truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 38 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hà Y tới nơi đây, thứ thích ăn nhất chính là thịt dê xiên nướng. Với lại
trước giờ nếu tâm tình nàng càng không tốt, ăn sẽ càng nhiều.

   
Nhưng ông lão bán Khách Ngõa Phù lại cứ một mực lắc đầu: “Lão đây nướng
thịt dê ở chỗ này đã mấy mười mấy năm, chưa từng gặp vị cô nương nào
như thế”.

    “Nói bừa, nói bừa rồi, lão đầu ông nướng
thịt, khói cứ gọi là bay mù mịt, cho dù có một con gấu to đùng bò tới
trước mặt, ông cũng chẳng thấy được nữa là!”, người ở quầy hàng bên cạnh
nói: “Công tử, người chớ tin lời ông ta. Tôi đã nhìn thấy cô gái công
tử vừa nói. Cô ấy còn tới chỗ tôi mua bốn xiên Khách Ngõa Phù nữa cơ”.

    Chàng vội hỏi: “Thật sao? Là lúc nào thế?”.

    “Chiều tối qua.”

    “Cô ấy có nói gì với huynh không?”

    “Chẳng nói chẳng rằng. Cô nương ấy trông mặt mày ủ rũ, mua xong đồ thì tiếp tục đi về phía trước rồi.”

    “Đa tạ”, chàng chán nản lấy một lượng bạc quẳng cho người kia.

    Chủ gánh hàng kia mừng rỡ ngoài mong đợi hỏi: “Công tử, ngài lấy mấy xiên?”.

   
“Tôi không ăn, anh lấy bán cho người khác đi”, chàng vỗ vỗ lạc đà,
không nản chí tiếp tục tiến về phía trước hỏi thăm từng nhà.

    Đoạn cuối con phố nối liền với một quan đạo dài tít táp vắt qua một thảo nguyên, thông tới một khu thành thị khác.

    Đoạn đường bắt đầu của quan đạo có một khách điếm không lớn không bé, cũng là cửa tiệm buôn bán cuối cùng trên con phố này.

   
Tiểu nhị nói cho chàng, đích xác là có một vị cô nương như chàng tả vào
khách sảnh gọi một bát trà sữa, còn hỏi thăm anh ta xem muốn đi về phía
đông tới khu vực giáp biển thì đi như thế nào. Tiểu nhị liền chỉ cho
nàng con đường quan đạo này. Nàng uống xong trà, trả tiền rồi đi luôn.

    Nghe thấy vậy, Mộ Dung Vô Phong chỉ đành kéo dây cương, như người mất hồn mà quay trở về nhà.

    Ánh nắng đầu xuân êm ái chiếu qua cửa sổ, ngoài song còn văng vẳng tiếng chim hót.

    Chàng đã sức cùng lực kiệt, ủ rũ nằm xuống giường, trong đầu là một khoảng trống rỗng.

   
Thân thể chàng vốn yếu đuối, vừa rồi bị nước giếng tưới ướt, rồi lại
thêm cả đêm qua rượu vào ngủ gục dưới đất bị nhiễm lanh, đến chiều thì
toàn thân bắt đầu nóng bừng.

    Chàng định cắn răng
xuống giường, tìm cho mình ít thuốc, nhưng đầu váng mắt hoa, cả người
mềm nhũn đành nằm đơ trên giường, mê mê man man mà thiếp đi.

   
Tới nửa đêm thì toàn thân chàng nóng rực, miệng lưỡi khô khốc muốn uống
nước nhưng mí mắt nặng trĩu không mở ra nổi, vươn tay quờ quạng trên
cái bàn cạnh giường một lát cũng chẳng sờ thấy bình nước đâu, chỉ đành
tiếp tục gục đầu xuống mê man.

    Cũng không biết ngủ
tới lúc nào, đột nhiên có người lay mạnh thân chàng. Chàng miễn cưỡng mở
mắt ra, trời đi sáng từ lâu, một người trung niên mặc áo xanh đang đứng
trước mặt chàng.

    Trong cơn mơ hồ, chàng hỏi: “Các hạ là ai? Sao lại chạy tới phòng tôi?”.

   
Người kia nói: “Lâm đại phu, ngài không nhận ra tôi à? Tôi là người nói
chuyện với ngài hôm qua lúc ngài treo biển hiệu đó. Tôi họ Phí, gọi là
Phí Khiêm”.

    Mộ Dung Vô Phong nhắm mắt lại, nói: “Bất kể là phí tiền hay không phí tiền[1], hôm nay tôi không khai trương”.

    [1] Phí Kiêm và phí tiền trong tiếng Trung có cùng một âm đọc.

   
Phí Khiêm kêu lên: “Này! Con người ngài sao nói rồi lại không giữ lời
thế? Hôm qua rõ ràng ngài đã nhận lời khám bệnh cho muội muội tôi mà”.

    Mặc kệ hắn khua môi múa mép, Mộ Dung Vô Phong hạ đầu xuống ngủ luôn, chẳng thèm để ý tới hắn nữa.

   
“Bây giờ sắp chiều rồi! Sao ngài vẫn chưa xuống giường? Có loại đại phu
lười biếng như ngài sao? Tôi đưa người bệnh từ xa xôi tới dễ dàng lắm
hả? Họ Lâm kia, rốt cuộc hôm nay ngài có khám bệnh hay không?”, Phí
Khiêm tức mình đứng chống nạnh giạng chân bên giường Mộ Dung Vô Phong to
mồm mắng mỏ.

    Giọng hắn to kinh người, hét tới mức Mộ Dung Vô Phong chẳng làm sao ngủ nổi.

   
Bất chợt có một giọng nói khác rất nhỏ nhẹ, rất nho nhã cất lên: “Ca
ca, chúng ta… hay là chúng ta về đi. Vị đại phu này… muội thấy hình
như ốm rồi”.

    “Ốm rồi? Nói linh tinh, bản thân hắn là đại phu, sao mà ốm được?”

    “Huynh xem người ta mặt mũi đỏ rực thế kia… chẳng phải đang… đang sốt hay sao?”

    Phí Khiêm đưa tay sờ trán Mộ Dung Vô Phong một cái, giật thót mình, nói: “Quả nhiên hắn ốm rồi”.

   
Nói rồi lay lay chàng, hỏi: “Này, ở đây ngài có thân thích nào không?
Tôi sẽ giúp ngài gọi tới. Ngài ốm rồi, cứ phải có người chăm sóc vẫn
hơn”.

    Mộ Dung Vô Phong chẳng biết làm sao, chỉ đành
mở mắt ra, trông thấy có một cô bé nhỏ nhắn đang đứng sau lưng Phí
Khiêm, trên đầu còn đội một chiếc mũ lớn. Cô bé này mặt trái xoan, đường
nét thanh tú, thân hình gần giống như Hà Y.

    Vừa nghĩ tới Hà Y, đầu chàng thoáng mê muội, lại khép mắt lại.

    Cô bé nói: “Ca ca, chúng ta về đi. Vị này hình như bệnh không nhẹ. Mấy hôm nữa chúng ta… chúng ta lại tới”.

    Phí Khiêm không có cách nào khác, đang định quay người đi thì thấy Mộ Dung Vô Phong trở mình ngồi dậy.

    “Đại phu, ngài không sao chứ?”, Phí Khiêm dò hỏi.

   
“Không sao, chỉ là chút phong hàn mà thôi”, Mộ Dung Vô Phong bật ho vài
tiếng, nói: “Xin lỗi, tôi chẳng cách nào xuống giường được. Làm phiền
ông lấy một chiếc trường kỷ vào đây, bảo bệnh nhân ngồi trước mặt tôi”.

    Phí Khiêm vội vàng bê ghế tới, nói: “Tiểu Mẫn, lại đây, mau ngồi xuống đây”.

    Cô bé kia ngập ngừng do dự, mặt mũi ngượng nghịu tới đỏ bừng, gượng gạo đi tới rồi ngồi xuống ghế.

   
Mộ Dung Vô Phong thờ ơ không chút biểu cảm, nhìn cô bé rồi nói với Phí
Khiêm: “Làm phiền mang một chậu nước vào đây, tôi cần rửa tay”.

    Chàng cẩn thận kỹ lưỡng rửa tay thật sạch rồi lấy khăn lau khô.

    “Năm nay bao nhiêu rồi?”, chàng vừa bắt mạch, vừa hỏi.

    Cô bé rụt rè nói: “Mười lăm”.

    “Bỏ mũ xuống đi”, chàng lại nói.

    Khuôn mặt cô bé càng đỏ hơn, đầu cúi thấp, ngần ngừ hồi lâu mới kéo mũ xuống.

    Trên đầu cô bé toàn là ghẻ lở, không có lấy một cọng tóc.

    Chàng ngơ ngẩn nhìn những vết lở xấu xí, cái cao cái thấp ấy, không biết vì sao, tâm tư lại lâng lâng nhớ tới Hà Y.

loading...

   
Mãi một lúc sau, chàng mới từ từ tỉnh táo trở lại, liền với một cái bút
trên chiếc bàn bên cạnh, chấm lên chút chu sa rồi lần đưa tay sờ lên
những vết lở trên đầu cô bé, từng cái từng cái một. Vừa sờ vừa hỏi:

    “Cái này đau không?”

   
Nếu cô bé nói “Đau”, chàng liền sờ lên cái tiếp theo. Nếu cô bé nói
“Không đau nhưng ngứa”, chàng sẽ dùng bút khoanh lại một vòng. Nếu cô bé
nói “Không đau cũng không ngứa”, chàng sẽ đánh dấu chéo. Trong đó có
một chỗ, cô bé nói: “Vừa đau vừa ngứa”, chàng liền khoanh lại rồi đánh
thêm dấu chéo.

    Sau khi sờ xong hết những chỗ lở loét,
chàng lại rửa tay thật kỹ rồi lấy bút mực, viết ra bốn đơn thuốc đánh
dấu là Giáp, Ất, Bính, Đinh.

    Cô bé kia vội vàng đội mũ lên.

   
Xong xuôi Mộ Dung Vô Phong nói: “Đem thuốc trong bốn phương thuốc này
sao riêng ra thành cao. Chỗ khuyên tròn thì dùng Giáp, chỗ dấu chéo thì
dùng Ất, vừa khuyên tròn vừa dấu chéo thì dùng Bính. Những chỗ còn lại
dùng Đinh. Một ngày ba lần, cách một ngày lại dán cao. Trong vòng một
tháng có thể khỏi hẳn”.

    Phí Khiêm nói: “Trên đầu nó có bao nhiêu vết như thế, làm sao tôi nhớ được chỗ nào đau, chỗ nào ngứa?”.

   
Mộ Dung Vô Phong nói: “Có tổng cộng hai mươi ba vết lở loét. Tôi sẽ vẽ
lại cho ông”, nói rồi chàng lấy giấy vẽ lại hình dáng đầu, ở từng vị trí
lở loét cũng đánh dấu như trên.

    Chàng vẽ liền một hơi là xong xuôi, tựa như vị trí mỗi vết lở loét đều đã ghi nhớ kỹ trong đầu rồi.

    Phí Khiêm không nhịn được hỏi: “Liệu ngài có nhớ nhầm không? Có cần bảo nó bỏ mũ xuống kiểm tra lại một lượt không?”.

    Mộ Dung Vô Phong lườm hắn một cái: “Tôi không nhớ nhầm được. Nếu ông muốn đếm lại thì về nhà mà đếm cũng chưa muộn”.

    Phí Khiêm nghĩ một lát rồi hỏi: “Thuốc trong bốn đơn này, có đắt lắm không?”.

    Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Trong tay ông giờ có bao nhiêu tiền?”.

   
Phí Khiêm nói: “Hai mươi lượng. Mười lượng là phí khám bệnh, mười lượng
mua thuốc. Chẳng giấu gì đại phu, bệnh này của tiểu muội tôi đã bị bảy
tám năm nay rồi, tiền bỏ ra chữa chạy cứ tuôn đi như nước. Loại thuốc kỳ
lạ hiếm có nào cũng thoa qua rồi, chẳng có chút tác dụng nào cả. Bộ
dạng nó như thế, thật muốn gả củng chẳng gả cho ai được, của hồi môn
cũng sớm đã bị tiêu sạch rồi. Bây giờ trong nhà chỉ còn lại chút tiền,
thật không sao chịu nổi chi tiêu như thế. Nhưng, ài… cuối cùng vẫn là
người có học mà. Ai bảo nó là tiểu muội của tôi cơ chứ”.

   
Mộ Dung Vô Phong nhìn Phí Khiêm một cái, cầm lại đơn thuốc, loạt xoạt
vài nét gạch đi mấy loại thuốc, rồi lại thêm vào mấy vị, nói: “Cô bé là
bệnh nhân đầu tiên của tôi, tiền khám miễn đi. Vị thuốc quý, chỉ cần
không quá quan trọng tôi đã bỏ đi rồi, đổi thành vài vị khác rẻ hơn một
chút. Tính ra, hai mươi lượng đại khái cũng đủ rồi”.

   
Phí Khiêm nhìn chàng, nói: “Trông ngài quả đúng là một đại phu cao minh.
Trước đây mấy vị đại phu khác xem bệnh đều chỉ kê có một đơn thuốc”.

   
Mộ Dung Vô Phong cười nhạt nói: “Vết lở loét trên đầu cô bé đâu phải
chỉ có một loại. Phải dùng các loại thuốc khác nhau chữa riêng mới
được”.

    Phí Khiêm cúi đầu nói: “Vậy xin đa tạ. Bây giờ bọn tôi sẽ đi mua thuốc, cáo từ”.

    Truyền Hạnh đường.

   
Phùng Lão Cửu tay cầm đơn thuốc, tay kia luân chuyển trên kệ thuốc lớn
hình bát giác đầy ắp thuốc, chớp mắt đã lấy đủ phân lượng vị thuốc theo
bốn đơn thuốc Phí Khiêm đưa cho.

    Đợi tới lúc đang bọc
thuốc lại, ông ta đột nhiên dừng tay thắc mắc: “Lạ thật, phương thuốc
này hình như không phải do Diệp lão tiên sinh kê!”.

   
Loại giấy Diệp lão tiên sinh hay dùng để kê đơn thuốc thống nhất dùng
giấy Tố Vân Hoa Tiên, ở góc dưới bên phải còn có đóng ấn ba chữ “Truyền
Hạnh đường”.

    Trong vòng trăm dặm quanh đây cũng có
tới mười mấy tiệm thuốc nhưng y quán thì chỉ có một nơi, chính là Truyền
Hạnh đường của Diệp thị.

    Người một dải quanh đầy đều
biết, thuốc, ở kho của Truyền Hạnh đường là đầy đủ nhất; đại phu, Diệp
lão tiên sinh của Truyền Hạnh đường là tốt nhất.

    Ở
Truyền Hạnh đường, trừ Diệp lão tiên sinh ra cũng chỉ còn hai vị đại phu
ngồi khám bệnh trong y quan là có thể kê đơn, tuy nhiên bất kể hai
người họ cần xin khẩn khoản thế nào, Diệp tiên sinh cũng kiên quyết
không đồng ý thu nhận bọn họ làm học trò.

    Hai vị đại phu này, một vị họ Trương, một vị họ Cảnh, tuổi đều đã xấp xỉ bốn mươi.

    Giấy mà bọn họ dùng cũng là giấy Hoa Tiên chuyên dụng của Truyền Hạnh đường.

   
Phí Khiêm cũng là khách thường xuyên của Truyền Hạnh đường. Mọi người
đều biết hắn có một người em gái nhan sắc không tệ nhưng đầy đầu lở
loét. Chỉ vì căn bệnh này của em gái, Phí Khiêm tới nơi đây bốc thuốc
chưa phải một trăm thì cũng đã chín mươi lần rồi.

   
Nhưng lần này, tờ đơn thuốc trong tay Phùng Lão Cửu chỉ là một tờ giấy
Mai Hoa tùy tiện mua từ một tiệm bán giấy nào đó, chữ trên đó là Triệu
thể được viết ngay ngắn mềm mại, bên dưới đề “Lâm Xử Hòa” ba chữ, cũng
là một cái tên cực kỳ xa lạ.

    “Vị Lâm đại phu này là ai?”, Phùng Lão Cửu không nhịn được hỏi.

    “Là một đại phu mới tới, vừa khai trương hôm nay”, Phí Khiêm thật thà trả lời.

    “Vừa mới tới? Sao tôi chẳng nghe ai nói? Có ai tiến cử à?”

   
Hành nghề đại phu đều phải có người trong nghề tiến cử thì mới có chỗ
đứng chân. Người này vừa mới tới, cho dù không muốn chào hỏi đồng nghiệp
thì chí ít cũng phải gửi tới một tấm thiếp thông báo một tiếng. Cứ thế
ngang nhiên khai trương, há chẳng phải cố ý không thèm để Diệp lão tiên
sinh vào mắt sao?

    “Tôi không biết, hình như không có”, Phí Khiêm đáp.

   
“Thế thì ngươi không đúng rồi”, Phùng Lão Cửu nghiêm mặt nói: “Lẽ nào
hắn nói hắn là đại phu thì hắn đúng là đại phu sao? Mấy năm nay những kẻ
đi lừa gạt còn ít à? Bọn lang băm giang hồ hành nghề y là thô bỉ nhất,
kê một đơn thuốc, ôm tiền vào tay là chạy, nào có quản tới sống chết của
người bệnh? Ngươi xem phương thuốc này, đều là vị nặng. Lão đầu này đây
bốc thuốc đã mấy chục năm cũng chưa từng nhìn thấy đơn thuốc nào mạnh
thế này. Muội muội ngươi mới chỉ là một nha đầu mười ba, mười bốn tuổi,
có chịu nổi không? Nếu như thoa vào rồi có mệnh hệ gì, thế thì phải làm
sao?”.

    Ông ta nói một hồi, làm Phí Khiêm cũng bị dọa
sợ tới không dám mở miệng. Mãi một lúc sau mới ấp a ấp úng nói: “Không
phải chứ? Xem ra hắn còn rất trẻ tuổi. Đại khái là mới hơn hai mươi. Phí
khám bệnh lại đòi những mười lượng, không giống bọn lang băm giang hồ
đâu!”.

    “Cái gì? Mười lượng một lượt khám? Thế còn
không phải muốn giết người sao? Diệp lão tiên sinh tuổi cao đức lớn,
hành nghề đại phu đã mấy chục năm cũng chỉ mới thu ba lượng một lần khám
thôi. Người trẻ tuổi muốn phát tài cũng không thể vội vàng đến thế
chứ!”, Phùng Lão Cửu cực kỳ bực bội, cảm thấy việc này là việc lớn, bèn
cầm phương thuốc đi vào trong nhà, xin Diệp lão tiên sinh xem qua.

   
Phí Khiêm chỉ đành đứng ngoài cửa đợi, tim đập không yên. Trong lòng
thầm cảm thấy may mắn vì tên họ Lâm kia không hề thu phí khám bệnh, nếu
không số bạc trắng phau kia lại chẳng phải là ném xuống sông xuống biển
rồi sao?

    Một lúc sau, Diệp Sĩ Viễn từ trong nhà bước ra.

   
Đó là một lão nhân dáng cao, mặt mũi đầy đặn, ánh mắt bức người, tay
vuốt chòm râu, vừa gặp Phí Khiêm liền hỏi: “Phí huynh đệ, vị Lâm đại phu
mà ngươi nói sống ở đâu?”.

    “Vâng, việc này… hắn
sống ở ngõ Xuyên Sơn Giáp, kế bên nhà Vạn viên ngoại”, Phí Khiêm nói:
“Bên cửa có treo một tấm bảng hiệu, viết là Lâm thị y quán”.

    “Ừm, liệu có thể mời huynh đệ tới trước thông báo một tiếng, nói là có Diệp Sĩ Viễn ta muốn tới nhà thăm hỏi không?”

    Phùng Lão Cứu nghe thấy câu này không khỏi sững người. Thăm hỏi? Câu này có phải quá khách khí rồi không?

   
“Điều này… điều này… hôm nay sợ không được tiện lắm. Hình như hắn
đang bệnh rất nặng. Với lại… với lại chân của hắn cũng không được tiện
cho lắm… hình như hắn chỉ có một chân, chân kia cũng không thể đi lại
được”, Phí Khiêm lắp bắp nói.

    “Ái chà!’, Diệp Sĩ Viễn thầm giật mình.

    “Ngài ấy ở một mình, hay là cùng ở với người khác nữa? Có gia quyến gì không?”

   
“Hắn ở một mình. Theo tôi thấy thì trong nhà không còn ai khác. Lúc bọn
tôi đi khỏi, hắn còn đang mê man trên giường, hình như ốm đã lâu lắm
rồi, cũng không ai chăm. Bộ dạng… đáng thương lắm.”

   
“Vậy ta càng muốn tới xem xem. Người đâu, chuẩn bị kiệu. Phùng Cửu,
ngươi chỉ cần bốc thuốc theo đơn ấy đưa cho hắn là được. Vị Lâm Xử Hòa
này có lẽ không phải là một đại phu bình thường đâu.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: