truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 11 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cây đèn rất nhỏ. Dưới ánh đèn, khuôn mặt chàng nhợt nhạt nhưng anh tuấn,
dưới đôi mày kiếm là cái mũi thẳng dài và đôi môi thanh tú. Lúc ngủ,
chàng vẫn hơi nhíu mày, tựa như kể cả trong giấc ngủ vẫn đang nghĩ ngợi
gì đó. Hà Y ngắm chàng, không cười nữa. Trong lòng nàng trỗi dậy muôn
nỗi xót thương. Áo khoác trắng như tuyết đắp nghiêng nghiêng trên người
chàng lại càng lộ rõ làn da trắng đến mức gần như không có chút huyết
sắc và thân thể yếu ớt của chàng. Mười mấy ngày không gặp vậy mà chàng
lại gầy đi nhiều như thế.

Nàng nhìn chàng đến ngẩn người, nhìn rất lâu mới cảm thấy có chút mệt mỏi nhưng không sao ngủ được.

Thân
thể không thể cựa quậy chút nào, đây tuyệt đối không phải cảm giác dễ
chịu. Nàng nhanh chóng cảm thấy bức bối, muốn nói chuyện, cho dù chỉ cử
động đầu ngón chân thôi cũng được.

Nàng đành xoay xoay
thứ duy nhất có thể cử động được – cái đầu, trong lòng dấy lên nỗi bi
thương. Lẽ nào đây chính là cảm giác của chàng mỗi khi cơn phong thấp
tái phát?

Cánh cửa đột nhiên mở ra. Người thợ săn kia nhẹ nhàng tiến vào.

Nàng
chỉ liếc một cái là hiểu hắn muốn làm cái gì, bởi trên tay hắn là một
con dao, một con dao chặt củi. Ánh mắt hắn nhìn nàng trừng trừng.

Nàng
không thể cử động, một chút cũng không. Nàng cũng không thể gọi. Gọi
một tiếng, người đầu tiên bị con dao kia chém xuống chính là Mộ Dung Vô
Phong.

Tên thợ săn đi đến bên nàng, vén chăn trên người
nàng, sau đó cởi y phục của nàng. Trong mắt hắn là một loại thần thái
gần như điên cuồng, một loại cảm giác hưng phấn khó nói lên lời, hắn bắt
đầu cởi y phục của mình, bắt đầu hôn lên mặt nành, lên người nàng, sau
đó bắt đầu…

Không có chút cảm giác gì. Tuy căm hận muốn chết. Nàng nhìn hắn thở hổn hển sung sướng trên người mình…

Nàng
biết vết thương của mình đang chảy máu. Chỗ được khâu giờ đã nứt toác.
Nàng chỉ hi vọng mình có thể nhanh chóng được giải thoát khỏi nỗi ô nhục
này, nhanh chóng chết đi!

Hơi thở hổn hển kia sắp tới lúc hưng phấn nhất, tên thợ săn bắt đầu phát ra những âm thanh ngây ngất.

Một bóng áo trắng bổ tới!

Hai
người nhanh chóng cuốn lấy nhau. Đây là một loại vật lộn nguyên thủy
nhất, hai người lăn lộn trên đất, không biết được rốt cuộc ai đang chiếm
thế thượng phong, chỉ biết con dao trong tay tên thợ săn điên cuồng
chém tới nhưng trước sau không hề chém trúng Mộ Dung Vô Phong, chỉ chém
lên mặt đất đến tóe lửa.

Rất nhanh, tên thợ săn đã áp đè được Mộ Dung Vô Phong xuống đất, con dao bổ củi hung bạo chém xuống!

“Phập”
một tiếng, vai của Mộ Dung Vô Phong đã trúng một dao! Máu tươi phun ra
lênh láng. Tên thợ săn đắc ý cười độc ác, nâng dao lên, một lần nữa chém
xuống đầu Mộ Dung Vô Phong!

Đột nhiên, một ngón tay thanh mảnh nhanh như chớp điểm vào yếu huyệt trí mạng của hắn!

Mộ Dung Vô Phong không có nội lực, cũng không biết võ công nhưng chàng là thần y.

Cho
nên chàng mới có thể dễ dàng không phí chút sức mà phong bế huyệt đạo
của một người, so với bất kỳ kẻ nào luyện võ công còn hiệu quả hơn.

“Keng”
con dao bổ củi rơi xuống đất. Người vẫn giãy giụa. Mộ Dung Vô Phong
vùng dậy, cầm cao dao lên, không hề do dự chém xuống đầu hắn.

Tựa như bị ma nhập, chàng vẫn cứ chém xuống, chém đến khi Hà Y ở bên cạnh gọi:

“Vô Phong, dừng tay… hắn… hắn chết rồi!”

Chàng quay đầu, bò đến bên nàng. Thần sắc phẫn nộ gần như điên cuồng! Khuôn mặt vừa thống khổ vừa dúm dó.

“Ta không sao… hắn chưa… chưa làm gì ta…”, nàng bình tĩnh nhìn chàng, thân thể lõa lồ run lẩy bẩy trong gió lạnh.

“Sao
không gọi ta?”, hai mắt chàng nhìn chằm chằm vào mắt nàng, ánh mắt sắc
nhọn như muốn moi linh hồn của nàng ra. Nhưng giọng của chàng vẫn rất
kiềm chế, lạnh lùng vô tình, giống như dáng vẻ mỉa mai chế giễu buổi đầu
tiên họ gặp nhau.

Nàng không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn chàng.

“Nàng
không nói, vậy để ta nói”, chàng nắm chặt lấy tay nàng, hung hăng gào
lên: “Bởi vì ta là kẻ tàn phế, không bảo vệ nổi nàng, đúng không?”.

Trên vai chàng máu đỏ lòm một mảng. Mắt nàng đẫm lệ.

Chàng lấy chăn phủ lên người nàng, quăng con dao xuống đất, ngồi lên xe lăn xông ra ngoài cửa.

Còn nàng, nhục nhã, tủi hổ, phẫn nộ, lo lắng mà ngất đi.

Tân gia trang.

Tân
đại nương dậy rất sớm, có thể nói đại nương là người dậy sớm nhất thôn.
Khói bếp thổi cơm sáng trong thôn còn chưa bốc lên, Tân đại nương đã
hấp đến lồng màn thầu thứ ba. Tân đại nương là một quả phụ cao tuổi, gia
đình con trai mấy năm nay đã vào thành bên kia núi mưu sinh, mỗi năm
quay về được một lần. Bà thì dựa vào việc bán màn thầu với chút tiền
tích lũy mà nuôi thân.

Hằng sớm bà đều hấp năm lồng màn
thầu, đem đến chợ bán. Tân gia trang tuy nhỏ, nhưng trong vòng vài trăm
dặm vùng núi quanh đây cũng tính là thôn trang lớn nhất, cứ ba ngày là
có một phiên chợ, người mấy chục dặm gần đây đều đem đồ đến mua bán.

Người
vùng núi cần lao, chủ yếu lấy việc săn bắn làm kế sinh nhai. Mấy năm
gần đây trong núi này có nhiều chồn, nhiều cáo, mà báo cũng nhiều, hấp
dẫn không ít thương nhân buôn da thú đến thu mua. Từ đó đến nay, trong
thôn dần dần có người bên ngoài tới ở. Trong thôn không có khách điếm,
người bên ngoài tới cũng gõ bừa cửa các nhà. Người vùng núi lương thiện,
hiếu khách, cũng hiếu kỳ, thêm vào đó người bên ngoài tới cũng chi tiêu
rộng rãi cho nên mọi người đều thích người bên ngoài.

Tân đại nương đang thu lồng màn thầu vừa hấp xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Đó
là một tiếng gõ cửa rất nhỏ rất lịch sự, tựa như sợ làm phiền người
khác nhưng lại không thể không gõ. Cho nên gõ rất lâu rồi, Tân đại nương
mới phân biệt được nó với tiếng lách cách của củi cháy trong bếp.


mở cửa, thấy phía trước có một chiếc xe ngựa bụi bặm bùn đất đậu lại,
một thanh niên áo trắng cực kỳ anh tuấn ngồi trên một cái ghế có hai
bánh xe gỗ, trong lòng ôm một cô gái sắc mặt vàng vọt cũng mặc áo trắng
nhưng hai mắt đang khép chặt, rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh.

Rất
ít người vùng núi lớn lên mà đẹp đẽ, mọi người đều phải sống một cuộc
sống vất vả, răng vàng, mắt mờ, đầu thì lở loét, thân thể cũng do nhiều
năm vất vả mà còng đi. Còn người thanh niên áo trắng này anh tuấn tới
mức khiến người khác ngưỡng mộ, sạch sẽ tới mức khiến người ta hâm mộ,
thậm chí đến cả đầu móng tay cũng sạch bong không vết bẩn. Chiếc xe lăn
của chàng tuy đã đi qua một đoạn bùn lầy nhưng nhờ chế tác tinh xảo mà
không vấy bẩn lên y phục trắng như tuyết chút nào.

Khuôn
mặt của cả hai đều nhợt nhạt tới mức đáng sợ nhưng nụ cười nhẹ của chàng
thanh niên vẫn cực kỳ mê hồn. Đôi mắt chàng vốn lạnh lùng nhưng khi
cười lại toát ra ánh sáng, ấm áp tựa như tiết xuân.

Không đợi chàng thanh niên mở miệng, Tân đại nương đã cười nói: “Quý khách tới tá túc phải không?”.

Thanh niên áo trắng gật đầu, nói: “Không biết…”.

“Có,
có, phòng con trai lão ở kế bên, có nhà bếp riêng, may là còn sạch sẽ.
Lão sẽ lập tức thu dọn giúp công tử, qua một lát là có thể ở được rồi”,
tựa như biết họ muốn hỏi cái gì, lại sợ khách đi mất, Tân đại nương
nhanh nhảu đáp.

“Được như thế thì rất cảm tạ. Quý danh của đại nương là?”

“Lão họ Tân, nên xưng hô với công tử thế nào?”

Thanh
niên áo trắng chính là Mộ Dung Vô Phong, chàng ngập ngừng một lát rồi
nói: “Tôi họ Ngô. Vị này là…”, chàng nhìn vào cô gái trong lòng mình, có
chút khó xử, tựa như không biết nên giới thiệu nàng thế nào.

Tân
đại nương cười nói: “Nếu như hai vị muốn ở riêng, lão có thể ở cùng với
vị cô nương này. Bệnh của cô ấy có vẻ không nhẹ, lão đi nhóm lò sưởi
đây”.

Mộ Dung Vô Phong nghĩ một chút rồi lắp bắp nói: “Chúng tôi… ở cùng với nhau”.

“Vậy cô ấy chính là thê tử của công tử rồi”, Tân đại nương chăm chú nhìn chàng.

loading...

Khuôn
mặt chàng đỏ lên một chút, một lúc sau nói: “Chân của tôi không được
thuận tiện, liệu có thể…”, chàng nhìn thanh chắn cửa dưới chân.

“Việc
này dễ thôi”, Tân đại nương thoắt cái đã lấy từ trong phòng ra một con
dao chặt củi, chặt hai thanh chắn cửa phòng đi. Mộ Dung Vô Phong lăn
bánh xe đi vào phòng khách, đặt cô gái nằm trong lòng lên giường rồi phủ
chăn đắp cẩn thận cho nàng.

Tân đại nương lấy cho chàng một tách trà nóng, hai cái màn thầu. Chàng khách khí tiếp lấy, nói: “Đa tạ”.

Dáng
vẻ ăn màn thầu của chàng vẫn rất lịch lãm, dáng vẻ uống trà cũng lịch
lãm. Từ trước tới giờ Tân đại nương chưa từng thấy ai từng cử chỉ, hành
vi đều lịch lãm đến thế.

“Đại nương, quanh đây có tiệm thuốc nào không?”, Mộ Dung Vô Phong chợt hỏi.

“Có
đấy, mỗi tội không lớn. Đại phu là từ bên ngoài mời tới, họ Lưu, y
thuật rất giỏi. Cứ cách chín ngày mới tới một lần. Đến lúc ấy người mấy
chục dặm quanh đây lại kéo tới khám bệnh. Lúc ông ta chưa tới, sẽ do đồ
đệ tọa đường, trình độ kém hơn một chút. Các vị đến vừa khéo, hôm nay
ông ta đang ở đây, có cần lão đưa các vị đi không?”

Mộ Dung Vô Phong cười nhạt, nói: “Không cần đi khám bệnh, tôi chỉ muốn lấy vài vị thuốc mà thôi”.

Sau khi cho thêm củi, an bài ổn thỏa mọi việc, hai người cùng tới trước tiệm thuốc.

Còn chưa thăm bệnh kê thuốc, người mua thuốc đương nhiên rất ít.

Tân
đại nương đưa Mộ Dung Vô Phong tới bên quầy thuốc, gọi người: “A Thủy,
cha cháu có ở đây không?”, thôn nhỏ, mọi người đều quen nhau. A Thủy là
một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi khỏe mạnh, nhà A Thủy chính là
một trong vài nhà biết chữ trong thôn. Cha của A Thủy đương nhiên chính
là ông chủ tiệm thuốc.

“Ai cha, Tân đại nương, bà tới đây
làm gì? Sao? Thấy chỗ chúng tôi đông người, mang màn thầu đến bán hả?”,
một người trung niên béo tốt từ trong bước ra, nhiệt tình chào hỏi Tân
đại nương, đồng thời đưa mắt đánh giá Mộ Dung Vô Phong.

Người
miền núi hiếu kỳ thì cũng thôi, cha của A Thủy là người duy nhất trong
thôn từng đi ra bên ngoài mở rộng tầm mắt cũng không nén được mà khâm
phục khí chất thanh đạm tao nhã như hoa cúc của chàng.

Mộ Dung Vô Phong im lặng nghe hai người chào hỏi, đợi cho tới khi họ nói xong.

Tân
đại nương nói: “Vị Ngô công tử này là khách mới tới nhà lão, nương tử
của công tử không được khỏe, muốn tìm Tiêu lão bản ông bốc ít thuốc”.

Tiêu
lão bản cười hà hà, nói: “Mọi người tới hôm nay thật khéo, Lưu đại phu
vừa mới tới, đang uống trà trong nhà tôi. Ngô phu nhân ở nơi nào, mời
Lưu đại phu tới khám lại chẳng tốt hơn sao?”.

Mộ Dung Vô
Phong khẽ ho vài tiếng, sắc mặt có chút tái đi. Tiêu lão bản thầm nhủ,
chớ nói vợ ngươi, bản thân ngươi xem ra cũng đang bệnh tật. Mộ Dung Vô
Phong khẽ nói: “Đa tạ, hà tất phải như thế. Phương thuốc tôi nhớ rõ đây
rồi”.

“A Thủy, lại đây bốc thuốc”, Tiêu lão bản hắng giọng nói.

“Làm
phiền rồi, tôi muốn Đương Quy, Trạch Tả mỗi thứ năm tiền; Xuyên Khung,
Hồng Hoa, Đào Nhân, Đan Bì mỗi thứ ba tiền; Đỗ Trọng một tiền. Mười gói
như thế. Xin hỏi có Thất Li Tán không?”

Tiêu lão bản nói: “Thất li tán… loại thuốc sẵn quý như thế tiệm nhỏ không có”.

Mộ
Dung Vô Phong cười nói: “Thuốc sẵn không có cũng không vội, giờ có thể
pha chế. Xin lấy cho tôi một tiền hai xu Chu Sa, Xạ Hương một xu hai li,
Mai Hoa Băng Phiến một xu hai li, Hương Trầm một tiền năm xu, Hồng Hoa
một tiền năm xu, Minh Mạt Dược một tiền năm xu, Huyết Kiệt một lượng,
trà Phấn Khẩu Nhi một tiền bốn xu. Sau khi nghiền ra, chiếu theo số
lượng trên chế thành mười phần”, chàng nói rất chậm, A Thủy chân tay
cũng nhanh nhẹn, lấy ra một tờ giấy, bốc thuốc nhanh như bay.

Mộ
Dung Vô Phong lặng yên nhìn A Thủy, chỉ hai vị thuốc bên trong bảo:
“Hai vị này… không đúng. Đây không phải Tô Mộc, đây không phải Huyết
Kiệt”, A Thủy lè lưỡi, vội vàng đi đổi.

Tiêu lão bản cười nói: “Xem ra hiểu biết của công tử đối với dược liệu thật không ít”.

Mộ Dung Vô Phong cười: “Bản thân tôi cũng thường đổ bệnh, cho nên hay tiếp xúc với dược liệu”.

Tiêu lão bản gẩy bàn tính, nói: “Tổng cộng hai mươi mốt lượng bạc”.

Mộ Dung Vô Phong lấy trong người ra một tờ ngân phiếu, đưa sang nói: “Đây là năm mươi lượng bạc”.

Tiêu lão bản cười, không nhận mà nói: “Sơn nhân không dùng ngân phiếu, chúng tôi chỉ thu bạc trắng”.

Mộ Dung Vô Phong hơi ngây người, thoáng nghĩ rồi nói: “Chỗ các ông đây có chỗ nào đổi ngân phiếu không?”.

“Không có. Ngân phiếu là thứ người trong thành dùng. Ở đây không ai tin ngân phiếu”, Tiêu lão bản nói.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Xin lỗi, tôi không mang bạc trắng, đến một văn tiền cũng không có. Liệu có thể…”.

“Bản
tiệm trước giờ không ghi nợ”, thấy người này lấy một đống thuốc quý
cuối cùng lại không có bạc, thuốc thì đã lẫn lộn vào nhau, nghiền thành
bột, trong lòng Tiêu lão bản thật không hề cao hứng.

Tân
đại nương thấy dáng vẻ thất vọng của Mộ Dung Vô Phong bèn nói: “Công tử,
thôn chúng tôi nhỏ, trước giờ chưa có ai được thấy qua ngân phiếu, cũng
không phân biệt nổi thật giả, hay là chỗ lão đây còn ba mươi văn tiền,
trước tiên mua mấy vị đơn giản, gom lại dùng được không?”.

Tân
đại nương bán màn thầu, một ngày cùng lắm là thu được mười, hai mươi
văn tiền, đối với bà mà nói, ba mươi văn tiền quả thực là một khoản
không nhỏ.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Đa tạ. Có điều liệu có
thể như thế này không? Tiêu lão bản. Thuốc này tôi đem đi trước, coi như
là tôi nợ, rồi tôi sẽ đến đây làm giúp ông mấy ngày đem tiền ấy trả
ông?”.

Tiêu lão bản khinh thường nói: “Chỗ tôi không thiếu người”.

Mộ
Dung Vô Phong nói: “Ông mời thầy thuốc nơi khác tới, tiền khám, tiền đi
lại, tiền chiêu đãi hẳn cũng không nhỏ? Nếu như ông để tôi, tôi chỉ lấy
tiền khám, các loại phí khác đều miễn hết. Tôi còn có thể ngày nào cũng
tới, không cần bắt bệnh nhân phải đợi chín ngày”.

“Cậu
cũng là đại phu?”, Tiêu lão bản nhìn chàng đánh giá. Người này có lẽ
điên rồi, mặt mày thì xanh xao, hai chân tàn phế ừ thì cũng thôi đi, lại
còn luôn ho khan. Đến bệnh của mình còn không chữa nổi thì bệnh nhân
nào dám đến xin chữa bệnh?

Mộ Dung Vô Phong gật đầu.

“Hay
là thế này, hôm nay cậu với Lưu đại phu cùng khám bệnh, nếu thực sự cậu
có bệnh nhân, tôi sẽ mời cậu. Có điều, phí khám bệnh chỉ có thể bằng
một nửa Lưu đại phu. Người ta là danh y của trấn lớn, tuổi cao, kinh
nghiệm nhiều còn công tử cậu…”

“Tiền khám bệnh của tôi
một xu cũng không thể ít hơn ông ta”, Mộ Dung Vô Phong lạnh lùng nói:
“Ông chủ là người làm ăn, đương nhiên phải biết hàng nào giá nấy”.

“Công tử…”, Tiêu lão bản líu lưỡi, người này rõ ràng tới xin khất nợ, vậy mà còn chưng ra bộ dạng chắc giá không đổi.

“E
hèm”, Lưu đại phu từ trong nội đường bước ra, vừa vuốt râu vừa cầm bình
tử sa trong tay nói: “Tiêu lão bản, đến giờ rồi, tôi bắt đầu khám bệnh
đây”.

Mộ Dung Vô Phong lăn xe tới, chắp tay nói: “Lưu đại
phu, tôi họ Ngô, là đại phu Tiêu lão bản mới mời tới. Hôm nay bệnh nhân
nhiều, chúng ta cùng chuẩn bệnh, đến lúc ấy vẫn xin được chỉ giáo”.

Tiêu
lão bản ngầm thấy quái dị. Người áo trắng này vốn ít nói, dáng vẻ cũng
rất văn nhã, nhưng cứ khi nói đến tiền thì miệng lưỡi ép người ta, nhất
quyết không chịu thiệt.

Lưu đại phu đi ra vừa lúc nghe
thấy chàng nói phí khám bệnh không kém một xu, trong lòng không được
vui, nhìn bộ dạng yếu ớt hư nhược của chàng lại càng không tiêu, bèn hừ
lạnh một tiếng, khinh khỉnh nói: “Người trẻ tuổi thường ngông cuồng, sư
phụ ngươi là ai?”.

Mộ Dung Vô Phong thấy vẻ khinh thường
của lão, thần sắc càng lạnh lùng: “Gia sư sớm đã qua đời, tên tuổi không
nổi, không nhắc tới cũng được”.

Lưu đại phu nói: “Được, mời”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: