truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Một Lần Và Mãi Mãi – Chương 05 Part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 5

Ánh mặt trời tràn vào phòng qua những ô cửa sổ mở và làn gió nhẹ thổi vào, nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt Victoria. Đâu đó dưới kia, tiếng vó ngựa lóc cóc trên con đường lát đá, và hai chú chim cùng đậu xuống trên bậu cửa sổ, chí choé cãi nhau về chủ quyền lãnh thổ. Tiếng liếp chiếp giận dữ của chúng chậm chạp xuyên thấu giấc ngủ mê của Victoria, đưa nàng ra khỏi giấc mơ quê nhà hạnh phúc. 

Vẫn đang nửa mê nửa tỉnh, nàng quay người nằm sấp lại, vùi mặt vào trong gối. Thay vì chất vải ram ráp phủ lên chiếc gối của nàng ở nhà, và mùi xà phòng, mùi nắng, má nàng gặp phải vải lụa trơn tru. Mơ hồ nhận thấy rằng nàng không phải đang nằm trên chiếc giường của mình và mẹ đang ở dưới nhà lo bữa sáng, Victoria nhắm chặt mắt lại, cố lấy lại những giấc mơ bình yên của nàng, nhưng đã quá muộn rồi. Miễn cưỡng, nàng quay đầu lại và mở choàng đôi mắt. 

Trong ánh sáng rực rỡ giữa buổi sáng, nàng nhìn lên những tấm rèm màu xanh và bạc bao quanh giường nàng như là một cái kén bằng lụa, và tâm trí nàng bỗng dưng bừng tỉnh. Nàng đang ở Wakefield Park. Nàng đã ngủ một mạch qua đêm. 

Gạt món tóc bù xù ra khỏi mắt, nàng kéo mình ngồi dậy và dựa ra sau gối. 

“Buổi sáng tốt lành, thưa cô,” Ruth nói. Cô đang đứng ở phía bên kia giường. 

Victoria nén một tiếng kêu sửng sốt. 

“Em không định làm cô giật mình,” cô hầu bé nhỏ vội vã xin lỗi, “nhưng mà Tôn ông đang ở dưới nhà và ông bảo hỏi cô có muốn ăn sáng cùng ông không.” 

Phấn chấn vì cái tin người bác họ công tước của nàng thực sự muốn gặp nàng, Victoria hất tung tấm chăn ra. 

“Em đã là phẳng váy áo cho cô rồi,” Ruth nói và mở tủ áo ra. “Cô muốn mặc chiếc nào ạ?” 

Victoria chọn chiếc đẹp nhất trong 5 chiếc—một chiếc áo dài vải mut xơ lin màu đen, cổ vuông cắt trễ, được tô điểm bằng những bông hồng trắng nhỏ xíu mà nàng đã cẩn thận thêu vào hai tay áo và suốt đường gấu váy trong cuộc hành trình dằng dặc. Từ chối đề nghị giúp mặc áo của Ruth, Victoria kéo chiếc váy phủ lên váy lót và thắt giải lưng rộng màu đen quanh eo nàng. 

Trong khi Ruth xếp giường và thu dọn căn phòng không một tì vết lại, Victoria ngồi vào chiếc ghế trước bàn trang điểm và chải mái tóc của nàng. “Tôi đã sẵn sàng,” nàng bảo với Ruth khi nàng đứng dậy, mắt nàng sáng lên hy vọng và đôi má rực lên màu hồng mạnh khoẻ. “Cô có thể cho tôi biết tìm… ờ… Tôn ông ở đâu không?” 

Chân Victoria bước ngập trong tấm thảm đỏ dày khi Ruth dẫn nàng đi xuống theo chiếc cầu thang cẩm thạch uốn cong và băng qua tiền sảnh đến chỗ hai người hầu đang đứng canh bên hai cánh cửa gỗ gụ chạm khắc tinh xảo. Trước khi nàng có đủ thì giờ để thở ra một hơi lấy lại bình tĩnh, người hầu đẩy cánh cửa mở ra không một tiếng động, và Victoria thấy mình bước vào một căn phòng có lẽ là dài đến 30 mét, chính giữa là một chiếc bàn gụ nằm dưới ba chùm đèn treo với những chuỗi pha lê rủ xuống. Mới đầu nàng nghĩ căn phòng trống không khi nàng đưa mắt nhìn những chiếc ghế lưng cao bọc nhung màu hoàng kim xếp hai bên chiếc bàn dài dằng dặc. Và sau đó nàng nghe tiếng sột soạt của những tờ giấy phát ra từ chiếc ghế ở đầu bàn. Không thể nhìn thấy người ngồi trong đó, nàng bước chầm chậm vòng sang một bên và dừng lại. “Buổi sáng tốt lành,” nàng dịu dàng nói. 

Mái đầu của Charles ngoảnh lên và ông nhìn nàng, mặt ông trở nên tái nhợt. “Ôi Chúa toàn năng!” ông thở ra, và chậm rãi đứng dậy, ông đăm đăm nhìn cô gái trẻ đẹp một cách kỳ lạ trước mặt ông. Ông nhìn thấy Katherine, chính xác như cái cách mà nàng xuất hiện bao nhiêu năm trước. Đẹp xiết bao, đáng yêu xiết bao, ông nhớ lại khuôn mặt đẹp không thể tin nổi với cặp lông mày cong quyến rũ, đôi mi dày viền lấy cặp mắt màu xanh ngọc bích mở to lóng lánh. Ông nhận ra khuôn miệng cười mềm mại đó, cánh mũi nhỏ thanh tú đó, vết lõm nhỏ mê hoặc trên chiếc cằm bướng bỉnh đó, và mái tóc dày rực rỡ một màu vàng-đỏ cuồn cuộn tuôn xuống đôi bờ vai đó. 

Để tay trái lên lưng ghế để làm mình bình tâm lại, ông chìa bàn tay phải run rẩy của mình về phía nàng. “Katherine—” ông thì thầm. 

Victoria ngập ngừng đặt tay mình vào lòng bàn tay mở ra của ông, và những ngón tay dài của ông xiết chặt quanh tay nàng. “Katherine,” ông lại thầm thì khản đục, và Victoria nhìn thấy ánh lấp lánh của những giọt lệ trong đôi mắt ông. 

“Tên mẹ con là Katherine,” nàng dịu dàng nói. 

Nắm tay ông thắt chặt trên tay nàng gần như là đau đớn. “Vâng,” ông thì thầm. Ông đằng hắng và giọng ông trở nên bình thường hơn. “Vâng, chắc chắn rồi,” ông nói, và lắc đầu như là để xua tan điều đó. Ông cao một cách đáng ngạc nhiên, và rất gầy, với đôi mắt màu nâu lục đang nhìn ngắm nét mặt nàng trong từng chi tiết. “Như thế là,” ông nhanh nhẹn nói, “con là con gái của Katherine.” 

Victoria gật đầu, không chắc chắn lắm là nên hiểu ông như thế nào. “Tên con là Victoria.” 

Một nỗi đau đớn kỳ dị sáng lên trong mắt ông. “Ta là Charles Victor Fielding.” 

“Con – con hiểu,” nàng lầm bầm. 

“Không,” ông nói. “Con không thể hiểu.” ông mỉm cười, một nụ cười dịu dàng lấy đi bớt của ông hàng chục tuổi. “Con không hiểu tí nào.” Và rồi, không báo trước, ông ôm nàng vào lòng trong một vòng tay thật chặt. “Chào mừng con đã về nhà, nào con,” ông nói bằng giọng nghẹn ngào cảm xúc khi ông vỗ vỗ sau lưng nàng và lại ôm nàng thật chặt. “Chào mừng.” Và Victoria cảm thấy kỳ cục như là nàng đã về nhà thật sự. 

Ông buông nàng ra với một nụ cười ngượng ngập và kéo một chiếc ghế ra cho nàng. “Chắc con phải đói ngấu rồi. O’Malley!” ông nói với anh người hầu đang chôn chân cạnh chiếc bàn chất đầy những chiếc đĩa bạc đậy kín bên cạnh tường. “Chúng tôi chết đói cả rồi.” 

“Vâng, Tôn ông,” Anh hầu nói, quay qua một bên và bắt đầu dọn ra hai chiếc đĩa. 

“Ta thành tâm xin lỗi vì đã không cho xe đến chờ con khi con đến,” Charles nói. “Ta chả bao giờ lại mơ là là con lại đến sớm thế- tàu từ Mỹ thường đến muộn, ta nghe nói thế. Nào, vậy, con đi đường bình an chứ?” ông hỏi nàng trong khi người hầu đặt chiếc đĩa đầy trứng, khoai tây, cật, thịt jam bông, và những ổ bánh kiểu Pháp giòn tan trước mặt nàng. 

Victoria nhìn dãy dao nĩa mạ vàng hai bên đĩa của nàng và thầm cầu nguyện biết ơn người mẹ của nàng vì đã dạy cho nàng và Dorothy biết cách sử dụng đúng đắn cho mỗi loại. “Vâng, một chuyến đi rất dễ chịu ạ,” nàng mỉm cười trả lời, rồi nói thêm với một chút e lệ rụt rè,“—thưa Tôn ông.” 

“Lạy trời,” Charles tủm tỉm nói, “Ta không nghĩ là chúng ta cần phải long trọng như thế. Nếu vậy thì ta sẽ phải gọi con là Nữ bá tước Langston hay Công nương Victoria. Ta không thích thế chút nào, con biết không – Ta thích gọi ta là ‘Bác Charles’ còn con là ’Victoria’ hơn. Con thấy sao?” 

Victoria thấy mình đáp lại sự nồng hậu của ông bằng sự thương mến đã ăn sâu trong trái tim nàng. “Con thích thế lắm. Con chắc là sẽ chẳng bao giờ nhớ trả lờikhi được gọi là Nữ bá tước Langston—dù đó là ai—và Công nương Victoria nghe cũng chẳng giống con tí nào.” 

Charles nhìn nàng một cách kỳ lạ khi ông trải khăn ăn lên đùi. “Nhưng con là cả hai người đó. Mẹ con là con gái độc nhất của ông bà Bá tước Langston. Họ mất khi mẹ con còn nhỏ, nhưng tước hiệu của họ là tước hiệu gốc Scotland và nó được chuyển cho mẹ con. Con là con gái đầu của bà ấy; vì thế tước hiệu ấy bây giờ là của con.” 

Đôi mắt xanh của Victoria lấp lánh vì thích thú. “Và con phải làm gì với nó?” 

“Làm những gì tất cả chúng ta làm,” ông nói, và cười nhỏ. “Phô trương nó.” Ông ngừng lại trong khi O’Malley khéo léo đẩy một cái đĩa vào trước mặt ông. “Thực ra, ta nghĩ có một điền trang nhỏ ở Scotland mà có thể gắn cùng với tước hiệu. Có thể không. Mẹ con đã nói gì với con?” 

“Không gì hết. Mama không bao giờ nói về nước Anh hay về cuộc sống của mẹ ở đây. Dorothy và con đã luôn luôn cho rằng mẹ … ờ … là một người bình thường.” 

“Không có gì gọi là ‘bình thường’ về mẹ con hết,” ông nói một cách nhỏ nhẹ. Victoria nghe thấy dấu xúc cảm trong giọng ông và thắc mắc về điều đó, nhưng khi nàng bắt đầu hỏi ông về cuộc sống của mẹ nàng ở Anh, ông lắc đầu và nói thật nhẹ nhàng, “Một ngày nào đó ta sẽ kể con nghe về … mọi thứ. Nhưng bây giờ thì chưa. Bây giờ thì, chúng ta làm quen nhau đã nhé.” 

Một giờ trôi qua nhanh không tưởng được khi Victoria trả lời những câu hỏi khéo léo của Charles. Khi bữa sáng vừa xong, nàng nhận ra là ông đã êm ái góp nhặt từ nàng một bức tranh chính xác về cuộc sống của nàng, cho đến tận khi nàng xuất hiện trước cửa nhà ông với một chú heo con kêu eng éc trong tay. Nàng đã kể ông nghe về những người dân làng ở bên nhà, về cha nàng, về Andrew. Vì lý do nào đó mà nghe về hai người có vẻ như đã làm ông buồn lòng, tuy vậy hai người lại là những người tỏ ra làm ông quan tâm nhất. Về mẹ nàng, ông cẩn thận không hỏi đến. 

loading...

“Ta thú nhận là ta hơi rối về vấn đề đính ước giữa con và anh chàng Andrew Bainbridge,” ông nói khi nàng kết thúc, trán ông hằn một nếp nhăn sâu. “Bức thư ta nhận từ người bạn của con, bác sỹ Morrison không nhắc gì đến điều đó cả. Ngược lại một chút – ông ấy nói con và em gái con là đơn độc trên đời. Cha con đã ban phúc cho cuộc đính ước này chưa?” 

“Có và không,” Victoria nói, tự hỏi không biết tại sao ông lại có vẻ thất vọng về điều này như vậy. “Bác thấy đấy, con và Andrew đã quen biết nhau mãi rồi, nhưng Papa cứ khăng khăng rằng con phải được 18 tuổi trước khi con chính thức đính hôn. Cha cảm thấy đó là một cam kết quá nghiêm túc cho một cô gái trẻ hơn thế thực hiện.” 

“Ông ấy thật khôn ngoan,” Charles đồng ý. “Tuy nhiên, con được 18 trước khi cha con qua đời, và tuy thế con vẫn chưa chính thức đính hôn cùng Bainbridge, đúng không?” 

“À, vâng.” 

“Bởi vì cha con vẫn không cho phép?” 

“Không hoàn toàn như thế. Ngay trước sinh nhật của con, Bà Bainbridge—người mẹ goá bụa của Andrew—đề xuất với cha con rằng Andrew nên đi một chuyến du khảo ngắn khắp Châu Âu để kiếm chứng lại giao ước của chúng con đối với nhau, và để cho anh ấy điều mà bà ấy gọi là một sự ‘vùng vẫy cuối cùng’. Andrew nghĩ ý tưởng đó thật là bậy bạ, nhưng cha con lại đồng ý hoàn toàn với bà Bainbridge.” 

“Ta nghe như cha con vô cùng miễn cưỡng để cho con lấy chàng trai trẻ ấy. Rốt cuộc thì các con đã biết nhau hàng năm trời rồi, vì thế thực sự không cần phải kiếm chứng lại giao ước của các con đối với nhau. Chuyện đó nghe như là một cái cớ, không phải là lý do. Vì thế, ta ngờ là mẹ của Andrew cũng phản đối cuộc phối ngẫu này.” 

Vị công tước nói nghe như là ông đã toàn tâm toàn ý chống lại Andrew, điều làm cho Victoria không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giải thích toàn bộ sự thật rối rắm này. “Papa không nghi ngại gì về việc Andrew sẽ là một người chồng tuyệt vời của con. Tuy nhiên cha lại có những e dè nghiêm túc về cuộc sống với mẹ chồng tương lai của con. Bà ấy là goá bụa, bác thấy đấy, và rất phụ thuộc vào Andrew. Bên cạnh đó, bà ấy dễ dàng mắc mọi thứ bệnh tật làm cho bà ấy xấu tính thế nào ấy.” 

“À,” vị công tước nói vẻ thông hiểu. “Những cơn bệnh của bà ấy nghiêm trọng đến thế nào?” 

Đôi má Victoria nóng bừng lên. “Căn cứ vào những gì mà cha con nói với bà ấy vào một dịp có mặt con, bệnh của bà ấy chỉ giả vờ. Khi bà áy còn rất trẻ, quả thực là bà ấy có một quả tim hơi yếu, nhưng Papa nói ra khỏi giường sẽ giúp bà ấy nhiều hơn so với việc cứ nằm trong đó mà chìm đắm trong việc thương thân. Họ – họ không thích gì nhau mấy, bác thấy không.” 

“Ừ, và ta có thể hiểu tại sao!” Công tước cười thầm. “Cha con hoàn toàn đúng khi phản đối cuộc hôn nhân như thế của con, con yêu. Cuộc đời con sẽ rất bất hạnh.” 

“Nó sẽ không bất hạnh một chút nào,” Victoria cứng cỏi nói, quyết tâm sẽ lấy Andrew dù có hay không có sự đồng ý của công tước. “Andrew nhận ra là mẹ anh ấy dùng bệnh tật để mà cố thao túng anh ấy, và anh ấy sẽ không để cho điều đó ngăn cản anh ấy làm những gì anh ấy muốn. Anh ấy đi chuyến du khảo đó chỉ bởi vì cha con khăng khăng là anh ấy nên đi.” 

“Con nhận được nhiều thư từ anh ta chứ?” 

“Chỉ có một thôi, nhưng bác thấy đấy, anh ấy đi châu Âu có nửa tháng trước tai nạn của cha mẹ con 3 tháng trước, và cũng mất gần chừng đó thời gian để gửi và nhận thư từ châu Âu. Con đã viết cho anh ấy, kể cho anh ấy biết chuyện đã xảy ra, ngay trước khi con lên tàu đi Anh để chỉ cho anh ấy con đến đâu ở đây. Con mong là ngay bây giờ anh ấy đang trên đường về nhà, nghĩ là anh ấy đang đến đón con. Con muốn ở lại New York và chờ anh ấy trở về, nhưng bác sỹ Morrison không chịu nghe chuyện đó. Ông ấy bị thuyết phục bởi những lý do nào đó cho rằng tình cảm của Andrew sẽ không chịu được thử thách của thời gian. Không nghi ngờ gì là Bà Bainbridge đã nói với ông ấy điều gì đó đại loại thế, đấy là loại chuyện bà ấy sẽ làm, con cho là vậy.” 

Victoria thở dài vànhìn ra ngoài cửa sổ. “Bà ấy thích Andrew cưới ai đó quan trọng hơn là con gái của một bác sỹ không một xu dính túi.” 

“Hoặc tốt hơn hết là cậu ta không lấy ai hết và cứ bị cột chặt bên giường bà ấy?” Vị công tước bày tỏ ý kiến, đôi lôngmày của ông nhướng lên. “Một bà goá giả bệnh nghe như là kiểu người rất độc đoán, rất ích kỷ đối với ta.” 

Victoria không thể phủ nhận điều đó, nên thay vì trách móc mẹ chồng tương lai của nàng, nàng im lặng một cách độ lượng về vấn đề đó. “Một vài gia đình trong làng sẵn lòng cho con ở lại với họ cho đến khi Andrew quay về, nhưng giải pháp đó không phải là một giải pháp tốt. Trong tất cả mọi chuyện, nếu Andrew trở về và thấy con ở với họ, anh ấy sẽ nổi giận.” 

“Với con?” Công tước hỏi, nhăn mặt vì bực bội với Andrew tội nghiệp. 

“Không, với mẹ anh ấy, vì đã không kiên quyết để con ở với bà thay vì thế.” 

“Ồ,” ông nói, nhưng cho dù lời giải thích của nàng đã hoàn toàn miễn trừ cho Andrew khỏi bất kỳ lời buộc tội nào, Charles vẫn có vẻ thất vọng làm sao đó với chuyện ấy. “Anh chàng nghe có vẻ như là một tấm gương mẫu mực về đức độ ở thôn quê,” ông khẽ nói. 

“Bác sẽ thích anh ấy rất nhiều,” Victoria mỉm cười dự đoán. “Anh ấy sẽ đến đây đón con về nhà, rồi bác sẽ thấy.” 

Charles vỗ về bàn tay nàng. “Hãy quên anh chàng Andrew đi và hãy vui mừng vì con đang ở đây, nước Anh. Nào, nói ta nghe con thích nhiều chừng nào những …” 

Victoria nói với ông nàng thích những gì nàng nhìn thấy rất nhiều, và Charles đáp lại bằng cách miêu tả về cuộc sống mà ông đã dự định thu xếp cho nàng ở đây. Để bắt đầu, ông muốn nàng có một tủ áo mới và một cô hầu được huấn luyện để giúp đỡ nàng. Victoria đang chực chối từ khi nàng nhìn thấy một bóng người kinh khủng, tối tăm sải bước về phía bàn với vẻ hung tợn nguy hiểm bao trùm lặng lẽ, chiếc quần chẽn da hoẵng làm nổi lên đôi chân săn chắc của hắn, chiếc áo sơ mi trắng mở để hở chiếc cổ rám nắng. Sáng nay, hắn có vẻ còn cao hơn nàng đã tưởng hôm qua, dong dỏng và rắn rỏi một cách đầy uy vũ. Mái tóc đen dầy của hắn hơi xoăn, khuôn miệng khắc nghiệt trông như được tạc một cách tinh xảo. Thực sự là nếu không vì cái vẻ quyền uy ngạo mạn đã in dấu trên đường quai hàm cáu kỉnh và vẻ chua chát trong đôi mắt xanh lạnh giá của hắn, Victoria ắt đã nghĩ hắn gần như là đẹp trai đến nghẹt thở. 

“Jason!” Charles nồng nhiệt nói. “cho phép ta giới thiệu anh với Victoria. Jason là cháu ta,” ôngnói thêm với Victoria. 

Cháu! Nàng đã hi vọng hắn chỉ là một người khách, nhưng hắn ta lại là một người bà con có lẽ là đang sống với Charles, giờ nàng mới nhận ra. Chuyện này làm Victoria cảm thấy gần phát bệnh, đồng thời niềm kiêu hãnh của nàng bắt nàng hất cằm lên và bình thản đón ánh mắt độc địa của Jason. Xác nhận lời giới thiệu sơ lược ấy bằng một cái gật đầu cộc lốc, hắn ngồi xuống đối diện với nàng và nhìn O’Malley. “Liệu cái hi vọng còn chút thức ăn sót lại là quá nhiều không?” 

Anh hầu rõ ràng là sợ cuống lên. “Tôi—không, đức ông. Không có. Nghĩa là, có đủ để ăn, nhưng có lẽ không đủ nóng. Tôi sẽ đi xuống nhà bếp ngay bây giờ và bảo đầu bếp làm món gì đó nóng và tươi ngon.” Anh ta chạy bổ ra ngoài. 

“Jason,” Charles nói, “Ta vừa mới đề xuất với Victoria rằng cô ấy phải có một cô hầu thích hợp và một tủ áo thích hợp hơn cho…” 

“Không,” Jason thẳng thừng nói. 

Nhu cầu khẩn thiết phải chuồn đi của Victoria tăng lên sau từng giây một. “Nếu bác tha lỗi cho con, bác Charles,” nàng nói, “con – con có chút việc phải làm.” 

Charles nhìn sang nàng một cái nhìn vừa hàm ơn, vừa hối lỗi và lịch sự đứng dậy khi nàng rời chỗ, nhưng người cháu khó chịu của ông thì chỉ ườn mình ra sau ghế, nhìn nàng đi ra với một nỗi chán ghét. 

“Victoria chẳng có lỗi gì cả,” Charles mào đầu khi người hầu sắp sửa đóng cánh cửa sau lưng Victoria. “Con phải hiểu điều đó.” 

“Thực thế ư?” Jason đáp trả một cách chua chát. “Và cái con bé ăn mày lải nhải đó hiểu rằng đây là nhà tôi và tôi không muốn có cô ta ở đây chứ?” 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: