truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm sau cưới – Chương 25 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 25: Một lớn một bé ở nhà

Hàn Lỗi nói: Anh đi công tác, người bé thì ở lại
trông nhà còn người lớn thì phải chăm sóc người bé.

Trong nháy mắt, Âu Dương Suất đã ở nhà chúng tôi
sống nhờ bốn buổi tối và chuẩn bị nghênh đón ngày cuối tuần đầu tiên.

Lại nói, kể từ sau khi Âu Dương Suất làm quen
được với Tần Hạo, rồi sau đó thằng nhóc này tiếp tục dùng mị lực của mình thu
phục được mẹ chồng tôi, nó trở nên vô cùng bận rộn, thậm chí là cực kì cực kì
bận, chúa ơi, phải nói là nó bận hơn so với tất cả mới đúng.

Ban ngày, thằng nhóc bận rộn cùng Tần Hạo “cấu
kết”, về phần bọn họ đang làm những gì, xem ra cũng chỉ có chính bọn họ biết mà
thôi, bất quá theo như tôi đoán, chuyện của hai kẻ này tuyệt đối không thoát ra
khỏi chủ đề “sự kính ngưỡng, sùng bái, ngưỡng mộ Hàn Lỗi” ; buổi tối, Âu Dương
Suất lại bận rộn đối phó với cả nhà mẹ chồng tôi, đối mặt với một gia đình lớn
như vậy, nó vẫn có thể ứng phó tự nhiên, vì vậy luôn bị Hàn gia giữ lại chơi
đến rất muộn.

Căn cứ vào mấy đêm quan sát của mình, tôi thấy
Âu Dương Suất bình thường phải đến khoảng mười giờ đêm mới có thể được Hàn gia
“thả” cho đi, nếu chúng tôi vẫn ở đó thì cùng nhau về nhà, nhưng nếu như chúng
tôi có việc đi trước thì đành nhờ vợ chồng anh cả hoặc anh hai đưa nó về nhà
một cách an toàn.

 

Dĩ nhiên, cơ hội để tiểu tử kia chịu thoát li
khỏi chúng tôi và nhờ người khác đưa về là không nhiều lắm, đơn giản nói luôn
là không có đi.

Duy chỉ trừ tối nay — tối thứ sáu.

Tôi chỉ muốn nói thêm một câu thôi, thật ra tối
nay hết thảy đều là một âm mưu, một âm mưu bí mật của Hàn Lỗi.

Bắt đầu từ buổi sáng, Hàn Lỗi đã đối xử với Âu
Dương Suất ôn nhu cùng thân thiết khác thường, không phải trước kia Hàn Lỗi đối
với nó không tốt mà là hôm nay đặc biệt tốt hơn mà thôi, tốt đến mức làm cho
tôi cảm thấy quỷ dị vô cùng, chỉ có tiểu tử ngốc kia là không hề phát hiện, một
mực chìm đắm trong khoái cảm khi mơ ước thành hiện thực của mình.

Kết quả là, cả sáng hôm ấy Âu Dương Suất khó có
được thời gian ở bên Tần Hạo mà cứ cùng Hàn Lỗi như hình với bóng suốt.

Lúc nghỉ trưa, Hàn Lỗi mang theo Âu Dương Suất,
kêu tôi và Tần Hạo cùng đi ăn bữa trưa.

Khi ăn trưa Hàn Lỗi cố ý chọn những món ăn của
trẻ con, khóe miệng Âu Dương Suất vì thế cứ cong lên không ngừng, cười đến híp
cả mắt lại, giờ này phút này trên khuôn mặt không có một tế bào nào là không
biểu lộ ra sự sung sướng và hạnh phúc, thỏa mãn hết.

Đợi Âu Dương Suất ăn no, Hàn Lỗi lại tỉ mỉ dùng
khăn giấy giúp nó lau khóe miệng, khiến cho tiểu tử đối với sự quan tâm săn sóc
của Hàn Lỗi càng thêm khuất phục, đôi mắt to sáng ngời bên trong không khỏi lóe
lên ánh sáng mang tên là cảm động.

Nhìn thấy lần ảnh hưởng thứ hai của anh, Tần Hạo
hâm mộ không thôi, một mình len lén cắn khăn ăn cảm khái, mà tôi thì chỉ ngồi
tĩnh tọa một bên kiên nhẫn đợi chờ hành động tiếp theo của Hàn Lỗi, bởi vì tôi
tin tưởng chắc chắn sẽ có đoạn sau. Quả nhiên, Hàn Lỗi cười ôn nhu nói với Âu
Dương Suất: “Ăn no chưa?”

“Dạ!” Âu Dương Suất lớn tiếng gật đầu hưởng ứng,
cũng tặng kèm một khuôn mặt tươi cười hết cỡ.

“Vui không?”

“Vui ạ!” Vừa gật đầu vừa trả lời.

Nhìn thấy tình cảnh này, hai tròng mắt của Hàn
Lỗi sau kính đột nhiên chợt lóe, dùng khóe mắt mang ý cười cùng khóe miệng nói:
“Vậy chúng tôi làm một giao dịch, thế nào?”

Tiểu tử biết điều một chút gật đầu, hai mắt tản
mát ra hưng phấn cùng hứng thú, hết sức chăm chú nghe người nào đó nói cái gọi
là “nội dung giao dịch”.

“Thật ra thì rất đơn giản” Người đàn ông mang
kính

(chú ý: Tần Hạo đeo kính cận nha)

lộ ra khuôn mặt như hồ ly tươi cười nói. “Buổi
chiều hôm nay anh có thể để em tiếp tục ở trong phòng làm việc cùng anh, cũng
giải đáp hết thảy vấn đề mà em muốn biết, nhưng em phải đáp ứng anh tối nay
biết điều một chút, một mình ở lại trong nhà bà Hàn, chơi đùa cùng bọn họ, sau
đó lại để cho bọn họ đưa về nhà, như thế nào, có lời không?!”

Mọi người nói xem, đối với một đứa trẻ mới mười
tuổi như thế biết cái gì gọi là có lời hay không có lời sao?

=.=

Nhưng tôi vẫn tận mắt nhìn thấy, theo quán tính,
người bạn nhỏ Âu Dương Suất không hề nghĩ ngợi mà gật đầu lia lịa, cười toe
toét như cũ không thôi.

 

Mặc kệ là Âu Dương Suất suy nghĩ thật lòng hay
là gật đầu theo quán tính, Hàn Lỗi vẫn rất hài lòng, cũng tự mình khẳng định
“giao dịch” giữa hai người đã thành công, vì vậy nụ cười càng lớn.

Do đó, cả buổi chiều Hàn Lỗi thực hiện đúng lời
hứa của anh, để cho tiểu tử cùng ở chung trong phòng làm việc, cũng thỏa mãn
bất cứ vấn đề cùng tò mò của anh.

Sau khi tan việc, rốt cục đến phiên Âu Dương
Suất thực hiện lời hứa của mình, thằng nhóc nhìn bàn tay nhỏ bé bị Hàn Vũ lôi
kéo, đột nhiên như vừa tỉnh giấc từ trong mộng, khẽ cau mày có chút rối rắm,
sau khi biết mình bị mắc lừa, nó chỉ còn cách hết sức đàn ông, ưỡn ngực, vẫy
tay từ biệt cùng chúng tôi rồi hoa lệ nắm tay Hàn Vũ rời đi.

Đưa mắt nhìn Âu Dương Suất rời đi, Hàn Lỗi cười
đến là đắc ý, nắm tay tôi rời khỏi công ty.

Không có phòng ăn cao cấp, cũng không có buổi
hẹn hò lãng mạn nào hết, Hàn Lỗi trực tiếp đem tôi mang về nhà, cũng tự mình
xuống bếp chuẩn bị một bữa ăn tối dưới ánh nến rất có không khí.

Mặc dù vẫn cảm thấy loại bữa ăn tối kiểu nàyvừa
tốn thời gian lại vừa buồn nôn, nhưng mà không thể phủ nhận, tôi rất thích Hàn
Lỗi chuẩn bị bữa ăn dưới ánh nến này cho mình.

Sau khi hưởng thụ bữa ăn riêng của hai người
thật lâu, chúng tôi dời đến một góc quầy bar của phòng khách .

Hàn Lỗi là một người thích thưởng thức rượu
ngon, anh cho là một chút rượu nhẹ có thể làm cho tâm tình vui hơn, hưởng thụ
thoải mái, say mê hơn, thậm chí có thể làm cho con người ta ngây ngất, vì vậy
mới có sở thích sưu tầm rượu ngon, cũng vì thế mà trong nhà có một hộc tủ lớn
cùng một quầy bar nhỏ, hộc tủ lớn trưng bày rất nhiều loại rượu ngon mà anh sưu
tầm được, có rượu đỏ, rượu nho, rượu mạnh cùng với rất nhiều loại rượu tây mà
tôi không nhận ra.

Hàn Lỗi để tôi ngồi ở ghế cao ngoài quầy bar,
mình thì đi vào bên trong, đưa tay vào hộc tủ lấy ra một bình rượu và một cái
ly uống rượu rồi đi ra ngoài, cười hết sức tự tin với tôi rồi bắt đầu rót rượu.

Không thể phủ nhận, khi rót rượu Hàn Lỗi nhìn
rất anh tuấn, nụ cười thản nhiên, thần sắc tự tin, kỹ thuật thành thạo, khí tức
vui vẻ, chỉ những thứ này thôi cũng có thể dễ dàng làm cho người khác điên
cuồng rồi.

Một lát sau, Hàn Lỗi cười đưa cho tôi một chén
rượu, chất lỏng trong suốt màu hổ phách trong chiếc ly rượu chân hình tam giác
rất đẹp, dọc theo chén rượu còn dùng một viên anh đào làm đẹp, toàn thân thoạt
nhìn tựa như một người con gái cao quý mà hấp dẫn khiến cho tôi yêu thích không
thôi.

Thấy tôi lộ ra vẻ mặt yêu thích, khóe miệng Hàn
Lỗi nâng lên một độ cong dắc ý, dùng thanh âm trầm thấp từ tính cười nói: “Đây
là tác phẩm do anh sáng tạo, đặc biệt thiết kế cho em, tên của nó là ‘Người phụ
nữ của tôi’.”

Cầm lấy ly rượu, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Hàn
Lỗi cùng đôi mắt từ từ sâu lại, trái tim nhỏ bé của tôi không khỏi nhảy lên một
cách cuồng loạn, trong lòng có sự ngọt ngào không nói ra lời cùng cảm động.

Nhìn đến ly rượu ngon trong tay, tôi lộ ra nụ
cười ngọt ngào, đây là loại rượu thuộc về một mình tôi a.

Dưới ánh nhìn của Hàn Lỗi, tôi ngạo mạn cầm lấy
ly rượu đặt ở bên môi, khẽ nhấp một ngụm, ừm, có chút ngòn ngọt.

“Mùi vị thế nào?” Hàn Lỗi mong đợi nhìn tôi .

“Ừ! Uống rất ngon, còn có chút ngọt nữa, em rất
thích!” Tôi tiếp tục nở nụ cười ngọt ngào nói.

Cuối cùng, trong nụ cười tràn đầy thỏa mãn của
Hàn Lỗi và cái nhìn chăm chú, tôi có chút quyến luyến nâng cốc từ từ thưởng
thức hết.

Khi tôi đặt chén rượu xuống, Hàn Lỗi đã từ quầy
bar đi ra đến trước mặt tôi, lúc này tôi đang dựa lưng vào thành quầy, anh liền
chống hai tay vào đó, đem tôi vây lại giữa lòng mình vào quầy bar, tạo thành
một tư thế hết sức đáng yêu, cũng không kém phần ái muội.

Hàn Lỗi cười cười, khom lưng cúi đầu tìm kiếm
môi anh đào của tôi, lè lưỡi nhẹ nhàng liếm trên cánh môi rồi nói: “Thật sự có
chút vị ngọt, rất thích hợp với em.”

Tôi ngẩng đầu nghênh đón sự đụng chạm của anh,
phát ra thanh âm hừ hừ, giờ phút này tôi chỉ muốn cùng anh hôn môi mà thôi.

Sau giây phút hai môi chạm nhẹ đi qua, Hàn Lỗi
dùng trán của mình đụng vào trán tôi, nhắm mắt lại, có chút ít ai oán nói: “Bốn
ngày rồi, anh lại có bốn ngày không có ôm em, chúng ta đã bốn ngày không có yêu
nhau rồi!”

Thật là, anh đang nói cái khỉ gì vậy?

Thôi, tôi đành không ngần ngại trở thành kẻ chủ
động trong chuyện này vậy, thế nên vươn tay kéo đầu anh xuống, dùng miệng ngăn
ngừa những lời “oán trách” còn chưa thốt ra, hôn lên đôi môi mỏng khêu gợi
trước mặt.

Hàn Lỗi nở nụ cười, dưới sự chủ động cùng “khát
khao” của tôi liền đoạt lại chủ quyền ngay giây sau đó, đem đầu lưỡi dò vào
trong miêng, tìm kiếm lưỡi của tôi cùng nhau chơi đùa, càn quét trong khoang
miệng không bỏ sót bất kỳ một góc nào.

loading...

Đây là một nụ hôn điên cuồng và nóng bỏng, tôi
phải dùng hai tay nắm chặt lấy áo trước ngực anh mới có thể miễn cưỡng ổn định
bản thân đang từ từ mềm nhũn ra, cũng kìm lòng không nổi phát ra tiếng rên rỉ
thỏa mãn.

Hàn Lỗi vừa động tình hôn, vừa đem một cái tay
đặt lên trước ngực, cách một lớp quần áo vuốt ve bộ ngực sữa của tôi.

Tôi cũng không cam chịu yếu thế, đem tay từ chéo
áo của anh dò vào bên trong, trực tiếp xoa nắn da thịt cứng rắn bên dưới.

Anh phát ra một tiếng rên rỉ thoải mái, tay kia
vẫn như cũ ở trên ngực tôi làm loạn, thu hồi đầu lưỡi lại rồi khẽ cắn môi của
tôi, hấp dẫn nói: “Chúng ta trở về phòng, được chứ?”

Lúc này tôi đã sớm ý loạn tình mê đến mức không
thể động đậy mà chỉ có thể gật đầu.

Dưới ánh đèn mờ mờ trong phòng ngủ, không khí
tràn ngập hơi thở hoan ái triền miên và mập mờ, tôi toàn thân mềm yếu nằm
nghiêng bên người Hàn Lỗi mà nghỉ ngơi, hưởng thụ sự yên tĩnh sau khi kích tình
qua đi, tùy ý người chồng bên cạnh tiếp tục muốn làm gì thì làm.

Hàn Lỗi cũng nằm nghiêng đối mặt với tôi, khóe
miệng câu khởi một nụ cười quyến rũ đầy thỏa mãn, nâng một cánh tay của tôi đưa
đến trước mặt mình cho đến khi ngón tay đụng chạm vào đôi môi của mình, sau đó
anh mở ra môi mỏng, nhẹ nhàng khẽ cắn ngón trỏ của tôi, tựa như mút mà không
phải là mút, tựa như hôn mà không phải là hôn, rất mất hồn.

Đến khi ngón trỏ của tôi truyền tới một trận tê
dại, tôi mới nhắm mắt lại, bĩu môi nói: “Đừng làm ồn, em muốn nghỉ ngơi.”

Nghe vậy, Hàn Lỗi cúi đầu cười, nghe lời bỏ qua
cho ngón tay của tôi, đổi qua thành đùa nghịch mấy sợi tóc dài trên gối, dùng
giọng điệu hoan hỉ nói: “Sáng mai anh phải đi công tác, hành trình là hai ngày
một đêm, chậm nhất là buổi tối chủ nhật có thể về đến nhà, cho nên hai ngày này
đành nhờ em cùng tiểu tử kia giữ nhà rồi!”

Tôi vẫn nhắm mắt như cũ, dùng lỗ mũi hừ hừ nói:
“Anh cố ý đúng không!”

Hàn Lỗi dùng thanh âm vô tội nói: “Ai da, cưng
à, em đang nói gì đấy, sao anh nghe không hiểu.”

Chồng à, anh đang nói xạo cái gì a, rõ ràng biết
thằng nhóc kia rất chán ghét tôi mà vẫn muốn hai người cùng nhau ở chung, hay
là anh đang suy nghĩ muốn đem hai người chúng tôi thành đồ giải trí của mình
vậy?!

Tôi cự tuyệt đáp lại anh, chỉ cảm thấy có hơi
thở ấm áp phun ở bên tai, thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên bên cạnh: “Cưng
à, chúng ta yêu một lần nữa đi!”

Thân thể của tôi bởi vì hơi thở nóng rực kia mà
nhẹ run lên một cái, nhưng còn chưa chờ tôi cự tuyệt anh, thì chuông cửa đã
đúng lúc vang lên.

Một giây sau, thân thể cao lớn nóng bỏng của
người nào đó đang trèo lên trên thân tôi lập tức cứng ngắc lại, phát ra tiếng
rên rỉ thất bại, còn tôi thì không chút nể tình cười ầm lên. Tiếng chuông ngoài
cửa vẫn đều đều vang lên như cũ.

Rạng sáng ngày hôm sau, Âu Dương Suất ngồi ở
trước bàn ăn, mím môi nhìn tờ giấy trong tay mà Hàn Lỗi đã để lại cho nó, tâm
tình xuống cấp trầm trọng.

Tôi đã cố ý làm cho anh một bữa ăn sáng thật
ngon—chân giò hun khói cùng với trứng ốp-la đưa tới trước mắt, ai ngờ tiểu tử
này không thèm nể tình, ngay cả liếc mắt nhìn một chút cũng khinh, mặc kệ mỹ vị
trước mắt, chỉ chăm chăm dùng ánh mắt vô cùng ai oán nhìn tôi mà thôi.

Haha, nhìn xem nhìn xem, đây chính là ánh mắt ai
oán của một người vợ bị chồng ruồng bỏ nha, tôi vô tội nhìn nó, cũng không phải
là tôi làm Hàn Lỗi biến mất a, nhìn cái gì mà nhìn.

Hai người rất quật cường nhìn nhau đúng một phút
sau, tôi thật mất mặt bại trận, ngầm thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Không ăn
cũng đừng hối hận đấy, đây cũng là bữa sáng mà anh Hàn Lỗi của em ngàn dặn vạn
dò chị chuẩn bị đặc biệt cho em, em không ăn nghĩa là đã cô phụ ý tốt của anh
ấy, chị không phụ trách đâu!”

Hê hê, đây là một lời nói dối cao thượng cỡ nào
a!!!

Nghe thấy lời của tôi, hai mắt Âu Dương Suất lập
tức sáng ngời, đôi má phấn trên khuôn mặt nhỏ bé phát ra ánh sáng vui mừng hỏi:
“Thật sự là anh Hàn Lỗi cố ý bảo chị làm bữa sáng cho em?”

“Đúng vậy!” Tôi qua loa đại khái trả lời.

Âu Dương Suất không có để ý tôi mà hết sức cảm
động chuyên tâm ăn bữa ăn sáng.

Nhìn Âu Dương Suất vui vẻ vùi đầu vào ăn sáng,

 

tôi không thể không nói, cái tên Hàn Lỗi này
dùng cũng thật tốt nhỉ, nếu bây giờ tôi bảo Hàn Lỗi nói anh muốn nó nhảy xuống
từ tầng này, e là thằng nhóc cũng sẽ bất khuất quên mình liền ngay mất thôi~~~

Tôi chỉ có thể nói một câu, sự sùng bái mù quáng
này này thật đúng là không phải kinh khủng bình thường.

Sau bữa ăn sáng, tôi cảm thấy hai người cứ ngồi
cả ngày mắt to trừng mắt nhỏ thế này cũng không hay, vì vậy quyết định mang
thằng nhóc đi dạo, thuận tiện để cho nó làm quen với cảnh vật xung quanh.

 

Dù sao cũng phải ở chỗ này một tháng, không thể
mỗi lần ra cửa đều bị lạc đường sẽ phiền toái đến cảnh sát lắm đấy!

Ban đầu thằng nhóc chết sống không chịu cùng tôi
ra khỏi nhà, vì thế tôi thông minh lập tức sử dụng cái tên Hàn Lỗi một lần nữa,
thành công dụ dỗ nó ra ngoài.

Đầu tiên tôi mang Âu Dương Suất lưu dấu chân tại
khắp các đường phố xung quanh, cuối cùng kéo nó vào một cửa hàng bách hóa, tính
mua cho đứa nhóc này một bộ quần áo.

Đi vào cửa hàng thời trang trẻ em, Âu Dương Suất
lập tức nhận được tiếng kinh hô vui mừng của đám bà cô bên trong, rối rít tranh
nhau giới thiệu quần áo cho chúng tôi.

Nói thật, người bạn nhỏ Âu Dương Suất này quả
thật có đủ tư chất khiến đám bà cô chảy nước miếng ầm ầm, khuôn mặt xinh đẹp
nhỏ nhắn tinh sảo, nụ cười khả ái như ánh mặt trời, khí chất cao quý, thân sĩ
phong độ, có giáo dục, biểu hiện hoàn mĩ, chừng ấy đã đủ để ép những cô, những
dì trong kia rối rít gia nhập hàng ngũ kẻ hâm mộ rồi.

Vốn là Âu Dương Suất còn tỏ vẻ khách khí, không
cần tốn tiền cho nó, nhưng mà tôi lại một lần nữa mang cái tên Hàn Lỗi ra, thái
độ tên nhóc lập tức chuyển đổi, không hề ngại ngần chọn lựa đủ loại quần áo.

Tôi bỗng dưng cảm thấy hai chữ “Hàn Lỗi” này quả
nhiên không chỉ hữu dụng bình thường, nếu đi vào trong ngân hàng, hướng về phía
quầy nói hai chữ “Hàn Lỗi” này ra mà có thể rút được vô hạn tiền thì tốt biết
mấy, hấp dẫn cực kì nha!

Âu Dương Suất có con mắt khá tốt, quần áo tự
chọn cũng rất thích hợp với mình, càng đem nó trở nên đẹp trai, phong độ. Cho
nên, ban đầu dự định chỉ mua một bộ thôi, cuối cùng biến thành ba bộ quần áo
liền, bởi vì tôi thật sự là không nỡ để những bộ y phục kia mất đi ánh hào
quang rực rỡ a~~~

Lúc đi tính tiền, Âu Dương Suất đàng hoàng tùy ý
để tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của mình, đứng trước quầy thu ngân chờ mấy người
kia cất y phục vào túi.

Nhìn tốc độ của mấy nhân viên thu ngân, tôi e là
những người này cố ý rồi, cứ nhìn Âu Dương Suất như thế thì làm sao làm việc
chứ?!

Giả bộ chuẩn bị túi, một người trong đó nhìn Âu
Dương Suất một chút rồi nhìn tôi một chút sau đó cười hỏi: “Đây là con trai của
cô sao? Thật là xinh đẹp! Hai người đúng là một cặp mẹ con vừa mỹ lệ vừa xinh
đẹp đấy!”

Lời vừa nói ra, tôi bỗng nhiên cảm thấy bàn tay
nhỏ bé đang nắm trong tay mình cứng ngắc một chút, mặc dù thấy kỳ quái nhưng
tôi vẫn cứ cười hớn hở, kiêu ngạo nói: “Dĩ nhiên rồi, con trai tôi mà, không
những xinh đẹp còn hết sức tuấn tú nữa nha!”

 

Nhìn thấy tôi thân thiện như thế, những người
ban đầu giả bộ bận rộn cũng dần bu lại, vẻ mặt rối rít nhìn chúng tôi, dùng
khẩu khí hâm mộ nói: “Cô sướng thật! Còn trẻ như vậy mà đã có con lớn như thế,
gia đình nhất định là hạnh phúc đến chết đi được!”

 

Tôi đem Âu Dương Suất kéo đến trước người, khẽ
khom lưng ôm nó vào trong ngực, nở nụ cười vui vẻ ngọt ngào nói: “Làm sao lại
muốn chết chứ, có mà hạnh phúc đến nằm mơ cũng sẽ cười tình giấc mới đúng, có
một đứa con anh tuấn lại biết điều, tôi cũng thấy hạnh phúc lắm lắm!”

Ngữ khí của tôi rất thành khẩn, bởi vì tôi thật
sự cảm thấy như vậy, nếu Âu Dương Suất là con trai của tôi thì tốt bao nhiêu a,
những thứ khác không nói, chỉ cần nói riêng mặt mũi của nó đã đủ thích hợp với
“ khẩu vị nặng” của tôi rồi…

Mọi người còn nói rất nhiều, hàn huyên trong
chốc lát, sau đó tôi một tay cầm túi, một tay lôi kéo Âu Dương Suất hoa lệ tiêu
sái đi ra khỏi cửa hàng, lưu lại vô vàn những tiếng cảm thán quanh quẩn ở phía
sau.

Kể từ khi đi khỏi cửa hàng, cả đoạn đường Âu
Dương Suất đều ở trong trạng thái thâm trầm, tôi trêu chọc như thế nào cũng
không để ý, chẳng qua là biết điều một chút ngoan ngoãn để tôi lôi kéo đi, bàn
tay nhỏ bé thi thoảng lại nắm chặt lại khiến tôi cũng hơi rối rắm, không biết
làm sao…

Chẳng lẽ là tức giận? Bởi vì bị những người kia
“đùa giỡn” mà tức giận rồi sao? Hay tại bởi vì tôi giả mạo mẹ xinh
đẹp của mình mà cảm thấy khó chịu ? Hoặc là bởi vì bị nói là con trai của
tôi nên cảm thấy ủy khuất và hổ thẹn?!

Sau khi suy nghĩ đủ kiểu mà vẫn không thông, tôi
quyết định tiếp tục sử dụng chính sách “Hàn Lỗi”, nhưng mà lần này…
Thế nhưng thất bại!

Ngay cả khi nghe được hai chữ “Hàn
Lỗi” mà vẫn không phản ứng chút nào như cũ, nó cứ thờ ơ khiến tôi cảm thấy
da đầu tê dại, đây đúng là một chuyện lớn, chuyện quan trọng a, tôi cần đi cầu
cứu người khác mới được !

Đồng chí Tần Hạo! Đúng rồi, tôi cần cậu trợ
giúp! Chờ tôi nhé, hmm!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: