truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mong ước lâu bền- Chương 05-06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
 Chương 5: Áo mùa đông cho bà và mẹ
Số đơn đặt hàng trong tháng 12 lại tiếp tục tăng lên 260 đơn hàng, phạm vi khách hàng được mở rộng từ kí túc xá sinh viên ra cả khu chung cư của các giáo viên và một số nhà dân xung quanh trường. Nếu chỉ dựa vào sức của một mình Khả Nhi thì không thể nào giao hết được số hàng này, hơn nữa việc làm ăn ngày càng mở rộng ra. Thế là Khả Nhi lại lần nữa đến tìm chủ cửa hàng để bàn bạc. Nhưng thái độ của bà chủ cửa hàng vẫn như vậy: -Mở rộng việc làm ăn, phải thuê người giúp đỡ…những chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi cả. Cô muốn làm thì tự móc tiền túi ra mà trả. Nói tóm lại, một nửa lợi nhuận của tôi không ai được động vào, nếu không thì đừng nghĩ đến chuyện mượn cửa hàng của tôi làm nơi nhận hàng.

Nghe bà chủ cửa hàng ngang ngược như vậy, Khả Nhi cũng cảm thấy bực mình: -Được, đấy là cô nói đấy nhé! Mặc dù chúng ta chỉ là giao ước miệng nhưng cháu phải nhắc lại cho cô biết, chúng ta đã giao ước là: cô phụ trách liên hệ nguồn hàng và nơi nhận hàng. Còn cháu phụ trách việc tìm khách hàng và tổ chức giao hàng đến tận tay khách hàng. Sau khi trừ đi các chi phí, tiền lãi sẽ chia cho mỗi người một nửa. Nhưng cháu không hề nói việc giao hàng sẽ do đích thân cháu đi giao. Hiện giờ người liên hệ nguồn hàng là cháu, người đưa hàng cũng là cháu, cô lại không chịu bỏ ra chi phí thuê người. Vậy thì chúng ta cắt đứt hợp đồng cũng không phải là vi phạm hợp đồng đúng không?

-Cắt đứt thì cắt đứt- bà chủ cửa hàng vẫn khinh khỉnh đáp: -Mày không làm thì còn ối người muốn làm!

-Cháu nghĩ là cô hiểu nhầm rồi!- Khả Nhi lạnh lùng đáp: -Không phải là cháu không làm nữa mà là cháu không cần dùng đến cửa hàng của cô nữa!

-Mày định làm gì?- bà chủ cửa hàng lắc đầu: -Định dọa tao đấy à? Mày đừng tưởng tao không biết là trường chúng mày cấm học sinh buôn bán trong khi còn đi học. Nếu như không mượn danh của tao thì mày còn lâu mới được làm!

Khả Nhi bình thản nói: -Được, vậy để cháu chứng minh cho cô thấy!

Trước khi nói chuyện với bà chủ cửa hàng, Khả Nhi đã có chuẩn bị sẵn để đối phó với việc đàm phán không thành. Thế nên ra khỏi cửa hàng ở gần kí túc xá là cô lập tức đi tìm cô giáo phụ trách. Cô giáo phụ trách cùng đi với Khả Nhi đến gặp và nói chuyện với người phụ trách trung tâm việc làm cho sinh viên. Về việc kinh doanh sữa tươi của Khả Nhi, phụ trách trung tâm giới thiệu việc làm cho sinh viên đã có nghe nói. Sau khi tìm hiểu cụ thể, phụ trách trung tâm nhanh chóng đưa ra ý kiến ủng hộ. 

Thế là việc nhận đặt sữa tươi lại được thực hiện dưới danh nghĩa của trung tâm giới thiệu việc làm cho sinh viên. Trung tâm việc làm còn cung cấp cho Khả Nhi một gian phòng riêng để làm nơi xử lí các công việc hàng ngày, đồng thời còn tạo điều kiện thuận lợi cho Khả Nhi phát triển công việc. Trung tâm này không hề yêu cầu Khả Nhi phải chia đôi lợi nhuận mà chỉ yêu cầu Khả Nhi để cho trung tâm sắp xếp công việc giao hàng cho một số sinh viên có hoàn cảnh khó khăn trong trường và nếu như sau này Khả Nhi ra trường, bắt buộc phải để lại nguồn hàng và các tài liệu liên quan để cho nhân viên của trung tâm việc làm tiếp quản.

Dưới sự sắp xếp của trung tâm, Khả Nhi đã có thêm 5 sinh viên thuộc diện khó khăn đến xin nhận đi giao sữa và đặt ra chế độ quản lí hoàn thiện cho nghiệp vụ của mình: các khách hàng được chia thành năm phân khu cụ thể, mỗi người phụ trách giao hàng ở một phân khu, nếu ai kí được tiếp đơn đặt hàng hoặc nhận được đơn đặt hàng mới sẽ được nhận thêm tiền hoa hồng. Sau khi hoàn thiện chế độ làm việc là ổn định công việc, Khả Nhi không cần phải tự mình đi đưa sữa nữa mà chỉ cần chuyên tâm cho việc quản lí và phát triển công việc.

Nhờ việc mở rộng cung cấp sữa bò tươi nên Khả Nhi không chỉ có thể giải quyết được vấn đề của bản thân mà còn có giải quyết được vấn đề việc làm thêm cho các sinh viên khó khăn trong trường. Nhờ đó cô cũng trở nên nổi tiếng trong trường, là tấm gương sinh viên nghèo vượt khó điển hình. Phóng viên của tập san trong trường có ý muốn phỏng vấn Khả Nhi, viết một bài báo ca ngợi cô với tựa đề “Hoa mai nở trong tuyết” nhưng Khả Nhi từ chối, thậm chí còn có ý tránh né. Có người cho rằng cô kiêu căng nhưng cũng có người khen ngợi thái độ khiêm tốn của cô. Trong thư gửi cho Tương Vũ, Khả Nhi có viết: “Tớ chỉ cảm thấy mấy tờ báo ấy thật phiền phức. Có lẽ tớ nên thuận theo xu thế chung, cao giọng kể lể là tôi phải cảm ơn sự nghèo khó và gian nan đã rèn rũa con người tôi trở nên như vậy. Nếu như có thể lựa chọn, có ai tình nguyện được rèn rũa trong khó khăn chứ? Tớ chẳng thấy biết ơn sự gian khổ chút nào. Con người bị bức bách đến bước đường cùng thường phải nghĩ cách mà sống tiếp. Tớ chỉ nghĩ làm thế nào để cho người thân của mình được sống hạnh phúc. Tớ làm tất cả mọi việc cũng chỉ là để mưu sinh mà thôi!

Một học kì nhanh chóng trôi qua. Vì nghỉ tết không có đơn đặt hàng nên Khả Nhi quyết định sẽ tạm thời dùng việc buôn bán, về quê ăn tết với bà và mẹ. Khả Nhi kiểm tra lại sổ tiết kiệm của mình trong học kì vừa qua, tất cả có 2300 tệ. Trong đầu Khả Nhi đã có dự tính sẵn: bà và mẹ lâu lắm rồi chưa được mua áo mới, vì vậy sẽ mua cho hai người một chiếc áo mùa đông thật tốt. Số tiền còn lại cũng đủ để cả nhà đón một cái tết thịnh soạn.

Mặc dù Khả Nhi đã nhiều lần vào thành phố nhưng mỗi lần đều là vì bàn bạc công việc, xong việc là vội vàng về trường nên cô chẳng biết gì về trung tâm thành phố hết. Mà tất cả các môn thi đều tập trung vào tuần sau. Phương pháp học tập của phần lớn các sinh viên đại học là: trước khi đi thi ra sức chép bài, chuẩn bị thi thì cố học thuộc lòng, thi xong thì ném sách vở đi. Thường ngày mọi người ai nấy đều chơi đùa thỏa thích, cứ đến khi thi mới vùi đầu vào học tập. Vì thế họ lấy đâu ra thời gian mà đi mua đồ với Khả Nhi trong lúc nước sôi lửa bỏng này. Nhưng nếu như đợi đến khi thi xong mới đi mua thì không kịp. Vé tàu về nhà của Khả Nhi được đặt mua chung với các đồng hương của mình, thời gian xe chạy là vào buổi tối đúng vào ngày thi hết môn cuối.

Khả Nhi đành phải hỏi thăm Lệ Na xem có nơi nào bán hàng chất lượng mà giá cả ưu đãi để tự đi mua. Lệ Na nói: -Tớ quả thực biết rất nhiều nơi mua quần áo đẹp, biết rõ đường đi nhưng lại không thể chỉ rõ đường cho cậu. Quả thực không có thời gian chứ nếu không tớ đã dẫn cậu đi một chuyến!

Khả Nhi giở một tấm bản đồ ra rồi bảo: -Cậu nói cho tớ biết nó nằm ở đâu là được rồi. Tớ sẽ tự tìm theo bản đồ!

-Thực ra cũng không phải là không có cách nào khác- Lệ Na đưa ý kiến: -Tớ nghe Chu Chính Hạo nói lớp Dương Phàm đã thi xong hết rồi, chỉ còn một môn tự chọn là chưa thi, nhưng phải đến thứ sáu tuần sau mới thi cơ. Chi bằng cậu đi hỏi anh ấy, xem xem anh ấy có thể dẫn cậu đi một chuyến không!

Khả Nhi có chút do dự: -Để một anh chàng dẫn đi mua quần áo sao?

-Hài, là mua cho người lớn mà, có phải dẫn cậu đi mua quần áo lót đâu mà ngại? Hơn nữa nhà anh ấy cũng có người lớn, biết đâu lại có thể góp ý cho cậu. Dù sao cũng tốt hơn là để cậu một mình lọ mọ khắp nơi.Cậu đi hỏi anh ấy xem, nếu không được còn tìm cách khác!

Khả Nhi quyết định đi hỏi thử Dương Phàm xem sao. Sau nghi nghe xong mục đích đến tìm của Khả Nhi, Dương Phàm liền vui vẻ nhận lời: -Ok, không vấn đề! Anh có một người họ hàng bán quần áo, em đưa số đo của bà và mẹ cùng với kiểu dáng mà em thích cho anh. Cuối tuần anh sẽ mang áo về cho em xem! Làm thế em đỡ phải mất công đi, để dành thời gian mà ở lại kí túc ôn tập!

Khả Nhi im lặng cân nhắc đề nghị của Dương Phàm. Mặc dù thường ngày cô vẫn học hành đầy đủ nhưng trước khi thi có thời gian ôn tập vẫn tốt hơn. Mặc dù vài trăm đồng tiền học bổng giờ chẳng thấm vào đâu so với thu nhập của Khả Nhi nhưng cô vẫn muốn giành được nó để dễ ăn dễ nói với bà và mẹ.

Thấy Khả Nhi không lên tiếng, Dương Phàm tưởng là Khả Nhi không yên tâm, anh vội vàng nói: -Yên tâm đi! Anh sẽ mang về cho em xem trước, nếu như không đồng ý anh sẽ giúp em đổi lại! Dù sao cũng là của người nhà nên cũng dễ ăn nói hơn!

-Sao lại không yên tâm chứ, chỉ là em thấy làm phiền anh quá thôi!- vừa nói Khả Nhi vừa lấy ví tiền trong túi ra: -Khoảng bao nhiêu tiền hả anh? Nếu như chỗ này không đủ, em sẽ…

Dương Phàm đẩy bàn tay đang cầm tiền của Khả Nhi lại. Bàn tay của cô vẫn hơi lạnh như ngày nào. Anh vừa chạm phải cô lập tức rút tay lại: -Đợi khi nào có quần áo rồi nói sau!

Đến chiều chủ nhật, quả nhiên Dương Phàm mang áo đến cho Khả Nhi. Hai chiếc áo hoàn toàn giống như ý của Khả Nhi. Chiếc áo mua cho bà là áo khoác nhung, chiếc áo mua cho mẹ là chiếc áo làm bằng lông cừu…chất vải rất mềm mại, mặc vào vô cùng dễ chịu, lại rất đẹp nữa.

-Thế nào? Dương Phàm hỏi: -Em có hài lòng không?

-Có chứ, em rất thích!- Khả Nhi gật đầu lia lịa: -Bao nhiêu tiền, em lập tức trả anh!

-Đừng vội, tiền nhất định là phải đòi em rồi- vừa nói Dương Phàm vừa giơ ra ba ngón tay: -Ba trăm đồng, không hơn không kém một xu! Mau moi tiền ra đây!

loading...

Khả Nhi bán tín bán nghi: -Sao lại rẻ vậy?
-Đương nhiên rồi…- Dương Phàm mặt không hề biến sắc: -Anh đã ra tay thì gạo xay ra cám! Bác ấy đã để cho anh hai cái áo này với giá ưu đãi đấy! Thích chứ hả? Nào, mau nói vài câu dễ nghe xem nào!

Nỗi nghi ngờ trong đầu Khả Nhi biến mất, cô vừa rút tiền trong ví vừa nói: – Anh thật là thông minh tài giỏi, đẹp trai quyến rũ, độc nhất vô nhị…

Dương Phàm gật đầu hài lòng: -Câu này anh thích nghe đấy! Nào, cô bé, hôn anh cái nào!
-Được…-Khả Nhi cười ngọt ngào rồi ghé sát vào bên má của Dương Phàm. Bỗng nhiên một tiếng gầm lớn như tiếng gầm của sư tử vang lên bên tai Dương Phàm: -Anh biến đi càng xa càng tốt cho tôi nhờ!

-Oa, quả nhiên không phải hạng dễ bắt nạt- Dương Phàm xoa xoa tai: -Sao trước mặt người khác em hiền như bụt mà trước mặt anh em chẳng khác gì con sư tử cái thế hả?

-Em có một cô bạn thân tên là Triệu Tương Vũ. Cô ấy rất xinh đẹp, ai cũng khen cô ấy vừa xinh đẹp vừa dịu dàng.

-Hơ?- Dương Phàm vẫn chưa hiểu ý của Khả Nhi.

Khả Nhi thở dài: -Nhưng mà trước mặt em cô ấy chẳng dịu dàng cũng chẳng hiền lành chút nào. Có một lần, cô ấy mặc một cái áo nhung màu trắng rồi hỏi em có đẹp không. Em bảo là nhìn xa giống gấu trắng bắc cực, lại gần quả nhiên đúng là gấu bắc cực. Kết quả là cô ấy lao đến tẩn cho em một trận!

-Sau đó thì sao?

-Sau đó em hỏi cô ấy câu hỏi y hệt của anh lúc nãy!

-Cô ấy nói gì?

-Cô ấy ngửa cổ lên trời cười ba tiếng : ha ha ha rồi bảo, giả vờ hiền lành để cho người ngoài xem thôi. Cậu là chị em tốt của tớ, mà đã là chị em tốt thì cần gì giả vờ cho phí công!

Dương Phàm vẫn chưa hiểu ý củaKhả Nhi: -Em có ý gì hả?

-Ý của em là: Em đã truyền đạt nguyên văn câu nói của cô ấy cho anh nghe, anh có cần em ngửa cổ lên trời cười ba tiếng ha ha ha nữa không?

-Chị em, chị em…-Dương Phàm lúc này mới vỡ lẽ, anh nghiến răng, gằn giọng: -Em thật nham hiểm!

Khả Nhi cười khanh khách rồi nhanh chân chạy vào kí túc xá.
Về đến phòng, Diệp Phi và Khương Lan thấy hai chiếc áo đẹp như vậy mà chỉ có ba trăm tệ nên vô cùng kinh ngạc, kêu ầm lên là muốn mua hai cái áo như vậy nên cứ bám lấy Khả Nhi đòi Khả Nhi phải hỏi hộ xem Dương Phàm mua chúng ở đâu.

Tang Lệ Na giở nhãn hiệu của hai chiếc áo ra xem rồi “Hả” một tiếng rõ to: -Khả Nhi, đích thị là Dương Phàm có ý với cậu rồi!

Khả Nhi vốn đã nghi ngờ, giờ nghe thấy Lệ Na nói như vậy liền hoang mang hỏi: -Thế hai chiếc áo này khoảng bao nhiêu tiền?

-Quần áo của thương hiệu này chỉ có bán ở các bách hóa lớn, hơn nữa xưa nay chưa bao giờ giảm giá! Đừng nói là ba trăm tệ, ngay cả ba nghìn tệ chưa chắc đã mua nổi!- nói rồi Lệ Na cười đầy ngụ ý: -Dương Phàm đã có lòng với cậu như vậy thì trước mặt anh ấy cậu cứ làm như không biết, đừng phụ lòng người ta!

Khả Nhi lặng lẽ gấp hai chiếc áo lại rồi cầm sổ tiết kiệm ra ngân hàng rút hết tài khoản tiết kiệm của mình ra

 

Chương 6: Đừng động vào cô ấy

Lúc Khả Nhi đến phòng của Dương Phàm, anh đang ngồi chơi cờ vây với Giang Ba. Nhìn thấy Khả Nhi đến, Dương Phàm liền bảo: -Em ngồi xuống đâu đó đi, đợi anh chơi nốt ván cờ này đã!- nói rồi Dương Phàm quay lại nhìn bàn cờ, lông mày nhíu lại tập trung suy nghĩ.


Khả Nhi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh quan sát hai người đánh cờ. Cô không biết chơi cờ vây, nhìn vào bàn cờ hồi lâu mà vẫn không hiểu chơi như thế nào nên Khả Nhi có chút chán nản. Ánh mắt cô rời khỏi bàn cờ rồi bất giác dừng lại trên khuôn mặt của Dương Phàm. Lúc Dương Phàm tập trung suy nghĩ, hai lông mày nhíu lại, khuôn mặt lúc nhìn nghiêng chẳng khác gì một bức tượng được điêu khắc kì công với những đường nét rất tỉ mỉ và rõ ràng. Khả Nhi cũng giống như phần lớn những người khác, thích nhìn chăm chú vào con người hoặc sự vật là hiện thân của cái đẹp. Nhìn Dương Phàm, cô nghĩ ngay đến bốn từ “khôi ngô tuấn tú”.


Dương Phàm đi một nước cờ rồi ngoảnh sang mỉm cười với Khả Nhi. Khả Nhi cũng mỉm cười đáp lại.


Giang Ba ném mấy con cờ trong tay xuống rồi bảo: -Thôi, không thể đánh nổi nữa!


-Sao thế? Sợ thua rồi chưa gì?- Dương Phàm nheo nheo mắt.
-Hai mắt của các người…-Giang Ba vừa nói vừa chỉ vào Dương Phàm và Khả Nhi: -Hai người các người đầu mày cuối mắt như vậy rõ ràng là đang chọc tức một kẻ cô độc như tôi. Thôi đủ rồi, tôi sẽ tự giác một chút, không ở đây làm kì đà cản mũi nữa!- dứt lời Giang Ba liền cười hi hi rồi bỏ ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại Dương Phàm và Khả Nhi. 



-Cái thằng ranh này, sắp thua rồi nên bày đặt nọ kia, mặc kệ nó đi!- lúc nói câu này Dương Phàm không quay sang nhìn Khả Nhi mà chỉ chăm chú phân loại những quân cờ trắng đen và bỏ vào hai cốc khác nhau.
- Anh Dương Phàm…- Khả Nhi khẽ gọi.


-Ơi?- Dương Phàm ngẩng đầu.


-Em muốn hỏi một chút, hai chiếc áo đấy giá bao nhiêu?


Bàn tay đang nhặt các quân cờ của Dương Phàm chợt khựng lại. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải đôi con ngươi đen láy của Khả Nhi. Khuôn mặt Dương Phàm bất giác đỏ lựng lên: -Anh…anh không biết mua quần áo nên đã nhờ chị họ mua giúp. Trước khi mua anh đã dặn chị ấy chỉ mua loại bình thường, giá cả không quá cao. Nhưng mà chị ấy…hài…Xin lỗi em!


-Hai chiếc áo ấy rất đẹp, em rất thích!-Khả Nhi mỉm cười, nhìn có vẻ rất vui: -Nói thực lòng nếu tự đi mua có lẽ em chẳng nỡ mua những cái áo đắt như vậy đâu, cũng may nhờ có chị họ anh giúp em hạ quyết tâm này! Phiền anh nói cám ơn chị họ anh giúp em!


Dương Phàm có chút kinh ngạc: -Em không nổi giận à?


-Tại sao phải nổi giận chứ?- đôi mắt của Khả Nhi mở to, miệng tươi cười bảo: – Mua được cho bà và mẹ một cái áo đẹp như vậy cũng đáng lắm chứ! Nếu như có thể, em vẫn muốn mua cho họ càng nhiều quần áo tốt hơn!


Dương Phàm thở phào nhẹ nhõm. Chưa kịp nhoẻn miệng cười Dương Phàm đã thấy Khả Nhi móc từ trong túi ra một xấp tiền và đặt lên bàn trước mặt anh: -Trừ đi tiền xe cộ về quê, đây là tất cả số tiền mà em có. Giờ em chỉ có thể trả trước anh ngần này thôi, số còn lại đợi nghỉ tết xong em sẽ trả nốt cho anh!


Nụ cười trên môi biến mất, Dương Phàm dán mắt vào xấp tiền giấy trước mặt, khẽ lên tiếng: -Nhất định phải vạch rõ ranh giới như vậy sao?


-Anh hiểu nhầm ý của em rồi!- Khả Nhi thành khẩn: -Anh đã giúp em rất nhiều lần rồi, mặc dù em chưa từng nói một lời cảm ơn với anh nhưng trong lòng em luôn khắc ghi điều đó. Trên đời này không có ai sinh ra để hi sinh vì người khác hết, cũng không có ai có thể thoải mái đón nhận tất cả mọi việc mà người khác làm cho mình. Cái nợ ân tình tạm thời em chưa trả được, em đành phải nợ lại anh. Sau này có cơ hội nhất định em sẽ trả. Còn nợ tiền nhất định phải trả, ít nhất cũng có thể khiến cho em yên tâm một chút!


Dương Phàm đẩy xấp tiền trên bàn về phía Khả Nhi: -Nếu coi anh là bạn thì đừng làm thế này! Hoặc là lấy tiền lại, hoặc là trả lại áo cho anh!
-Dương Phàm- Khả Nhi khẽ thở dài: -Đừng thương hại em nữa! Thực ra cái cảm giác bị người khác thương hại chẳng dễ chịu chút nào!


-Anh? –Dương Phàm mở to đôi mắt: -Thương hại em á?


Khả Nhi mỉm cười: -Em cảm thấy bản thân mình thật may mắn vì đi đến đâu em cũng gặp những người tốt!

Dương Phàm ngồi ngây ra ở trên ghế, thậm chí còn không biết Khả Nhi đã đi về từ lúc nào. Lúc Chu Chính Hạo bước vào phòng, nhìn thấy Dương Phàm đang ngồi ngây ra trước xấp tiền đặt trước mặt, anh liền xòe bàn tay ra khua khua trước mặt Dương Phàm: -Này, này, đây là cái gì?


-Tiền.


-Đúng- Chu Chính Hạo gật đầu: -Đây đúng là tiền. Nhưng cậu đâu cần phải say đắm nó đến mức này đâu!


Dương Phàm vẫn không ngẩng đầu lên, miệng thốt ra một câu: -Cô ấy cái gì cũng tốt, chỉ có điều… tính cách quá cứng cỏi!


-Hả?- Chu Chính Hạo chồm người lại gần, nhìn chằm chằm vào Dương Phàm rồi sờ lên trán Dương Phàm xem anh có sốt không.


Dương Phàm bực mình gạt tay của bạn ra rồi bảo: -Cô ấy nói là tôi đang thương hại cô ấy! Người khó khăn trên đời này nhiều như quân Nguyên, bảo tôi phải thương hại tất cả bọn họ thì sống thế quái nào được? Cô ấy tưởng tôi là ông thánh chắc?


-À…- cuối cùng thì Chu Chính Hạo cũng hiểu ra Dương Phàm đang nói cái gì. Chu Chính Hạo chỉ tay vào mặt Dương Phàm cười lớn: -Thằng ranh, còn nói là không thích nữa thôi?


-Thích rồi thì làm sao?- Dương Phàm cúi đầu ủ ê: -Cậu nói xem, rõ ràng là cô ấy rất thông minh, sao trong vấn đề này lại ngốc nghếch đến vậy?
-Ngốc nghếch càng hay! Nếu cô ấy mà thông minh lão luyện, kinh nghiệm phong phú trong vấn đề này thì cậu thảm rồi!- Chu Chính Hạo nháy mắt với Dương Phàm: -Chưa bao giờ theo đuổi con gái chứ gì? Bái tôi làm sư phụ đi!

Thi liền năm môn khiến cho ai nấy tối tăm mặt mũi. Môn thi cuối cùng vừa kết thúc là Hà Mạn Tuyết lập tức vứt sách vở sang một bên rồi nằm bò ra giường: -Tớ đi ngủ đây! Tớ phải ngủ bù, tớ phải ngủ bù mới được!


Khả Nhi vừa cố sức kéo Hà Mạn Tuyết ra khỏi giường vừa giục: – Tuyết Mạn, chúng ta phải đi cho kịp tàu hỏa!


Hà Mạn Tuyết cùng đường với Khả Nhi. Hai người ở cùng một tỉnh nhưng Hà Mạn Tuyết ở trong thành phố còn Khả Nhi ở trong một huyện nhỏ. Tàu hỏa xuất phát từ Bắc Kinh sẽ đến thành phố nơi Hà Mạn Tuyết ở trước rồi mới đến huyện của Khả Nhi. Vì vậy hai người đương nhiên trở thành bạn đồng hành của nhau.


Dưới sự giúp đỡ của Khả Nhi, Hà Mạn Tuyết cuối cùng cũng sắp xếp xong hành lí. Hai người đeo ba lô hành lí lên vai rồi bắt đầu khởi hành. Hai người vừa đi đến cầu thang thì Diệp Phi vội vàng gọi to: -Khả Nhi, Khả Nhi ơi…
Khả Nhi ngoảnh đầu lại, thấy Diệp Phi tay cầm ống nghe điện thoại, thò đầu ra ngoài gọi với theo: -Điện thoại, cậu có điện thoại đấy!


-Mạn Mạn, cậu xuống lầu đợi tớ tí nhé!- nói xong Khả Nhi liền chạy về phòng nhận điện thoại: -A lô, ai đấy ạ?


-Anh đây… – trong điện thoại vang lên giọng nói của Dương Phàm.


-Ờ…- Khả Nhi mỉm cười: -Có chuyện gì không anh?


-Không có gì, em thi xong chưa?


-Hôm nay vừa thi xong, em đang chuẩn bị về nhà!


-Em đi xe lúc mấy giờ, anh…


Hà Mạn Tuyết ở dưới lầu lớn tiếng giục Khả Nhi: -Khả Nhi ơi, nhanh lên! Cả hội đồng hương chỉ còn chờ mỗi cậu thôi đấy!


-Em phải đi ngay mới kịp, không còn thời gian nói chuyện với anh nữa đâu! Em đi nhé! Bye bye!- dứt lời, Khả Nhi liền dập điện thoại và chạy như bay xuống dưới lầu.


Ở đầu dây bên kia, Dương Phàm tay cầm điện thoại đang ngẩn ngơ như người mất hồn. Anh vốn định sẽ đưa Khả Nhi ra ga tàu hỏa. Nhưng còn chưa kịp mở miệng thì cô đã cúp máy mất rồi.

-Sao rồi? –Chu Chính Hạo cẩn thận quan sát sắc mặt của bạn.


-Tôi nghĩ…- Dương Phàm từ từ đặt điện thoại xuống: -Không nên động chạm tới cô ấy thì hơn!


-Đùa à? Vừa mới gặp một chút trắc trở mà đã nản lòng rồi sao?- Chu Chính Hạo mặt mày hậm hực: -Tôi nói cho cậu biết, nếu thích thì mau mà ra tay đi, nếu không đợi khi kẻ khác cướp mất rồi, cậu chỉ còn nước nén đau thương mà chúc phúc cho người ta thôi!


Dương Phàm bực mình gắt lên: -Thế cậu có dám khẳng định chẳng có chút tình cảm nào với Lệ Na không? Sao còn chưa thấy cậu ra tay gì thế hả?


-Một chuyện bí mật như vậy mà cậu cũng nhìn ra được à?-Chu Chính Hạo ngại ngùng xoa xoa đầu: -Tôi với cô ấy lớn lên bên nhau, nói là chẳng có chút tình cảm nào là nói dối. Căn cứ trên mối giao tình giữa hai nhà chúng tôi, nếu như tôi có gì với cô ấy thì chắc chắn tôi phải cưới cô ấy thôi! Nhưng giờ tôi mới hai mươi tuổi, đến lúc tốt nghiệp đại học mới 22. Trên đời này còn bao nhiêu thứ tôi chưa được nếm trải. Lấy vợ là chuyện cả đời, ai lại định sẵn chuyện cả đời sớm như vậy?- nói đến đây, ánh mắt của Chu Chính Hạo trở nên mông lung: -Ai biết được sau này còn có gì thay đổi hay không? Ngộ nhỡ phát hiện ra hai đứa hoàn toàn không hợp nhau, hoặc là cảm thấy hối hận thì phải làm thế nào?


Dương Phàm trầm ngâm hồi lâu rồi nói: -Tôi cũng giống như cậu! Đã sớm biết cô ấy là một người chân thành nhưng lại rất kiên cường, nếu như cô ấy cảm thấy không thích thì có thể coi đó như một trò đùa…Nhưng giờ ngay chính bản thân tôi cũng không dám khẳng định bản thân có thể làm được trò trống gì, cớ sao còn phải lôi người khác xuống bùn chung với mình?


Chu Chính Hạo nhìn Dương Phàm bảo: -Nói cho cùng vẫn là chưa đủ thích! Nếu như tình yêu thực sự đã làm tối tăm đầu óc thì cậu chẳng thể suy nghĩ được nhiều đến thế đâu!


Dương Phàm trầm ngâm không nói.

Tàu hỏa xuất phát từ 6 giờ 50 phút tối. Khả Nhi và các bạn đồng hương không nỡ bỏ tiền ra mua ghế nằm nên cả bọn mười mấy người đành chen chúc trong khoang ghế cứng. Lên xe chưa đầy nửa tiếng cả lũ đã túm năm túm ba để chơi tú lơ khơ. Khả Nhi vốn không biết chơi trò này nhưng sau một hồi ngồi bên cạnh quan sát, cô dần dần nắm được luật chơi. Đúng lúc ấy thì Hà Mạn Tuyết có vẻ hơi mệt nên Khả Nhi liền vào thay chân. Khả Nhi học rất nhanh, càng chơi càng thích thú đến nỗi chẳng thể ngừng chơi.


Hà Mạn Tuyết nghỉ một hồi hết mệt liền đòi vào chơi lại nhưng Khả Nhi không nghe. Hà Mạn Tuyết đành ngồi ủ ê ở bên cạnh than thở: -Khả Nhi à, cậu cái gì không học, lại đi học chơi tú lơ khơ! Như thế này là sa ngã, sa ngã đấy cậu có hiểu không hả?


Khả Nhi nghiêm nghị đáp: -Tớ không xuống địa ngục thì ai xuống? Tớ phải dùng sự sa ngã của mình để cứu vớt cậu khỏi sự sa ngã!


Hà Mạn Tuyết nói không lại Khả Nhi đành ôm đầu than thở. Người chây lì cô gặp không ít, nhưng chây lì như Khả Nhi thì đây là lần đầu tiên cô gặp phải.


Mười giờ sáng hôm sau, tàu hỏa đến thành phố nơi Hà Mạn Tuyết sống. Cô kéo tay Khả Nhi ra vẻ quyến luyến, nước mắt lưng tròng: -Khả Nhi, cậu phải nhớ kĩ, đừng có nói chuyện với người lạ, đừng có ăn đồ ăn của người lạ! Ôi đứa bé tội nghiệp, còn phải ngồi tàu một mình thêm ba tiếng đồng hồ nữa, bảo tôi làm sao mà yên tâm cho được…


Những hành khách đứng bên ngoài cửa nghe thấy Hà Mạn Tuyết nói vậy cũng phải sởn gai ốc. Khả Nhi mím môi dồn sức đá Hà Mạn Tuyết ra khỏi xe, miệng làu bàu: -Biến đi!


Sau hành trình dài 17 tiếng đồng hồ, cuối cùng Khả Nhi cũng về đến nhà. Ngồi suốt một ngày một đêm khiến cho cô cảm thấy rất mệt mỏi. Nhà Khả Nhi vẫn nghèo khó y như trước nhưng cũng vẫn ấm áp y như trước. Trên mặt bà ngoại đã có thêm vài nếp nhăn, trên đầu mẹ đã có thêm vài sợi bạc. Khả Nhi nhủ thầm: Bà và mẹ hãy cho con thêm chút thời gian, con nhất định sẽ làm cho cuộc sống của chúng ta ngày càng tốt hơn!


Người nhớ nuhng đến bạn ở đâu thì đó chính là nhà của bạn. Chỉ ở nơi nào có hai người thân yêu nhất này thì nơi ấy mới chính là nhà, là bến đỗ tránh bão của Khả Nhi.




Mùa đông năm nay thực sự rất lạnh, hai chiếc áo khoác mà Khả Nhi mang về trở nên hữu dụng. Nhìn bà ngoại và mẹ mặc chiếc áo khoác ấm áp, trong lòng Khả Nhi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: