truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 35:Hoài công liếc mắt 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Có lẽ cô gái Ý của mối
tình đầu là cơn gió thoảng, còn Nghiêu Vũ là cơn mưa bất chợt, đều chỉ thuộc về
người có duyên may. Nhưng người đó không phải là anh.

Thiên Trần tức giận tắt
điện thoại cả tuần, cũng không ra khỏi nhà. Giận Tiêu Dương, lòng cô cũng bứt
rứt. Ở nhà rảnh rỗi, lại lên mạng. Bởi vì nếu cô xuống nhà là bố mẹ lại vô
tình, hữu ý nhắc chuyện hôm trước, dù nói thẳng hay vòng vo đều chỉ một điều,
Tiêu Dương không ổn.

Thật bất ngờ anh chàng
Cỏ Mùa Xuân đó cũng đang trên mạng. Thiên Trần gửi một cái mặt cười, anh ta rất
nhanh cũng gửi lại như thế. Hai người lại bắt đầu tranh luận.

Những vấn đề trong đời
sống xã hội, Thiên Trần rất ít nói với Tiêu Dương. Là người thực tế, mọi chuyện
nếu không liên quan, Tiêu Dương hầu như không bận tâm. Nhưng Thiên Trần lại
thích. Ba năm nay làm phóng viên, cô đã thích nghề này, thích tiếp cận với mọi
mặt đời sống xã hội.

Thế giới dường như mở
cánh cửa trước mặt, giúp cô nhìn xa hơn, rộng hơn. Những vấn đề, quan điểm bình
thường không nói với Tiêu Dương, cô có thể tranh luận thoải mái với Cỏ Mùa
Xuân. Nghĩ đến những mối tình trên mạng, Thiên Trần bất giác mỉm cười. Cô nghĩ,
lên mạng cũng là cách thức giao tiếp mới, có thể vơi bớt phiền muộn trong lòng.
Cô chưa từng hỏi tuổi tác, dung mạo của Cỏ Mùa Xuân, anh ta cũng vậy. Hai người
nói chuyện như bạn bè, cũng tựa như tri kỉ.

Thiên Trần đột nhiên hỏi
Cỏ Mùa Xuân:

“Có phải những gì bố mẹ
muốn tốt cho con luôn là đúng? Điều kiện gia đình quan trọng thế sao?”.

“Khi nào làm mẹ, cô sẽ
hiểu. Không phải lúc nào bố mẹ cũng đúng. Nhưng xuất phát từ điểm chắc chắn là
muốn tốt cho cô. Coi trọng tương đồng về điều kiện gia đình có cái lí nhất
định. Bởi vì, môi trường sống của một người cực kì quan trọng trong việc hình
thành tính cách và thói quen của người đó, coi trọng điều kiện gia đình, về ý
nghĩa nào đó là để giảm thiểu xung đột giữa hai người. Nhưng cũng không phải
tuyệt đối, trên đời chẳng có gì tuyệt đối. Trả lời vậy cô có hài lòng?”.

Thiên Trần cười, vội
đáp:

“Cho nên cũng không có
đáp án nào tuyệt đối, thuyết tương đối đúng là vĩ đại”.

Cỏ Mùa Xuân gửi một cái
mặt cuời:

“Cũng tùy. Trải nghiệm
và cảm nhận của mỗi người khác nhau”.

“Nếu biết rõ người kia
có khiếm khuyết khó có hể chấp nhận, giữa hai người xảy ra mâu thuẫn vì rất
nhiều lí do, nhưng không thể từ bỏ, vì sao”.

“Ha ha, cô gái, người ta
bảo, sống với nhau lâu ắt có tình cảm, tay phải vuốt ve tay trái không có cảm
giác, nhưng chặt đi một tay lại thấy đau”.

“Anh là người theo chủ
nghĩa trung dung, cái gì cũng nước đôi, nói hết, nhưng chẳng có gì rõ ràng”.
Thiên Trần bất mãn.

“Khi cần quyết định, mỗi
người khắc có đáp án, chỉ là có dám nhìn thẳng vào vấn đề hay không. Tôi bỗng
phát hiện, trong tình cảm cô rất mơ hồ, nhưng khi tranh luận vấn đề xã hội, cô
rất sắc sảo, cứ như là hai con người khác nhau”.

Thiên Trần im lặng hồi
lâu. Đúng, cứ gặp chuyện tình cảm, cô luôn do dự thiếu quyết đoán. Hai mặt của
bàn tay đều là da thịt, phải chọn một trong hai, cô không thể.

Thiên Trần out nick, mở
di động. Liên tục có tín hiệu báo cuộc gọi nhỡ. Hai chữ A Dương liên tiếp hiện
lên, lòng lại thấy xót xa. Tại sao lại giận anh? Vì anh không đáp ứng được yêu
cầu của bố mẹ hay vì anh khiến cô bất lực trước những chỉ trích của bố mẹ?

Thực ra cô vẫn yêu cầu
anh làm theo điều kiện của mình? Ai nói tình yêu thuần túy, chỉ cần tình cảm
thuần túy, cô cũng đòi hỏi anh đấy thôi. Tuy chưa từng đòi hỏi Tiêu Dương phải
kiếm được bao nhiêu tiền, phải có tiền đồ thế nào, nhưng cô vẫn muốn anh đáp
ứng yêu cầu của bố mẹ mình.

Thiên Trần thầm nghĩ,
tình yêu thuần túy của cô và Tiêu Dương cuối cùng vẫn chao đảo trước những mối
quan hệ thế tục rối rắm, xoay quanh tiền bạc, gia thế,… bất giác lại nhớ đến
Nghiêu Vũ.

Nghiêu Vũ không bỏ được
Đồng Tư Thành chính vì vẫn lưu luyến tình yêu trong sáng thời sinh viên. Bây
giờ, sau ba năm ra xã hội, vẫn hi vọng có được tình yêu như thế.

Cô biết, điều kiện gia
đình Nghiêu Vũ rất tốt, nếu bố mẹ Nghiêu Vũ cũng phản đối Đồng Tư Thành vì điều
kiện hai bên chênh lệch, Nghiêu Vũ sẽ thế nào? Thiên Trần cười đau khổ, lắc
đầu, Nghiêu Vũ khác cô, trước nay luôn có chủ kiến, chỉ cần Nghiêu Vũ bằng,
không ai ngăn cản được, huống hồ bố mẹ Nghiêu Vũ luôn tôn trọng ý nguyện của
con. Còn bố mẹ cô lại khác.

“Thiên Trần, ăn cơm
thôi!”.

Mẹ gọi với từ dưới nhà.
Thiên Trần tĩnh trí, xỏ dép đi xuống.

Trên bàn là món canh cá
nấu chua cô thích. Mẹ gắp cá cho cô, luôn miệng giục cô ăn.

“Ngon quá!”. Thiên Trần
cười.

Mắt mẹ sáng lên, lại gắp
miếng nữa vào bát cô. Chỉ một câu khen của cô mẹ đã vui như thế! Thiên Trần
bỗng thấy áy náy, buột miệng nói: “Sau này có thời gian con sẽ về ăn cơm mẹ
nấu”.

Bữa cơm đó dường như lại
trở về không khí gia đình vui vẻ trước kia. Nhưng vừa nói xong, lại nghĩ, nếu
muốn bố mẹ lúc nào cũng vui như thế, cô phải từ bỏ Tiêu Dương? Dưới sườn lại
nhói lên đau tức.

Tình yêu và tình thân
làm thế nào để vẹn toàn cả hai?

Trong đầu Thiên Trần
quay cuồng bao phương án cho lựa chọn khó khăn đó. Dù lựa chọn thế nào tim cô
cũng sẽ đau.

Suy nghĩ mãi, cuối cùng
gọi cho Tiêu Dương: “A Dương…”.

Thiên Trần không biết
nói gì, cũng không giải thích vì sao tắt máy. Cô và anh đã hiểu nhau đến mức
không cần nói những chuyện đó.

“Thiên Trần, anh xin lỗi
đã làm em thất vọng”. Giọng Tiêu Dương nặng nề truyền đến.

“Không, tại em cả nghĩ,
đã làm khó anh. Nhưng họ là bố mẹ em…”.

Tiêu Dương ngắt lời cô:
“Anh hiểu, em không cần giải thích. Em không bao giờ cần giải thích gì hết, anh
hiểu, anh hiểu cả”.

Cổ họng Tiêu Dương như
bị chẹn cứng, Thiên Trần bịt chặt miệng, không để đầu kia nghe thấy hơi thở
mạnh của cô.

“Thiên Trần, nghỉ sớm
đi, hôm nào có thời gian mình gặp nhau”. Tiêu Dương khẽ nói.

Thiên Trần mơ hồ “Vâng”
một tiếng rồi cúp máy, vùi mặt vào chăn. Cái vật chẹn đứng trong cổ họng tan
thành nước mắt trào ra. Cô biết Tiêu Dương biết cô sẽ khóc, anh không có can
đảm nghe tiếng khóc đó, nên mới ngắt máy.

Anh biết, anh và cô đều
bất lực như nhau.

Hương mùa hè đã thấm vào
màu xanh của cây cỏ thành phố B. Đứng trên đường cao tốc nhìn ra xa, dòng sông
uốn lượn dưới chân những ngọn núi, đổ ra bình nguyên Hà Cốc, thành phố bắt đầu
từ bình nguyên vươn đến tận sườn những ngọn đồi thấp. Cả thành phố được bao bọc
bởi rừng cây. Giống như chiếc mâm ngọc xanh biếc đựng một mảnh trăng cong, Hứa
Dực Trung trầm trồ: “Một vùng sơn thủy hữu tình!”.

Thành phố B quả thực rất
đẹp. Nghe nói ngày trước có rất nhiều nhà phong thủy nổi tiếng du ngoạn đến đây
đều chọn nơi này làm chỗ gửi gắm xương cốt. Cả thành phố được bao bọc bởi núi
và sông, địa linh nhân kiệt, hội tụ linh khí của cả núi và sông. Từ trên cao
nhìn xuống, dòng sông uốn lượn theo hình chữ S, bốn mặt thế núi hợp vây, đúng
là thái cực đồ tự nhiên, thành phố nằm giữa dương cực của thái cực đồ tự nhiên
phía tả ngạn con sông.

Tuy nhiên giao thông
không phát triển trong một thời gian dài cũng làm chậm tốc độ phát triển của
thành phố. Lần này tập đoàn Gia Lâm kí hợp đồng với thành phố, hợp tác phát
triển bất động sản giai đoạn đầu. Hứa Dực Trung đang không muốn ở lại thành phố
A, chuyện đóng giả bạn trai Đỗ Lối cũng không cần bận tâm, vậy là dẫn đoàn đến
thành phố này.

Đỗ Lối thấy Hứa Dực
Trung khen, đôi mắt hạnh đào long lanh: “Đương nhiên một nơi rất tốt, nhưng hơi
lạc hậu, năm ngoái đường cao tốc mới đi vào hoạt động”.

“Sao?”.

“Khi đường cao tốc chưa
thông xe, một đầu vẫn bị chặn, bí thư thành ủy có việc đi về một huyện ngoại
thành, đi được một đoạn, thấy một bác nông dân tay xách dép, đi chân đất trên
đường. Lúc đó đang là mùa đông, ông bí thư hết sức ngạc nhiên, dừng xe lại hỏi,
“Sao bác không đi dép?”. Đỗ Lối dừng lại, cười.

Hứa Dực Trung hiếu kì:
“Tại sao?”.

“Bác nông dân trả lời,
chưa bao giờ nhìn thấy con đường nào phẳng mà sạch như thế này, sợ giẫm lên làm
bẩn nó! Ha ha!”. Đỗ Lối phá lên cười.

“Ha ha!” Dực trung cũng
cười, “Có lý! Rất thật thà! Vậy ông bí thư nói gì?”.

“Ông ta hỏi nhà bác ở
đâu, tiện đường mời bác lên xe cho đi nhờ. Bác nông dân tay vẫn xách dép, lên
xe càng không dám đi”. Đỗ Lối thở dài: “Chuyện mới cách đây một năm!”.

Câu chuyện khiến Dực
Trung càng muốn khám phá thành phố này, đồng thời cũng thấy tiếc bởi tình trạng
lạc hậu đó. Bây giờ, ở các vùng phụ cận thành phố cũng khó thấy những người dân
chất phác như vậy. “Đường đã làm xong, nơi đây phát triển rất nhanh. Thành phố
rồi sẽ rất đẹp, lần này tập đoàn chúng ta đến, sẽ có nhiều nhà đầu tư khác
đến”.

“Đúng, với kinh nghiệm
và thành tựu xây dựng của tập đoàn chúng ta, nhất định sẽ khiến dân ở đây có
nhận thức mới về nhà ở”.

Hứa Dực Trung cười, nhìn
Đỗ Lối. Mặt cô lấp lánh hi vọng. “Đỗ Lối, tôi phát hiện em là người cực kì cấp
tiến”.

“Cấp tiến?”.

“Đúng, em rất hiện đại,
không chịu tụt hậu, thích những tư tưởng và trào lưu mới. Đại loại là thế”.

Đỗ Lối cười bẽn lén:
“Vâng, như thế mới giàu sức sống, em cảm thấy quan điểm sống nên như vậy”.

“Phải đấy, thế hệ 8X,
mới mẻ đầy sức sống”. Hứa Dực Trung cũng cười.

Đỗ Lối phơi phới sức
xuân, còn Nghiêu Vũ… Hứa Dực trung xua đi ý nghĩa vừa nảy ra, tiếp tục hỏi Đỗ
Lối về những phong tục thú vị ở đây.

Chuyến khảo sát của tập
đoàn Gia Lâm được chính quyền thành phố nhiệt liệt chào đón. Ban lãnh đạo thành
phố vừa được thay mới, bố của Đỗ Lối được bầu làm phó chủ tịch thành phố phụ
trách mảng xây dựng kiến thiết, vì vậy đầu tư của tập đoàn Gia Lâm không hề bị
ảnh hưởng.

Ngày hôm sau, Hứa Dực
Trung được người của chính quyền thành phố dẫn đi thăm khu đất lần nữa. Nhớ lại
lời anh trai Hứa Dực Dương, xây dựng khu chung cư ở đây chỉ là thứ yếu, quan
trọng nhất là tìm hiểu xem có thể liên kết với sở du lịch thành phố, mở rộng
phạm vi kinh doanh của tập đoàn.

Hướng chính nam thành
phố là núi Vân Đỉnh, một danh thắng cấp tỉnh. Thị trấn cổ và khu phố mới kề sát
nhau dưới chân núi Lâm Giang. Do bốn phía đều có sông núi bao bọc, tốc độ đô
thị hóa khiến khu phố mới không ngừng lấn chiếm thị trấn cổ. Chính quyền thành
phố hi vọng có thể phát triển khu phố mới dọc theo bờ sông.

Hứa Dực Trung mất hai
ngày mới đi hết khu vực ven sông và vùng giáp ranh giữa thị trấn cổ và khu phố
mới. Những kiến trúc ở Lâm Giang không cần kiến thiết quy hoạch cũng rất đẹp.
Nếu ở thành phố A có những khu chung cư tựa núi kề sông như thế, giá cả chắc
chắn tấc đất tấc vàng. Anh rất hài lòng.

Sau một tuần khảo sát,
hai bên đã đạt được thỏa thuận sơ bộ, bước tiếp theo sẽ bàn bạc chi tiết và xây
dựng dự thảo. Bố Đỗ Lối vừa nhậm chức chưa lâu đã thu hút được dự án đầu tư
này, ông rất vui. Không đơn thuần chỉ là vì thành tích chính trị, mà còn là vì
ông rất hài lòng với Hứa Dực Trung. Nhưng cũng có chút băn khoăn, bởi ông không
nhận ra nhiệt tình của Hứa Dực Trung với bố vợ tương lai.

Ông hỏi con gái, hai đứa
đã xảy ra chuyện gì. Đỗ Lối im lặng hồi lâu mới nói: “Anh ấy thích Nghiêu Vũ”.

“Cái gì?”. Phó chủ tịch
Đỗ thở dài thất vọng, “Đỗ Lối, sao lại có chuyện đó?”.

Đỗ Lối bướng bỉnh nhìn
ông: “Con quen Dực Trung trước, nhưng anh ấy lại thích Nghiêu Vũ, con sẽ giành
lại anh ấy!”.

Bố cô trở nên nghiêm
túc: “Tiểu Đỗ, chuyện này sao có thể gượng ép”.

“Tại sao không thể? Tại
sao con không được giành lấy cho mình? Dực Trung phù hợp mọi tiêu chuẩn của
con! Con tuyệt đối không thể thua Nghiêu Vũ!”.

Phó chủ tịch Đỗ tức đỏ
mặt, nhưng nhìn bộ dạng tội nghiệp của con gái, lại mềm lòng. Ông thở dài “Tiểu
Đỗ, điều kiện của Dực Trung rất tốt, từ ngoại hình, gia thế, năng lực cá nhân
bố đều rất hài lòng nhưng điều kiện càng tốt, con người càng kiêu ngạo, nếu cậu
ta không thích, con cố níu kéo chỉ càng thêm đau khổ. Bố hi vọng con có thể tìm
được một người thực sự hết lòng vì con. Tình cảm của đàn ông không thể tranh
giành mà có!”.

“Giống như bố và mẹ? Bố
không có tình cảm với mẹ, cho nên bố nói thế chứ gì? Con ghét sự yếu đuối của
mẹ, ghét bố đã bỏ rơi mẹ! Con thích Dực Trung, con nhất định tranh giành với
Nghiêu Vũ!”.

Phó chủ tịch Đỗ nghiêm
giọng: “Con thích cậu ta thật hay là muốn tranh giành với Nghiêu Vũ? Đây là
tình cảm không phải đồ vật!”.

“Đúng, là tình cảm, tại
sao con luôn phải đi lấy lòng người khác?”. Mắt Đỗ Lối ăm ắp nước, cô tuyệt đối
không nhượng bộ.

Phó chủ tịch Đỗ đã bị
con gái đánh bại. Cơn giận bỗng chốc tiêu tan. Ông đã nợ cô, ông chạy theo tình
cảm của mình khiến con gái đau khổ. Ông xót xa nhìn con. Phải làm gì để giúp
con gái toại nguyện? Chuyện này quả thực rất đau đầu, bây giờ bố mẹ rất khó can
thiệp vào lựa chọn của con cái. Ông thở dài, giọng buồn rầu: “Thôi được, bố ủng
hộ con, con muốn thế nào cứ làm như thế”.

Việc công đã xong, Hứa
Dực Trung có thời gian rỗi, Đỗ Lối cười cho anh biết, cô đã nói rõ với gia
đình, anh khỏi cần áy náy, khỏi cảm thấy gánh nặng. Anh nhìn vào mắt cô: “Đỗ
Lối, em đúng là rất hiểu người khác, rất tinh tế chu toàn”.

“Bây giờ anh mới biết
à?”. Đỗ Lối cười tinh nghịch.

Dực Trung không nói,
thực ra Đỗ Lối rất tốt, mọi mặt đều tốt. Anh cười, không nói nữa, ánh mắt nhìn
cô dịu dàng.

Tối hôm đó, lãnh đạo
thành phố mở tiệc chiêu đãi tập đoàn Gia Lâm. Mọi người hoan hỉ uống rượu. Dưới
sự chăm sóc nhiệt tình của phó chủ tịch Đỗ, Hứa Trung say mềm.

Lơ mơ trong sơn say, anh
vẫn biết có người dìu anh về, cởi bớt quần áo, lau mặt cho anh bằng khăn ấm.
Hứa Dực Trung dễ chịu ngủ thiếp đi.

Tỉnh lại, cảm thấy đầu
vẫn hơi đau, trở dậy đi tắm. Vừa đi đến phòng khách, Hứa Dực Trung giật mình,
đứng sững ở cửa, Đỗ Lối đang ngủ trên ghế sofa phòng ngoài.

Lúc đó, Hứa Dực trung
thực sự cảm động. Đàn ông thường cảm động, rồi mới yêu.

Anh lặng lẽ đến bên Đỗ
Lối, lần đầu tiên chăm chú nhìn cô. Mái tóc dài như nước buông xõa, những lọn
tóc quăn rất đẹp, vầng trán đầy đặn, chiếc mũi thẳng xinh xắn, đường môi hơi
cong, chiếc cằm nhọn. Cô vẫn mặc bộ váy dạ hội tối qua, trong giấc ngủ vẫn mệt
mỏi, một quầng xanh mờ dưới mí mắt. Hàng mi khép rủ bóng trông càng dài, Đỗ Lối
thực sự rất đẹp.

loading...

Vẻ đẹp đó hàng ngày bị
trí thông minh, tác phong lanh lợi lấn át, đến nỗi giờ đây Hứa Dực Trung nhìn
cô cảm giác hơi xa lạ.

Một tình cảm dịu dàng
xâm chiếm lòng anh, anh hiểu Đỗ Lối. Cuộc chia tay của bố mẹ làm cô khát khao
được chăm sóc, yêu thương, cho nên khát khao vươn lên, khát khao chiến thắng.
Sự từ chối của anh có ngoài sức chịu đựng của cô? Hứa Dực Trung thầm ngưỡng mộ
sự kiên nhẫn của Đỗ Lối, se sẽ thở dài.

Anh rón rén quay lại
phòng ngủ. Thành phố dần hiện dưới ánh nắng ban mai. Hứa Dực Trung đứng bên cửa
sổ, tư lự nhìn xa. Anh cũng không hiểu chính mình, một cô gái hoàn hảo như thế,
tại sao không thích, tại sao lại đi yêu Nghiêu Vũ luôn là một ẩn số, không sao
dò đoán được suy nghĩ.

Hứa Dực Trung nhớ lại
mối tình đầu của mình. Hồi đó anh hai mươi tuổi, sang London du học. Trong căn
nhà kiến trúc cổ anh thuê, còn có một khách thuê nữa là một cô gái trẻ người Ý.

Ăn là bản năng, tất cả
đều bắt đầu từ bản năng của con người.

Một lần anh mua món chân
giò hầm, ăn xong định vứt bỏ xương. Cô gái người Ý gọi anh, hỏi có muốn nấu cơm
chung với cô.

Hứa Dực Trung nhìn chỗ
xương chân giò vừa gặm, lắc đầu, anh vừa ăn xong. Cô gái nói vứt chỗ xương đi
thật tiếc. Sau đó anh hiếu kì nhìn cô gái đứng cạnh mình, hình như đúng là cô
đến đây vì chỗ xương thừa của anh. Vậy là anh ngồi nhìn cô dùng chỗ xương ấy
nấu canh, cho thêm ít nấm, ít thịt băm. Rồi trộn thành hai suất mì Ý.

Hôm đó tóc cô cài một
bông cúc đỏ thắm, đôi mắt long lanh thơ ngây, đẹp mê hồn.

Đó là một cô gái xinh
đẹp vô cùng. Đôi môi mọng nước, đường nét rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô có
sức hút như nam châm, có vẻ phóng túng và bốc lửa của Địa Trung Hải. Cô có thể
hứng thú với tất cả mọi thứ, cũng có thể không quan tâm rất nhiều chuyện.

Hứa Dực Trung hai mươi
tuổi chìm nghỉm trong tình yêu đó. Khác với quan niệm truyền thống của đàn ông
phương Đông, cô là duy nhất, anh si mê chung tình, theo cô đến tận thành Rome,
để rồi âm thầm quay về.

Mắt anh chất đầy nỗi
nhớ. Tính cách bất đồng, văn hóa bất đồng, cô không thể theo anh. Cô nói, ôi,
anh thấy không, em yêu tất cả những gì ở đây, cái tên của anh chứng tỏ anh rất
yêu đất nước anh.

Anh hiểu, anh đau khổ
nhận ra, anh yêu một cô gái phóng khoáng hồn nhiên như cơn gió.

Hứa Dực Trung hôn nhẹ
lên má cô, vuốt ve bông cúc đỏ trên tóc cô.

Kể từ đó, anh chưa từng
thật sự yêu một lần nào nữa.

Quanh anh không thiếu
người đẹp, nhưng không ai làm anh rung động.

Kể từ đó anh chưa từng
thật lòng để tâm đến cô gái nào. Cũng chưa từng có quan hệ lâu dài với bất cứ
người đẹp nào.

Còn Nghiêu Vũ là một
bông cúc khác anh gặp sau khi về nước. Cô trong sáng, cách xa những quy tắc tàn
khốc của xã hội. Cô có thể từ chối anh, có thể chỉ sống theo sở thích của mình.
Không biết hoàn cảnh nào tạo nên tính cách cô như thế, du nhàn như con hạc rong
chơi cướp đi trái tim anh không biết từ lúc nào. Anh muốn dùng đôi cánh nâng
niu cô, che chở cô, để cô không phải chịu mưa gió cuộc đời.

“Dực Trung, anh tỉnh rồi
à? Còn đau đầu không? Tối qua anh uống nhiều quá”. Đỗ Lối thức dậy, đứng ngoài
cửa, hỏi anh.

Hứa Dực Trung dừng lại
dòng suy nghĩ, nhìn quầng xanh nhạt dưới mắt Đỗ Lối, ngưỡng nghịu mỉm cười:
“Tối qua đã làm phiền em, chuẩn bị đi, chúng ta đi ăn sáng!”.

Lúc hai người ra khỏi
phòng, thấy trên ghế sofa ngồi kín người. Hứa Dực Trung bối rối nhìn các nhân
viên trong đoàn. Đỗ Lối lại tươi cười chào mọi người rất tự nhiên. Cả đoàn vui
vẻ kéo nhau đi ăn sáng.

Theo kế hoạch, hôm nay
phải quay về. Nhưng lãnh đạo thành phố mời đoàn ở lại một ngày đi thăm quan núi
Vân Đỉnh. Tối hôm đó, bố Đỗ Lối mở tiệc tại gia, khi rượu đã ngà ngà, ông kéo
Dực Trung đến bên, giọng tha thiết: “Dực Trung, Đỗ Lối nói với chú rồi, nó
không hiểu chuyện, cháu đừng để bụng. Chuyện hai đứa có thành hay không, không
ảnh hưởng đến đầu tư của tập đoàn. Công tư phân mình. Chỉ có điều, Đỗ Lối một
mình ở đó, cháu quan tâm đến nó một chút”. Phó chủ tịch Đỗ rất biết nên làm gì
để con gái có thể tiếp cận Hứa Dực Trung một cách tự nhiên, gượng ép là cách
làm ngu xuẩn nhất.

“Chú Đỗ yên tâm!”. Hứa
Dực Trung nói rất thực lòng.

Có lẽ, cô gái người Ý
của mối tình đầu là cơn gió thoảng, Nghiêu Vũ là cơn mưa bất chợt, đều chỉ
thuộc về người có duyên may. Nhưng người đó không phải là anh.

Ăn sáng xong Hứa Dực
Trung lái xe đi cùng Đỗ Lối. “Làm bạn gái của tôi, em sẽ vui phải không?”. Dực Trung
nghiêm túc nói với cô. Anh cảm thấy hơi mệt mỏi, có lẽ được yêu cũng là hạnh
phúc.

Đỗ Lối im lặng, rất lâu
sau mới khẽ cười: “Dực Trung, anh cứ nghĩ kĩ chuyện của Nghiêu Vũ đi!”.

Hứa Dực Trung hết sức
ngạc nhiên, gật đầu: “Được, để anh nghĩ kĩ”.

“Dực Trung, ngày mai về
rồi, hôm nay em không đi với anh nữa, em về nhà mẹ, sớm mai đến thẳng khách
sạn, đi cùng mọi người”. Đỗ Lối cố gắng kìm chế con tim đang đập dồn. Cô không
lập tức nhận lời Dực Trung. Cô biết chuyện đó sẽ đến, cô cũng biết, không còn xa
nữa.

Hứa Dực Trung lái xe đưa
Đỗ Lối về nhà mẹ, đợi cô đi vào cổng khu rồi mới đi. Đang định đi, không biết
thế nào, lại nhìn thấy con đường phía trước, dường như nhìn Nghiêu Vũ bên kia
đường vẫy tay. Anh từ từ lái xe đi theo con đường đó, đến thẳng công viên lần
trước đã tìm thấy cô.

Dừng lại, xuống xe. Công
viên xanh mướt. Hứa Dực Trung đi đến chiếc ghế dài lần trước. Chập tối, trong
công viên vẫn còn người đi bộ. Thời gian ở đây rõ ràng trôi chậm hơn nhiều so
với thành phố lớn, nét mặt con người ở đây cũng một vẻ thư nhàn, điểu ít thấy ở
những người dân thành phố của anh.

Trên bãi cỏ, có một đản
chó đùa giỡn, một con chó săn lông vàng lọt vào tầm mắt. Hứa Dực Trung suýt bật
dậy, mắt tự nhiên dáo dác nhìn quanh. Cuối cùng thất vọng, tuyệt nhiên không
thấy bóng người quen.

Anh ngơ ngẩn nhìn chó
lông vàng chạy tới chạy lui, hình ảnh Nghiêu Vũ ung dung dắt chó đi dạo lại
hiện ra. Anh ngồi xuống ghế. Không khí yên bình của công viên làm lòng anh tĩnh
lại.

Bởi vì Nghiêu Vũ nói cô
muốn ở bên Đồng Tư Thành, cô nói, đơn giản cũng là một kiểu hạnh phúc, anh nhất
thời kích động để lộ mình. Hậu quả là một cái tát, anh vẫn để trong lòng.

Đã hơn hai tháng trôi
qua, Hứa Dực Trung tránh không nghĩ chuyện đó. Nhưng khi đến thành phố này,
ngồi tại nơi này, không tránh được vẫn ôn lại từng chi tiết từ khi quen Nghiêu
Vũ một năm trước. Lòng nôn nao, không hiểu tại sao bị Nghiêu Vũ xúc phạm như
thế, anh vẫn không thể quên cô.

Ngay Đỗ Lối cũng nói, cứ
nghĩ kĩ chuyện của Nghiêu Vũ đã. Biểu hiện của anh rõ ràng thế sao? Hứa Dực Trung
cười đau khổ, ở bên Nghiêu Vũ, người bị dắt mũi luôn là anh.

Thật không công bằng,
trái tim anh đã quá si mê. Do kiêu ngạo mà cố vẫy vùng, hi vọng được đền đáp.
Nhưng rõ ràng tất cả đều uổng công.

Với Đỗ Lối, anh đối xử
lạnh lùng, anh có thể chấp nhận cô, cũng không buồn vì cô chưa nhận lời. Gặp
Nghiêu Vũ là đầu óc anh rối loạn. Mỗi lần cô từ chối là tim anh đau.

Hứa Dực Trung nhắc mình
phải bình tĩnh. Anh bắt đầu ghép hình trong kí ức.

Anh thầm ghép lên bức
hình Nghiêu Vũ, bắt đầu từ khi quen nhau.

Những động tác nho nhỏ
trong thói quen của một người như cử động của môi, động tác giơ tay vuốt tóc,
khẽ rung chân khi ngồi… tất cả đều bộc lộ tính cách hoặc trạng thái tâm lí
của người đó.

Những thói quen của
Nghiêu Vũ bao gồm, ánh mắt giễu cợt đầy cảnh giác với Đỗ Lối, động tác nghiêng
đầu tránh khi anh áp lại gần, cái hất cằm ngạo mạn khi tức giận và kiểu ngửa cổ
uống rượu. Tất cả nói lên, đúng như lời Đỗ Lối, không phải cô dửng dưng với tất
cả, mà dửng dưng với cái mọi người đều bận tâm, tạo nên dáng vẻ thờ ơ kiêu sa
độc đáo của cô.

Hứa Dực Trung thầm ôn
lại mọi chi tiết hôm đó. Lúc nói về Đồng Tư Thành hình như cô rất thiếu tự
nhiên, cô còn nói cô không phải loại con gái anh có thể đùa bỡn. Có phải cô
hoảng sợ vì nụ hôn đường đột của anh? Không tin tình cảm của anh?

Hứa Dực Trung nghĩ chính
anh đã làm hỏng tất cả, vốn định sẽ chinh phục Nghiêu Vũ từng bước, mọi việc đã
tính kĩ, tại sao sự thể lại thành ra thế này? Bỗng dưng thấy bồn chồn, thở một
hơi dài.

Lần đầu tiên bị một cô
gái tát, nếu không thật lòng thích cô, anh sẽ không phiền muộn đến tận bây giờ.
Phiền muộn không phải vì cái tát đó, mà là vì thái độ của Nghiêu Vũ đối với
anh.

Ánh nắng nhạt lọt qua
tán lá chiếu xuống, mấy con chim về tổ ríu rít trên đầu. Hứa Dực Trung dần dần
bình tĩnh. Bỗng nhiên anh không trách Nghiêu Vũ nữa. Con người ta do phản xạ
bản năng có thể có những hành động kì lạ, Nghiêu Vũ, chắc cũng thế!

Anh nói anh theo đuổi cô
từ lâu, cô còn cười ha hả khuyên anh đừng đùa, đừng bốc đồng lúc thế nọ lúc thế
kia.

Đó chỉ là hành động vô thức
bất chợt, anh bất chợt hôn cô, làm cô hoảng sợ!

Có phải anh đang tìm lí
do thanh minh cho Nghiêu Vũ? Tìm lí do để mình yên lòng, sau đó đi tìm cô?

Rốt cuộc anh thích gì ở
cô? Giờ đây, ngoài cảm giác vẫn lún sâu vào tình yêu, còn thêm nỗi phiền muộn
day dứt không yên.

Hứa Dực Trung, cuối cùng
vẫn không tìm ra câu trả lời, chỉ biết anh thích ở bên cô, những chuyện nực
cười anh làm vì cô cũng giống như, giống như gã trai ngốc nghếch tuổi đôi mươi
ngày ấy, ngơ ngẩn đến tận thành Rome vì một bông cúc đỏ.

Anh lại có lý giải khác
nguyên do Nghiêu Vũ khoác tay Đồng Tư Thành trước mặt anh, nếu không bận tâm
đến anh sao cô phải làm thế, thấy Đỗ Lối ngồi trên xe anh, lẽ ra cô phải vui,
phải đến chào anh, ít nhất cũng vì Đồng Tư Thành vừa nhận được đơn hàng của tập
đoàn Gia Lâm.

Rồi anh lại nghĩ, phải
chăng Nghiêu Vũ cắt tóc không phải vì muốn làm lại từ đầu với Đồng Tư Thành, mà
là vì anh? Ý nghĩ vừa lóe, anh vội nhảy lên xe, phóng đến chỗ lần trước đón
Nghiêu Vũ. Lúc dừng xe, mới nghĩ ra Nghiêu Vũ nói, bố mẹ cô đã chuyển đến thành
phố A.

Hứa Dực Trung bật cười,
mình ngốc thật.

Lấy điện thoại lên gọi
cho cô, chỉ có lời nhắn số máy này hiện không tồn tại. Anh hơi ngạc nhiên, gọi
cho Vương Lũy: “Cho tôi số máy của Nghiêu Vũ!”.

“Dực Trung, Nghiêu Vũ
thôi việc rồi”.

“Cái gì?”.

“Cô ấy thôi việc đã mấy
hôm. Tôi biết cậu đến thành phố B, nhưng cậu đã nói không muốn biết bất cứ tin
gì về Nghiêu Vũ nên không nói với cậu”.

Hứa Dực Trung cảm thấy
rất lạ, Nghiêu Vũ đổi số điện thoại, lại còn thôi việc, anh bỗng hơi hoảng,
dường như cảm thấy không thể tìm cô được nữa, cảm giác này khiến anh bứt rứt.
Lúc này Hứa Dực Trung mới biết, thì ra đó chính là nỗi nhớ.

Nhìn đồng hồ, mới tám
giờ tối. Anh gọi điện báo với những người trong đoàn đang ở khách sạn, rồi một
mình lái xe quay về thành phố A.

Về đến thành phố A đã
mười hai giờ đêm, Hứa Dực Trung lái xe đến thẳng nhà Nghiêu Vũ. Chạy lên tầng,
anh chạy quá nhanh, khi đứng trước cửa căn phòng của Nghiêu Vũ trên tầng bảy,
tim đập thình thình. Anh hít sâu mấy hơi, lấy lại nhịp thở bình thường, mới gõ
cửa.

Lúc đầu gõ rất nhẹ, cánh
cửa vẫn đóng chặt, không hề có động tĩnh, gõ mạnh hơn, gọi: “Nghiêu Vũ!”.

Bên trong vẫn im ắng.

Lùi lại một bước, lúc
này mới nhận ra, mình lên tầng quá vội, không nhìn cửa sổ có sáng đèn không.

Một người hàng xóm ra mở
cửa, nhìn anh qua lần cửa sắt, nói gọn lỏn: “Họ chuyển nhà rồi!”.

“Xin hỏi, họ chuyển lúc
nào?”.

“Một tuần trước”. Nói
xong, đóng cửa.

Hứa Dực Trung ngẩn
người. Nghiêu Vũ đổi số điện thoại, thôi việc, chuyển nhà, dường như lặn mất
tăm. Nỗi bực vì cái tát, ghen tuông với Đồng Tư Thành bỗng chốc tiêu tan. Cô
không muốn xuất hiện nữa, không muốn có bất cứ dính líu nào với anh, nỗi cay
đắng, bất an làm anh ngộp thở.

Nghiêu Vũ lại tuyệt tình
đến thế! Mỗi lần bỏ đi, đều thật đúng lúc. Nếu không hiểu cô, anh sẽ cho đây là
cao thủ mồi chài đàn ông! Lúc này lòng anh như lửa đốt, nôn nao, phấp phỏng,
chỉ muốn gặp cô.

Vừa xuống cầu thang, anh
vừa gọi điện cho Thiên Trần: “Chào cô, tôi là Hứa Dực Trung, xin lỗi muộn thế
này còn làm phiền, cô có thể cho tôi số điện thoại của Nghiêu Vũ không?”.

Thiên Trần ngớ ra: “Tôi
không biết”.

“Cô ấy chuyển nhà rồi,
chuyển đi đâu cô biết không?”.

“Tôi không biết”.

“Bây giờ cô ấy làm ở
đâu?”.

“Quả thật tôi không
biết”.

Hứa Dực Trung sốt ruột:
“Cô thân với cô ấy như thế, sao lại không biết?”.

Thiên Trần thở dài: “Hứa
Dực Trung, tôi không biết thật, lâu rồi tôi không gặp cô ấy, tuần trước Tiểu Vũ
có nhắn tin, nói muốn đóng cửa tu, khi nào xong, sẽ liên lạc, làm sao tôi biết
được?”.

Đóng cửa tu? Dực Trung
buồn cười, định thành tiên chắc? Lại chợt nghĩ, hơi nhíu mày. Liệu Nghiêu Vũ có
về nhà bố mẹ, bèn hỏi: “Cô có biết nhà bố mẹ cô ấy ở đâu không?”.

“Tôi cũng không biết, bố
mẹ Tiểu Vũ mới chuyển đến đây chưa lâu, tôi vẫn chưa đến thăm được”. Thiên Trần
nghe giọng Hứa Dực Trung, lại không nhịn được cười, thái độ của Đồng Tư Thành
cũng như thế, vậy là phần nào hiểu được sự rắc rối của Nghiêu Vũ, cô thở dài:
“Có lẽ Tiểu Vũ đi du lịch, tính cậu ấy xưa nay vẫn thế, có tâm trạng là lại đi
du lịch. À, tôi cũng nói với Đồng Tư Thành rồi. Còn Tiểu Vũ đi đâu, tôi quả
thực không biết”.

Thiên Trần không biết
giúp ai sẽ tốt cho Nghiêu Vũ nên dứt khoát thông tin cho cả hai bên.

Đồng Tư Thành cũng đang
tìm Nghiêu Vũ? Hứa Dực Trung ngạc nhiên, niềm vui bùng lên, không thể kìm đươc
anh bật cười.

Nỗi mệt mỏi sau ba tiếng
đồng hồ lái xe từ thành phố B về đây lập tức tan biến, anh rối rít cám ơn, nói:
“Xin lỗi, muộn thế này còn làm phiền, nếu có tin gì của Nghiêu Vũ, cô có thể
báo cho tôi không? Cũng nhờ cô cũng nói với Nghiêu Vũ, tôi đang tìm cô ấy”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: