truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 56:Mong em như cỏ đợi mùa xuân 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Từ nay chỉ có thể gửi lòng nơi
cuối trời ư? Con cái, Tuệ An, ly hôn, Đỗ Lối, tình yêu, khát vọng nguyên thủy,
cuộc sống mơ ước… tất cả ập đến như bão táp. Anh đột nhiên hiểu ra, không phải
mọi người đều có tư cách theo đuổi cuộc sống lí tưởng.

Trong lễ kí kết hợp tác, tổng
giám đốc tập đoàn Gia Lâm Hứa Dực Dương, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn
Phương Bắc, Tần Huyên cùng xuất hiện. Ngoài ý nghĩa thời sự của sự kiện, sự
xuất hiện của tập đoàn Phương Bắc cũng được giới truyền thông trong tỉnh chú ý.

Trong buổi họp báo diễn ra ngay
sau lễ kí kết, rất nhiều câu hỏi đặt ra cho tập đoàn Phương Bắc.

Sự liên kết giữa tập đoàn bất
động sản ngoại tỉnh và tập đoàn mạnh trong tỉnh được giới truyền thông hết sức
coi trọng, hàng loạt câu hỏi đặt ra xoay quanh dự án hợp tác đầu tư phát triển
thị trấn cổ và khả năng tập đoàn Phương Bắc tham gia thị trường bất động sản
thành phố A.

Tần Huyên chừng ba bảy, ba tám
tuổi, là người phương Bắc, mắt to mày rậm, cử chỉ lại nho nhã. Thiên Trần nhìn
anh ta cảm thấy quen quen, Tuệ An đứng bên khẽ cười: “Anh ta và Lâm Sơn cùng
một kiểu. Nhưng người này có vẻ tri thức hơn”.

Thì ra vậy! Thiên Trần vỡ lẽ.

Tối hôm đó thị ủy thành phố B mở
tiệc chiêu đãi, Tuệ An có tâm sự, muốn tìm gặp Trương Lâm Sơn, nói với Thiên
Trần: “Cậu phải đi phỏng vấn, đừng bận tâm đến mình”.

Thiên Trần gật đầu, đi tìm Hứa
Dực Trung đề nghị: “Giới thiệu tôi với chủ tịch Tần, tôi muốn phỏng vấn ông
ta”.

Có người quen là thế, sao không
lợi dụng? Hứa Dực Trung đương nhiên vui lòng giúp.

Tần Huyên cầm ly cocktail, mỉm
cười nhìn cô.

“Xin chào chủ tịch Tần, tôi là
Đào Thiên Trần, phóng viên mạng thời sự thành phố A, muốn hẹn anh một buổi
phỏng vấn độc quyền”. Thiên Trần đi thẳng vào vấn đề.

Tần Huyên trầm tư, yên lặng một
lát, hỏi: “Độc quyền?”.

“Đúng”.

“Thế này được không? Sáng mai thị
ủy mời tôi đi tham quan thị trấn cổ, tôi chỉ rảnh vào thời gian đó”.

“Không sao, chỉ cần anh nhận lời
phỏng vấn là tốt rồi, nhưng xin lưu ý, tôi muốn độc quyền!”. Vẻ mặt Thiên Trần
rạng rỡ.

Ánh mắt Tần Huyên sắc lẹm nhìn
cô, không nói gì, Thiên Trần cũng hất cằm nhìn anh ta, Tần Huyên cười: “Những
phóng viên khác không được sao?”.

“Cũng được, nhưng anh không thể
tiết lộ cho họ nhiều thông tin hơn tôi, nếu không sao lại gọi độc quyền? Tôi là
người đầu tiên tìm đến anh”. Thiên Trần kiên quyết muốn phỏng vấn độc quyền.

“Muốn phỏng vấn tôi, nếu cô viết
dở thì sao?”. Tần Huyên hỏi đầy hàm ý.

“Sao có thể? Không có chuyện đó,
nhưng tôi sẽ đưa bản thảo cho anh xem trước”.

“Ha ha! Tốt, cô là bạn của Dực
Trung, tôi nhất định ưu tiên”.

Thiên Trần nâng ly tỏ ý cảm ơn,
sau đó quay đi.

“Dực Trung, cô bạn phóng viên của
cậu có cá tính rất mạnh”. Tần Huyên mỉm cười nhìn theo Thiên Trần, ánh mắt mềm
như nước. Cô thật xinh đẹp, hoạt bát, tự tin, gây ấn tượng mạnh với anh.

“Trong công việc cô ấy đặc biệt
hoạt bát. Làm phóng viên thời này cũng không dễ, chủ tịch Tần đã đồng ý, thì
phải giữ lời, nếu không tôi sẽ bị chỉnh nên thân”.

“Ồ, ghê vậy sao?”.

“Cô ấy không ghê, đó là bạn thân
vợ chưa cưới của tôi, người của tôi mới ghê! Ương ngạnh không chịu nổi!”. Hứa
Dực Trung cười thầm. Nghĩ tới buổi trưa lúc Nghiêu Vũ bỏ đi, lòng anh vừa ngọt
ngào vừa đắng chát. Cô nói, cô yêu anh, có lẽ chính cô cũng không ý thức được
mình nói ra câu đó một cách tự nhiên như vậy, Nghiêu Vũ yêu anh!

Hứa Dực Trung lặng lẽ suy tư,
hình như anh chưa từng nói yêu cô? Nghĩ một lát, lại thấy buồn cười, vất vả
theo đuổi Nghiêu Vũ như vậy, cũng mới chỉ nói một câu anh thích em.

Anh và cô, người đầu tiên nói lời
yêu lại là Nghiêu Vũ.

“Nghĩ gì vậy? Nhớ vợ chưa cưới à?
Cô ấy chưa tới sao?”. Tần Huyên hỏi nhỏ.

Hứa Dực Trung mỉm cười: “Cô ấy
bận, lần sau có cơ hội sẽ giới thiệu với anh”.

Tuệ An ngồi ở một góc phòng tiệc,
thầm nghĩ trời nóng, người đông, điều hòa vô tác dụng. Cô thấy ngột ngạt, trong
lòng như có lửa, ruột gan cồn cào. Nhìn kĩ khắp ngóc ngách phòng tiệc cũng
không thấy Trương Lâm Sơn. Hứa Dực Trung hình như đang bận, Tuệ An lặng lẽ đứng
ở một bên, những lúc thế này, sao có thể làm phiền anh ta?

“Tuệ An? Sắc mặt cậu rất kém!”.
Thiên Trần lo lắng.

“Thiên Trần, còn bận không? Nếu
bận, mình về khách sạn trước đây”.

“Ừ, cũng được, có khi Tiểu Vũ
cũng về rồi, hai người cứ vui chơi, xong việc mình về ngay”.

Đồng Tư Thành uống xong thuốc,
Nghiêu Vũ cùng anh xem ti vi, tâm trạng cơ hồ bất an.

“Tiểu Vũ, em về phòng đi, anh
biết em muốn nói chuyện với Tuệ An và Thiên Trần, không cần ở đây, anh xem ti
vi một lúc rồi đi ngủ”. Đồng Tư Thành thấy căng thẳng bởi sự chăm sóc quá chu
đáo của Nghiêu Vũ, anh nghĩ sức chịu đựng của anh đã ở giới hạn cuối cùng. “Đã
nói rồi, anh không sao”.

Nghiêu Vũ do dự một lát, đứng
lên: “Ngày mai chúng ta về lạc viên ở thị trấn cổ, hôm nay ngồi xe mệt, anh ngủ
sớm đi”.

Ra khỏi phòng, thần kinh mới đỡ
căng thẳng. Cô mua được kẹo về đã khá muộn, ngoài trời vẫn nóng, liền gọi phục
vụ mang bữa tối lên phòng.

Đồng Tư Thành ăn không nhiều,
nhưng trầm lặng hơn, anh thường vô thức liếc trộm cô.

Nghiêu Vũ lại thấy bồn chồn, nhớ
lại phút âu yếm ngắn ngủi với Hứa Dực Trung. Lòng hoang mang, không biết cứ
tiếp tục thế này sẽ ra sao. Nhưng bây giờ cô chỉ có thể ở bên Đồng Tư Thành.

Trong đầu lại nhớ tới tất cả
những gì anh đã làm vì cô từ thời đại học. Tình của anh như núi, cô phải làm gì
để báo đáp. Cho dù thế nào, cô cũng phải đốt lên ngọn lửa trong mắt anh.

Tuệ An thẫn thờ nằm trên giường,
trong suốt lễ kí kết và bữa tiệc, cô không hề thấy bóng dáng Trương Lâm Sơn,
thái độ của Hứa Dực Trung cũng khiến lòng cô thất vọng: “Tiểu Vũ mình quyết
định ngày mai bắt xe về. Cứ ra ngoài là mình thấy mệt, vẫn thích ngồi nhà hơn”.

“Tại sao luôn là cậu ở nhà chờ
đợi? Cứ để Trương Lâm Sơn lo lắng một phen. Không cho biết cậu ở đâu, xem anh
ta có nhớ đến cậu không!”.

Tuệ An ngao ngán, cô chưa nói với
hai bạn, Trương Lâm Sơn cũng đang ở đây.

Sáng hôm sau, Đồng Tư Thành,
Nghiêu Vũ, Tuệ An cùng đi thăm thị trấn cổ. Sau khi tham quan lạc viên của họ,
Tuệ An không muốn làm phiền hai người, nói là muốn đi dạo một mình.

Tuệ An tính trầm lặng, ít giao
du, hồi đâu Trương Lâm Sơn đưa ra ngoài chơi cô đã không thích. Bây giờ, Tuệ An
thầm nghĩ, anh cũng chẳng muốn đưa cô đi đâu nữa.

Lang thang trong thị trấn, nhìn
thấy chiếc thuyền nhỏ có thể qua sông sang phía bên kia núi Vân Đỉnh, cô liền
lên thuyền. Tuệ An vẫn nhớ trong bài báo của Thiên Trần có viết, đứng trên núi
có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố B, có bố cục thái cực đồ.

Thong thả lên núi. Nắng tháng
bảy, mới sáng sớm cũng bắt đầu nóng, nhưng Tuệ An lại thấy mát, men theo những
bậc đá, đi lên mấy chục mét có một đài quan sát, từ đó có thể nhìn thấy toàn
cảnh thị trấn cổ. Cô vốn không thích leo núi, ngoái nhìn lại, rừng cây um tùm,
dòng sông xanh như ngọc. Tuệ An bỗng nghĩ, nếu Lâm Sơn có ở đây, nhất định anh
rất vui.

Gió núi nhè nhẹ, một chuỗi tiếng
cười giòn tan trên núi vọng xuống, âm thanh này… Tuệ An dừng bước, tim đập
thình thịch. Bước nhanh mấy bậc, mắt đột nhiên tối sầm, người lảo đảo khụy trên
bậc đá, cắn chặt môi, ra sức tự nhủ: “Cố gắng, cố gắng!”, lát sau gượng dậy,
loạng choạng chạy xuống núi.

Tuệ An không biết, khi cô lên đài
quan sát trên núi cũng là lúc Đỗ Lối đưa Trương Lâm Sơn lên đó, ngắm toàn cảnh
thị trấn cổ. Thoáng thấy Tuệ An, Đỗ Lối lập tức kéo Trương Lâm Sơn, ôm anh cười
khanh khách. Cô gọi to tên anh, hôn anh túi bụi, làm Trương Lâm Sơn sung sướng
cười ngất, bảo cô nghịch như trẻ con.

Đỗ Lối cười, trong lòng không
ngừng xin lỗi Tuệ An. Trương Lâm Sơn vẫn chưa chịu xé toạc bức màn, cô sẽ làm
việc đó. Cô cũng thấy có lỗi với Tuệ An, nhưng lại nghĩ, tất cả là vì cô cũng
yêu anh, cô muốn có anh, muốn chiếm hữu anh.

Bước xuống con thuyền gỗ đậu trên
bến, Tuệ An tay run run móc ví tiền, chìa khóa, giấy lau, son dưỡng môi, rơi
tung tóe trên sàn thuyền, cô cũng không nhặt, lấy hết số tiền đem trong ví nhét
vào tay người lái đò, run người, miệng lắp bắp: “Xin bác, lập tức cho thuyền về
thị trấn, đừng đợi thêm khách nào nữa, xin bác”.

Cô ôm bụng, ngồi xụp trên thuyền,
mặt trắng như tờ giấy, đôi mắt trong nước khẩn thiết nhìn người lái đò, môi cắn
đến bật máu.

“Được được, cô đừng lo, đừng
lo!”. Người lái đò hốt hoảng, vội vàng cởi dây neo, quay thuyền.

Tuệ An lảo đảo chạy về lạc viên,
vừa vào chính đường, thoáng thấy bóng Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành, chỉ kịp kêu
lên một tiếng: “Tiểu Vũ!” rồi ngất đi.

Tuệ An tỉnh dậy, thấy mình nằm
trong bệnh viện, Nghiêu Vũ và Thiên Trần lo lắng nhìn cô.

“Không sao, mình không được khỏe,
ít vận động…”. Tuệ An ngại ngùng giải thích.

Thiên Trần cười vang: “Này, Tuệ
An, có tin tốt đấy!”.

“Tuệ An! Đừng dọa mình, bây giờ
cứ nhìn thấy có người phải đưa vào viện là mình tim đập chân run”. Nghiêu Vũ
nói, lúc thấy Tuệ An ngất đi, tim cô như ngừng đập, vội vàng cùng Đồng Tư Thành
đưa Tuệ An vào viện.

“Mình…”. Tuệ An nhắm mắt rồi lại
mở ra, môi cười nhợt nhạt, “Ngày xưa bọn mình lên núi chơi, mình đã đi không
nổi, bây giờ sức khỏe càng không bằng hồi đó”.

“Tuệ An, chúc mừng, cậu… cậu có
em bé rồi!”. Thiên Trần phấn khởi nhảy lên, vội báo tin.

Tuệ An sững sờ, tay vô thức đặt
lên bụng, em bé? Cô không tin, khẽ lắc đầu.

“Thật mà, thật mà! Chỉ có điều em
bé còn rất nhỏ, mới được hơn một tháng, ha, Tuệ An, cuối cùng cậu cũng được làm
mẹ rồi!”. Thiên Trần chìa cho Tuệ An giấy chẩn đoán của bác sĩ.

Nghiêu Vũ đứng bên cũng mỉm cười.

Không khí phấn khởi tràn ngập
phòng bệnh, xua hết buồn phiền trong lòng Tuệ An, cô đọc đi đọc lại từng chữ
trong giấy chẩn đoán, có thật ư? Gần đây tâm trạng không tốt, tâm lí không ổn
định, cũng quên mất lâu rồi không thấy kinh. Bỗng vớ điện thoại gọi cho Trương
Lâm Sơn. Trời ơi, nếu anh biết, anh sẽ thế nào? Nhưng đột nhiên lại ngừng tay,
vội vàng cúp máy.

“Sao vậy, Tuệ An?”.

loading...

Tuệ An bàng hoàng nhìn hai cô
bạn, lại nén lòng, có con! Thật không dễ! Cô lại cầm điện thoại.

Chuông đổ một lúc lâu, Trương Lâm
Sơn mới nghe máy: “Tuệ An, lễ kí kết ở thị trấn cổ kết thúc là anh về ngay, hai
hôm nay em thế nào?”.

Tuệ An gượng nhẹ để tay lên bụng,
mắt nóng đỏ, giọng nghẹn ngào: “Có rồi, có con thật rồi…”.

“Con nào?”. Trương Lâm Sơn nghe
không rõ. Hôm qua anh mới đến thị trấn cổ, Đỗ Lối đưa anh lên núi Vân Đỉnh tắm
suối nước nóng, lễ kí kết, anh cũng không tham dự, cũng không muốn gặp Hứa Dực
Trung, định sáng mai sẽ về thành phố A. Cú điện thoại bất ngờ của Tuệ An làm
anh giật mình.

“Lâm Sơn, em có thai rồi, là con
anh, con anh!”. Tuệ An nói rõ từng chữ, nước mắt giàn giụa.

Trương Lâm Sơn nhảy lên, bối rối
liếc nhìn Đỗ Lối đang đứng cách đó không xa, anh cầm điện thoại đi ra chỗ khác.
Dè dặt hỏi lại: “Con ư? Thật không?”.

“Vâng!”. Tuệ An vừa khóc vừa
cười.

“Trời ơi! Tuệ An, em đang ở đâu?
Anh đến ngay!”. Trương Lâm Sơn cuối cùng xác định lời Tuệ An là thật, có con!
Mắt sáng bừng, cuối cùng anh đã có con, cuối cùng anh cũng được làm bố! Trương
Lâm Sơn xúc động run người.

“Em… em ở nhà… chờ anh về!”. Tuệ
An nói.

Thiên Trần và Nghiêu Vũ trố mắt
nhìn cô, không hiểu tại sao Tuệ An nói vậy.

Tuệ An cúp máy, nụ cười rạng rỡ,
hạnh phúc vô bờ, tay vẫn để trên bụng: “Mình sợ Lâm Sơn trách, mình đến đây mà
không nói với anh ấy. Tiểu Vũ, nhờ cậu một việc…”.

“Để mình đi hỏi bác sĩ!”. Thiên
Trần hiểu Tuệ An muốn nhờ Nghiêu Vũ đưa về nhà, vội đưa mắt hội ý với Nghiêu
Vũ, buổi sáng cô phải theo sát Tần Huyên, có cơ hội là tiếp cận đưa ra câu hỏi,
nhưng người cùng đoàn quá đông, phóng viên cũng nhiều, cô chưa hỏi được gì. Sắp
đến bữa cơm trưa, Tần Huyên nói: “Phóng viên Đào, thế này vậy ba giờ chiều tôi
phải đi, hai giờ cô đến đây, một tiếng thôi đấy!”.

Thiên Trần không thể đưa Tuệ An
về, cô phải tranh thủ thời gian một tiếng này để hoàn thành bài phỏng vấn.

Nghiêu Vũ gật đầu, Thiên Trần liền
yên tâm.

Trong phòng bệnh chỉ còn hai
người. Tuệ An mím môi, ánh mắt cầu khẩn nhìn Nghiêu Vũ: “Tiểu Vũ, Lâm Sơn cũng
ở đây… Mình nhất định phải về nhà trước anh ấy, hãy giúp mình!”.

“Được!”. Nghiêu Vũ quay đi, lòng
như chảo dầu sôi, Trương Lâm Sơn, anh không đáng mặt đàn ông! Tất nhiên anh ta
đang ở đây, anh ta còn có thể ở đâu. Nghiêu Vũ phẫn nộ, lập tức đoán ra, Tuệ An
đã biết chuyện, nhưng không trách nửa câu, không hé răng, Nghiêu Vũ vừa áy náy
vừa thấy khổ tâm. Không muốn làm Tuệ An kích động, nói nhẹ nhàng: “Mình đi
chuẩn bị, tiện thể nói với Tư Thành, bảo anh ấy ở đây đợi, đưa cậu về rồi, mình
sẽ quay lại đón anh ấy”.

Tuệ An thở phào nhẹ nhõm, giọng
nôn nóng: “Nhanh lên nhé, Tiểu Vũ!”.

“Yên tâm, không sao đâu!”. Nghiêu
Vũ ra ngoài, gọi điện cho Hứa Dực Trung: “Hứa Dực Trung, anh đã giúp Đỗ Lối,
anh không còn lương tâm nữa rồi! Đúng, không cần biết tại sao tôi biết, tôi
biết hết rồi… không cần anh giải thích, nếu anh nói với Trương Lâm Sơn, Tuệ An
đến đây, tôi sẽ coi như chưa từng quen anh! Tùy anh!”. Không để Hứa Dực Trung
nói, cô cúp máy, lúc này hỏa khí đang ngùn ngụt trong lòng. Cô chỉ muốn bảo vệ
Tuệ An, bảo vệ Tuệ An…

Trương Lâm Sơn cúp máy quay người
lại, Đỗ Lối đứng lặng nhìn anh, lòng quặn đau, anh chìa tay cho cô, Đỗ Lối hơi
né tránh, rồi lại lao vào lòng anh “Em không sao, không hẹp hòi như thế, anh
mau đi đi, muộn rồi, không tốt đâu!”.

Trương Lâm Sơn nâng đầu Đỗ Lối,
lòng rối như tơ: “Xin lỗi, Tiểu Lối, anh…”.

Đỗ Lối giơ tay bịt miệng anh: “Em
biết, anh lái xe cẩn thận, đến nơi nhớ báo để em yên tâm!”.

Trương Lâm Sơn cảm kích nhìn cô,
không biết nói gì, xách cặp, đi vài bước lại ngoái nhìn. Đỗ Lối cúi đầu, không
nhìn rõ mặt. Anh quẳng cái cặp trong tay, quay trở lại: “Tiểu Lối!”.

“Lâm Sơn!”. Cô bật khóc: “Anh đi
đi, đi mau đi, nếu không, em sẽ không để anh đi nữa!”. Cô đẩy mạnh anh, “Em chỉ
buồn lúc này thôi, qua rồi sẽ không sao… anh cũng biết mà, em không sao… Nếu
anh không đi, em mới thấy buồn…”.

Lời Đỗ Lối như mũi kim đâm vào
lòng. Trương Lâm Sơn yên lặng một lúc, bỗng bế cô ngồi xuống, vùi mặt vào tóc
cô, mùi hương tươi mát, anh tham lam hít mãi, ấp úng dỗ dành: “Anh không đi,
không đi nữa… đừng khóc, Tiểu Lối, đừng khóc…”.

“Lâm Sơn!”. Đỗ Lối không kìm được
nữa, hôn như mưa khắp mặt anh. Nước mắt mằn mặn chảy vào miệng, cái hôn này sao
mà mặn chát.

Bây giờ anh ấy không đi, nhưng
anh ấy vẫn muốn đi, cô biết, không ai hiểu anh hơn cô. Cố nặn ra nụ cười, Đỗ
Lối xách cặp của Trương Lâm Sơn đi ra cửa: “Nào, em tiễn anh ra xe, anh phải
chăm sóc tốt cho Tuệ An, có con không dễ, Tuệ An lại yếu”.

“Đứng lại!”. Trương Lâm Sơn kêu
lên, “Tiểu Lối, tại sao em không ghen? Sao em phải như vậy? Thà em khóc lóc ầm
ĩ anh còn dễ chịu hơn!”.

Đỗ Lối thì thầm: “Em chỉ cần anh
vui!”. Cô quay người, nước mắt lại giàn giụa, “Em khóc lóc ầm ĩ thì sao? Hôm
nay không phải hôm qua, không phải trước đây, cô ấy đã có con rồi!”.

Trương Lâm Sơn kéo rèm cửa sổ,
ánh mặt trời chiếu vào, xua đi không khí âm u trong phòng. Bên ngoài tràn ngập
sắc xuân, hai ngày đến đây chơi là muốn tránh người quen, cảnh quen ở thành phố
A. Anh rất trân trọng, cũng rất vui.

Chỉ một việc ngoài ý muốn đã làm
hỏng toàn bộ kế hoạch của anh. Mới hôm qua, anh còn định là sau khi về sẽ nói
chuyện với Tuệ An. Biết là sẽ làm tổn thương Tuệ An, nhưng cứ tiếp tục như vậy,
chẳng phải cả hai càng đau khổ? Anh nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, màu
xanh mỡ màng của cây cối dưới ánh nắng hè gay gắt, càng tưng bừng nhựa sống.
Sau đó ánh mặt trời chếch dần, từ từ lẩn vào đêm. Chợt nhớ đến câu thơ: Chiều
về quạ ngủ trên cây, chân cầu lơ thơ dòng nước bạc, ngựa gầy âm thầm trên đường
vắng, mặt trời tàn khuất núi, đứt lòng người nơi góc bể chân mây.

Từ nay chỉ có thể gửi lòng nơi
cuối trời ư? Con cái, Tuệ An, ly hôn, Đỗ Lối, tình yêu, khát vọng nguyên thủy,
một cuộc sống mơ ước… tất cả ập đến như bão táp. Anh đột nhiên hiểu ra một
điều, không phải ai cũng có tư cách theo đuổi cuộc sống lí tưởng. Mỗi người đàn
ông đều từng có ý nghĩ ly hôn, có người thoáng qua, có người âm thầm suốt đời.
Con cái là trách nhiệm, là trách nhiệm không thể thoái từ.

Anh thở nhè nhẹ: “Nếu có thể, anh
thà không quen em”.

Đỗ Lối ngây ngất nhìn anh. Trương
Lâm Sơn là người phù hợp nhất với cô, anh chín chắn, điềm đạm, dịu dàng, có
tham vọng, quan trọng nhất là anh yêu cô.

Lòng cô cũng rối như anh, không
ngờ bất chợt nảy ra một đứa trẻ. Làm thế nào đây? Lúc này cô không cần nghĩ nên
làm thế nào. Đôi mắt hạnh đào rất đẹp đã ăm ắp nước, chứa chất khổ đau, đau đáu
nhìn anh. Cô đã vất vả dụng tâm để có anh, chỉ vì một đứa trẻ, bỗng mất hết hay
sao?

Ánh mắt ấy khiến Trương Lâm Sơn
nát lòng, anh sải bước đến trước mặt cô, lấy tay che đi đôi mắt ấy: “Đừng nhìn
anh như vậy…”. Chất lỏng nóng ấm chạy dọc theo kẽ ngón tay, anh ôm cô, ghì thật
chặt, Đỗ Lối cảm thấy tiếng khớp xương kêu răng rắc.

Trương Lâm Sơn về đến thành phố A
đã hơn bảy giờ tối. Ngôi nhà quen thuộc hiện ra, anh ngẩng nhìn lên, đèn phòng
khách tầng ba vẫn sáng. Ánh đèn màu da cam chập chờn hắt lên rèm cửa, tỏa hơi
ấm vào đêm. Nghe tiếng dế kêu trong đám cỏ, lòng bỗng lâng lâng cảm giác dịu
dàng, cùng với nỗi xúc động, cùng với sự nặng nề bất an.

Tuệ An, cô vợ yếu đuối ngoan hiền
như chú cừu non của anh, cô đã mang thai con của anh, cô cần sự chăm sóc của
anh, cần tình yêu của anh. Trương Lâm Sơn nặng nề bước từng bước trên hành lang
còn sáng đèn, mở cửa vào nhà.

Nghiêu Vũ vừa mới cho Tuệ An nằm
xuống, Tuệ An rất mệt, ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện. Nghiêu Vũ không
dám bỏ đi, nghe thấy tiếng cửa mở, ngó đầu ra.

“Tuệ An rất mệt, hôm nay đã bị
ngất”. Nghiêu Vũ nói vắn tắt tình hình với Trương Lâm Sơn, cũng truyền đạt lại
lời dặn của bác sĩ.

Trương Lâm Sơn cảm kích nhìn cô:
“Cảm ơn! Tôi vừa đi công tác, may còn có cô. Bố mẹ cô ấy đã biết chưa?”.

Nghiêu Vũ thầm nghĩ, mới về chưa
được hai tiếng, đâu đã kịp làm kinh động các cụ? “Tuệ An không muốn để bố mẹ lo
lắng, muốn đợi anh về rồi mới nói với họ, hôm nay cô ấy mệt rồi”. Nghiêu Vũ
nhắc lại lần nữa.

Trương Lâm Sơn nhận ra vẻ mặt
không vui của Nghiêu Vũ, lại nhìn Tuệ An, không bật đèn, sợ làm cô thức giấc,
nhờ ánh đèn từ bên ngoài cửa, thấy Tuệ An nằm co trên giường, tóc hơi rối,
không nhìn rõ mặt. Anh bỗng thấy hối hận, tự trách mình.

“Tôi đi đây, anh cố gắng chăm sóc
cô ấy, Tuệ An rất yếu, bác sĩ nói, ba tháng đầu tốt nhất nên nằm yên dưỡng
thai”.

“Tôi tiễn cô”.

Nghiêu Vũ định từ chối, lại thôi.
Xuống tầng trệt, Trương Lâm Sơn định đi lấy xe, cô ngăn lại: “Tôi lái xe đến
đây”.

Trương Lâm Sơn kinh ngạc nhìn
chiếc Volvo, không phải chiếc xe đặc biệt, mà là biển xe đặc biệt.

“Lưu Thành Lương mượn giúp tôi,
làm sao tôi mua nổi chiếc xe này”. Nghiêu Vũ có vẻ như buột miệng giải thích,
trước khi lên xe còn nhìn Trương Lâm Sơn nói: “Tuệ An là bạn tốt nhất của tôi,
anh nên đối tốt với cô ấy”.

Nghiêu Vũ lái xe đi rồi, Trương
Lâm Sơn vẫn còn đứng ngây, anh biết Lưu Thành Lương, đó là thư kí của phó chủ
tịch tỉnh Trần Đình Nam, Nghiêu Vũ chỉ nói một câu bình thường, nhưng nghe như
mệnh lệnh. Cô là ai, mà có thể sai bảo Lưu Thành Lương? Anh nhìn Nghiêu Vũ lái
xe đi, chầm chậm quay vào nhà, bỗng thấy lo lắng tự trách, sao anh không hỏi Đỗ
Lối, cũng không hỏi Hứa Dực Trung.

Nghiêu Vũ vừa lái xe vừa nghĩ,
vừa rồi cô chủ ý nói vậy. Cô nhận ra Trương Lâm Sơn là người đầy tham vọng, anh
ta đương nhiên không muốn đường công danh đang rộng mở của mình bị ảnh hưởng
bởi quan hệ tình cảm ngoài luồng. Miệng lưỡi con người rất đáng sợ, cô tin có
người không thích Trương Lâm Sơn thăng tiến quá nhanh. Anh ta mới ba bảy tuổi
đã là phó giám đốc sở quy hoạch tỉnh, giám đốc nhiều nhất hai năm nữa sẽ nghỉ
hưu, Trương Lâm Sơn muốn tiếp tục thăng tiến, dĩ nhiên phải cân nhắc.

Cô biết cách đó hơi tiểu nhân,
Nghiêu Vũ cười khẩy, nếu có thể, thậm chí cô còn muốn nói thẳng với Trương Lâm
Sơn, anh dám xử tệ với Tuệ An, tôi sẽ phá!

Nếu Tuệ An không có con, nếu Tuệ
An không nhẫn nhịn như vậy, Nghiêu Vũ cảm thấy ly hôn cũng chẳng sao. Nhưng Tuệ
An nghĩ khác, luôn nhẫn nhịn không hé răng. Giờ lại có mang đứa con của anh ta.
Nghiêu Vũ vừa lái xe lòng ngổn ngang, bứt rứt.

Nhớ lại lúc nằm ép xuống đất cầu
xin ở Lhasa, cô đã cầu trời để những người cô yêu thương luôn được hạnh phúc.

Nếu nói trái tim cao thượng có
thể khiến người ta thêm dũng cảm chống chọi với tất cả, thì bây giờ Nghiêu Vũ
là như vậy. Cô cố gắng không nghĩ đến Hứa Dực Trung, chỉ hi vọng Đồng Tư Thành
sẽ khỏe lại, có thể sống tiếp. Tính mạng quan trọng hơn tất cả. Nhìn mắt Đồng
Tư Thành sáng dần, Nghiêu Vũ thấy yên lòng.

Cô biết, việc cô làm không phải
ai cũng hiểu. Ví dụ Đỗ Lối, sẽ không hiểu tại sao cô muốn ở bên Đồng Tư Thành.
Tại sao từ bỏ Hứa Dực Trung. Đối với Đỗ Lối như thế là đạo đức giả.

Trước mắt chỉ có phản quang của
đèn xe. Bóng núi hai bên vụt qua trong đêm tối. Trên xe đang mở nhạc của Hứa
Nguy. Nghiêu Vũ nhớ lại ở trong nhà hàng lần đó, Hứa Dực Trung vừa đàn vừa hát
bài này. Sau đó cô mua đĩa hát của Hứa Nguy.

Ta không thể nào làm chủ, bởi
lồng ngực này, bùng cháy lửa khát khao,

Tuổi trẻ ơi, tung hoành như dòng
nước, có đam mê, có hoan lạc, cô đơn.

Có vấp váp, khổ đau, yêu hận,
cuộc đời em và cuộc đời tôi.

Ta có nhau là cuộc đời hoàn mĩ.

Cô đang phóng trên làn đường
vượt, chiếc xe đi trên làn đường chính, đột nhiên phát tín hiệu rẽ ngang.
Nghiêu Vũ đạp mạnh phanh, xe lắc mạnh sang trái rồi sang phải, loạng choạng lao
đến sát chiếc xe phía trước, cô thậm chí nhìn rõ hai người ngồi trong xe, trợn
mắt nhìn xe của cô lao vào.

Tôi khát khao tột cùng được thấy
em, thấy nụ cười ban mai nắng tỏa,

Tôi buông mình theo con sóng mê
say

Lời trong tim, tôi chưa kịp nói.

Giọng ca trầm ấm của Hứa Nguy từ
từ dừng lại cùng với ý thức của Nghiêu Vũ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: