truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Một Lần Và Mãi Mãi – Chương 20 Part 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Victoria từ tạ ngay lập tức và đi theo hắn vào phòng làm việc. 

“Ta không giữ em khỏi bạn bè lâu đâu,” hắn hứa, thọc tay vào túi áo khoác của hắn. Không nói thêm một lời, hắn cầm lấy tay nàng trong tay hắn và đẩy vào ngón tay nàng một chiếc nhẫn nặng trịch. Victoria nhìn chiếc nhẫn phủ đến tận khớp ngón tay nàng. Một hàng những viên sapphire lớn chen giữa hai hàng kim cương sáng chói ở hai bên. “Jason, đẹp quá,” nàng thở. “Đẹp, sững sờ, không tin nổi. Cảm—” 

“Cảm ơn ta bằng một nụ hôn của em,” hắn nhẹ nhàng nhắc nàng, và khi Victoria kiễng ngón chân nghiêng mặt lên phía hắn, đôi môi hắn giam giữ môi nàng trong một nụ hôn dài, khát khao, trọn vẹn, một nụ hôn xoá sạch mọi suy nghĩ của nàng ra khỏi đầu và mọi kháng cự ra khỏi con người nàng. Run lên vì sự nồng nhiệt của hắn và sự đáp ứng vô vọng của cơ thể nàng với hắn, Victoria nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu ngọc pha khói xám của hắn, cố hiểu tại sao những nụ hôn của Jason luôn luôn có ảnh hưởng choáng váng này với nàng. 

Ánh mắt hắn rơi xuống môi nàng. “Lần sau, em có nghĩ là em có thể thấy trái tim em nhắc em hôn ta chứ không đợi yêu cầu không nhỉ?” Một chút thất vọng mà Victoria nghĩ nàng nghe thấy trong giọng hắn làm trái tim nàng tan chảy. Hắn đã dâng bản thân hắn làm chồng nàng, đổi lại hắn yêu cầu thật ít – chỉ thế này thôi. Nhón chân lên, nàng trượt tay trên vồng ngực cứng rắn của hắn và đan lại phía sau gáy hắn, và nàng phủ lên đôi môi hắn bằng môi nàng. Nàng cảm thấy một cơn chấn động chạy dọc thân thể cao lớn của hắn khi nàng ngây thơ mơn man đôi môi nàng tới lui trên môi hắn, chậm chạp khám phá những đường cong ấm áp của môi hắn, khám phá mùi vị của hắn trong khi đôi môi hé mở của hắn bắt đầu chuyển động trên môi nàng trong một nụ hôn khuấy động đến hoang dại. 

Nhưng trong cơn náo động dâng tràn của nụ hôn của họ và không nhận thức được cái áp lực cứng ngắc ép lên bụng nàng, Victoria để những ngón tay nàng đan vào trong mái tóc mềm sau gáy hắn trong khi tấm thân nàng tự động ép vừa khít vào thân thể hắn – và mọi thứ bỗng dưng thay đổi. Đôi tay của Jason ôm chặt lấy nàng với một sức mạnh kinh người, miệng hắn mở ra trên miệng nàng với niềm khát khao mãnh liệt. Hắn tách môi nàng ra, mơn trớn nàng bằng lưỡi hắn cho đến khi hắn khiến được nàng chạm chính lưỡi nàng vào môi hắn, và khi nàng làm thế, hắn hổn hển, kéo nàng vào sát hơn, thân thể hắn căng lên vì nhu cầu mãnh liệt. 

Cuối cùng khi hắn ngẩng đầu lên, hắn nhìn xuống nàng với vẻ tự trào kỳ lạ trên gương mặt như những nét khắc thô ráp của hắn. “Lẽ ra ta nên tặng nàng một chuỗi kim cương và ngọc bích vào đêm nọ, thay vì chỉ là ngọc trai,” hắn bình luận. “Nhưng đừng có hôn ta như thế nữa cho đến sau khi chúng ta cưới nhé.” 

Victoria đã được mẹ nàng và Cô Flossie cảnh báo rằng một người đàn ông có thể bị sự nồng nhiệt của mình cuốn trôi đi, dẫn anh ta đến chuyện xử sự theo một cách thức không thể xác định, nhưng không phù hợp- đối với những cô gái trẻ sai lầm mà cho phép anh ta đánh mất cái đầu anh ta đi. Nàng nhận ra theo bản năng rằng Jason đang nói với nàng rằng chính hắn đã suýt nữa đánh mất cái đầu hắn. Và nàng đủ nữ tính để cảm thấy một sự thoả mãn nho nhỏ le lói bởi vì nụ hôn vụng về của nàng có thể ảnh hưởng đến thế với người đàn ông thạo đời này – và bởi vì Andrew đã chẳng bao giờ có vẻ bị nụ hôn của nàng tác động. Nhưng mà, nàng đã chẳng bao giờ hôn Andrew cái cách mà Jason thích nàng hôn hắn. 

“Ta thấy là nàng đã hiểu ý ta,” hắn nhăn nhó nói. “Cá nhân ta chưa bao giờ đánh giá cao sự trinh bạch. Có những điểm thuận lợi rõ ràng với việc lấy những phụ nữ đã biết cách làm hài lòng một người đàn ông….” Hắn chờ, quan sát nàng thật kỹ như thể mong đợi – hay hy vọng – một phản ứng nào đó từ nàng, nhưng Victoria chỉ nhìn đi chỗ khác, tinh thần nàng đang ủ rũ. Sự trinh bạch của nàng, hay người ta nói thế, lẽ ra phải là một món quà cao quí dành cho chồng nàng. Chắc chắn là nàng không thể dâng tặng chàng bất kỳ kinh nghiệm nào trong việc “làm hài lòng một người đàn ông,” cho dù điều đó đưa đến chuyện gì. “Tôi – tôi thật lòng xin lỗi vì làm anh thất vọng,” nàng nói, cảm thấy bối rối vì chủ đề này. “Mọi thứ ở Mỹ thật khác.” 

Bất chấp sự căng thẳng tột độ trong giọng nói của Jason, lời lẽ của hắn vẫn thật dịu dàng. “Em không cần xin lỗi hay trông đau khổ thế kia, Victoria. Đừng bao giờ sợ nói sự thật với ta. Cho dù sự thật có tệ thế nào, ta vẫn có thể chấp nhận nó và thậm chí còn ngưỡng mộ em vì đã có dũng khí để nói lên điều đó.” Hắn đưa tay lên vuốt ve má nàng. “Không thành vấn đề đâu,” hắn êm ái nói. Bỗng dưng, hắn trở nên nhanh nhẹn. “Cho ta biết em có thích chiếc nhẫn của em không, rồi chạy trở lại với bạn bè em.” 

“Tôi thích nó,” nàng nói, cố bắt kịp những thay đổi tâm trạng như chong chóng không thể hiểu nổi của hắn. “Nó đẹp đến nỗi tôi thấy sợ làm mất nó.” 

Jason nhún vai hoàn toàn dửng dưng. “Nếu em làm mất nó, ta sẽ mua cho em cái khác.” 

Rồi hắn đi, và Victoria nhìn xuống chiếc nhẫn đính hôn của nàng, ước gì hắn đừng có dửng dưng đến thế về chuyện nó có thể mất đi. Nàng ước chiếc nhẫn quan trọng hơn với hắn, và không dễ thay thế như vậy. Nhưng mà, như một kỷ vật tình cảm của hắn, nó thật thích hợp một cách đáng buồn, vì nàng cũng không quan trọng gì đối với hắn và cũng dễ dàng thay thế. 

Nó cần con, con yêu. Những lời của Charles trở lại để an ủi nàng và nàng mỉm cười, nhớ rằng ít ra thì khi nàng ở trong vòng tay hắn, Jason dường như cần nàng nhiều lắm. Cảm thấy ít nhiều được vững tâm, nàng quay trở lại phòng khách, nơi chiếc nhẫn của nàng ngay tức khắc được chú ý và tất cả các cô nương trẻ đều xuýt xoa vì nó. 

Vào cái ngày trước đám cưới của nàng, gần 300 người đã đến thăm nàng để chúc nàng hạnh phúc. Những cỗ xe thanh lịch diễu ngược xuôi trên phố, cho những hành khách của chúng xuống và quay lại đúng 20 phút sau để đón họ lên, trong khi đó Victoria ngồi trong phòng khách, lắng nghe các bà mệnh phụ trung niên xinh đẹp khuyên răn về những nhiệm vụ khó khăn khi điều hành những ngôi nhà lớn và tiếp đãi khách khứa thật hào phóng mà giới quí tộc đòi hỏi phải làm. Những thiếu phụ trẻ hơn thì nói với nàng về những vấn đề như tìm nữ gia sư thích hợp hay cách tốt nhất để tìm ra những người thầy chấp nhận được cho bọn trẻ. Và giữa tất cả những mớ hỗn độn vui vẻ ấy một cảm giác gắn bó dễ chịu bắt đầu bén rễ trong Victoria. Cho đến bây giờ, nàng đã không có cơ hội để biết những người này rõ hơn một chút, hay để chuyện trò với họ về bất kỳ điều gì khác ngoài những chủ đề hời hợt nhất. Nàng đã có khuynh hướng nhìn nhận họ phần lớn là những người phụ nữ giàu có được nuông chiều, những người chẳng bao giờ nghĩ đến điều gì khác ngoại trừ váy áo, nữ trang và các trò tiêu khiển. Bây giờ nàng thấy họ trong một kiểu mẫu mẫu mực – và nàng thích họ nhiều hơn. 

Trong mọi người nàng biết, chỉ có Jason là tránh xa, nhưng hắn làm thế là để giữ thể diện, và Victoria phải biết ơn vì điều đó, cho dù đôi khi điều đó mang đến cho nàng cái cảm giác chẳng nhẹ nhàng gì rằng nàng đang kết hôn với một người xa lạ vắng mặt. Charles thường xuống nhà để làm vui lòng quí bà quí cô bằng câu chuyện của ông và tuyên bố rõ ràng rằng Victoria có được sự ủng hộ toàn tâm toàn ý của ông. Thời gian còn lại ông thường lánh mặt, “để thu thập sức mạnh của mình” như ông bảo Victoria, để ông có thể có niềm vinh dự được dẫn nàng đi. Cả Victoria lẫn bác sỹ Worthing không thể thuyết phục ông bỏ quyết tâm làm điều đó. Jason thì chẳng bận lòng. 

Ngày ngày trôi qua, Victoria thực sự yêu thích quãng thời gian nàng trải qua trong phòng khách với những người thăm viếng – trừ những dịp cái tên Jason được nhắc đến và nàng cảm thấy một nỗi e sợ ngấm ngầm quen thuộc trong bọn họ. Rõ ràng những người bạn mới và người quen của nàng ngưỡng mộ cái uy thế xã hội nàng sẽ vui hưởng khi làm vợ của một hầu tước giàu có không thể tưởng tượng nổi, nhưng Victoria có cái cảm giác khó chịu là một vài người vẫn còn dè dặt thực sự trước người chồng tương lai của nàng. Điều đó làm nàng phiềnlòng bởi vì nàng đang dần thích những người này rất nhiều, và nàng muốn họ cũng thích cả Jason nữa. Thảng hoặc, khi nàng chuyện phiếm với một vị khách, nàng nghe thấy đôi mẩu chuyện về Jason từ những chỗ khác trong phòng, nhưng câu chuyện luôn luôn dừng lại đột ngột khi Victoria quay lại chăm chú lắng nghe. Điều đó ngăn nàng khỏi phải bảo vệ hắn, bởi vì nàng không biết phải bảo vệ hắn chống lại điêù gì. 

Cái ngày trước hôm họ làm lễ cưới, những mẩu rời của trò chơi lắp ghép đó cuối cùng cũng vào vị trí, hình thành nên một bức tranh khủng khiếp suýt nữa thì làm Victoria choáng váng ngã lăn xuống sàn nhà. Khi phu nhân Clappeston, người khách cuối cùng của buổi chiều, chào tạm biệt, bà ta vỗ lên cánh tay Victoria đầy trìu mến và nói, “Cô là một cô gái hiểu biết, cô gái yêu quí ạ. Và không giống như một vài kẻ giá áo ngốc nghếch cứ lo lắng về sự an toàn của cô, ta hoàn toàn tin tưởng cô có thể đối phó tốt với Wakefield. Cô chẳng giống cô vợ đầu của ông ta chút nào. Theo quan điểm của ta, Công nương Melissa đáng bị mọi thứ mà bà ta nói ông ấy đã làm với bà ta, và còn hơn nữa kìa. Bà ta chẳng là gì khác ngoài một con điếm!” 

Xong câu đó, phu nhân Clappeston lướt ra khỏi phòng khách, để Victoria lại nhìm chăm chăm vào Caroline. “Vợ đầu của ông ấy?” nàng thốt lên, cảm giác như thể nàng đang ở giữa một cơn ác mộng. “Jason trước đây đã kết hôn rồi ư? Tại sao – tại sao không ai nói với em cả thế?” 

“Nhưng chị nghĩ là ít nhất em biết chuyện đó chứ,” Caroline kêu lên, lo lắng thanh minh cho mình. “Tự nhiên là chị nghĩ bác của em hoặc Ngài Fielding đã nói cho em biết rồi. Chắc chắn là em phải nghe thấy ít ra là một vài câu chuyện phiếm chứ?”

“Tất cả những gì em nghe thấy là vài mẩu chắp và rời rạc những câu chuyện mà cứ ngắt ngang luôn luôn ngay khi người ta thấy có mặt em.” Victoria đáp lại, tái nhợt ra vì giận dữ và bàng hoàng. “Em đã nghe cái tên Công nương Melissa được nhắc đến có liên hệ với Jason, nhưng không ai nói đến bà ấy như là vợ của anh ta cả. Người ta thường nói đến bà ấy với giọng bất bình đến nỗi em tưởng bà ấy có … liên hệ … với Jason, chị biết đấy,” nàng kết thúc một cách rụt rè, “như kiểu Cô Sybil hay-ai-đó đã có liên hệ với anh ấy cho đến bây giờ.” 

“Đã có liên hệ?” Caroline lặp lại ngạc nhiên trước cách dùng thì quá khứ, “đã”, của Victoria. Cô im bặt ngay tức khắc, và nhìn xuống, rõ là trở nên ham thích mẫu hoa văn trên chiếc sofa lụa màu xanh. 

loading...

“Tự nhiên là thế, vì bây giờ chúng em chuẩn bị kết hôn, Jason sẽ không – hay anh ấy vẫn sẽ…?” nàng hỏi. 

“Chị không biết ông ấy sẽ làm gì,” Caroline đau khổ nói. “Một vài người đàn ông, ví dụ như Robert, thật sự là bỏ hết nhân tình của họ khi họ kết hôn, nhưng vài người khác lại không.” 

Victoria chà xát hai bên thái dương bằng những ngón tay nàng, tâm trí nàng đang hỗn loạn nên nàng bị câu chuyện về các cô tình nhân làm cho xao lãng. “Đôi khi, nước Anh thật lạ lùng đối với em. Ở nhà, các ông chồng không bỏ thời gian và tình cảm cho ai khác ngoài vợ họ. Chí ít là em chưa bao giờ nghe thấy điều đó. Tuy vậy ở đây em có nghe những nhận định làm em nghĩ rằng người ta chấp nhận cho những quí ông giàu có đã kết hôn đi lại với – với những người phụ nữ không phải là vợ họ.” 

Caroline hướng câu chuyện về cái chủ đề cấp thiết hơn. “Chuyện ngài Fielding đã kết hôn trước đây có quan trọng lắm đối với em không?” 

“Dĩ nhiên là có. Ít nhất em nghĩ là có. Em không biết nữa. Chuyện đáng phiền nhất ngay bây giờ là không ai trong gia đình nói với em về điều đó.” Nàng đứng dậy đột ngột đến nỗi Caroline nhảy nhổm lên. “Nếu chị cho phép, em muốn đi lên gác và nói chuyện với Bác Charles của em.” 

Người hầu cận của bác Charles đưa ngón tay lên môi khi Victoria gõ cửa phòng ông, anh ta báo cho nàng hay công tước vừa mới thiếp đi. Quá buồn bực để có thể chờ ông tỉnh giấc để có câu trả lời cho những câu hỏi của nàng, Victoria đi xuống đại sảnh đến phòng Cô Flossie. Trong mấy tuần vừa rồi, Cô Flossie thực sự đã bỏ nghĩa vụ làm người giám hộ Victoria cho Caroline Collingwood. Kết quả là Victoria hiếm khi gặp người phụ nữ tóc vàng bé nhỏ đáng yêu đó ngoài những dịp thảng hoặc gặp tại bữa ăn. 

Victoria gõ cửa phòng bà, và khi Cô Flossie vui vẻ mời nàng vào phòng, nàng bước vào căn phòng khách nhỏ dễ thương nối liền với phòngngủ của cô Flossie. 

“Victoria, cháu yêu, cháu trông rạng rỡ như một cô dâu!” Cô Flossie nói với nụ cười tươi, lơ đãng và như thường lệ không mấy sắc sảo, vì thực sự thì Victoria đang tái xám như chết và rõ ràng là quá căng thẳng. 

“Cô Flossie,” Victoria nói, vào thẳng câu chuyện, “Cháu vừa mới từ phòng bác Charles ra, nhưng ông đang ngủ. Cô là người duy nhất cháu có thể dựa vào. Đó là về Jason. Có điều gì đó sai trái tệ hại.” 

“Lạy trời!” Cô Flossie kêu lên, dẹp món đồ khâu của bà sang một bên. “Cháu nói cái gì thế?” 

“Cháu vừa mới khám phá ra anh ấy đã kết hôn trước đây!” Victoria bật ra. 

Cô Flossie nghiêng đầu sang một bên, y hệt một con búp bê già bằng sứ đội chiếc nón nhỏ bằng đăng ten trắng. “Than ôi, ta tưởng Charles đã kể cháu nghe rồi – hay tự Wakefield đã kể. Thôi được, bất kỳ chuyện gì thì Jason cũng đã kết hôn trước đây, cháu yêu. Vậy giờ thì cháu biết rồi đó.” Giải quyết xong chuyện đó, cô Flossie mỉm cười và lại nhặt món đồ khâu của cô lên. 

“Nhưng cháu không biết gì cả. Phu nhân Clappeston nói điều kỳ khôi nhất – bà ấy nói vợ của Jason đáng bị tất cả những gì anh ấy làm với chị ấy. Anh ấy đã làm gì vậy?” 

“Làm?” Cô Flossie nhắc lại, mắt chớp chớp. “Sao chứ, ta chẳng biết chắc điều gì cả. Phu nhân Clappeston thật là ngốc nghếch khi nói cậu ấy làm bất cứ điều gì, vì bà ta cũng chẳng biết luôn, trừ khi bà ta kết hôn với cậu ấy, chuyện mà ta có thể nói chắc với cháu là không có. Đấy, như thế đã làm cháu ổn hơn chưa?” 

“Không!” Victoria bật kêu với một chút điên cuồng. “Chuyện cháu muốn biết là tại sao Phu nhân Clappeston tin anh ấy dã làm những chuyện tồi tệ với vợ anh ấy. Bà ấy chăc hẳn phải cólý do để nghĩ thế, và trừ phi cháu bỏ qua suy đoán của cháu, nhiều người cũng nghĩ như bà ấy.” 

“Có thể,” Cô Flossie đồng ý. “Cháu thấy đấy, người vợ mất nết của Jason, cầu mong cô ta được yên nghỉ – mặc dù ta không biết làm sao cô ta có thể yên nghỉ được, khi người ta xét chuyện cô ta đã cư xử xấu xa thế nào hồi cô ta còn sống – cô ta la lối lên với mọi người là Wakefield đã đối xử tồi tệ với cô ta. Vài người rõ ràng là tin cô ta, nhưng chính chuyện cậu ấy không giết cô ta chứng minh cậu ấy là người có sức kiềm chế đáng ngưỡng mộ. Nếu ta mà có chồng, mà dĩ nhiên là ta không có nhé, và ta làm những chuyện mà Melissa làm, mà dĩ nhiên là ta chẳng bao giờ làm đấy, chồng ta thể nào cũng đánh ta. Vì thế nếu Wakefield đánh Melissa, mà ta không biết chắc là cậu ấy có làm không, cậu ấy có lý do còn hơn là chính đáng để làm thế. Cháu có thể tin lời ta về chuyện đó.” 

Victoria nghĩ đến những lúc nàng thấy Jason giận dữ, lúc cơn phẫn nộ kìm nén lộ ra trong mắt hắn và sức mạnh huỷ diệt khủng khiếp đôi khi nàng thoáng nhận ra dưới vẻ bề ngoài thanh lịch của hắn. Một bức tranh thoáng qua tâm trí hoảng loạn của nàng – hình ảnh một phụ nữ gào thét khi hắn đánh cô ta vì một sự vi phạm quy tắc riêng của hắn thật nhỏ nhặt nào đó. “Điều gì,” nàng thì thào khản đặc, “Melissa đã làm điều gì vậy?” 

“Ờ, không có cách nào tốt đẹp để nói về điều đó cả. Sự thật là cô ta bị bắt gặp đi cùng những người đàn ông khác.” 

Victoria rùng mình. Hầu như mọi phụ nữ hợp thời ở London đều bị nhìn thấy đi cùng những người đàn ông khác. Đó là một lối sống mà những quí bà đã kết hôn có bồ trẻ của họ. “Và anh ấy đánh chị ta vì điều đó ư?” nàng thì thào yếu ớt. 

“Chúng ta không biết cậu ấy đánh hay không,” Cô Flossie chỉ ra một cách chuẩn xác. “Thực sự ta nghi ngờ điều đó. Ta từng nghe một quí ông chỉ trích Jason – sau lưng cậu ấy, dĩ nhiên, vì không ai đủ can đảm mà chỉ trích thẳng vào mặt cậu ấy – ông ta chỉ trích Jason vì đã làm ngơ hành vi của Melissa.” 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: