truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 49:Cuộc đời như lần gặp đầu tiên 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tại sao? Mắt Nghiêu Vũ mờ ướt,
bốn năm yêu nhau như vậy, anh điềm nhiên nói chia tay, rồi lại quay về, dành
cho cô tất cả sự dịu dàng, bao dung, ân cần nhất… anh yêu cô không phải vì cô
đẹp, không phải vì bố cô là quan chức cấp cao… anh yêu cô từ những ngày trong
trắng nhất trên giảng đường.

Lâm Hoài Dương đi công tác, một
mình Thiên Trần ở nhà. Căn nhà vắng vẻ, rất ít đồ, đó là nhà của anh, sau khi
cưới Thiên Trần mới sửa lại, vẫn theo phong cách giản dị như cũ. Kính, hoặc
nhôm kính, gỗ tự nhiên, đi văng bằng da thật, không gian thoáng đãng, sáng
choang.

Không còn cảm giác khi đến lần
đầu. Ngồi trên đi văng cô thấy cô đơn. Nhìn bộ cốc thủy tinh lại liên tưởng
hình ảnh thủy tinh vỡ. Cô cần sắc màu, cần nhiều những đồ dùng và đồ trang trí
để làm đầy căn phòng.

Lâm Hoài Dương về, sửng sốt nhìn
căn nhà biến dạng.

Cảm giác thế nào? Lâm Hoài Dương
nghĩ đến một mớ hỗn độn. Là người mẫn cảm với màu sắc và đường nét, anh cau mày
nhìn những tấm thảm Tân Cương sặc sỡ, bức tranh chữ theo phong cách đông tây
kết hợp, búp bê vải, tượng đất nung Vô Tích, phù điêu Ấn Độ, giày cỏ, làn mây,
thậm chí còn một chiếc xích đu kiểu phương Tây. Đương nhiên hỗn loạn một cách
dễ chịu.

“Thiên Trần, em thích như thế này
à?”

“Vâng, không có việc gì, em đi
mua sắm, trong nhà cảm giác không trống trải nữa.” Thiên Trần rất hài lòng,
những đồ đạc này khiến căn phòng có thêm sinh khí. Căn phòng cũ quá gọn gàng,
thậm chí lỡ để cuốn sách đọc dở trên đi văng cũng thấy áy náy.

Lâm Hoài Dương quay vào phòng thu
xếp hành lý. Thiên Trần đi theo: “Nam Kinh có gì hay không anh?”

“Không có gì, chỉ có thế!”.

“Thế nào?”.

“Chẳng khác gì đường phố ở đây,
thành phố nào cũng thế, toàn nhà bê tông!”.

“Vậy ở Nam Kinh anh đi những
đâu?”.

“Chỉ có mấy nơi đó.”

Nhiệt tình của Thiên Trần vụt
tắt. Cô lặng lẽ nhìn chồng sắp xếp đồ đạc, xong xuôi, anh mới đứng lên cười:
“Em nấu cơm chưa?”.

Thiên Trần vội gật đầu, xuống bếp
mang lên thức ăn cô làm. Biết hôm nay chồng về cô đã chuẩn bị mấy món đặc biệt,
món hầm Tứ Xuyên, thịt gà cari, lại nấu canh cà chua thịt viên.

Cô hồi hộp chăm chú nhìn anh ăn.

“Ngon không?”.

“Cũng được”.

Ăn cơm xong, Lâm Hoài Dương rửa
bát rồi vào phòng sách.

Thiên Trần cảm thấy tủi thân.
Trước đây bao giờ Tiêu Dương cũng khen cô nấu ngon, ăn hết các món cô làm.
Nhưng Lâm Hoài Dương không nói một câu, đi công tác về cũng không mua quà cho
cô, không hề nhận xét căn nhà cô đã mất bao công trang trí lại.

Hứa Dực Trung được tin, một lạc
viên trong khu vực cần giải tỏa thuộc dự án giai đoạn hai của tập đoàn ở thành
phố B, đang được sửa chữa. Anh cau mày, thầm nghĩ chắc hộ dân nào đó muốn đòi
đền bù cao hơn? Nhưng sau một tuần lại có tin, chủ nhân của một lạc viên lớn
không định di dời. Anh hơi ngỡ ngàng, gọi cho nhân viên của tập đoàn ở đó lập
tức liên hệ với chính quyền thành phố.

Chưa thấy hồi âm, Đỗ Lối đã hớt
hải mang về một tin chẳng lành: “Dực Trung, em nghĩ anh nên đích thân đi một
chuyến. Khu lạc viên đó không dễ giải tỏa”.

Hứa Dực Trung đi ngay hôm đó,
cảnh tượng trước mắt khiến anh kinh ngạc, những ngôi nhà của giai đoạn một đã
bán hết, phía xa là công trình giai đoạn hai.

Những lạc viên diện tích năm ngàn
mét vuông theo hợp đồng sẽ được dỡ bỏ, trong đó có bảy lạc viên còn khá nguyên
vẹn, trong dãy nhà cổ ngói xám nhấp nhô, có ba lạc viên đang được trùng tu,
trông như chim hạc đứng giữa bầy gà.

Lạc viên được sơn màu, cổng, cửa
chính và cửa sổ được sửa lại, trang trọng nhưng vẫn giữ nguyên nét cổ kính.

Anh đi vào một lạc viên, chủ nhà
không thấy đâu, giữa sân để một đống khung cửa sổ theo mẫu cửa sổ cũ vừa được
chuyển đến, có vẻ chủ nhà định tu sửa toàn bộ các gian nhà ở đây.

“Bác ơi, chủ nhà này đi đâu
rồi?”.

Người thợ mộc đang cúi đầu làm
việc, cười thật thà:

“Nhà đã bán, người chuyển đi
rồi”.

“Chủ nhà mới là ai?”. Hứa Dực
Trung thầm nghĩ, hình như người mua lại lạc viên này định ngăn cản công việc
giải tỏa. Anh nhếch mép cười, muốn đền bù cao hơn?

“Hứa Dực Trung!”. Tiếng Nghiêu Vũ
lảnh lót phía sau khiến anh vừa bất ngờ vừa sung sướng.

Anh ngạc nhiên nhìn cô, Nghiêu Vũ
đang khiêng một khung cửa sổ lớn: “Lại giúp một tay đi!”.

Anh vội bước đến, giúp cô dựng
khung cửa sổ vào sát tường bao. “Sao em lại ở đây?”.

“Đây là nhà em, không ở đây thì ở
đâu?”.

Lời Nghiêu Vũ như sét đánh, Hứa
Dực Trung giật nảy người lùi một bước, bàng hoàng nhìn cô, đây là cách cô nghĩ
ra ư? Tập doàn Gia Lâm muốn dỡ nỏ, xây dựng nhà mới, cô lại là “hộ dân ngoan
cố”?

“Anh không biết à? Em vẫn nói anh
ngốc mà, một tháng cũng không đến tìm em”. Nghiêu Vũ trách, nhìn những khung
của sổ chạm trổ vừa chuyển đến, mắt cười như hai mảnh trăng khuyết. “Anh xem,
những khung cửa sổ kia đẹp không, em phải bỏ ra hai ngàn tệ đấy, trên còn chạm
khắc sự tích “bát tiên quá hải”. Em định lắp vào cửa sổ ở trung đường”.

Hứa Dực Trung chợt hiểu, tại sao
Đỗ Lối bảo anh đích thân đến đây. Anh quay lại nhìn phía sau, những gian nhà
phía đó đã được trùng tu đâu ra đấy, vẫn giữ nguyên nét cổ kính, điển nhã, trầm
mặc.

“Tiểu Vũ, anh không hiểu em”.

“Ồ, chúng ta ở bên nhau chưa lâu.
Nhưng em lại hiểu anh, chỉ một điều, anh là người rất tốt”. Nghiêu Vũ né tránh
ánh mắt anh, vẻ sung sướng và bẽn lẽn. Cô vừa giơ tay phác họa vừa nói: “Anh là
một cái cây rất tuyệt, đương nhiên cũng có mấy cành chưa được đẹp lắm, em cưa
xoẹt đi là xong. Xong xuôi em sẽ treo tấm biển đề: Tác phẩm của Nghiêu Vũ”.

Hứa Dực Trung cười phá lên: “Sai
rồi, em phải treo biển: Nghiêu Vũ chiếm dụng”.

“Chính xác!”. Nghiêu Vũ bịt
miệng, nhìn anh từ đầu xuống chân, trong tay cô nhanh như trò ảo thuật, đột nhiên
xuất hiện miếng ngọc bội, quàng vào cổ anh: “Đúng là Nghiêu Vũ chiếm dụng!”.

Hứa Dực Trung ngắm nghía, đó là
miếng ngọc hình Quan m.

Nghiêu Vũ cười ngượng nghịu:
“Tiền ít, cái này rẻ nên mua, mặc cả rồi mới chín trăm đồng, sinh nhật vui vẻ!
Dạo trước em nghe giám đốc Trương nói, sinh nhật anh vào dịp này, nhưng cụ thể
ngày nào em không biết”.

Một dòng nhiệt ấm áp tràn trong
cơ thể. Nghiêu Vũ rất có lòng. Anh kiềm chế xúc động mỉm cười: “Còn không dẫn
anh di tham quan đi?”.

Nghiêu Vũ nắm tay anh, đi về phía
sau: “Đây là trung đường, thường dùng làm phòng khách, lạc viên này có bốn cái
sân, mười tám phòng, diện tích gần ngàn mét vuông, là lạc viên lớn nhất. Em chỉ
mua hết mười bốn vạn, nhưng tiền sửa chữa lên tới hai mươi vạn, sửa xong em
định làm thành quán trọ. Sau này đến du lịch thị trấn cổ, em sẽ là khách trọ
đầu tiên”.

“Em không biết chính quyền thành
phố đã có văn bản nói rõ, khu vực này sẽ dỡ bỏ xây mới ư?”.

“Em không bán, làm sao dỡ được!”.

“Thì ra em cao mưu như vậy, biết
là nếu không dỡ được khu này, dù giải tỏa khu phía sau cũng vô ích”. Hứa Dực
Trung dừng bước, đăm đăm nhìn cô.

Nghiêu Vũ cười vang: “Đúng vậy,
em đã tính kĩ, chính quyền muốn dỡ cũng phải hỏi ý kiến chủ nhà. Em đã nói
chuyện với phó chủ tịch Đỗ rồi, lạc viên này em không bán”.

Hứa Dực Trung lạ lùng nhìn cô:
“Em không biết thế nào là cưỡng chế phá dỡ?”.

“Biết chứ, em quyết làm hộ dân
ngoan cố. Nếu bọn họ cưỡng chế, em sẽ đưa lên mạng, lên báo, lên truyền hình”.
Nghiêu Vũ nói thẳng với Hứa Dực Trung quan điểm của mình, giọng bỗng chuyển
ngọt ngào: “Anh xem, lạc viên sửa xong đẹp như thế! Còn rất nhiều đồ gia dụng
giả cổ, còn có cả đồ cổ thực sự sưu tầm được, sau này vừa kinh doanh quán trọ
vừa bán đồ cổ, lại còn có thể bán vé vào thăm quan”.

Hứa Dực Trung trầm ngâm: “Em
tưởng anh không cưỡng chế dỡ bỏ, vì em là người yêu anh?”.

“Ồ, em đã tóm được anh rồi. Như
Đỗ Lối nói, em dùng quan hệ của chúng mình để ép anh! Hơn nữa, bây giờ em cũng
không ngại chính quyền thành phố nữa, bởi vì, gia đình em sống ở đây đã lâu,
cũng có những quan hệ nhất định”.

Hứa Dực Trung cười lớn: “Em tranh
thủ mọi mối quan hệ, Tiểu Vũ, nếu lần này nhà đầu tư không phải là tập đoàn của
gia đình anh thì sao?”.

“Thì em sẽ vay tiền anh mua tiếp,
tóm lại em sẽ sở hữu lạc viên lớn nhất. Huống chi, chúng ta không có quan hệ,
muốn đàm phán với một hộ ngoan cố như em cũng mất không ít thời gian, không thể
tự ý phá dỡ nếu chưa đàm phán ổn thỏa! Tóm lại bây giờ anh không thể phá dỡ
được!”.

Thái độ của Nghiêu Vũ như vậy,
khiến Hứa Dực Trung rất phân vân, nên nói với cô thế nào, ngày mai bắt đầu phá
dỡ, giải phóng mặt bằng.

“Em mua ba lạc viên này bao nhiêu
tiền?”.

“Không, chỉ có một thôi, em chỉ
có bằng ấy tiền, là tiền của mẹ, vốn định cho em mua nhà ở thành phố A. Hai lạc
viên kia là của người khác, không biết là ai, xem ra cũng có ý định như em”.

Nghiêu Vũ thèm thuồng nhìn hai
lạc viên bên cạnh: “Nếu em có tiền mua được hai lạc viên kia, là em có thể sở
hữu nửa thị trấn, ha ha! Vậy là có thể làm địa chủ!”

Hứa Dực Trung vừa vui vừa lo. Vui
vì gặp Nghiêu Vũ đã hết hiểu lầm, lo vì ngày mai buộc phải dỡ nhà, Nghiêu Vũ sẽ
thế nào.

Lúc đó, hai người đi đến cái sân
cuối cùng. Đằng sau chiếc cửa hình bán nguyệt, có hai gian nhà ngang, bức tường
bao trắng như tuyết, có một hàng trúc mới trồng, sát tường là chiếc ang lớn
bằng đá đựng đầy nước, khóm trúc và bức tường lặng lẽ soi mình xuống mặt nước
trong vắt.

Hứa Dực Trung ngó quanh không có
ai, liền ôm Ngiêu Vũ hôn thật mạnh: “Đợi mãi, cuối cùng cũng có cơ hội, anh rất
thích sợi dây chuyền hình Quan m của em, sao lại tặng anh món quà đó?”.

“Sau này em là địa chủ rồi thì
anh là gì?”.

“Cho anh làm hầu phòng”. Nghiêu
Vũ cười khanh khách.

“Có một anh hầu đẹp trai thế này
ư?”. Dực Trung đá chân cô.

“Em chẳng thấy đẹp trai tý nào,
bộ dạng giống như “chó đi tè” vậy! Ha ha!”. Nghiêu Vũ cười đau cả bụng, ngồi
thụp xuống nhăn nhó: “Em sắp vỡ bụng mất, đừng đùa nữa. Em rất nghi ngờ, lúc đi
làm ở tập đoàn anh cũng hay đùa như vậy sao?”.

Hứa Dực Trung nói nghiêm túc:
“Không biết anh thích gì ở em hả? Chính là ở bên em anh có thể vui đùa thoải
mái”.

“Ha ha, em sẽ mua món đồ chơi
này, lúc nào cũng chơi được, sau đó nếu không có tiền thì đem bán lại cho tập
đoàn Gia Lâm, anh muốn mua chứ?”.

“Có điều kiện gì để trao đổi
không?”.

“Đình công, đằng nào thì anh cũng
phải đàm phán với hộ ngoan cố là em!”.

“Cáo già! Em đang làm khó anh
đấy? Được rồi, anh sẽ suốt ngày bám riết em. Đi, chúng mình tìm một chỗ nào yên
tĩnh đàm phán”.

Nghiêu Vũ đỏ mặt, đẩy anh ra:
“Nếu người nhà anh biết liệu có tức chết không?”

“Tức! Anh trai và ông già anh mà
biết chắc nhảy dựng lên. Ha ha!”. Hứa Dực Trung rất vui, ý Nghiêu Vũ rất trúng
ý anh. “Hay là, nếu mình không đàm phán được, cứ để anh trai và ông già anh lộ
diện, em thấy thế nào?”.

“Ha ha, cẩn thận anh bị hai người
đó xé xác, ai bảo anh lại tìm đúng em”.

“Theo thỏa thuận. Đất do chính
quyền thành phố cung cấp, như vậy người của chính quyền sẽ đứng ra thương lượng
với hộ dân ngoan cố là em, công ty anh không tham gia. Nếu họ vi phạm hợp đồng
không giao đất đúng thời hạn họ sẽ phải bồi thường”.

Nghiêu Vũ cười mủm mỉm: “Chính
quyền sẽ không bồi thường đâu”.

“Sao em biết?”.

“Bí mật!”.

Nghiêu Vũ tự tin như vậy chắc cô
có lý do. Tự nhiên Hứa Dực Trung nghĩ dến khu nhà số 70 đường Đình Vân Tây Sơn,
Nghiêu Vũ không nói, anh cũng không hỏi.

“Tiền mẹ cho để mua nhà ở thành
phố A em đầu tư vào đây hết à? Bố mẹ có ủng hộ không?”.

“Đầu tư vào đây là chủ ý của mẹ
em. Mẹ thích ở đây. Hai gian nhà và mảnh sân phía trong cùng là dành cho bố mẹ
em, sau này về hưu bố mẹ sẽ chuyển về đây ở”.

Hứa Dực Trung cảm thấy rất hiếu
kì đối với bố mẹ Nghiêu Vũ, theo anh thấy họ quả là có quan điểm mới mẻ thông
thoáng. Nghĩ một lát, anh gọi điện cho người của tập đoàn ở thành phố B, bảo
dừng thi công kì giai đoạn hai. Anh cười ranh mãnh nói với Nghiêu Vũ: “Vốn định
ngày mai sẽ dỡ bỏ nhà cũ. Trực giác mách bảo anh, kéo dài thêm ít ngày không
chừng sẽ có tình hình mới”.

Mắt anh lóe sáng nhìn cô.

loading...

Nghiêu Vũ sững người, nắm tay
anh, nói: “Thị trấn cổ đang đề nghị được bảo tồn, thực ra tập đoàn Gia Lâm hoàn
toàn có thể phá dỡ trước khi đề nghị được phê chuẩn. Cảm ơn anh!”

Hứa Dực Trung cười ha hả: “Anh là
người kinh doanh, không thể làm một thương vụ lỗ vốn. Thực ra anh cũng tính
rồi, nếu dùng tiền xây dựng giai đoạn hai dể trùng tu những lạc viên đã mua,
chưa hẳn không kiếm được tiền. Nhưng việc này phải để ông già và anh trai anh
quyết định”.

Nếu khu vực này được khai thác
thành khu phố cổ thương mại, bảo tồn được những nếp sinh hoạt, nghề thủ công
của thị trấn cổ… mắt Nghiêu Vũ lóe sáng, như hai viên kim cương lóng lánh,
xúc động reo lên: “Dực Trung, anh tốt quá!”

“Ngốc ạ! Anh muốn kiếm tiền, em
tưởng là anh vì em hả?”.

Nghiêu Vũ cúi đầu cười, nắm tay
anh chạy ra khỏi lạc viên. Ánh mặt trời mùa đông vô cùng dễ chịu, nhìn sang hai
lạc viên bên cành đã trùng tu xong, mắt cô lại u ám.

Một tháng trước, khi cô đến đây
lạc viên đó đang được trùng tu.

Hôm đó có mưa nhỏ, mưa mùa đông
như sương mù thấm ướt những bức tường hồng, mái ngói xám của những căn nhà cổ,
nước mưa từ mái hiên cong nhỏ xuống như hạt ngọc.

Thời gian cơ hồ trở lại lúc bên
ngoài chùa Đại Chiêu ở Lhasa, cách bức màn mưa, cách mảnh sân phủ rêu xanh,
Đồng Tư Thành từ gian phòng bên cạnh đi ra.

Trước khi trở lại thành phố này,
lúc gặp Đồng Tư Thành và Tiêu Dương ở quán cá ven sông, lòng Nghiêu Vũ xao
xuyến, nhưng ngại có mặt Tiêu Dương. Còn bây giờ trong lạc viên u tịch này,
lòng cô một lần nữa nổi sóng.

Ánh mắt anh dịu dàng, cách một
khoảng sân, xuyên qua màn mưa và gió lạnh một lần nữa đâm vào lòng Nghiêu Vũ.
Sao anh có thể… nặng tình như vậy!

Cô lặng lẽ cúi đầu, nước mắt trào
ra. Đồng Tư Thành đã mua hai lạc viên này, anh đã vì cô… vì cô đến một nơi xa
lạ như thế mua những căn nhà cũ kĩ.

Đồng Tư Thành không đi theo hành
lang, anh chầm chậm bước ra sân, ngẩng đầu để mưa rơi đầy mặt. Đột nhiên ngoái
đầu gọi cô: “Nghiêu Nghiêu!”.

Nghiêu Vũ dường như thấy chính
mình ở hồ sen năm đó. Đứng giữa trời mưa cảm nhận từng hạt mưa thấm vào cơ thể,
cũng xúc động gọi tên anh như thế… Anh bước đến, sải những bước chân dài đến
bên cô… hôn cô say đắm…

Một giọt nước rơi xuống cổ,
Nghiêu Vũ sực tỉnh. Bối rối nhận ra, bước chân đã đưa cô đến gần mái hiên từ
lúc nào, vội vàng lùi lại.

Mặt Đồng Tư Thành lộ vẻ thất
vọng, anh đã hiểu. Không khí mát lạnh khiến đầu anh vô cùng tỉnh táo. Anh mở to
mắt nhìn Nghiêu Vũ lặng lẽ rơi nước mắt, mở to mắt nhìn cô bước tới, như mộng
du, lại mở to mắt nhìn cô bừng tỉnh, đôi mắt trở lại trong sáng.

Tại sao? Tại sao cô không thể
quên đi tất cả, lại đột nhiên dừng bước? Tại sao rõ ràng cô xúc động lại không
chạy đến lao vào lòng anh? Tại sao? Đồng Tư Thành đau đớn tự hỏi.

Tại sao? Mắt Nghiêu Vũ mờ ướt,
bốn năm yêu nhau như vậy, anh điềm nhiên nói chia tay, rồi lại quay về, dành
cho cô tất cả sự dịu dàng, bao dung, ân cần nhất… anh yêu cô không phải vì cô
đẹp, không phải vì bố cô là quan chức cấp cao… anh yêu cô từ những ngày trong
trắng nhất trên giảng đường. Thậm chí cô chưa từng giận anh, anh cũng không cho
cô cơ hội đó. Ngay cuộc chia tay năm xưa cũng chỉ vì những suy tính thực tế mà
trở nên đau lòng.

Nghiêu Vũ đứng dưới sân, sát
hiên, nước mưa từ trên mái rơi xuống lưng, chạy theo sống lưng, thấm vào người,
khiến cô phải nhướn thẳng lưng. “Tư Thành, bởi vì em không thích một tình yêu
tính toán. Người ta bảo, tình yêu là một cuộc chiến tranh giữa đàn ông và đàn
bà, còn nhiều mưu kế hơn ba sáu kế trong binh pháp Tôn Tử. Từ ngày trở về, anh đã
muốn làm em cảm động. Anh tặng em chiếc hộp Pandora, cặp khuyên vàng hình chìa
khóa, anh đưa em đến xưởng in của trường, anh đưa em đến những nơi đẹp đẽ trong
kí ức…”.

Mặt Nghiêu Vũ thấm đẫm đau khổ,
xót xa: “Sự dịu dàng ân cần của anh đều hết mực. Anh đưa em đi ăn, giục em đi
ngủ sớm… Anh ngàn dặm lặn lội đến Lhasa tìm em, mua những ngôi nhà cũ này vì
em, tất cả đều nhằm làm em cảm động! Anh quá hiểu em, cho nên anh luôn suy nghĩ
chu tất mọi điều, anh không tức giận, anh luôn cẩn thận không để em bực bội bao
giờ. Mọi việc anh làm đều là vì yêu em mà dày công suy tính!”.

Đồng Tư Thành kinh ngạc. Anh chưa
từng biết, Nghiêu Vũ có khả năng quan sát tinh tế như vậy. Anh há miệng định
nói nhưng không tìm được lời, mãi lâu sau mới khó nhọc thốt lên một câu:
“Nghiêu Nghiêu! Anh yêu em!”.

“Đúng, anh yêu em!”. Nghiêu Vũ
nước mắt như mưa, “Anh yêu em dến mức có thể vận dụng tất cả! Anh quá hiểu em,
nên đã dùng phương cách trực tiếp nhất, liên kết với Đỗ Lối! Cho nên anh mới
xuất hiện ở Lhasa, cho nên anh mới đến thị trấn cổ mua lạc viên cũ này, vừa có
thể kiếm tiền, vừa khiến em cảm động. Anh hoàn toàn không lo mấy chục vạn tệ bị
mất không do nhà cổ bị giải tỏa”.

Đồng Tư Thành đột nhiên run lên,
không biết vì mưa lạnh hay vì lời Nghiêu Vũ. Anh đứng thẳng lưng: “Em đã biết,
tại sao không hỏi anh? Không nói ra?”.

Đó là vì em vẫn còn yêu anh. Bởi
vì em không quên được quá khứ. Nghiêu Vũ buồn bã nhìn anh, cho dù đã chia tay,
cho dù cô không định ở bên anh nhưng anh vẫn là mối tình đầu của cô. Không ai
vì hiện thực thay đổi, vì có người mới mà bóp chết quá khứ, tất cả đều là bài
học và hồi ức quý báu trên đường đời. Sắc mặt Đồng Tư Thành tái xám, trông càng
gầy hơn, khuôn cằm cứng bạnh. “Tư Thành, anh không sai, chỉ có điều, em không
chấp nhận”.

Nghiêu Vũ lau nước mắt: “Điểm
mạnh duy nhất của Hứa Dực Trung là chân thành. Anh ấy có nhược điểm nhưng em có
thể chấp nhận nhược điểm đó. Cho dù anh ấy từng ngốc nghếch đóng giả bạn trai
Đỗ Lối để em ghen, chỉ vì lúc đó anh ấy chưa hiểu em. Khi đã hiểu anh ấy thẳng
thắn nói với em. Tư Thành, anh rất tốt, nếu là cô gái khác, có một người đàn
ông vì mình mà dày công suy tính như vậy, dù có bị lừa mà cảm động vẫn đáng!”.

“Đúng!”. Đồng Tư Thành xám mặt,
khẽ nói: “Nếu có thể… Anh sẽ không như thế, em không như những cô gái khác.
Em yêu ghét rõ ràng, nếu không thích, cho dù dùng mưu kế thế nào, em vẫn không
thích!”.

“Phải, anh nói đúng. Nếu Đỗ Lối
không nói với anh, liệu anh có mua lạc viên với mục đích như em?”.

Đồng Tư Thành nói ngay: “Anh sẽ
mua”.

Nghiêu Vũ lắc đầu: “Điều em muốn
là những người thực sự như em, thích và muốn bảo tồn thị trấn cổ, không muốn để
nó bị hủy hoại. Anh sẽ mua, cũng là để em vui”.

“Lẽ nào để em vui cũng không
được?”.

“không phải không được. Mà là anh
cũng không được”.

Nghiêu Vũ nói rõ từng chữ: “Bây
giờ anh chưa có được, anh sẽ mua. Tư Thành, nếu em bằng lòng quay lại với anh,
anh có mua không?”.

“Ha ha!”. Đồng Tư Thành bật cười
ha hả. Tiếng cười mạnh bất ngờ bật ra làm ngực đau thắt, làm anh phải khom
lưng, “Nghiêu Nghiêu, đúng như Đỗ Lối nói, em thật lợi hại! Thì ra em biết hết,
tại sao em giấu không nói?”.

Nghiêu Vũ lắc đầu: “Em không
giấu. Chỉ là em quen quan sát, em hiểu rõ nhiều thứ nhưng không có nghĩa em đều
bận tâm tất cả những thứ đó, từ Lhasa trở về, em đã hiểu, Thiên Trần chưa hề
nói với anh, em đi Lhasa… Tư Thành, khu nhà cổ này chắc không thể dỡ bỏ, sau
này có thể kiếm được tiền. Chúc công ty anh ngày càng phát đạt, sự nghiệp hanh
thông”.

Cô quay người bỏ đi, được một
bước ngoái lại nói: “Tư Thành, khi em nói chia tay, thực sự em rất do dự! Em muốn
đi tham quan các thị trấn cổ, cũng là muốn nguôi ngoai, anh đã khiến em cảm
động! Cám ơn anh!”.

Hàng lông mày Đồng Tư Thành nhăn
lại, mặt như mếu. Anh nhìn theo bóng Nghiêu Vũ, mắt bỗng nóng đỏ. Bây giờ anh
không còn tham vọng gì nữa, chỉ cần cô hạnh phúc.

Những đám rêu được nước mưa xối
rửa càng xanh mượt, những ô cửa chạm hoa văn của thị trấn cổ, lắng đọng bụi
thời gian. Đồng Tư Thành ngước nhìn nóc nhà lô xô như những đỉnh núi thoải, mây
màu xám phủ kín trời. Mưa như chiếc kim dài xuyên thấu tim anh. Anh đột nhiên
ngã oạch trên nền sân ướt sũng.

“Sao vậy, Nghiêu Vũ?”. Hứa Dực
Trung ngắm nhìn ba lạc viên mới được trùng tu, bố cục hình chữ Phẩm, chặn đứng
kế hoạch xây dựng giai đoạn hai của tập đoàn.

“Ồ, em đang nghĩ. Sau này, nếu
thị trấn cổ phát triển du lịch, những lạc viên này sẽ rất hút khách”. Nghiêu Vũ
trầm trồ.

Đang nói thì Đồng Tư Thành từ một
lạc viên đi ra, nhìn thấy cô và Hứa Dực Trung khẽ mỉm cười, tay Hứa Dực Trung
nắm cánh tay Nghiêu Vũ từ từ buông ra.

“Dực Trung, không được buông tay
em”. Nghiêu Vũ nắm tay anh chặt hơn, đi đến trước mặt Đồng Tư Thành, “Anh trùng
tu rất tuyệt vời, Tư Thành!”.

“Đúng, anh nghĩ sẽ có ích. Bây
giờ thấy có giá trị, rất thích những khu nhà cổ như thế này, mua rẻ được cũng
coi như đầu tư”. Đồng Tư Thành cười, gật đầu với Hứa Dực Trung coi như chào.

“Nếu những nhà cổ ở đây đều được
quan tâm thì thị trấn cổ sẽ dần dần có khách du lịch, đầu tư không lỗ”. Nghiêu
Vũ sung sướng giải thích. Cô cười với Đồng Tư Thành, vẫn nắm tay Hứa Dực Trung.

Lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêu Vũ
và Hứa Dực Trung thân mật như vậy, Đồng Tư Thành hít thở cũng cảm thấy đau. Ánh
mặt trời đông không đủ để sưởi ấm tim anh. Trái tim anh đã để lại mảnh sân ướt
sũng nước mưa kia, đã bị chôn dưới lớp rêu dày.

Đồng Tư Thành trở về lạc viên.
Ánh mặt trời theo chân anh một lát, bỗng bị chặn lại ngoài cổng.

Anh ngẩng đầu, khoảng trời hình
vuông giữa những gian nhà cổ trong lạc viên giống như nhà lao, giam giữ trái
tim anh, anh bị giam trong đó, người rã rời không thể thoát ra.

Lặng lẽ đi một đoạn, đột nhiên Hứa
Dực Trung hỏi Nghiêu Vũ: “Tại sao em không cảm động? Anh đã bị anh ấy làm cho
cảm động đến tận đáy lòng”.

Nghiêu Vũ “à” một tiếng, khẽ nói:
“Đúng, em rất cảm động, em nên hất tay anh ra, chạy đi tìm anh ấy!”. Cô quay
người định đi, Hứa Dực Trung kéo giật lại: “Không được đi đâu hết!”.

Nghiêu Vũ lạ lùng nhìn anh: “Em
chỉ đi cám ơn thôi. Anh ấy có thể hiểu tâm tư của em, em ngưỡng mộ anh ấy! Có
gì không được?”.

“Vẫn còn nhớ chuyện Sơn Tử với Đỗ
Lối?”.

“Hứa Dực Trung, anh nghe đây. Em
không phủ nhận tình cảm có thể sẽ phai nhạt nhưng hôn nhân của người Trung Quốc
còn đồng nghĩa với trách nhiệm. Nếu Trương Lâm Sơn thực sự yêu Đỗ Lối, anh ta
có thể ly hôn. Còn khi chưa làm chuyện đó, anh ra tuyệt nhiên không được phép
ăn bát nhớ nồi”. Người khác có thể nhắm mắt cho qua nhưng em không thể. Nếu anh
cũng thế, chúng ta nên sớm chia tay!”. Nghiêu Vũ nghiêm nghị nói.

Hứa Dực Trung nghĩ một lát, cười
cười: “Cho đến nay, anh chỉ muốn bê cả nồi ăn, không cần dùng bát”.

Nghiêu Vũ phá lên cười.

Hứa Dực Trung nói thêm: “Biết làm
thế nào, với người khác anh không dám chắc”.

“Anh nói gì?”.

“Không có gì”.

Nghiêu Vũ ranh mãnh nhìn anh, lẩm
bẩm, “Cũng chẳng sao, anh ăn chả thì em sẽ ăn nem”.

“Em nói gì?”.

“Không có gì”.

Hứa Dực Trung trợn mắt nhìn cô,
cô cũng táo tợn nhìn trả, lát sau cùng cười vang. Nụ cười, ánh mặt trời, nhà
cổ, rêu xanh, khung cửa sổ chạm hoa, tất cả đều in trong đáy mắt hai người,
trong veo không gợn tạp.

Ít lâu sau, đại diện chính quyền
thành phố B gặp gỡ tập đoàn Gia Lâm, muốn cung cấp khu đất khác. Tập đoàn Gia
Lâm kiên quyết từ chối.

Sự việc rơi vào bế tắc.

Nghiêu Vũ không hiểu hỏi Hứa Dực
Trung: “Tại sao không nhận khu đất khác? Như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường?
Tập đoàn vẫn có thể xây nhà kiếm tiền, thị trấn cổ cũng được bảo tồn”.

Hứa Dực Trung cười: “Đó là quyết
định của tập đoàn, tất có chủ ý, em muốn làm hộ dân ngoan cố, cứ tiếp tục làm”.

Thấm thoắt cái đã đến mùa xuân.
Tiêu Dương cũng đã kết hôn. Nghiêu Vũ báo tin với Thiên Trần, cô bình tĩnh nói:
“Người ta ai cũng vậy, đến tuổi cưới thì cưới. Một hai năm nữa lại có con. Cả
cuộc đời sẽ qua đi như thế”.

Sự bình tĩnh của Thiên Trần làm
Nghiêu Vũ ngạc nhiên.

“Hôm đó mình gặp Tiêu Dương trong
buổi họp mặt bạn bè”. Thiên Trần giọng dửng dưng như nói đến một việc không
liên quan đến mình.

Trong buổi họp mặt đó, cô đã gặp
lại Tiêu Dương. Khuôn mặt sáng rực rỡ của anh vẫn cười. Nhưng anh không nhìn
cô, Thiên Trần đăm đăm nhìn anh. Ánh mắt Tiêu Dương lướt đến, lại lập tức rời
đi, không hề dừng trên mặt cô.

Sự xa cách đó, vẻ lạnh lùng đó!
Anh không nhìn cô. Thiên Trần ngày xưa không nhìn Tiêu Dương cũng biết anh đang
nhìn mình. Thiên Trần ngày nay, ánh mắt vượt qua đám đông đăm đắm hướng vào
anh, nhưng anh không nhìn lại.

Ánh mặt trời lóa mắt xuyên qua
lần không khí lạnh giá, bị ngăn lại bên ngoài bức tường băng, lòng Thiên Trần
tê tái.

Khi cô định ra về, Tiêu Dương
chọn hát ca khúc Làm sao trở lại. Giọng hát trầm trầm da diết của anh vang lên,
Thiên Trần đã bước ra ngoài, giơ tay khép cửa phòng. Tiếng hát thấp thoáng vẳng
ra, cô vừa đi vừa ngoái lại, nước mắt tuôn ra như suối. Cô không có tư cách xúc
động, không có tư cách rơi lệ, không có tư cách nhớ mong. Tiêu Dương bây giờ
cũng như cô. Cả hai đều cần có trách nhiệm với một người khác, đóng tốt một vai
mới trong cuộc sống.

Cho nên, anh không nhìn cô. Cho
nên, dù nghe thấy tiếng anh, cô cũng không thể ngoái đầu.

Quỹ đạo cuộc sống một khi đã
chệch, không bao giờ có thể trở lại điểm ban đầu, chỉ có thể đứng xa thở dài,
quay trở lại sao mà khó!

Tuệ Anh vẫn sống bình lặng với
Trương Lâm Sơn.

Cô thường nói: “Lâm Sơn quá bận,
xã hội bây giờ phức tạp, anh ấy không thể không tạo dựng các mối quan hệ, chỉ
cần anh ấy vẫn nhớ về nhà là được. Muộn đến mấy, cứ về nhà là ổn”.

Hôn nhân của hai cô bạn thân
khiến Nghiêu Vũ hoảng sợ. Hứa Dực Trung định đưa cô về ra mắt gia đình vào dịp
tết Nguyên đán. Cô sống chết không chịu, anh cuống quýt: “Anh đã ba ba tuổi,
ông già anh rất sốt ruột, muốn tết này anh đi xem mặt một người”.

Nghiêu Vũ cười: “Xem mặt? Ha ha,
anh cũng cần xem mặt? Anh chỉ cần đăng tin quảng cáo, em đảm bảo có ít nhất cả
ngàn người đẹp lao đến”.

“Anh nói thật đấy!”. Hứa Dực
Trung nhăn nhó. Anh đã kể với anh trai và bố về Nghiêu Vũ, nhưng chưa nhìn thấy
người, họ nhất quyết không tin. Bố còn bảo Tết này không đưa người về nhà, nhất
định phải đi gặp mặt người khác.

“May quá! Bố mẹ em đã nói không
can thiệp, nhưng vẫn vòng vo muốn em đi gặp một người, em vẫn chưa nói gì với
họ”. Nghiêu Vũ rất ung dung, trong chuyện này cô luôn tự quyết.

“Vậy bao giờ em nói với bố mẹ?”.

“Đến tháng ba sang năm, khi
chuyện thị trấn cổ xong xuôi”.

“Phải đợi lâu thế ư?”.

“Anh vội gì, nói hay không quyền
quyết định vẫn là em!”. Nghiêu Vũ mỉm cười. Khi vụ việc thị trấn cổ được giải
quyết ổn thỏa, cô sẽ đi nốt những thị trấn cổ còn lại, cuối năm sau là hoàn
thành nguyện vọng đi hết một trăm thị trấn cổ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: