truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 36 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hà Y đỡ nhẹ lấy chàng, hỏi: “Như… đây là chữ Anh trong hoa anh đào đúng không? Như Anh là ai thế?”.

Mộ Dung Vô Phong than dài một tiếng, nói: “Đó là tên tự của mẫu thân ta”.

Cố
Thập Tam thấy dáng vẻ thống khổ của chàng, không nén được lại lên
tiếng: “Bất luận thế nào, đệ cũng đã thành sư đệ của ta. Tuy ta không
biết sư mẫu nhưng ta dám đảm bảo từ những gì ta được thấy, phụ thân đệ
là một bậc tuyệt thế kỳ tài, làm nhi tử của người, là một điều cực kỳ
may mắn, cực kỳ đáng kiêu ngạo. Ta thật sự rất ghen tị với đệ”.

“Nên
là đệ ghen tị với huynh mới phải”, Mộ Dung Vô Phong thở dài một hơi:
“Ít nhất huynh còn được gặp ông ấy, còn từng nói chuyện với ông ấy”.

Cố Thập Tam nói: “Lẽ nào đệ đúng là họ Lâm”.

“Đệ họ Mộ Dung, là Mộ Dung Vô Phong.”

Cố Thập Tam kinh ngạc nói: “Đệ chính là vị thần y Mộ Dung đó?”.


Y vội vàng nói: “Đúng đấy! Không sai! Ai muốn làm phụ thân của thần y,
cũng là một việc không hề dễ dàng nhé!”, lời còn chưa dứt, trán đã bị Mộ
Dung Vô Phong gõ cho một cái, lại nghe chàng thở dài thườn thượt, nói:
“Cái gì mà `không sai`, cái gì mà `không hề dễ dàng`, cùng không biết
đường mà khiêm tốn thay lão công một chút!”.

Cố Thập Tam đưa câu chuyện trở về đề tài trước: “Đệ vẫn chưa nói cho ta biết, đôi nạng này là do ai tặng đệ”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Là Lục Tiệm Phong”.

Cố Thập Tam nói: “Nói như vậy, Lục Tiệm Phong nhất định là người cuối cùng từng gặp sư phụ ta”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Đệ cũng cho là vậy”.


Y nói: “Thiếp đoán chắc là Lục Tiệm Phong… chắc là Lục Tiệm
Phong…”, nàng vốn muốn nói “Chắc là Lục Tiệm Phong đã giết Ngô Phong,
rồi thu lấy đôi nạng bất li thân của ông ấy”, nhưng nghĩ lại, Ngô Phong
giờ đã biến thành phụ thân của Mộ Dung Vô Phong, mình nói như vậy tựa hồ
không ổn, liền nuốt câu định nói xuống.

Mộ Dung Vô Phong lại hoàn toàn hiểu được ý nàng, nhìn nàng một cái rồi gật đầu nói: “Ta cũng nghĩ như thế”.


Y lại nói: “Nếu thế…”, nàng vốn định nói “Nếu thế bây giờ chúng ta
tới Thiên Sơn tìm Lục Tiệm Phong, hỏi cho rõ ngọn nguồn”, rồi lại nghĩ,
hiện giờ nhất định Mộ Dung Vô Phong còn sốt ruột muốn gặp Lục Tiệm Phong
hơn mình, chỉ là chàng đang bệnh không dậy khỏi giường nổi, vẫn là
không nên nhắc tới chuyện này thì hơn.

Mộ Dung Vô Phong lại như đã hiểu được ý tứ của nàng, than rằng: “Không sai”.

Cố Thập Tam chẳng hiểu đầu đuôi gì, chỉ biết nhìn hai người trước mặt đang nói chuyện như đánh đố người khác.


Y nói: ”Nhưng mà Cố…”, nàng muốn nói: “Nhưng mà Cố đại ca có thể
thay chúng ta chạy tới đó một chuyến hỏi cho rõ ràng. Huống chi huynh ấy
cũng muốn biết tung tích của sư phụ mình ở nơi đâu”.

Mộ Dung Vô Phong lại phiền não ngắt lời nàng, kiên quyết nói: “Không được, nhất định ta phải tự mình đi”.

Trong hoàn cảnh này, Cố Thập Tam chỉ đành ngối uống trà.

Hà Y lại hỏi: “Cố đại ca, huynh có từng nghe qua cái tên Mộ Dung Tuệ?”.

Vừa nghe tới câu hỏi này, ngụm trà Cố Thập Tam vừa uống suýt chút nữa bị sặc ra: “Mộ Dung Tuệ và Mộ Dung Vô Phong…”.

Hà Y đáp: “Là mẹ con”.

Cố Thập Tam nói: “Hỏng rồi. Bây giờ ta đã biết tại sao Lục Tiệm Phong lại muốn giết sư phụ”.

Hà Y và Mộ Dung Vô Phong cùng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao?”.

Cố Thập Tam đáp: “Mộ Dung Tuệ là thê tử của Lục Tiệm Phong”.

Hà Y hỏi lại: “Thế sao?”.

Cố
Thập Tam kể: “Sư phụ từng đưa ta tới gặp Lục Tiệm Phong một lần. Người
nói là đi thăm một người quen. Lục phu nhân cũng có ở đó. Ta nhớ hồi đó
ta còn rất nhỏ không hiểu việc cho lắm, chỉ là nghe giọng thì biết bà ấy
không phải người bản địa, liền hỏi bà ấy là người ở đâu tới. Bà ấy nói
cho ta, bà ấy họ Mộ Dung, còn làm cho ta một bát mì trứng. Loại họ kép
này rất hiếm gặp, cho nên ta nhớ mãi không thôi”.

Tằng tổ
của Mộ Dung Vô Phong là người đất Thục, người làm và đầu bếp trong cốc
đều rất thích món ăn đất Thục, còn chàng bởi thân thể không được khỏe,
rất ít khi ăn những thứ có vị nặng. Chàng nhớ ông ngoại thường nói, hồi
nhỏ mẫu thân thích ăn nhất là những thứ như mì trứng.

Nghe
câu này, sắc mặt Mộ Dung Vô Phong lại càng tái nhợt, tay chàng vốn đang
chống lên thành giường, giờ không tự chủ được mà run rẩy. Hà Y đỡ lấy
vai chàng, nhẹ nhàng nói: “Đây đều là việc hai mươi mấy năm về trước…
của đời trước, chàng không nên… không nên quá đặt nặng trong lòng”.

Mộ Dung Vô Phong khàn giọng nói: “Nói như vậy, đến mẫu thân đệ huynh cũng đã gặp qua”.

Cố Thập Tam nói: “Bà ấy là một phụ nữ cực kỳ mỹ lệ, bất kỳ ai từng nhìn thấy bà ấy một lần là sẽ nhớ mãi không quên”.

Mộ Dung Vô Phong trầm tư một lúc rồi hỏi: “Lúc huynh gặp bà ấy, trông bà ấy có được vui vẻ không?”.

Cố Thập Tam nghĩ một chút, đáp: “Rất vui vẻ… bà biết rất tốt với ta. Bây giờ nghĩ lại, chắc là bởi vì sư phụ ta”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Đợi qua một thời gian nữa, thân thể đệ khỏe hơn một chút. Đệ sẽ đi Thiên Sơn một chuyến”.

Cố
Thập Tam gật đầu, nói: “Ta vốn định ngày mai đi luôn… nhưng chúng ta
cùng đi vẫn tốt hơn, trên đường có thêm người chăm sóc nhau. Nếu như quả
thật sư phụ ta không còn nữa, nếu như hung thủ sát hại người quả đúng
là Lục Tiệm Phong, ta nhất định sẽ báo thù cho người!”.

Lúc Cố Thập Tam nói câu này, ngữ khí rất bình tĩnh, tựa như việc này sớm đã được quyết định xong.

Mộ Dung Vô Phong cười khổ: “Cho dù quả đúng là ông ta giết phụ thân đệ, bộ dạng đệ thế này, cũng chẳng thể làm gì ông ta”.

Hai
tay chàng siết lấy tấm khăn trải giường, gân tay nổi lên xanh lè, khuôn
mặt kích động tới đỏ ửng. Lời nói ra tràn đầy nỗi chua xót và trào
phúng.

Hà Y nắm lấy tay chàng, nói: “Thiếp có thể thay chàng báo thù”.

Tay của nàng ấm áp, còn bàn tay của chàng lại giá buốt tựa băng.

Chàng cúi đầu, cố gắng hết sức khống chế niềm bi phẫn trong lòng.

Tuy
từ nhỏ chàng đã không ngừng tưởng tượng ra câu chuyện của phụ thân và
mẫu thân mình, nhưng tới thời khắc sắp biết được chân tướng, chàng lại
do dự.

Dường như chàng đã ngầm đoán được sự đáng sợ của chân tướng mọi việc, dường như đã ngửi thấy mùi máu tanh.

Nhưng
điều đáng buồn nhất chính là chàng chỉ có một thân thể tàn phế, dù câu
chuyện này có kết quả thế nào thì cũng đều chẳng thể làm gì được.

Đây không phải câu chuyện chàng muốn nghe.

Chàng ngẩng đầu, nhìn Hà Y, rất lâu sau mới lên tiếng, nhấn từng chữ một:

loading...

“Hà Y, chuyện này không có chút gì liên quan tới nàng. Ta không cho phép nàng có ý nghĩ ấy.”

Hà Y đứng phắt dậy: “Đương nhiên có liên quan, thiếp là thê tử của chàng”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Ta và Cố đại ca sẽ cùng nhau tới Thiên Sơn, nàng ở lại đây”.

Hà Y nói: “Thiếp nhất định phải đi cùng chàng, bất kể chàng đi tới đâu, thiếp cũng sẽ không rời chàng một bước”.

Lúc nói ra câu này, thái độ của Hà Y vô cùng dứt khoát.

Mộ Dung Vô Phong than: “Thế thì cùng đi vậy”, nói xong có chút lúng túng quay sang nhìn Cố Thập Tam.

Cố Thập Tam híp mắt lại, trong mắt mang một nét cười khó nhận ra.

Mộ
Dung Vô Phong nghiêng người dựa trên cái giường nhỏ, dõi qua song cửa
sổ điêu khắc tinh xảo đang mở hé, ngắm nhìn một góc sân vườn ngoài song.

Bao nhiêu ngày qua, đó là nơi duy nhất chàng thấy thân thuộc trong căn phòng này.

Cách
sân vườn không xa hình như sẽ là một con đường rợp bóng hoa dẫn tới một
cánh cửa nhỏ. Mỗi ngày Hà Y đều ra ngoài mua thức ăn, chính là từ con
đường này đi ra, rồi lại quay về trên con đường ấy.

Trời nắng, nàng rất thích ngồi ở góc sân giặt quần áo.

Bởi
vì bệnh ưa sạch của Mộ Dung Vô Phong, mỗi ngày nàng đều phải giặt một
chậu quần áo to đùng, nào là khăn trải giường, vỏ gối, áo trong, áo
ngoài, khăn tay, khăn mặt, băng trắng, bít tất…

Nàng thường phải tốn hơn một canh giờ mới giặt được tất cả mọi thứ đến mức độ “sạch sẽ” mà Mộ Dung Vô Phong chấp nhận được.

Phơi xong quần áo, nàng sẽ chạy ù ra ngoài mua thức ăn, bởi vì cũng đã gần tới giờ làm cơm trưa rồi.

Mộ
Dung Vô Phong ăn rất ít mà cũng chỉ ăn những món có vị thanh đạm như
ngó sen, măng, nấm, đậu phụ thôi. Khổ nỗi mấy thứ rau ấy chỉ sinh trưởng
ở phương nam, vận chuyển tới được phương bắc thì đều đã thành thực phẩm
khô rồi. Chàng rất ít ăn thịt, chỉ ăn thịt gà và một vài loại cá. Thịt
dê thì chàng vừa ngửi thấy đã liền hoa mắt chóng mặt rồi.

Cũng
may chàng cũng chẳng có yêu cầu gì đặc biệt với việc xào nấu thức ăn.
Mấy thứ ấy, chỉ cần đem trộn lại với nhau, cho thêm ít muối, ít dầu rồi
xào chín thì bình thường chàng đều có thể ăn hết.

Chàng
uống trà thì lại rất cầu kỳ, lá trà bình thường chàng chẳng buồn động
vào, kể cả là lá trà ngon cũng phải theo lời dặn dò của chàng mà đi pha,
trải qua bảy tám công đoạn tỉ mỉ kỹ lưỡng chàng mới chấp nhận có thể
uống.

Từ khi Hà Y học được cách pha trà, nàng đã tự thề với mình sẽ không bao giờ uống trà nữa, đổi sang uống nước sôi còn hơn.

Uống có ngụm trà mà cũng phải phiền phức như thế, đúng là thần kinh!

Chàng ăn cơm rất nhỏ nhẹ thong thả, Hà Y đã ăn xong hai bát, chàng vẫn còn hơn nửa bát chưa ăn.

Nếu
như có người hỏi chàng tại sao lại ăn chậm thế, chàng sẽ nói ăn như thế
mới có lợi cho tiêu hóa. Nàng chỉ đành kiên nhẫn đợi chàng ăn xong, thu
dọn bát đũa rồi tới nhà bếp rửa bát.

Mặc dù như thế, Hà Y vẫn cho rằng một ngày của Mộ Dung Vô Phong quả thật quá nhàm chán.

Từ
khi ngực bị thương, trên vai lại có thêm một vết bỏng lớn, nửa thân
trên của chàng bị sưng phù rất khủng khiếp, đau tới mức không sao cử
động nổi đôi vai.

Hoạt động duy nhất hàng ngày của chàng
chính là, buổi sớm Hà Y sẽ bế chàng từ giường lớn mà hai người ngủ tới
giường mềm bên cạnh cửa sổ, chàng sẽ nằm đó qua hết buổi sáng và buổi
trưa, tới giờ thắp đèn, tắm rửa xong, Hà Y sẽ lại bế chàng về giường
lớn.

Hà Y thời thời khắc khắc đều đề phòng chàng bị nhiễm
lạnh, ho khan hoặc co giật do vết thương ở chân tái phát, những chấn
động cơ thể kiểu ấy là tối kỵ cho người bị thương xương cốt đang trong
giai đoạn phục hồi.

Sống kiểu đó, Hà Y chỉ cần trải qua
một ngày là đã đủ phát điên, vậy mà Mộ Dung Vô Phong lại có thể cứ nằm
yên không động đậy như vậy suốt cả hai tháng trời!

Chàng
rất bình thản, từ đấy đến giờ không hề cáu giận, luôn giữ một vẻ thuận
lòng cam chịu. Chỉ có một lần chàng thật sự thấy có chút buồn bực mới để
Hà Y dìu mình lên xe lăn, hai người cùng tản bộ một vòng trên hành lang
quanh viện.

Có những lúc chàng nhớ tới Vân Mộng cốc, nhớ
tới Trúc Ngô viện, rồi nói, từ sau khi chàng đi, bệnh án tồn lại chẳng
phải sẽ chất đầy tới tận nóc thư phòng sao? Sau đó chàng lại lầm rầm nói
một mình, nói Sái Tuyên và Trần Sách nhất định có thể thay chàng lo
liệu tốt y vụ trong cốc.

Hà Y bắt đầu thầm đoán, rốt cuộc chàng có còn sức mà về nhà không, bao nhiêu năm nữa mới có thể về nhà.

Thân thể chàng chịu bao nhiêu tổn thương, đang ngày nối ngày tụt dốc.

Mỗi
ngày Hà Y đều giúp chàng xoa bóp cơ thịt đang ngày một teo rút. Chàng
ngồi yên không động đậy nhìn nàng nắn bóp cơ thể chân tay mình, cố gắng
giữ vẻ thản nhiên nhưng kỳ thực trong lòng lại day dứt vô cùng.

“Hà Y, nàng không cần vì ta mà tốn nhiều công sức như vậy”, có một ngày chàng bỗng nói.

“Như thế này chàng mới nhanh khỏi được”, nàng lại càng làm càng hăng hái hơn.

Mộ Dung Vô Phong lặng lẽ nhìn nàng, trong lòng dâng lên niềm thương cảm không nói nên lời.

Chứng
phong thấp của chàng đã dần dần lan tới vai trái. Vai trái là nơi duy
nhất trên cơ thể chàng hoàn toàn khỏe mạnh. Viết chữ, chẩn bệnh, chàng
đều dùng cánh tay trái này. Nhưng giờ chàng đã cảm thấy nó đang dần dần
trở nên không còn linh hoạt nữa. Cứ mỗi khi rét buốt, các đốt ngón tay
và cổ tay lại dấy lên cơn đau thấu xưong. Có lẽ trong một ngày không xa
nữa, khi chàng tỉnh dậy sẽ phát hiện hai tay mình vì phong thấp mà biến
thành cứng đơ. Tới lúc ấy đến cả những động tác đơn giản như ăn cơm,
chàng cũng sẽ thấy cực kỳ khó khăn.

Mộ Dung Vô Phong cố
gắng không để những suy nghĩ ấy vào sâu trong đầu mình nhưng hàng đêm
chàng lại cứ không ngừng nghĩ về những điều đó.

Bất kế
thế nào, chàng cũng sẽ kết liễu chính mình trước khi bản thân hoàn toàn
trở thành một phế nhân. Nhân lúc mình vẫn còn sức để chết, chàng nhất
định phải chết đi. Chàng tuyệt đối không thể sống cuộc sống như một hài
nhi, ngay tới một chút tôn nghiêm tối thiểu cũng không có nổi.

Nửa
đêm, chàng nghĩ tới những khó khăn gian khổ sắp phải đối diện mà thao
thức không ngủ được, cứ mở to mắt ngắm nhìn màn đêm vô hạn. Người bên
cạnh thì vẫn bình yên chìm vào giấc ngủ, dáng vẻ của nàng khi ngủ trông
thật ngon lành.

Ban ngày, lúc nào nàng cũng tràn đầy lòng tin.

“Vô
Phong, chàng nghĩ xem, bao nhiêu người phải trải qua những ngày tháng
bị cha mẹ quở mắng, bi thảm mà tuân theo ý của bề trên. Không có cha mẹ,
loại vận khí này không phải ai cũng có đâu nhé”, có một hôm nàng ngang
nhiên nói ra những câu đại nghịch bất đạo như thế.

Đương nhiên, nàng là đứa bé bị bỏ rơi không tránh khỏi có sự oán hận đối với cha mẹ.

Trên
người nàng không có bất cứ dấu vết gì đủ để cho phép nàng lần tìm lai
lịch bản thân. Nàng tựa như một đám không khí phiêu bồng, chẳng có nơi
quay về.

“Hà Y, nếu như có một ngày, cuối cùng nàng cũng
tìm được cha mẹ mình, phát hiện ra rằng họ vẫn còn sống, nàng có vui
không?”, có một đêm nọ, hai người nổi hứng nói chuyện, nói tới tận
khuya, chàng bỗng hỏi như thế.

“Thiếp không biết, bởi vì
thiếp vốn không định đi tìm cha mẹ thiếp, với lại cũng đã sớm tự thề với
bản thân sẽ không nghĩ tới việc này nữa”, nàng nhạt giọng đáp.

“Ta
sẽ nghĩ cách giúp nàng. Chúng ta thuê người, dù có phải lật tung ba
thước đất cũng sẽ tìm bằng được cha mẹ ruột của nàng”, chàng nói.

“Vô Phong, trên đời này không phải ai ai cũng nghĩ giống như chàng”, nàng khúc khích bật cười.


những lúc Mộ Dung Vô Phong cảm thấy chàng không hề hiểu Hà Y. Dường như
trong sâu thẳm nội tâm nàng vẫn còn có một nơi đóng chặt không sao mở
ra được.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: