truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Midnight sun – Chương 06 Part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6: nhóm máu

Tôi dõi theo Bella suốt
cả ngày bằng cách sử dụng tầm nhìn của mọi người, tôi hầu hết nhận biết được
tất cả những người xung quanh mình.  

Tôi không sử dụng tầm
nhìn của Mike bởi vì không thể chịu đựng được thêm những điều tưởng tượng quái
dị đáng sỉ nhục của cậu. Tầm nhìn của Jessica cũng không bởi sự đố kỵ của
Jessica đối với Bella khiến tôi phát bực theo một hướng thực sự không an toàn
cho cô gái xinh đẹp của tôi. Angela là một sự lựa chọn đúng đắn mỗi khi cô đưa
Bella vào tầm mắt của mình. Cô ấy thật tốt bụng và đầu óc của cô thật dễ dàng
để xâm nhập. Và đôi khi các giáo viên cũng cho tôi được những tầm nhìn tốt
nhất. 

Tôi ngạc nhiên vô cùng
khi nhìn thấy Bella cứ vấp ngã suốt cả ngày, trượt chân qua những vết nứt trên
vỉa hè, đánh rơi sách và thường xuyên nhất là chân nọ đá chân kia. Điều này
khiến cho tất cả những người tôi đọc được ý nghĩ đều cho rằng cô thật là hậu
đậu. 

Bắt buộc tôi phải phân
vân về chuyện này. Sự thật rõ ràng là cô thường xuyên có vấn đề trong việc làm
thế nào để có thể đứng thẳng. Tôi nhớ lại ngày đầu tiên đến trường cô vấp vào
bàn học, trượt ngã trên nền băng trước khi vụ tai nạn xảy ra, sẩy chân ở ngay
bậu cửa ngày hôm qua. Thật kỳ quặc, mọi người nói đúng. Cô thật sự là hậu
đậu. 

Tôi không biết tại sao
tôi lại buồn cười về chuyện đó nhưng tôi đã bật cười thành tiếng khi bước ra
khỏi lớp lịch sử nước Mỹ để đến lớp tiếng Anh. Vài người ném cho tôi cái nhìn
đầy cảnh giác. Sao mà trước đây tôi lại không để ý đến điều này nhỉ? Có thể là
bởi vì có điều gì thật là duyên dáng trong dáng im lìm của cô trong cái cách mà
cô nghiêng đầu, ở tư thế cong cong cần cổ của cô.  

Bây giờ thì cô chẳng có
vẻ gì là duyên dáng nữa khi mà thầy Vanner bắt gặp cô đang dẫm đôi bốt trên
thảm và ngã xuống ghế ngồi của mình.  

Tôi lại bật cười.  

Thời gian trôi qua lờ đờ
không thể chịu đựng nổi trong suốt khoảng thời gian tôi chờ đợi đến lúc có thể
tận mắt nhìn thấy cô. Cuối cùng thì chuông báo hết giờ cũng reo. Tôi rảo bước
vội vã đến quán ăn tự chọn để giữ chỗ. Tôi là một trong những người đầu tiên
bước tới quán ăn. Tôi chọn một bàn thường xuyên không có người ngồi và cố định
cách mình ngồi tại đây. 

Khi các anh chị em của
tôi bước vào và nhìn thấy tôi đang ngồi ở một cái bàn khác họ không hề ngạc
nhiên. Alice hẳn là đã báo trước điều này rồi. 

Rosalie nghêng ngạnh
bước qua mà không thèm liếc nhìn tôi,  

Thật đúng là một tên ngớ
ngẩn,  

Mối quan hệ giữa tôi và
Rosalie chưa bao giờ dễ dàng. Tôi đã làm tổn thương chị ấy ngay từ lần đầu tiên
chị ấy nghe thấy giọng nói của tôi. Quan hệ của chúng tôi lao xuống dốc từ thời
điểm đó nhưng có vẻ như chị ấy càng trở nên khó chịu hơn bình thường trong
những ngày gần đây. Tôi thở dài. Rosalie luôn làm mọi điều theo ý chị ấy. 

Jasper tặng cho tôi nụ
cười nửa miệng khi anh bước ngang qua, 

Chúc may mắn nhé, anh
nghĩ thầm nghi ngại, 

Emmett đảo mắt và lắc
lắc đầu,  

Nhóc đáng thương mất trí
rồi,  

Alice mỉm cười rạng rỡ,
hàm răng trắng bóng loáng,  

Em đã có thể nói chuyện
với Bella được chưa vậy? 

“Em hãy quên chuyện
đó đi,”, tôi thì thầm trong hơi thở, 

Alice xịu mặt xuống rồi
khuôn mặt lại sáng bừng lên ngay,  

Tốt thôi, anh thật cứng
đầu. Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi! 

Tôi lại thở dài. 

Anh đừng có quên buổi
sinh học hôm nay đấy nhé!, Alice nhắc nhở tôi, 

Trong khi chờ đợi Bella
tới tôi dõi theo cô qua đôi mắt của một học sinh mới đang đi bộ sau Jessica
trên đường tới nhà ăn. Jessica đang huyên thuyên về buổi dạ hội sắp tới nhưng
Bella chỉ im lặng không đáp lời. Lý do không hẳn là vì Jessica không cho cô ấy
cơ hội nói.  

Thời khắc Bella bước qua
cửa, mắt cô sáng vụt lên hướng đến bàn mà tôi thường ngồi. Cô nhìn trân trân
một lát, trán nhíu lại và mắt nhìn xuống sàn. Cô không để ý thấy tôi đang ngồi
ở đây,. 

Trông cô thật buồn. Tôi
bị thôi thúc phải đứng dậy và bước tới bên cô để làm cô khuyây khỏa chỉ là tôi
không biết điều gì sẽ làm cho cô thỏai mái. Tôi không hiểu điều gì khiến cô
trông buồn như  

vậy. Jessica tiếp tục
liến thoắng về buổi dạ hội. Có phải Bella đang buồn vì cô sẽ không thể tham gia
buổi dạ tiệc? Ừm thực ra trông không có vẻ gì như vậy… 

Nhưng chỉ cần cô ấy muốn
thì cô ấy sẽ có buổi dạ hội đó! 

Cô ấy chỉ mua có một món
đồ uống cho bữa trưa và không ăn gì cả. Điều này có đúng không? Chẳng phải là
cô cần thêm năng lượng hơn chừng đó không? Trước đây tôi chưa bao giờ chú ý nhiều
đến bữa ăn của con người bình thường cả.  

Con người đúng thật là
mới dễ bị tổn thương làm sao! Còn có hàng ngàn thứ để mà phải lo lắng, bận
tâm… 

“Edward Cullan lại
đang nhìn bạn kìa,” tôi nghe Jessica nói “tớ không hiểu sao mà hôm
nay anh ta lại ngồi một mình?”. 

Tôi thực sự thấy biết ơn
Jessica dù rằng bây giờ cô ta còn trở nên đố kỵ với cô ấy hơn, vì Bella nhanh
chóng ngẩng đầu lên và đôi mắt dõi tìm theo đến khi nhìn thấy tôi. 

Trên khuôn mặt đó nét
buồn rầu đã tan biến hoàn toàn. Tôi tự cho phép mình hy vọng rằng cô ấy buồn bã
bởi lẽ cô nghĩ rằng tôi đã rời khỏi trường trước đó. Niềm hy vọng áy khiến tôi
mỉm cười. 

Tôi ngoắc tay để gọi cô
đến ngồi cùng tôi, trông cô có vẻ giật mình vì cử chỉ đó của tôi, phản ứng đó
tức thời khiến tôi lại muốn chòng ghẹo cô. 

Vì thế tôi nháy mắt và
miệng cô lập tức há to ra, trễ xuống. 

“Có phải là anh ta
đang gọi bồ không?”, Jessica hỏi sỗ sàng, 

“Có thể là anh ấy
cần tớ giúp gì với mấy bài tập sinh học,” cô ấy nói giọng thật nhỏ không
chắc chắn,”Ừm mà tớ nên đến xem anh ấy cần gì.”. 

Lại là một câu trả lời
đồng ý nữa của cô ấy, 

Cô ấy vấp ngã thêm hai
lần trên đường sang bàn của tôi dù rằng chẳng có chắn trên đường cả ngoài những
tấm vải sơn trải sàn. Thực sự thì trước đây tôi đã bỏ lỡ chi tiết nào? Tôi đã
luôn luôn chú ý nhiều hơn đến những ý nghĩ lặng lẽ của cô…Còn điều gì khác
tôi đã không chú ý đến? 

Giữ cho mọi việc trung
thực nhất, sáng tỏ nhất có thể, tôi nhắc đi nhắc lại với chính mình. 

Cô dừng lại đứng sau
chiếc ghế ở phía bên kia và ngập ngừng. Tôi hít vào thật sâu lần này là bằng
mũi nhiều hơn là bằng miệng. 

Để cảm nhận được sự bùng
cháy, tôi nghĩ thầm tỉnh khô. 

“Tại sao hôm nay cô
lại không ngồi cùng tôi?”, tôi hỏi cô, 

Cô ấy kéo ghế ra và ngồi
xuống, nhìn tôi dò xét một lúc lâu. Cô trông có vẻ hơi hồi hộp nhưng cử chỉ đó
của cô lại là một lời đồng ý nữa. 

Tôi chờ cho cô lên
tiếng, 

Cũng phải mất một lúc cô
mới bắt đầu nói “Điều này thì khác,”. 

“Ừ thì…” tôi
ngập ngừng “Tôi đã quyết định dù có phải đi xuống địa ngục tôi sẽ vẫn làm
điều đó”, 

Điều gì đã khiến tôi nói
như vậy? Tôi cho rằng ít nhất đó cũng là do sự trung thực 

Và có thể cô đã hiểu lời
cảnh báo quá rõ ràng ám chỉ trong những từ tôi nói. Có thể cô nhận ra rằng cô
nên đứng dậy và bỏ đi càng nhanh càng tốt.

Cô ấy không đứng dậy mà
nhìn tôi chăm chú chờ đợi như thể tôi đã bỏ lửng câu nói vừa rồi…

“Anh biết rằng tôi
không hiểu những gì anh nói.” cô cất tiếng khi nhận ra tôi không tiếp tục
câu nói đó nữa.

Thật là nhẹ nhõm làm
sao! Tôi mỉm cười,

“Tôi biết”,

Thật chẳng dễ dàng bỏ
qua những ý nghĩ đang gào thét vào tôi phía sau lưng của cô ấy, dù sao thì tôi
cũng muốn chuyển qua đề tài khác,

“Tôi nghĩ rằng các
bạn cô đang giận dữ lắm vì tôi đã bắt mất cô đấy”,

Điều này chẳng có vẻ gì
làm cô phải bận tâm “Họ chịu đựng được mà”,

“Biết đâu chừng tôi
sẽ không trả lại cô thì sao”, tôi không biết rằng mình đang cố gắng tỏ rat
rung thực hay chỉ là đang bông đùa với cô ấy nữa! Ở gần bên cô thật khó khăn để
tôi có thể giữu mình có được những suy nghĩ nghiêm túc.

Cô nuốt nước miếng trong
cổ,

Tôi bật cười trước vẻ
mặt của cô “Trông cô có vẻ lo lắng,” điều đó thực sự không đáng buồn
cười chút nào, cô ấy phải nên lo lắng mới đúng.

“Không,” cô
đúng là một người nói dối dở tệ, vì khi đó giọng nói của cô vỡ òa ra,”chỉ
là ngạc nhiên thôi, thực ra thì chuyện này là thế nào?”.

“Tôi đã nói với cô
rồi”, tôi nhắc lại cho cô nhớ ” Tôi đã quá mệt mỏi với việc cứ phải
tránh xa cô, vì vậy mà tôi đầu hàng”. Tôi phải cố gắng để giữ nguyên được
nụ cười. Việc vừa nỗ lực để trung thực và giữ được lối cư xử bình thường trong
cùng một thời điểm có vẻ không được hiệu quả lắm!

“Đầu hàng?”,
cô nhắc lại bối rối,

“Ử, đầu hàng trong
việc mang tới những điều tốt đẹp”, và hiển nhiên là cũng đầu hàng luôn
trong việc cứ phải cố gắng tỏ ra cư xử thật bình thường.”bây giờ tôi sẽ
chỉ làm những điều mà tôi muốn thôi, những gì thuộc về Ceasar sẽ trả lại cho
Ceasar”. Trung thực như thế đã là quá đủ, hãy để cho cô nhận ra sự ích kỷ
của tôi để nó có thể lên tiếng cảnh báo cô.

“Anh đã lại bỏ rơi
tôi rồi còn gì”,

Tôi đã quá ích kỷ để mà
vui mừng trước tình huống này, “Tôi luôn luôn nói quá nhiều mỗi khi nói
chuyện với cô – đó cũng là một vấn đề đấy”,

Đó cũng là một vấn đề so
với những điều còn lại.

“Đừng có lo”,
cô trấn an tôi “vì tôi có hiểu gì đâu mà,”

Tốt và thế là cô sẽ ở
lại “Tôi mong chờ điều đó đấy,”

“Vậy thì nói thẳng
ra bây giờ chúng ta sẽ là bạn nhé!”,

Tôi ngần ngừ trong một
giây.”Bạn ư?”, tôi nhắc lại. Tôi không thích từ đó, nó chưa đủ diễn
tả được.

“Hay là không
nào?”, cô lầm bầm trông rất bối rối,

Cô ấy không nghĩ là tôi
thích cô nhiều đến mức nào ư?

Tôi mỉm cười “Được,
tôi cho rằng chúng ta sẽ cố gắng. Nhưng mà tôi cảnh báo cô trước tôi không phải
là người bạn tốt của cô đâu đấy!”.

Tôi chờ đợi phản ứng của
cô vừa muốn cô cuối cùng rồi sẽ lắng nghe và hiểu được điều đó vừa nghĩ hẳn tôi
sẽ chết mất nếu cô làm được như vậy. Thật là mới thống thiết làm sao! Tôi chẳng
khác gì một người bình thường cả!

Trái tim cô đập nhanh
hơn “Anh nói điều đó nhiều lần rồi.”

loading...

“Là bởi vì cô có
chịu nghe lời tôi đâu,” tôi nói lần này thì dữ dội hơn nhiều,”tôi vẫn
đang chờ đợi để cô tin vào lời tôi nói. Nếu cô khôn ngoan thì tốt nhất là tránh
xa tôi ra.”

Thế nhưng tôi có để cô
làm như vậy không nếu cô quyết tâm tránh xa tôi?

Mắt cô nhíu lại
“Xem ra anh cũng đã bắt đầu xem xét đến vấn đề trí óc của tôi rồi đấy
nhỉ?”.

Tôi không chắc là cô có
ý gì khi nói như vậy nhưng tôi cười hối lỗi và đoán rằng vô tình tôi đã xúc
phạm đến cô.

“Thế cho nên, cô
chậm rãi, chừng nào mà tôi không khôn ngoan thì chừng đó chúng ta còn là bạn có
phải không?”

“Nghe có vẻ đúng
đấy!”,

Cô cúi xuống nhìn chằm
chằm vào chai nước chanh trong tay.

Sự tò mò trước đây lại
trỗi dậy làm tôi đau đớn.

“Cô đang nghĩ gì
thế?”, tôi hỏi, có vẻ như thật nhẹ nhõm khi nói to ra như vậy.

Cô bắt gặp cái nhìn của
tôi, hơi thở dồn dập hơn và đôi má bắt đầu ửng hồng. Tôi hít một hơi thật sâu,
nếm thử bầu không khí xung quanh.

“Tôi đang cố gắng
tìm hiểu xem anh là ai”.

Tôi vẫn cười giữ nguyên
tư thế đó nhưng sự căng thẳng hoang mang bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể.

Tất nhiên là cô phải suy
nghĩ về điều đó rồi, cô không phải là một cô gái ngốc nghếch. Tôi không thể hy
vọng cô sẽ quên lãng một điều quá rõ ràng như vậy được.

“Thế cô có tìm được
chút may mắn nào với việc đó không?”, tôi cố gắng hỏi cô nhẹ nhàng nhất có
thể.

“Không được nhiều
lắm,” cô thú nhận.

Tôi bật cười khúc khích
trong sự nhẹ nhõm bất ngờ ấy ” Thế giả thuyết của cô là gì?”

Chắc hẳn những điều cô
khám phá ra không thể tồi tệ hơn được sự thật dù đó cô có nghĩ ra được điều gì
đi nữa!

Mặt cô đỏ bừng lên và cô
ấy không nói thêm một lời nào nữa! Tôi có thể cảm nhận hơi ấm của đôi má đang
ngượng ngập ấy tỏa ra trong không khí.

Tôi cố gắng sử dụng tông
giọng thuyết phục nhất đối với cô. Tông giọng này rất có hiệu quả với những
người bình thường khác.

“Cô không thể kể
với tôi ư?”, tôi cười khích lệ.

Cô lắc đầu “Thôi, chuyện
đó kỳ cục lắm”,

Ừm, không được biết mới
là chuyện tồi tệ nhất! Tại sao sự suy đoán của cô ấy lại làm cô trở nên lúng
túng? Tôi không thể chịu đựng được với việc không thể biết được cô đang nghĩ
gì.

“Cô biết đấy, không
biết mới là đáng bực mình” 

Lời than phiền của tôi
rõ ràng là gây ra một hiệu ứng đối với cô ấy! Mắt cô sáng lên và lời lẽ tuôn ra
ào ạt hơn mức bình thường. 

“Không, tôi không
thể tưởng tượng rằng điều ấy là bực mình chút nào cả. Chỉ bởi ai đó không nói
cho anh biết điều họ đang nghĩ hay thậm chí là nếu họ có những hành động cử chỉ
đặc biệt khiến anh phải bật dậy lúc đêm để mà suy nghĩ những ý nghĩa ẩn sau đó.
Tại sao điều đó lại khiến anh phải bực mình cơ chứ?”, 

Tôi trân trân nhìn cô,
buồn rầu nhận ra rằng cô đã đúng. Tôi cũng đã đối xử không công bằng với cô còn
gì? 

Cô lại tiếp tục ”
Hay tốt hơn là chúng ta nên nói chuyện có ai đó làm hàng tá các chuyện kỳ quặc
chẳng hạn như cứu sống người khác trong một tình cảnh ngặt nghèo nhưng rồi sau
đó lại đối xử với người ta như một sinh vật hạ đẳng. Không một lời giải thích
rõ ràng dù cho là anh ta đã hứa. Thế đấy, cho nên tôi thấy chẳng có gì là đáng
bực mình ở đây hết”. 

Đó là bài “diễn
văn” dài nhất của cô ấy mà tôi từng nghe, và nó lại bổ sung thêm một phẩm
chất mới nữa vào danh sách của tôi.  

“Cô đang tức giận
lên rồi đấy!” 

“Tôi không thích
nước đôi” 

Tất nhiên là cô ấy đã
chứng minh điều đó qua bài “diễn văn” hùng hồn vừa rồi, 

Tôi ngắm nhìn Bella ngẫm
nghĩ xem tôi có thể làm điều gì đúng cho cô cho đến khi những ý nghĩ đang sôi
sục của Mike thu hút sự chú ý của tôi. 

Cơn giận dữ của cậu
khiến tôi bật cười, 

“Sao thế?” cô
hỏi tôi, 

“Bạn trai của cô
hình như đang cho rằng tôi khiến cô bực bội, cậu ta đang cân nhắc xem liệu có
nên bước tới để chấm dứt cuộc đấu khẩu của chúng ta thì phải.” Tôi đang
chờ cậu ta làm điều đó đây, và lại bật cười. 

“Tôi chẳng biết anh
đang nói về ai cả”, cô đáp giọng lạnh băng,” nhưng thế nào thì anh
cũng sai bét rồi”,  

Tôi rất thích cái cách
mà cô phủ nhận sự sở hữu của Mike bằng giọng lạnh lùng kiểu đó, 

“Không tôi không
sai đâu, như tôi nói với cô rồi đó hầu hết mọi người đều rất dễ
đoán”, 

“Tất nhiên là chỉ
có tôi thôi đúng không?” 

“Đúng, chỉ riêng có
cô thôi,” Có phải cô là ngoại lệ của tất cả mọi thứ trên đời này hay
không? 

Liệu điều đó có công
bằng hơn không – suy xét về tất cả những điều mà tôi đang phải đấu tranh khi mà
tôi có thể có được một vài suy nghĩ trong đầu của cô? Phải chăng yêu cầu đó của
tôi với cô là quá nhiều? “Tôi cứ thắc mắc là không hiểu tại sao lại như
thế?”, 

Tôi nhìn sâu vào mắt cô,
cố gắng kiếm tìm… 

Cô ấy quay mặt đi, mở
chai nước chanh, uống một ngụm thật nhanh rồi dán mắt xuống bàn ăn. 

“Cô không đói
àh?”, tôi hỏi, 

“Không”, cô
nhìn xuống chiếc bàn trống giữa hai chúng tôi “Còn anh?”, 

“Không, tôi không
đói”, tôi đáp, tôi không bao giờ biết đói cả, 

Cô vẫn nhìn chiếc bàn ăn
chăm chú, mím chặt môi. Tôi chờ đợi, 

“Anh có thể giúp
tôi một việc được không?”, cô hỏi đột ngột ngước lên bắt gặp ánh nhìn của
tôi. 

Cô ấy múôn tôi làm gì?
Có phải cô ấy muốn biết sự thật một sự thật mà tôi không bao giờ được phép tiết
lộ cho cô, một sự thật mà không bao giờ tôi muốn để cô biết. 

“Điều đó còn phụ
thuộc vào cô muốn gì”. 

“Không nhiều lắm
đâu,”, cô hứa chắc nịch, 

Tôi chờ đợi tính hiếu kỳ
lại trỗi dậy, 

“Chỉ là tôi
muốn,” cô chậm rãi nói, mắt không rời chai nước chanh, mân mê miệng chai
nước bằng ngón tay út của mình,”từ sau nếu anh có thể cảnh báo trước cho
tôi lúc nào anh sẽ phớt lờ tôi để tốt cho tôi được không? Chỉ là để tôi chuẩn
bị tinh thần thôi”, 

Cô ấy cần sự cảnh báo
trước? Và rồi bị tôi bỏ rơi là một điều cô ấy không thích? Tôi mỉm cười, 

“Nghe có vẻ công
bằng đấy chứ nhỉ!”, tôi đồng ý với cô, 

“Cám ơn anh”,
cô đáp và ngước nhìn lên. Khuôn mặt cô giãn ra tới mức làm tôi muốn cười thật
to bởi chính sự nhẹ nhõm của mình.

“Đổi lại cô cũng phải
cho tôi biết một điều nhé?”, tôi hỏi đầy hy vọng, 

“Chỉ một thôi đấy
nhé!”, cô đồng ý, 

“Nói cho tôi biết
một giả thuyết của cô đi.”, 

Mặt cô đỏ bừng lên
“Không phải chuyện đó”, 

“Cô làm vậy đâu có
được, không phải cô vừa hứa sẽ cho tôi một câu trả lời cơ mà”, tôi cãi
ngay. 

“Thì chính anh cũng
không giữ lời hứa của mình cơ mà,” cô đáp trả, 

Cô nắm thóp được tôi
rồi, 

“Chỉ một giả thuyết
thôi mà, tôi sẽ không cười đâu,” 

“Anh sẽ cười cho mà
xem,” cô khăng khăng mặc dù tôi không thể nào hình dung ra được có điều gì
buồn cười như vậy, 

Tôi cố thêm một lần nữa
sử dụng “tông thuyết phục” của mình. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt cô -
điều này quá dễ dàng với đôi mắt sâu thăm thẳm của mình và thì thầm “nào,
cho tôi biết đi mà”, 

Cô chớp mắt và khuôn mặt
đột nhiên trở nên trống rỗng, 

Đây đâu là phản ứng mà
tôi mong đợi ở cô cơ chứ! 

“Ơ, cái gì
cơ?”, cô hỏi tôi, trông cô có vẻ như vừa bị hoa mắt, có chuyện gì xảy ra
với cô ấy vậy? 

Nhưng tôi nhất quyết
không bỏ cuộc! 

“Hãy cho tôi biết
dù là một giả thuyết nhỏ của cô thôi!”, tôi năn nỉ bằng một giọng thật mềm
vẫn không rời mắt khỏi mắt cô. 

Thật ngạc nhiên và thích
thú cách này của tôi lại có hiệu quả, 

“Ừ thì anh có từng
bị cắn bởi một loài nhện mang phóng xạ nào không?” 

Ảnh hưởng từ truyện
tranh? Cách suy nghĩ của tôi làm tôi phải cười thành tiếng, 

“Cô chẳng nghĩ ra
được điều nào hay hơn nữa sao?”, tôi quở mắng cô cố gắng giấu đi sự thỏai
mái của mình, 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: