truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 13 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Đến chính ngọ, một cỗ kiệu lớn đã đưa Mộ Dung Vô Phong tới cửa Thính
Phong lâu. Trong xe ngựa theo sau là Sái Tuyên và Triệu Khiêm Hòa. Tạ
Đình Vân cùng mấy tùy tùng áo trắng không biết tên hộ tống phía sau.

Bên trong Thính Phong lâu rất huyên náo, tất cả chỗ ngồi sớm đã chật kín.

Ông
Anh Đường tất tả chạy ra nghênh đón, chắp tay luôn miệng xin lỗi: “Các
vị các vị, vạn phần xin lỗi, tất cả chỗ ngồi đều kín rồi. Nhã phòng thì
có một đám người tới ăn từ sớm, đến tận bây giờ vẫn chưa ăn xong, bây
giờ chẳng lẽ lại đuổi người ta đi? Chỉ có thể để mọi người đợi ở lầu
dưới một lúc vậy”.

Quách Tất Viên không kìm được mà có
một chút tức giận, nói: “Lão Ông, ông mải kiếm tiền tới mức hồ đồ rồi
sao? Buổi hẹn của cốc chủ mà cũng dám làm lỡ? Tưởng người ra ngoài một
chuyến dễ lắm sao?”

Ông Anh Đường vội vàng nói: “Đây…
đúng là do tôi không sắp xếp ổn thỏa, với lại mấy người Vương Lão bản
cũng chưa tới. Dưới lầu vừa hay còn một bàn trống… cốc chủ… người xem…”,
ông ta vén màn kiệu, lắp ba lắp bắp giải thích.

“Vậy thì ngồi dưới lầu một lúc cũng không sao”, Mộ Dung Vô Phong lãnh đạm nói.

Trong
lòng mọi người đều cảm thấy kinh ngạc. Mộ Dung Vô Phong tuyệt đối không
phải là người dễ nói chuyện, dễ thương lượng. Với lại tất cả đều biết,
chàng ghét nhất là ồn ào. Ông Anh Đường cũng vì việc này mà không thể
không làm một chiếc cầu thang ở cửa sau chuyên để thuận tiện cho chàng
ra vào. Mỗi khi có tiệc thân mật không thể từ chối, chàng đều từ cửa sau
vào thẳng Nhã phòng. Thế mà hôm nay chàng lại chịu hạ mình ngồi ở đại
đường ồn ào, huyên náo nhất.

Tạ Đình Vân đặt chàng lên xe lăn, đẩy vào bàn rồi lấy cho chàng một cốc nước nóng.

Cạnh
bàn có một chậu sưởi, đại khái là đặc biệt vì chàng mà mang tới. Bàn
mới tinh, chén trà là loại chàng thường dùng trong cốc. Làm ông chủ từng
ấy năm, Ông Anh Đường đương nhiên biết tính khí của Mộ Dung Vô Phong.
Bệnh ưa sạch sẽ của cốc chủ so với các đại phu khác còn ghê gớm hơn
nhiều, mà việc đầu tiên chính là trước giờ không động tới bát đũa cốc
chén của người khác dùng.

Lần đầu tiên Ông Anh Đường nghe
tới việc này cũng không cho là thật. Mộ Dung Vô Phong lại hiếm khi ra
khỏi cửa, cho nên cũng không ai dặn ông ta trước. Kết quả là mấy năm
trước, lần đầu tiên Mộ Dung Vô Phong đến Thính Phong lâu, mọi người đều
quên đem đồ dùng để ăn uống của chàng.

Lần đó, tất cả
khách khứa đều vui vẻ ăn uống, vui vẻ trò chuyện. Ông Anh Đường đứng một
bên hầu rượu lại phát hiện từ đầu đến cuối, Mộ Dung Vô Phong không hề
động đũa, cũng không chạm tới tách trà. Chàng ngồi gần nửa canh giờ, một
hạt cơm không ăn, một giọt nước cũng không uống.

Khách khứa mời chàng ăn nhiều một chút thì chàng lấy lý do bệnh dạ dày chưa khỏi, không thể ăn uống mà từ chối.

Kết
quả, tiệc tan, Ông Anh Đường bị Triệu Khiêm Hòa mắng cho một trận, bảo
ông ta “làm ông chủ bao nhiêu năm rồi, sao đến quy củ ấy cũng không
biết”. Cho nên từ đấy về sau, trong phòng riêng của Ông Anh Đường ở
Thính Phong lâu luôn cất sẵn mấy bộ đồ dùng để ăn uống mà Mộ Dung Vô
Phong thường dùng trong cốc, phòng khi cần dùng tới.

Chỗ
ngồi của Mộ Dung Vô Phong tựa vào cửa sổ, quay lưng về hướng gió, cũng
coi như là chỗ tốt nhất ở lầu dưới. Bởi vì tựa lưng vào cửa sổ cho nên
rèm cửa cũng thay mới. Người tinh ý nhìn là biết, tuy ở lầu dưới nhưng
Mộ Dung Vô Phong vẫn được hưởng đãi ngộ đặc biệt.

Tạ Đình
Vân dẫn mấy tùy tùng đợi ở bên ngoài. Ông Anh Đường ngồi một lúc cũng
đi khỏi, nói là muốn xuống nhà bếp xem thức ăn đã chuẩn bị tốt hay chưa.

Một
lúc sau, Quách Tất Viên đứng dậy nói: “Cốc chủ, thuộc hạ cũng ra ngoài
xem xem, bọn họ nên tới lâu rồi mới phải, hay là không tìm được nơi
này?”

Mộ Dung Vô Phong ung dung nói: “Đi đi”.

Thoáng chốc, chỉ còn lại một mình Mộ Dung Vô Phong ngồi lại bàn.

Nắng ban trưa từ ngoài cửa sổ ấm áp chiếu lên người chàng.

Chàng
ngây người ngắm cỏ tươi, cây biếc ngoài cửa sổ, chợt phát hiện không
biết từ lúc nào trên trời đầy những tơ liễu vàng nhạt phơ phất bay trong
gió.

Chàng đương nhiên thừa biết đây là dàn dựng. Không
thể có chuyện Ông Anh Đường không giữ cho chàng một gian Nhã phòng. Cho
dù đúng là có chật kín người, ông ta cũng sẽ dọn phòng khách nhà mình
cho chàng dùng chứ tuyệt đối không để chàng ngồi ở đại sảnh ồn ào thế
này.

Thính Phong lâu vốn là sản nghiệp của Vân Mộng cốc,
Ông Anh Đường thà đắc tội với tất cả khách hàng chứ tuyệt đối không dám
đắc tội với người cho mình bát cơm.

Đương nhiên cũng không có chuyện Quách Tất Viên rõ ràng biết chàng đang bệnh mà còn muốn chàng rời cốc tiếp khách.

Trong
cốc có mấy vị đầu bếp giỏi hơn trong trấn nhiều, huống chi mời Vương
lão bản vào cốc một chuyến cũng không phải việc gì khó.

Sở dĩ chàng không lật tẩy họ mà còn ngồi yên đây đợi chính là muốn xem rốt cuộc mấy người này hôm nay muốn giở trò quỷ gì.

Rất
nhanh, chàng liền biết câu trả lời, bởi khi chàng rời mắt từ cửa sổ vào
phòng, một bóng người mặc đồ màu tím nhạt xuất hiện trước cửa. Bóng
hình ấy rất quen thuộc, quen thuộc tới mức không cần nhìn kỹ chàng cũng
biết đó là ai.

Sau đó chàng nghe thấy tiếng cười của
nàng, hình như đang chào hỏi một tiểu nhị quen biết, hai người đứng ở
cửa cười nói mấy câu, tiểu nhị vừa bưng ấm trà vừa nói: “Cô nương tới
hơi muộn, dưới lầu đã không còn chỗ trống. Cũng may đều là khách lẻ,
đành để cô nương thiệt thòi ngồi chung bàn với người khác vậy”.

Người
áo tím như đang cười, nói: “Không sao, nếu thực không còn chỗ, vậy
phiền đại ca gói thịt kho tàu của tôi lại, tôi mang về ăn cũng được. Nhớ
cho nhiều ớt một chút, ớt lần trước chưa cho đủ”.

“Đương nhiên, đương nhiên.”

Tiểu
nhị dẫn nàng vào đại sảnh, trong khung cảnh ồn ào xung quanh, hai người
đều không chú ý đến Mộ Dung Vô Phong ngồi yên lặng cách đó không xa, cứ
nói cười đi về phía đông sảnh.

Chàng lặng lẽ nhìn bóng
hình nàng. Lâu rồi không gặp, xem ra thần thái nàng vẫn như cũ. Dáng vẻ
lúc đi vẫn rất nhẹ nhàng, hăng hái nhiệt tình, không giống một người vừa
trọng thương dậy chút nào.

Đại khái là nàng đã hoàn toàn lành lặn rồi. Nếu thế, bản thân cũng không cần phải lo lắng nữa.

Chàng thư thái nâng tách trà lên, cười khổ rồi thong thả uống một chút nước nóng.

Bởi vì bệnh khá nặng, chàng không được uống trà, có điều nước sôi đúng là khó uống, chẳng có chút mùi vị gì.

Vết
thương trên vai chợt nhói đau, tay run một cái, tách uống trà tuột khỏi
tay rơi xuống người rồi tiếp tục lăn xuống, “xoảng” một tiếng, vỡ thành
mấy mảnh, nước nóng đổ lên đôi chân của chàng. Chàng đành vịn tay vào
tay vịn của xe lăn, cúi người xuống định nhặt mấy mảnh vỡ dưới đất lên.

Tay
vừa mới chạm đất chợt có một bàn tay khác vươn đến, tranh với chàng,
nhặt toàn bộ mảnh vỡ trên mặt đất lại, sau đó chàng nghe thấy một giọng
nói nhẹ nhàng vang lên: “Để ta, cẩn thận đứt tay”.

Chàng
khó nhọc ngồi thẳng lên, nhìn Hà Y đem mấy mảnh vỡ bỏ vào thùng rác bên
cạnh rồi đứng trước mặt chàng cười khúc khích chào hỏi:

“Chàng vẫn khỏe chứ! Mộ Dung Vô Phong.”

Giọng nàng tuy nhỏ nhưng bên trong rõ ràng ẩn chứa niềm vui.

“Khỏe”, Mộ Dung Vô Phong thong thả đáp một tiếng, cảm thấy có chút lung túng.

Tiếp đến chàng cũng chẳng biết phải nói gì mới được, thế là đành không nói gì.

“Lâu
rồi không gặp, chàng… chàng ốm rất lâu rồi phải không?” Hà Y cắn môi
nhìn chàng, nhỏ giọng hỏi. Nàng kéo một cái ghế tới ngồi bên chàng, nói
tiếp: “Chén nước đó đổ hết lên người chàng rồi, có bỏng không?”, nàng
đưa tay cầm chiếc áo ướt sũng của chàng.

“Ta không sao.”

Chàng gạt tay Hà Y, phủ lại chiếc áo ướt lên chân.

Nàng cúi đầu, chăm chú nhìn chàng. Một lúc sau mới nhẹ nhàng hỏi: “Chàng… vẫn còn giận ta?”.

“Tìm ta có việc gì?”, chàng hỏi.

“Không có, chỉ là… chỉ là lúc vào cửa thì thấy chàng, cho nên… cho nên tới chào hỏi.”

“Chào hỏi đã xong, nàng đi được rồi”, chàng lạnh lùng nói.

“Liệu
có thể để ta ở lại thêm chút nữa? Ta đã gọi đồ ăn, tiểu nhị nói làm
xong sẽ mang tới”, nàng cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chân mình, nhẹ giọng
nói.

“Cứ tự nhiên. Bàn này vừa hay còn trống vài chỗ”, thái độ của chàng hệt như trước, không nóng, không lạnh.

Một
lát sau, tiểu nhị bê lên một bát thịt kho tàu nóng hổi cùng một bát
cơm. Tiểu nhị quay sang hỏi: “Công tử ngồi đây cũng lâu rồi, có muốn gọi
gì không? Chỗ chúng tôi có Nữ nhi hồng mới đem tới, có muốn nếm thử một
chén không?”

loading...

“Không cần, đa tạ. Ta đang đợi khách”, Mộ Dung Vô Phong nhạt giọng nói.

Không biết nói gì, Hà Y chỉ đành cắm cúi ăn cơm, ăn rất nhanh.

Mộ Dung Vô Phong ngồi ở bên chăm chú nhìn nàng.

Nàng
ăn sạch sẽ cơm với đồ ăn một cách ngon lành. Gắp miếng thịt mỡ cuối
cùng bỏ vào miệng lưu luyến nhấm nháp rất lâu mới nuốt xuống. Sau đó
ngẩng đầu trừng mắt bảo Mộ Dung Vô Phong: “Lúc ta ăn cơm, chàng chớ có
nhìn ta chằm chằm”.

“Ta nhìn nàng chằm chằm?”, chàng hắng giọng hỏi.

“Ừ.
Nếu chàng không thích nhìn người khác ăn thịt kho tàu thì có thể lên
lầu. Dưới lầu này là nơi những người bần cùng như ta thường lui tới.”

“Ta chỉ lấy làm lạ”, chàng nói, “Nàng thích ăn thịt mỡ đến thế sao vẫn gầy như vậy?”

“Muốn ta nói cho chàng biết đáp án?”

“Xin rửa tai lắng nghe.”

“Bởi
vì ta rất ít ăn thịt. Không phải không thích ăn mà bởi vì không được
ăn. Đồ ăn trong quán chỉ cần dính tới thịt thì đều rất đắt”, nàng đảo
mắt liếc nhìn chàng khinh thường: “Phần lớn thời gian, ta chỉ được ăn mì
Dương Xuân”.

Chàng nhíu mày, nhìn nàng, thoáng nghĩ rồi hỏi: “Thế nào là mì Dương Xuân?”.

“Có nói với chàng chàng cũng chẳng hiểu”, nàng lại vùi đầu say sưa ăn, tựa như thịt kho tàu là thứ ngon nhất trên đời.

Mộ Dung Vô Phong đưa tay ra hiệu, tiểu nhị vội vàng chạy tới.

“Công tử, người muốn gọi món gì?”

“Lấy cho ta một bát mì Dương Xuân.”

“Việc này…”, tiểu nhị khó khăn nói: “Tiểu điếm không có, nhưng có hơn một trăm ba mươi món mì khác, gọi mì xào tương thì sao?”

Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Tiệm này sao vậy? Sao đến mì Dương Xuân cũng không có?”.

Quay đầu nhìn Hà Y đã thấy nàng cười đến gập cả bụng.

“Chuyện này… nếu công tử đến quán mì Trương Ký ở phố đông… có lẽ họ có món này.”

“Bây
giờ ta muốn ăn, ngươi tự nghĩ biện pháp đi. Hay là ngươi đi tới phố
đông một chuyến?”, Mộ Dung Vô Phong không chịu bỏ cuộc nói.

“Nể
công tử là bằng hữu của Sở cô nương, tôi sẽ đi một chuyến”, tiểu nhị
thật thà gật đầu, sau đó đưa tay ra: “Năm xu là đủ rồi”.

Mộ Dung Vô Phong nhìn tay tiểu nhị đưa ra, lắc đầu nói: “Ta không mang tiền”.

Tiểu nhị nhìn Sở Hà Y.

Hà Y lắc đầu nói: “Đại ca nhìn ta làm gì? Ta với vị này là huynh đệ tốt, cho ghi sổ nợ đi”.

Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Hà Y, trên người nàng không thể đến năm xu cũng không có chứ?”

“Cho chàng vay cũng lãng phí, chàng không ăn được món ấy đâu.”

Tiểu nhị nói: “Hai vị chớ có to tiếng, chẳng qua chỉ là năm xu thôi, tính là tôi mời khách đi”, tiểu nhị quay đầu đi luôn.

Một
lúc sau, tiểu nhị mướt mát mồ hôi từ ngoài bê vào một cái cặp lồng, từ
bên trong bưng ra một bát mì lớn, nóng hôi hổi đặt lên bàn.

Mộ
Dung Vô Phong vỗ vỗ vai anh ta, nói: “Vị tiểu huynh đệ này thật sảng
khoái. Chỉ là trước giờ ta không muốn nợ người khác nhân tình, tên ngươi
là gì, đợi chút nữa ta bảo người trả tiền cho ngươi”.

“Tôn Phúc.”

“Đa tạ, ngươi bận thì cứ đi đi”, Mộ Dung Vô Phong khách khí nói.

Chàng
quay sang nhìn bát mì lớn trước mặt, nhíu mày hỏi: “Đây chính là mì
Dương Xuân? Thế nào mà ngay cả trứng gà cũng không có?”.

Thực ra trong bát mì ấy, ngoài sợi mì ra thì chỉ có thêm mấy cọng rau.

Chàng nhìn bát mì, phát hiện thành bát còn lưu lại vết ngón tay, lại xem tới đôi đũa đặt cạnh, có vẻ như không sạch sẽ cho lắm.

Chàng quay sang nhìn Hà Y, Hà Y cũng nhìn chàng.

Hai người nhìn nhau trừng trừng khá lâu.

Cuối cùng Mộ Dung Vô Phong cũng nói: “Hà Y, ta biết trước giờ nàng ăn uống rất dễ tính”.

Hà Y thở dài một tiếng, kéo bát mì trước mặt chàng lại, nói: “Không cần nói nữa, ta ăn giúp chàng là được chứ gì”.

Mộ Dung Vô Phong có chút xấu hổ nói: “Vậy phải phiền nàng rồi”.

“Đừng khách khí.”

Nàng đổ nửa bát ớt vào bát mì, loáng cái đã ăn sạch sẽ.

“Mùi vị thế nào?” Mộ Dung Vô Phong hỏi.

“Cũng được. Có muốn gọi thêm cho chàng một bát không?”

“Không cần”, chàng lắc đầu lia lịa, “Nàng ăn quá nhiều rồi, nên nghỉ một chút đi”.

Trên mặt chàng đã hiện lên nét cười rồi.

“Vô Phong, xem ra bệnh của chàng không nhẹ”, nàng lo lắng nói, “chàng gầy hơn trước rất nhiều”.

Sắc mặt của chàng quá nhợt nhạt, nhợt nhạt thấy rõ.

“Ta không sao. Chẳng qua là một chút bệnh cũ thôi”, chàng cười nhẹ.

“Xin chàng hôm nay chớ có đổ bệnh, ta ăn no quá rồi, dù có võ công cũng không dùng được đâu”, nàng mặt mũi đau khổ nói.

Chàng
bật cười nhẹ, chợt nhìn thấy từ ngoài đi vào bốn thanh niên áo sáng
cùng một thiếu nữ áo màu lục nhạt, tựa như cố ý tới tìm chàng, năm người
đi thẳng tới chỗ bọn họ đang ngồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: