau khi thăm Tuệ An, trở về chỗ ở
của em. Trần Trần hôm nay rất vui, làm một bàn thức ăn, tôi ăn rất nhiều. Trong
trí nhớ, vợ cũ tôi hầu như không xuống bếp, ngoài những lần về nhà bố mẹ, mấy
năm vừa rồi, tôi về nhà cũng chỉ ăn cơm do giúp việc nấu. Sau phút xúc động,
tôi bỗng có ham muốn mãnh liệt muốn cưới em. Ăn xong, tôi tranh rửa bát, Trần
Trần đứng ở cửa bếp nhìn vào, tôi buột miệng nói, “Cảm giác này thật tuyệt,
phải không?”

“Ờ, tôi rất hãnh diện, được một
ông chủ lớn như vậy rửa bát cho.”

“Có muốn suốt đời như vậy không?
Tôi có thể rửa bát suốt đời!”

Trần Trần đỏ mặt, cúi đầu, không
nói. Tôi bỏ bát xuống, lau tay vào tạp dề, đi ra, thong thả nói với em từng
tiếng: “Lấy anh được không? Anh sẽ đưa em đi, suốt đời bảo vệ em.”

Em ngẩng phắt đầu, ánh mắt mông
lung: “Em từng ly hôn”.

Tôi cúi nhìn mình, đeo tạp dề cầu
hôn? Năm xưa khi cầu hôn vợ cũ, tôi bao cả một khách sạn. Tôi hiểu ý Trần Trần,
với ngoại hình và tiền bạc của tôi, người đẹp nào chẳng mềm lòng? Hoặc có thể
em đã nói với tôi quá nhiều về tình cảm sâu nặng với Tiêu Dương, nên đắn đo.
Tuy nhiên, em là Trần Trần, người duy nhất suốt ba năm chuyện trò tâm sự với tôi
không hề có bất kì toan tính thực tế nào.

“Nghĩ xem, tại sao anh dùng cái
tên Cỏ Mùa Xuân nói chuyện với em. Trần Trần, anh đã là người đàn ông trưởng
thành. Anh thật lòng hay không, em cũng biết. Cứ suy nghĩ đi, anh sẽ đợi. Dù em
không bằng lòng, anh vẫn là Cỏ Mùa Xuân, hiểu không?”

Em cúi đầu.

Tôi quay vào bếp, rửa nốt bát,
cởi tạp dề, lịch thiệp cáo từ.

Nếu ở tuổi đôi mươi, tôi sẽ ngông
cuồng tìm mọi cách buộc em đồng ý. Nhưng Tần Huyên bây giờ, có thể cho em,
ngoài sự ngông cuồng, còn là cảm giác an toàn, mà thứ em cần nhất là cảm giác
an toàn.

Tôi trở về, lòng phấp phỏng không
yên, không biết ý em thế nào, nhưng tôi cố che giấu tâm tư, lên mạng tôi vẫn là
Cỏ Mùa Xuân. Tôi nói với em những lời ngọt ngào nhất, trừ nhắc lại lời cầu hôn.

Tôi đã bắt đầu quyến luyến em,
cũng như em mong ngóng tôi, ngày nào chúng tôi cũng lên mạng chuyện trò. Từ lâu
tôi đã cài chế độ truyền âm ở QQ, chỉ cần em lên mạng, là di động báo tin. Lúc
đầu chỉ là muốn gây bất ngờ, bây giờ đã thành không muốn bỏ lỡ một giây phút
gặp em, cho dù chỉ qua màn hình vi tính.

Trợ lí của tôi cũng có thói quen
khi tôi lên mạng, tuyệt đối không quấy rầy. Có chuyện gì tự xử lí sau đó báo
cáo lại, cũng may thời gian này cũng không có vấn đề gì lớn.

Lần nào Trần Trần cũng ngạc nhiên
hỏi tôi: “Sao anh rỗi rãi vậy, lần nào lên mạng cũng thấy anh”.

“Công việc của tôi là ngồi ở văn
phòng nghe báo cáo, lúc nào cũng mở QQ.” Tôi giấu nhẹm chuyện có tin báo qua di
động.

Em đã quen có tôi, quen lúc nào
lên mạng cũng gặp tôi.

Có lần biết em lên mạng, nhưng tôi
không lộ diện. Nửa tiếng sau, cuối cùng nhìn thấy mẩu tin nhắn tôi mong đợi:
“Sao không thấy anh, buồn quá”.

Tôi cười ha hả, hai phút sau xuất
hiện, nhẹ nhàng hỏi: “Thế nào? Lại không vui à?”

Vậy là tôi lại trở thành cái hố
để em trút bầu tâm sự. Bây giờ tôi cảm thấy mình không phải cái hố đó nữa, mà
là trạm thu hồi rác, đương nhiên là loại trạm có chức năng tự động thu thập xử
lí, phân loại thông tin, có giá trị thì giữ lại, có vấn đề thì xử lí trả lời.

Tôi nghĩ, nếu sở môi trường thành
phố không làm việc, chỉ cần một ngày, rác đã chất thành núi, Trần Trần xa tôi,
cũng không chịu được.

Mùa xuân đến, tôi nhận được tin
nhắn của em. Tôi mỉm cười nhìn ra ngoài, rừng dương đã xòe bàn tay xanh mượt
tràn trề sức sống. Tôi nhờ công ty mĩ thuật trang trí ngôi biệt thự của tôi
giống cung điện trong chuyện cổ tích, sau khi đón Trần Trần, đợi trời tối mới
đưa em về.

Trần Trần kinh ngạc nhìn tôi:
“Làm gì thế này?”

“Đi vào khắc biết.”

Tôi dắt tay em, đây là lần đầu
tiên tôi dắt tay em, nhưng cảm thấy tự nhiên như đã làm việc đó cả ngàn lần.

Đẩy cửa vào, phòng khách được
trang trí như một khu rừng, các loài hoa nở rộ: lan hồ điệp, đỗ quyên, tây
dương, anh đào, hoa hồng, kim tước, tiên khách lai, thạch đấu, phong tín tử,
uất kim cương… lại còn một chiếc đu bằng mây dòng từ trên đỉnh xuống, ánh đèn
màu mát dịu tô điểm. Quả thật, chính tôi cũng thấy mê.

“Anh muốn làm người nguyên thủy
ư?” Trần Trần sững sờ hỏi tôi.

Tôi cười vang, bế bổng em đặt lên
xích đu, “Phòng rất rộng em có thể đu thoải mái”.

Tiếng cười của Trần Trần như
tiếng suối chảy trong rừng, trong veo lảnh lót. Tôi chìa chiếc nhẫn ra đúng
lúc, “Anh cầu hôn lại, lấy anh nhé?” Trong thế giới như cổ tích này, chắc chắn
Trần Trần sẽ mơ màng gật đầu.

Nhưng em nhún đu, bĩu môi: “Anh
tâm địa bất lương!”

“Tâm địa bất lương! Anh hiểu cụm
từ này theo nghĩa tốt, có ý khen lòng kiên trì và quyết tâm theo đuổi của anh,
mọi việc đều hoàn hảo, không tiếc thời gian, công sức…”

Chưa nói hết, Trần Trần đã ngắt
lời: “Bây giờ em phải xem hộp thư thoại của anh, chưa xóa đi chứ?”

“Thư thoại của chúng ta dài đến
ba ngàn trang, anh chưa xóa trang nào!” Sao tôi lại xóa, tôi còn định in thành
sách tặng em.

Trần Trần nhảy từ trên đu xuống,
nghiêng đầu nhìn tôi. Tôi đành cất chiếc nhẫn, đưa em đi xem hộp thư thoại.

Em nhìn những trang thoại dài
dằng dặc, trầm ngâm một lát, nói: “Anh còn dám nói tâm địa không bất lương,
trong QQ của anh sao chỉ có mình em, người khác đâu, sợ em nhìn thấy, xóa rồi
chứ gì?”

“Vốn mở QQ cho riêng em, đương
nhiên chỉ có mình em.”

“Anh có ý đồ xấu từ lâu! Nhìn cái
nick của anh!”

“Đúng, chắc chắn anh có ý đồ,
mong em như cỏ đợi mùa xuân, anh mai danh ẩn tích ba năm, cỏ đã mọc kín sa mạc
Sahara rồi!”

Trần Trần cười vang, tôi kéo em
lại, hôn! Nhân lúc em mơ màng, đeo chiếc nhẫn vào tay em, Trần Trần hé mắt, rồi
nhắm lại, hàng mi dài rung rung làm tôi xốn xang hạnh phúc.

“Trần Trần, anh yêu em, từ rất
lâu…”

“Trước khi đến đây, em đã gặp A
Dương, tất cả đã khác rồi.”

Tôi sửng sốt sung sướng, tôi
đương nhiên biết sẽ khác, A Dương trong lòng em tuyệt đối không phải là A Dương
có vợ có con như bây giờ. “Không khác cũng chẳng sao, anh vẫn yêu em.”

Có trời biết, nếu anh ta không
khác, tôi có chịu được không. Nhưng, Trần Trần đã đến đây, khác hay không, kết
quả vẫn thế. Em nhất định sẽ yêu tôi, chỉ yêu tôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: