truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mong ước lâu bền- Chương 03-04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 3: Lập nghiệp hay là mưu sinh

Tuần học quân sự khởi đầu với khí thế hừng hực của các sinh viên mới. Những sinh viên mới vào trường ai nấy đều hừng hực sức sống, ngay cả những câu khẩu hiệu cũng cũng hô rất “máu lửa”, đến nỗi mà đến cả những chàng trai trong đội bóng rổ đang ở trong sân cách đó rõ xa cũng có thể nghe rõ tiếng hô khẩu hiệu: Một, hai, ba…. Nhân lúc nghỉ giữa hiệp, Giang Ba rủ rê: -Đi, đi ngắm gái xinh đi!

Một toán người hào hứng đi vào sân vận động, ưỡn ngực ngẩng cao đầu đưa mắt quan sát đám người náo nhiệt bên dưới sân vận động. Dương Phàm quét mắt khắp một lượt sân vận động. Đứng nhìn từ xa chỉ thấy một mảng đen sì, những gương mặt mơ hồ không thể nhìn rõ. Thế này thì làm sao phân biệt được ai đẹp ai xấu: -Thế này thì có gì hay ho chứ?- Dương Phàm ngán ngẩm quay người định bỏ đi.

-Xem cho kĩ đi đã nào!-Giang Ba kéo áo Dương Phàm lại: -Cậu phải biết là bình thường con gái đứa nào chả thích chải chuốt cho xinh đẹp. Một người chỉ bình thường mà hóa trang lên cũng trở thành xinh đẹp. Vì thế muốn biết ai đẹp tự nhiên thì chỉ có lúc này mới nhận ra được.

Giang Ba vừa nói dứt lời thì một tốp sinh viên đang tập đi đều diễu qua dưới khán đài. Người dẫn đầu không ai khác chính là Tần Khả Nhi. Cô có vẻ đen đi một chút nhưng dưới ánh nắt gay gắt, thần thái của cô vẫn yên tĩnh như mặt nước. Giang Ba chú ý đến Khả Nhi: -Oa, cô bé này không tồi!- rồi cười ha ha: -Thân hình rất chuẩn! Bộ quần áo quân sự này càng khiến cho cô bé trở nên hấp dẫn hơn!

Dương Phàm tỉ mỉ quan sát rồi bật cười. Đúng là bộ quân phục này rất vừa vặn với Khả Nhi, trên eo cô còn thắt một chiếc thắt lưng nhỏ. Mặc dù không được đến mức như Giang Ba nói nhưng quả thực thân hình Khả Nhi rất là thon thả!

Khả Nhi hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khán đài nơi mấy cậu con trai đang đứng. Hình như Khả Nhi nhìn thấy Dương Phàm, thế nên khóe môi khẽ nhếch lên mỉm cười chào hỏi. Dương Phàm còn chưa kịp nhìn rõ thì đội ngũ của Khả Nhi đã đi xa rồi. Nhìn về phía đội ngũ đang đi xa dần, trong lòng Dương Phàm bất giác dậy lên một cảm giác nao nao.

Trong trận thi đấu tiếp theo, dường như cả Chu Chính Hạo và Dương Phàm đều không tập trung. Giang Ba ngạc nhiên hỏi: -Có chuyện gì vậy? Chẳng nhẽ các cậu bị người đẹp bắt mất hồn rồi à?

Chu Chính Hạo thở dài: -Tôi lại nhìn thấy người trong mộng rồi. Sau khi bị cô ấy từ chối, vết thương trong lòng tôi còn chưa lành hẳn, giờ vết thương lại đang chảy máu đây này! Dương Phàm, người anh em, mau đến an ủi tôi đi!

Dương Phàm nói chẳng chút thiện chí: -Tôi để ý người trong mộng của cậu rồi, đang cân nhắc xem có nên xen ngang cướp lấy cô ấy không.

-Ê người anh em, hóa ra cậu định bán đứng tôi à?-Chu Chính Hạo đau khổ than thở.

Giang Ba lắc đầu kết luận một câu xanh rờn: -Tài nguyên thiếu thốn là chuyện đáng sợ như vậy đấy!

Kể từ đó, mỗi lần có tiếng hô khẩu hiệu từ sân vận động vang vọng đến, Dương Phàm lại bất giác nhìn về hướng đó. Trong đám người đông đúc đi qua đi lại trên sân, anh không thể nào tìm thấy bóng dáng thân thương của Khả Nhi.

Từ khi vào học cho đến giờ, Khả Nhi cứ băn khoăn chuyện phải sửa lại họ tên của mình từ họ “Trịnh” thành họ “Tần” trước khi ban quản lí sinh viên với làm xong thẻ sinh viên. Mỗi khi giới thiệu bản thân, Khả Nhi thường tự giới thiệu tên mình là Tần Khải Nhi, vì vậy ai nấy đều gọi cô như vậy. 

Nhưng trên thực tế, tên của cô vẫn là Trịnh Khả Nhi theo như sổ hộ khẩu và giấy khai sinh. Vốn định đổi họ ngay từ khi còn ở nhà nhưng lúc ấy giấy gọi đã được chuyển đến, nếu như thông tin trên hộ khẩu và trên giấy gọi nhập học không thống nhất thì khi đến nhập học sẽ rất phiền phức. Thế nên Khả Nhi phải cố gắng chờ đợi đến khi vào học mới làm thủ tục thay đổi. Mấy lần đến ban quản lí hộ khẩu mà nhân viên trong ban quản lí ai nấy đều bận rộn, chẳng ai giải quyết cho Khả Nhi cả.Thế nên chuyện đổi họ cho Khả Nhi cứ bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.

Trong ngày cuối cùng rèn luyện quân sự, các lớp sẽ phải tiến hành diễn tập. Từ 9 giờ sáng tới 4 giờ chiều, các khoa sẽ lần lượt hoàn tất việc diễn tập. Cuối cùng thời gian huấn luyện quân sự với thời hạn nửa tháng cũng kết thúc. Thấy vẫn chưa đến giờ tan ca, Khả Nhi liền vội vàng chạy đến ban quản lí hộ tịch của trường để giải quyết mà không kịp về phòng thay bộ quần áo quân sự ra. Ông trưởng ban quản lí hộ tịch cuối cùng cũng có thời gian rảnh rỗi tiếp Khả Nhi. Nghe xong ý định của Khả Nhi, ông một mực từ chối: -

Không được…Không có lí do chính đáng thì không được tùy ý thay họ đổi tên!

-Thưa……-Khả Nhi ngẫm nghĩ một hồi rồi rụt rè lên tiếng:- Chú không thấy là cái tên Tần Khả Nhi hay hơn cái tên Trịnh Khả Nhi sao?

Ông trưởng ban quản lí mặt mày nghiêm nghị nói: -Không!

Khả Nhi cứng đầu không chịu bỏ cuộc:-Lần đầu tiên nghe thấy có thể chú không thấy thế, nhưng nghe nhiều lần chú sẽ cảm thấy đúng là như vậy!

Một tiếng chào hỏi vang lên từ phía sau Khả Nhi. Ông trưởng ban mỉm cười chào hỏi người ngoài cửa: -Tiểu Dương, mang tài liệu của sinh viên mới vào đây!

-Vâng ạ!-Dương Phàm bê một chồng hộ tịch bước vào phòng: -Đây là loạt tài liệu cuối cùng của những sinh viên mới vào trường ta!- nói xong, Dương Phàm gật đầu chào Khả Nhi.

Nhưng Khả Nhi chẳng có tâm trí nào mà đáp lại Dương Phàm. Thấy ông trưởng ban chuẩn bị ra ngoài, cô vội vàng nói: -Thưa chú, chú hãy đổi họ giúp cháu đi, cháu đã đến đây mấy lần rồi!

-Cô mau về đi!-vừa nói ông trưởng ban vừa vỗ vỗ vào đống tài liệu mà Dương Phàm đưa cho: -Cô xem, tôi còn phải giải quyết bao nhiêu là việc đây này!

Khả Nhi vội vã năn nỉ: -Cháu biết là chú rất bận, chỉ cần chú đổi họ cho cháu, cháu đảm bảo không bao giờ đến làm phiền chú nữa!

Ông trưởng ban bực mình gắt: -Tôi không hiểu các cô các cậu nghĩ gì, đang yên đang lành tự dưng đòi tự động đổi tên đổi họ của bố mẹ đặt cho. Đấy là cái thích đổi là đổi được à? Không coi tổ tiên ra gì nữa phải không?

-Tại sao không thể đổi?-Khả Nhi đột nhiên trở nên kích động, hai má đỏ bừng: -Sinh ra và nuôi dưỡng cháu đều do một tay mẹ. Còn về cái người được gọi là bố kia từ khi cháu sinh ra không thèm nhìn cháu lấy một cái. Ông ta đánh đuổi cháu ra khỏi cửa. Ông ta có con trai rồi, thế thì cái của nợ như cháu mang họ gì đâu có liên quan đến ông ta nữa? Cái họ ấy đối với cháu là một điều sỉ nhục lớn. Vậy thì tại sao cháu không thể đổi họ thành họ mẹ?- cuối cùng thì Khả Nhi cũng trút hết được những điều kìm nén ở trong lòng ra ngoài. Cô thở hồng hộc vì tức giận, đôi mắt mờ đi như bị phủ sương mù.

Cả ông trưởng ban quản lí và Dương Phàm đều kinh ngạc không thốt lên lời. Kể từ khi quen biết Khả Nhi cho đến nay, trong suy nghĩ của Dương Phàm, Khả Nhi luôn là một người cực kì điềm tĩnh. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô kích động đến như vậy. Một hồi lâu sau, Dương Phàm liền lên tiếng: -Bình tĩnh lại đi! Em qua đây với anh!

Dương Phàm kéo tay áo của Khả Nhi, dẫn cô ra phòng chờ ở bên ngoài. Anh đi lấy cho cô một li nước rồi nói: -Em ngồi xuống đây trước đã, uống hết cốc nước này đi, anh sẽ nói với chú ấy xem sao!

Dương Phàm nói xong liền đi vào trong phòng, thì thầm to nhỏ gì đó với ông quản lí. Khả Nhi siết chặt cốc nước trong tay. Những giọt nước mát từ từ ngấm vào cổ họng cô, tưới mát tim phổi cô. Khả Nhi dần dần lấy lại được bình tĩnh. Những nỗi đau trong quá khứ thật quá khủng khiếp. Nếu như có thể, cô thà chết cũng không muốn nhắc lại nỗi đau đớn này.

Một lát sau, Dương Phàm cầm hai tờ phiếu ra đưa cho Khả Nhi: -Trước tiên em hãy điền đầy đủ các thông tin vào hai tờ khai này. Ban quản lí sẽ tiến hành xem xét hồ sơ và hộ khẩu của em. Nếu như không có vấn đề gì mới có thể đưa lên cấp trên xét duyệt. Nói chung thủ tục không hề đơn giản, có thể họ cần đến sự phối hợp của em bất cứ lúc nào.

-Vâng!-Khả Nhi dán mắt vào trang giấy, chăm chú điền các thông tin cần thiết.

Dương Phàm đứng bên cạnh Khả Nhi. Từ trên cao nhìn xuống, anh chỉ thấy mái tóc của cô. Một mái tóc dày, đen và mượt mà. Cái gọi là tóc mây có lẽ chính là mái tóc như thế này đây!

-Em điền xong rồi!-Khả Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên nói với Dương Phàm.

Dương Phàm lập tức hướng ánh mắt đi nơi khác. Anh cầm lấy hai tờ giấy trên tay Khả Nhi, ngập ngừng hỏi: -Còn về bố mẹ em…em có thể cung cấp một số tài liệu chứng minh được không?

-Em có một tờ giấy tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ cha con…-Khả Nhi lấy từ trong túi ra tờ giấy đó. Cô mang nó đi vốn là để đề phòng trường hợp bất đắc dĩ, không ngờ giờ cần dùng đến nó thật. Mặc dù chỉ là một tờ giấy mỏng dính nhưng cầm trên nó trên tay sao thấy thật nặng nề. Cô chầm chậm đưa cho Dương Phàm: -Cái này có ích không?

Dương Phàm lướt qua tờ giấy đó một lượt, đính kém vào hai tờ khai ban nãy rồi đi thẳng vào trong phòng.

đi ra khỏi phòng làm việc, Khả Nhi đang đứng ngoài cửa chờ Dương Phàm. Dương Phàm nói:-Đợi vài ngày nữa sẽ có tin tức cụ thể, lúc ấy anh sẽ thông báo cho em!- nói rồi Dương Phàm đưa cho Khả Nhi một tờ giấy: -Đây là số điện thoại phòng anh,có chuyện gì cần anh giúp em cứ gọi cho anh nhé!

Khả Nhi nhận lấy tờ giấy, gật đầu lia lịa. Hai người chậm rãi đi ra khỏi trụ sở. Khả Nhi chạy đến bên cửa hàng đồ ăn gần đó, mua hai bát mì lạnh và đưa cho Dương Phàm một bát: -Tạm thời em chỉ mời anh ăn cái này thôi! Sau này nhất định sẽ mời anh đi ăn một bữa thịnh soạn!

Khả Nhi không nói một lời cám ơn đối với chuyện ban nãy. Dương Phàm hiểu rằng cô muốn dùng cách này để bày tỏ sự cám ơn của mình. Anh mỉm cười đón lấy bát mì lạnh từ tay cô. 

-Mì lạnh à?

-Ừ, ở phương Nam cứ đến mùa hè là mọi người lại ăn món này để hạ hỏa. Không ngờ ở phương Bắc này cũng có. Chắc đây là lần đầu tiên anh ăn món này nhỉ?

-Ừ, đây là lần đầu tiên đấy!- vừa nói anh vừa gắp một đũa bỏ vào miệng. Một vị ngọt mát tràn vào cổ họng.

-Thế nào?-Khả Nhi hồi hộp nhìn anh.

 

-Mùi vị rất tuyệt!

Khả Nhi thở phào như vừa trút được gánh nặng trên vai, cô mỉm cười: -Em còn sợ anh ăn không quen đấy!

Trong giọng điệu của Khả Nhi có đôi chút nũng nịu của con gái, hoàn toàn khác với hình ảnh một Khả Nhi lạnh lùng và điềm tĩnh thường ngày. Dương Phàm bất chợt ngây người nhìn Khả Nhi.Nghĩ đến thân thế của cô, nhìn vào đôi mắt của cô…Dương Phàm bất giác cảm thấy có chút đồng cảm.

Cái cảm giác bị người ta thương xót như thế này khiến cho Khả Nhi chẳng dễ chịu chút nào. Nhưng cô cố gắng không để lộ cảm xúc của mình ra. Khả Nhi giả bộ sờ lên mặt mình rồi hỏi Dương Phàm bằng giọng đùa trêu: -Em đẹp đến thế sao?
Dương Phàm bật cười: -Em bây giờ có vẻ rất tự nhiên, khiến cho người khác cảm thấy rất dễ gần!

Khả Nhi bướng bỉnh đáp: -Chẳng nhẽ trước đây em rất khó gần sao? Chẳng phải lần nào gặp anh em cũng cười toe toét sao?

-Trước đây em rất lạnh lùng, đến nỗi mà đứng bên cạnh em cảm thấy rất ngạt thở. Thế nên chỉ dám đứng nhìn từ xa thôi!

-Chuyện này hết sức bình thường, bởi vì em là một cô gái thông minh. Phần lớn con trai đều không thích con gái thông minh!-Khả Nhi dùng những điều mà Dương Phàm đã từng nói để chặn họng anh.

loading...

Dương Phàm cười như mếu: -Tại sao cứ phải thông minh như vậy nhỉ?

Khả Nhi mỉm cười rạng rỡ: -Bởi vì em muốn trở thành một người có tiền. Trong thời đại này, người thông minh chưa chắc sẽ trở thành người giàu có . Nhưng nếu không thông minh thì chắc chắn không thể trở thành người giàu có được!

-Thất kính, thất kính!-Dương Phàm tỏ vẻ hoảng hốt: -Xin “đại gia trong tương lai” hãy nhận của kẻ hèn này một lễ! Sau này xin đừng quên bố thí cho kè hèn này vài đồng nhé!

-Được, đơn giản thôi mà!

Về đến kí túc, Diệp Phi đưa cho Khả Nhi một bức thư và bảo: -Lúc nãy tớ đi lấy thư, nhìn thấy thư của cậu liền nhân tiện lấy về luôn!

Nhìn những dòng chữ ngay ngắn trên phong bì thư, Khả Nhi đoán được ngay là thư của 
Tương Vũ. Cô vui mừng luôn miệng cám ơn Diệp Phi.

Trong thư Tương Vũ than thở với Khả Nhi về nỗi nhớ nhà và kể tóm tắt cho cô nghe về cuộc sống mới của mình trong trường đại học. Cuối thư Tương Vũ còn viết: “Trường tớ có tổ chức buổi liên hoan chào mừng sinh viên mới, tớ đã tham gia bằng một tiết mục múa Ấn Độ. Nào ngờ nhờ tiết mục múa ấy mà tớ nổi tiếng khắp trường và trở thành hoa khôi đầu tiên của học viện. Tớ vui lắm, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra hết sức bình thản! Hi hi…”

Khả Nhi bật cười vui vẻ. Tống Lệ Na thấy thế liền tò mò hỏi: -Cậu cười gì vậy? Xem thư mà vui vẻ như vậy chắc là thư của bạn trai gửi đến rồi!

-Không, không phải là bạn trai, mà là bạn gái! Một cô bạn gái rất xinh đẹp!- Đi kèm với thư còn có một bức ảnh chụp Tương Vũ đứng ở ngoài cổng trường, trên đầu đội một cái mũ lệch, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Vì tâm trạng đang vui vẻ nên Khả Nhi đã không từ chối yêu cầu được xem ảnh Tương Vũ của mọi người trong phòng.

Tống Lệ Na cầm ảnh lên xem rồi bĩu môi: -Cũng bình thường thôi mà!

Khương Lan kinh ngạc: -Thế này mà còn bình thường á? Thế thì thế nào mới được coi là đẹp?

Lệ Na đưa trả tôi bức ảnh rồi bảo: -Những người như thế này ở Bắc Kinh này thiếu gì? Vơ một cái là có cả nắm!

-Tớ rất hiểu tâm trạng của cậu!-Khả Nhi cất ảnh đi rồi nói tiếp: -Một cô gái xinh đẹp không thể nào có thiện cảm với một cô gái xinh đẹp hơn mình được! Càng không thể nào thừa nhận vẻ đẹp của đối phương mặc dù trong lòng thừa hiểu mình không thể so sánh với người ta được, nhưng ngoài miệng vẫn cứ phải nói cứng!- Khả Nhi nói đùa.

Tang Lệ Na tức đến tím tái mặt mày nhưng vẫn phải cố nuốt cục tức to đùng vào bụng vì không biết phải trút ra với ai.

Tống Điềm và Lệ Na trước nay vẫn thường mâu thuẫn với nhau, thế nên Tống Điềm chẳng bỏ lỡ thời cơ chọc tức Lệ Na: -Khả Nhi quả là có tài ăn nói, nói câu nào là chết câu đấy!

Cuối cùng không thể kìm chế được nữa, cơn tức giận của Lệ Na trào ra: -Các người có ý gì thế hả? Các người…dám thông đồng với nhau để bắt nạt tôi à?-nghe giọng của Lệ Na thì hình như cô ấy sắp khóc đến nơi rồi.

-Thôi được rồi, được rồi!-Diệp Phi lại làm người hòa giải: -Mọi người đang nói đùa cậu ấy mà, sao lại coi chuyện đùa là thật thế?- nói rồi Diệp Phi kéo Lệ Na ra ngoài: -Đi thôi, chúng ta đi mua cơm thôi! Tớ đói sắp chết đến nơi rồi đây này!

Sau chuyện đó, Diệp Phi nói thầm với Khả Nhi: -Lệ Na tính tình có chút kiêu ngạo, nói chuyện chẳng mấy lọt tai. Nhưng con người cậu ấy không phải là xấu. Dù sao mọi người cũng là bạn cùng phòng, nên đối xử hòa thuận với nhau một chút!

Khả Nhi cười bảo: -Lần sau tớ sẽ nhường nhịn cậu ấy một chút là được chứ gì?-Khả Nhi rất thích thái độ hiền hòa của Diệp Phi. Thực ra Khả Nhi chẳng hơi đâu đi tính toán, so đo với người khác làm gì, thường thì cô lúc nào cũng sống chan hòa với mọi người. Chỉ có điều có một số người mà cô cần phải bảo vệ cho đến cùng, tuyệt đối không thể để cho người khác khinh thường, ví dụ như bà ngoại, mẹ và Tương Vũ.

Sau khi ăn cơm xong, cô giáo phụ trách đến thông báo một tin quan trọng: Để tăng cường tình đoàn kết giữa các sinh viên mới và hội sinh viên, cán bộ sinh viên của các học viện và những người phụ trách các câu lạc bộ sinh viên trong trường sẽ lần lượt tổ chức các buổi giao lưu với từng lớp sinh viên mới. Tối nay đến lượt lớp Khả Nhi.

Ở trường đại học, sự tiếp xúc giữa thầy cô và học trò chỉ hạn chế ở trên giảng đường, việc triển khai các công tác sinh viên thường ngày hầu hết là do các cán bộ hoặc phụ trách của các đoàn, hội trong học viện xử lí. Trong đó hội sinh viên có thể coi là một tổ chức quyền lực nhất của học viện. Vì vậy mà các học sinh mới vào ít nhiều đều có chút kính nể và tò mò đối với hội sinh viên của đại học.

Cô giáo phụ trách vừa đi ra là các cô gái bắt đầu bàn tán xôn xao. Tống Điềm lên tiếng: -

Tôi thấy bạn đồng hương trên hai khóa kể là hội sinh viên chính là một nơi có thể rèn luyện khả năng của bản thân, hơn nữa nếu được đảm nhận một chức vụ nào đó như chủ tịch hoặc trưởng ban sẽ có lợi ích lớn cho việc tìm kiếm việc làm sau này!

-Hứ…-Lệ Na bắt đầu phản pháo lại: -Cậu tưởng được làm trưởng ban hay chủ tịch hội sinh viên mà dễ à? Tôi nghe Chu Chính Hạo nói, những sinh viên mới ban đầu gia nhập hội sinh viên chỉ có thể làm cán sự. Cậu có hiểu thế nào là “cán sự” không? Có nghĩa là mỗi khi trưởng ban ra lệnh, cậu sẽ phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi làm việc nhưng công lao lại thuộc về kẻ khác. Đợi đến học kì sau, nếu như trưởng ban cất nhắc thì cậu mới được lên làm chức vụ phó trưởng ban. Mặc dù là phó trưởng ban nhưng thực tế chỉ là một chân lon ton của trưởng ban mà thôi! Nếu như không được cất nhắc thì cậu coi như công toi, mất cả kì làm việc không công cho kẻ khác. Đến nhiệm kì sau, nếu được bầu thì mới có cơ hội làm chủ tịch hoặc trưởng ban. Còn nếu không được bầu thì còn thảm hơn là làm chân lon ton, mất toi nửa năm làm việc vất vả!

Diệp Phi trợn tròn mắt ngạc nhiên: -Sao mà kinh khủng thế? Thế thì chẳng nhẽ chủ tịch, trưởng ban của hội sinh viên bây giờ đều từ “người giúp việc” ngoi lên à?

-Đúng thế!-Tống Điềm hậm hực: -Dù sao cũng phải bắt đầu từ những việc nhỏ mà! Diệp Phi, tới lúc ấy chúng ta cùng đăng kí tham gia vào hội sinh viên đi!

-Không đâu-Diệp Phi lắc đầu: -Tớ thích tham gia vào ban cán sự lớp hơn. Tớ muốn làm bí thư chi bộ của lớp. Khả Nhi, cậu thì sao? Có dự định gì không?

-Tớ á?-Khả Nhi bật cười: -Cậu tự ứng cử đi, tớ bỏ phiếu cho cậu là được rồi! Còn chuyện tham gia vào các hội sinh viên hay cán bộ lớp thì…tớ không tham gia đâu, không có thời gian mà!

-Học kì đầu của năm nhất đâu có nhiều môn, cậu bận gì mà không có thời gian chứ?- Lệ Na lẩm bẩm.

-Bận kiếm tiền chứ gì? Đại tiểu thư thân mến, no ấm là nhu cầu hàng đầu của con người mà!

Buổi giao lưu xét về tổng thể có thể coi là đã tổ chức thành công. Mọi người đều là sinh viên, không cần thiết phải e dè, hơn nữa các sinh viên mới phát hiện ra rằng các cán bộ của hội sinh viên cũng không quá kiêu căng như trong tưởng tượng. Thế nên các sinh viên mới này nghĩ gì hoặc muốn tìm hiểu về điều gì đều mạnh dạn nêu ra. Còn các cán bộ của hội sinh viên ai nấy đều kiên nhẫn trả lời.

Khả Nhi ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe một lúc. Trong nội dung giao lưu không có những vấn đề mà cô quan tâm, vì thế nên suy nghĩ của cô dần dần chuyển sang vấn đề khác. Khả Nhi ngồi ở vị trí gần cửa sổ, chỉ hơi ngẩng đầu lên là đã có thể nhìn thấy mặt trăng lơ lửng trên bầu trời cao. Chỉ còn hai ngày nữa thôi là đến trung thu rồi. Ở nhà chỉ còn có bà ngoại và mẹ, không biết hai người có cảm thấy buồn tẻ hay không. Nhớ lại mái tóc bạc phơ của bà, khuôn mặt mệt mỏi của mẹ, tự nhiên Khả Nhi lại thấy sống mũi cay cay. Bà ngoại tuổi tác đã cao, mẹ lại gầy yếu, lắm bệnh, gia đình còn nợ chồng nợ chất…dù sao thì cô cũng phải cố gắng nhanh chóng tự lập, gánh vác bớt một phần trách nhiệm trên vai mẹ. Phải nhanh lên, nhanh nữa lên mới được!

Bỗng nhiên một cốc nước được đưa tới trước mặt Khả Nhi: -Bạn có uống nước không?- Khả Nhi ngoảnh đầu sang nhìn…trước mắt là khuôn mặt khôi ngô của một nam sinh: đôi mắt to, đôi lông mày rậm, khuôn mặt rất ưa nhìn. Chàng trai này có vẻ rất thật thà, điều đó khiến cho Khả Nhi liên tưởng tới Khương Lan.

Thấy Khả Nhi đang nhìn mình, chàng trai có chút bối rối: -Tôi là Từ Quang Tông, là bạn cùng lớp với cậu.

Khả Nhi đón lấy cốc nước từ tay Từ Quang Tông rồi lịch sự nói: -Cám ơn cậu!

-Không có gì!-Từ Quang Tông có vẻ đã lấy lại được vẻ tự nhiên trên khuôn mặt: -Hình như cậu không mấy hứng thú với những vấn đề trong buổi tối ngày hôm nay?

-Tôi quan tâm đến vấn đề làm thêm hơn!-Khả Nhi thẳng thắn đáp: -Nhưng mà ngồi nghe cả tối mà không thấy những thông tin có liên quan.

-Cậu có thể tới trung tâm môi giới việc làm cho sinh viên để hỏi thăm xem sao. Tuy nhiên cơ hội tìm việc ở trung tâm đó rất có giới hạn. Chủ yếu vẫn phải tự mình tìm kiếm! Tôi nghĩ làm gia sư vẫn là công việc phù hợp nhất!

Khả Nhi chỉ mỉm cười không nói. Không phải là cô chưa từng nghĩ tới việc đi làm gia sư, nhưng trường đại học Z này nằm ở ngoại ô, xung quanh chẳng có khu dân cư, mà phần lớn học sinh của trưởng tiểu học trực thuộc đại học Z lại là con em của các giáo viên trong trường, bản thân bố mẹ chúng đều đã là những giáo viên giỏi, thế nên công việc gia sư đâu có dễ tìm. Còn nếu đi vào thành phố để làm gia sư, ngồi xe buýt đi đi lại lại cũng mất hai tiếng đồng hồ, làm gì còn thời gian làm việc khác?

 

Từ Quang Tông nói: -Tôi cũng đang cần tìm việc làm thuê nên đã nhờ người đồng hương tìm giúp. Hi vọng có thể tìm được hai nơi làm thêm, khổ cực một chút cũng không sao. Xuất thân nghèo khó như tôi thường phải trả giá đắt hơn những người khác mới mong có cơ hội tiến thân.


Cụm từ ‘xuất thân nghèo khó” sao nghe thân thiết thế. Khả Nhi bỗng chốc có chút thiện cảm với cậu bạn này.


Giữa đám đông, chủ tịch hội sinh viên đĩnh đạc nói: – Trong trường đại học là như vậy đấy! Các em phải dũng cảm thể hiện bản thân. Bất kể là có sở trường gì cũng phải cố gắng phát huy. Phải tin tưởng vào bản thân, tin rằng đã là vàng thì nhất định sẽ phát sáng!


Từ Quang Tông nhìn hội trưởng bằng ánh mắt đầy sự kính nể và khâm phục: -Anh ấy nói hay quá, quả là xuất sắc! Đúng không?


Khả Nhi cười nói: -Cậu cũng vào hội sinh viên luyện một hai năm, có khi đến lúc ấy cậu còn giỏi hơn cả anh ấy cũng nên!


-Tôi cũng muốn rèn luyện thêm bản thân, nên đã đăng kí tham gia rồi!-Từ Quang Tông nhìn Khả Nhi bằng ánh mắt cảm kích: -Cám ơn sự động viên của cậu! Cậu làm cho tôi cảm thấy tự tin hơn rồi đấy!


Khả Nhi cúi xuống uống một ngụm nước, cố gắng dùng cốc nước để che đi biểu cảm trên mặt mình. Chẳng qua cô chỉ thuận miệng nói ra câu đó thôi chứ nào có ý định cổ vũ cho cậu ta?

Tối hôm ấy, chủ đề bàn tán của các cô gái phòng 312 là hình tượng nam sinh trong lớp. Tống Điềm lên tiếng trước tiên: -Mọi người đều nói số lượng là nền tảng của chất lượng. Điều này rất có lí! Số lượng nam sinh ở khoa văn chúng ta rõ ràng là ít hơn nhiều so với khoa lí. Vì thế chất lượng đương nhiên thua kém. Đặc biệt là lớp chúng ta, nhìn tới nhìn lui mà chẳng thấy có anh chàng nào là ra hồn cả!


Diệp Phi cười nói: -Làm gì đến mức như thế! Chỉ có điều muốn tìm một anh chàng có phong thái như Dương Phàm và Chu Chính Hạo thì hơi khó!


-Tớ thấy cái cậu Từ Quang Tông và Lưu Tử Côn cũng còn được, chiều cao và vẻ ngoài đều đạt tiêu chuẩn!-Hà Mạn Tuyết nói bằng giọng ngái ngủ. Dứt lời cô lại nằm lăn ra giường ngủ tiếp. Ưu điểm lớn nhất của Hà Mạn Tuyết là cho dù xung quanh có ồn ào đến mấy thì cô ấy vẫn ngủ ngon lành. Mà Hà Mạn Tuyết không chỉ có thể ngủ say đến mức sấm đánh bên tai không hay biết mà còn có thể nói chuyện với người khác ngay trong khi còn đang ngủ. Lúc ban đầu Hà Mạn Tuyết khiến cho cả phòng sợ chết khiếp, nhưng lâu dần mọi người đều biết được khả năng đặc biệt này của cô nên ai nấy đều phục sát đất.


-Hài…khó khăn lắm mới tìm được hai nhân vật có đôi chút giống Chu Chính Hạo, nào ngờ hai người ấy đều quê một cục!- Tang Lệ Na có chút khắt khe trong việc đánh giá: -Đặc biệt là cái cậu Từ Quang Tông gì đó. Nghe cái tên thôi cũng thấy cậu ta ở quê ra mà! Quê mùa chết đi được!


-Nông thôn thì có làm sao? Cậu định kì thị khu vực đấy à?- Khương Lan bất bình.


Lệ Na cao giọng: -Khương Lan, cậu đừng có nhạy cảm quá như vậy! Tớ có nói cậu đâu? Khả Nhi còn chẳng có ý kiến gì, cậu bất bình gì chứ?
Thực ra Khả Nhi cũng cảm thấy những điều Lệ Na vừa nói thật khó nghe. Lúc còn nhỏ, lớn lên ở quê, cô còn nhớ những con người nơi thôn quê ai ai cũng đều thật thà, chất phác và hiền lành như ông bà ngoại của mình. Chỉ có điều cô thường giữ thái độ im lặng trong các cuộc tranh luận của phòng, hơn nữa cũng không cần thiết phải tranh cãi với Lệ Na. Giờ nghe thấy Lệ Na nói đến mình, Khả Nhi ngạc nhiên hỏi: -Liên quan gì đến tớ?


-Lúc giao lưu chẳng phải cậu và cái anh chàng Từ Quang Tông đó nói chuyện rất tâm đầu ý hợp hay sao?-Lệ Na nói.


-Đúng thế!-Khả Nhi thẳng thắn đáp: -Ông bà ngoại của tớ đều ở nông thôn. Mãi đến tận năm 6 tuổi tớ vẫn còn ở quê với ông bà. Tớ thấy những người ở quê ai nấy đều thân thiện, thế nên có nói chuyện vài câu. Có gì không được à?


-Không phải chứ?- Lệ Na nói bằng giọng tiếc nuối: -Mặc dù cái tên Từ Quang Tông ấy cũng có vẻ khôi ngô, nhưng còn thua xa Dương Phàm. Có là người mù cũng biết phải chọn thế nào nữa là!


-Tớ và Dương Phàm chẳng có gì hết. Tớ đã nói điều này không chỉ một lần. Hơn nữa tớ và Từ Quang Tông cũng chỉ là bạn học bình thường!-Khả Nhi bực mình nói: -Cậu tin thì tin, không tin thì thôi! Thay vì nói tớ chi bằng cậu tự nói bản thân mình đi!


Tống Điềm nhân cơ hội hùa theo: -Đúng thế, Lệ Na này, cậu và Chu Chính Hạo thế nào rồi? Sao dạo này không thấy anh ấy đến tìm cậu thế?
-Phát triển gì chứ? Anh ấy coi tớ như em gái, tớ cũng chỉ coi anh ấy là anh trai thôi, chẳng có ý gì khác đâu!-Mặc dù miệng nói như chẳng có gì nhưng thực ra mọi người trong phòng ai nấy đều biết Lệ Na đã trằn trọc bao đêm, suốt ngày than vắn thở dài.


Các môn học sẽ chính thức bắt đầu sau ngày quốc khánh. Thế nên trong khoảng thời gian sau khi tập quân sự cho đến hết quốc khánh, các sinh viên mới được hoạt động tự do, trừ một vài buổi tối phải cùng cô giáo phụ trách đi tham gia một số hội nghị sinh viên. Các cô gái phòng 312 cũng nhân cơ hội này để triển khai kế hoạch của mình.


Mơ ước của Diệp Phi thành thật khi cô được bầu vào vị trí bí thư chi bộ của lớp. Các cô gái phòng 312 luôn biết đoàn kết vào những thời điểm cần thiết. Họ đồng loạt bỏ phiếu bầu cho Diệp Phi. Hơn nữa phần lớn các sinh viên nam trong lớp cũng bỏ phiếu cho Diệp Phi dưới sự “hiệu triệu” của các cô gái xinh đẹp.


Tống Điềm trở thành cán sự của ban đời sống ở hội sinh viên, nghe nói đó chính là cơ quan có quyền hành lớn nhất trong hội sinh viên.


Khương Lan tham gia vào câu lạc bộ kịch của trường. Mục đích không phải là diễn kịch mà là luyện tiếng phổ thông nhằm thay đổi giọng địa phương của mình.


Hà Mạn Tuyết không tham gia bất kì tổ chức nào, chỉ chuyên tâm cho việc ăn chơi giải trí. Theo lời của Hà Mạn Tuyết thì: suốt thời học cấp ba đã tiêu tốn quá nhiều thời gian tuổi trẻ cho việc học hành, giờ lên đại học rồi phải ăn chơi để bù đắp lại.


Người gây ngạc nhiên nhất cho mọi người chính là Tang Lệ Na. Lệ Na có một giọng hát rất hay, ngoại hình lại xinh đẹp. Ban đầu ai cũng tưởng rằng nếu tham gia vào hội sinh viên, Lệ Na nhất định sẽ tham gia vào ban văn nghệ. Nào ngờ Lệ Na lại trở thành cán sự của ban thể thao. Mãi cho đến tháng mười thay đổi nhiệm kì của hội sinh viên, Chu Chính Hạo chính thức trở thành trưởng ban thể thao, mọi người mới vỡ lẽ.


Tần Khả Nhi cũng không tham gia vào bất kì tổ chức nào, cô còn bận rộn tìm kiếm việc làm thêm. Cũng may là Khả Nhi nhanh chóng nhận được một mối dạy gia sư cho một gia đình nọ. Học sinh của cô là một cô bé 12 tuổi, là học sinh lớp 6 của trường tiểu học Z. Bố mẹ cô bé này có mở một nhà hàng quy mô lớn ở gần trường. Mỗi lần nhà trường phải tiếp khách quý hoặc tổ chức tiệc mừng tốt nghiệp cho sinh viên, các thầy cô thường bố trí tiệc rượu ở nhà hàng này. Bố mẹ bận rộn với việc làm ăn nên lơ đãng việc chăm sóc và giáo dục con cái khiến cho cô bé này vô cùng ngang ngạnh. Trước Khả Nhi, bố mẹ cô bé này đã mời cả thảy 5 gia sư nhưng cô bé này đã dùng mọi cách để đuổi họ đi. Vì vậy từ đó cho đến nay không ai dám nhận làm gia sư cho cô bé này nữa. Nào ngờ cô bé lại có vẻ rất hợp với Khả Nhi. Lần đầu tiên gặp mặt, Khả Nhi không nói chuyện học hành mà chỉ nói dẫn cô bé ra ngoài đi dạo. Hai người đi vòng quanh trường Z một vòng. Sau khi về nhà, cô bé ấy cứ luôn miệng “Chị Khả Nhi ơi…”, 



“Chị Khả Nhi à…”. Bố mẹ cô bé vui mừng lắm, lập tức bàn đến vấn đề thù lao. Theo giao ước, 7 giờ tối thứ hai, tư, sáu trong tuần, Khả Nhi sẽ đến nhà kèm cặp cho con họ. Hai giờ rưỡi đến bốn giờ chiều thứ bảy, Khả Nhi sẽ dẫn cô bé đi chơi trong trường đại học Z để học hỏi thêm những kiến thức ngoài sách vở, thù lao mỗi tháng là một trăm nhân dân tệ. Như vậy mỗi tháng Khả Nhi có thể kiếm được hơn bốn trăm tệ tiền gia sư. Khả Nhi tiêu tiền không nhiều, trừ đi tiền sinh hoạt hàng tháng, cô có thể để để dành được một ít.
Một buổi sáng nọ, khi đang ăn sáng thì Diệp Phi hỏi Khả Nhi có hứng thú nhận làm gia sư nữa hay không. Một người bạn đồng hương của cô vì muốn chuyên tâm học hành nên đã quyết định nhường lại công việc này cho người khác. “Chỉ có điều”, Diệp Phi bổ sung thêm một câu: -Nhà của học sinh đó cách trường rất xa. Đi đi về về cũng phải mất một tiếng rưỡi đi xe đạp, hơn nữa thời gian học lại là vào buổi tối. Bạn của tớ là một anh chàng cao to, đi về muộn một chút cũng chẳng sao. Nhưng cậu là con gái, đi như thế liệu có an toàn không?


-Tớ đã làm gia sư ở một chỗ rồi. Nếu không, hay là cậu nhường cơ hội lại cho học sinh nam của lớp mình đi! Nghe nói Từ Quang Tông cũng đang định đi làm gia sư đấy!


Diệp Phi gật đầu: -Tớ cũng nghĩ công việc này thích hợp cho con trai hơn. Tí nữa ăn sáng xong tớ sẽ đi hỏi cậu ta!


Tang Lệ Na tròn mắt ngạc nhiên nhìn Khả Nhi: -Chẳng phải cậu định để dành tiền học cho năm học tới sao? Sao không nhân lúc có nhiều thời gian đi dạy thêm để kiếm thêm ít tiền? Chẳng nhẽ vì cái cậu Từ Quang Tông đó mà cậu nỡ từ bỏ cơ hội này sao?


-Cậu muốn nói thế nào thì nói!-Khả Nhi chẳng thích phải giải thích dài dòng với Lệ Na. Thực ra trong lòng cô đã có dự tính rồi. Hiện nay số tiền thù lao mà cô kiếm được từ việc làm gia sư có thể coi là tương đối cao. Nếu như tìm được một mối gia sư nữa có tiền thù lao như vậy thì một tháng cũng chỉ để dành được hơn 4 trăm đồng. 



Phải để dành đủ một năm may ra mới đủ tiền học phí năm hai. Nhưng công việc gia sư không phải là công việc lâu dài. Ví dụ bây giờ cô đang dạy cho đứa nhóc này, nhưng sang năm sau nó lên cấp hai phải vào học nội trú trong trường, không cần đến gia sư nữa thì chẳng phải tiền học phí và tiền sinh hoạt phí năm ba, năm bốn của cô cũng chẳng biết lấy ở đâu ra hay sao? Hơn nữa cô còn muốn giúp gia đình trả nợ, giảm nhẹ gánh nặng kinh tế cho mẹ. So với việc tìm thêm vài việc làm thêm, Khả Nhi vẫn muốn tìm kiếm một con đường kiếm tiền có triển vọng hơn. Chỉ có điều mấy ngày nay, cô đi lang thang xung quanh trường đến ba lần nhưng vẫn không tìm được con đường kiếm tiền nào khác.


Khả Nhi ngồi ủ rũ ăn hết bữa sáng rồi thu dọn đồ đạc, đang chuẩn bị ra ngoài thử vận may thì thấy Hà Mạn Tuyết tay ôm cái bát đi vào, thở dài chán nản: -Lại không mua được sữa tươi rồi! Sao chẳng có chỗ nào đặt mua sữa tươi thế nhỉ?




Diệp Phi tò mò hỏi: -Tại sao cứ nhất định phải uống sữa tươi, ở dưới nhà ăn chẳng phải có bán đầy sữa đóng chai hay sao?

 

-Đó là các loại sữa đã qua gia công, chế biến, mùi vị không giống với loại sữa tươi mà trước đây tớ uống ở nhà, nói chung là không ngon bằng!


-Tớ cũng thấy thế – Lệ Na tán đồng: -Trước đây ở nhà tớ thường đặt mua sữa tươi nửa năm hoặc một năm một. Nhân viên đưa sữa sáng nào cũng mang sữa đến giao tận nhà, vì là sữa mới chế biến chưa đến 24 giờ nên uống rất thơm ngon. Nhưng mà bây giờ vào trường rồi khó mà đặt sữa được nữa, ngay cả nơi bán sữa tươi cũng chẳng có. Cái cửa hàng cạnh kí túc xá của trường thỉnh thoảng mới nhập ít hàng nhưng mỗi lần tớ đi mua đều hết mất rồi! Bà chủ cửa hàng ấy nói vì sữa tươi không thể bảo quản được nên không dám nhập nhiều!


Nghe đoạn đối thoại của hai người xong, Khả Nhi chợt nảy ra một sáng kiến. Cô liền hỏi: – Có nhiều người thích uống sữa tươi phải không?


-Đương nhiên rồi- Lệ Na nói: – Khu xung quanh nhà tớ có rất nhiều người thích uống sữa tươi. Ở trong trường có không ít sinh viên là người Bắc Kinh. Lần trước bọn tớ tụ tập, mọi người đều nói điểm không lí tưởng nhất của trường mình chính là cách quá xa trung tâm thành phố, muốn uống sữa tươi cũng khó!


Một khái niệm mơ hồ dần dần hình thành trong đầu Khả Nhi. Khả Nhi hào hứng siết chặt hai vai của Lệ Na rồi lắc lắc mạnh: -Tang Lệ Na, cậu thật đáng yêu! Quả đúng là tài hoa tuyệt đỉnh!- dứt lời, Khả Nhi liền đeo ba lô lên vai rồi chạy một mạch ra ngoài, chỉ để lại những ánh mắt ngơ ngác và những cái miệng há hốc vì kinh ngạc.


-Cậu ta làm sao thế?-Hà Mạn Tuyết ngạc nhiên hỏi.


Diệp Phi lắc đầu.
Tang Lệ Na đi đến trước gương, nhìn mình từ đầu đến chân rồi nghiêm nghị gật đầu: -Ừm, đúng là tài hoa tuyệt đỉnh thật!


“Phụt…” một tiếng, ngụm nước trà trong miệng Diệp Phi phun hết cả ra ngoài.

Mấy ngày sau đó, ngày nào Khả Nhi cũng đi sớm về muộn. Mãi cho đến trưa hôm nay, Khả Nhi mới ôm một đống giấy gió và bút nghiên về phòng. Vừa vào đến cửa đã về ngay bàn học rồi bày giấy và bút ra bàn.


-Cậu làm cái gì mà úp úp mở mở thế?-Lệ Na lại gần, nhìn thấy tựa đề trên tờ giấy là “Nhận đặt sữa tươi”


-Có muốn đặt sữa tươi không? –Khả Nhi hỏi: -Nếu có thì đặt với tớ là được, tớ đảm bảo từ ngày 1 tháng 10 trở đi, trước bảy rưỡi sáng và trước 6 giờ chiều hàng ngày sữa tươi sẽ được đem đến tận nơi.


-Cậu á? -Mấy cô gái trong phòng mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.


Sau một hồi giải thích, cuối cùng thì mọi người cũng hiểu ra mấy ngày nay Khả Nhi đang bận rộn làm gì. Kể từ hôm nghe thấy cuộc đối thoại của Hà Mạn Tuyết và Tang Lệ Na, Khả Nhi đã đi điều tra quanh trường, dân số trong trường đại học Z này vào khoảng 50 nghìn người, bao gồm: các sinh viên đại học Z cộng với các giáo viên trong trường cùng gia đình của họ và một số cư dân sống ở gần đây. 



Với một con số lớn như vậy mà quanh đây không hề có một điểm cung cấp sữa tươi cố định nào. Trong khi đó sữa tươi lại là sản phẩm bán rất chạy trên thị trường. Thế là Khả Nhi đã đi thuyết phục bà chủ cửa hàng gần kí túc xá trước. Hai người đã giao ước: bà chủ cửa hàng sẽ giúp Khả Nhi liên hệ tìm nguồn hàng và cung cấp nơi nhận hàng cho Khả Nhi còn Khả Nhi thì lo tìm kiếm khách hàng và đưa hàng. Trừ đi tất cả các khoản chi, lợi nhuận sẽ được chia đôi cho cả hai người. Dưới sự dẫn dắt của bà chủ cửa hàng, Khả Nhi nhanh chóng liên lạc được với công ty cung cấp sữa tươi. Hai bên đã giao ước sẽ lấy mỗi đơn đặt hàng của khách hành trong một tháng làm đơn vị tính toán. Nếu như Khả Nhi có thể tìm kiếm được 40 đơn đặt hàng trước ngày 1 tháng 10 thì công ty này sẽ đảm bảo chuyển hàng đầy đủ đúng 6 giờ hàng ngày đến cửa hàng gần kí túc xá, Khả Nhi sẽ lo giao sữa đến tận tay khách hàng.


Khương Lan cảm thấy bất bình:- Người vất vả làm việc là cậu, tại sao lại phải chia cho chủ cửa hàng một nửa? Như vậy là không công bằng!


-Không sao, không sao!- Khả Nhi chẳng để bụng đến điều này: -Có đôi khi tính toán thiệt hơn quá nhiều sẽ mất đi càng nhiều!


Những cô gái trong phòng 312 thỉnh thoảng cũng hay nảy sinh những mâu thuẫn nho nhỏ nhưng lúc cần thiết vẫn rất đoàn kết và biết giúp đỡ lẫn nhau. Hà Mạn Tuyết và Tang Lệ Na lập tức đặt mua một tháng sữa tươi giúp Khả Nhi, đồng thời còn giới thiệu cho bạn bè, đồng hương của mình đến đặt hàng. Mấy người Diệp Phi và Khương Lan còn giúp Khả Nhi dán giấy thông báo trên bảng thông báo của trường, còn mang giấy thông báo đi phát cho các sinh viên khác trong trường. Trải qua một tuần nỗ lực, đến ngày cuối cùng của tháng chín, Khả Nhi đã nhận được cả thảy 42 đơn đặt hàng. Mỗi đơn đặt hàng trung bình Khả Nhi thu được 20 đồng tiền lãi, cả tháng vất vả chỉ có thể kiếm được 504 đồng, còn phải chia một nửa tiền lãi với chủ cửa hàng.


Diệp Phi khuyên Khả Nhi: -Chi bằng tìm thêm một mối gia sư nữa, vừa kiếm được nhiều hơn lại không vất vả mấy!


Khả Nhi tràn đầy niềm tin vào công việc này: -Đây mới chỉ là bắt đầu, sau này sẽ còn phát triển hơn nữa!


Để đảm bảo có thể chuyển sữa đến cho khách hàng trước 7 rưỡi, mỗi sáng Khả Nhi phải thức dậy từ 6 giờ, 6 giờ 15 phút xuống cửa hàng gần kí túc xá để nhận hàng, 6 giờ 20 bắt đầu đi giao hàng. Trong khi đi giao hàng, Khả Nhi thường nhận thêm được vài đơn đặt hàng nữa. Bảy, tám ngày sau đó, tổng số đơn đặt hàng từ 42 tăng lên 57 đơn. Khả Nhi nhìn thấy công việc này có chút hi vọng nên làm việc càng hăng say hơn.




Cuối tuần này, mới sáng sớm mà Giang Ba đã thức dậy rồi. Thường ngày dậy sớm đã quen, có cơ hội ngủ nướng cũng không sao ngủ được. Giang Ba lững thững ra đứng ngoài cửa phòng, ngẩn người nhìn vào đám sương mù dày đặc trước mặt. Bỗng nhiên một bóng người thanh mảnh rơi vào tầm nhìn của anh. Người đó đang mặc một bộ quần áo thể thao màu xanh lá cây, đi đôi giày thể thao màu trắng, mái tóc dài buộc cao như đuôi ngựa, sức sống tràn trề khiến cho người khác phải ngưỡng mộ. Dung mạo của người con gái ấy mờ nhạt trong sương mù nhưng cái gọi là “hoa ở trong sương thì càng nhìn càng thấy đẹp”. Giang Ba không rời mắt khỏi người con gái xinh đẹp ấy mãi cho đến khi cô gái biến mất ở dưới chân cầu thang kí túc. Rồi bất chợt anh phát hiện ra cô gái ấy lại xuất hiện ở hành lang trên tầng của mình. Giang Ba nhìn thấy cô gái ấy đặt một túi sữa vào trong thùng sữa ở cửa phòng bên cạnh rồi lướt qua chỗ anh đang đứng, cúi xuống đặt một hộp sữa chua vào trong thùng sữa trước cửa phòng kế bên.


Nhìn thấy cô gái xinh đẹp trong sương mù chuẩn bị biến mất khỏi tầm mắt, Giang Ba vội vàng cất tiếng gọi: -Người đẹp ơi!


Không có phản ứng gì.


Giang Ba lại gọi: -Bạn ơi!


Cũng không thấy có phản ứng.


Giang Ba vội vàng hô to: -Mình muốn đặt sữa!


Cuối cùng thì người con gái xinh đẹp trong sương mù cũng dừng bước, ngoảnh đầu lại cười thật tươi: -Xin hỏi, bạn ở phòng nào?


Cuối cùng thì Giang Ba đã có thể nhìn rõ ràng khuôn mặt cực kì xinh đẹp của cô gái. Lúc cười trên má của cô còn có cái núm đồng tiền nho nhỏ. Giang Ba bối rối lấy tay chỉ vào biển số phòng treo trước cửa và nói: -Mình ở phòng 208.


-Mình phải đi giao hàng cho kịp giờ. Nếu như bạn muốn đặt sữa thì khoảng 9 giờ mình quay lại, đưa danh mục sữa và bảng giá cho bạn tham khảo, thế có được không?- giọng nói vừa dịu dàng vừa ngọt ngào, dứt lời cô lại mỉm cười duyên dáng, cái má lúm nhỏ xinh lại hiện lên trên má.


Giang Ba gật đầu lia lịa: -Được được, mình đợi bạn!


Sau khi giao hết đơn đặt hàng ở kí túc xá này, Khả Nhi liền đi xuống. Cô vô tình ngẩng đầu lên…Giang Ba lúc này đang nằm bò trên lan can nhìn xuống, không biết Dương Phàm đã đứng bên cạnh Giang Ba từ lúc nào. Lúc này Khả Nhi mới nhớ ra, hình như Dương Phàm cũng ở trong phòng 208 ở kí túc xá này. Cô liền nhoẻn miệng cười với anh.


Giang Ba vô cùng sung sướng: -Ba lần cười!- Giang Ba hồ hởi: -Cô ấy cười với tôi ba lần liền. Cậu có nhớ năm đó Thu Hương cười với Đường Bá Hổ ba lần để bày tỏ tình cảm không?


Dương Phàm khoanh tay đứng dựa vào lan can nhìn theo cái bóng đang khuất dần ở dưới cổng kí túc xá. Trước đây mỗi lần gặp Khả Nhi, anh đều thấy cô mặc đồng phục. Anh còn tưởng cô không nhận thức được vẻ đẹp của bản thân. Nhưng nhìn thấy tình hình ngày hôm nay, anh biết hình như cô đã nhận thức được rất rõ lợi thế của mình.

Đúng chín giờ sáng, Tần Khả Nhi đến phòng 208 kí túc xá nam của học viên công trình, vừa hay Chu Chính Hạo cũng có mặt ở đó. Nhìn thấy Khả Nhi, Chu Chính Hạo kinh ngạc thốt lên: -Ơ, sao em lại…


-Cô ấy đến tìm tôi, tìm tôi đấy mà!- nhìn thấy Khả Nhi, Giang Ba liền lao như tên bắn đến trước mặt cô, suýt chút nữa đâm sầm vào Khả Nhi vì không phanh kịp.


Khả Nhi lùi lại phía sau một bước rồi chìa mấy danh mục sữa ra cho Giang Ba: -Đây là danh mục sữa và đơn giá. Bạn xem qua đi, thích mùi vị nào thì tôi sẽ viết đơn đặt hàng cho bạn loại đó. Sáng ngày mai tôi sẽ lập tức giao hàng cho bạn!


-Đặt sữa?- Chu Chính Hạo cướp lấy mấy tờ giấy trong tay Giang Ba. Nhìn qua một hồi, Chu Chính Hạo mới vỡ lẽ: -A…anh nhớ ra rồi. Vài ngày trước anh có đọc được bảng tin nhận đặt sữa bò tươi ở trên bảng thông báo của trường. Hóa ra là em phụ trách chuyện này à?


Khả Nhi khẽ gật đầu.


-Anh cũng muốn đặt, đặt…-Chu Chính Hạo chợt nhớ ra điều gì đó, liền quay đầu lại nhìn Dương Phàm từ nãy đến giờ vẫn im lặng rồi quả quyết: -Đặt cho đội tuyển bóng rổ của anh mỗi người một phần. Dù sao cũng sắp đến giải thi đấu rồi, mọi người ai cũng cần phải bồi bổ cơ thể!- Chu Chính Hạo tự đưa ra chủ trương rồi móc ví của mình, lấy ra mấy tờ một trăm tệ và hỏi: -Đặt mười phần sữa tươi hết tất cả bao nhiêu hả em? Ngần này có đủ không?


Khả Nhi không hề đưa tay ra nhận tiền: -Anh không cần…


Chu Chính Hạo xấu hổ xua xua tay ngăn không cho Khả Nhi nói tiếp: -Anh muốn nói riêng với em vài câu, có được không?


Khả Nhi và Chu Chính Hạo đi ra bên ngoài. –Nghe anh nói này…- Chu Chính Hạo khẽ nói: -Mặc dù anh từng theo đuổi em và bị em từ chối. Nhưng không vì thế mà chúng ta trở thành kẻ thù của nhau, không cần phải căm ghét đến mức không thèm nhìn mặt hay qua lại với nhau, có phải không nào?

 

-Em không có ý đó…
Chu Chính Hạo nói rất chân thành: -Giờ anh không hề có ý đồ gì với em hết. Không làm người yêu thì chúng ta là bạn của nhau cũng được mà!
Khả Nhi bật cười: -Làm bạn thì đâu cần đến tiền? Em đang làm ăn mà, nhưng cho dù anh có làm ăn với em trong vụ này hay không thì chúng ta vẫn là bạn. Vì vậy anh không cần phải bỏ ra món tiền này đâu!
Chu Chính Hạo cười ha ha: -Yên tâm đi, món tiền này anh sẽ đòi lại. Mấy thằng kia chỉ cần bớt hút mấy bao thuốc là có tiền uống sữa cả tháng rồi. Hút thuốc có hại cho sức khỏe, làm sao mà tốt bằng uống sữa được! Chẳng phải là anh đang làm việc tốt cho chúng nó hay sao?-Chu Chính Hạo lại chìa tiền ra trước mặt Khả Nhi: -Cứ quyết định như vậy đi! Giúp anh viết đơn đặt hàng đi nào!
-Không được!- Khả Nhi vẫn cố chấp lắc đầu.
-Đội bóng rổ cũng có kinh phí hoạt động mà- giọng nói của Dương Phàm đột ngột vang lên.
Chu Chính Hạo giật bắn cả người, vội vàng quay lại gắt lên: -Cậu làm cái gì mà xuất quỷ nhập thần thế hả?
Dương Phàm chẳng thèm đếm xỉa đến Chu Chính Hạo mà quay sang nói chuyện với Khả Nhi: -Chu Chính Hạo nói không sai, sắp đến lúc phải thi đấu rồi! Mọi người ai cũng cần phải bồi bổ cơ thể. Anh vốn định nhờ bên đời sống của hội sinh viên đặt mua hộ một ít sữa bột cho đội, nhưng giờ có sữa tươi rồi thì càng tốt!- nói dứt lời, Dương Phàm liền chìa ra một xấp tiền giấy và một tờ danh mục: -Anh vừa xem qua bảng giá và sản phẩm. Đây là số tiền vừa đủ để đặt 10 phần sữa nguyên chất. Nếu tiện thì sáng mai em hãy giao hàng đến những địa chỉ ghi trên này nhé!
Khả Nhi có chút do dự: -Như vậy có được không? Anh không hỏi ý kiến của các thành viên trong đội à?
-Không- Dương Phàm lắc đầu: -Chẳng mấy khi có cơ hội độc tài, hỏi làm gì cho mệt!
Giang Ba ủ rũ đứng đơ ở một góc. Rõ ràng người là do anh gọi đến, kết quả lại bị đẩy sang một góc chẳng ai đoái hoài.
Sau khi viết đơn hàng xong, Dương Phàm liền tiễn Khả Nhi xuống dưới kí túc: -“Đại gia tương lai”, đây chính là bước khởi đầu cho việc lập nghiệp đấy hả?
Khả Nhi thật thà đáp: -Đây không phải là lập nghiệp, đây chỉ là mưu sinh thôi!
Dương Phàm nhìn Khả Nhi, nụ cười của Khả Nhi rạng rỡ như ánh mặt trời, mát lành như ngọn gió thu. Cả khuôn mặt cô bừng lên sức sống tuổi thanh xuân, chẳng vương lại chút mệt mỏi nào.
-Bây giờ đã có bao nhiêu đơn đặt hàng rồi?
-Ban đầu có 57 đơn đặt hàng, ban nãy có thêm 10 đơn đặt hàng của các anh nữa, tổng cộng có 67 đơn đặt hàng. Nếu như không có gì thay đổi, em nghĩ đến cuối tháng này số đơn đặt hàng có thể lên tới con số một trăm.
Một trăm đơn đặt hàng? Dương Phàm nhìn vào đôi bàn tay mảnh mai của Khả Nhi, như vậy là mỗi ngày cô phải xách cả trăm túi sữa đi bộ suốt cả tiếng đồng hồ?
Hình như Khả Nhi hiểu được suy nghĩ của Dương Phàm, cô liền giơ đôi bàn tay của mình lên, mỉm cười rất tự nhiên: -Một giỏ sữa bò quả thật cũng hơi nặng. Cũng may khách hàng đều là các sinh viên của trường, chỉ cần đưa sữa bò hết khu kí túc này sang kí túc khác, từ gần đến xa…cứ như vậy cái giỏ sẽ nhẹ dần thôi. Kế hoạch phát triển trong tháng tới của em là mở rộng dịch vụ ra cả khu chung cư của giáo viên. Lúc ấy em sẽ mua một chiếc xe đạp để phục vụ cho việc giao hàng. Vừa nhanh hơn lại nhẹ nhàng hơn!
-Em đợi một chút!- Dương Phàm liền chạy xuống nhà để xe ở dưới kí túc xá, dắt ra một cái xe đạp còn rất mới và bảo: -Cái xe này anh không dùng đến, em lấy mà dùng!
Khả Nhi biết Dương Phàm có ý tốt muốn giúp mình nên mới nói không dùng đến. Cô liền lắc đầu: -Anh…
-Em đã nhận lời làm bạn với Chu Chính Hạo rồi, chẳng nhẽ không thể làm bạn với anh? Mà đã là bạn bè sao còn phải khách sáo? Dù sao cái xe đạp cũ này cứ bỏ ở đó chẳng có ai dùng cũng phí! Em lấy mà dùng!
Khả Nhi không từ chối nữa: -Thực ra kể từ lần nhận được sự giúp đỡ của anh ở phòng quản lí hộ tịch, em đã coi anh là bạn rồi- nhắc đến chuyện lần trước, Khả Nhi mới sực nhớ. Cô lấy thẻ sinh viên trong ví của mình ra đưa cho Dương Phàm: -Anh xem đi!
Dương Phàm chăm chú quan sát bức ảnh trên thẻ học sinh của Khả Nhi rồi phán: -Không xinh như ở ngoài!
-Ai bảo anh xem ảnh, em bảo anh xem phần họ tên cơ mà!-đôi mắt của Khả Nhi ánh lên sự hân hoan: -Trên đó viết tên em là Tần Khả Nhi. Cuối cùng thì em cũng có thể đường hoàng nói với các bạn rằng em tên là Tần Khả Nhi rồi! Anh giúp em việc lớn như vậy, hôm nào nhất định phải mời anh ăn cơm mới được!
Dương Phàm giả vờ nghiêm nghị: -Giúp em việc lớn như vậy mà chỉ mời ăn cơm thôi sao?
-Hơ…thế anh muốn em làm thế nào?
Dương Phàm cười hi hi: -Lấy thân báo đáp!
-Biến ngay!-Khả Nhi giơ chân đạp cho Dương Phàm một cái.
-Anh ở đây mà, còn biết biến đi đâu được chứ?
-Thế thì em đi!-Khả Nhi giật lấy cái xe đạp từ trong tay của Dương Phàm rồi ngồi lên phòng vèo đi mất.
Nhìn theo bóng dáng đang khuất dần của Khả Nhi, Dương Phàm không sao nhịn được cười.
Chu Chính Hạo đột nhiên xuất hiện từ sau lưng của Dương Phàm, vỗ vào vai anh rồi hỏi: -Thích rồi chứ gì?
-Đâu có!
-Không thích sao cười tươi như hoa thế kia?
-Tôi….
Chu Chính Hạo khoát tay: -Giải thích chính là ngụy biện!
Đã thế Dương Phàm chẳng thèm giải thích nữa.
Chu Chính Hạo vẫn không tha: -Im lặng chính là thừa nhận.
Dương Phàm bóp chặt vai của Chu Chính Hạo, nghiến răng ken két và bảo: -Tôi cũng giống như cậu, chưa từng nghĩ đến việc tìm một cô vợ cho mình khi còn học đại học. Tạm thời tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lí- dứt lời Dương Phàm liền đi một mạch lên tầng.
Chu Chính Hạo đứng ngây ra, miệng lẩm bẩm: -Không có thì nói là không có! Đang yên đang lành tự nhiên nổi giận làm gì?

 

Chương 4: Tình bạn của Từ Quang Tông
Đây là chương ít hay nhất trong cả truyện, thế nên là qua chương này phần kịch tính sẽ bắt đầu, nhưng mà phải theo dõi đoạn này mới hiểu được chương tiếp theo, Kiên trì đọc nhé các bạn …

Khả Nhi tính tình hiền hòa nên rất hòa đồng với các bạn trong lớp. Chỉ có điều những người có thể coi là bạn bè thân thiết thì không nhiều, con gái chỉ có Diệp Phi và Khương Lan, còn con trai thì cô chỉ có thể nói chuyện với Từ Quang Tông mà thôi.


Lúc mới bắt đầu, các sinh viên tỏ ra rất hào hứng, ai cũng chen lên ngồi đầu. Được một dạo thì cảm giác mới mẻ này không còn, thế là các sinh viên lại tranh nhau xuống ngồi mấy hàng ghế cuối, thậm chí hiện tượng bỏ tiết còn xảy ra như cơm bữa. Từ đầu đến cuối không thay đổi thái độ học tập chỉ có hai người. Tần Khả Nhi là một trong số đó, cho dù là môn tự chọn hay môn bắt buộc, Khả Nhi lúc nào cũng ngồi ở hàng ghế đầu, chăm chú nghe giảng và ghi chép.


Tống Điềm nhìn Khả Nhi bằng ánh mắt hoài nghi: -Nội dung bài giảng thú vị lắm à?


Khả Nhi gật đầu: -Ờ, cũng được!


-Cũng được á? –Tống Điềm mắt tròn mắt dẹt: -Sao tớ không cảm thấy thế nhỉ?


-Là bởi vì tớ nghĩ…-Khả Nhi chậm rãi nói: -Dù sao cũng đã ngồi vào phòng học rồi, thời gian bỏ ra là như nhau, tiền cũng mất như nhau, không nghe chẳng phải là thiệt sao? Chúng ta không thể chịu thiệt như vậy được.
Tống Điềm bật ngón tay cái tỏ ý khâm phục: -Đúng là người kinh doanh, tư duy quả nhiên không giống số đông!


Một người nữa chưa từng thay đổi thái độ học tập từ trước tới nay chính là Từ Quang Tông. Mặc dù là con trai nhưng cậu ta có vẻ tỉ mỉ và cẩn thận hơn cả con gái, lúc nào bài vở cũng ghi chép rất cẩn thận. Mức độ chăm chỉ của Khả Nhi còn thua kém đôi chút so với Từ Quang Tông. Thỉnh thoảng cô vẫn phải mượn vở ghi của Từ Quang Tông để chép bài. Lâu dần hai người trở nên thân với nhau hơn. Lúc nghỉ giải lao thường quay sang nói chuyện đôi ba câu. Nhưng tình bạn của hai người chính thức bắt đầu từ sau một sự cố ngoài ý muốn trong việc đưa sữa của Khả Nhi.


Mọi việc đúng như Khả Nhi đã dự liệu. Đến đầu tháng 11, đơn đặt hàng đã tăng lên con số 120. Mỗi ngày phải giao hết số hàng này trước bảy rưỡi quả là không đơn giản đối với Khả Nhi. Khả Nhi liền đề xuất với chủ cửa hàng bớt ra một phần lợi nhuận để trả tiền thuê nhân công, gánh bớt trách nhiệm giao hàng cho Khả Nhi.


Chủ cửa hàng là một phụ nữ ngoài bốn mươi, có vẻ rất chi li trong vấn đề tiền bạc. Vì vậy nghe đề xuất của Khả Nhi liền từ chối ngay lập tức: -Phần lợi nhuận của tôi không ai được động chạm tới! Cô muốn mời người làm thì cô tự trích một phần lợi nhuận của mình ra mà trả! Những chuyện khác tôi không quan tâm!


Phải chia một nửa lợi nhuận cho chủ cửa hàng thì thu nhập của Khả Nhi đã chẳng còn lại bao nhiêu rồi. Nếu như còn phải chi trả tiền thuê người nữa thì Khả Nhi chẳng còn được bao nhiêu. Thực ra chủ cửa hàng đã không còn phải chịu trách nhiệm liên hệ với nguồn hàng từ lâu rồi, tất cả những việc này đều là do Khả Nhi tự liên hệ với nhà cung cấp. Hai bên đã xây dựng mối quan hệ hợp tác tốt đẹp, còn nguồn khách hàng do Khả Nhi kiểm soát hoàn toàn. Vì vậy Khả Nhi muốn tách ra khỏi chủ cửa hàng không phải là chuyện khó khăn, chỉ có điều hành vi “qua cầu rút ván” này cô cảm thấy có chút vô đạo đức. Thế nên Khả Nhi đành phải cắn răng kiên trì thêm một thời gian nữa.


Sinh hoạt của Từ Quang Tông rất có quy luật. Hàng ngày thức dậy đúng vào lúc 6 giờ, 6 giờ 15 chạy ra sân vận động thể dục khoảng nửa tiếng, sau đó học tiếng Anh đến 7 rưỡi. Một buổi sáng nọ, Từ Quang Tông đi ngang qua kí túc xá nữ thì vừa hay nhìn thấy Khả Nhi đang cố sức nhấc làn sữa tươi đặt vào yên sau xe đạp. Vì đặt chưa cân nên không may làn sữa rơi xuống đất, có tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng phát ra.


Từ Quang Tông vội vàng chạy đến: -Sao rồi, có bị vỡ nhiều không?
Khả Nhi lắc đầu thở dài: -Phải xem thế nào mới biết được!


Khả Nhi nhấc cái làn không ra, Từ Quang Tông giúp Khả Nhi nhặt những túi sữa tươi bỏ vào trong làn. Tình hình có vẻ không quá nghiêm trọng, sữa đóng trong túi và trong hộp vẫn còn nguyên chưa bị vỡ, chỉ có hai chai sữa chua bị rơi vỡ mà thôi.


Khả Nhi cầu cứu chủ cửa hàng:- Chỗ cô có còn chai sữa chua nào không? Để cho cháu hai chai!


Trước tình hình đó, chủ cửa hàng vẫn thản nhiên đáp: -Tôi làm gì ra có sữa chua dự trữ sẵn. Làm vỡ rồi thì để mai giao bù là được chứ gì!
Khả Nhi nhìn đồng hồ, vẻ mặt lo lắng.


Từ Quang Tông liền hỏi: -Tớ có giúp gì được không?


Khả Nhi cười như mếu: -Sợ là không! Hai chai sữa chua này chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng mà thất tín với khách hàng mới là quan trọng. Mới sáng bảnh mắt, tôi biết đi đâu tìm mua hai chai sữa chua này đây?


Từ Quang Tông cầm lấy mảnh thủy tinh vỡ lên quan sát một lát rồi vỗ vỗ đầu bảo: -Tôi nhớ ra rồi! Thế này đi, giờ cậu cứ đi giao chỗ sữa tươi này trước đi, à, nhớ đưa cho tôi địa chỉ khách hàng của hai chai sữa chua này. Tôi biết chỗ nào bán loại sữa chua này, mua được rồi tôi sẽ mang giao cho họ!


Khả Nhi bán tín bán nghi nhìn Từ Quang Tông. Từ Quang Tông kiên quyết gật đầu: -Tin tớ đi! Hãy yên tâm giao cho tớ xử lí việc này!


Không còn cách nào khác, không còn nhiều thời gian nữa, Khả Nhi đành phải đưa tiền mua hai chai sữa chua cho Từ Quang Tông rồi vội vã đi giao hàng.


Suốt cả buổi sáng Khả Nhi cứ thấp thỏm không yên. Giao xong sữa là Khả Nhi lập tức quay về cửa hàng trước kí túc. Từ Quang Tông đã đứng ở đó chờ Khả Nhi về và giao lại cho cô hai cái chai không. Cậu cười bảo: -May mà không phụ lòng mong mỏi của cậu!


Khả Nhi vừa kinh ngạc vừa vui mừng: -Cậu mua được hai chai sữa chua này ở đâu thế?


-Cậu có nhớ lần trước cậu đã bảo Diệp Phi giới thiệu việc làm gia sư cho tớ không? Có lần trên đường đến đó tớ đã ghé vào cửa hàng thức ăn nhanh 24 giờ ở bên đường để mua chai nước. Tình cờ nhìn thấy hình như ở đó có bán loại sữa chua này. Ban đầu tớ cũng không dám chắc, chỉ định đến đó thử xem sao, nào ngờ có bán thật!


Khả Nhi vô cùng cảm kích: -Cám ơn cậu nhiều lắm! Bắt tội cậu phải đi một đoạn đường xa như vậy! Hay là tớ mời cậu ăn sáng nhé!


Từ Quang Tông khách sáo nói: -Cũng không xa lắm, cả đi lẫn về hết có nửa tiếng đi xe đạp. Mà xét đến cùng thì phải cám ơn chính bản thân cậu mới phải. Nếu như lúc đó không phải cậu bảo Diệp Phi giới thiệu việc làm cho tớ thì tớ làm sao biết cái cửa hàng ăn nhanh đó được?


Nói qua nói lại một hồi, cuối cùng Từ Quang Tông cũng nhận lời mời đi ăn của Khả Nhi, nhưng cậu ta đề nghị chỉ đi ăn sáng ở trong nhà ăn của trường thôi.
Khả Nhi bật cười: -Cậu đang giúp tớ tiết kiệm tiền đấy à?
-Tiền kiếm được đâu có dễ, có thể tiết kiệm được là phải tiết kiệm!- ngập ngừng hồi lâu, Từ Quang Tông liền lên tiếng: -Tớ có thể đưa ra một ý kiến không?


-Ý kiến gì?


-Trong trường có rất nhiều sinh viên cũng muốn đi làm thêm. Tớ nghĩ cậu nên nhờ người đến gánh vác bớt cho đỡ mệt. Dù sao tiền bạc một người kiếm cũng không hết, cậu thấy sao?


Khả Nhi thở dài: -Tớ cũng nghĩ đến việc này rồi, nhưng chủ cửa hàng không đồng ý.


Từ Quang Tông đáp: -Nhưng đơn đặt hàng sẽ ngày càng nhiều, nếu như chủ cửa hàng cứ không đồng ý thì cậu phải làm thế nào?


Khả Nhi lại thở dài: -Đành phải đợi xem thế nào đã, dù sao cũng phải có một giới hạn nhất định!


Từ Quang Tông gật gật đầu và không nói gì nữa. Đến nhà ăn, cậu chọn lấy hai chỗ ngồi sạch sẽ rồi bảo Khả Nhi ngồi xuống để mình đi gọi thức ăn: -Cậu muốn ăn gì, để tớ đi gọi cho!


Chiếc ti vi treo trên giá của nhà ăn đang phát chương trình tin tức về tài chính. Khả Nhi đang mải theo dõi nội dung tin tức nên tiện tay đưa thẻ cơm cho Từ Quang Tông rồi bảo: -Tớ ăn gì cũng được, cậu thích gọi gì thì gọi nhé!


Thời sự đang đưa tin ông Đỗ Tu Vũ, chủ tịch tập đoàn nhà họ Đỗ đã lâm bệnh và qua đời khiến cho cổ phiếu biến động. Trước ống kính chính là cô con gái xinh đẹp Đỗ Tích Nhã, người kế thừa của tập đoàn nhà họ Đỗ đang công bố với báo giới sẽ mời ông Cảnh Thiệu Vân lên làm chủ tịch tập đoàn nhà họ Đỗ theo di nguyện của phụ thân. Đây là lần đầu tiên Đỗ Tích Nhã xuất hiện trước truyền thông. Cô mặc một chiếc áo đen, khuôn mặt vẫn còn hốc hác và buồn bã.


Không hiểu sao Khả Nhi lại nhớ tới ông ngoại, tâm trạng đột nhiên lại trở nên u ám. Người có tiền hay không có tiền nếu mất đi người thân cũng đều đau đớn như nhau. Đột nhiên bên tai Khả Nhi vang lên tiếng “ê” khiến cô giật bắn cả người. Ngoảnh đầu lại nhìn hóa ra là Dương Phàm đang cười hi hi. Cô trợn mắt quát: -Anh có biết là vừa nãy anh có thể dọa chết người được không hả?


Dương Phàm không đáp lại mà chỉ tay về phía Từ Quang Tông và hỏi: -Bạn trai à?


Khả Nhi lạnh lùng lườm cho Dương Phàm một cái: -Bỏ chữ “trai” ở đằng sau chữ “bạn” đi!


-Anh đã nói rồi mà, con mắt của em đâu có đến nỗi tồi như vậy?
Khả Nhi ngạc nhiên hỏi: -Cậu ấy đắc tội với anh à?


-Đâu có, chỉ là cảm thấy nghịch mắt chút thôi!- Dương Phàm thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Khả Nhi chẳng chút khách sáo: -Em còn nợ anh một bữa cơm đấy, chi bằng hôm nay mời anh ăn luôn đi!


Khả Nhi nhìn thấy Giang Ba đang vẫy tay chào hỏi cô từ chỗ ngồi cách đó không xa, trước mặt anh còn có hai suất ăn sáng. Khả Nhi nhìn Dương Phàm bằng ánh mắt nghi hoặc: -Chẳng phải anh đang ăn sáng cùng Giang Ba sao?


-Ăn rồi thì không thể ăn nữa sao? –Dương Phàm thẳng thắn: -Để anh giải quyết luôn cả bữa trưa cùng một thể!


Từ Quang Tông nhanh chóng bê hai suất ăn quay lại ghế ngồi. Nhìn thấy Dương Phàm đang ngồi bên cạnh Khả Nhi, Từ Quang Tông có chút nghi hoặc nhưng cậu không hỏi gì, chỉ đưa thẻ cơm cho Khả Nhi.


-Anh có cần cầm lấy thẻ cơm của em và gọi thêm một phần nữa không? –Khả Nhi hỏi Dương Phàm.


-Không cần, không cần đâu!- Dương Phàm vừa nói vừa kéo suất ăn của Khả Nhi ra giữa hai người rồi tự nhiên cầm lấy cái bánh mì lên: -Anh ăn không nhiều!

Cũng may là Từ Quang Tông mua theo suất ăn của con trai, Khả Nhi lại cũng không ăn nhiều nên bữa sáng nói chung cũng đủ cho cả hai. Từ Quang Tông nhìn Khả Nhi rồi quay sang nhìn Dương Phàm. Thấy Khả Nhi chẳng chút phản ứng gì trước thái độ tự nhiên của Dương Phàm, Từ Quang Tông hơi nhíu mày, định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng đành cúi đầu ăn nốt phần thức ăn của mình.


Ở phía bàn bên kia, Giang Ba đang một mình hậm hực ăn hết cả hai suất ăn.


Buổi sáng có tiết học nên ăn xong bữa sáng là Khả Nhi nhanh chóng chạy về phòng lấy sách vở rồi lên lớp. Trên đường đi tình cờ gặp Từ Quang Tông nên cả hai cùng lên lớp. Từ Quang Tông nhân cơ hội liền hỏi: -Cậu và Dương Phàm có vẻ thân thiết nhỉ?


-Cũng được, anh ấy có thể coi là một người bạn tốt! Cậu quen anh ấy à?


-Một công tử lắm tiền chỉ biết ăn chơi nhảy múa!- giọng điệu của Từ Quang Tông hiện rõ sự khinh thường.


-Hơ…- Khả Nhi cảm thấy vô cùng khó hiểu, hai người này sao lại vô duyên vô cớ đối địch nhau như vậy? Có chút gì đó giống như mối quan hệ giữa Tang Lệ Na và Tống Điềm. Mọi người đều nói từ trường của những cô gái xinh đẹp đều đẩy nhau, chẳng nhẽ từ trường của mấy anh đẹp trai cũng đẩy nhau à?


Sáng sớm hôm sau, Khả Nhi vừa kiểm tra số lượng hàng và kí tên thì Từ Quang Tông đột nhiên dắt xe đạp đến: -Một mình cậu đi giao hàng thì mệt lắm! Chia cho tớ một nửa để tớ giao hộ cho!


Khả Nhi nghĩ ngợi hồi lâu rồi vui vẻ nhận lời: -Được!-Khả Nhi chia thành hai làn sữa rồi đưa địa chỉ giao hàng cho Từ Quang Tông: -Cậu phụ trách giao hàng ở khu phía bắc, tớ phụ trách giao hàng ở khu phía nam nhé!


Kể từ hôm đó, cứ đúng 6 giờ 20 hằng ngày là Từ Quang Tông lại đến đúng địa điểm để nhận hàng, không cần đợi Khả Nhi giao phó mà tự động lấy đủ số lượng hàng rồi đi giao cho khách.


Hai người chia nhau đi giao hàng nên tốc độ giao hàng nhanh hơn nhiều. Tận dụng khoảng thời gian dư thừa, Khả Nhi lại tiếp tục tìm thêm được 10 đơn đặt hàng nữa. Đến cuối tháng, Khả Nhi tính toán sổ sách rồi chia một nửa lợi nhuận của mình cho Từ Quang Tông: -Đây là tiền lương của cậu!
Từ Quang Tông nhìn mấy tờ giấy bạc trên tay Khả Nhi rồi hỏi: -Cậu đã từng giúp tớ, có thể sau này tớ còn cần đến sự giúp đỡ của cậu. Có phải mỗi lần cần đến sự giúp đỡ của cậu, tớ đều phải trả cậu tiền không?


-Tớ xin lỗi- Khả Nhi rụt tay lại: -Chỉ có điều, khi nào mà hết tiền thì cậu cứ đến hỏi vay tớ nhé!- Khả Nhi mỉm cười: -Nghe nói đám con trai các cậu cứ đến cuối tháng là hết tiền.


-Đương nhiên!-Từ Quang Tông bật cười: -Sang tháng sau nếu cần tớ giao hàng giúp thì cứ bảo nhé!


Khả Nhi biết bản thân Từ Quang Tông cũng rất bận rộn, vừa đi làm gia sư lại vừa đi làm in ấn cho tạp chí của trường, lại vừa đảm đương chức vụ cán sự kỉ luật của hội sinh viên, thường xuyên phải chạy lon ton giải quyết các vấn đề trưởng ban giao cho. Thế nên Khả Nhi lắc đầu: -Không, không cần đâu, cậu cũng làm gì có nhiều thời gian!


Từ Quang Tông cười bảo: -Thời gian muốn có là sẽ có ngay ấy mà!
Khả Nhi bật cười khanh khách: -Cậu tưởng dễ như vắt sữa bò ấy à?
Từ Quang Tông vội vàng giải thích: -Ơ tớ nói thật mà!


Sau khi cười hả hê, Khả Nhi nghiêm chỉnh nói với Từ Quang Tông: -Thật sự không cần phiền đến cậu đâu, mọi thứ đã quá sức chịu đựng của tớ rồi!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: