truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 26 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Một lúc sau, nàng lại quay ra ôm lấy vai chàng, tựa như một chú thạch sùng dán chặt lên thân trái của chàng.

    “Dính chặt lấy ta thế này để làm gì?”, chàng khó khăn lắm mới lật được người lại, mặt đối mặt với nàng.

    Tay của Hà Y lại chạm lên hai vết sẹo sưng đỏ dưới chân chàng.

    “Vô Phong, thiếp có phải lão bà của chàng không?”, nàng đột nhiên hỏi.

    “Ừm”.

    “Ừm tức là sao?”.

    “Phải”, chàng đành đáp.

    Mấy ngày nay nàng cứ như bị ma nhập, không ngừng hỏi chàng câu này.

    “Sao nàng cứ hỏi ta câu này mãi thế?”, chàng không nhịn được hỏi.

    “Bởi vì chàng đang muốn hối hận”, nàng bắt đầu véo cánh tay chàng: “Rốt cuộc có đúng là chàng đang hối hận rồi không?”.

    “… Ừm”.

    “Ừm là ý gì?”, nàng sốt ruột hỏi.

    “Không phải”, chàng khẽ cười.

    “Vậy thì chắc chắn rồi nhé!”, nàng áp đầu lên ngực chàng.

    “Chắc chắn rồi”, chàng dịu dàng nói: “Đừng quấy nữa, nhanh nhanh ngủ đi”.

    “Kiếp sau thiếp lại gả cho chàng có được không?”, nàng lại ngọt ngào hỏi.

    “Không mệt hả Hà Y? Một kiếp còn chưa đủ sao?”.

    “Chưa đủ”.

    Chàng cười khổ, trong lòng vừa chua xót lại vừa cảm thấy ngọt ngào.

    “Hà Y, ta là một người hạnh phúc”.

    “Thiếp cũng thế!”.

    Hai người ôm chặt lấy nhau.

    “Kể cho thiếp nghe một chuyện đi, bây giờ còn sớm”, nằm yên một lúc, nàng lại hỏi.

    “Ta đang đợi nàng kể chuyện cho ta đây. Nàng nói có khả năng Lục Tiệm Phong quen với mẹ ta, tại sao thế?”.

   
Nàng cười nói: “Người trong Thần Nông trấn đều kháo nhau Thiên Sơn Băng
vương trong truyền thuyết là phụ thân chàng”, nói rồi đem câu chuyện
Tôn Phúc kể ở Thính Phong lâu hôm trước kể lại kỹ càng một lượt.

    Chàng nghe xong nhíu chặt mày, cảm thấy quá sức hoang đường.

    Hà Y nói: “Truyền thuyết tuy vô bằng vô cớ nhưng thiếp lại là người thích tin vào truyền thuyết”.

    “Hử?”.

   
“Bởi vì từ nhỏ thiếp đã làm quen với phố lớn ngõ nhỏ, biết rằng tin tức
ở quán trà quầy rượu thường truyền đi rất nhanh. Có những tửu lâu còn
lập một ban riêng chuyên chép lại các câu chuyện giang hồ để khách tới
có thêm chủ đề mà bàn luận, rồi nhân đó uống thêm vài chén rượu, ăn thêm
vài món ăn”.

    “Nàng muốn nói những chuyện ấy vốn là giả?”.

   
“Đại khái thì bắt đầu đều không có thật, nhưng về sau, người có hứng
thú càng lúc càng nhiều, chuyện càng thêm thắt lại càng như thật, bởi vì
không ngừng có tin mới để bổ sung vào. Sau cùng, câu chuyện được dựng
lên không sai bao nhiêu so với sự thật”, nàng ngừng một chút rồi nói
tiếp: “Cho nên, tuy Thiên Sơn Băng vương không nhất định là phụ thân
chàng nhưng thiếp cho rằng ít nhiều ông ấy cũng có liên quan tới việc
này”.

 Mộ Dung Vô Phong nhìn nàng, tựa như đang có suy nghĩ.

    “Thiếp vừa nghe xong câu chuyện ấy, ngày hôm sau liền lên núi Nga My”.

    Mộ Dung Vô Phong nói: “Việc này cũng liên quan tới phái Nga My sao?”.

    “Từng nhìn thấy Thiên Sơn Băng vương ở dịp tỉ kiếm tại Phi Diên cốc năm xưa, bây giờ còn sống trên đời chỉ còn một người, đó chính là chưởng môn phái Nga My, Phương Nhất Hạc”.

    “Ta từng gặp Phương Nhất Hạc một lần”, Mộ Dung Vô Phong nhạt giọng nói: “Ta giúp ông ta điều trị vết thương một lần. Bây giờ nghĩ lại, đó hẳn là vết thương ông ta bị khi tỉ kiếm với sư phụ nàng”.

    Hà Y hơi biến sắc, hỏi: “Ông ta cũng từng bị trọng thương sao?”.

    Nếu không phải là người mắc bệnh nguy kịch, thường sẽ không được chuyển tới phòng khám của Mộ Dung Vô Phong.

    Mộ Dung Vô Phong gật đầu nói: “Là Hạ Hồi đưa ông ta tới”.

    “Nói như vậy Phương Nhất Hạc nợ chàng một mạng rồi?”.

    “Từ trước tới giờ ta trị bệnh thì chỉ thu tiền khám, chưa hề bắt ai nợ mạng như nàng nói”, chàng lãnh đạm nói.

    Hà Y cười: “Trên giang hồ, giết người tất nhiên phải đền mạng, mà cứu người chính là người ta nợ mình một mạng”.

    Mộ Dung Vô Phong nói: “Tóm lại quy tắc trên giang hồ thật cổ quái, có lúc rất không có lý lẽ”.

    Hà Y trợn mắt nhìn chàng.

    Mộ Dung Vô Phong nói: “Cho dù nàng trợn mắt nhìn ta, ta cũng vẫn cứ nghĩ như thế”.

    Hà Y cười nói: “Ai trợn mắt nhìn chàng? Mà người ta chính là trợn mắt nhìn chàng đấy, cũng không được à?”, nói rồi tiếp tục kể: “Khi thiếp gặp Phương Nhất Hạc, ông ta nói đúng là đã gặp Thiên Sơn Băng vương, lại cũng đã gặp chàng, từ dung mạo mà nói, hai người không giống phụ tử chút nào. Cho nên manh mối đến đây là đứt”.

    Mộ Dung Vô Phong véo véo mũi nàng: “Là manh mối đứt, hay là do người nào đó không chịu cố gắng đi tìm?”.

    Hà Y nói: “Thiếp tìm rồi. Nếu manh mối này đã đứt ở đây, tất nhiên thiếp sẽ phải đi tìm manh mối khác. Cũng chính là ngày đầu tiên chàng tới Vân Mộng cốc, là do người khác đưa tới, lúc ấy chàng chẳng qua chỉ là một đứa bé mấy tháng tuổi mà thôi, người biết rõ chuyện này cũng chỉ có một người”.

    Mộ Dung Vô Phong nói: “Tôn Thiên Đức”.

    “Không sai. Nghe nói ông ấy là người được ông ngoại chàng tín nhiệm nhất, là lão tổng quản của Vân Mộng cốc, nhưng không biết vì sao không tiếp tục đảm nhiệm chức vụ ấy nữa mà lại trở thành một đầu bếp xa gần nghe tiếng”.

    “Ngày đầu tiên nàng tới Vân Mộng cốc, chắc đã nếm qua món ‘Tùng Thử Quyết Ngư’ ông ấy làm rồi”, chàng nhẹ giọng nói.

    “Ông ấy là phụ thân của Tôn Thanh, đúng không?”, Hà Y chợt nhớ ra.

    “Không sai. Tôn Thiên Đức chính là do ta tống cổ ra đấy. Bởi vì ta đã từng hỏi ông ta việc ấy, nhưng ông ta sống chết gì cũng không chịu nói. Ông ta từng thề với ông ngoại ta, tuyệt đối không tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai”.

    Hà Y nói: “Ông ta không chịu nói cho chàng, đương nhiên cũng không thể nói cho thiếp. Cho nên thiếp hiểu, đầu mối này cũng bị đứt rồi. Từ lúc ấy, thiếp đã định tới Thiên Sơn tìm Băng vương. Chỉ là… về sau phát sinh nhiều việc như thế, thiếp trở thành… trở thành càng ngày càng không thể rời khỏi chàng”.

    Mộ Dung Vô Phong than thở: “Bây giờ việc này đối với ta mà nói đã không còn quan trọng đến thế. Ta không muốn nàng tiếp tục bôn ba tứ xứ, vì ta mà mạo hiểm”.

    “Ha, từ bao giờ đã biết đau lòng xót xa cho lão bà rồi?”, Hà Y trêu đùa.

    “Là đầu ta không tỉnh táo hay là thật vậy? Hà Y? Vừa rồi hình như có người gõ cửa”, chàng đột nhiên nói.

loading...

    Hà Y ha ha cười lớn, nói: “Đương nhiên là chàng không tỉnh táo rồi, vào giờ này thì làm gì có ai mò tới chỗ này chứ? Với lại, đây há là nơi người bình thường tới được sao?”.

    Còn chưa dứt lời, mặt nàng chợt biến sắc.

    “Bình, bình, bình!”, quả nhiên có người gõ cửa.

    Tiếng gõ cửa rất nhẹ, rất lịch sự, cũng không phải là gõ liên tục mà là gõ một lúc rồi ngừng một lúc.

    “Là quỷ đó!”, Hà Y vùi đầu vào trong chăn, rúc chặt vào lòng Mộ Dung Vô Phong.

    “Đừng sợ”, chàng rất muốn tự mình ra mở cửa, xem xem rốt cuộc là có chuyện gì, nhưng hiện giờ chàng chẳng nhích nổi lấy nửa bước, đến ngồi dậy còn khó nữa là.

    “Chàng đừng động đậy. Chúng ta… chúng ta chết cũng không mở cửa, nó sẽ đi thôi”, Hà Y thấy chàng vịn vào thành giường, cố sức gồng mình định ngồi dậy liền vội vàng ngăn lại.

    “Bình, bình, bình!”.

    “Vô Phong, thiếp thú nhận, gần đây thiếp giết quá nhiều tuyết báo với tuyết kê, còn ăn không ít thạch sùng nữa”, Hà Y vội vàng tự thú.

    “Nàng ăn thạch sùng lúc nào thế?”, vốn đang căng thẳng, chàng vẫn không nhịn được cười.

    “Cái này… trong phòng này có rất nhiều thạch sùng, với lại… mùi vị rất ngon! Nướng qua lửa, rắc thêm một ít ớt bột… rất thơm nhé”.

    “Không cần nói nữa, con quỷ này nhất định là thạch sùng tinh tới tìm nàng”.

    “Cũng chưa chắc, trong bụng chàng toàn là mật báo đấy nhé! Không biết chừng đó lại là báo tinh thì sao?”, nàng cãi lại.

    “Tuy là ta ăn, nhưng báo không phải là do nàng giết sao?”.

    Nói vài câu, hai người đã quên hết mọi việc xung quanh mà hôn nhau thắm thiết.

    “Bình, bình, bình!”. Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ, người gõ cửa có vẻ như rất kiên nhẫn.

    Hà Y mặt mũi đỏ hồng, toàn thân mềm nhũn, nhìn Mộ Dung Vô Phong.

    Không biết chàng đột nhiên lấy đâu ra khí lực, thân thể hai người bất giác đã cuốn chặt lấy nhau.

    “Đồ ngốc, cẩn thận chút đi, chàng vẫn đang bệnh đấy! Chỗ này có đau không?”.

    Lúc này nàng không thể không thận trọng mà bảo vệ chỗ vết thương của chàng.

    Nàng biết vết thương của chàng bên ngoài tuy vẫn sưng nhưng đã dần khép miệng, nhưng nội thương thì cực kỳ nặng, bất cứ lúc nào cũng có thể phát tác.

    “Hà Y, ta cảm thấy người gõ cửa ngoài kia là kẻ xấu, đợi chút nữa không chừng hắn sẽ vào lấy mạng hai chúng ta. Tranh thủ lúc này chũng ta vẫn nên tận hưởng chút hạnh phúc cuối cùng đi”, không biết từ đâu chàng lại moi ra được cái thứ lý do này.

    “Làm cũng làm rồi, còn nói gì nữa? Lần nào cũng như thế, chẳng bao giờ đánh tiếng trước cả”, nàng bực bội nói.

    Chàng cười cười, có chút xấu hổ.

    Nàng bò dậy, giúp chàng lau mồ hôi toàn thân, thay một bộ y phục khác, rồi lại đỡ chàng nằm xuống, tiện tay tháo móc buông rèm ngủ.

    Trên rèm có thêu hoa văn tựa như những chùm nho. Những hoa văn chùm nho viền quanh, một trái một phải, bao lấy hai họa tiết tựa như một loài động vật biển nào đó.

    “Hà Y, ra mở cửa đi”, cuối cùng chàng nói: “Người này chịu khách khí gõ cửa lâu như vậy mà cũng không phá cửa xông vào, ít nhất cũng nên coi là khách của chúng ta”.

    Hà Y nghiêm chỉnh mặc lại quần áo, đeo kiếm lên lưng, ngập ngừng một chút rồi ra mở cửa.

    Mặc dù sớm đã có chuẩn bị đối mặt với một phen kinh ngạc lớn, Hà Y vẫn cứ bị kinh ngạc như thường. Bởi vì người gõ cửa là một nữ nhân, lại là một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp.

    Cô ta xem ra lớn tuổi hơn Hà Y nhưng cũng tuyệt đối chưa quá ba mươi. Thời tiết đã lạnh tới mức này mà cô ta vẫn chỉ khoác một tấm áo lông chồn rất mỏng. Loại áo này thông thường người ta chỉ mặc vào lúc đầu đông, trời lạnh hơn, bên ngoài nhất định phải khoác thêm một tấm áo dày, nếu không tuyệt đối không chặn nổi khí lạnh thấu xương. Tấm áo lông chồn này tuyền một màu đen, chất lượng cũng tuyệt hảo, cô ta mặc vào trông cực kỳ tao nhã.

    Trong tay cô ta còn cầm một chiếc ô, trên ô là một lớp tuyết dày, thấy cửa mở ra cô ta bèn thu ô lại đặt nghiêng ngoài cửa, tuyết trên ô theo đó mà rơi lả tả.

    “Xin lỗi, ta thấy ngoài hành lang có ánh đèn nên mạo muội tới gõ cửa. Bên ngoài gió to tuyết lớn, liệu ta có thể vào xin một cốc nước nóng chăng?”, giọng của cô ta rất ôn hòa, lúc nói chuyện cũng rất ôn tồn lễ độ.

    Hà Y cười nói: “Đương nhiên, xin mời vào”.

    Người lạ mặt tiến vào rồi cởi áo khoác ra, thân hình cô ta thon thả, mặc một tấm lụa tuyền là màu đen, phối hợp với làn da sáng trong như tuyết trông cực kỳ đẹp mắt.

    Hà Y đưa cho cô ta một chiếc khăn trắng nói: “Trên tóc cô toàn là tuyết, lấy cái này mà phủi đi”.

    Không những trên đầu cô ta có tuyết mà toàn thân phảng phất cũng mang theo hơi lạnh của tuyết, lúc mới đi vào, thân thể cô ta tựa như chìm trong một lớp sương khói lạnh buốt.

    Hà Y đứng bên cạnh cũng không khỏi cảm thấy rùng mình ớn lạnh.

    Mộ Dung Vô Phong lại lên một cơn ho dữ dội.

    Hà Y nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tướng công ta đang ốm, không thể ngồi dậy”, nói xong nàng đi tới bên giường, đem một tấm chăn lông nữa đắp thêm lên người chàng.

    Chàng càng ho dữ dội, không ngừng được chút nào.

    Hà Y quay lại, phát hiện lớp sương lạnh bao quanh nữ nhân kia đã biến mất, nhiệt độ trong phòng cũng dần dần ấm trở lại. Nàng cúi xuống định cho chàng uống chút thuốc, chàng lại nhỏ giọng nói: “Ta… khụ khụ… không sao cả. Nàng đi tiếp khách đi”.

    Người lạ mặt ngồi yên bên lò, vươn tay ra sưởi trên lửa.

    Hà Y lại cảm thấy cử chỉ của cô ta có chút làm bộ, nhìn cô ta rõ ràng chẳng hề lạnh chút nào.

    Hà Y đưa cho cô ta một cốc trà nóng, người kia đón lấy, cảm ơn rồi từ từ nhấp một ngụm.

    “Qúy khách đang đêm tới đây, phải chăng có việc gì?”, Hà Y ngồi xuống bên cạnh hỏi.

    “Ta đến thăm bạn cũ thôi”, cô ta cười.

    Thì ra là bằng hữu của Lục Tiệm Phong và Sơn Mộc, Hà Y yên tâm hơn một chút, thái độ khách khí hơn nhiều.

    “Nơi đây vẫn còn vài phòng nữa, nếu cô nương thấy không tiện xuống núi có thể ở tạm một đêm. Trong này cũng có một suối nước nóng nữa, tắm rửa rất thuận tiện”, Hà Y đề nghị.

    “Liệu có thể cho ta ăn chút gì đó được không? Ta thực sự rất đói bụng”, cô ta đáp.

    “Nếu cô chịu vào bếp giúp ta, ta rất vui lòng nấu vài món cho cô”, Hà Y nói. Người này chưa biết là bạn hay là thù, nàng không thể để cô ta và Mộ Dung Vô Phong ở một mình với nhau.

    “Rất xin lỗi, ta thật sự không chịu nổi mùi dầu mỡ”, người lạ mặt dứt khoát cự tuyệt.

    Hà Y cười lạnh: “Vậy cũng rất xin lỗi. Ta muốn ở lại đây chăm sóc tướng công của ta”.

    Người lạ mặt lại nói: “Nếu cô không đi nấu ăn, ta sẽ giết tướng công cô”.

    Hà Y đứng bật dậy.

    Mộ Dung Vô Phong trên giường lên tiếng: “Hà Y, đi nấu đồ ăn mời khách”.

    Hà Y giậm chân nói: “Vậy chàng…”.

    “Đi đi. Chúng ta với vị khách này không quen không biết, cô ta sẽ không làm hại chúng ta đâu”.

    Nàng chỉ đành hậm hực vào bếp.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: