truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê Hành Ký – Chương 15 phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Người con gái tên gọi “Tam Canh” ấy không hề lưu lại cho hắn bất kỳ ấn
tượng xấu xa nào giống như những kỹ nữ trong lời kể, mà ngược lại, nàng
giống như người thiếu nữ trong đêm đầu tiên, chân thành hầu hạ, lưu lại
cho hắn một phen ngọt ngào… Đương nhiên, có lẽ đối với ai nàng cũng đều
như vậy. nàng không muốn lớn lên, hết lần này tới lần khác chơi trò ‘Quá
gia gia’, ngày tiếp ngày đắm mình trong khoái lạc thuở niên thiếu.

   
… Có lẽ nàng khi đeo mặt nạ, khi đang nô đùa, hoặc nàng trong những câu
chuyện lưu truyền hay trong tưởng tượng còn chân thực hơn nàng chân
chính ngoài đời.

    Dạ nữ Tam Canh, bây giờ nàng có còn đó chăng?

   
Hắn thừa nhân bản thân khi nghe được Mộc Huyền Hư đang trốn trong Thần
Nông trấn thì cảm thấy có một sự hưng phấn khó tả. Nhưng mỗi khi đi qua
Trúc Gian quán, hắn lại cảm thấy thất vọng và hoang mang. Từ ngày gặp Mộ
Dung Vô Phong bên Lăng Hư động, hắn đã hiểu nỗi tuyệt vọng của Mộ Dung
Vô Phong, cũng hiểu được nỗi tuyệt vọng của Ngô Du, kế đó hắn liền hiểu
được nỗi tuyệt vọng của chính mình. Có điều hắn vẫn không sao ngăn được
mình lúc nào cũng nghĩ tới nàng, nghĩ tới khoảng thời gian ngắn ngủi hai
người ở cùng nhau. Tuy rằng từ đầu tới cuối rõ ràng hắn rất ngốc
nghếch, nhưng hắn vẫn cảm thấy quãng thời gian ấy cực kỳ đẹp đẽ. Đẹp đẽ
tới mức bản thân hắn cũng phải thể hiện thật tốt đẹp mới có thể sánh
được với khoảng thời gian đó. Cho nên, khi hắn phải ngồi trong nhà ngục
lạnh lẽo ẩm ướt quay mặt vào tường sám hối, hắn chưa từng mảy may thấy
hối hận.

    Đúng thế, hắn chẳng hiểu gì về nữ nhân.

    Từ khi quen biết Ngô Du, hắn đột nhiên hiểu được nữ nhân vốn không hề giống như các huynh đệ hắn thường miêu tả.

    Nữ nhân có thể là bất cứ hạng người nào.

    Bởi thế, hắn cứ hết lần này tới lần khác đi qua cửa nhà nàng.

    Chỉ là đi ngang đường.

   
“Bất kể con chán ghét thế giới này tới thế nào, cũng không được từ bỏ
hy vọng đối với nó”, đây là lời của phụ thân hắn lúc lâm chung.

    Đúng vậy, hy vọng.

    Hắn trầm mặc nghĩ ngợi.

    Hôm nay là ngày Hai mươi chín tháng Hai.

    Hắn chợt có một loại linh cảm kỳ diệu.

   
“Thúc phải biết, trên giang hồ những kẻ muốn làm đại hiệp nhiều lắm, ai
cũng đi rồi, người muốn bắt Mộc Huyền Hư, trừ bổ khoái của quan phủ,
còn có mấy vị công tử của Thí Kiếm sơn trang nữa. Bọn họ hễ có việc gì
cũng đều thích ra mặt, nghe nói đã truy bắt liền mấy tháng nhưng đều
công cốc quay về”, tìm một quán nhỏ ven đường, ngồi xuống yên ổn, Đường
Bồng gọi một bình rượu rồi tiếp tục nói.

    Dọc đường hắn cứ nói
mãi không thôi, Đường Tiềm thì lại chỉ đắm mình vào tâm sự của bản
thân, gần như chẳng để vào tai câu nào.

    Trong quán nhỏ mùi thịt dê nồng nồng, hắn không khỏi nhíu mày nhăn mặt.

   
Chỉ nghe thấy tiếng Đường Bồng hớn hở nói: “Mùi vị của quán thịt dê này
e rằng đã là tuyệt nhất ở đây. Chúng ta gọi một bát canh ăn đi. Đây là
rượu Băng Đường Tam Hoa, thúc nếm thử coi…”.

    Hắn đang định nói gì đó thì Đường Bồng đã nhanh nhẹn bày xong bát đũa cho hắn.

   
Hắn đành ngậm miệng lại. Một lúc sau, thấy Đường Bồng vẫn cứ nhiệt tình
bưng canh rót nước, hắn đặt chén trà xuống, nhạt giọng mở miệng: “Ngươi
cứ tự mình thưởng thức đi, ta không ăn thịt dê”.

    “Tiềm thúc,
cho thịt dê một cơ hội đi mà…”, Đường Bồng ra sức khuyên nhủ, “Thúc
phải hiểu, bát cơm canh này lão bản đã cố ý múc cho thúc rất nhiều, để
thúc một lần không thể ăn hết. Trước khi đi, thúc sẽ phải cho bọn họ hai
mươi xu, bảo bọn họ xào lại một lần nữa, cái này gọi là ‘Tẩu Oa’, còn
nếu muốn xào khô dầu mỡ thì gọi là ‘Khứ Vĩ’. Tẩu Oa vẫn là ngon nhất
đấy!”.

    … Đường Bồng luôn muốn nếm thử các thứ mới lạ. Hắn mặc
kệ chỉ lắc đầu, tự mình gọi một bát chân giò hun khói nấu măng, một đĩa
bánh bao hoa mai, một bình rượu quả ép.

    Vừa định nâng đũa, Đường Bồng đột nhiên huých huých chân hắn, thấp giọng nói: “Hắn xuất hiện rồi, ở bên trái thúc”.

    Tiếng bước chân nặng nề vang lên, đi qua bàn hai người ngồi tiến sâu vào trong đại sảnh.

    Tiếp đến một giọng thanh niên trầm thấp truyền tới: “Tiểu nhị, cho một bát mì thịt dê”.

    … Kẻ này hiển nhiên rất nghèo, mì thịt dê năm xu một bát, là thứ rẻ tiền nhất ở đây.

   
Đường Bồng liếc mắt qua, chỉ thấy người đó mình cao bảy thước mặt đen
gầy, râu ria tua tủa, mặc một chiếc áo bẩn tới mức gần như không thể
nhận ra nổi màu sắc ban đầu nữa, đôi mắt thì ủ rũ phờ phạc.

    “Ngươi khẳng định là hắn?”, Đường Tiềm thì thầm hỏi.

   
“Tuy hắn để râu dài, nhưng thoát sao khỏi mắt cháu. Huống chi trên mặt
hắn còn có một vết sẹo, giống y chang trong bức họa. Ai da, kẻ này cũng
chẳng biết đường mà cải trang một chút, bộ dạng thế này vừa nhìn đã
giống như tội phạm bỏ trốn rồi”, Đường Bồng thấp giọng nói, tay đã sờ
kiếm chỉ chực động thủ.

    “Nơi đây là phố xá đông đúc, cẩn thận
làm bị thương người vô can. Cứ nên báo một tiếng, mời hắn tới miếu thổ
địa phía tây trấn đi.”

    “Còn phải dùng quy củ võ lâm với hạng người này sao? Cháu sợ hắn thừa cơ chuồn mất.”

    “Cho nên ngươi ở đây ra gặp hắn, ta sẽ ở bên kia đợi. Ngươi không được giao thủ với hắn, nhớ chưa?”

    “Tại sao?”

    “Ngươi không phải đối thủ của hắn.”

    Đường Bồng tức đỏ cả mặt, muốn nói lại thôi.

   
Kẻ kia gọi một bát rượu lớn… dường như hắn định đem hết bạc trên người
ra mua rượu… kế đó liền hết bát này tới bát khác nốc bằng hết.

    Đường Bồng tới trước mặt hắn, chào hỏi: “Mộc Huyền Hư?”.

    Kẻ kia say khướt, đáp: “Ta… ta không phải họ Mộc, cũng không phải tên là Mộc Huyền Hư. Ta gọi là… Vương Đại Hổ”.

    “Thế à?”, Đường Bồng cười vang, đột nhiên đạp đổ chiếc ghế kẻ kia đang ngồi.

   
Cùng lúc ấy, kẻ kia chân trượt một cái, tựa như sắp ngã đến nơi, thân
hình nghiêng nghiêng nhưng không sai không lệch vừa vặn ngồi sang một
chiếc ghế khác.

    “Ngươi biết ta là ai không?”, Đường Bồng hỏi.

   
“Ngươi và hắn đều là tới tìm ta?”, kẻ kia cười khổ, ngẩng đầu một cái,
dốc hết rượu trong chén vào hòng, tay chỉ sang bàn Đường Tiềm.

    “Nói như vật ngươi đã nhận mình là Mộc Huyền Hư?”

    “Không sai. Các hạ là?”

    “Ta là Đường Bồng, kia là Đường Tiềm.”

    “Từ khi nào thằng mù cũng thích quản chuyện của người khác vậy?”

    Đường Bồng một chưởng vung tới nhưng bị Mộc Huyền Hư tóm được.

    Rõ ràng hắn đã uống tới say túy lúy, nhưng tay vẫn rất vững, đôi mắt bỗng tóe lên quang mang tựa như đao phong.

   
Đường Bồng rụt tay về, nói: “Chỗ này quá đông người, không bằng bọn ta
tới miếu thổ địa phía tây trấn nói chuyện. Mộc huynh nghĩ sao?”.

    Mộc Huyền Hư nhìn Đường Tiềm, dáng vẻ như đã tỉnh rượu, lạnh lùng nói: “Xem ra hình như ta không thể không đi”.

   
Đường Bồng nói: “Nếu ta là ngươi, tuyệt đối sẽ không chết trong quán
thịt dê. Chết kiểu này sẽ khiến người ta cười thối mũi”.

    Mộc Huyền Hư nói: “Ta chẳng phải là ngươi, ta cũng không để tâm mình chết thế nào”.

    Đường Tiềm bước tới, nói: “Trong này còn có hai đứa trẻ”.

loading...

   
Mộc Huyền Hư im lặng, nhìn hai đứa bé gái đang chơi đùa ở bàn bên cạnh,
rồi vắt bọc hành lý màu tro trong tay lên vai, nói: “Được, ta đi cùng
các ngươi”.

    Con đường này tuyệt không dài, đối với Đường Tiềm, đại khái là khoảng ba trăm bước chân.

    Tâm tình hắn không tốt lắm. Trong ngày sắp thắng lợi tới nơi này, đến bản thân hắn cũng không nói rõ được là tại sao.

   
Hắn có một loại trực giác, thanh niên này đã đánh động hắn ở một điểm
nào đó, tuy nhiên hắn hoàn toàn không nghĩ ra nguyên nhân.

    Có
lẽ là bởi giọng nói trầm và ngữ điệu lạnh lùng của hắn; có lẽ bởi những
lời hắn vừa nói; có lẽ bởi hắn đã uống rất nhiều rượu, mà một kẻ đang
phải lẩn trốn tứ xứ thì nhẽ ra không nên phóng túng uống rượu như thế…

    Có lẽ từng ấy thứ cũng đủ nhiều rồi.

    “Hắn chỉ là một tên hái hoa đại đạo không việc ác nào không làm”, hắn thầm nghĩ.

    Bùn đất tháng đông cực kỳ rắn chắc. Miếu thổ địa ở trên một ngọn núi nhỏ hoang vắng.

    Không biết vì sao, hắn lại nghĩ tới bùn đất. Hắn đang nghĩ, hắn sẽ chôn tên ác nhân vô ác bất tác này ở đâu.

   
Mỗi một cô gái bị kẻ này cưỡng hiếp đều chết rất thê thảm. Đầu tiên là
bị hắn dùng một sợi dây thừng siết chết, sau đó, sợ người chưa chết hẳn,
hắn còn chặt đầu họ xuống.

    Nạn nhân đầu tiên là hai cô bé
mới mười bốn tuổi, ở trong trấn dưới chân núi Võ Đang. Hai cô bé này là
hàng xóm, đến ngày hôm sau cùng được phát hiện ra.

    Từ đó về sau, gần như cứ ba tháng là lại có một người chết.

   
“Đối với hạng như ngươi, vốn chẳng cần nói rõ quy củ võ lâm. Có điều,
ta hi vọng ngươi chết tâm phục khẩu phục. Cho nên, Đường Bồng, lùi lại
mười bước”, Đường Tiềm đứng trên đỉnh núi nói.

    “Chết dưới tay
thiên hạ đệ nhất đao, Mộc Huyền Hư ta cũng xem như chết không uổng”,
hắn mở bọc đồ, rút ra một đôi Yến tử đang, “choang” một tiếng kim loại
cọ vào nhau phát ra âm thanh chỉ có ở thứ sắt thép đã qua trăm lần tôi
luyện.

    “Được lắm. Ta tuy là người Đường môn nhưng trước giờ không dùng ám khí, ngươi không cần lo.”

   
“Ta tuy xuất thân từ Võ Đang nhưng trước giờ không thích sĩ diện, ngươi
cũng không cần bận tâm”, Mộc Huyền Hư đột nhiên nói một câu như vậy.

    … Đường Tiềm cảm thấy lời hắn nói cũng rất thú vị. Sau đó, hắn ổn định tinh thần, muốn xua trực giác của mình đi.

    “Mời”, Đường Tiềm lạnh nhạt nói.

    “Mời”, Mộc Huyền Hư nói, “Ngươi xuất chiêu trước”.

    Đường Tiềm sững người, có chút nổi giận, nhưng lập tức bình tĩnh lại: “Vậy không khách sáo nữa”.

    Tay nhoáng một cái, ánh đao sáng loáng, bổ thẳng xuống đầu Mộc Huyền Hư.

   
Mỗi một kích Yến tử đang trong tay Mộc Huyền Hư đánh tới đều có tiếng
gió rất rõ cho nên lúc đao thứ hai của hắn bổ tới liền đánh chiếc Yến tử
đang trong tay trái Mộc Huyền Hư tóe lửa, gần như bị đánh bay khỏi tay,
hai người lộn mình trong không trung, đối nhau một chưởng.

   
“Bình” một tiếng, nội lực ập tới, trùng trùng mãnh liệt, tay Mộc Huyền
Hư thu về đẹp mắt, rồi lại đẩy về phía trước thành ra thế Thái ất nhu
hóa tựa như liễu xuân đón gió.

    “Bên ngoài truyền nhau rằng
Mộc huynh là nhân vật kiệt xuất nhất trong hàng đệ tử đời thứ bảy của Võ
Đang, học được hết chân truyền của Tâm Ý môn. Hôm nay được thấy quả
nhiên không giả”, Đường Tiềm tự biết một chưởng vừa rồi tuy bản thân
chưa dốc hết sức nhưng cũng chẳng chiếm được bao nhiêu lợi thế, trong
lòng không khỏi có chút bội phục.

    “Đường huynh nếu muốn
thưởng thức kỹ hơn, sao không tới tiếp?”, Mộc Huyền Hư hít sâu một hơi,
nội tức bình ổn, gân cốt trên người kêu lạo xạo.

    Nội lực hắn thâm hậu, thu phóng như ý, đã có thể liệt vào hàng mười đại cao thủ trong đám thanh niên đương thời.

    Chẳng trách bao nhiêu người truy sát mà vẫn không giết được hắn.

   
“Cũng nên đến lượt Mộc huynh thưởng thức đao pháp của ta rồi”, thân
hình Đường Tiềm chợt động đã như bạch hạc xung thiên, đường rãnh đỏ trên
thân đao dưới ánh dương lại càng toát ra màu đỏ sẫm. Mộc Huyền Hư lùi
liền ba bước, nghiêng người nhảy chếch, một mũi đang nhanh chóng đâm tới
chân trái Đường Tiềm, mũi kia xoáy tít phóng thẳng hướng Đường Tiềm,
nhắm đúng đỉnh đầu hắn!

    Một chiêu này gọi là “Lâm kính khán hoa”, là tuyệt chiêu thành danh năm xưa của Thiết Phong đạo nhân.

    Mộc Huyền Hư đã sớm tính toán, Đường Tiềm dù có thông minh, nhiều nhất cũng chỉ có thể tránh được một trong hai chiêu.

   
Trên sườn núi không biết từ lúc nào đã nổi lên một tầng sương mù mỏng,
trong không khí đột nhiên có hơi lạnh khiến người ta nghẹt thở.

    Ánh đao trong như xuân thủy nhanh tựa sao băng.

   
Lúc mũi ngân đang đâm tới, tựa như sớm đã lường tới chiêu này, Đường
Tiềm đột nhiên nghiêng đầu, than thể chếch đi, nhẹ nhàng hóa giải hết.
Kế đó hắn cắp đao tung người, lộn mình trong không trung, hữu chưởng
đánh ra, một chưởng đánh trúng ngực Mộc Huyền Hư!

    Hắn dùng
gần chín thành công lực, thân thể Mộc Huyền Hư văng lên không trung,
“bình” một tiếng va vào sườn núi rồi rơi xuống, vừa vặn đúng dưới chân
Đường Bồng.

    Mộc Huyền Hư gắng gượng muốn đứng lên nhưng cố
mấy lần cũng không sao đủ sức. Miệng thấy mằn mặn, trong ngực nội khí
cuộn trào, không nhịn được”phì” một tiếng, nôn ra một ngụm máu lớn.

   
Đường Bồng giẫm chân lên ngực hắn, rút quyển trục trong người ra, nói:
“Mộc Huyền Hư, kể từ ba năm trước ngươi đã gian sát tổng cộng mười ba cô
gái. Lần gần đây nhất là ngày mùng Năm tháng Mười một năm Tân Mùi,
ngươi đang đêm lẻn vào Tưởng gia trang cách đây mười dặm, gian sát quả
phụ nhà họ Tưởng là Phùng thị. Những tội danh này, ngươi nhận hay
không?”.

    Mộc Huyền Hư lạnh lùng nói: “Tội danh ta không nhận, ngươi muốn giết thì cứ giết”.

   
“Phì! Chết đến nơi rồi vẫn còn giảo biện, tên súc sinh tội ác ngập đầu
nhà ngươi!”, Đường Bồng thấy hắn vẫn còn chối cãi, không nhịn được lại
đạp cho hắn một cước.

    Đường Tiềm quát mắng: “Đường Bồng,
ngươi tránh ra”, hắn quăng một thanh chủy thủ tới trước mặt Mộc Huyền
Hư, lạnh nhạt nói: “Ngươi trúng một chưởng của ta, mạng đã chẳng còn bao
lâu nữa. Dám làm dám chịu, đó mới là hảo hán. Bọn ta không ép ngươi,
ngươi nên tự vẫn ở đây đi, thế còn được toàn thây. Nếu không để bổ đầu
của quan phủ bắt được, người chỉ còn nước bị lăng trì trên đường, lại
càng thê thảm hơn”.

    Mộc Huyền Hư cuồng tiếu, nói: “Ta thà
chết dưới đao của ngươi chứ tuyệt không tự vẫn. Tự vẫn là hành vi của
bọn nhát gan sợ tội, Mộc Huyền Hư ta tuyệt đối sẽ không tự vẫn. Đường
Tiềm, sao ngươi không cho ta một đao thống khoái? Đao của ngươi phải
uống máu ác nhân thì mới không uổng danh nghĩa hiệp, chẳng phải sao?”.

    Không biết tại sao, nghe câu này, trong lòng Đường Tiềm lại có chút không thoải mái, đành nói: “Ngươi còn muốn nói gì nữa?”.

    Mộc Huyền Hư dang hai tay, nói: “Lúc này rồi, ta muốn tự biện hộ một câu được không?”.

    Đường Tiềm vừa nâng đao, lại hạ xuống nói: “Ngươi nói đi”.

   
Mộc Huyền Hư cổ họng giật giật, hổn hển nói: “Cứ coi như tất cả nữ nhân
trước đây đều là do ta giết, nhưng ả cuối cùng Tưởng cái gì gì đó thì
không phải ta làm”.

    Đường Tiềm sững người: “Khẩu thiệt vô
bằng. Huống chi cách cô ta chết giống hệt với các cô gái trước đây,
ngươi lại vừa khéo xuất hiện ở vùng này”.

    Mộc Huyền Hư nói:
“Ngươi nói không sai. Có điều mùng Ba tháng Mười một, ta bị người khác
tập kích trọng thương, bởi thế ngày hôm sau tới đứng ta còn đứng không
nổi, càng không nói tới chuyện đi giết người”.

    Đường Tiềm hỏi: “Có người làm chứng không?”.

   
Mộc Huyền Hư nói: “Ngày hôm đó ta giả danh là Vương Đại Hổ tới Vân Mộng
cốc cầu cứu chữa. Đại phu ra tay chữa trị trên người ta, bận rộn gần
hết một ngày, ta còn phải lưu lại trong cốc gần mười ngày mới có thể
miễn cưỡng đi đứng”.

    Đường Tiềm hỏi tiếp: “Ngươi còn nhớ là ai đã chữa trị cho ngươi không?”.

   
Mộc Huyền Hư đáp: “Lúc ấy ta luôn hôn mê bất tỉnh, lúc tỉnh lại thì đã
được chuyển tới gian phòng khác, do hai thị nữ trong cốc chăm sóc. Bọn
họ nói là ta được đích thân Mộ Dung tiên sinh cứu chữa, nếu không hiện
giờ ta đã là một hồn ma rồi”.

    Đường Tiềm nghĩ một lát, đột
nhiên điểm vào đại huyệt toàn thân Mộc Huyền Hư, nói: “Ngươi đã có chứng
cứ, chúng ta sẽ đi gặp Mộ Dung Vô Phong nghe xem sự việc đúng thật là
như vậy không”.

    Mộc Huyền Hư nói: “Ngươi đã có lòng hoài nghi
chuyện này, vậy tâm nguyện của ta đã toại rồi, ta… mệt rồi”, thương thế
hắn trầm trọng, đầu lệch sang một bên ngất đi.

    Đường Tiềm vác thân thể nặng nề ấy lên vai, bảo: “Đường Bồng, tìm xe ngựa, chúng ta tới Vân Mộng cốc”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: