truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Midnight sun – Chương 01 Part 3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sự tò mò háo hức trong tôi về những ý nghĩ không thể xâm phạm của Bella giờ đây chẳng đáng kể nếu đem so với cảm giác thèm muốn và cả nỗi tức giận đang chiếm hữu tôi. Tôi ghét cô gái yếu đuối đang ngồi cạnh mình – tôi càng yêu gia đình mình bao nhiêu, càng khao khát phấn đấu sống tốt bao nhiêu thì giờ đây tôi càng căm ghét cô bấy nhiêu vì cô sắp phá huỷ tất cả…Tôi căm ghét cô, căm ghét cái cảm giác mà cô đang khơi dậy trong tôi.

Tuy không còn mãnh liệt nhưng sự kích thích về những bí ẩn quanh cô gái vẫn phần nào giúp tôi tạm quên đi thực tại khó khăn. Tôi bám víu vào bất kì điều gì, chỉ cần nó giúp được tôi thôi miên man tưởng tượng về mùi vị máu của cô ấy.

Căm ghét….Tò mò… Nôn nao…. Giờ sinh học này cứ như sẽ không bao giờ chấm dứt?

Khi hết giờ….cô ấy bước ra khỏi lớp. Tôi sẽ làm gì? 

Có thể tiến đến làm quen “Xin chào! Tôi là Edward Cullen. Tôi có thể đưa bạn tới lớp học tiếp theo được không?” 

Chắc chắn cô ấy không từ chối. Cho dù có cảm thấy e sợ, thì cô ấy sẽ vẫn đi theo tôi. Thật dễ dàng để đưa cô đi ra một nơi khác. Phía sau bãi đỗ xe có một con đường vắng vẻ um tùm cây cối. Tôi sẽ bảo cô ấy là tôi để quên quyển sách trong xe ô tô…. 

Liệu có ai trông thấy tôi là người cuối cùng đi cùng Bella Swan? Trời ở đây lúc nào cũng có mưa, hai cái áo mưa tối màu sẽ không quá thu hút người khác

Có điều ngày hôm nay tôi không phải là người duy nhất quan tâm đến cô – dĩ nhiên là không ai “quan tâm” theo cái cách của tôi. Ví như Mike Newton, cậu ấy thậm chí còn để ý cả những lần Bella bồn chồn xoay người trên ghế – chắc là giống như những người khác, cô ấy thấy không thoải mái khi phải ở quá gần tôi. Mike Newton sẽ nhận thấy ngay khi Bella rời lớp học cùng tôi.

Nếu tôi chịu được qua 1 tiếng, liệu tôi có chịu đựng thêm 1 tiếng nữa không nhỉ? 

Cảm giác đau đớn do cơn khát tạo ra khiến tôi không chắc lắm!

Sau khi tan học cô ấy sẽ ở nhà một mình, ngài cảnh sát trưởng Charlie Swan phải làm việc cả ngày. Tôi biết rõ ngôi nhà này, cũng như tôi biết tất cả các ngôi nhà khác trong thị trấn. Ngôi nhà nằm đơn lẻ, sát ngay bìa rừng. Cho dù cô ấy có thời gian kêu cứu thì cũng không ai nghe thấy.

Đây có vẻ là phương án tốt nhất. Tôi đã sống suốt bảy mươi năm sau này không cần đến máu của con người. Nếu cứ tiếp tục ngừng thở, chắc tôi sẽ chịu đựng được hai tiếng nữa. Khi tôi bắt được cô ấy chỉ có một mình, sẽ không có ai bị tổn thương.  

Chỉ cần cố chịu đựng và nhẫn nai, tôi sẽ giết duy nhất cô gái ngây thơ này và cứu được tính mạng của mười chín con người khác trong lớp học – quả là một cách nguỵ biện hay ho.

Tôi ghét Bella Swan – và tôi biết sự căm ghét của mình thật bất công. Thực ra tôi đang ghét chính bản thân mình. Và tôi sẽ còn căm ghét hơn nữa sau khi đã giết cô ấy.

Vẽ ra kế hoạch hoàn hảo nhất để giết cô gái – bằng cách này tôi đã chịu đựng qua một giờ. Tôi chỉ tưởng tưởng ra các phương án, tránh tưởng tượng đến lúc thực sự hành động. Điều đó sẽ quá sức chịu đựng của tôi, và tôi có thể giết hết tất cả ngay lập tức.

Một lần duy nhất, vào lúc cuối giờ, Bella lén nhìn tôi. Tôi lại cảm thấy nỗi căm ghét vô duyên cớ bùng lên khi gặp cái nhìn ấy – thấy cả sự phản chiếu lại trong đôi mắt sợ hãi của cô. Đôi má cô đỏ bừng lên trước khi kịp giấu mặt sau mái tóc, giây phút đó tôi gần như đã đầu hàng…..

Nhưng tiếng chuông hết giờ bất chợt vang lên. Tiếng chuông đã cứu cả hai chúng tôi. Cô gái được cứu khỏi cái chết. Tôi được cứu thoát khỏi việc tạo ra tội ác kinh hoàng mà tôi vô cùng sợ hãi và ghê tởm.

Dù cố bước đi bình thường nhưng tôi vẫn thấy mình đang lao ra khỏi lớp học. Nếu có ai quan sát kĩ lúc đó hẳn họ sẽ nghi ngờ có điều gì bất thường trong cách di chuyển của tôi. Nhưng dĩ nhiên chẳng ai để ý, họ vẫn mải mê với những ý nghĩ về cô gái mới đến – người vừa thoát chết trong gang tấc.

Tôi giấu mình trong xe. 

Tôi rất ghét cái ý nghĩ mình phải “chạy trốn”, nghe mới hèn nhát làm sao. Nhưng thực tế thì đúng là vậy

Tôi không đủ tự chủ để ở gần con người lúc này. Mọi sức mạnh ý chí trong tôi đã cạn kiệt sau cố gắng đến tuyệt vọng để không giết một ngưòi trong số họ.  

Tôi mở đĩa CD yêu thích mong tìm lại cảm giác thư thái, nhưng nó có vẻ không hiệu quả…. cái duy nhất giúp tôi bây giờ chính là không khí ẩm, lạnh và trong lành cùng với những hạt mưa nhỏ ngoài cửa ô tô. Cho dù tôi vẫn nhớ một cách rõ ràng mùi hương từ máu của Bella Swan, nhưng hít vào luồng không khí tinh khiết kia có thể gột rửa phần nào “độc tố” khỏi người tôi.

Tôi thấy mình bình tĩnh trở lại, có thể suy nghĩ được, và đủ sức đấu tranh với những điều tôi không muốn. 

Tôi sẽ không đến nhà để giết cô ấy nữa. Một cách hiển nhiên, tôi là người biết suy nghĩ phải trái, và tôi có sự lựa chọn…. Luôn luôn phải lựa chọn.  

Tôi không suy nghĩ được như vậy trong lớp học…nhưng giờ đây tôi đã ở xa cô ấy. Có lẽ chỉ cần hết sức cẩn thận tránh gặp cô ấy thì cuộc sống bình thường của tôi vẫn có thể duy trì. Tôi đang có cuộc sống ổn định theo cách mình thích, làm sao lại để bị phá huỷ chỉ vì một người có mùi thơm hấp dẫn?

Tôi sẽ không làm bố thất vọng, không làm cho mẹ lo lắng, buồn rầu. Đúng..điều đó có thể làm tổn thương mẹ tôi. Esme quá dịu dàng, nhạy cảm và yếu đuối. Làm Esme đau lòng là điều không tha thứ được.

Thật nực cười vì tôi từng muốn làm “hiệp sĩ” bảo vệ cô gái mới đến khỏi tâm địa nhỏ nhen, ác ý của Jessica Stanley. Trừ khi trên đời này không còn ai đáng tin cậy thì Bella Swan mới cần đến tôi bảo vệ. Mà thực ra tôi chính là mối đe doạ nguy hiểm nhất của cô ấy

Tôi chợt nghĩ không biết Alice đang ở đâu? Cô ấy có nhìn thấy dự định giết Bella Swan của tôi không? Sao chẳng thấy tới “giúp”? Ngăn tôi lại… hoặc trong tình huống xấu nhất thì giúp tôi xoá “dấu vết”. Hay Alice quá lo nghĩ cho Jasper đến nỗi cô ấy không nhận ra một việc kinh khủng thế này? Hay tôi mạnh mẽ hơn tôi nghĩ? Tôi hoàn toàn có thể kiềm chế được và không làm gì cô gái? 

Không, điều đó không đúng sự thật. Chắc chắn do Alice mải tập trung vào Jasper..

Tôi dùng năng lực đặc biệt của mình để tìm kiếm, vì quá thân quen nên tôi tìm ra Alice rất nhanh. Cô ấy đang ở lớp Anh văn. Tôi đã đúng…mọi suy nghĩ của Alice đều dồn cả vào Jasper, dõi theo từng phân vân, lưỡng lự trong lòng Jasper một cách kỹ lưỡng

Dù rất muốn nghe lời khuyên của Alice, nhưng vào lúc này tôi thấy mừng vì cô ấy không biết gì về những điều vừa xảy ra, cũng như không biết về cuộc thảm sát mà tôi định làm trong một tiếng trước 

Tôi chợt thấy nóng bừng vì xấu hổ và không muốn bất kì ai biết việc này.

Chỉ cần tránh gặp Bella Swan, tôi sẽ tự chủ được và không phải giết cô ấy nữa – ngay khi tôi nghĩ vậy, “con quái vật” trong tôi lập tức nghiến răng lồng lộn vì thất vọng – Không…Sẽ không ai biết…. Chỉ cần tránh xa khỏi mùi hương của Bella 

Ít nhất thì tôi cũng nên thử xem sao. Đây là một quyết định đúng đắn. Tôi sẽ cố gắng xứng đáng với niềm tin của Carlisle.

Giờ học cuối ở trường rồi cũng kết thúc. Tốt hơn hết là phải hành động ngay, còn chần chừ ở bãi đỗ xe này rất có thể lại gặp Bella đi qua và mọi nỗ lực sẽ tan thành mây khói. Một lần nữa, tôi thấy ghét cô gái một cách vô duyên cớ. Tôi ghét sức mạnh vô hình của cô ấy đối với tôi.Cô ấy có thể biến tôi thành một thứ xấu xa mà tôi vẫn hằng ghê sợ.

Tôi vội bước nhanh – có lẽ là hơi quá nhanh so với người bình thường nhưng cũng may không ai nhìn thấy, xuyên qua sân trường để tới khu văn phòng. Bella chắc không có lí do gì mà xuất hiện ở đây nên tôi hoàn toàn “yên tâm”….Tôi phải tránh cô ấy như tránh một loại dịch bệnh nguy hiểm

Văn phòng chỉ còn lại duy nhất cô thư ký – đúng người tôi đang muốn gặp. 

Cô ấy không nghe thấy tiếng tôi bước vào. 

“Cô Cope” 

Người phụ nữ có mái tóc nhuộm đỏ ngước lên và tròn mắt nhìn tôi. Vẫn luôn là như thế, bị bối rối bất ngờ – cho dù họ đã từng nhìn thấy chúng tôi nhiều lần trước đó..  

“Ôi..”, cô ấy thở gấp, luống cuống vuốt lại áo sơmi. “Ngớ ngẩn” – cô ấy nghĩ trong đầu “Cậu ta chỉ đáng tuổi con trai mình. Quá trẻ để nghĩ như thế…” 

“Xin chào Edward! Tôi có thể giúp gì cho cậu?” Ánh mắt cô đầy vẻ bối rối sau cặp kính dày.

Dù tâm trạng không thoải mái… nhưng tôi thừa sức tỏ ra “quyến rũ” khi cần thiết. Việc này chẳng khó khăn gì, tôi biết rõ phải nói và thể hiện thế nào. 

Hơi cúi xuống phía trước, tôi nhìn sâu vào đôi mắt màu nâu …. ngay lập tức mọi suy nghĩ của cô Cope trở nên bấn loạn vì xao xuyến. Quá đơn giản!  

“Em không biết cô có thể giúp em thay đổi lịch học được không?” – tôi nói với một giọng êm ái và truyền cảm. 

Nhịp tim của cô đập mạnh hơn thấy rõ… 

“Được thôi Edward. Tôi có thể làm gì đây?”…”Cậu ấy còn quá trẻ, quá trẻ…”cô Cope vẫn đang tự nhắc mình. Sai rồi…tôi còn nhiều tuổi hơn cả ông của cô ấy nữa kìa. Nhưng đương nhiên là cô ấy đúng, nếu theo năm sinh ghi trên bằng lái xe. 

“Cô có thể chuyển em qua lớp sinh học trình độ cao hơn không? Lớp y khoa chẳng hạn?” 

“Có vấn đề gì với thầy Banner sao Edward?” 

” Không có gì đâu ạ… Chỉ vì em đã học rồi nên không muốn học lại nữa thôi” 

“Em đã học trước ở Alaska rồi à?”Đôi môi mỏng của cô Cope mím lại đầy băn khoăn “Chắc tất cả đều đã học ở trình độ cao đẳng rồi. Mình thấy các giáo viên đều “phàn nàn” về việc những đứa trẻ nhà Cullen luôn dành điểm cao tuyệt đối, luôn thông suốt các bài học, không khi nào có vướng mắc, không khi nào trả lời sai – như thể họ đã tìm được một cách nào đó để gian lận trong tất cả các môn học. Thầy Banner chắc sẽ thích ý nghĩ là họ đã gian lận hơn việc phải thừa nhận có học sinh giỏi hơn thầy…Mình thì cho rằng do họ được mẹ dạy phụ đạo thêm….”Edward à, lớp y khoa hiện nay đã đủ người. Và thầy Banner không thích có quá 25 học sinh trong lớp học..” 

“Em thấy có vấn đề gì đâu’ 

“Dĩ nhiên rồi, làm gì có khó khăn gì với nhà Cullen hoàn hảo” “Cô biết, nhưng không còn chỗ ngồi trong lớp học nữa” 

“Em có thể không đến lớp được không? Em sẽ tự học” 

“Nghỉ luôn giờ sinh học à?” Cô Cope há miệng sửng sốt “Điều này thật bất thường. Đâu có khó khăn gì việc ngồi học lại một số điều mình đã biết? Chắc chắn phải có vấn đề gì với thầy Banner. Không biết mình có nên nói cho Rob biết về điều này không?” “Nếu vậy em sẽ không có đủ tín chỉ để tốt nghiệp?” 

loading...

“Em sẽ học lại vào năm sau” 

“Cô nghĩ em nên hỏi ý kiến bố mẹ trước”

Cánh cửa phía sau mở ra, tôi đang tập trung vào câu chuyện với cô Cope nên không quan tâm ai vừa bước vào. Tôi cúi xuống gần hơn một chút và giữ cho đôi mắt mở to hơn. Chiêu này rất có hiệu quả, nhất là khi mắt tôi đang có màu hoàng ngọc. 

“Cô giúp em đi..” Tôi nói với giọng êm mượt truyền cảm “Có lớp học nào tương tự để em chuyển sang không? Chắc phải có chứ, sáu lớp sinh học không thể đều kín chỗ” 

Tôi không quên kèm theo một nụ cười dịu dàng. 

Tim cô ấy đập gấp gáp hơn. “Quá trẻ..” cô vẫn không ngừng tự nhắc nhở mình “Được, cô sẽ nói chuyện với Rob – ý cô là thầy Banner đó, để xem có thể làm gì”

Chỉ cần một giây để thay đổi mọi thứ: những chuyện xảy ra trong giờ sinh học, mục đích của tôi ở đây, lí do khiến tôi phải cố thuyết phục người phụ nữ tóc đỏ kia…..Nguyên nhân tạo nên tất cả những việc này… lại xuất hiện… 

Chỉ một giây khi Samatha Well bước tới bỏ tờ giấy vào sọt rác rồi mở cửa lao vội ra ngoài cho kịp giờ học 

Chỉ một giây khi cơn gió từ ngoài len qua cánh cửa vừa mở ập vào người tôi. Một giây đủ để tôi nhận ra tại sao lúc trước có người bước vào mà không có suy nghĩ nào từ người đó làm phiền đến tôi.

Tôi ngoái lại, chẳng phải để kiểm chứng vì tôi đã hoàn toàn chắc chắn. Tôi quay người rất chậm, cố cưỡng lại những cơ bắp đang căng ra ngoài ý muốn 

Bella đứng đó – nép sát vào bức tường gần cửa ra vào, tay nắm chặt mấy tờ giấy. Mắt cô ấy mở to sững sờ khi bắt gặp cái nhìn dữ dội, đầy đe doạ của tôi. 

Mùi hương tràn ngập trong căn phòng nhỏ ấm áp. Cổ họng tôi khô cháy 

Phản chiếu trong đôi mắt cô, tôi lại thấy con quái vật đang nhìn mình

Tay tôi vẫn đang giơ lên ngập ngừng. Không cần quay lại tôi cũng có thể nắm đầu cô Cope và ấn vào bàn với một lực đủ mạnh để giết cô ngay lập tức. Chỉ có hai mạng người thôi, không phải hai mươi người như lúc trước nữa. Một cơ hội đáng kể đây 

Con quái vật nôn nóng, thúc giục tôi hành động 

Nhưng vẫn còn một lựa chọn khác – chắc chắn phải có.. 

Tôi lập tức ngừng thở, tập trung tưởng tưởng ra khuôn mặt của bố Carlisle,… rồi mới quay lại phía cô Cope lúc này đang ngạc nhiên về thái độ khác lạ của tôi. Cô lùi xa khỏi tôi với đôi chút sợ hãi

Vận dụng tối đa khả năng kiềm chế đạt được trong mấy chục năm sống “kiêng khem”, tôi cố giữ cho giọng nói của mình nhẹ nhàng, trơn tru, mặc dù mỗi lần nói, không khí đậm đặc mùi hương chết người kia lại có cơ hội ùa vào trong phổi. 

“Thôi cô ạ. Em thấy điều này khó mà thực hiện được. Cảm ơn cô đã giúp em” 

Tôi quáng quàng lao ra khỏi phòng, cố quên đi cảm giác về dòng máu nóng ấm đang chảy trong người cô gái đứng cách tôi chỉ vài centimet.

Khi đã vào trong xe tôi mới dám thả lỏng người. Lúc vừa rồi tôi đi quá nhanh, cũng may là học sinh hầu như đã về hết, chỉ một vài người nhìn thấy. Tôi nghe thấy ý nghĩ của D.J. Garret, một học sinh năm thứ 2: “Edward Cullen vừa từ đâu xuất hiện thế nhỉ? Cứ như cậu ta từ không khí bước ra vậy… Mình lại vừa đi vừa nghĩ linh tinh rồi. Mẹ vẫn bảo….”

Dù đã ở trong chiếc Volvo và rất cố gắng…tôi vẫn thấy mình thở hổn hển như kẻ sắp chết ngạt vì thiếu không khí 

“Anh Edward?” Alice hốt hoảng gọi 

Tôi chỉ hơi quay đầu về phía cô ấy 

“Có chuyện quái quỷ gì vừa xảy ra với em thế?” Emmet gặng hỏi. Tâm trí anh ấy vẫn còn bị chi phối bởi Jasper không sẵn sàng cho việc đấu lại trận đêm qua

Thay vì trả lời, tôi khởi động xe, cần phải ra khỏi chỗ này để tránh chạm mặt Bella Swan một lần nữa. Vẫn không ngừng bị ám ảnh bởi con quái vật xấu xa trong chính con người mình…. Tôi quay xe rất nhanh rồi tăng tốc độ, nhanh chóng đạt tới 40 dặm ngay khi ra tới đường, và 70km dặm trước khúc cua đầu tiên

Không cần nhìn tôi cũng biết, Emmettt, Rosaline và Jasper đang quay cả sang Alice, nhưng cô ấy nhún vai chịu thua, không biết chuyện gì đã xảy ra. Alice chỉ thấy tương lai chứ đâu thấy được quá khứ 

Và lúc này Alice bắt đầu tập trung tìm hiểu việc tôi sắp làm, cả hai chúng tôi đều sững sờ vì những gì cô ấy nhìn thấy. 

“Anh sẽ bỏ đi? ” Alice thì thầm 

Những người khác quay sang nhìn tôi 

“Anh làm vậy à?” tôi rít lên trong giận dữ 

Rồi tiếp theo cô ấy sẽ nhìn thấy…, khi ý chí của tôi lung lay…sự lựa chọn kia sẽ đẩy tương lai của tôi vào con đường tăm tối  

“Oh” 

Bella Swan chết. Đôi mắt tôi vẩn đục màu máu…Đấy chắc là những điều Alice sắp nhìn thấy. Chúng tôi sẽ phải chờ đợi một thời gian an toàn trước khi bắt đầu lại cuộc sống như những người bình thường… 

“Ôi..” Alice lặp lại. Bức tranh đã rõ ràng hơn. Tôi nhìn thấy phía trong ngôi nhà của cảnh sát trưởng Swan, thấy Bella đang ở trong bếp tay cầm chiếc cốc màu vàng, quay lưng lại phía tôi đang ẩn mình trong bóng tối…mùi hương kéo tôi đến gần cô ấy… 

“Dừng lại đi”.. tôi rên rỉ, không thể chịu đựng thêm được nữa 

“Xin lỗi anh” Alice thì thầm, mắt vẫn mở to nhìn tôi 

Con quái vật đã quay trở lại

Và khung cảnh Alice nhìn thấy lại thay đổi: Con đường cao tốc ban đêm vắng vẻ, tuyết phủ kín những hàng cây ven đường, cảnh vật lao đi vun vút với vận tốc ít nhất là hai trăm dặm một giờ 

“Dù anh chỉ đi một thời gian ngắn… Em vẫn rất nhớ anh” 

Emmett và Rosaline nhìn nhau lo lắng

Chúng tôi chuẩn bị đến chỗ rẽ vào con đường dẫn về nhà 

“Thả bọn em xuống đây” Alice đề nghị “Anh nên tự mình nói với Carlisle” 

Tôi đồng ý và phanh gấp lại 

Emmett, Rosaline và Jasper lặng lẽ bước ra, họ sẽ yêu cầu Alice giải thích mọi chuyện khi tôi đã đi. Alice chạm vào vai tôi 

“Anh sẽ không làm gì sai trái” Alice thầm thì “Những hình ảnh em nhìn thấy không chắc sẽ xảy ra. Cô ấy là người thân duy nhất của ông Charlie. Việc đó sẽ giết chết ông ấy mất” 

“Ừ”. Tôi đồng ý, nhưng chỉ là với vế sau của câu nói 

Alice đi ra chỗ mọi người, chân mày chau lại vì lo lắng.  

Họ biến mất vào rừng trước khi tôi kịp quay ô tô.

Tôi biết những gì Alice thấy có thể bị thay đổi rất nhanh. Trong lúc lái xe quay lại Fork với vận tốc 90 dặm , tôi vẫn chưa quyết định mình sẽ đi đâu. Đến chào tạm biệt bố? Hay đi theo hướng con quái vật trong tôi đang mong? Con đường vẫn đang lướt qua vun vút dưới bánh chiếc xe Volvo.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: