truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đời một kiếp – chương 18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 18: Ván bài thắng thua (3)

Edit: Nguyệt Sắc

 

Thẩm Gia Minh cũng không muốn việc này lan rộng, đi ra cửa cầu thang gọi hai người đến, phân phó dọn dẹp sạch sẽ nơi này. Khi có ánh sáng chiếu vào, Nam Bắc thấy dấu giày cao gót màu đỏ trên mặt đất.

Những người bị tập kích này hắn là liều lĩnh tìm cách để lại vết máu trên người cô ta.

Nhưng mà chỉ có nơi này mới có.

Nói cách khác, cô ta có thể đã cởi giày cao gót ra mà đi.

Tầng bốn của du thuyền đều là sòng bạc, rạp hát, nhà ăn cùng bể bơi, tất cả đều đông người. Người hỗn loạn như vậy, một cô gái trên người có vết máu chắc hẳn sẽ không chọn nơi đông người mà đi vào, có lẽ theo đường dành cho nhân viên mà rời đi.

Nam Bắc nhìn mắt Thẩm Gia Minh.

Những người xử lý ở đây hẳn là đã nhanh chóng truyền lời đến Chu Sinh. Cô lại muốn đi trước Chu gia một bước, tìm ra dấu vết để có thể biết rõ ràng chuyện gì đã xảy ra. Dù sao cũng xảy ra chuyện giết người, trên này có nhiều người gần gũi với cô, cô không muốn họ có nguy hiểm.

Thẩm Gia Minh nhìn cô, ngầm hiểu nói: “Chờ anh một phút, anh đã cho người mang tới một cái áo sơmi sạch sẽ.”

Cô cười rộ lên: “Lạnh?”

“Có một chút.”

Lúc hai người đang nói đã có người tiến vào, Thẩm Gia Minh cởi bỏ áo sơmi ướt đẫm mặc vào áo mới, cầm theo một khẩu súng lục, cùng đi qua cửa ngăn cách dành cho nhân viên rồi xuống dưới.

Thẩm Gia Minh trước khi lên thuyền đã xem qua bản vẽ bố trí toàn thuyền. Từ phòng nhân viên, hai người đi qua nhà ăn cùng phòng giải trí vào cabin. Trong phòng giặt quần áo có tiếng nói của nhân viên truyền ra. Đến trước phòng bơm nước và phòng điện thì cả hai đều khóa. Thẩm Gia Minh khom người đi trước mười bước, sờ soạng một hồi rồi bắt tay mở cửa.

Cửa mở, một tiếng còi vàng lên, Thẩm Gia Minh đứng che chắn trước người Nam Bắc.

Cửa phòng giặt đồ bỗng nhiên mở ra, Nam Bắc che cái cửa, sau đó lui dần về con đường dành cho nhân viên.

Trong bóng đêm, tiếng bước chân dần dần tới gần.

Cô nhẹ nhàng nín thở.

Rất nhanh, tiếng bước chân, lại dần dần xa.

Nam Bắc thở ra một hơi, dựa vào vách tường của khoang thuyền, đợi cho nhân viên hoàn toàn rời đi mới lặng lẽ trở về cabin, nhìn thấy Thẩm Gia Minh cũng đi ra từ phòng áp suất.

Toàn bộ khoang thuyền có 6 phòng áp suất, chỉ có một phòng cửa mở. Hai người đi theo căn phòng này nhưng không thấy chút manh mối nào. Theo lý thuyết, chỉ cần cô gái kia đi qua nơi này thì nhất định sẽ để lại dấu vết.

Hai người không ngừng tìm kiếm ở các cánh cửa, bỗng nhiên Nam Bắc dừng lại.

Tất cả cửa phòng ở hai bên đường này đều có đèn, chỉ có một phòng là không có, nếu bình thường, Nam Bắc tuyệt đối sẽ không nghi ngờ gì. Vừa rồi cô có đi qua một lần, tất cả các cánh cửa đều có đèn bình thường, nói cách khác, phòng này mới tắt đèn.

Cô lấy ra một lưỡi dao mỏng manh tinh tế từ trong người, giấu trong lòng bàn tay. Thẩm Gia Minh thấy động tác của cô cũng lấy súng ra. Hai người nhìn nhau vài giây, tranh luận xem ai vào trước.

Về điểm ấy, cô vĩnh viễn thua.

Thẩm Gia Minh vặn tay vịn cửa, cả hai một trái một phải xông vào, ngay khi Nam Bắc muốn xoay người đóng cửa thì cánh cửa lại bị đẩy mạnh. Nhờ chút ánh sáng cuối cùng, cô thấy được một họng súng đen ngòm trực tiếp để ở trán Thẩm Gia Minh đồng thời súng của Thẩm Gia Minh cũng chỉa vào người đó.

Mà lưỡi dao trong tay cô cũng đã đặt lên cổ hắn.

Trong phòng không có ánh sáng, bây giờ cô không nhìn thấy cái gì.

Đến khi chạm vào làn da của người kia, ngón tay run rẩy. Thẩm Gia Minh bị súng chĩa vào, người kia bị dao kề cổ bị súng chĩa vào đầu, còn có cô. Trong ba người, cô lại là người hô hấp nặng nề nhất.

“Trình Mục Dương.” Nam Bắc nhẹ giọng nói.

Cô không biết.

Có phải do da thịt gần gũi tiếp xúc quá nhiều, ngay tại thời điểm chạm đến đối phương, cô như có giác quan thứ sáu. Liền cảm giác giác đây là hắn, cho dù tối đen không thấy được năm ngón tay hắn, cho dù chỉ có 1 ít ánh sáng nhợt nhạt từ khe cửa dưới chân….

Lúc cô lên tiếng, cảm giác được người kia thả tay xuống.

Nam Bắc không rút dao về nhưng hắn đã thu hồi súng.

“Không nên cử động.” Trình Mục Dương nói với cô, “Chúng ta đang đứng trên bom, không biết trên mặt đất còn cái gì không.” Cô dạ, thu hồi lưỡi dao, mu bàn tay lướt qua cánh tay hắn.

Ánh mắt bắt đầu thích ứng với bóng tối tối, dần dần có thể nhìn thấy hình dáng hắn.

Hắn lặng yên không một tiếng động vươn tay, nhẹ nhàng ôm thắt lưng cô.

Ở một khác của căn phòng truyền đến âm thanh, âm thanh của một người đàn ông xa lạ: “Ông chủ, thứ này thật tốt a, có thể lấy lại sử dụng được không?”

Giọng nói nhỏ dần, từ nồi hơi đi ra hai người.

Nam Bắc có thể thấy là một nam một nữ.

Nhìn qua, cảm thấy quen thuộc.

Một người trong đó cầm cái đồng hồ và quơ quơ cái hộp màu đen. Sau đó buông tay lấy ra từ trong người một thứ gì đó, bật lên, chiếu sáng hơn nửa căn phòng này. “Thật ngại quá, lúc nãy vội vàng gỡ kíp nổ nên không chiếu sáng cho mọi người.” Nói chuyện là người đàn ông, mang mắt kinh rất nhã nhặn.

Bốn phía là nồi hơi đang vận động phát ra tiếng vang rất lớn.

Cô rốt cuộc cũng nhìn thấy rõ xung quanh. Thẩm Gia Minh vẫn chĩa súng như cũ vào Trình Mục Dương, mà Tiểu Phong ôm một khẩu súng đứng phía sau đang nhắm vào Thẩm Gia Minh. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ lại đứng phía sau.

Cô thậm chí không dám tưởng tượng, nếu người đứng đây không phải là Trình Mục Dương.

Kết quả cuối cùng không biết sẽ thế nào.

Trình Mục Dương không thèm để ý đến khẩu súng của Thẩm Gia Minh, vẫy tay với Tiểu Phong ý bảo đã xong chuyện, Tiểu Phong do dự một chút, sau đó vâng lời hạ súng.

“Chúng tôi đuổi theo một người phụ nữ.” Trình Mục Dương vươn hai ngón tay nhẹ nhàng đẩy họng súng của Thẩm Gia Minh ra, “Hai người sao lại đến đây?”

Thẩm Gia Minh nhìn mặt hắn: “Chúng tôi cũng đuổi theo một người phụ nữ.”

Hai người, lúc nãy vừa chơi với nhau một ván bài.

Sau đó lại có duyên cùng nhau chĩa súng vào đối phương.

Nam Bắc nhìn bốn phía, không thấy một thi thể nào: “Khi nãy anh nói có người đập vỡ đèn, người đâu?”

Người gỡ kíp nổ giương mắt nhìn nồi hơi.

Bị ném vào bếp lò? Cô không thể tin được.

“Ở phía trên.” Trình Mục Dương trả lời cô.

Chu Triết theo tầm mắt của hắn nhìn qua, quả nhiên là trên đỉnh của nồi hơi. Bên trên nồi hơi này nhiệt độ rất cao, có thể nướng chín da thịt của bất kỳ ai, cô liếc mắt nhìn Trình Mục Dương một cái.

Trình Mục Dương tựa hồ hiểu được cô suy nghĩ cái gì, nhẹ nhàng vuốt cằm nói: “Chắc là đã chết.”

“Tự cô ta nhảy lên sao?”

“Uh .”

Chị họ A Mạn của Trình Mục Dương dường như không chịu nổi hai người đứng đây nói chuyện phiếm, cất giọng nói: “Cô ta vào phòng thấy chúng tôi thì tự tay đập vỡ cái đèn rồi chính mình nhảy lên đó.” Cô nghĩ nghĩ lại nói. “Cô ta hẳn là sợ chúng tôi phá hỏng thiết bị nổ trong này nên mới đập vỡ cây đèn kéo dài thời gian, về việc vì sao lại nhảy lên trên lò hơi…” Cô nhún vai, tỏ vẻ khó giải thích.

Trình Mục Dương nở nụ cười nhẹ: “Kíp nổ chỉ có 3 phút, đập cây đèn là phương pháp tốt nhất. Đáng tiếc, bên cạnh bọn anh có một cao thủ gỡ bom.”

3 phút?

Nam Bắc có chút kinh ngạc, nhìn người đàn ông nhã nhặn kia.

Cô không có nghi ngờ gì về lời nói của họ. Ngẩng đầu đánh giá nồi hơi cùng bốn vách tường, nếu đi lên trên kia chắc cũng bị nướng chín, mà xung quanh không có khe hở nào.

loading...

Ngay khi cô đang xuất thần, bỗng nhiên có một đôi bao tay chịu nhiệt đưa qua.

“Phòng cháy, chịu nhiệt.” Người đàn ông nhã nhặn nhìn cô nóng lòng muốn thử như vậy thì cười tủm tỉm giải thích.

Nam Bắc không khách khí nhanh chóng mang vào, đi đến nồi hơi bắt lấy cái thang trèo lên.

Bởi vì cô mặc váy nên mọi người tự giác nhìn đi chỗ khác, ngay cả Thẩm Gia Minh cũng vậy.

Chỉ có Trình Mục Dương vẫn nhìn cô như cũ.

Nam Bắc nhanh chóng trèo lên đỉnh nồi, một chân đặt tại khoang thuyền bắt đầu xem xét.

Một mùi kỳ quái bay vào trong mũi…Nam Bắc nhẹ nhàng nhăn mày, nhìn người trước mặt.

Người phụ nữ trước mắt nằm cuộn người, trong tay ôm quần áo của bản thân, làm da dính vào nồi hơi bị cháy đen.

Cô đưa tay, vén tóc của cô ta lên, là vợ nhỏ của Chu Sinh. Nam Bắc dùng miệng rút một găng tay ra, cẩn thận mở mí mắt của người phụ nữ, chết do hít phải khí đốc. May mắn.

Uống thuốc độc chết, so với bị nướng chết thì tốt hơn nhiều.

Cô cẩn thận kiểm tra lần nữa không thu hoạch thêm được gì thì xoay người nhảy xuống.

“Thấy cái gì?” Thẩm Gia Minh nhìn sắc mặt của cô có vẻ không bình thường thì hỏi.

Cô lắc lắc đầu: “Là vợ nhỏ của Chu Sinh, hơn nữa sau khi lên trên dó thì đã đem quần áo cởi hết.”

“Nơi này có còi báo cháy, cô ta làm vậy hắn là sợ mọi người chú ý.” Trình Mục Dương đưa tay nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán cô. “Bom kia tuy sức công phá nhỏ nhưng đủ để làm tê liệt căn phòng chứa nồi hơi này.”

“Cô ấy vì sao muốn cho nổ nơi này?”

Cô không nghĩ là có người muốn khủng bố, nhưng muốn cho nổ tại sao không trực tiếp cho nổ con thuyền này?

“Nơi này là phòng chứa nồi hơi động lực.” Thẩm Gia Minh đối với sự bố trí trong căn phòng này rất quen thuộc. “Có lẽ sau khi bị phát hiện, cô ta nhanh chóng kích hoạt kíp nổ để phá hư động lực của chiếc thuyền.”

“Chắc là như vậy.” Người đàn ông nhã nhặn bĩu môi với Trình Mục Dương. “Khi cô ta bước vào liền cầm cái hộp kíp nổ này ném vào lò hơi, nếu không phải ông chủ Trình nhanh tay, tôi cũng không thể gỡ kíp nổ được.”

Nam Bắc nghe nói như vậy mới chú ý đến vết bỏng trên tay Trình Mục Dương.

Người chết này, thân phận quá đặc biệt.

Trình Mục Dương phân phó người đi báo cho Chu Sinh, lập tức có quản gia của Chu gia đến thông báo: lão gia đã biết.

Thi thể được hạ xuống, cẩn thận quấn vải đen xung quanh.

Cô bỗng nhiên nghĩ đến một việc.

Người phụ nữ chết rất thê thảm, có lẽ cô ta có chút ít hi vọng rằng sau khi chết căn phòng này sẽ bị hủy diệt toàn bộ, như vậy dáng vẻ chết thảm của cô ta sẽ không có ai nhìn thấy.

Đáng tiếc, cô ta đã chết, căn phòng này vẫn hoàn hảo như trước.

Mà mục đích cuối cùng của cô ta là gì? Vì sao phải liều chết muốn chiếc thuyền này không thể tiến lên phía trước mà phải dừng lại?

Làm khách, khi chủ nhân đã đứng ra giải quyết, cô chỉ có thể yên lặng đợi kết quả.

Có lẽ, Chu Sinh cũng không muốn cho họ biết chân tướng.

“Các vị.” Sau khi di chuyển thi thể, quản gia của Chu gia hạ thấp người đưa bọn họ thiệp mời. “Lão gia nhà chúng tôi muốn mời các vị, ngày mai cùng nhau dùng cơm trưa, xem như là tiệc chia tay.”

Thẩm Gia Minh nhận trước: “Quá khách khí, mặc dù đã xuống thuyền nhưng sau này vẫn có cơ hội qua lại.”

“Tối nay, trễ một chút đại thiếu gia sẽ lên thuyền.” Quản gia bình tĩnh giải thích. “Ý của lão gia là, đại thiếu gia là người trẻ tuổi, hẳn là nên kết thêm nhiều bạn bè cùng thân phận.”

Thế này thật ngoài ý muốn.

Cô phát hiện, càng ngày càng có nhiều điều ngoài ý muốn, xuyên suốt mọi việc lại từ đầu, có lẽ tất cả không phải là ngoài ý muốn.

Chu gia vừa mới rút khỏi ván bài, người là “đại thiếu gia” kia lại lên thuyền trước đêm diễn ra ván bài cuối. Vì cái gì? Muốn làm cái gì? Có thể làm cái gì?

Thiệp mời, vẫn là in màu khắc gỗ như trước.

Cẩn thận tỉ mỉ. Lời mời bất ngờ này, lại có thiệp chuẩn bị tỉ mỉ từ trước.

Cô cùng Trình Mục Dương trở về phòng, thấy chị họ hắn lấy ra hộp thuốc trị thương. Cả người hắn ngồi trên sô pha nhìn cô, chỉ như thế thôi, cô cũng đó có cảm giác bức bách mạnh mẽ.

“A Mạn.” Trình Mục Dương bỗng nhiên nói, “Chị ra ngoài đi, tôi có thể tự làm.”

Ánh mắt A Mạn từ trên người hắn chuyển sang người Nam Bắc.

Nhanh chóng nở nụ cười, đem thuốc giao cho Nam Bắc. Khi nhận thuốc, cô nhìn đến mu bàn tay của A Mạn, giống với Trình Mục Dương, lưng các đốt ngón tay cực kỳ trơn nhẵn, gấp khúc, độ cong xinh đẹp.

Phải luyện quyền hơn mười năm mới có dấu vết này.

Nhiều suy nghĩ lướt qua trong đầu, cô nhớ rõ tay của vợ nhỏ Chu Sinh, rất tinh tế, không giống cao thủ luyện quyền. A Mạn chú ý đến sự khác thường của cô, rút tay về, cười nhẹ: “Em trai của tôi rất thích cô, thích đến nỗi phá vỡ các nguyên tắc.”

A Mạn nói xong, xoay người mà đi.

Sau khi cửa phòng đóng, Nam Bắc mới xoay người đến ngồi xổm trước người Trình Mục Dương. Cô dùng ngón tay nhẹ nhàng thoa thuốc, bôi đều khắp nơi, giống như khi bà lão ở hồ Vạn Đảo bôi thuốc cho cô vậy, kiên nhẫn tỉ mỉ. Sau đó dùng một miếng băng trắng băng lại. Làm xong cô mới ngẩng đầu nhìn hắn.

“Muốn nói cái gì?” Trình Mục Dương thực tự nhiên cúi đầu nhìn cô.

“Vừa rồi trên chiếu bạc, sao anh lại nhắc đến “Ván bài khuynh thành”?”

“Em nghĩ rằng anh lợi dụng để thắng hắn?” Trình Mục Dương trực tiếp hỏi lại cô, mảng vải trắng trong tay chạm vào hai má cô: “Anh không cần thắng thua, chỉ muốn hắn ghen tị, làm cho hắn không thoải mái.”

Nam Bắc cười một cái: “Nói xạo.”

“Anh không lừa em.”

Hắn dùng tay trái không bị thương vòng qua sau lưng Nam Bắc rồi kéo cô vào lòng. Hắn vén tóc cùng áo của cô lên, đặt cô trên sô pha, hôn dọc theo lưng. Thân thể cô dần nóng lên, trong đầu là hình ảnh khi nãy cô dùng dao đặt nơi cổ hắn.

Mà khi đó, hắn lại dùng súng chĩa vào đầu Thẩm Gia Minh.

Nhớ lại như vậy thật không tốt.

Thân thể cô không biết nói dối, trong bóng đêm, có thể bằng xúc giác cảm nhận ra hắn. Không thể trốn tránh sự hấp dẫn, bọn họ không cần trao đổi vẫn có thể nhận ra nhau.

Trình Mục Dương dùng sức vây khốn cô, hai người từ trên sô pha trượt xuống dưới. Đầu gối của cô quỳ trên thảm, một bàn tay hắn xâm nhập vào trong váy. Ngay cả khi có tầng tầng vải vóc ngăn cách, nơi riêng tư của hai người vẫn gắt gao dán chặt, hắn muốn cô, đồng thời cô cũng muốn hắn.

Cô vẫn có nhiều nghi vấn, yếu ớt hỏi: “Vừa rồi, em nhìn thấy những người đó, có phải hay không do chị của anh…” Trình Mục Dương nắm thắt lưng cô từ phía sau tiến mạnh vào.

Động tác xảy ra bất ngờ khiến Nam Bắc thoát ra tiếng rên rỉ.

“Có đau hay không?” Hắn nhẹ giọng hỏi cô.

Cô ừ một tiếng.

Bụng cô để trên sô pha, nắm chặt áo sơmi của hắn, động tác này cũng bị hắn phát hiện.

Trình Mục Dương mạnh mẽ tách hai tay cô ra rồi nắm trong lòng bàn tay của mình. “Là A Mạn làm.” Hắn bắt đầu ở trong thân thể cô chuyển động. “Người phụ nữ kia muốn giết anh, anh chỉ đuổi theo cô ta một tầng. Những chuyện sau đó là ngoài ý muốn.”

Sườn mặt cô dán chặt vào sô pha, nhìn không được phía sau.

Chỉ có ánh sáng mới bắt được khuôn mặt Trình Mục Dương.

Hắn gần như trầm mê nhìn cô, thân mình cúi xuống, chóp mũi chạm vào mặt cô: “Tin những gì anh nói sao?”

—Hết chương 18—

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: