truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê hiệp ký – Chương 09 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hà Y ngồi trên mái hiên, có chút ngơ ngẩn. Nàng vốn định lập tức nhảy
xuống tìm Mộ Dung Vô Phong tranh luận nhưng xem ra chàng đang bệnh rất
nặng, đến sức để nói chuyện với nàng cũng không có. Trong lòng mềm đi,
bèn quyết định cứ về khách điếm rồi nói.

Đang định rời đi
thì nghe thấy trên hành lang có tiếng bước vội. Nàng nhẹ nhàng nhảy
xuống, nấp sau cột hành lang, đưa mắt nhìn ra thì thấy một thanh niên có
khuôn mặt hơi đen đang bưng một bát thuốc, rảo bước tiến vào thư phòng.

Cửa
phòng khẽ động, bên trong truyền ra tiếng ho của Mộ Dung Vô Phong.
Thanh niên kia nói: “Sư công, là con, Tử Kính. Sái đại phu… có chút việc
gấp cho nên bảo con mang thuốc tới cho người”.

Thanh
niên này tuổi tác xem chừng tương đương Mộ Dung Vô Phong nhưng lại gọi
chàng là “sư công”, Hà Y không nhịn được thè lưỡi. Lại nghe tiếng Mộ
Dung Vô Phong ho mãi không thôi, sau đó mới đáp: “Có việc gì? Hay là
Phùng đại phu lại có chuyện rồi?”.

“Sư công xin nằm yên
chớ có cử động, cứ để con tới. Sư phụ có dặn đi dặn lại, bảo ngàn vạn
lần không thể để người dậy khỏi giường.”

“Bệnh tình của Phùng đại phu rốt cuộc ra làm sao rồi?”

“Chuyện này… không dám nói… sư phụ không cho con nói.”

“Ngươi không nói, lẽ nào lại muốn ta phái người gọi sư phụ ngươi tới nói cho ta?”, Mộ Dung Vô Phong không vui nói.

“Con sợ nói rồi sư phụ sẽ trách tội”, xem bộ dạng người thanh niên này rất thật thà, không biết nói dối.

“Cái gì, ngươi sợ sư phụ ngươi, không sợ sư phụ của sư phụ ngươi?”, có vẻ như nói quá nhiều, chàng lại lên cơn ho.

“…
Vâng. Đúng là Phùng đại phu có chút không ổn, từ tối hôm qua bắt đầu bị
đờm đóng trong họng, thở gấp, ngực đau khôn tả, tới sáng sớm nay thì đã
hôn mê bất tỉnh. Trước mắt sư phụ con và Sái đại phu đang nghĩ cách.
Sau đó Ngô đại phu cũng tới xem rồi”.

“Xem ra tình hình rất không ổn… khụ khụ… nếu không bọn họ đã không gọi Ngô đại phu… ngươi dìu ta dậy, ta muốn tới xem sao.”

“Không,
không, sư công, người thế nào cũng nhất định ngàn vạn lần không thể đi
được!”, người thanh niên vừa nghe thấy đã sợ tới nói năng lắp bắp, không
đầu không đuôi, đã nói “nhất định” lại còn thêm “ngàn vạn lần”.

“Ta không sao, ngươi cứ làm theo lời ta là được”, Mộ Dung Vô Phong lạnh lùng ra lệnh.

Sau
đó thì không có âm thanh gì nữa, đại khái là người thanh niên kia đang
đỡ Mộ Dung Vô Phong dậy khỏi giường. Qua một lúc, chỉ nghe thấy giọng
người thanh niên kia thất thanh: “Sư công, người… chóng mặt rồi? Nhanh
nằm xuống!”.

Trong lòng Hà Y chợt động, đoán được bệnh tim của Mộ Dung Vô Phong đột nhiên phát tác, không nghĩ ngợi gì thêm bèn xông vào.

Mộ
Dung Vô Phong mặt mũi trắng bệch đang ngồi trên xe lăn, toàn thân rũ ra
hoàn toàn không còn chút sức lực. Nàng vội nắm lấy tay của chàng, đem
chân khí truyền vào người chàng, bảo vệ tâm mạch.

Vốn
chàng thanh niên kia vừa mới đỡ Mộ Dung Vô Phong lên xe lăn, không ngờ
chàng đang ốm nặng quả nhiên không thể ngồi dậy, đang trong cơn hoảng
hốt quay đầu lại trước mắt tự dưng lại có thêm một cô gái không biết từ
đâu ra, không khỏi hoảng sợ nói: “Cô… cô là ai?”.

Hà Y chỉ Mộ Dung Vô Phong nói: “Tôi quen người này”.

Thanh niên gật đầu, nói: “Cô nương… tối đa chỉ có thể dùng nửa thành công lực, nếu không…”.

“Yên tâm, tôi chỉ dùng một chút, nửa thành cũng chưa tới. Chỉ để bảo vệ tâm mạch của hắn mà thôi”.

Qua một lúc, Mộ Dung Vô Phong mới hồi phục được chút sức lực để nói chuyện, chầm chậm nói: “Hà Y, là nàng?”.

Hà Y vừa buông tay chàng ra vừa trợn mắt, nói: “Ta họ Sở”.

“Nàng… nàng đến từ lúc nào?”, chàng lại hỏi.

“Không phải ngươi bắt ta đến sao?”, Hà Y lạnh lùng nói.

“Nàng về trước đi, hiện ta có việc khác.”

“Ta thất hẹn, ngươi đòi phạt ta ba nghìn lượng bạc, vậy chứ ngươi thất hẹn nên phạt bao nhiêu?”, Hà Y hỏi.

Mộ Dung Vô Phong nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Ta không thất hẹn. Nàng ở đây đợi ta một lát. Ta đi rồi về ngay”.

“Chỗ
ở ngươi mùi thuốc quá nồng. Ngươi muốn đi đâu? Ta sẽ đi cùng. Ta chẳng
muốn ngươi làm lỡ một ngày của ta, cũng chớ có bắt ta chờ đợi”, Hà Y
nói.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Ta đến chỗ Sái đại phu”.

Nói
xong ngừng một chút lại nói: “Vị này là Lâm đại phu”, thanh niên kia
nghe đối thoại của hai người đang cảm thấy có chút hồ đồ, nhân đó đã
biết nàng họ Sở bèn nói: “Sở cô nương, vừa rồi thật đa tạ cô nương”.

“Ngài cảm ơn tôi làm gì? Tôi chẳng giúp gì ngài cả”, Hà Y cười nói.

“Tôi thay… thay sư công cảm tạ cô nương”.


Y cười nhạt, vốn muốn nói vài câu châm chọc Mộ Dung Vô Phong, lại nhìn
thấy dáng vẻ thật thà của vị thanh niên kia lời sắp nói ra lại nuốt trở
lại. Sau đó Lâm Tử Kính đẩy xe cho Mộ Dung Vô Phong, Hà Y lẽo đẽo theo
sau, ba người cùng đến Trừng Minh quán của Sái Tuyên.

Đêm xuống, tuyết lất phất nhẹ rơi, vừa đẩy cửa Trừng Minh quán Ngô Du đã hoảng hốt thất sắc.

“Tiên sinh, người… người sao lại tới đây? Người còn đang bệnh, phải mau về nghỉ ngơi.”


Y từ xa nhìn Ngô Du, không thể không thừa nhận Ngô Du quá đẹp. Đẹp đến
mức chẳng cần trang điểm tô vẽ cũng thừa đủ bộc lộ vẻ đẹp của nàng. Ngô
Du mặc một chiếc áo sáng như trăng rằm, lúc đi đứng kể cả là khi đang
vội vã cũng vẫn mang vẻ thướt tha. Giọng nói thì dịu dàng mềm mại như
hát, khiến cho kể cả là lúc nàng đang giận giữ, giọng vẫn cứ dễ nghe.
Mỗi khi nàng lại gần Mộ Dung Vô Phong, không biết tại làm sao khuôn mặt
lại cứ đỏ hồng lên, đầu thì cúi gằm xuống, ngượng ngùng vô hạn.

Hà Y chợt cảm thấy có chút chán nản.

“Ta
đến xem tình hình Phùng đại phu. Giờ hắn thế nào rồi?”, Mộ Dung Vô
Phong hỏi. Vừa nói, Lâm Tử kính đã đẩy chàng vào trong, tới gian ngoài
của phòng khám. Ngô Du đành theo đằng sau, nhỏ giọng đem tình hình Phùng
đại phu kể lại một lượt. Ngô Du nói mười câu thì có đến tám câu Hà Y
hoàn toàn không hiểu, cái gì mà “mạch huyền hoạt”, cái gì mà “vị quan
trương muộn”, cái gì mà “đàm khí thượng nghịch”, Mộ Dung Vô Phong chỉ
gật đầu. Lúc đang nói, Ngô Du khẽ mỉm cười với Hà Y coi như là chào hỏi.

Hà Y lại cảm giác có chút buồn bực không tên.

Vừa
đến gian ngoài Trần Sách cũng bước ra, vừa muốn mở miệng mắng chửi Lâm
Tử Kính một trận thì Mộ Dung Vô Phong đã nói: “Ngươi chớ trách hắn, là
ta muốn đến.”

Trần Sách đành sai đệ tử bê một chậu sưởi
từ nơi khác tới. Mọi người theo Mộ Dung Vô Phong vào phòng khám, Hà Y tự
cảm thấy chẳng có hứng thú, hơn nữa bản thân chẳng thể làm gì bèn chẳng
nói câu nào mà ở lại gian ngoài.

Lúc sắp vào, Mộ Dung Vô
Phong chợt dừng lại, quay xe nói: “Hà Y, nàng ngồi đó đợi trước đã, một
lúc nữa ta sẽ quay lại”, chàng thừa biết Hà Y sẽ không đi theo mình.

Những
người xung quanh đều không kìm được mà đổ dồn mắt về phía Hà Y. Trong
ấn tượng của họ, Mộ Dung Vô Phong chưa từng xưng hô với một nữ nhân nào
như vậy.

loading...

Hà Y nóng bừng mặt, dưới ánh mắt của bao nhiêu người mặt đỏ ửng lên, chỉ đành nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

Qua
một canh giờ, Mộ Dung Vô Phong vẫn chưa trở ra. Trong phòng bệnh chỉ
vang ra tiếng thì thầm bàn bạc, các đại phu đều đang bận rộn. Hà Y ngồi
mãi đến mức buồn chán, trước giờ nàng không phải là người có thể ngồi
yên một chõ.

Trong phòng bệnh, Mộ Dung Vô Phong ngồi một
bên xem Sái Tuyên chữa trị. Trần, Sái là hai đại phu giỏi nhất dưới tay
chàng, nhưng một người quá cẩn thận, một người lại quá liều. Cho nên,
mỗi khi phải tiến hành chữa trị một ca quan trọng, chàng đều để bọn họ
hợp tác. Muốn bọn họ hỗ trợ bù trừ nhau. Nhưng bọn họ lại ai cậy tài
nấy, qua một lúc lại tranh cãi, chàng chỉ đành ngồi đó để “trấn áp” hai
người.

Gồng mình ngồi thẳng trên xe lăn, sớm đã cảm thấy
rất mệt mỏi. Mệt mỏi tới mức bất cứ lúc nào cũng có thể gục xuống. Nhưng
việc chữa trị vẫn chưa ổn thỏa, xem ra Phùng Sướng vẫn đang trong cơn
nguy kịch, chàng đành cố chịu đựng. Chàng không muốn trong thời khắc
quan trọng lại quấy nhiễu người khác.

Tựa như Ngô Du đã
nhìn ra sự kiệt sức dưới dáng vẻ lãnh đạm của chàng, nàng bưng cho chàng
một chén trà. Chàng lắc đầu không nhận.

Chàng không dám
cử động, hai khuỷu đang ra sức đè xuống tay vịn để chống đỡ cho toàn bộ
thân thể. Nếu hơi nhích vai, chỉ sợ cả người chàng sẽ đổ xuống. Thế nên
chàng vẫn nói: “Ta không khát”.

Ngô Du nhìn chàng đầy
nghi hoặc. Những người ở đây đều hiểu rõ tính tình của chàng, chỉ là
không biết chàng có thể chịu đựng bao lâu.

Trần Sách tiếp
chén trà, nói: “Tiên sinh, xem tình hình thì việc chữa trị chưa thể một
hai khắc mà xong được. Hay là người cứ về nghỉ trước đã”.

Chàng
chầm chậm đáp: “Ta không sao”. Một lúc sau, dường như nghĩ ra cái gì
đó, bèn nói: “Trần đại phu, phiền ông đem một tách trà ra cho Sở cô
nương”.

Cửa phòng bệnh mở “cạch” một tiếng, Hà Y ngẩng đầu thấy Trần Sách đi ra.

“Sở
cô nương, tiên sinh sai tôi đem tách trà này cho cô”, Trần Sách cẩn
thận, cung kính đưa tách trà đến tay nàng rồi ngồi xuống trường kỷ đối
diện.

Hà Y cười nói: “Đa tạ”.

“Cô nương ngồi đây lâu rồi hẳn có chút buồn chán?”, Trần Sách khẽ cười hỏi.

“Ừm”, Hà Y gật đầu.

Ông
ta tiện tay mở tủ sách bên cạnh người, rút ra một cuốn sách nói: “Cuốn
này là thi tập của Vương Ma Cật mà tiên sinh rất thích. Nếu cô nương
thấy nhàm chán thì cầm đọc thử. Chỗ này còn có khá nhiều sách. Yên tâm,
tuyệt đối không phải là sách y đâu”.

Hà Y đón lấy cuốn
sách, nhìn một lượt, trên bìa nàng chỉ nhận được mỗi chữ “Vương”, mặt
lại đỏ lên nói: “Tôi không biết nhiều chữ, cuốn sách này chỉ sợ quá nửa
là không đọc được”.

Trần Sách không khỏi thầm than thở hộ
Ngô Du. Cô gái này nhìn nhỏ nhắn gầy gò, vẻ mặt thì thản nhiên. Nhìn
cũng thuận mắt nhưng so với vẻ mỹ lệ tuyệt luân của Ngô Du thì thua xa
không biết bao nhiêu mà kể. Lại còn không biết chữ nữa, Trần Sách đơn
giản là không sao hiểu nổi Ngô Du có điểm nào không bằng.

“Có
cần tôi gọi Ngô đại phu ra nói chuyện với cô nương không? Xem tình hình
này chỉ sợ tiên sinh còn phải ở lại thêm một canh giờ”, Trần Sách chỉ
đành nói.

Hà Y nói: “Vậy… vậy làm phiền ngài chuyển lời hộ tới cốc chủ, tôi ở Trúc Ngô viện đợi ngài ấy quay lại”.

Quả
nhiên là trẻ con, không có tính nhẫn nại, chỉ ngồi một canh giờ đã
không chịu nổi rồi. Trần Sách không kìm được trong lòng khẽ than một
tiếng.

“Cũng được.”

Vừa bước ra khỏi cửa
Trừng Minh quán, Hà Y đã thở phào sảng khoái. Vẻ trí thức của đám người
bên trong quá nồng, sớm đã khiến nàng khó chịu muốn chết, uống xong tách
trà nàng chỉ muốn được chuồn ra.

Tuyết lớn lất phất đầy trời, khoảng trời đất tuyền một màu trắng xóa. Dấu vết và sự khác biệt của vạn vật đã bị tuyết dung hòa.

Nàng đạp trên tuyết trở về Trúc Ngô viện, quay lại thư phòng của Mộ Dung Vô Phong.

Ngày hôm đó chàng ngồi bên lò sưởi, lúc ấy chàng đang uống trà.

Ngón
tay của chàng dài và tinh tế, trắng trẻo và vững vàng. Chàng không phải
là người trên giang hồ, trên người không vấy một chút bá khí hay sát
khí nào. Lúc gặp người khác, thái độ rất lạnh lùng nhưng rất ít địch ý.
Đa phần thời gian chàng luôn giữ thái độ lãnh đạm chẳng quan tâm.

Lúc
ấy, nàng rất thích ngắm tay chàng, thích nghe chàng nói, thích dáng vẻ
của chàng. Chính nàng cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao bản thân mình có
thể thích một người nhanh như thế.

Nàng biết mình thích
sự tĩnh mịch của chàng. Vì sự tĩnh mịch ấy, chàng thà chịu nguy hiểm mà ở
một mình trong trang viện yên tĩnh này. Có lẽ sẽ có một ngày chàng sẽ
qua đời trong cái sự tĩnh mịch ấy và hẳn đó là một trong những nguyện
vọng của chàng.

Nàng nhắm mắt lại. Có lẽ mỗi buổi tối
ngồi một mình đọc sách trong viện, hoặc tới tiểu đình giữa hồ dạo bước,
hay sang vườn hoa cạnh bờ trúc tưới nước rồi đếm đi đếm lại những nụ hoa
mới nở cũng là một cuộc sống đẹp.

Hà Y ngồi đợi gần một canh giờ, trong lúc vô ý đá phải một vò rượu dưới đất.

Thì ra thư phòng của chàng có cất rượu.

Mở vò rượu ra ngửi, là rượu Trúc Diệp Thanh lâu năm, chỉ còn lại nửa vò. Sức khỏe của chàng như thế mà cũng uống rượu?

Nàng ngửa cổ uống một ngụm lớn, cả người chợt nóng bừng lên như có lửa đốt.

Quả
nhiên là rượu ngon, không những hương rất nồng mà vị cũng đủ mạnh. Vừa
uống có một ngụm, người đã như bồng bềnh giữa không trung.

Tựa như trong phút chốc bao nhiêu thống khổ hóa thành hư vô, chỉ có thế giới của rượu mới là thực.

Thảo nào dưới bàn của chàng có rượu, một vò rượu mạnh.

Chàng
có thể say sao ta không thể? Nàng lại một ngụm rồi thêm một ngụm, không
để lại một giọt nào. Sau đó nàng thỏa mãn mà xoa xoa miệng, tiện tay
quăng vò rượu ra ngoài cửa, nhưng mãi không nghe thấy tiếng “loảng
xoảng”.

Quay đầu lại nhìn thì thấy Trần Sách đang đẩy Mộ Dung Vô Phong vào phòng.

“Sở cô nương, cô…”, Trần Sách nhíu mày.

Nàng vừa uống rượu, cả người sặc mùi rượu, mùi hương đặc trưng của Trúc Thanh Diệp cũng nồng nặc khắp phòng.

“Ngươi về trước đi”, Mộ Dung Vô Phong bảo Trần Sách.

“Vâng,
học trò đưa tiên sinh về giường sẽ đi ngay”, Hà Y đã say tới mức này,
đương nhiên không thể hầu hạ Mộ Dung Vô Phong cởi áo lên giường.

“Cứ về trước đi”, Mộ Dung Vô Phong nhắc lại.

“Vâng”, Trần Sách chần chừ một chút, cuối cùng cũng bước ra khỏi cửa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: