truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm sau cưới – Chương 36 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 36: Vô gian đạo

Hàn Vũ nịnh hót nói: Hạ Anh, chúng ta chơi một
trò chơi đi, tên là…

Trải qua sự tác hợp tỉ mỉ của đám người chúng
tôi, Tần Hạo cuối cùng cũng cùng Tô Tầm lăn trên giường thành công, dĩ nhiên,
không phải là chúng tôi dùng cốc giấy nghe lén, mà là tôi ở cửa nhìn, đến!

Đó là sáng ngày thứ hai sau chuyện xảy ra, đêm
trước tôi còn cố ý đặt đồng hồ báo thức, sáng sớm hôm ấy, ngay cả năm đó thi
tốt nghiệp trung học tôi cũng không nỡ dậy sớm như vậy đâu nha, khó có được lúc
đồng hồ vừa vang lên một giây tôi đã tự động, can tâm tình nguyện lập tức tung
mình rời giường, rửa mặt qua loa sau đó chạy ra khỏi nhà, tính toán chắn giữ
trước cửa chính nhà Tô Tầm, tuyệt không buông tha cơ hội trêu chọc Tần Hạo, mà
lúc vừa chạy ra đến nơi đã thấy có mấy người sớm ngồi chồm hổm ở đó, không ai
khác chính là Lưu Tuấn, Giang Mặc Mặc và Lưu Tĩnh, tôi nhanh chóng tiêu sái đến
bên họ ngồi xuống nhập bọn, sau đó cười gian tà xấu xa ngầm hiểu ý lẫn nhau.

Nhìn xem, tổ viên tiểu đội nghe lén của chúng
tôi ăn ý cỡ nào a!

Cũng kể từ sau chuyện này, tôi khẳng định một sự
thật, đó chính là mấy người chúng tôi mấy thật sự rất nhàm chán, rất ngưu tầm
ngưu, mã tầm mã

*

.

(*Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã: vật hợp theo loài đó
bà con =_=|||)

Cũng may mắn là nhân vật chính không có cô phụ
sự đợi chờ và nỗ lực hy sinh giấc ngủ của chúng tôi, cửa lớn nhà Tô Tầm cuối
cùng sau một lúc cũng mở ra đón sáng sớm, Tần Hạo vẻ mặt hồng hào thỏa mãn nắm
tay Tô Tầm vẻ mặt ngại ngùng đi ra ngoài thấy chúng tôi, mà sau đó, Tần Hạo
liền cháy nhà hôi của, ách, thừa dịp trống rỗng mà vào, ách, tận dụng mọi thứ,
ách, dù sao cũng chính là quang minh chánh đại chuyển vào sống trong nhà Tô
Tầm, danh chính ngôn thuận trở thành người đàn ông, người chủ của căn nhà đó.

Cho nên, vì cảm tạ mấy người chúng tôi đã rút
dao tương trợ, đồng chí Tần Hạo dũng cảm đón nhận sự đùa giỡn và trêu chọc
không chút nào nể tình của chúng tôi, mà để tỏ lòng vui mừng cùng thành ý của
cả tổ, chúng tôi còn cố ý phái “hoàng đế”

(ông tổ chuyên mặc áo vàng)

Lưu Tuấn xuất chinh, chọc cho Tần Hạo cả đem
thiếu dưỡng khí và tụt huyết áp, Hàn Lỗi và Hà Dịch mặc dù không tham dự tiểu
đội của chúng tôi nhưng vẫn gia nhập vào hàng ngũ đùa giỡn Tần Hạo, lão thần
Hàn Lỗi khắp nơi lúc nào cũng ôm lấy tôi, cười cười nói với Tần Hạo, vẻ mặt cố
ý vui mừng: “Làm tốt lắm, hôm nào đến hiện trường thực tế bắt sóng đi, nhất
định sẽ đắt khách”. Lập tức, mặt Tần Hạo “chín mọng”. Thật là khá quá, quá khá!

Nhưng mà, mặc dù trêu chọc thì trêu, hơn nữa còn
trêu rất vui vẻ, nhưng chúng tôi vẫn thật lòng chúc phúc cho bọn họ.

Mấy ngày sau đó, tôi phát hiện Tần Hạo càng khác
thường hơn, vốn trước là trạng thái thôi miên, bây giờ còn lại là đột nhiên
cười khúc khích giữa chừng, hơn nữa còn rất nghiêm trọng, căn bản là một bộ
dáng si ngốc đần độn, làm cho tôi có chút buồn cười.

“Tiểu Hạo Hạo a, cậu cuối cùng là bao nhiêu tuổi
vậy?”

Thừa dịp nghỉ trưa, tôi đem Tần Hạo bắt vào
trong phòng làm việc của Hàn Lỗi nói chuyện phiếm, tôi nhớ anh ta nói mình là
em trai lâu năm của Tô Tầm, mà Tô Tầm lại cùng tuổi với Hàn Lỗi, vậy anh ta
chẳng phải…

“Tôi nhỏ hơn Tiểu Tầm hai tuổi, cô cứ nói đi?”
Tâm tình Tần Hạo đang tốt không có cách nào hình dung nên không hề phản kháng
nickname “Tiểu Hạo Hạo” mà tôi chuyên dùng cho anh ta nữa.

“Vậy là anh thật sự chỉ lớn hơn tôi một tuổi
thôi sao?” Tôi kinh hô.

“Làm sao? Không giống sao?” Tần Hạo nghiến răng
nghiến lợi hỏi.

“Giống chứ…Cực kỳ giống…Ngài đương nhiên là từng
đó tuổi rồi, ngài tuổi trẻ như thế, thoạt nhìn so với tuổi thực còn trẻ gấp
trăm lần, a không, hẳn là nghìn lần mới đúng…”

“…”

Kể từ khi Tần Hạo vào ở trong tầng 15 của chúng
tôi, cả tầng này phải nói là một mảnh phấn hồng, hết sức hài hòa, hết sức rộn
rã.

Bên này, người người chúng tôi tình cảm thân
thuộc, song bên kia, có một người lại vướng vào vấn đề tình cảm cần tôi trợ
giúp.

Hừm! Tôi không phải là bà mối chuyện nghiệp,
hiểu chứ? Tìm tôi hỗ trợ giúp đỡ là rất đắt tiền, hiểu chứ? Tôi muốn lấy tiền
a, lấy tiền a!

Tối hôm đó, khó có được cơ hội chơi búa kéo bao
mà thắng Hàn Lỗi, tôi rất khoái trí đắc ý như đại gia ngồi trên ghế salon đưa
mắt nhìn Hàn Lỗi, ý bảo anh biết điều một chút đem rác ra cửa bỏ đi, đột nhiên,
điện thoại di động bên người lại vang lên, theo tiếng chuông mà phán đoán thì
đây là tin nhắn.

Chẳng lẽ sự vui sướng cùng đắc ý của tôi rõ ràng
như vậy sao, chẳng lẽ đã có người gửi tin nhắn tới chúc mừng tôi có thể thoát
khỏi vận mệnh “vạn năm đi vứt rác” rồi sao?!

Tâm tình rất tốt, tôi nở nụ cười rực rỡ mở tin
nhắn ra, nhưng mà nội dung bên trong dĩ nhiên không phải lời chúc mừng, bởi vì
không thể có chuyện đó được a, đó là tin nhắn thỉnh cầu đến từ anh hai của Hàn
Lỗi – Hàn Vũ gửi tới.

“Em dâu Hạ Anh mỹ lệ, ôn nhu, hào phóng, tâm địa
thiện lương ơi, anh hai của Hàn Lỗi là Hàn Vũ có một chuyện muốn nhờ em, chúng
ta ngày mai có thể gặp mặt không? Địa chỉ: XXXX, thời gian: XX: XX. Nhất định
phải giấu tên tiểu tử Hàn Lỗi kia. Anh tin người tốt bụng như em sẽ không cự
tuyệt anh đâu mà!”

Nhìn nội dung tin nhắn, tôi không khỏi khẽ cau
mày, mặc dù nghi ngờ, nhưng mà vì sự ca ngợi và thành thật của anh ta khi nói
về tôi trong đó, tôi quyết định thỏa mãn yêu cầu của anh ta, gạt Hàn Lỗi đi gặp
anh một hôm.

Cho nên hôm sau, tôi không tiếc trốn việc chạy
tới chỗ hẹn với Hàn Vũ – quán trà sữa đối diện một trường học.

Hàn Vũ ngồi ở chỗ gần cửa sổ, vừa nhìn thấy tôi
vào quán đã khẩn cấp đứng lên vẫy vẫy gọi tôi, rất khoa trương.

Trong quán trà sữa rất ấm áp, cho nên tôi vừa
ngồi xuống không nhịn được phát ra thanh âm rên rỉ thoải mái, Hàn Vũ lại càng
chủ động quan tâm giúp tôi gọi một chén trà sữa nóng, sau đó dùng vẻ mặt kích
động nóng bỏng nhìn tôi.

Uống một hớp trà sữa nóng mỹ vị, tôi đi thẳng
vào vấn đề hỏi: “Có chuyện gì?”

Nghe câu hỏi của tôi, Hàn Vũ thậm chí có chút ít
nhăn nhó, mang theo một tia ngượng ngùng nói: “Em biết Đường Hân không?”

Đường Hân? Cái tên này nghe sao quen tai thế
nhỉ.

Tôi cau mày suy tư, không nhịn được quay đầu
nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lơ đãng bay tới cái tên của trường học trước mặt.

Hả! Đây không phải là trường đại học trước đây
của tôi hay sao! Khó trách một đường chạy tới chỗ này cứ cảm thấy đường quen
thuộc thế! Từ đó suy ra, Đường Hân trong miệng của Hàn Vũ sẽ không phải là cái
người mà tôi quen biết kia chứ?!

“Đường Hân mà anh nói là cái người em quen sao?”
Tôi không nhịn được quay đầu cẩn trọng hướng anh ta chứng thực.

“Phải!” Hàn Vũ ý không tốt gật đầu.

Hả! Cái thế giới này còn có thể nhỏ đi chút nào
nữa hay không a!

“Các người làm sao lại biết nhau? Không, em hẳn
là nên hỏi, anh có khuynh hướng thích ngược đãi sao?” Tôi không nhịn được hô to
lên.

Tôi chỉ biết một Đường Hân, đó là đàn chị trong
trường đại học của tôi, còn nhớ cái cô gái đã dạy tôi đủ loại quyền cước và bẻ
khóa lúc trước không, không sai, chính là cô ấy, một cô nàng mơ hồ có khuynh
hướng ưa thích bạo lực, cho nên tôi mới hỏi anh ta xem có phải có khuynh hướng
thích ngược đãi hay không.

Hàn Vũ đối với cách hình dung về đàn chị của tôi
không ủng hộ, anh ta chân thành giải thích: “Cô ấy chẳng qua là mạnh mẽ một
chút thôi, không phải có khuynh hướng bạo lực!”

Hửm? Xem ra là Hàn Vũ đã bị đàn chị “chào hỏi”
qua rồi, nếu không anh ta làm sao có thể biết được tôi đang nghĩ chị ấy có
khuynh hướng bạo lực mà không phải là yêu thích đấm bốc a?!

Tôi nhất thời có chút nhức đầu, cũng đại khái có
thể nghĩ ra được nguyên nhân anh ta tới tìm mình.

“Nói cho em nghe xem vì sao hai người biết nhau
đi!” Tôi quyết định trước hết phải nghe chuyện xưa đã mới có thể quyết định.

Hàn Vũ lại bắt đầu có chút xấu hổ nhăn nhó nói:
“Em cũng biết, anh là một luật sư nên…”

“Ngừng!” Tôi giơ tay lên cắt đứt lời anh ta,
“Anh là luật sư sao?”

“Thế em cho rằng anh là cái gì?”

“Ông chủ hộp đêm!” Chẳng lẽ anh không phải là
công tử trăng hoa chơi bời lêu lổng sao?

“…”

“… Tiếp tục đi…”

“Cô ấy là giáo viên dạy ở trường học cũ của em,
một lần có chút việc xảy ra nên tìm đến anh để nhờ giúp đỡ, đương nhiên là
người ta giới thiệu cho cô ấy tới tìm anh, cho nên, bọn anh bất ngờ gặp gỡ
nhau, anh biết mình xong rồi, cô ấy chính là nữ thần trong lòng anh! Nhưng mà,
cô ấy hình như đối với đàn ông, ách, tương đối dũng cảm, chính là không đem đàn
ông trở thành đàn ông trong mắt nữa!”

“Vậy thì coi đàn ông thành cái gì?”

“Chị em… Không, là anh em!”

Tôi nhíu mày, thì ra có người bị đàn chị của tôi
coi làm chị em tốt a.

“Vậy anh làm thế nào biết được cô ấy là đàn chị
của em?”

“Hì hì…” Hàn Vũ cười không tốt đẹp chút nào.
“Trong lúc vô tình biết được thôi!”

“Cho nên? Anh tính toán để em làm phản đồ, tác
hợp hai người?”

“Cái gì mà gọi phản đồ khó nghe như vậy chứ, là
nằm vùng! Xem ‘Vô gian đạo’

[1]

chưa?” Hàn Vũ nghiêm túc chân thành sữa chửa.

Nói thật, chuyện này rất khó khăn, so với việc
tác hợp Lưu Tĩnh Hà Dịch hay Tô Tầm Tần Hạo không cùng một đẳng cấp, đàn chỉ
của tôi mặc dù không phải là cái loại mỹ nhân khiến người ta nhìn hai mắt tỏa
sáng, nhưng mà cô ấy có một loại mị lực khiến kẻ khác càng ngắm càng thích, bởi
vì làm giáo viên thể dục trong trường đại học nên thân hình cô ấy rất khỏe
mạnh, tính cách hào sảng, rất có duyên với đàn ông, nhưng mà từ thời học sinh
quen biết cô ấy đến giờ, hình như không có người đàn ông nào thoát khỏi quan hệ
“chị em tốt” với cô ấy xuất hiện a, cho nên, chuyện này rất là khó khăn.

Vì thế, trong một góc của quán trà sữa truyền
đến những thanh âm nói chuyện thì thào với nhau.

“Anh lớn lên rất đẹp trai, em rất có lòng tin
với anh!”

“Nhưng đối phương là đàn chị của em, anh đã thử
qua mỹ nam kế rồi, vô dụng!”

“Trên bàn không phải có một cái gạt tàn thuốc à?
Cầm lấy nó, đập vào đầu cô ấy!”

“Đó là đàn chị của em mà…”

“Đi vào giang hồ, nếu anh không dằn mặt cô ấy,
cô ấy sẽ dằn mặt rồi trèo lên đầu anh!”

“Em cảm thấy anh có cơ hội trèo lên đầu cô ấy
sao?”

loading...

“Ba em nói, đi ra ngoài giang hồ, sớm muộn cũng
đều như nhau.”

“Nhưng mà tương lai là do mình nắm giữ, thế nên
đường đi thế nào, tự anh đi chọn.”

“Em muốn làm người tốt.”

“Van xin em mà…”

Cuối cùng, đánh không lại bộ dáng Hàn Vũ cố ý
giả bộ đáng thương muốn chết muốn sống xấu xí vô cùng, tôi không cẩn thận lỡ
mềm lòng và vọng động đi tới trước cửa trường đại học.

Quen cửa quen nẻo tìm được sân vận động trước
kia, nhìn thấy thân ảnh quen thuộc đang nghỉ ngơi giữa một đống học sinh, tôi
không nhịn được vì mình mặc niệm ở trong lòng: vọng động là ma quỷ a, vọng động
là ma quỷ.

Khi tôi vô thanh vô tức tiêu sái đi đến sau lưng
thân ảnh kia, bóng người đó đột nhiên cảnh giác né sang một bên, vung một cánh
tay tràn ngập sức mạnh về phía tôi, phản xạ có điều kiện, tôi cũng nghiêng
người theo, cùng thân ảnh ấy thuận tiện làm vài chiêu.

Sau đó, dưới tiếng hò hét hoan hô của đám học
sinh hưng phấn, hai người chúng tôi không coi ai ra gì hàn huyên với nhau.

“Thân thủ không tệ nhỉ!”

“Chị cũng vậy!”

“Từ lúc em đi vào sân vận động chị đã biết là em
đến rồi”

“Cho xin đi chị gái, căn bản điều này là không
thể!”

“Ha ha ha ha, bị em phát hiện rồi sao, nhưng mà,
em cũng rất lớn mật đấy nhé, dám mặc váy tới gần chị, không sợ chị dùng gậy gỗ
cho em lộ liễu hết sao?”

“…” Nếu như tôi biết trước sẽ phải đến gặp ngài,
tôi làm sao ngu đến mức mặc váy chứ, đều tại Hàn Vũ.

Lúc này, chị ấy chợt phủi tay, hạ lệnh mười phần
khí thế với đám học sinh đang tập trung bên dưới: “Cô có chút việc riêng, các
em biết điều một chút đợi đến lúc hết giờ hãy lên lớp, không được phản kháng!”

Quả nhiên là nhân vật nữ vương điển hình a!

Khi các học sinh biết điều một chút “tiếp chỉ”
xong, chị ấy thân mật nắm tay tôi đi khỏi sân vận động.

“Chị gái à, cái này có được coi là lạm dụng chức
quyền, công và tư không phân biệt hay không?”

“Em gái a, chúng ta đều như vậy cả mà, đừng nói
với chị là giờ phút này em xuất hiện ở đây không có trốn việc nhé!”

“A ha ha ha ha…” Tôi xong rồi, đành cười trừ mấy
tiếng.

Đây chính là hình thức ở chung với đàn chị của
tôi, tỷ thí với nhau, trêu chọc lẫn nhau, tình cảm tốt đẹp, cho dù là sau khi
tốt nghiệp vẫn giữ liên lạc thường xuyên, chẳng qua sau khi kết hôn, mối liên
lạc này tựa hồ ít đi một chút.

Đàn chị rất nữ vương đem tôi mang vào bên trong
phòng làm việc của mình, không nhìn các giáo viên khác, kéo tôi ngồi xuống bắt
đầu hàn huyên.

“Đàng hoàng khai ra mau, em biết cái anh chàng
Hàn Vũ kia sao, nghe anh ta nói em gả cho em trai anh ta hả?”

Thế là, tôi đem câu chuyện đi quán rượu tìm tình
một đêm, kết quả tìm được Hàn Lỗi, sau đó cùng anh lăn lộn trên giường rồi kết
hôn, cả chuyện cạy mở khóa phòng anh vân vân vân vân, tất cả đều nói hết với
đàn chị kính mến.

“Ha ha ha ha! Hóa ra là em dùng chiêu bẻ khóa
của chị lẻn vào phòng anh ta tìm sách A! Em gái ơi là em gái, làm khá lắm!” Đàn
chị cười lớn “Khen ngợi” tôi. “Nhưng mà, em cũng thật lớn mật nha, dám đến quầy
rượu tìm đàn ông!”

“Phải cần chứ…” Tôi vẻ mặt thối hoắc nói: “Phụ
nữ đôi khi chính là cần điên cuồng một phen như vậy”

“Chị có chút hâm mộ em rồi!” Đàn chị đột nhiên
có chút cảm tính nói.

“Bên cạnh chị cũng có một người đàn ông mà!”

“Em là nói Hàn Vũ sao?” Đàn chị hồ nghi nhìn tôi
, sau đó bừng tỉnh đại ngộ nói, “Hóa ra em là do anh ta phái tới à?”

Ách, rõ ràng đến như vậy sao, như thế có phải
cũng chứng tỏ rằng tôi là một kẻ nằm vùng thất bại hay không?

“Vậy chị cảm thấy thế nào?”

“Thật ra thì…” Cô suy nghĩ một chút, sau đó lộ
ra một nụ cười đùa dai nói, “Em về nói với anh ta, theo đuổi chị cũng có thể,
chỉ cần làm cho chị cảm động, tất cả đều có thể!”

Nhìn đàn chị kính mến toàn thân tỏa ra ánh sáng
của trò đùa dai, dưới đáy lòng tôi âm thầm len lén giúp Hàn Vũ quăng mấy cân mồ
hôi lạnh, làm chị ấy cảm động? Chị sợ đến lúc băng cũng bị làm cho hòa toan,
đàn chị nhà chúng tôi vẫn cứ thờ ơ mất thôi!

Buổi tối sau khi về đến nhà, bất chấp Hàn Lỗi
đang ở hiện trường, cũng không cần biết có phải gạt anh hay không, tôi thông
suốt nghiêm túc gọi điện thoại đem Hàn Vũ triệu hồi đến nhà mình.

Nghe giọng điệu nghiêm túc của tôi, Hàn Vũ cũng
bất chấp nguy hiểm sẽ bị Hàn Lỗi cười nhạo, hấp tấp chạy tới.

Ngồi trên ghế sa lon ở nhà mình, tôi đem lời của
đàn chị thuật lại từ đầu đến đuôi, không sót một chữ, xác thực, xác xác thực
thực, hoàn toàn không hề qua gia công nghệ thuật truyền lại toàn bộ cho Hàn Vũ.

Hàn Vũ ngu ngốc hoàn toàn không những không ý
thức được tính nghiêm trọng của vấn đề mà ngược lại càng thêm ái mộ nữ vương
của mình, vẻ mặt mê man cảm khái nói: “Không hổ là Hân Hân của tôi, cá tính cỡ
nào a!”

Hàn Lỗi lẳng lặng ngồi ở một bên, bằng vào trí
thông minh của mình lập tức nghe ra hậu quả trước sau, anh cười nhạo khẽ hừ một
tiếng, lý trí hé ra vấn đề nhất châm kiến huyết

*

. “Anh định làm sao để cô ấy cảm động?”

(*nhất châm kiến huyết: một châm thấy máu, một
câu nói trúng trọng tâm của chuyện)

Cái vấn đề này đem Hàn Vũ kéo lại hiện thực tàn
khốc, vẻ mặt anh ta khóc lóc cùng phiền não nói: “Đúng vậy, tôi làm như thế nào
để khiến cô ấy cảm động bây giờ?”

“Nếu không thì tặng quà, phụ nữ các em thích
nhất cái gì nhỉ, hoa sao?” Hàn Vũ hỏi.

“Người khác thì em không biết, dù sao em không
hề thích mấy thứ ấy, so sánh với hoa và mấy món đồ không thực dụng khác, em thà
rằng người ta trực tiếp đưa mình phong bì đựng tiền còn hơn.” Tôi ăn ngay nói
thật.

“Thì ra là vậy à?” Hàn Lỗi bừng tỉnh đại ngộ, vẻ
mặt thành thật nói với tôi, “Vậy sao này em nhớ nhắc anh, muốn tặng quà cho em
thì nên trực tiếp đưa phong tiền.”

Hàn Vũ méo miệng nhướn mày kháng nghị: “Các
người thật tình bắt lính theo danh sách sao?”

“Một khóc hai nháo ba thắt cổ đi!” Hàn Lỗi lành
lạnh đưa ra một chủ ý thiu thối.

“…”

“Nếu không…Chúng ta thử dùng khổ nhục kế một
chút?” Tôi có vẻ cũng đã nghĩ ra một chủ ý thiu thối không kém rồi.

Hai mắt Hàn Vũ sáng ngời, gật đầu tỏ vẻ cho tôi
tiếp tục nói.

“Ừm, gần đây không phải trời rất lạnh sao? Anh
chỉ cần suốt đêm chắn giữ dưới lầu của ký túc xá, cứ như vậy, chị ấy hẳn là sẽ
bị thành ý của anh làm cho cảm động a…” Tôi càng nói càng nhỏ giọng.

Thật ra thì tôi chỉ là nói đùa, bởi vì ngay cả
tôi cũng sẽ không cảm thấy cảm động nữa là, chỉ cảm thấy kẻ đó rất ngu, rất là
ngu ngốc.

Nhưng vấn đề chính là có loại người ngu ngốc như
thế tồn tại.

Chỉ thấy cái kẻ ngu ngốc kia vẻ mặt bừng tỉnh
đại ngộ, cũng kiên định gật đầu tỏ vẻ đồng ý xài chiêu này.

Tiễn đưa kẻ phiền phức Hàn Vũ đi, Hàn Lỗi không
xác định hỏi: “Em chắc chắn rằng mình không có giúp đàn chị đùa bỡn anh ta đấy
chứ?”

“Không chắc chắn…”

“…”

Hai ngày sau, từ nhà lớn của Hàn gia truyền đến
tin tức Hàn Vũ bởi vì chịu gió rét mà cảm mạo nặng.

=.=|||

 

[1] Vô gian đạo (Hoa phồn thể:

無間道

, Hoa giản thể:

间道

, bính âm: Wú Jiān Dào, tiếng Anh: Infernal
Affairs) là một bộ phim hình sự, trinh thám của điện ảnh Hồng Kông sản xuất năm
2002 .

Tên phim tiếng Hoa

無間道

phiên âm là Vô gián đạo dùng để chỉ tầng địa
ngục thứ 8 (Avici, A Tì địa ngục) nơi chúng sinh tạo nghiệp cực ác phải chịu
thống khổ liên tục không được nghỉ ngơi. Tên tiếng Anh của bộ phim Infernal
Affairs là một cách chơi chữ: gép infernal (tính từ; thuộc về, liên quan đến Địa
Ngục) với “internal affairs” (Cơ quan nội vụ). Ở Việt Nam, bộ phim thường được
biết với tên Vô gian đạo do chữ “

” còn đuọc phiên âm là “gian”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: