truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Mê Hành Ký – Chương 06 phần 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6: Bóng đao dưới trăng

Giờ cơm trưa, Mộ Dung Vô Phong phát hiện ra Tạ Đình Vân đang ở ngoài cửa đợi mình.

“Có việc gì?”, chàng vừa ăn vừa hỏi.

“Lão gia tử của Long Vũ các ở Giang Nam là Long Chú đem theo sáu đứa con tới cầu kiến. Cùng tới còn có Tiêu Mộc Phong Tiêu lão gia của Tàng Kiếm các, Khoái Kiếm đường và cháu là Tiêu Thuần Giáp”, Tạ Đình Vân cúi đầu thưa.

“Ta không biết nhiều về bọn họ”, Mộ Dung Vô Phong nhíu mày, “Hình như mấy năm trước Long Chú có tới đây trị bệnh một lần…”, chàng nghĩ lại, chỉ nhớ được người này là một lão đầu giọng nói sang sảng, mặt mày đỏ rực, thần tình nghiêm túc. Cùng theo ông ta tới còn có phu nhân và bảy, tám tiểu thiếp của ông ta nữa.

“Long gia và Tiêu gia là võ lâm thế gia nức tiếng, đời đời giao hảo lại còn đời đời kết thông gia với nhau nữa. Thuộc hạ nghĩ lần này bọn họ tới là vì việc của Đường môn.”

“Đường môn? Việc gì với Đường môn?”, chàng lãnh đạm hỏi, thong thả nhấp một ngụm trà.

“Lão tam của Long gia năm trước vừa chết trong thủy lao của Đường môn. Hắn là đứa con được Long lão đầu yêu quý nhất, nghe nói lúc ấy nhận được tin này, Long Chú tức giận tới mức thiếu chút nữa thì lìa đời.”

“Cho nên bọn họ muốn tới liên hiệp với chúng ta?”

“Trận chiến lần này của Đường Tiềm và Tiểu Phó, võ lâm chấn động. Các nhân vật trọng yếu của Đường môn tới hơn nửa, tự nhiên kẻ thù của bọn chúng cũng phải chạy tới đây.”

“Nói vậy, hiện giờ bên ngoài chẳng phải đang rất náo nhiệt sao?”, chàng cười lạnh.

“Hôm qua Đường môn mất liền hai tướng. Tin tức này vừa truyền ra, Long gia và Tiêu gia mừng ra mặt. Hôm nay chuẩn bị mở tiệc mời khách ở Thính Phong lâu, lại còn đặt một cái tên, gọi là ‘Tảo Đường yến’. Nói là không những đã mời toàn bộ gánh hát và gánh xiếc của ‘Thủy Tiên quá’, lại còn mua một đống lớn pháo hoa, pháo nổ, muốn náo nhiệt một phen.”

Lòng chàng trầm xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mặt Tạ Đình Vân: “Mất liền hai tướng?”

“Đêm qua phu nhân đã giết lão đại và lão ngũ của Đường gia. Tin này cốc chủ không biết sao?”

“Hà Y không nói với ta.”

“Thuộc hạ cho rằng, hành động lần này của phu nhân làm nức lòng người.”

“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi… Thôi, ta đi gặp khách trước”, Mộ Dung Vô Phong nghiêm mặt vào phòng trong thay áo rồi đi.

“Xin thứ lỗi, cốc chủ không được khỏe, chắc sẽ đến muộn một chút”, dọc đường Triệu Khiêm Hòa mở lời, cất tiếng cười ha ha rồi dẫn đám người xem những bức tranh chữ và cổ vật treo trên tường.

Kết quả là mọi người ngồi trên thái sư kỷ bằng gỗ hoa lê trong Tịnh Phong đường hồi lâu mới nghe thấy tiếng bánh xe lăn từ hành lang truyền tới. Kế đến trước mắt mọi người sáng lên, một thanh niên khoác áo bào trắng, ngồi thẳng tắp lưng trên xe lăn được người ta đẩy vào.

Sớm đã nghe nói Mộ Dung Vô Phong bị Đường môn chặt mất một chân, lại còn chịu nhiều hành hạ, Long Chú vẫn cảm thấy chàng chẳng có thay đổi gì lớn. Kể từ lần đầu tiên ông ta gặp mặt Mộ Dung Vô Phong, chàng vẫn mang dáng vẻ gầy gò xanh xao, thần thái lạnh lùng như thế này.

“Xin lỗi, tôi đến muộn”, Mộ Dung Vô Phong vái một vái, nói xong thì bật ho khẽ. Quách Tất Viên lập tức đem chậu sưởi giữ ấm tới bên người chàng.

“Long lão gia, đã lâu không gặp. Những vị này là…”, Mộ Dung Vô Phong nhìn sang những thanh niên uy phong lầm lẫm ngồi bên ông ta.

Long Chú quả nhiên có chỗ để tự hào. Sáu đứa con này ai nấy lưng hùm vai gấu, nhìn người này còn cao hơn người kia, cường tráng hơn người kia. Có ngồi cỡ đâu cũng khiến cho người khác có cảm giác bị trấn áp. Long Chú cười ha ha, cất tiếng như chuông vỡ: “Là mấy thằng con không ra gì của lão phu, đây là thằng cả Long Hú Chi, thằng hai Long Bổ Chi, thằng năm Long Diễn Chi, thằng bảy Long Phụ Chi, thằng chín Long Tỉnh Chi… Đứa nhỏ nhất là đứa thứ mười hai, Long Hy Chi. Vị này là Tiêu Mộc Phong, Tiêu lão gia của Tàng Kiếm các, Khoái Kiếm đường ở Giang Nam, được người đời xưng tặng ‘Thiết chưởng vô địch’.”

“Hân hạnh gặp mặt”, Mộ Dung Vô Phong khách khí hướng tới bọn họ chắp tay chào hỏi.

Tiêu Mộc Phong chắp tay đáp lễ, nói: “Đứa con thứ tư của lão phu năm trước bị trọng thương, lúc ấy may có thần y diệu thủ chữa trị mới nhặt về được tính mạng. Lần này lão phu tới, cốt là để tạ ơn. Một chút lễ mọn, thật không đủ tỏ lòng thành.

Nói rồi ông ta đưa cho Quách Tất Viên một tấm thiệp danh sách lễ vật.

“Thật không dám”, Mộ Dung Vô Phong nói, “Trị bệnh cứu người là phận sự của người hành y, không cần cảm tạ. Chư vị giá lâm hàn xá, không biết có gì dạy bảo?”, chàng đón lấy tách trà mới từ tay Triệu Khiêm Hòa, nhấp một ngụm nhỏ rồi đi vào việc chính.

Sớm đã nghe nói Mộ Dung Vô Phong tính tình không hòa đồng, là một nhân vật không dễ nói chuyện. Long Chú và Tiêu Mộc Phong thấy thái độ chàng lãnh đạm vẫn cho là chàng đang bệnh nặng, tâm tình u ám, cho nên cũng không lấy làm lạ.

“Lão phu nghe nói cốc chủ phu nhân vừa mới giải quyết hai tên bại hoại Đường môn, biết được tin này quả thật là khiến lòng người phấn chấn. Long gia và Đường môn không đội trời chung, Đường môn và Vân Mộng cốc kết oán đã lâu. Lão phu không sợ mạo muội, đã chuẩn bị chút cơm canh đạm bạc, muốn mời cốc chủ di giá tới Thính Phong lâu gặp mặt, cùng thương lượng đối sách. Trận chiến lần này Đường môn tới chí ít phải ba chục đệ tử, đều là cốt cán. Nếu như Long gia và Mộ Dung gia liên hợp, cùng nhau hành động, nhất định có thể khiến chúng không có đường quay về!”, rõ ràng Long Chú đã sớm có kế hoạch, tính toán kỹ càng, lúc nói ra nước bọt bắn tung tóe, dõng dạc hùng hồn.

Mộ Dung Vô Phong lại không tán thành: “Thịnh tình của Long lão gia, tại hạ tâm lĩnh. Vân Mộng cốc chỉ là một y quán bình thường, ở đây toàn là các đại phu sức trói gà không chặt, tự bảo vệ đã khó rồi há còn thừa sức tham gia vào ân oán giang hồ? Việc này xin thứ cho không thể tuân theo.”

Long Chú ngẩn người, hỏi: “Mộ Dung tiên sinh nói gì vậy. Việc này không nhọc công tiên sinh phải tự mình động thủ, chỉ cần cho chúng tôi mượn mấy người là được. Giải quyết được Đường môn, mọi người đều bớt đi một mối lo về sau, thế chẳng phải là một chuyện tốt sao?”

Long, Tiêu hai người cực kỳ ngạc nhiên, Mộ Dung Vô Phong bị Đường môn chặt một chân, chẳng có lẽ định không báo thù? Vốn cho rằng nghe thấy tin này chàng nhất định sẽ nhiệt tình tương trợ, chẳng ngờ chàng lại không chút nhiệt tâm, không khỏi khiến họ thất vọng. Lại thấy chàng mặt mày trắng toát như giấy, nói năng nhỏ nhẹ yếu ớt, bộ dạng hữu khí vô lực, không khỏi cùng nghĩ đến: Xét cho cùng vị này vẫn là một người đọc sách, nhất định là bị Đường môn hành hạ quá lang độc, dọa cho sợ mất vía rồi.

Mộ Dung Vô Phong không mảy may lay động: “Tuy Đường môn và tôi có thù, nội tử cũng đã giải quyết không ít người Đường môn. Tôi nghĩ, chuyện này đối với Vân Mộng cốc mà nói, đã kết thúc rồi.”

Long Chú cười nói: “Tiên sinh quả nhiên là thần y, tấm lòng nhân từ. Đường môn liên tục mất đi hai thủ, trong đó Đường Đại còn là chưởng môn. Lão phu cho rằng, bọn chúng tuyệt đối không chịu bỏ qua. Nói gì thì Đường môn cũng là võ lâm đệ nhất thế gia ba trăm năm nay, những cao thủ vô danh trong gia tộc cực nhiều. Nếu như chúng ta không chủ động ra tay, chỉ sợ hậu họa vô cùng. Lão Tạ, ông nói có đúng hay không?”, Long Chú đảo mắt một cái, nhớ tới Tạ Đình Vân cũng có mắc mớ với Đường môn, lập tức kéo về phe mình.

Tạ Đình Vân cười nói: “Lão tiên sinh nhiệt tình sảng khoái, Tạ mỗ cảm phục. Chỉ đáng tiếc không tham gia ân oán giang hồ là nguyên tắc trước nay của tệ cốc. Cốc chủ là người giữ nguyên tắc. Một chuyến tới Đường môn, người đã phải chịu hành hạ nhiều, nhưng vẫn không oán hận, Long lão tiên sinh hẳn cũng có thể thông cảm cho cái khó của người.”

Long Chú đành nói: “Việc này… đương nhiên.”

Triệu Khiêm Hòa cũng nói: “Từ khi cốc chủ từ Đường môn quay về, lâm bệnh đã lâu, đến nay thân thể hư nhược, không sao ngồi lâu được. Y vụ trong cốc đã khó làm hết, giờ nếu thêm việc của Đường môn, cốc chủ lại bận lòng, chỉ sợ bệnh thêm nặng. Mạo hiểm như thế Vân Mộng cốc chúng tôi quả thật vạn lần không dám liều.”

… Mộ Dung Vô Phong tính tình cố chấp, lời nói ra có lúc có thế khiến người ta tức chết, Tạ, Triệu hai người vội vàng giảng hòa. Chàng thấy hai vị tổng quản lại bắt đầu một xướng một họa, biết rằng mình rõ ràng lại đắc tội với cả đám người này rồi, liền im lặng không nói gì.

“Còn như giúp đỡ, tuy chúng tôi không phái người đi nhưng tới lúc đó nếu như có người bị thương, chỉ cần đưa tới…”, Quách Tất Viên trông mặt Mộ Dung Vô Phong đã hiện ra vẻ mất kiên nhẫn, vội tìm một lý, đưa chàng ra ngoài.

***

Giờ Tý chưa tới, trên khắp các mỏm núi cao thấp xung quanh Phi Diên cốc đã sớm chật cứng người tới quan chiến. Mấy đám hàng rong len vào trong chào mời mấy món ăn vặt.

“Bánh bao đây! Bánh bao đây! Bánh bao sữa của Hòa Lạc lâu, bánh bao nhân kén, bánh bao nhân tôm…”

“Bánh đường, bánh kẹp, bánh dẻ, bánh táo, bánh sữa, bánh hoa đây, sáu xu một cái, mười xu hai cái… Bánh mới ra lò, nóng hôi hổi đây!”

Lúc Hà Y và Ngô Du ngồi xe tới, trước mặt đã chẳng còn đường. Bọn họ vừa xuống xe, lập tức có bảy, tám gánh hàng rong chạy tới hỏi xem hai người có muốn mua sữa đậu nành hay nước quả không.

Ngô Du khoác một chiếc áo trùm đầu màu đen, gió đêm se lạnh, nàng cuốn mình thật chặt trong lớp áo.

Đây là lần đầu tiên nàng đến Phi Diên cốc. Nàng vốn chẳng có chút hứng thú gì với việc trong võ lâm, mục đích tới đây chẳng qua là để xem xem kết cục của Đường Tiềm.

“Sao ở đây lại có nhiều người đến thế này?”, nàng kinh ngạc hỏi.

“Những người này chỉ là đến xem náo nhiệt thôi. Những người thật sự tới xem không ở chỗ này…”, Hà Y đưa nàng tới một chỗ kín đáo, Ngô Du cảm thấy đất dưới chân càng lúc càng mềm.

“Có phải bọn ta sắp tới đầm lầy rồi không?”, khuôn mặt nàng có chút trắng toát.

“Sắp rồi”, Hà Y nói, “Cô không biết khinh công, tôi chỉ đành ôm cô qua đó xem thôi.”

“Tôi… Cô ôm tôi? Đừng, đừng, tôi ở đây xem được rồi”, nàng bị dọa giật lùi mấy bước. Thân hình Hà Y còn bé hơn nàng, ôm nàng đi qua đầm lầy? Đến nghĩ thôi nàng cũng không dám.

“Nhưng ở đây cô chẳng thể nhìn rõ. Nói thật, cô nhiều nhất cũng chỉ thấy được hai bóng người mà thôi.”

“Vậy… nhưng… tôi… được rồi”, nàng ngần ngừ hồi lâu, cuối cùng cũng đồng ý.

Hà Y nói: “Nếu sợ cô cứ nhắm mắt lại.”

Nói rồi nàng hít một hơi, ôm lấy Ngô Du phi người ngang qua đầm lầy rồi nhẹ nhàng đặt Ngô Du xuống.

Lúc mở mắt ra, Ngô Du phát hiện mình đang đứng ở một nơi rộng rãi bằng phẳng, ánh trăng vừa vặn chiếu xuống đỉnh đầu.

Cách xa khoảng đất bằng là một mảnh rừng, sau mảnh rừng ấy có một khu mộ địa.

Người ở đây tỉ võ thất bại mất mạng, phần lớn đều chôn ngay tại đó.

Là người hành nghề y, nàng không hề sợ người chết nhưng không biết vì sao khi đến nơi như thế này lại vẫn cảm thấy một thứ không khí âm u khó tả.

“Sát khí nơi đây trước giờ đều rất nặng”, dường như nhìn ra được nỗi sợ của nàng, Hà Y cười nói.

“Đợi chút nữa, hai người đó có thật sự… đao đối đao… chém lẫn nhau?”, Ngô Du tưởng tượng ra cảnh tượng máu huyết lênh láng ấy.

“Thật sự sẽ thế”, Hà Y vội vàng an ủi, “Có điều cô yên tâm, bọn họ tuyệt đối không thể phạm đến cô. Ở đây còn có không ít người khác nữa.”

Lúc nói câu ấy, Hà Y đưa mắt quét về trường đấu một lượt.

Phía đông khu đất lác đác khoảng mười mấy người nữa.

Nàng nhìn thấy Sơn Thủy và Biểu Đệ. Hai vị này dùng đao, tự nhiên phải đến.

Cố Thập Tam cũng có mặt.

Có một hai người là từ phái Không Động, nàng cũng từng gặp qua.

Mười mấy người còn lại đứng túm tụm với nhau, trong đó có Long Hy Chi và Tiêu Thuần Giáp. Vì thế nàng đoán mấy người này đại khái là người của Long gia và Tiêu gia.

Người của Đường môn chẳng một ai tới.

Tiểu Phó đã đến rồi.

loading...

Hà Y rất ít nói chuyện với Tiểu Phó. Giống như Mộ Dung Vô Phong, Tiểu Phó là người bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại thẹn thùng, thấy con gái là người ta lạ mặt thì đơn giản là không biết phải nói gì.

Tiếp đó, trên đầm lầy có tiếng động nhẹ, hai bóng xám phi thân tới.

Đến khoảng đất bằng, bóng xám nhẹ nhàng hạ xuống, trong không trung dùng một tư thế đẹp mắt thủ thế, từ từ đứng vững.

Đó là lão tứ Đường Hoài và lão cửu Đường Hạo của Đường môn.

Theo sau bọn họ là lão tam Đường Uyên.

Khinh công của hắn hiển nhiên cao vượt lão tứ và lão cửu, tuy theo ngay sau nhưng chẳng phát ra chút âm thanh nào, khiến người ta không sao phát hiện được.

Đôi mắt của Hà Y nheo lại.

Nàng đột nhiên nhớ tới vừa rồi lúc xuống xe có nhìn thấy mấy thanh niên của Vân Mộng cốc. Vì đến xem trận chiến này, lực lượng tinh nhuệ trong cốc hẳn cũng tới đây hơn nửa.

Liệu Đường môn có lợi dụng lần tỉ võ này mà tập kích Vân Mộng cốc? Liệu có thể lại bắt cóc Mộ Dung Vô Phong chăng?

Nghĩ tới đây, nàng chợt lo lắng, nói với Ngô Du bên cạnh: “Tôi phải về cốc một chuyến, đợi chút nữa quay lại đón cô. Cô một mình ở lại đây có sao không?”

Ngô Du đáp: “Không cần lo.”

Hà Y nói: “Nếu có chuyện gì cô có thể tìm Sơn Thủy và Biểu Đệ.”

“Sẽ không có chuyện gì đâu”, Ngô Du nói. Nàng không muốn người khác nhận ra mình chút nào.

Hà Y vô thanh vô tức vượt qua đầm lầy, lên xe ngựa, lặng lẽ về lại cốc.

Sương khói dày đặc, đêm đã rất khuya. Vân Mộng cốc chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của dãy núi.

Hà Y nhẹ nhàng lặng lẽ về tới Trúc Ngô viện.

Đèn lồng dọc hành lan bị gió thổi đung đưa, ánh sáng chập chờn, đong đưa bất định.

Trước khi đi Mộ Dung Vô Phong từng nói tối nay chàng sẽ nằm trên giường đọc sách, phê sửa bệnh án sau đó đợi nàng về. Gần đây bệnh tình của chàng không ổn định, nàng không yên tâm để chàng ở một mình, đặc biệt mời Sái Tuyên tới ngồi với chàng, vạn nhất bệnh tim phát tác, bên người cũng có đại phu chiếu cố.

Đi đến cửa, nàng chợt ý thức được bản thân đi lại không phát ra tiếng động, sợ đột nhiên xuất hiện sẽ làm chàng giật mình, liền quay người lại, định bước nặng chân đi lại một lượt nữa.

Một giọng nói như có như không từ cửa sổ vọng ra.

“… Thuốc ta cần anh đã điều chế xong chưa?”

Là giọng của Mộ Dung Vô Phong.

“Học trò to gan xin khuyên tiên sinh một câu, loại ‘Định Phong đan’ mới chế đó tiên sinh nhất định không thể dùng tiếp nữa!”

Giọng nói mang chút khẩu âm đất Tương đó là của Sái Tuyên.

“Ta chỉ hỏi anh đã phối chế xong chưa. Dùng hay không ta tự biết”, Mộ Dung Vô Phong hừ lạnh một tiếng.

“… Phối xong rồi. Đã phối… đã phối một lọ.”

“Ta muốn mỗi lần anh phối hai lọ, sao lại chỉ phối một lọ?”

“Học trò cho rằng… Loại thuốc này vẫn đang trong giai đoạn chế tạo thử, dược tính quá mạnh, tuy có thể tạm thời làm giảm phong thấp nhưng lại tăng khả năng bệnh tim tái phát rất nhiều. Huống chi mỗi lần uống vào đều sẽ kích thích dạ dày, khiến người nôn mửa. Việc này… việc này… sớm muộn phu nhân cũng sẽ sinh nghi.”

“Cô ấy không thể biết được… Thuốc này chỉ có lúc trong phòng tắm ta mới uống”, giọng nói kia thong thả vọng ra.

Lòng Hà Y đột nhiên quặn lại, vừa phẫn nộ lại vừa bi thương, nhất thời không sao kìm nén được mà run lên.

… Thảo nào gần đây bệnh tim của chàng động chút là tái phát, thảo nào chàng càng ngày càng gầy, ăn uống càng ngày càng kém!

“Bất kể thế nào, học trò cho rằng tiên sinh không thể cố dùng lại thuốc này, đây rõ ràng là uống thuốc độc giải khát!”, trong giọng nói của Sái Tuyên mang theo sự bi thống, rõ ràng là đang tuyệt vọng.

“Tự ta biết nên làm thế nào. Tốt nhất mấy ngày nữa anh chế thêm một lọ đem tới đây”, Mộ Dung Vô Phong không mảy may rung động.

“Cho dù là muốn thử nghiệm thuốc mới, cũng nên đổi một người thân thể khỏe mạnh hơn một chút. Tiên sinh làm sao chịu đựng nổi? Huống chi… huống chi trên người tiên sinh hãy còn thuốc độc phát tác chậm của Đường môn. Loại ‘Phượng Tiên Hoa cao’ đó cứ tới mùa đông là phát tác, so với việc gió lạnh ngấm vào xương còn khó đối phó hơn…”

Mộ Dung Vô Phong trầm giọng nói: “Việc này tuyệt đối không cho phép anh nói với phu nhân, biết chưa?”

“… Vâng.”

“Anh đi đi, ta muốn nghỉ ngơi”, không biết vì sao, chàng đột nhiên bật ho.

“Phu nhân dặn đi dặn lại, học trò phải ở lại đây cùng tiên sinh”, Sái Tuyên nói, “Cho dù học trò phải đắc tội với tiên sinh cũng không dám đắc tội với phu nhân.”

Mộ Dung Vô Phong bật cười, nói: “Cô ấy đi xem tỉ võ rồi về. Với lại giờ ta chỉ muốn tắm rửa. Vẫn cứ mời anh quay về đi.”

Sái Tuyên không mở miệng nhưng cũng không chịu đi.

Sau đó, hai người đều nghe thấy có tiếng bước chân rất nhẹ..

“Thiếp về rồi!”, giọng Hà Y từ ngoài cửa vọng vào.

Hà Y cười ha ha xuất hiện ở ngưỡng cửa, khiến hai người kia đang nói chuyện sợ tới giật mình.

Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Tỉ võ nhanh thế đã kết thúc rồi sao?”

“Còn chưa bắt đầu, thiếp thấy đám có võ công trong cốc đi tới hơn nửa, không yên tâm nên chạy về xem”, nàng bước vào, nhìn thấy trên bàn có tách trà bèn cầm lấy ừng ực uống cạn.

“Nàng uống mất trà của Sái đại phu rồi”, Mộ Dung Vô Phong nhìn nàng, trong mắt hàm chứa ý cười. Nàng mồ hôi mồ kê chạy về, tóc trước trán còn ướt thành một túm, cuối thu đêm lạnh, nhưng vì nàng về tới mà bỗng nhiên ấm áp lên nhiều.

Bộ dạng Hà Y giống như một đứa trẻ làm sai việc gì, lưỡi lè ra.

“Ta không sao, nàng cứ yên tâm đi xem đi. Sái đại phu vẫn luôn ở đây bồi tiếp ta”, chàng nói tiếp.

“Thiếp đã về đây rồi, Sái đại phu có thể sớm nghỉ ngơi”, Hà Y nói.

Sái Tuyên nghe thấy vội nói: “Vâng, học trò xin cáo lui”, nói rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

“Có muốn uống nước không? Thiếp pha cho chàng một tách trà?”, Hà Y ngồi xuống bên giường chàng, nhẹ nhàng hỏi.

“Ta phải đi tắm trước đã”, chàng chợt cảm thấy một trận nôn nao trong dạ dày.

“Thiếp giúp chàng.”

“Không cần. Để tự ta.”

“Được rồi, cẩn thận chút”, nàng dìu chàng lên xe lăn, đẩy vào phòng tắm sau đó giống như bình thường lui ra ngoài, đóng cửa lại.

“Nàng đi pha trà đi”, trước khi đi, chàng dặn.

“Được rồi. Chàng là muốn kiểu pha trà cực kỳ phức tạp kia, đúng không?”

“Nàng còn nhớ được làm thế nào không?”

“Nhớ được.”

“Nhớ là phải ở bên bếp trông nước, không được rời đi”, chàng không đổi sắc mặt nói.

“Rồi”, nàng ngoan ngoãn gật đầu.

Phòng tắm thực ra là một suối nước nóng, một năm bốn mùa đều nghi ngút hơi nước.

Hà Y lén lút hé một khe cửa nhỏ, lẻn vào bên trong, ngồi tựa vào bên cửa sổ.

Chàng vừa hay ngồi quay lưng lại với nàng.

Nàng nhìn chàng cởi y phục, chỉ mặc một lớp áo trong trắng như ánh trăng. Sau đó chàng đột nhiên gục người xuống, nôn thốc nôn tháo vào một ống nhổ.

Toàn thân Hà Y mềm nhũn đi, nhìn chàng vừa ho vừa nôn mửa.

Nôn rất lâu, chàng gắng sức ngồi dậy, vừa ngồi yên lại cảm thấy một trận nôn nao, đành gục xuống tiếp tục nôn.

Nôn một mạch tới khi không còn gì để nôn nữa, chàng mới ngừng nôn.

Cuối cùng cũng nôn xong. Chàng nhắm mắt lại, khuôn mặt xanh tái, toàn thân hư nhược tựa vào lưng ghế.

Nghỉ ngơi một lát, chàng hồi được một chút khí lực, quay người, đang định tiếp tục cởi đồ, vừa ngẩng đầu thì thấy Hà Y ngồi tựa bên cửa, ngơ ngẩn nhìn chàng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: