truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Một đêm, một ngày, một năm, cả đời – Chương 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hà Du Cẩn, cô chẳng qua là thứ đàn bà dâng tới tận cửa mà thôi

Ngày 10 tháng 3, trời chuyển mưa nhỏ

Lúc chiều trời đổ mưa, đường ướt nhớp nháp. Đúng sáu giờ, tôi choàng khăn ra cửa đón Cao Phi của tôi.

Nếu không phải tại anh không thích có lẽ giờ này tôi đã sớm có mặt ở sân bay. Một tuần anh đi công tác đối với tôi đã là cực kỳ tra tấn, làm sao tôi còn có thể chịu đựng được lúc xuống máy bay người đầu tiên anh nhìn thấy lại không phải là tôi. Nhưng qua điện thoại, sự lạnh lùng của anh làm tôi chùn bước. Đã ba ngày nay anh không chịu tiếp điện thoại, không còn cách nào khác tôi đành phải nhượng bộ.

Rất chính xác, đúng 7h Cao Phi xuất hiện trong tầm mắt tôi, mặc áo khoác màu vàng nhạt tôi chuẩn bị cho anh. Tôi tung tăng như con chim sẻ nhỏ chạy về phía anh, miệng hô to tên anh: “Cao Phi, Cao Phi.” Chỉ hận không phải ngay lúc này đang được nép vào lồng ngực anh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh.

Anh nghe thấy tiếng tôi, ngước mắt lên, có lẽ không nghĩ tới tôi sẽ ra đón, vẻ bình thản trong mắt lập tức chuyển thành lạnh nhạt, thấy tôi chạy về phía mình khéo léo chuyển người tránh cái ôm của tôi, bộc lộ rõ ràng sự chán ghét đối với tôi. Có lẽ anh, cả đời này, cũng không phải là nơi cánh chim tôi có thể trở về.

Tôi thấy hết, cũng không muốn nói trắng ra, huống chi đây cũng chưa phải đau thương gì, mặt dày dán sát vào anh, không ngừng kiên trì biểu lộ lòng mong nhớ của mình, “Cao Phi, em nhớ anh.” Tôi không thể ngừng nghĩ đến anh, người đàn ông duy nhất tôi yêu cả đời này.

Người tôi ôm trong vòng tay chẳng hề đáp lại, cho dù chân thực rõ ràng đến thế, tôi vẫn không cảm nhận được bất kỳ độ ấm nào. Anh lập tức gượng gạo dùng tay đẩy tôi ra xa, nét mặt không chút cảm xúc nói: “Về nhà đi!”

Tôi vẫn tươi cười với anh như cũ, vì một câu về nhà đó, tôi biết anh chỉ là vô ý, càng biết rõ nếu như có ý thì cả đời anh cũng không thèm chọn. Nhưng dù đến giờ tôi vẫn luôn  tình nguyện đổi trắng thay đen không biết mệt, lúc này đây cũng vẫn thấy khổ sở. Về nhà, Cao Phi, chúng ta về nhà thôi.

Tiếng nước chảy ào ào vọng ra từ phòng tắm, tôi chăm chú thu xếp lại hành lý của Cao Phi. Tôi biết anh đi công tác không bao giờ mua quà cho tôi. Anh luôn nói: “Hà tiểu thư có tiền có thế, có gì không mua được, có gì không chiếm được, cần gì phải làm chuyện thừa thãi, nhờ đến tôi”. Lúc nói lời này, giọng nói của anh có phần châm chọc, ánh mắt sắc bén. Bình thường anh rất ít khi nói tôi như vậy, lúc nghe thế tôi luôn thấy sợ hãi, tôi biết đây là vết thương đau đớn của anh. Cho dù tôi có muốn nói rằng, những thứ tôi mua được dù ngàn tốt vạn tốt, cũng không sánh bằng một cái tốt của anh, nhưng khi nhìn thấy anh cùng với ánh mắt xa lạ ngày thường, tôi cũng chỉ có thể chùn bước.

Anh vẫn chưa quên cái cách tôi có được anh năm đó. “Có tiền có thế” thật ra chính là lời nói mỉa mai của anh.

Năm ấy, tôi cùng cha tham gia đấu thầu một hạng mục. Ở đó tôi lần đầu tiên nhìn thấy Cao Phi. Lúc đó anh mặc vest, tự tin tỏa sáng như ánh mặt trời trước tất cả mọi người.

Tôi đã từng đọc được trong một quyển sách tâm lý, cái gọi là tình yêu sét đánh chính là khi cả nam và nữ đều đang ở trong thời kỳ động dục nhìn thẳng vào mắt nhau  thì sẽ có tình yêu sét đánh.

Tôi nghĩ ngày tôi nhìn thấy Cao Phi chắc là hormone của tôi tăng cao đột biến, giống như khi công chúa Bạch Tuyết gặp được bạch mã hoàng tử, tôi liền vội vội vàng vàng muốn anh nhớ kỹ mình. Tôi nhớ sau khi buổi lễ kết thúc tôi liền mỉm cười bước đến trước mặt Cao Phi, ngay tại cửa hội trường, giống như con thú đang chờ con mồi sập bẫy.

Sau khi kết hôn, Cao Phi thường hay nói với tôi: “Hà Du Cẩn, nếu như lúc ấy tôi biết rõ cô để ý đến tôi, hơn nữa sẽ dùng cách thức xấu xa như thế để có được tôi, tôi thề khi đó tôi sẽ không nói với cô dù chỉ một câu”. Nhưng tôi chỉ cười cười, nói, “Cao Phi, em yêu anh”, ngoại trừ mỗi phút mỗi giây biểu đạt tình yêu của tôi với anh, tôi đã không biết cần phải làm gì.

Sau lần gặp nhau đó chúng tôi trở thành những người bạn mới quen, nhưng tôi làm sao có thể dễ dàng chấp nhận một mối quan hệ bình thường thế. Lần đầu tiên từ khi sinh ra đến giờ, tôi đòi cha một thứ tôi muốn có. Có tiền có thế không phải là tôi, mà là cha tôi, chủ tịch tập đoàn Thiên Hành, người ở thành phố A dưới một người trên vạn người. Tại thành phố A không có chuyện gì ông không làm được, huống chi là thứ con gái cưng lần đầu tiên muốn có.

Tôi thừa nhận bản thân tự biết cách làm của cha có hơi quá nóng vội, nhưng lúc đó Cao Phi không có bất kỳ cảm xúc gì với tôi, mà tôi thì chỉ muốn được trở thành cô dâu của anh sớm hơn một chút. Tôi không những không ngăn cản ngược lại còn vui mừng chờ đợi kết quả.

Trong hoàn cảnh Cao Phi cứng không nghe, mềm không nghe, cha tôi buộc phải dùng đến thủ đoạn thô bỉ nhất, cha cho người bắt cóc bố mẹ Cao Phi uy hiếp anh. Cao Phi vạn bất đắc dĩ mới phải chia tay bạn gái và cưới tôi.

Nhưng để trả thù, trong lễ cưới, vào giây phút đeo nhẫn cưới cho tôi Cao Phi nói: “Hà Du Cẩn, đừng nói sẽ yêu cô, cho dù là hạnh phúc tôi cũng sẽ không cho cô, tôi sẽ hận cô cả đời, cho đến ngày cô chết.” Chắc phải căm thù tôi đến cực độ, anh mới nói đến hận còn nói đến chết trong ngày cưới.

Nhưng tôi nhìn anh, mắt rơm rớm, nói: “Không sao, Cao Phi, em yêu anh là được, hạnh phúc em cho là được rồi, chỉ cần anh ở bên cạnh em cho đến ngày em chết đó”

Tôi gấp gọn từng chiếc quần áo một, quần lót, áo sơ mi, áo khoác, cà vạt. Động tác còn thành thạo hơn cả nhân viên bán hàng chuyên nghiệp. Sau khi gả cho Cao Phi, tôi từ chỗ không lo ăn mặc, bắt đầu học cách làm một người vợ tốt công dung ngôn hạnh mẫu mực.

Cao Phi bước ra khỏi phòng tắm, chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm trắng tinh, gợi cảm vô cùng, không thèm liếc nhìn tôi đang ngồi xổm sắp quần áo bên cạnh, nằm thẳng lên giường. Tôi không thể giả vờ như không có bất kỳ cảm xúc gì, vội vàng cất gọn quần áo của anh, tắm rửa xong cũng trèo lên giường. Chạm vào người anh, tôi như con rắn chui vào trong ngực anh, anh lại muốn đẩy tôi ra. Chưa từng có đêm nào anh ôm tôi ngủ. Tôi lại kiên quyết không tha, dán sát vào ngực anh làm nũng. “Cao Phi, có muốn em không?”

Tôi không thể nói chuyện này với anh dưới ánh sáng ban ngày hoặc dưới ánh đèn sáng trưng, tôi chỉ dám hỏi anh lúc tối tắt đèn giơ tay ra cũng không thấy được năm ngón.

Cao Phi đương nhiên chán ghét vấn đề này của tôi, dùng sức muốn đẩy tôi ra khỏi vòng tay, nhưng tôi lại linh hoạt đưa tay luồn vào trong áo ngủ của anh sờ soạng. Rốt cuộc anh cũng bắt đầu có phản ứng, trở tay bắt lấy bàn tay không an phận của tôi, trợn to mắt nhìn tôi.

Tôi cười khanh khách như con gà con, vô cùng vui vẻ, dán sát vào lồng ngực của anh bắt đầu giở trò xấu: “Cao Phi, muốn em không?” Mọi người đều nói đàn ông khi bị dục vọng chi phối là không có lý trí nhất, tôi hy vọng Cao Phi cũng có thể không có lý trí nói với tôi một câu: “Muốn”.

Nhưng anh chỉ đột ngột xoay người đè tôi xuống, trong mắt có dục vọng kìm nén, có phẫn uất, hơn nữa còn là chán ghét.

Tôi trong mắt anh đau thương từ đó, cho dù là trong lúc này Cao Phi vẫn có thể tỉnh táo biết rõ anh hận tôi. Tôi thầm muốn chạy trốn, nhưng theo bản năng vẫn quyết định đến gần. Ôm lấy eo anh, tôi để nước mắt chảy ngược lại trong lòng, có lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã không có quyền rơi nước mắt.

Lại mở mắt ra, tôi đã mỉm cười sáng lạn. Cao Phi lại cực kỳ ghét tôi vô tâm vô phế như vậy. Như để trả thù, phút cuối cùng anh còn ghé vào tai tôi nói: “Hà Du Cẩn, cô chẳng qua cũng chỉ là thứ đàn bà đưa tới tận cửa.”

Đúng vậy, tôi chẳng qua là thứ đàn bà đưa tới tận cửa mà thôi, kể cả trong đêm tân hôn chẳng qua cũng là do chồng tôi bị tôi lén cho uống thuốc nên mới thật sự có quan hệ với tôi.

Nếu không phải vì tình thế bất đắc dĩ tôi cũng sẽ không làm như vậy. Tôi đã thử tiếp cận lúc anh say không biết trời đất gì nhưng anh luôn nhận ra được mùi vị của tôi, luôn tránh xa tôi ngàn dặm.

Tôi vạn bất đắc dĩ đành phải bỏ thuốc vào canh giải rượu của anh.

Không ngoài dự đoán, sáng hôm sau tôi lại bị Cao Phi coi thường một lần nữa. Anh nhìn bản thân mình cả người trần truồng, mặt lộ vẻ khinh bỉ nói với tôi: “Hà Du Cẩn, cô cần gì phải làm việc thừa thãi, chẳng lẽ còn sợ tôi là Liễu Hạ Huệ [1]?”

Tôi lại có thỏa mãn sau khi chiếm được, như con mèo lười, lười biếng cười cười, lắc đầu, không đáng phải tranh luận. Anh chắc là bị cách xử sự như thế của tôi khiến cho tức giận vô cùng mới dùng cách khẩu thị tâm phi [2] như vậy để giữ gìn tự tôn của mình.

Nhưng Cao Phi à, anh thật sự có thể trong lúc tỉnh táo minh mẫn không có tác động gì từ bên ngoài, quan hệ với em sao?

Đáp án dĩ nhiên là không, cho nên làm sao tôi có thể mạo hiểm.

 

Đáng đời

Khi tỉnh lại, trời mới tờ mờ sáng.

Tôi luôn luôn thức khuya dậy sớm, thiếu ngủ, Cao Phi vì thế rất khó chịu với tôi. Bởi vì bắt đầu từ khi lấy anh, tôi vẫn luôn là người không thèm quan tâm đến cảm nhận của người khác, ở nhà bừa bãi tùy tiện. Tôi không thích nằm ì trên giường. Tôi có một thói quen là khi thức dậy rất ồn ào. Cao Phi bị tôi đánh thức xong luôn chằm chằm nhìn tôi, ánh mắt như dao, lời nói như tên, chỉ sợ tôi không thương tích đầy mình, anh nói: “Hà tiểu thư cô rỗi rãi như vậy, chẳng lẽ ngay cả thời gian nghĩ cho người khác cũng không có à?”

Lúc trước tôi đã từng nói, tôi sợ anh gọi tôi là Hà tiểu thư, lạnh nhạt mà mất tự nhiên, châm chọc mà bài xích. Tôi nở nụ cười, vô cùng tươi tắn. Tôi tin chắc nụ cười của mình có thể lấn át cả ánh mặt trời sớm mai, chỉ là dù chiếu sáng đến thế nào cũng không chiếu tới được trong lòng anh. Tôi dán sát vào người anh: “Đánh thức anh à? Về sau em sẽ chú ý một chút, anh cứ ngủ đi, em đi chuẩn bị bữa sáng.” Sau đó trao cho anh nụ hôn buổi sáng. Mà anh mỗi lần đều híp mắt, lau sạch nước miếng của tôi, bực bội quay đầu ngủ.

loading...

Hôm nay có lẽ do âm thanh của tôi không lớn, không đánh thức Cao Phi, anh vẫn đang say giấc, cánh tay trần đặt trên nệm, quay lưng về phía tôi ngủ. Tôi khẽ khàng ngồi dậy, thò nửa người ra nhìn anh. Tôi nhìn thấy gương mặt đó, lại không thể kiềm chế, cẩn thận rướn người, nhẹ nhàng cúi xuống hôn, trong lòng hét to: “Cao Phi, em yêu anh, không có ai sẽ yêu anh hơn em.”

Hôn xong, tôi hài lòng thỏa mãn.

Rời giường chuẩn bị bữa sáng cho anh.

Cao Phi thích nhất là mì trộn thơm phức, một nắm mì, một chút bơ đậu phộng đã có thể khiến anh hài lòng, tôi nhớ lần đầu tiên lấy danh nghĩa bạn bè hẹn anh, tôi vốn đang ngồi ở bàn đặt trước trong khách sạn tốt nhất thành phố, đợi ăn một bữa thật ngon với anh.

Nhưng Cao Phi của tôi chính là đáng yêu như thế, lịch sự lễ phép như thế, biết nóng biết lạnh như thế, quan tâm người khác như thế, không kiêu ngạo sĩ diện, không xấu hổ, không ra vẻ. Anh đứng trước mặt tôi, áo trắng quần tây, đơn giản gọn gàng. Anh nhìn đại sảnh khách sạn xanh vàng rực rỡ cười: “Hà tiểu thư, hay là chúng ta đừng ăn ở đây đi.”

Tôi đang say mê đắm chìm trong nụ cười của anh, lại nghĩ là anh muốn từ chối, vội vội vàng vàng nói: “Không sao, không sao.” 

Vô cùng khẩn trương.

Nhưng Cao Phi vẫn ga lăng như cũ, “Cũng không phải ăn cơm với sếp, cần gì lãng phí như thế, khéo ăn xong bữa này cũng đi mất nửa tháng lương của tôi với cô đấy. Chúng ta đi tìm chỗ nào ăn đơn giản thôi. Đương nhiên nếu như đây là Hà tiểu thư dùng danh nghĩa nhân viên công ty với đơn vị công tác ăn cơm với tôi thì tôi sẽ chiều theo ý cô.”

A, bạn xem, Cao Phi, làm sao anh có thể không khiến cho lòng em rung động được. Anh cũng biết rằng em, người trước mặt anh đây, dù cho một năm 365 ngày, ngày nào cũng mời anh ăn bữa cơm xa xỉ như thế cũng không thể phá sản được. Cho nên Cao Phi, em yêu anh cũng có một phần lỗi của anh, nếu như anh không ưu tú như thế, nếu như lúc đó anh có thể thô bỉ, tục tĩu như tất cả bọn đàn ông trên thế giới này, em cần gì phải yêu anh, cần gì phải bất chấp thủ đoạn lấy anh.

Mì trộn mặc dù đơn giản nhưng cũng không dễ làm. Lúc tôi mới bắt đầu làm món này, có khi cũng phải tốn mất gần trăm cân mì sợi để tập thử. Mỗi ngày không có việc gì làm, nghiên cứu món ăn Cao Phi thích nhất đã trở thành thú vui duy nhất của tôi.

Đều nói quen tay hay việc, ông trời cũng không phụ người có lòng. Mì tôi làm, mặc dù Cao Phi chưa bao giờ khen ngợi, nhưng có thể từ cảm xúc hiếm hoi trên khuôn mặt anh nhìn ra được anh coi như hài lòng.

Làm mì trộn phải chú ý hai điều, đầu tiên là cách làm sao cho sợi mì ngon vừa miệng, thứ hai là bơ đậu phộng phải giữ nguyên được hương vị ban đầu, phải làm đến khi mì có mùi thơm phức mà không ngấy dầu mỡ. Mì sợi thì tôi luôn chọn loại mì tốt nhất, nhưng phải nắm vững được thời gian và độ lửa to nhỏ. Nếu để quá mì sẽ nhão, ăn như hồ dán, nhưng nếu vớt mì ra quá sớm cũng không được, quá cứng, ăn khô không khốc.

Về phần bơ đậu phộng, để đảm bảo tươi ngon, tôi luôn luôn tự làm. Đặt nóng chảo trên lửa vừa sau đó cho một lượng vừa đủ dầu ăn với hột đậu phộng, đảo đều đến khi gần như toàn bộ hột đậu phộng đổi màu vàng óng thì để nguội. Trộn hột đậu phộng với đường, vừng bỏ vào máy xay xay nát đến khi đặc quánh trơn mịn

Lúc bắt tay làm tôi có cảm giác như không phải mình đang làm một bát mì, mà là hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật, chứa đựng trong đó tất cả tình yêu nồng nàn tôi dành cho Cao Phi. Tôi không còn cách nào khác để biểu đạt, ngoại trừ mỗi ngày không ngại làm phiền người ta nói “Cao Phi, Cao Phi, em yêu anh”, tôi cũng chỉ có thể làm những thứ này.

Ước lượng tốt thời gian, một đĩa mì trộn thơm ngon màu vàng khảm hoa được đặt trên khay sứ, tỏa hương thơm lừng bốn phía, không trang trí thêm gì cả bởi vì Cao Phi không thích hành tỏi, kể cả hành lá cắt nhỏ tôi cũng không rắc thêm.

Để khay xuống, tôi về phòng ngủ lấy đồ uống, lúc đi ra thì Cao Phi đã đứng trong phòng ăn, tay trái đang bận cài cúc áo sơ mi bên tay phải, cũng không nhìn tôi mà là nhìn chằm chằm đĩa mì trộn, rồi kéo ghế ra ngồi xuống. Tôi đặt đồ uống xuống trước mặt anh, hy vọng anh có thể khen ngợi vài câu. Ở thành phố A, người có thể khiến tôi cam tâm tình nguyện xuống bếp chỉ có mình anh, khiến tôi tình nguyện chịu đựng thiếu ngủ thật nhiều cũng chỉ có anh.

Kỳ thật tôi vốn không cần làm những việc này. Lúc mới kết hôn, cha tôi cũng không tiếc tiền thuê rất nhiều người giúp việc, sinh hoạt hàng ngày cơm nước giặt giũ, từ trong ra ngoài, đều có thể chăm lo cho tôi chu đáo. Hai mươi năm, tôi lần đầu tiên rời nhà, cha tôi vốn cưng chiều con gái như mạng sống làm có thể chịu được đứa con cưng của mình sớm hôm vất vả.

Nhưng tôi lại không đồng ý, sa thải hết tất cả mọi người. Cao Phi, trên thế giới này em chỉ muốn có anh, cũng tình nguyện vì anh làm một Hà Du Cẩn mà anh muốn.

Anh có bao giờ nghĩ, em làm như vậy, chẳng qua chỉ vì một lời nói tốt đẹp của anh.

Nhưng Cao Phi lại không cho, đặt đũa xuống, bộc lộ rõ ràng không bằng lòng khi tôi cứ nhìn anh không chớp mắt như thế: “Hà tiểu thư, sáng ngày ra có chuyện gì muốn sai bảo à?”

Thời gian gần đây số lần anh gọi Hà tiểu thư càng ngày càng nhiều, tôi bất giác có nỗi hoảng sợ không rõ từ đâu, lắc lắc đầu, nuốt nước mắt chảy trở về trong lòng, ngồi xuống đối diện với anh lại ngẩng đầu và cười: “Không phải. Cao Phi, anh chẳng lẽ không nếm được hôm nay mì trộn có vị gì khác sao?”

Anh nhìn tôi bực mình lắc đầu: “Không!”

Tôi chỉ ậm ừ mấy tiếng. Tôi bỏ dấm ăn thay xì dầu, Cao Phi tại sao lại không biết có sự khác biệt vậy, hay là ở bên tôi lúc nào cũng chán phèo nhạt nhẽo, bất kể thức ăn nào cũng chỉ có một hương vị.

Rất nhanh chóng, Cao Phi đã ăn xong rồi, vội vàng trở về phòng ngủ thay quần áo. Tôi cũng không để ý đĩa mì của mình, đi theo. Lúc mở cửa, Cao Phi vừa vặn đang thay quần tây, cả người từ trên xuống dưới chỉ độc một cái quần lót trắng. Anh nhìn tôi một cái như có lời muốn nói, nhưng vẫn cúi đầu quay lưng về phía tôi không nói ra. Tôi biết rõ anh muốn nói gì, Cao Phi đã nói với tôi vô số lần, anh không thích tôi nhìn anh lúc anh đang thay quần áo, cũng như không thích tôi nhìn anh lúc đang làm tình, anh hoặc sẽ bất cần thúc thật nhanh cho đến khi tôi cam tâm tình nguyện nhắm mắt lại, hoặc sẽ thô bạo bực bội che mắt tôi lại, không chừa lại cho tôi một chút ánh sáng nào.

Có điều tôi là một đứa trẻ dạy mãi không biết sửa sai, lúc anh nói tôi sẽ cười toe toét, anh chịu không nổi, đành phải mặc kệ tôi gây rối.

Tôi đi đến trước tủ quần áo lấy quần áo của anh ra, sau đó cầm cà vạt nhìn anh. Đúng vậy, tôi làm tất cả những chuyện gây rối đó, chẳng qua cũng chỉ để được tự tay đeo cà vạt cho anh mà thôi.

Cao Phi đối với tôi không còn cách nào. Sau một thời gian dài, anh đối với tôi ngoại trừ nỗi hận ra còn có bất đắc dĩ, bất đắc dĩ sâu tận xương tủy, bất đắc dĩ hận không thể loại bỏ ngay lập tức, mà tôi chính là dựa vào cái bất đắc dĩ này, mót chút ngọt ngào từ anh.

Tôi thật cẩn thận thắt xong cà vạt, vuốt phẳng nếp, ngước mắt nhìn Cao Phi. Không ngoài dự đoán, mắt anh vẫn nhìn về phía trước, cũng không nhìn tôi. Thấy tôi làm xong rồi, anh lùi ra sau vào thư phòng lấy cặp tài liệu.

Cao Phi đi làm, căn phòng to như thế thoáng cái trở nên trống rỗng, ánh nắng rọi vào từ ba cái cửa sổ lớn sát đất không tạo nên được một chút ấm áp nào. Nhìn bữa sáng của mình trên bàn, tôi chẳng muốn ăn, cũng chẳng có hứng thú, đem đổ sạch.

Kỳ thật, Lan Lan nói rất đúng, vì sao tôi lại phải ở trong một căn phòng rộng như vậy, rồi còn muốn ở cùng với một người như thế. Câu đầu tiên Lan Lan thích nói nhất là: “Hà Du Cẩn, thật ra cậu cũng được coi là chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa, cho dù không có Hoàng Thượng chống lưng, cũng không cần phải tìm một anh học trò nghèo nàn, cả người hèn mọn, còn hơi tí là tỏ thái độ không tốt. Cậu rõ ràng là công chúa, phải được người ta tôn sùng.”

Tôi lần nào cũng không ngừng cười như nắc nẻ.

Lan Lan là bạn tốt duy nhất của tôi, nhưng đừng hiểu lầm, cho rằng cô ấy là người dùng thân thế đánh giá người khác. Cô ấy xuất thân cũng không tốt, là tầng lớp công nhân bình thường, thậm chí ngay cả học phí học đại học cũng là đi vay. Gia thế của cô còn không bằng Cao Phi, nhưng cô chỉ là cảm thấy đau lòng bất bình thay tôi. Vì tôi yêu Cao Phi như thế, nhưng Cao Phi lại làm như không thấy, có tai như điếc, có tình cảm không thèm tiếp nhận, chấp nhận nhưng không đáp lại. Bởi vậy cô mới có thể khó chịu như thế.

Tôi nhớ có một lần cô ấy uống say, nói thầm vào tai tôi: “A du, kỳ thật nếu có một người có thể đối xử với mình bằng một phần mười như cậu đối với Cao Phi, mình sẽ đi theo anh ấy đồng cam cộng khổ cả đời.” Lan Lan nói, kỳ thật người như cô ấy lại càng khát vọng được yêu, chỉ cần người đó có thể cho cô một chút ngọt ngào, cho dù còn lại tất cả đều là bồ hòn đắng chát cô cũng có thể ngậm được. Cũng cùng một câu nói đó, anh chỉ cần bước lên trước một bước, thì chín trăm chín mươi chín bước còn lại hãy để cho em.

Đây là lần thứ nhất cũng là duy nhất, người bạn tốt duy nhất của tôi bộc lộ cho tôi biết khát vọng hạnh phúc của mình, tôi chưa kịp làm gì. Sau đó tôi vận dụng mọi thủ đoạn của mình làm cho người đàn ông kia bước đi bước đầu tiên. Chỉ là chưa đợi được đến khi người đàn ông kia bước bước đầu tiên, Lan Lan của tôi đã đi trước một bước đoạn tuyệt tình nghĩa với tôi, cô ấy đứng trước mặt tôi quát to: “Hà Du Cẩn, cô bị bệnh à! Cô cho rằng người người đều giống cô, dùng tiền đi mua tất cả sao? Chẳng trách Cao Phi không yêu cô, đáng đời cô!”

Tôi đứng im tại chỗ không biết xử sự như thế nào, nhìn cô ấy xoay người rời tôi mà đi. Tớ chỉ muốn cậu hạnh phúc mà thôi, Lan Lan, không gì ngoài điều này cả.

Tôi về nhà, lần đầu tiên khóc trước mặt Cao Phi, nước mắt ràn rụa. Tôi muốn chui vào trong lòng anh, nhưng Cao Phi lại lạnh lùng liếc tôi một cái, cũng nói câu “Đáng đời” rồi đi vào phòng tắm.

Chỉ trong một ngày, hai người quan trọng nhất của cuộc đời tôi đều nói với tôi: “Đáng đời”.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: