truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Một mình tôi bước đi – Chương 04 part 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tôi cười, hỏi anh Thường với sự tinh nghịch bất ngờ của mình. Tôi muốn trêu anh một chút nhưng bất ngờ đèn trong rạp tắt phụt. Trên màn ảnh hiện ra những đoạn phim quảng cáo màu sắc nhấp nháy. Tôi quay về với sự im lặng vốn có ở mình và nhìn lên màn ảnh để khỏi nghĩ ngợi vu vơ.
o0o
Mưa rắc những hạt nhỏ làm trời trở lạnh một cách thích thú. Anh Thường với điếu thuốc cháy đỏ lập lòe trên môi. Tôi nghe được mùi khói thơm bay vờn bên mình.
-Sao lại mưa hả anh Thường? -Trời biết.
Nhưng anh cười, nói liền sau đó:
-Có lẽ một cơn mưa đi lạc. Mưa không ướt áo.
-Sao không? Phiến vừa đưa bàn tay ra thấy những giọt nuóc mưa rơi xuống.
-Nhưng bảo đảm ướt tóc thôi chứ không ướt áo.
Tôi cười cười đón những cơn gió mang theo hơi mưa lướt qua da mặt. Ðèn đường sáng mơ hồ lung linh với những bóng lá chao đổ trên mặt đường bóng nhẫy nước. Rời khỏi đám đông, anh Thường đưa tôi tới chỗ gửi xe. Một cơn mưa đầu mùa chăng? Hình như tôi chờ đọi nó từ mấy hôm rồi, khi vào buổi chiều bầu trời thường ngả thấp xuống, màu mây u ám nặng nề kéo qua thành phố.
Ðêm thành phố có hơi mưa mang tới những cảm xúc tuyệt vời. Tôi muốn reo lên trong niềm hạnh phúc như thế. Tôi nhìn thấy bóng mình ngả dưới đường. Tôi nghe những sợi tóc ướt nước. Hai bàn tay tôi lành lạnh thèm một hơi ấm. Và khói thuốc của anh Thường thơm thơm làm sao.
Anh Thường dẫn xe xuống đường. Tôi ngồi lên phía sau. Tiếng máy xe nổ dòn, nhẹ. Anh Thường quay sang hỏi:
-Ði uống cà phê Phiến nhé?
-Tùy anh. Nhưng đừng về khuya quá.
-Không để Phiến đi khuya đâu. Một lúc thì về.
Tôi nhìn trời:
-Không khéo mưa lớn, ướt hết.
-Trời như thế này chả bao giờ mưa lớn.
-Anh Thường thích mưa chứ?
-Mưa như thế này thì thích. Ðừng mưa tầm tã, tàn bạo điên cuồng thì thôi.
-Phiến thích thành phố này về ban đêm có mưa.
Anh Thường cho xe chạy. Con đường ban đmm như rộng ra, ít xe cộ, thoải mái nằm giữa hai lề phố tràn ngập ánh đèn. Những song rào sơn hai màu trắng đỏ nổi bật lên trong màu lá cây chìm xuống.
-Phiến lạnh không?
-Hơi lạnh một chút. Nhưng là cái lạnh thú vị sau những ngày chờ đợi nóng bức. Hình như mùa hè tới cùng một lúc với những cơn mưa đổ xuống thành phố phải không anh Thường?
-Một câu hỏi đầy văn chương nghệ thuật.
Nếu là con nhỏ Thục chắc chắn nó đã bị tôi nhéo cho một cái đau điếng, nhưng anh Thường tôi tha. Hay đúng hơn chưa đủ thân thiết để làm như thế.
-Anh Thường có thêm nghề trêu chọc người ta nữa sao?
-Coi vậy mà vẫn chịu thua Phiến. -Ừ. Hình như vậy.
-Anh thích mùa hè chứ?
-Thích. Ðược nghỉ ngơi tí xíu ai mà không thích.
-Thực tế quá vậy?
-Phải thực tế chứ. Làm nghề thầy thuốc mà mơ mộng có ngày mổ cho người ta rồi bỏ quên con dao hay cái kéo trong bụng thì sao?
Tôi trêu lại anh Thường:
-Tại sao không phải là một thi sĩ hay văn sĩ mà anh lại chọn cái nghề bác si4 vậy? Phiến không thích bác sĩ.
-Sẽ ráng làm thi sĩ cho Phiến vui lòng.
Tôi cười dòn dã sau lưng anh Thường. Ðúng như anh Thường nói, trời không mưa lớn được. Chỉ có gió, hơi lạnh và những hạt nước nhỏ rắc xuống đều đặn. Tôi đưa bàn tay của mình ra hứng nhẹ nhàng từng giọt nước phớt qua. Một con đường vắng ngắt và đầy bóng tối.
Anh Thường hỏi tôi:
-Có sợ không?
Tôi không đáp lời anh, chỉ nhìn ánh đèn yếu ớt của chiếc xe dọi xuống mặt đường.Tôi thấy những giọt nước mưa đan trước ánh đèn.
-Cà phê chi xa vậy anh?
-Một nơi hoàn toàn yên lặng. Cam đoan Phiến sẽ thích. Uống cà phê ngon phải đi tìm quán xa.
-Châm ngôn của anh hả?
-Của những ai ghiền cà phê và thích yên tịnh.
-Nhưng có vẻ giống đường đi về Mỹ Tho quá.
-Còn qua một chiếc cầu nữa cô bé ơi.
-Thật là…đoạn trường.
-Ðoạn trường ai có qua cầu mới hay.
Tôi cười nhỏ. Con đường càng lúc càng đầy bóng tối. Và xa hun hút. Hai bên đường chỉ toàn cây, vườn nhà người ta um tùm. Một vài trạm gác có cảnh sát. Như4ng khúc đường ổ gà làm tôi luýnh quýnh thêm. Mấy lần định kêu anh Thường quay về nhưng tôi không nói được.
-Tới chưa anh Thường?
-Qua cầu mới tới. Chưa qua cầu chưa tới.
-Ði ra khỏi Sài Gòn hả?
-Yên chí, đây là…Gia Ðịnh.
-Trời ạ, sao anh không nói trước? Gia Ðịnh có xa Sài Gòn lắm không?
-Gần xịt à.
-Vậy mà đi hoài chả thấy tới. Anh gạt Phiến hả?
-Ði uống cà phê mà lừa gạt nỗi gì?
-Gạt người ta đi xa như thế này.
Rồi anh Thường cũng đưa tôi tới cái quán cà phê của anh. Ðó là khu vườn riêng biệt của một ngôi biệt thự được mở quán cà phê. Những cái bàn thấp và ghế nhỏ được bày dưới những gốc cây to lớn, um tùm. Không khí sực nức mùi đất ẩm và mùi lá cây mục vì cơn mưa vừa làm mềm đi. Những ngọn đèn nhỏ xíu như trái ớt đủ màu sắc mờ ảo giăng qua các cành cây không đủ ánh sáng nên khu vườn tối om. Ðứa nhỏ mang cà phê cho khách phải bấm một cái đèn pin nhỏ như cây viết mới thấy đường đi. Trời mưa, quán ít người. Nhạc mở vừa đủ nghe, âm thanh như rơi xuống từ những tàn cây lãng đãng quanh chỗ tôi và anh Thường.
Gọi cà phê xong, anh Thường hỏi tôi:
-Hài lòng chưa, cô bé khó tính?
-Tạm được. Ðây là một khu vườn hả anh?
-Khu vườn này không có trái cấm đâu.
-Vườn địa đàng?
-Không. Vườn mộng tưởng. Cho những ai thích mơ mộng như cô bé.
-Phiến đâu có mơ mộng.
-Người nào nói thế, người đó mơ mộng chúa tể, mơ mộng không ai bằng.
Tôi cười, cầm lấy chiếc hộp diêm của anh Thường tìm những cây diêm quẹt vu vơ để nhìn ánh lửa bùng lên rồi tắt ngúm. Mùi diêm sinh có vẻ hợp với mùi thuốc lá. Tôi thấy ngây ngất.
“Một lần ngồi gần nhau, tay nắm tay nhau.
Giấc mơ đã đến buổi ban đầu
Như tiếng chim ca trong vườn hoa ngâu
Trời vàng những giấc mộng
Thơm ngát hương về sau…”
Bản nhạc tôi mới nghe lần đầu có những câu như thế làm tôi thích và cố thuộc lòng. Tôi hay có tật lẩm cẩm là cứ thích nhớ một vài câu hát, hay một vài câu thơ nghe được ở đâu đó rồi về chép lại trong một cuốn tập riêng. Nhiều khi đọc lại cũng buồn cười.
-Mơ mộng rồi phải không?
Tôi cười nhẹ. Ðứa nhỏ mang cà phê ra. Tôi vẫn chỉ uống được cà phê sữa đá. Anh Thường uống cà phê đen. Trong lúc ngồi chờ nhìn cà phê chảy, tôi cầm chiếc muỗng nhỏ, lành lạnh, xoay trong lòng bàn tay.
Anh Thường nối một điếu thuốc khác. Và anh kể cho tôi nghe những hôm phải trực ở bệnh viện. Tôi phải nói với anh rằng như thế cũng thú vị nhưng tôi không mê nổi không khí của bệnh viện đâu. Tôi sợ nữa là khác. Anh bảo tôi con gái thiếu gì người học nghề thuốc, phải mổ cả xác chết để thực tập nữa. Dĩ nhiên trong số người ấy chả bao giờ có nhỏ Phiến nhát gan này đâu.
-Rồi Phiến sẽ học gì?
-Chưa quyết định được. Nhưng nếu thi đậu, lên đại học Phiến sẽ chọn nghề dạy học hoặc nghề buôn bán.
-Sư phạm và kinh tế à?
-Có lẽ.
-Sao không học những thứ khác?
-Thực tế mà anh. Ðể anh bảo nhỏ này chỉ toàn mơ với mộng.
Anh Thường cười. Tôi nhấc phin lên thăm chừng cà phê. Tôi để anh Thường quậy ly cà phê cho mình, bỏ vào những viên đá nhỏ rồi bảo tôi uống.
-Anh uống cà phê đen sao mà ngủ được?
-Quen rồi. Thức đêm ở bệnh viện phải uống cà phê mới chịu nổi.
-Cực nhỉ?
-Cực lắm, bù đầu.
-Nhưng mai sau hái được nhiều tiền nuôi bà xã. Ðừng than, anh Thường ơi.
-Anh đâu có mục đích đó. Ai học làm bác sĩ cũng có mục đích như vậy hết sao?
-Phiến đùa. Nhưng ai biết gì anh đâu.
-Anh chọn lầm nghề đấy. Bây giờ chán rồi, chỉ muốn rảnh rang thôi.
Tôi an ủi anh:
-Ráng đi anh Thường, còn hai năm nữa thôi.
Trong vườn cây có chim. Thỉnh thoảng tôi nghe có tiếng đập cánh của một con chim ở đâu đó bay về, hay từ một cây nào vừa bay đi. Không khí mát lạnh, cho tôi có cảm giác đêm mênh mông, mơ hồ. Và thời gian như ngừng lại không trôi nữa.
Tôi nói:
-Anh Thường gầy nhom, sao anh không ăn nhiều cho mập mập thêm một chút.
-Phiến chỉ đùa vào những lúc người ta thích nói thật.
-Có gì phải nói thật đâu anh?
-Chẳng hạn như Phiến không chịu trả lời câu hỏi của anh lúc nãy.
-Anh cũng trốn câu trả lời của Phiến.
-Nói như vậy sáng đêm cũng chưa ai chịu trả lời.
-huề.
Tôi cười nhỏ. Anh Thường rít dài một hơi thuốc. Tôi nhìn thấy cái đầu lửa đỏ thật lâu trong bóng tối. Có lẽ tôi bị lạnh. Một cảm giác ơn ớn chạy qua người làm tôi chợt rùng mình, co ro ôm hai tay trước ngực. Tóc tôi có những sợi ướt đẫm nước.
-Phiến sao vậy?
-Lạnh. Có lẽ nên về sớm thôi anh.
-Phiến uống hết cà phê đi.
Tôi nghe lời anh uống vơi nửa ly cà phê. Anh Thường gọi đứa trẻ con tới trả tiền. Tôi im lặng đứng lên theo anh. Lúc ngồi lên xe, tôi hỏi:
-Mấy giờ rồi anh Thường nhỉ?
-Còn sớm.
-Rất tiếc không ngồi chơi với anh lâu hơn được. Quán cà phê này thích thật.
-Hôm khác.
-Anh tới thường không?
-Thỉnh thoảng thôi.
-Với ai, một cô bạn thật dễ thương phải không?
-Ðoán sai hết. Anh đi với vài ngùi bạn trai.
-Không tin nổi.
-Ðành chịu vậy.
Và anh cho xe chạy. Bây giờ quả thật tôi bị lạnh rồi. Ngồi phía sau mà tôi nghe hơi lạnh vút qua. Không khéo tôi bị cảm mất. Anh Thường chạy xe nhanh nhưng tôi bắt anh Thường chạy chậm lại vì tôi không chịu lạnh nổi.
Tới ngang một tiệm tạp hóa còn mở cửa, anh Thường dừng xe lại ghé mua cho tôi chai dầu. Anh bắt tôi xức, thoa hai bên thái dương. Và còn bắt hít vào ít hơi cho ấm. Tôi ngoan ngoãn làm theo lời anh như một đứa trẻ con. Tôi lại nhớ tới mẹ tôi và những ngày thơ ấy trong cơn đau bà cũng thường bảo tôi xức dầu, thoa hai bên thái dương, hít vào bụng cho ấm. Bây giờ tôi ở cách xa mẹ tôi quá, Không phải chỉ ở xa một trăm cây số đường mà còn có ý nghĩa thời gian, không gian và tình cảm nữa. Một lúc nào đó tôi nghĩ là mẹ tôi đã quên tôi, khiến tôi muốn khóc vì tủi thân. Hơi dầu làm cay tôi ứa nước mắt hay chính tôi đang khóc?
Anh Thường chạy xe mà cứ quay lại hỏi tôi:
-Phiến đã đỡ chưa?
Tôi đáp lời bằng cái cười nhẹ. Anh nói thêm:
-Nếu bị bệnh đừng giận anh nhé?
-Sao lại giận anh?
-Rủ Phiến đi chơi.
-Phiến không giận anh đâu, và Phiến cũng không đau nữa.
Về tới nhà, anh Thường dừng xe ngoài cổng. Anh và tôi không biết nói gì với nhau. Mãi một lúc anh mới dặn:
-Nhớ uống thuốc ngừa cảm.
Tôi nheo mắt:
-Lời khuyên của bác sĩ hả?
-Không. Lời khuyên của một người sợ Phiến đau.
Tôi cười, dặn lại anh:
-Nhớ biên thư cho nhỏ Thục kẻo nó giận anh đấy.
-Nhớ chứ, nào dám quên đâu.
Anh Thường chạy mất ở cuối đường. Tôi vào ấn chuông với một nỗi lo sợ vu vơ. Nhưng may quá, dì Phương và dượng Quí chưa ai về. Thư mở cổng cho tôi. Con nhỏ cười bắt nọn:
-Ði với bồ nhé?
-Bồ nào. Anh Thường chở đi mua sách. Tới đây tôi mới biết là mình đã để quên những thứ đã mua trong túi xe của anh Thường. Tôi kêu lên, bực bội cho trí nhớ mình. Chuyện cần nhớ lại quên. Chuyện cần quên lại nhớ mãi. Thư cười dòn:
-Lý do để anh Thường trở lại mà không phải đợi đến cuối tuần.
Tôi than thở:
-Công trình đi mua lại bỏ quên.
-Chị ăn cơm chưa?
-Chưa, nhưng chị không đói đâu. Chị uống cà phê no bụng.
-Có mùi dầu nhị thiên đường ở đâu vậy?
Tôi cười:
-Chị xức đây này. Tưởng là nằm quỵ giữa đường rồi chứ. Bị cảm mưa đấy.
-Mưa có tí xíu.
-Nhưng thời tiết đã thay đổi. Mùa mưa rồi. Thích ghê.
Thư cười lém lỉnh:
-Anh Thường cũng dễ thương đấy chứ?
-Anh gửi lời hỏi thăm Thư đó. Cảm động chứ?
-Cám ơn.
Thư kéo tôi vào nhà bắt tôi nghe cuộn băng nó mới vừa thâu. Tôi nhận ra bản nhạc lúc nãy mới nghe ở quán cà phê với anh Thường. Tôi phục con nhỏ ghê. Mới đó mà đã biết để đi thâu cho bằng được.
Tôi nói:
-Bản nhạc có những câu dễ thương ghê.
-Chị nghe rồi à?
-Rồi. Lúc nãy ở quán cà phê. Không ngờ Thư cũng biết.
-Gì chứ nhạc là Thư lùng hay lắm. Ở đâu cũng lùng cho ra để thu.
-Nhóc Huy đã về chưa?
-Chưa. Chả biết nó đi đâu. Hai đứa mình đi ăn cơm trước.
-Chị phải nằm một lát. Phải uống hai viên thuốc ngừa cảm sốt nữa.
Tôi về phòng mình, nhưng đầu óc tôi không yên tĩnh nghĩ ngơi như ước muốn. Trái lại nó cứ bị quay cuồng bởi buổi đi chơi với anh Thường. Bóng tối rạp chiếu bóng, cuốn phim đã xem, quán cà phê có vườn cây êm đềm lặng lẽ với tiếng nhạc tình tứ như chỉ dành riêng cho hai người. Tôi đã hiểu lờ mờ tình cảm của anh Thường. Còn về phần tôi, quả thật tôi không nghĩ gì xa hơn được.
Tôi trở dậy khi có tiếng gọi của chị Cúc. Trước lúc vào bàn ăn tôi tìm hai viên thuốc uống với nước trà nóng. Bữa cơm đầy đủ mọi người nhưng không khí có vẻ trầm lặng và tôi chỉ ăn qua loa rồi lấy cớ đau để về phòng mình. Tôi không hiểu dì Phương và dượng Quí đã hoà thuận với nhau chưa.
Thư vào theo, hỏi tôi:
-Chị đau thật hả?
-Hình như muốn đau. Chị cố gắng để không bị đau. Sợ đau lắm.
Không còn gì buồn chán hơn là nằm một mình với cơn sốt.
-Nằm một mình không sợ. Chỉ sợ thấy ác mộng thôi.
-Chị thường nằm mơ lắm hả?
-Những lúc đau thường nằm mơ. Toàn ác mộng.
-Ghê thật.
Tôi bảo Thư về phòng vặn nhạc cho tôi nghe. Con nhỏ chiều ý. Tôi im lặng trùm mền, nhắm mắt. Hình như cơn mưa trở lại bên ngoài với những hạt nước nặng đổ xuống.
Thư trở qua ngồi xuống bên cạnh tôi, nói:
-Ðêm nay dám có mưa lớn.
-Mưa đầu mùa Thư nhỉ?
-Ðúng là mưa đầu mùa. Chị thích không?
-Thời tiết êm dịu đi, đời sống cũng có vẻ đổi khác như lá cây thay mùa.
-Mưa giúp người ta dễ ngủ.
Tôi cười. Hình như nhỏ Thục cũng nói với tôi như vậy. Nhưng tôi lại khác. Tôi nghe hoài tiếng mưa đổ tiếng gió đùa mà thả hồn tận đâu đâu. Ðêm mưa tôi khó ngủ và chỉ có nước ngồi học bài để quên thời gian trải rộng ra dưới chân mình. Ðêm mưa là hình ảnh bao la nhất của không gian thời gian đối với tôi.
-Một chút chị ngủ nhớ tắt đèn giùm chị, Thư nhé?
Tôi thấy bóng Thư loáng thoáng đứng lên, và nghe tiếng cửa sổ đóng lại. Bên phòng Thư tiếng nhạc vẫn là một âm thanh êm ả ve vuốt tâm hồn tôi. Những bài hát ngọt ngào ấy đã ru tôi vào giấc ngủ đêm nay.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: