truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mưa nhỏ hồng trần – Chương 07:Một đêm trong cõi hồng trần 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Anh cúi đầu nhìn cô, mặt Thiên
Trần áp vào ngực anh, đẹp, đôn hậu và thánh thiện. Lòng Tiêu Dương lại dậy nỗi
đau, mỗi bước di chuyển đều cảm thấy cơ thể Thiên Trần yếu ớt dựa vào anh, mỗi
lần nhấc chân đều mang cả sức nặng cơ thể cô, anh chìm trong hạnh phúc ngọt
ngào.

Hai người vừa đi khỏi, Thiên Trần
và Tiêu Dương đều thở phào, cửa hiệu nhỏ, có người quen ngồi gần, nói chuyện
thiếu tự nhiên.

“A Dương, vừa rồi anh nói đã liên
hệ với Đồng Tư Thành, mở công ty là thế nào?”.

“Sư huynh về nước có thể làm việc
ở trung tâm kĩ thuật phần mềm, anh ấy bảo dựa vào cơ quan nhà nước càng dễ làm
riêng. Bọn anh đều ít vốn, như vậy sẽ tốt hơn. Anh có thời gian sẽ phụ trách
quản lí, cho nên bọn anh dự định hợp tác mở công ty”. Tiêu Dương phấn khởi nói.

Thiên Trần nhìn nét mặt vui vẻ
của anh, cô không hiểu tin học, nhưng rất vui. Nếu công ty của họ thành công,
có triển vọng tốt, mẹ cô sẽ không còn lí do phản đối.

“Khi nào công ty hoạt động suôn
sẻ, chúng mình kết hôn được không?”. Tiêu Dương khẽ hỏi.

“Được!”. Thiên Trần nói ngay.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau, mắt
rạng ngời hi vọng vào tương lai, cảm thấy tương lai của họ không còn quá xa
vời.

Con sông Thanh dưới ánh đèn đêm
gợn sóng lóng lánh như dải bạch ngọc dát đầy châu báu bay về cuối trời. Đào
Thiên Trần và Tiêu Dương lòng lâng lâng, tay trong tay chậm rãi tản bộ trên
đường vành đai xanh ven sông.

Thiên Trần cúi nhìn hai bàn tay
nắm chặt, lòng rộn vui. Cô rất thích được Tiêu Dương nắm tay. Cảm giác nắm tay
còn thân thiết hơn cả ôm cô.

Tiêu Dương nghiêng đầu nhìn cô,
lại ngoảnh đi, vui bất tận, nụ cười luôn trên môi. “Thiên Trần, khi sư huynh
liên lạc với anh, anh đã nghĩ, sư huynh và Nghiêu Vũ vẫn có thể… hồi đó bốn
chúng ta bên nhau, vui như vậy, anh cảm thấy họ không nên chia tay”.

“Đúng, đúng”. Thiên Trần gật lia
lịa, “Rất lạ, Tiểu Vũ một mực nói là do Đồng Tư Thành đi du học, lần này về
rồi, có phải chẳng còn lí do nào nữa, ngày trước, họ rất yêu nhau”.

“Anh đang nghĩ, có nên báo với
Nghiêu Vũ sư huynh sắp về?”. Tiêu Dương hỏi. Sau khi Đồng Tư Thành liên lạc với
anh qua mạng, lúc nói chuyện anh cũng nhắc tới Nghiêu Vũ. Đồng Tư Thành yên
lặng rất lâu, gõ hàng chữ: Cô ấy có khỏe không?

Anh cảm thấy thực ra Đồng Tư
Thành vẫn nhớ Nghiêu Vũ, liền nói tình hình của cô, Đồng Tư Thành nghe xong lại
không nói gì, chuyển sang vấn đề mở công ty.

“Em thấy vẫn nên nói với Tiểu Vũ,
các anh hợp tác mở công ty, sớm muộn Tiểu Vũ cũng biết, chi bằng nói sớm để cậu
ấy chuẩn bị về tâm lí. Em luôn cảm thấy Tiểu Vũ vẫn còn ám ảnh. Bề ngoài tỏ ra
bình thường, nhưng trong lòng chắc là không phải thế”.

“Ừ, em thấy thế nào tốt hơn thì
làm”.

Mọi việc Tiêu Dương đều coi trọng
ý kiến của Thiên Trần, mỗi lần như vậy, cô đều lâng lâng hạnh phúc. Đột nhiên
nghĩ ra điều gì, cô chỉ tiểu khu dân cư trước mặt nói với Tiêu Dương: “Em đưa
anh đi thăm lại nơi em sống hồi nhỏ được không?”.

“Hôm nay không phải về sớm à?
Chín rưỡi rồi”.

“Hi hi!”. Thiên Trần tinh nghịch
chớp mắt, “Em đã nói với mẹ, hôm nay đi phỏng vấn dưới huyện, có thể không về
được”.

Tiêu Dương cười phá lên, mắt long
lanh: “Vậy ta đi thôi!”.

Giọng trầm khàn của ca sĩ Marc
Terenzi[1] dìu dặt bay bổng trong phòng, dù nghe qua loa máy máy tính nhưng với
Thiên Trần và Tiêu Dương vẫn ngọt ngào say đắm không kém dàn âm thanh hiện đại
nhất.

[1] Marc Terenzi, ca sĩ nhạc pop
người Mĩ, thành viên nhóm Natural.

Trong căn nhà thuê của Tiêu
Dương, anh ôm Thiên Trần chầm chậm bước trong tiếng nhạc. Thiên Trần xinh đẹp,
mảnh mai trong vòng tay anh. Cô nép vào anh, hất đôi giày dưới chân, đôi chân
trần đặt trên chân anh, để anh dìu đi.

Mang sức nặng của một cơ thể
khác, Tiêu Dương nhẹ nhàng di chuyển bước chân. Anh cúi đầu nhìn cô, mặt cô áp
vào ngực anh, đẹp, dịu dàng, thánh thiện. Lòng Tiêu Dương lại thấy đau, mỗi
bước di chuyển đều cảm thấy cơ thể Thiên Trần yếu ớt dựa vào anh, mỗi lần nhấc
chân đều mang cả sức nặng cơ thể cô. Anh chìm trong hạnh phúc ngọt ngào.

Dù mỗi bước di chuyển có nặng nề,
nhưng anh tự nhủ, dẫu nặng đến đâu anh cũng vui lòng để cô dựa, để anh dìu cô đi.

Trong căn phòng nhỏ đơn sơ. Một
chiếc giường, hai chiếc ghế sofa, một máy tính, một tủ quần áo. Ánh đèn mờ tỏa
ra từ chiếc đèn cao đế khiến cả phòng tràn ngập không khí đầm ấm êm đềm.

Thiên Trần nhắm mắt, cánh tay
Tiêu Dương mạnh mẽ, vòng ngực rất ấm, ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc dặt dìu, cô
không nghĩ gì hết, chỉ muốn phút giây này kéo dài mãi mãi.

Mãi mãi là gì? Chính là cảm giác
lúc này của Thiên Trần, là cảm giác bình an dựa vào ngực Tiêu Dương như thế này
cho đến vô cùng vô tận.

Tiếng hát của Marc Terenzi trầm
ấm và mê hoặc, vang vọng trên không.

“Baby, tell me how can I tell
you. That I love you more than life. Show me how can I show you. That I’m
blinded by your light… I know they gonna say our love’s not strong enough to
last forever. And I know they gonna say that we’ll give up because of heavy
weather… [2]”. m thanh khe khẽ ngân lên từ cổ Tiêu Dương. Chầm chậm di chuyển
bước chân, anh nhắm mắt, khẽ hát theo.

[2] Bài hát Love to be loved by
you tạm dịch: Em yêu hãy nói, anh làm sao có thể nói với em, anh yêu em hơn
cuộc sống này. Anh lóa mắt bởi ánh sáng của em. Anh biết rằng người ta sẽ nói,
tình yêu của chúng ta không đủ lớn để kéo dài mãi mãi. Và anh cũng biết người
ta đều nói khó khăn sẽ chia lìa hai ta.

“A Dương!”.

loading...

“Sao?”.

Thiên Trần âu yếm gọi: “A Dương”.
Giọng thanh lảnh xúc động và náo nức như tiếng reo hân hoan của du khách từ đô
thị trở về sơn cước hít căng lồng ngực không khí trong lành.

Cô gọi tên anh, âu yếm và thảng
thốt. Dựa vào anh, lắng nghe tiếng hát khe khẽ của anh, trầm ấm và quyến rũ.
Thiên Trần ngơ ngẩn không nhận ra là bài hát gì, áp mặt vào ngực anh, nghe
tiếng tim và hơi thở của anh…

“Thiên Trần…” Giọng Tiêu Dương
nhỏ dần như khàn tắc, bàn tay anh đặt trên eo cô dâm dấp mồ hôi, giọng Thiên
Trần mảnh như tiếng mèo con, khuôn mặt cô dưới ánh đèn càng thánh thiện, ép vào
cơ thể nóng ấm của anh, Tiêu Dương thấy tim mình đập mạnh, “Trần…”.

“Sao?”. Thiên Trần không ngẩng
đầu, ngây ngất đứng trên chân anh, cả người chơi vơi, như lún giữa bọt biển.

Tiêu Dương cúi đầu, áp mặt vào
cô, hai tay siết chặt, cơ thể cô càng lún vào trong anh. Trong người anh như có
ngọn lửa bùng lên. Dần dần cháy rực thiêu đốt.

Thiên Trần hé mắt ngây dại nhìn
anh. Trong mắt Tiêu Dương xuất hiện thần sắc cô chưa bao giờ nhìn thấy, như vội
vã, như đắn đo, như bốc lửa. Cô mở mắt muốn nhìn rõ ngọn lửa gì đang cháy trong
đôi mắt đó. Đôi tròng đen như động sâu cơ hồ nuốt lấy mọi tìm kiếm của cô, thần
trí cô như bị hút vào đó, đầu trống rỗng, đờ đẫn nhìn anh.

Đôi mắt cô trong như nước suối,
cặp môi mềm phong mãn tựa đóa hoa. Tiêu Dương dừng chân, hít sâu một hơi, môi
bất ngờ áp tới. Cái hôn của anh khác hẳn mọi ngày, đầy nhục cảm, quyết liệt và
chiếm hữu không cho cô cơ hội phản ứng, hút cạn mọi sinh lực của cô.

Thiên Trần bị động hưởng ứng,
không theo kịp sự cuồng nhiệt của anh.

Tay anh đưa lên giữ chắc đầu cô,
hôn càng sâu, càng tham lam, vội vã.

Cô đứng trên chân anh, anh vừa
buông tay, cô mất thăng bằng, vội ôm anh như một phản ứng bản năng, yếu ớt gục
vào anh như không còn sinh lực, phó mặc cho anh. Cặp môi tham lam của anh khiến
cô không thở được, hơi ngửa đầu, khẽ nhích ra.

Anh nhận thấy, tay vội vàng trượt
xuống ôm tấm thân cô, siết chặt vào lòng.

Thiên Trần mềm nhũn treo trên
người anh, hai cơ thể dán vào nhau, cô cảm giác được những thay đổi trên cơ thể
đó, càng lúc càng căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cô nói dối gia đình qua đêm
bên ngoài, lần đầu tiên một mình gần gũi Tiêu Dương như vậy. Lòng mơ hồ cảm
thấy điều gì, nhưng chỉ thấy mùi hương và hơi ấm của môi anh, thần trí lại mê
mẩn say dần.

Không biết bao lâu, cuối cùng
Tiêu Dương dừng lại, siết chặt cô thầm thì: “Em yêu”.

“Sao?”. Thiên Trần gục vào ngực
anh thở dốc, sắc hồng từ má lan ra đỏ dậy, toàn thân mềm như nước.

Tiêu Dương giơ tay nâng cằm cô,
để mắt cô nhìn vào mắt anh, nụ cười dần dần hiện ra, lại muốn cúi đầu. Khuôn
cằm hơi căng thẳng, cô ngước nhìn sâu vào mắt anh, lòng càng nổi sóng. Cô như
sợ hãi, như chờ đợi, lại như xấu hổ. Vừa hé môi định gọi anh, môi anh lại ép
xuống, chà nhẹ trên mi, trên mắt, lướt đến đôi môi đỏ mọng của cô, mơn trớn
trên má, trên cổ, nhẹ nhàng dừng lại bên tai.

Toàn thân Thiên Trần run bắn, cảm
giác nhồn nhột chạy dọc sóng lưng. Một tay Tiêu Dương giữ đầu cô, không cho cô
cựa quậy, miệng ngậm tai cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp.

“Ôi!”. Thiên Trần khẽ rên, chân
mềm nhũn, ngã vào lòng anh.

Tiêu Dương mê mải mút ngậm vành
tai tròn trịa của cô, người Thiên Trần càng run mạnh, hơi thở nóng hổi thoảng
mùi thuốc lá của anh như dòng điện kích thích mọi đầu dây thần kinh trên cơ thể
cô. “A Dương!”. Cô bật gọi như cầu xin.

Giọng Tiêu Dương khàn đặc ngay
bên tai cô: “Em yêu… sao?”.

Cô thở dồn, chỉ biết ôm riết cơ
thể nóng ran đó. Tiêu Dương bất chợt bế bổng cô đặt lên giường. Thiên Trần nhắm
mắt, hàng mi run run, tay dần dần nắm chặt lại. Cô biết, cô tình nguyện, cô hầu
như không định ngăn anh lại. Một giây sau, cơ thể anh nóng rãy phủ lên cô, cả
người cô giật mạnh, môi mấp máy chưa kịp phát tiếng đã bị môi anh vít lấy.

Bàn tay anh bắt đầu vuốt ve cơ
thể cô, tim cô đập thình thịch, hơi thở gấp dần, Tiêu Dương vẫn mơn trớn vuốt
ve, hôn âu yếm, một cảm giác khác thường ập đến. Hai bàn tay càng nắm chặt,
người cô căng cứng.

“Ôm anh đi, em yêu!”. Tiêu Dương
lắp bắp.

Những ngón tay Thiên Trần từ từ
duỗi ra, một thoáng do dự, rồi siết lấy anh, cơ thể anh rắn chắc, thớ thịt trên
vai căng cứng. Cô đặt tay lên đó, anh khẽ rùng mình, cúi đầu chà môi lên cổ cô,
thì thầm: “Em yêu”.

Trán anh lấm tấm mồ hôi, hơi thở
rất mạnh. Cánh tay Thiên Trần quấn lấy anh, rưng rưng hạnh phúc.

Vòng tay siết chặt của cô như cho
phép, như đón đợi, một nhiệt lực xung mãnh xông thẳng vào ngực anh, anh không
do dự nữa, quả quyết và táo bạo.

Nỗi buồn bất chợt ập đến khiến
Thiên Trần càng ôm riết anh, trong nỗi bàng hoàng lại có một niềm vui nhen từ
đáy lòng. Nhen mãi làm mắt cô tràn lệ.

Anh cúi đầu hôn mắt cô, môi cô.
Cơ thể cô dần dần mềm ra dưới những cái hôn đó. Cô nghe thấy hơi thở gấp gáp
của mình, tiếng rên se sẽ từ cổ bật ra.

“Em yêu!”. Tiêu Dương khẽ gọi,
giọng anh như hân hoan như đau đớn, lại cúi hôn cô, hôn mãi.

“When you touch me I can touch
you. To find out the dream is true. I love you loved, I need yes I need to be
love. I love to be loved by you[3]”. Tiếng hát da diết theo Thiên Trần vào giấc
ngủ.

[3] Bài hát Love to be loved by
you của Marc Terenzi. Tạm dịch: Khi em chạm vào anh cũng chính là lúc anh có
thể chạm vào em. Và anh nhận ra rằng giấc mơ đó đã trở thành sự thật. Vì thế
anh sẽ yêu em để được em yêu. Đúng vậy, anh sẽ yêu em để được em yêu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: