truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm sau cưới – Chương 09 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 9: Diện mạo thật sự của phu quân

Hàn Lỗi nói: muốn xem gương mặt đẹp cần phải trả
giá thật nhiều.

“Vợ yêu, em đang suy nghĩ gì vậy, anh đẹp trai
đến mức có thể làm cho em nhìn đến thần ra sao?”

Kể từ sau đêm đó, Hàn Lỗi hết sức vui vẻ mà xưng
hô thân mật với tôi là “Vợ yêu”, đặc biệt là những lúc không người hoặc khi ở
cùng với những thành viên trong Hàn gia.

Mẹ chồng tôi nhìn sự biến chuyển của con mình mà
vô cùng hoan hỉ, vui mừng này, cười toe toét này, trực tiếp ôm tôi hô vạn tuế
này, thực ra tôi biết, thứ bà muốn hô to nhất phải là “Cách mạng cải tạo tiểu
tử thối thành công!!!”

Nhiều lần tôi đã muốn nói ra chân tướng sự việc
cho mẹ chồng, nhưng lúc nào cũng bị Hàn Lỗi hữu ý vô ý chặn lại.

Nhớ một lần tôi có hỏi qua anh: “Tại sao anh
không nói cho mẹ cùng mọi người bộ mặt thật của mình a?”

Nghe vậy, anh nở một nụ cười hết sức xấu xa,
nham hiểm nói: “Chẳng lẽ em không cảm thấy gạt mẹ già cùng mọi người rất vui
hay sao?”

Tôi trợn tròn mắt nhìn anh, người đàn ông này,
căn bản chính là hội viên VIP trong “câu lạc bộ những kẻ phúc hắc

*

” mà

(*phúc hắc: vốn là chữ Hán trong tiếng Nhật, 70,
80% chữ trong các văn bản thường ngày của Nhật là chữ phồn thể. Chỉ những người
mặt ngoài hiền lành nhưng bụng dạ lại gian ác hoặc có tâm kế. Nghĩa gốc là
“Ngay cả ruột gan cũng đều là màu đen”, “Bụng dạ đen tối”, “Xanh vỏ đỏ lòng”.
Trích định nghĩa trong tác phẩm ‘Hủ nữ Gaga’, mời bà con tìm đọc ^_^)

“Ai nha nha, hmmm…Mau tình lại đi. Nếu không
nghe lời anh liền hôn em đấy!”

Cho đến khi gương mặt tuấn tú của Hàn Lỗi phóng
đại ra trước mặt mình, tôi mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cho
nên giãy dụa há miệng, vội vàng nói lắp bắp mấy chữ: “Em…”

Thật đáng tiếc, Hàn Lỗi đã quyết định không thèm
nghe lời của tôi, tước đoạt đi mọi sự kháng nghị, nói lời giữ lời hôn lên môi
tôi.

Nụ hôn của Hàn Lỗi mang theo mùi vị nồng đậm chỉ
của riêng anh, đem cả người tôi dựa vào ghế trong xe, để tôi bị động nương theo
tiết tấu của anh, hưởng thụ sự vui thích mà anh mang đến.

Được rồi, tôi thừa nhận nụ hôn này rất là động
lòng người, nhưng vấn đề là giờ phút này chúng tôi đang ở trong xe, hơn nữa mục
đích là để tới công ty đi làm.

Hàn Lỗi tựa hồ cũng ý thức được điểm này, cho
nên trước khi bản thân mình thất thố chìm sâu vào vội vàng rời khỏi môi tôi,
đem trán tựa vào trán của tôi, nhắm mắt lại, khàn khàn nói: “Lần sau, nếu em
còn ngây ngốc nhìn anh như vậy, cẩn thận anh sẽ không dừng lại được nữa đâu.”

Tôi uỷ khuất nhìn anh, rõ ràng là anh ăn quịt
nha, là anh nói tôi nếu không tỉnh lại thì sẽ hôn, nhưng mà tôi chưa kịp nói gì
thì đã bị anh hôn rồi.

Từ khi bị mẹ chồng bỏ thuốc xong, Hàn Lỗi giống
như kẻ được giải trừ phong ấn, nhu cầu nhiều đến kinh người, cố gắng thật tốt
phát huy dục vọng ẩn nhẫn hai mươi mấy năm liền, thường xuyên ở những chỗ không
người tuỳ thời động dục.

So sánh với kẻ tuỳ tâm sở dục, không coi ai ra
gì cùng trình độ mặt dày, quả nhiên là tôi còn kém xa, mặc dù tôi cũng thích
cùng anh triền miên, nhưng là, quá tính phúc như thế thì…chẳng lẽ phải để người
ta không chịu nổi nữa rồi anh mới thoải mái sao?

Đi tới bãi đậu xe của công ty, Hàn Lỗi dừng lại,
quay đầu nhìn bốn phía một chút, đột nhiên đem tôi kéo lại gần, cúi đầu nhiệt
tình hôn.

“Uhm…” Lại tới nữa .

Tôi khẽ giãy dụa, nơi này dù sao cũng là công
ty, để người khác thấy được sẽ không tốt a, cho nên tôi vươn ra hai ngón trỏ,
nhắm ngay phần eo của anh đánh tới, ha ha, mọi người không nghĩ tới à, nhược
điểm của anh là thắt lưng đó!

Quả nhiên, không tới hai giây Hàn Lỗi đã đầu
hàng, cho nên tôi nhân cơ hội này nhảy ra khỏi xe, không thèm quay đầu lại chạy
về hướng thang máy, lưu lại đằng sau tiếng cười sảng khoái của anh ở bãi đỗ xe
trống rỗng vang vọng.

Sau khi cùng Hàn Lỗi kết hôn, mỗi ngày tôi đều
trở thành nhân viên phòng thiết kế chăm chỉ chịu khó đến sớm nhất, từ nơi này
đến thẳng phòng làm việc của Hàn Lỗi, anh làm việc nhất định là hết sức cố gắng
cùng chuyên tâm.

Ngồi ở trên bàn làm việc, tôi đem mặt dám lại
trên bàn, nhướng mày suy tư xem làm thế nào để cự tuyệt sự nhiệt tình quá mức
cần thiết của Hàn Lỗi. Suy nghĩ, suy nghĩ, bất chợt điện thoại di động ở trên
bàn khẽ rung, vừa mở ra nhìn, thì ra là nhận được một tin nhắn từ người có tên
là “Chồng thân ái”

Mắt phải của tôi cực kì không may mãnh liệt
nháy, báo hiệu trước điềm chẳng lành. Chậm rãi mở tin nhắn, thấy được nội dung:
“Vợ yêu bảo bối, ở bãi đỗ xe em chẳng những cự tuyệt nụ hôn của anh, còn giống
như đang chạy trốn mãnh thú, làm cho anh bị tổn thương nghiêm trọng, hết sức
đau lòng, cho nên, anh quyết định cùng em chơi một trò chơi. Mong đợi sao,
trước khi tan sở nó nhất định sẽ bắt đầu!”

Tôi co quắp khóe miệng, vô ý thức phát ra tiếng
cười khan.

Tôi sai lầm rồi sao? Tôi không nên cự tuyệt nụ
hôn của anh, tôi không nên chạy trốn, nhưng mà, anh nào có thương tâm a, rõ
ràng cười đến lớn tiếng như vậy, vui vẻ như vậy!

Làm sao bây giờ? Anh nói muốn cùng tôi chơi trò
chơi gì chứ?

Kể từ khi nhận được tin nhắn từ Hàn Lỗi, cả
người tôi cứ bị vây trong trạng thái đần độn, hoàn toàn không cách nào chuyên
tâm làm việc được.

Lúc nghỉ trưa, Chu Tuấn Hi đi tới bên cạnh tôi
vỗ vỗ bờ vai, lộ ra khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời ban mai nói: “Cùng đi
ăn cơm trưa nhé!”

Anh ta là đồng nghiệp của tôi, một người đàn ông
anh tuấn trẻ tuổi, sinh sau tôi một năm, đối nhân xử thế ôn nhu, hào phóng, hài
hước, đối với tôi thì cực kì tốt bụng, tốt đến mức vượt ra khỏi giới hạn tình
cảm đồng nghiệp thuần khiết vốn có. Thật ra thì tôi không phải là không biết
dụng tâm cùng tình cảm của anh, nhưng mà không có cảm giác chính là không có
cảm giác, vì vậy tôi cũng thầm tìm cách tỏ rõ để anh ta biết cả hai chỉ có thể
làm bạn, mà anh ta cũng hớn hở tiếp nhận, chẳng qua là, loại tình cảm này đâu
phải chỉ cần nói buông tay là có thể buông tay ngay được đâu…

Tôi vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn anh, anh
gãi gãi đầu, gương mặt tuấn tú ửng đỏ nói: “Dĩ nhiên còn có Lãnh Nghiên
cùng Như Tuyết cùng đi nữa!”

Lãnh Nghiên cùng An Như Tuyết là đồng nghiệp
kiêm bạn tốt của tôi, trong tình hình này, chúng tôi là bốn người cùng nhau đi
ăn bữa trưa.

Dưới sự thúc giục của ba người bọn họ, tôi rời
khỏi bàn làm việc, cùng mấy người này đi giải quyết vấn đề cơm trưa.

Đúng lúc bốn người chúng tôi đi tới đại sảnh
công ty thì vô tình gặp Hàn Lỗi cùng với đồng chí thư kí nam của anh- Tần Hạo.

Rất rõ ràng, tôi thấy được anh, anh cũng thấy
được tôi, cho nên mang theo Tần Hạo đi về phía này.

loading...

Nhìn Hàn Lỗi mang theo một khuôn mặt tươi cười
vô hại đi tới, tôi đột nhiên cảm giác da đầu mình từng cơn tê dại.

Bởi vì Lãnh Nghiên cùng với Như Tuyết có vài
chuyện bát quái cần giải quyết, cho nên tôi cùng Chu Tuấn Hi đi trước, vì vậy
thoạt nhìn giống như là tôi cùng anh ta một mình đi cùng nhau, ít nhất, ở trong
mắt Hàn Lỗi, anh chỉ thấy được tôi cùng Chu Tuấn Hi mà thôi.

Hừ! Người này là cố ý a!

“Ah! Trùng hợp quá, mọi người cũng đang đi dùng
cơm sao?” Hàn Lỗi cười như hoa rơi nước chảy, híp mắt nhìn chúng tôi nói.

Chu Tuấn Hi tựa hồ rất sùng bái vị tổng tài Hàn
Lỗi trẻ tuổi khí chất này cho nên hết sức hăng hái tôn kính cướp vai trả lời
vấn đề của anh.

Hàn Lỗi không nói gì, vẫn duy trì nụ cười ôn nhu
vô hại như lúc trước.

Mẹ của tôi ơi, chỉ cần lấy mối quan hệ hiểu biết
sơ sơ của mình và anh, tôi dám lấy con mèo của mẹ ra để cam đoan, anh càng nở
nụ cười dịu dàng vô hại bao nhiêu, sau lưng nhất định cất giấu ý đồ đen tối bấy
nhiêu!

Cuối cùng, Hàn Lỗi mỉm cười cắt đứt chuỗi trả
lời thao thao bất tuyệt của Chu Tuấn Hi, nói: “Vậy các người đi nhanh lên đi,
đói bụng sẽ làm tổn thương đến dạ dày, không tốt lắm đâu.”

Nói xong, anh mang theo Tần Hạo vinh quang rời
đi. Tôi đưa mắt nhìn theo bóng lưng của hai người, sẽ không sai, tôi rõ ràng
nghe được, anh nhấn mạnh hai chữ “các người”.

Lạnh quá a, khí lạnh đó, anh nhất định là cố ý.

Sau khi nghỉ trưa, đôi mắt của tôi cứ nhìn chằm
chằm vào chiếc đồng hồ treo tường, vô cùng cao hứng khi kim giờ chỉ hướng số
năm, kim phút thì chầm chậm đi đến vị trí hai mươi lăm, điều này hết sức có ý
nghĩa. Chỉ cần kiên trì năm phút đồng hồ nữa thôi là tôi hoàn toàn được giải
phóng, bình an trở về, cho nên trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhất định cái
trò chơi mà Hàn Lỗi nhắc tới chỉ là nói giỡn mà thôi.

Thử nghĩ, chỉ với năm phút đồng hồ thì có thể
chơi được cái gì chứ?

Đúng lúc tôi đang vui vẻ thu dọn đồ đạc chuẩn bị
đi về thì điện thoại nội tuyến vang lên, tôi không chút nào phòng bị nhấc máy,
bên trong truyền đến thanh âm không chút tình nguyện của đồng chí Tần Hạo.
“Tổng tài cho gọi cô đến văn phòng làm việc.”

Tôi mang theo tâm tình thấp thỏm bất an đi tới
cửa phòng của Hàn Lỗi, tính toán thời gian, từ bàn làm việc tới thang máy cần
một phút đồng hồ, ngồi thang máy cần hai phút, từ từ trầm trọng đi tới phòng
làm việc cần thêm 1 phút đồng hồ, vì vậy bước vào phòng của anh thì giờ tan sở
sẽ chỉ còn cách đó 1 phút nữa mà thôi.

Đi vào văn phòng tổng tài, tôi phát hiện Hàn Lỗi
đang đứng chờ bên cạnh cửa, trong nháy mắt tôi vừa bước vào hoàn toàn, anh lập
tức đem cửa khoá trái, đem tôi vây lại giữa anh cùng cánh cửa.

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, nhìn đôi môi mỏng
của anh khẽ mở ra, chỉ nghe thấy tiếng nói: “Vợ yêu của anh, trò chơi bắt đầu,
một trò chơi có tên là: Vụng trộm trong phòng làm việc!”

Anh căn thời gian hết sức chuẩn xác, khi thanh
âm cuối cùng biến mất, tiếng chuông tan việc cũng đồng thời vang lên, trò chơi
quả nhiên là bắt đầu trước khi tan sở nha.

Hàn Lỗi ôm tôi ngồi xuốngghế salon, để hai chân
tôi tách ra ngồi trên đùi còn hai tay vòng qua cổ anh. Anh dùng sống mũi cao
thẳng ma sát chóp mũi tôi, hơi thở hai người quanh quẩn, triền miên một cách
hết sức mập mờ.

Thanh âm của anh trầm thấp mà khêu gợi vang lên:
“Em cùng anh chàng kia tình cảm rất tốt nhỉ, còn cùng đi ăn cơm trưa nữa.”

“Hừ! Anh rõ ràng là nhỉn thấy chúng em bốn người
cùng đi!”

“Anh chàng kia thích em!”

“Đại nhân anh minh a! Tuệ nhãn a! Tính toán quả
nhiên là tài tình!”

“Hừ!”

“…”

“Anh đã nói qua với em chưa? Chỉ cần là người
phụ nữ mà anh nhận định, như vậy anh sẽ chỉ nhìn một mình cô ấy, ôm một mình cô
ấy, yêu một mình cô ấy, cho nên người con gái ấy cũng phải như vật, chỉ nhìn
một mình anh, nghĩ đến một mình anh, yêu một mình anh! Dĩ nhiên, anh sẽ cho
người ấy một lễ vật thật lớn, đó chính là có thể chân chính diện kiến con người
thật của mình. ”

Nhìn vẻ mặt Hàn Lỗi thành thật mà bá đạo biểu
lộ, tôi động tâm, cười vui vẻ.

“Vâng!”

Nhưng mà lễ vật cùng đặc quyền kia tôi có thể cự
tuyệt hay không a?

“Rất tốt! Xem ra chúng ta đã có được nhận
thức chung, như vậy, nên tiếp tục trò chơi nhỉ?”

Nói xong, Hàn Lỗi đem tôi thả vào trên ghế sa
lon còn chính mình hướng tôi đè xuống.

Tôi chỉa tay vào lồng ngực anh, khoé miệng co
giật hỏi: “Đợi một chút, anh tới thật sao?”

Làm ở trong này?

Hàn Lỗi đem tay luồn vào trong váy của tôi, vẻ
mặt cười tà nói: “Ai nha nha, vợ yêu thân mến, em quên mất tên trò chơi của
chúng ta rồi hay sao? Không cần gấp gáp, anh sẽ một lần nữa nói cho em biết,
nhớ kỹ…trò chơi tên gọi là Vụng trộm trong phòng làm việc!”

Trời ạ! XXOO tại phòng làm việc như trong truyền
thuyết…

Mặt mũi của tôi ah.

= =

Ghế salon cao cấp bị áp dưới hai thân thể to lớn
lên tiếng kháng nghị nói:

“Người trẻ tuổi bây giờ a, lực đạo quả nhiên
không hề nhẹ…”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: