truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện »

MONG MANH – CHƯƠNG 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:0cm;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0cm;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

“ I found the way to
let you leave, I never really had it coming

loading...

I cant believe the side
of you, I want you to stay away from my heart”

Giai điệu quen thuộc của
bài “Sick enough to die” nhẹ nhàng vang lên. Nhi lại ngồi thẩn thờ, đã bao
nhiêu lần rồi, cô không biết nữa, đó là kí ức, là kỉ niệm hay chỉ là quá khứ của
cô? Vâng! Đúng vậy! Cứ nghe khúc nhạc này là cô lại nhớ đến anh, mối tình đầu của
cô. Đẹp đấy! Nhưng cũng buồn nữa… những ngón tay búp măng trắng ngần lại bất giấc
lướt qua làn môi mỏng của mình, Nhi nghe thoáng chút run rẩy trong tim. Kí ức
như thác đổ, ào ào ùa về, khiến tim cô như vỡ òa.

Đang chìm đắm trong hồi
ức thì Hằng đi tới đập vai Nhi một cái nói: ”Cậu sao thế? Sao cứ mãi u sầu, ủ dột
như cỏ úa thế kia? Cậu không quên được hắn ta? Hắn ta đi rồi. Cậu hiểu không?”.
Hai tay Hằng nắm vai con bạn thân lay mạnh, nhìn đôi mắt thẩn thờ của Nhi mà lòng
cô chua xót, trước mắt bỗng trở nên nhạt nhòa theo. Nhi òa khóc, nếu lúc nãy là
nước mắt âm ỉ trong im lặng chảy dài xuống đôi gò má hao gầy thì giờ là vỡ òa,
vỡ òa như muốn bao đau thương theo nước mắt mà trôi đi hết, cô nất nghẹn trong
nước mắt: ”Tớ biết, tớ biết mà, anh ấy đi rồi, anh ấy đi theo hạnh phúc mới.
Nhưng tớ biết phải làm thế nào đây hả Hằng? Tớ không quên được, tớ đã cố hết sức
rồi, cậu chỉ tớ cách, cậu hãy kéo tớ lên đi, kéo tớ ra khỏi hố sâu này…” Nhi
như gào khóc trong tuyệt vọng, giọng cô khàn đặc xen với tiếng nấc nghẹn ngào.
Hằng ôm chầm lấy bạn, thương xót mà òa lên: ”Cậu đừng tự hành hạ bản thân nữa,
thế gian này đàn ông tốt còn nhiều lắm, cái gì của mình sẽ mãi là của mình, cái
gì không phải thì dù có cố giữ cũng không được đâu. Nhi ơi! Cậu xinh xắn như thế,
sợ gì không có ai yêu cậu hơn hắn ta. À không, nếu hắn ta yêu cậu hắn sẽ không
buông tay cậu ra như vậy”. Hai người cứ thế ôm nhau khóc một lúc, đến khi giọng
cả hai đều đã khàn đi. Hằng buông bạn ra đứng lên hung hăng nói: ”Đi! Chúng ta
đi bắt đầu một cuộc sống mới, cuộc sống không đàn ông!”. Nhi nhìn cô bạn hai
tay chồng nạnh, mắt trợn tròn hùng hổ nói như muốn chọc mình cười, Nhi nâng
khóe môi cố gắng mỉm cười: ”Thôi đi cô, anh Dũng mà nghe câu nói thế chắc sẽ ra
lệnh tớ cách ly cậu mất thôi”. Hằng nghe vậy cũng phì cười theo: ”Hắn dám bắt cậu
cách ly tớ thì tớ cũng cách ly hắn, xem hắn chịu được mấy ngày?”, nhìn vẻ mặt Hằng
tự đắt mà Nhi bật cười. Thấy bạn mình cuối cũng cũng chịu nở nụ cười, Hằng lại
dịu dàng ôm bạn nói:” Quên đi Nhi ạ! Cuộc đời con người có bao nhiêu lâu? Tội
tình gì phải khổ sở vì một thằng đàn ông đã bỏ mình đi chứ? Cậu phải vui lên.
Nhìn cậu đau khổ tớ cũng thấy khổ sở lắm, thân là bạn mà lại trơ mắt ra nhìn cậu
khóc, tớ chỉ muốn đi cắn người cho bỏ tức”. Nhi nghe vậy lòng thấy ấm áp lên
nhiều hẳn “Tớ xin lỗi, tớ sẽ cố gắng làm lại từ đầu, cảm ơn cậu nhiều lắm!
Không có cậu, tớ không biết mình sẽ ra sao nữa”. Bỗng điện thoại của Hằng đổ
chuông, là Vân, ấn nút nghe, giọng nói lảnh lót liền vang lên: ”Hai tên khốn kiếp
nhà ngươi, hôm qua ta đã nói là hôm nay ta hạ cánh trở về Tổ Quốc thân yêu rồi
mà, đã hạ cánh an toàn rồi sao vẫn không thấy hai tên xấu xa nhà ngươi đâu? Mau
lăn tới đây cho ta, cho các ngươi 30 phút”. Nói rồi cô cúp máy cái rụp không
thương tiếc. Ở đầu dây bên này Hằng và Nhi đồng thanh hét lên: ”Về rồi, cái con
bé xấu xa đó cuối cùng cũng về rồi”. Hằng lại nói tiếp: ”Hôm qua cậu ấy gọi cho
tớ, nói hôm nay hai tụi mình phải ra sân bay đón cậu ấy, tớ cứ tưởng cậu ấy
đùa. Đi thôi, tụi mình chỉ có 30 phút để đứng trước mặt cậu ấy thôi đó, chậm trễ
sẽ không biết chuyện gì xảy ra đâu”. Nói rồi hai người mau chóng bắt taxi thẳng
tiến sân bay.

 Nhi, Hằng và Vân là bạn bè chơi thân từ hồi cấp
hai. Mới vào lớp sáu, đương nhiên nhìn ai cũng lạ cả. Nhi và Hằng được xếp ngồi
cạnh nhau, sau khi làm quen mới biết họ cũng đã từng học chung một trường tiểu
học, bắt đầu từ đó họ thân nhau. Còn Vân học lớp khác, nhưng họ quen biết nhau
trong trường hợp cũng thật ấn tượng. Vào một buổi chiều tan trường, Nhi và Hằng
đang trên đường về nhà bỗng thấy đằng trước có tiếng cười nói, chọc ghẹo của một
lũ con trai, họ tới gần thì thấy một bạn gái đang trừng mắt với đám con trai ấy.
Đương nhiên thấy chuyện bất bình mà không ra tay “cứu giúp” thì thật có lỗi với
tính cách của bạn học Hằng nào đó rồi. Thế là Hằng hung hăng xông lên, chỉ tay
vào đám con trai nghịch ngợm ấy rồi mắng xối xả một hồi, nước bọt văng tung
tóe. Không biết có phải lúc đó vẻ mặt của Hằng có hung dữ quá hay không mà bọn
con trai kia đành lặng lẽ rút lui. Ba người bắt đầu thân nhau từ đó. Thật trùng
hợp là cả ba đều xinh đẹp nổi bật, suốt ngày thì cứ dính với nhau nên cũng đã từng
có rất nhiều vệ tinh vây quanh. Lên cấp ba, ba người vẫn tiếp tục học cùng trường,
Nhi và Hằng vẫn được xếp vào cùng một lớp, còn Vân thì học lớp khác. Vì điều
này mà mới đầu vào cấp ba, Vân cứ oán hận mãi. Học xong cấp ba, Vân theo ý của
gia đình xuất ngoại du học. Nhi và Hằng cùng thi vào một trường đại học có tiếng
ở thành phố Hồ Chí Minh nhộn nhịp nhất nước.

Tới sân bay trong vòng
27 phút Hằng nhìn đồng hồ đeo tay thấy vẫn kịp thời gian Vân đưa ra, kéo vội
Nhi chạy vào bên trong. Từ lúc Vân đi tới nay đã bốn năm rồi, cô đi biền biệt
suốt bốn năm vì giận bố mẹ mà cô không thèm về nước lấy một lần nhưng vẫn thường
xuyên chat webcam với hai người bạn thân của mình. Tuy không nói ra nhưng trong
cả ba, ai cũng vui mừng xao xuyến, nỗi nhớ thương bạn bè dành cho nhau, giờ có
ngày gặp lại ai mà không vui cơ chứ! Hằng và Nhi chạy vào liền thấy Vân tay chống
nạnh, đi qua đi lại với vẻ mất kiên nhẫn. Mái tóc xoăn buột đuôi gà năng động,
khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn ngày nào giờ đã mang vẻ xinh đẹp quyến rũ hơn, thế
nhưng nhìn cách ăn mặc của Vân thì Hằng liền chau mày, ăn mặc kiểu gì vậy?
Style càng ngày càng giống người nước ngoài. Quần short rách tua tua, áo phông
rộng thùng thình, lại còn đeo trên cổ và tay bao nhiêu phụ kiện của style “bụi”
nữa. Nhi dường như cũng hiểu được suy nghĩ của Hằng nên níu tay bạn nói: ”Vân vẫn
mang phong cách đó không đổi nhỉ?”. Hằng chỉ hừ một tiếng rồi kéo tay bạn chạy
nhanh tới chỗ của cái người đang sốt ruột đến mức muốn cắn người kia. Vân như cảm
nhận được điều gì đó, quay đầu lại thì thấy hai cô bạn tri kỷ của mình, liền lớn
tiếng quát: ”May cho các ngươi, nếu chậm trễ dù chỉ một phút thôi, ai gia sẽ
cho các người chịu hình phạt thích đáng, kéo tay kéo chân cho các người đau chết
thôi”. Nhi cũng hùa theo: ”Lão phật gia bớt giận, chúng thần nào dám chậm trễ”.
Nói xong ba người không hẹn mà cùng cười hahaa tới mức gây sự chú ý. Mọi người
đã quay lại nhìn ba cô gái với ánh mắt đầy nghi hoặc “Tại sao ba cô gái xinh đẹp
này lại có thể đứng ở nơi đông người cười ha hả như vậy chứ? Thật là mất hình
tượng”. Vậy mà ba cô gái nào đó vẫn không thèm để ý cho tới khi cười chán mới
ngừng, ôm nhau ra về.

Ngồi trong xe, Vân liếc
nhìn Nhi, rồi lại quay nhìn Hằng thì chạm phải mắt Hằng như muốn nói điều gì
đó, Vân hiểu ý bèn gật đầu. Vân giở thói trêu ghẹo: ”Nhi ái phi của trẫm, sao
mà càng ngày nàng càng xinh đẹp thế kia, như thế này thì làm sao trẫm có thể bỏ
nàng mà tuyển phi khác được nữa chứ?”. Nhìn thấy ánh mắt láu lỉnh của cô bạn,
Nhi cũng cười đáp: ”Xin hoàng thượng đừng như thế, thiếp được hoàng thượng sủng
ái mấy năm nay cũng coi là phước ba đời của thiếp rồi, thiếp làm sao xinh đẹp bằng
hoàng hậu Hằng chứ, ông trời thiệt là bất công mà…hức hức”. Nói rồi ba cô lại
cười ha ha. Hằng ngừng cười nguýt yêu Nhi một cái rồi nói: ”Thôi đi cô nương, bất
công cái gì, trời ban cho cô cái khuôn mặt này, cái vóc dáng này mà cô còn thấy
chưa đủ thỏa mãn hay sao? Cậu ý mà, không đi thi hoa hậu mới là lãng phí tài
nguyên quốc gia đó nha!”. Vân thấy Nhi không thắng nổi miệng lưỡi của Hằng nên
ho khan một cái nói với vẻ mặt nghiêm túc: ”Hằng à! Trong thời gian trẫm vắng
nhà, có thông tin rằng nàng lén lút ngoại tình với cái tên…à cái tên Dũng nào
đó có đúng không? Còn làm cho hắn say mê nàng tới mức đòi sống chết nữa. Có
đúng không?”. Vân vừa nói vừa trừng trừng nhìn Ngọc Hằng với vẻ nghiêm túc cực
kì, cứ như là chồng đang hỏi tội vợ thật ấy. Hằng có vẻ ấm ức kể lể: ”Hoàng thượng!
Thần thiếp biết làm sao? Hoàng thượng đi biền biệt bốn năm trời, một mình thiếp
gối chăn lạnh lùng, bỗng một ngày tên đó xuất hiện vừa nhìn thấy thiếp lần đầu
là bị sét đánh ngay. Thiếp biết phải làm sao? Cứ nghĩ hoàng thượng một đi không
trở lại nên thân thiếp đành cả gan ngoại tình thôi!”. Nhi nhịn cười không được
nữa liền cười ngặt nghẽo! Cô nhớ rõ ràng rằng khi mới vào đại học, lúc làm lễ
chào đón tân sinh viên Hằng vừa nhìn thấy một đàn anh năm cuối với vẻ mặt lạnh
lùng đang đọc diễn văn trên sân khấu của buổi lễ thì liền đứng lên tuyên bố: ”Tớ
nhất định sẽ cưa đổ cái tên kia”. Lúc đó Nhi còn tưởng Hằng bị động kinh tạm thời
nữa ấy chứ. Nghĩ lại Nhi lại càng cười to, không biết là ai vừa nhìn thấy ai là
bị sét đánh nữa, chắc chắn không phải là Quốc Dũng rồi, lúc đó anh ta đang đứng
trên sân khấu, làm sao thấy Hằng bé nhỏ đang ngồi dưới khán đài được. Vì vậy,
cô đưa ra một kết luận sáng suốt là: Hằng vừa thấy hắn liền bị sét đánh. Ba người
tiếp tục ngồi xe trò chuyện được một lúc nữa là đã về đến nhà trọ của Nhi và Hằng.

Bước vào nhà Vân liền
tuyên bố một câu xanh rờn: tin tớ về nước không được tiết lộ ra ngoài, tớ sẽ tạm
ở đây một thời gian. Nghe vậy Nhi chỉ cười cười, còn Hằng lại gân cổ lên hỏi
như tòa hỏi cung: ”Cậu lạ lắm! Khai mau, có chuyện gì rồi đúng không? Cậu với
anh chàng du học sinh đó sao rồi? Hôm trước chat với cậu còn nghe cậu nói mới
xác định quan hệ, trong lúc này lí ra sẽ đầu ấp tay gối trong hạnh phúc mới
đúng. Cớ sao lại chạy về đây? Còn nói không được tiết lộ thông tin?”. Nghe Hằng
hỏi một hơi dài ơi là dài như thế, Vân cũng thấy choáng, cô chỉ trả lời ngắn gọn
rằng: “Tớ đang trốn”. Nói xong lấy quần áo trong vali ra rồi quay đít đi thẳng
vào phòng tắm. Trước khi đóng cửa còn để lại một câu: ”Tớ sẽ từ từ kể cho các cậu
nghe, giờ tớ mệt rồi, để tớ tắm rửa nghỉ ngơi đã”. Ở bên ngoài Hằng đành há hốc
mồm mà không biết nói gì, Nhi đành an ủi: ”Cậu ấy chắc cũng có khó khăn gì đó,
chúng ta cứ từ từ tìm hiểu, trước hết để cậu ấy nghỉ ngơi đã, không vội”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: