truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Midnight sun – Chương 02 Part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 2: Quyển sách để
mở

Tôi dựa người vào tuyết,
thả lỏng cơ thể trên lớp tuyết khô mịn màng. Làn da tôi lúc này lạnh giá như
không khí xung quanh và được mơn man bởi vô số bông tuyết nhỏ mềm như
nhung. 

Bầu trời phía trên quang
đãng, lấp lánh các vì sao. Chúng kết nối với nhau tạo nên những hình ảnh tráng
lệ, nổi bật trên nền trời đêm – một cảnh tượng huy hoàng, một vẻ đẹp hoàn mỹ và
tinh tế. Thậm chí hơn thế nữa.. nếu tôi có tâm trạng để chiêm ngưỡng.  

Mọi việc vẫn không khá
hơn chút nào. Đã sáu ngày trôi qua, tôi dấu mình trong vùng Danile hoang dã này
mà không sao tìm lại được cảm giác tự do thảnh thơi như khoảng thời gian trước
khi chạm phải mùi hương của Bella Swan 

Khi ngắm vẻ huyền ảo của
bầu trời, tôi thấy mình bị ngăn cách với vẻ đẹp kia bởi một điều gì đó…. là
khuôn mặt của cô ấy – một khuôn mặt rất đỗi bình thường nhưng tôi không cách
nào gạt ra khỏi đầu.

Có người đang đến. Tôi
nghe thấy suy nghĩ của người đó trước cả tiếng bước chân. Âm thanh sự di chuyển
chỉ như tiếng xao động mơ hồ trên những bông tuyết. 

Tôi không ngạc nhiên khi
Tanya đi theo. Tôi cũng biết Tanya đã nghĩ đến cuộc nói chuyện sắp diễn ra này
từ mấy ngày gần đây, nhưng cứ lần lữa mãi cho tới lúc cô ấy hoàn toàn chắc chắn
về những điều muốn nói

Tôi nhìn thấy Tanya từ
khoảng cách 60 dặm cách chỗ tôi đang ngồi. Cô ấy đang nhảy lên một hòn đá lộ
thiên màu đen, giữ thăng bằng với những ngón chân trần. 

Làn da Tanya lấp lánh
như bạc, mái tóc dài dợn sóng màu vàng được nhuộm hồng nhạt giờ cũng ánh lên
dưới ánh sáng của các vì sao. Đôi mắt màu hổ phách bừng sáng khi thấy tôi đang
ngập nửa người trong tuyết, đôi môi đầy đặn của cô ấy từ từ giãn ra thành một
nụ cười 

Một vẻ đẹp mê hoặc. Tôi
thở dài, ước gì mình thực sự quan tâm đến vẻ đẹp ấy

Tanya thu mình trên đỉnh
hòn đá, đầu ngón tay chống xuống để lấy đà rồi cuộn người lại 

“Đạn súng thần công
này..” cô ấy nghĩ trong đầu 

Tanya lao người vào
khoảng không, thân hình chỉ còn là một vệt thẫm màu, xoay tròn một cách duyên
dáng giữa tôi và các vì sao. Cô ấy cuộn người như quả bóng khi lao vào đống
tuyết cao bên cạnh, tạo ra một trận “bão tuyết” phủ kín người tôi.
 

Không còn thấy ánh sáng
của các vì sao nữa, cả người tôi vùi sâu dưới lớp tuyết tinh khiết nhẹ như
bông. 

Tôi khẽ thở dài, nằm yên
lặng, khoảng tối đen dưới tuyết không thay đổi được điều gì, vẫn là khuôn mặt
đó hiện ra trước mắt tôi.

“Edward?” 

Lớp tuyết được thổi bay
đi khi Tanya kéo tôi lên. Cô ấy gạt những bông tuyết ra khỏi gương mặt im lìm
của tôi. 

Xin lỗi – cô ấy nói nhỏ
- Tôi chỉ muốn chơi đùa chút thôi 

Uh…Tôi biết. Tôi cũng
thấy trò này vui mà 

Môi cô ấy trề ra 

“Irina và Kate bảo
tôi nên để anh yên tĩnh một mình. Họ nghĩ rằng tôi đang làm phiền
anh” 

“Không có
đâu”. Tôi quả quyết “Ngược lại là khác, tôi mới là người đã cư xử
khiếm nhã, thật khó chấp nhận. Tôi vô cùng xin lỗi”

“Anh đang định quay
về phải không?” Tanya nghĩ trong đầu. 

“Tôi vẫn chưa quyết
định chắc chắn..’ 

“Nhưng anh sẽ không
ở đây nữa’ Suy nghĩ của cô ấy đầy vẻ nuối tiếc và buồn bã 

“Ừ…vì ở đây tôi
cũng không thấy tâm trạng khá hơn” 

Tanya nhăn mặt lại:
“Là lỗi của tôi phải không?” 

“Đương nhiên là
không phải” Tôi nói dối một cách trơn tru 

“Không cần tỏ ra là
một quý ông lịch thiệp như thế đâu” 

Tôi chỉ còn biết mỉm
cười. 

“Tôi đã khiến anh
cảm thấy không thoải mái” Cô ấy tự kết tội mình 

“Không
mà” 

Tanya nhướn một bên mày,
vẻ mặt đầy hoài nghi của cô ấy khiến tôi bật cười. Nhưng ngay sau tiếng cười
ngắn ngủi ấy, tôi lại thấy mình thở dài 

“Thôi được”
Tôi thừa nhận “Nhưng chỉ là chút xíu thôi” 

Cô ấy cũng thở dài,
chống tay vào cằm đầy vẻ chán nản và thất vọng 

“Tanya à, cô đáng
yêu gấp trăm ngàn các vì sao kia. Chắc chắn cô phải biết điều đó chứ. Đừng đánh
mất tự tin chỉ vì sự ngang bướng, gàn dở của tôi” Tôi tự cười thầm trước
những lời lẽ vô thưởng vô phạt vừa thốt ra. 

“Tôi không quen bị
từ chối” Tanya lầm bầm, môi dưới trề ra rất nũng nịu và duyên dáng 

“Nhất định là không
rồi” Tôi tán thành.

Dù chẳng mấy hy vọng
nhưng tôi vẫn cố thử không để ý đến suy nghĩ của Tanya khi cô ấy tua lại trong
đầu kí ức về hàng ngàn cuộc “chinh phục” thành công. Thường thì Tanya
thích những người đàn ông bình thường hơn – ngoài sự vượt trội về số lượng, họ
còn có ưu điểm là có cơ thể mềm mại và ấm áp. Lại còn luôn nồng nhiệt nữa
chứ. 

“Hồ ly tinh”,
tôi trêu chọc, hy vọng cắt ngang những hình ảnh đang nhảy múa trong đầu cô
ấy 

Tanya cười để lộ hàm
răng sáng bóng “Đúng là một người kì lạ”

Không như Carlisle, Tanya và các chị em mất nhiều thời gian hơn để
tìm ra cách sống “lương thiện”. Rồi cuối cùng chính tình yêu với
những người đàn ông thuộc loài người đã giúp họ kiềm chế được cơn khát. Bây
giờ, những người đàn ông mà họ yêu…vẫn sống.

“Khi anh xuất hiện
ở đây” Tanya nói chậm rãi “Tôi đã nghĩ rằng..” 

Tôi biết cô ấy đã nghĩ
gì. Lẽ ra trước khi đến đây, tôi phải đoán được cô ấy sẽ nghĩ như thế… Nhưng
vào lúc đó, tôi còn tâm trạng đâu mà suy nghĩ sáng suốt 

“Cô nghĩ rằng tôi
đổi ý” 

“Đúng vậy”
Tanya cau mày 

“Xin lỗi vì đã vô
tình đùa giỡn với sự mong mỏi của cô, Tanya… Tôi không chủ định làm vậy đâu.
Chỉ bởi vì tôi cần phải bỏ đi ngay…và không nghĩ được gì vào lúc
ấy” 

“Chắc anh không
muốn kể cho tôi nghe về lí do…” 

Tôi ngồi thẳng lên, tay
vòng qua gối, co người lại cảnh giác “Tôi không muốn nói về chuyện
đó”

Tanya, Irina và Kate đã
sống rất tốt theo cách họ chọn. Thậm chí còn tốt hơn cả gia đình Carlisle ở một vài khía cạnh. Mặc dù họ gần gũi với con
người – về bản chất chính là những con mồi của họ- nhưng đã không có sai lầm
đáng tiếc nào xảy ra. Vì thế tôi cảm thấy rất xấu hổ nếu phải thừa nhận sự
“yếu đuối” của mình với Tanya 

“Rắc rối với phụ nữ
phải không?” Cô ấy phỏng đoán, phớt lờ vẻ miễn cưỡng của tôi 

Tôi cười gượng “Không
theo cách cô nghĩ đâu” 

Tanya lại yên lặng. Tôi
nghe thấy suy nghĩ của cô ấy với các giả thuyết khác nhau, cố gắng phỏng đoán ý
nghĩa của những từ tôi vừa nói 

“Không đúng chút
nào đâu” Tôi bảo cô ấy 

“Cho tôi một gợi ý
đi” 

“Làm ơn đừng nói về
chuyện này nữa được không, Tanya” 

Cô ấy lại yên lặng, tiếp
tục suy đoán. Tôi để mặc cô ấy, cố gắng một cách vô vọng vào việc chiêm ngưỡng
các vì sao

Sau một hồi yên lặng,
cuối cùng Tanya cũng bỏ cuộc, ý nghĩ của cô ấy chuyển sang vấn đề khác 

“Nếu rời nơi này, anh
sẽ đi đâu hả Edward? Quay lại với Carlisle
à?” 

“Tôi không nghĩ
vậy” 

Mà tôi sẽ đi đâu nhỉ?
Hiện giờ không một nơi nào trong hành tinh rộng lớn này thực sự hấp dẫn tôi. Dù
đi đâu chăng nữa, với tôi đó cũng chỉ là một nơi để trốn chạy 

Tôi ghét điều đó. Không
hiểu mình đã trở thành kẻ hèn nhát từ khi nào vậy?

Tanya choàng cánh tay
mảnh dẻ qua người tôi. Tôi cứng người lại, nhưng không phản đối vòng tay của cô
ấy – đó chỉ là biểu hiện thân thiết của bạn bè, chắc vậy. 

“Tôi nghĩ rằng anh
sẽ quay về nhà” Tanya nói, giọng cô ấy chỉ còn chút âm hưởng của chất
giọng Nga đã mất từ lâu. Dù có ai hay bất kì điều gì…đang ám ảnh anh. Anh sẽ
đối mặt để giải quyết nó. Anh là người như vậy mà”

Tanya nói đúng những gì
cô ấy đang nghĩ. Tôi cố gắng tìm lại hình ảnh chính mình trong suy nghĩ của cô:
Một con người sẵn sàng đối mặt với khó khăn. Cảm giác thật dễ chịu khi lại được
nghĩ về mình theo cách này. Trước giờ sinh học tồi tệ kia, tôi chưa bao giờ
nghi ngờ lòng can đảm và khả năng đương đầu với thách thức của mình

Tôi hôn lên má Tanya,
rồi lùi lại rất nhanh khi cô ấy đưa mặt lại gần tôi với đôi môi khép hờ chờ
đợi. Tanya cười ảm đạm trước phản ứng quá “nhanh nhẹn” của tôi. 

loading...

“Cảm ơn Tanya.
Những điều cô vừa nói rất có ý nghĩa với tôi” 

Cô ấy hờn dỗi:
“Không phải khách sáo thế đâu Edward. Tôi mong anh sẽ biết cách giải quyết
mọi rắc rối” 

“Cho tôi xin lỗi,
Tanya. Cô biết là cô quá tốt để dành cho tôi. Chỉ là.. tôi vẫn chưa biết mình
đang tìm kiếm điều gì..” 

“Được rồi, nếu anh
rời đi trước khi tôi gặp lại anh…thì tạm biệt nhé Edward” 

“Tạm biệt
Tanya”. Ngay khi nói những lời này, tôi đã biết việc mình sắp làm. Tôi sẽ
rời đi. Tôi đủ mạnh mẽ để quay về nơi tôi muốn “Thực sự rất cảm ơn
cô”

Tanya đứng nhanh dậy,
rồi lướt vội đi, bước chân cô ấy thậm chí không chạm xuống tuyết, chẳng có một
dấu chân nào để lại phía sau. Tanya cũng không một lần nhìn lại.  

Dù không thể hiện ra
ngoài nét mặt cũng như trong suy nghĩ, nhưng tôi biết sự khước từ của tôi làm
cô ấy vô cùng phiền muộn. Tanya sẽ không muốn gặp tôi thêm lần nào nữa 

Tôi khẽ nhăn mặt vì cảm
giác áy náy. Tôi đâu muốn làm tổn thương Tanya, mặc dù tình cảm của cô ấy chưa
tới mức quá sâu sắc, và tôi cũng không có cách nào đáp lại,… tôi vẫn thấy
mình đã cư xử rất tồi tệ

Rất nóng lòng quay về
nhưng tôi lại tiếp tục ngồi chồng cằm vào gối, mắt ngước lên các vì sao. Chắc
Alice đã nhìn thấy trước việc trở về của tôi và kể cho những người khác. Đây sẽ
là tin vui đối với mọi người – đặc biệt là với Carlisle
và Esme.  

Tôi muốn ngồi ngắm sao
thêm lúc nữa, và thử gạt khuôn mặt đang ám ảnh tôi ra khỏi đầu. Từ khoảng cách
giữa tôi với các vì sao rực rỡ , đôi mắt màu sô cô la mở to nhìn lại như muốn
hỏi quyết định này rồi sẽ ảnh hưởng thế nào đến cô ấy. Dĩ nhiên tôi không chắc
đó có phải là điều đôi mắt kia đang băn khoăn hay không vì vốn dĩ tôi đã không
đọc được suy nghĩ của cô ấy.  

Đôi mắt Bella vẫn đang
“chất vấn” tôi, chắn ngang tầm nhìn của tôi với các vì sao. 

Buông một tiếng thở dài
nặng nề, tôi đứng dậy chấp nhận đầu hàng “nỗi ám ảnh”.

Nếu chạy, sẽ mất không
đầy một tiếng để tới nơi đỗ chiếc Mercedes tôi mượn của Carlisle. 

Trong niềm háo hức quay
về nhà và mong muốn mãnh liệt trở lại là một Edward luôn sẵn sàng đối mặt với
thách thức – tôi lao qua cánh đồng tuyết ngập ánh sao, không để lại dấu chân
nào.

“Mọi việc sẽ ổn
thôi anh ạ” Alice
nói nhỏ, đôi mắt mơ màng. Jasper phải cầm tay dẫn cô ấy đi khi chúng tôi cùng
nhau đến quán ăn tự chọn. Rosaline và Emmet đi trên cùng. Điệu bộ của Emmett
rất buồn cười, trông như thế một vệ sĩ đang làm nhiệm vụ giữa lãnh địa kẻ thù.
Rose cũng có vẻ thận trọng, nhưng thiên về tức tối hơn là bảo vệ. 

“Dĩ nhiên là tốt
rồi” Tôi càu nhàu. Thái độ của mọi người thật lố bịch. Nếu không chắc chắn
về khả năng tự chủ của mình lúc này thì tôi đã ở nhà cho xong.

Việc thay đổi đột ngột
từ những buổi sáng vui vẻ bình thường.. sang trạng thái thận trọng quá mức có
thể sẽ là một điều khôi hài thú vị nếu nó không quá chọc tức tôi. Trời có tuyết
rơi từ đêm qua, Emmettt và Jasper “lợi dụng” tâm trạng rối bời của
tôi để “oanh tạc” những quả cầu tuyết. Nhưng họ chán ngay lập tức khi
thấy tôi không phản ứng lại, hai người quay sang “tấn công” nhau.

“Bella không ở đây,
nhưng đang trên đường tới. Cô ấy sẽ không ở đúng hướng gió nếu chúng ta vẫn
ngồi chỗ cũ” 

“Dĩ nhiên, chúng ta
sẽ ngồi chỗ cũ. Và làm ơn dừng lại đi Alice,
em đang tra tấn các dây thần kinh của anh đấy. Anh đang ổn mà- hoàn toàn
ổn” 

Alice vẫn
“mơ màng” khi Jasper giúp cô ấy ngồi xuống ghế. Cuối cùng cô ấy cũng
quay lại thực tại và nhìn thẳng vào tôi 

“Uhm..” cô ấy
nói như thể vừa tỉnh mộng: “Em nghĩ rằng anh đúng” 

“Dĩ nhiên” Tôi
lầm bầm

Tôi ghét việc trở thành
tâm điểm chú ý của mọi người. Đột nhiên tôi thấy đồng cảm với Jasper khi nhớ
lại khoảng thời gian lúc nào chúng tôi cũng quanh quẩn bên Jasper để “bảo
vệ” cậu ấy. Gặp cái liếc nhìn của tôi, Jasper cười đồng tình. 

“Cảm giác rất khó
chịu phải không?” 

Tôi nhăn mặt với cậu ấy

Chẳng phải chỉ mới một
tuần trước đây, căn phòng dài màu xám ảm đảm này làm tôi kiệt quệ vì buồn chán.
Tôi đã rơi vào trạng thái vật vờ như đang ngủ hay đang hôn mê khi ở đây sao? Vậy
mà hôm nay các dây thần kinh của tôi căng như dây đàn đang chuẩn bị ngân lên
nốt cao nhất. Mọi giác quan đều được đặt trong tình trạng báo động. Tôi kiểm
tra cẩn thẩn mọi âm thanh, hình ảnh, mọi chuyển động của không khí quanh mình,
mọi suy nghĩ (đặc biệt chú ý đến suy nghĩ). Chỉ có một giác quan tôi khoá lại,
không được phép dùng đến, đó là khướu giác. Tôi phải ngừng việc hít thở.

Tôi đang trông mong sẽ
nghe được điều gì đó về gia đình Cullen từ những ý nghĩ quanh đây. Tôi đợi và
tìm kiếm bất kì thông tin mới nào mà Bella Swan có thể tiết lộ ra, những câu
chuyện ngồi lê đôi mách mới. Nhưng tuyệt nhiên không có gì cả. Không một ai
nhận ra rằng đang có năm ma cà rồng đang ngồi trong phòng ăn, mọi thứ vẫn như
trước khi Bella chuyển về đây. Một số người đang tiếp tục suy nghĩ về cô gái
mới, vẫn những ý nghĩ giống như tuần trước. Thay vì cảm thấy chán chường với
tất cả những điều này, hiện giờ tôi bỗng thấy mình đang bị cuốn hút một cách kỳ
lạ.

“Chẳng lẽ cô ấy
không nói gì với ai sao?” 

Chắc chắn cô ấy phải nhận
ra ánh mắt đen kịt đầy chết chóc của tôi. Chính tôi nhìn thấy cô ấy phản ứng
lại. Chắc chắn tôi đã làm cô ấy sợ hãi. Tôi cho rằng Bella sẽ kể lại với ai đó,
thậm chí có thể phóng đại thêm chút ít để câu chuyện nghe hấp dẫn hơn…Và rất
có nguy cơ làm bại lộ bí mật của chúng tôi 

Rồi cô ấy còn nghe thấy
tôi cố gắng xin đổi giờ sinh học. Sau những gì tôi thể hiện, cô ấy phải tự hỏi
liệu mình có phải là nguyên nhân không. Một cô gái bình thường ắt hẳn sẽ mang
thắc mắc này đi hỏi mọi người, so sánh với trải nghiệm của những người khác
hòng tìm ra điểm chung giải thích cho cách cư xử của tôi, để “an tâm”
cô ấy không phải là người duy nhất bị đối xử như thế. Con người luôn muốn được
hoà hợp với xung quanh,…hoà nhập…giống như một đàn cừu chẳng có lấy một nét
đặc biệt. Mong muốn này đặc biệt mạnh trong suốt giai đoạn phát triển trưởng
thành. Và cô gái này cũng không ngoại lệ

Nhưng không một ai ở đây
chú ý đến chỗ chúng tôi đang ngồi tại chiếc bàn quen thuộc. Bella Swan phải
nhút nhát một cách khác thường thì mới không tâm sự với ai. Cũng có thể cô ấy
chỉ nói với bố – người có quan hệ gần gũi nhất….nhưng trên thực tế điều này
khó xảy ra vì Bella có quá ít thời gian sống cạnh bố. Chắc cô ấy thân thiết với
mẹ hơn. Dù sao tôi cũng sẽ phải tìm cách đi ngang qua ngài cảnh sát trưởng Swan
để xem ông ấy nghĩ gì

“Có tin gì mới
không?” Jasper hỏi 

“Không có gì
hết…Cô ấy đã không kể với ai” 

Tất cả đều nhướng mày
ngạc nhiên trước thông tin tôi vừa cung cấp 

“Có khi biểu hiện
của em không điên rồ như em nghĩ đâu” Emmettt cười thích thú: “Dám cá
là anh sẽ giỏi hơn nhiều trong việc làm cô ấy hoảng sợ” 

Tôi đưa mắt nhìn
Emmett 

“Tại sao
nhỉ?’…anh ấy vẫn còn băn khoăn về sự im lặng khác thường của cô gái 

“Chúng ta nên bỏ
qua việc này đi. Em không biết gì đâu”

“Cô ấy đang đi vào
đấy.” Alice
thì thào. Tôi cảm thấy cơ thể mình căng ra ” Cố gắng biểu hiện cho giống
con người đi” 

“Em vừa nói là
“con người” ư?” Emmett hỏi lại 

Anh ấy lập tức giơ bàn
tay phải lên, xoay xoay những ngón tay để lộ ra một nắm tuyết đang giữ trong lòng
bàn tay. Đương nhiên là nó không bị tan chảy. Emmett vo tròn lại trong bàn tay
băng giá của mình. Mắt anh ấy nhìn Jasper nhưng tôi biết hướng thực sự trong
đầu Emmettt là vào Alice.
Khi Emmett đột ngột ném mạnh nắm tuyết vào Alice, cô ấy hất nó ra xa chỉ bằng một cái
búng tay. Quả cầu tuyết bay vun vút dọc căn phòng, quá nhanh để mắt con người
có thể nhìn thấy, va vào bức tường gạch vỡ tan. Một viên gạch trên tường cũng
bị nứt.

Tất cả những cái đầu
trong góc phòng đều quay ra nhìn mảng băng vỡ trên sàn, rồi quay lại tìm thủ
phạm. Họ chỉ nhìn quanh quẩn mấy cái bàn gần đó. Không ai nhìn đến chúng
tôi 

“Giống con người
quá đấy, Emmett” Rosaline chế nhạo “Sao anh không đi xuyên qua tường
luôn đi” 

“Việc đó em làm
nhìn sẽ ấn tượng hơn nhiều, bé yêu ạ” 

Tôi cố gắng tập trung
vào gia đình mình, giữ nụ cười trên môi như thể tôi đang tham gia hào hứng vào
trò đùa này. Tôi không cho phép mình nhìn về phía cô ấy đang đứng. Nhưng chỉ cố
được đến thế,…tôi vẫn đang lắng nghe.

Tôi thấy sự sốt ruột của
Jessica với cô bạn mới – người mà lúc này đang bối rối, đứng sững lại giữa dòng
người xếp hàng mua đồ ăn. Qua suy nghĩ của Jessica tôi biết đôi má của Bella
đang ửng hồng lên. 

Tôi chỉ hít vào những
hơi thở ngắn và sẵn sàng ngừng thở nếu có dấu vết mùi hương của Bella trong
không khí quanh chỗ tôi

Mike Newton cùng ở đó
với hai cô gái. Tôi nghe thấy tiếng của anh ta, cả bằng ngôn từ lẫn trong suy
nghĩ, khi anh ta hỏi Jessica xem có chuyện gì không ổn với Bella hay sao. Tôi
không thích cái cách Mike cứ suy nghĩ quanh quẩn về Bella. Những tưởng tượng
lãng mạn mới nhen nhóm của anh ta bị dội gáo nước lạnh khi thấy Bella ngước lên
ngơ ngác như vừa phiêu lưu tận nơi nào và hoàn toàn không ý thức gì về sự hiện
diện của anh ta. 

“Mình không
sao” Tôi nghe thấy giọng Bella nhỏ nhưng rõ ràng. Nó ngân lên như tiếng
chuông giữa phòng ăn ồn ào, dĩ nhiên nguyên nhân là do tôi đã lắng nghe quá
chăm chú. 

“Hôm nay mình chỉ
uống sôda thôi” Bella nói khi tiến lên cho kịp hàng 

Tôi không thể không đưa
mắt liếc nhìn về phía cô ấy một lần. Cô ấy đang nhìn xuống sàn nhà, má đã bớt
ửng đỏ. Tôi quay vội về phía Emmett, lúc này đang chế nhạo nụ cười đau khổ trên
khuôn mặt tôi  

“Em trai ơi, nhìn
em như sắp muốn bệnh ấy” 

Tôi điều chỉnh lại nét
mặt cho có vẻ thờ ơ, dửng dưng.

Jessica đang thắc mắc về
khẩu phần ăn ít ỏi của Bella “Cậu không đói thật à?” 

“Đúng là mình thấy
hơi mệt một chút” Bella nói nhỏ hơn nhưng vẫn rất rõ ràng 

Tại sao tôi lại đi bận
tâm về những điều này? có phải cái “mong muốn che chở” này bắt nguồn
từ những suy nghĩ tôi nhìn thấy trong đầu Mike Newton? Mà có vấn đề gì đâu nếu
họ quan tâm đến nhau? Nếu Mike Newton có lo lắng không cần thiết cho Bella thì
cũng liên quan gì đến tôi? Có thể đây là cách mọi người đối xử với cô ấy. Chẳng
phải tôi cũng đã từng muốn bảo vệ cho cô ấy sao? Trước khi muốn giết cô ấy, tôi
đã từng muốn như vậy….

Nhưng có đúng cô ấy đang
bệnh không nhỉ? 

Khó mà đoán chính xác -
cô ấy luôn mong manh với làn da trong suốt…Rồi tôi nhận ra chính mình cũng
đang quá lo lắng như một tên ngốc.. Tôi phải ép mình không được nghĩ đến sức
khoẻ của Bella nữa

Dù sao tôi cũng không
thích tìm hiểu cô ấy qua suy nghĩ của Mike. Chuyển qua Jessica, tôi quan sát
cẩn thận việc ba người họ chọn bàn để ngồi. Cũng may, họ ngồi với nhóm bạn
thường ngày của Jessica ở dãy bàn đầu tiên trong phòng, không ở hướng gió thổi
như Alice đã dự
đoán. 

Alice
thúc vào khuỷu tay tôi “Cô ấy sắp nhìn đấy, hãy tỏ ra giống một người bình
thường nhé” 

Tôi nghiến chặt răng sau
nụ cười mỉm 

“Thoải mái đi
Edward” Emmett động viên “Nói thật nhé, việc em giết người chắc là
việc khó xảy ra nhất trên đời đấy” 

“Rồi anh sẽ
biết” Tôi lẩm bẩm 

Emmett phá ra cười:
” Em sẽ học được cách vượt qua những chuyện này thôi. Giống như anh vậy.
Sự bất tử cũng là một thời gian dài chìm đắm trong tội lỗi” 

Ngay lúc ấy Alice ném một nắm tuyết
nhỏ cô ấy giấu trong tay vào mặt Emmett 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: